Và đúng là cái kim trong bọc thế nào cũng lòi ra, chiều sau khi đi dạo và xem phim cùng Thảo về, Thảo vào nhà, khi nó quay người lại thì trước mặt nó là Linh, cô tiến lại phía nó. Ánh mắt rất buồn :

_ đây là lý do của anh sao ?

_ sao em ở đây ? em theo dõi anh à ? ( nó có vẻ khó chịu )

_ phải, em theo dõi anh đấy, em theo anh từ nhà anh cho đến suốt con đường anh đi bên cạnh cô gái đó. Có phải vì cô gái đó mà anh từ chối tình cảm của em ?

Nó im lặng rồi nhìn vào cô nói từng chữ rõ ràng :

_ anh yêu Thảo, anh không muốn gạt em. Hãy hiểu cho anh.

Cô níu áo nó , đôi mắt bất nhẫn :

_ Tại sao ? em có gì không bằng cô ấy, sắc đẹp hay học vấn ? em không hiểu rõ ràng anh có tình cảm với em. vậy tại sao chọn cô ấy mà không phải là em ? rõ ràng anh yêu em mà.

Nó nhăn mài, cố gắng tìm từ để diễn tả điều muốn nói :

_ anh ….đúng là có chút…..xao động khi bên em….nhưng đó chỉ là…..cảm giác nhất thời, nó giống như…..à, như là khi ta thấy thú vị về 1 điều gì đó…..đó không phải tình yêu. Anh xin lỗi nếu làm em hiểu lầm. Anh…

Không để nó nói tiếp, Linh lao đến, mãnh liệt ghì lấy mặt nó, môi áp sát môi, nó bấc ngờ chưa phản ứng kịp thì có tiếng động

_ Soạt. ( chiếc áo khoát của nó đang trên tay 1 người rơi xuống )

Nó đẩy Linh ra, xoay mặt nhìn, Thảo đang đứng ngay cạnh cửa, cô đã thấy, cô vào nhà 1 lúc thì sực nhớ cái áo khoát nó đưa cho cô lúc đi dạo, cô định đem đến trả cho nó vì mai nó đi làm sợ không có áo sẽ lạnh lắm. Vừa mở cửa thì thấy ngay cảnh ấy, cô sững người, tay buông rơi chiếc áo, máu trong người cô đông lại, giọng như lạc đi :

_ 2 người…..đang làm gì vậy ?

_ Thảo…..em ….( nó cứng người không biết nói gì )

_ Thơm và cô gái này…..đang làm gì thế ?

( Thảo lặp lại lần nữa câu hỏi, cô nhìn Thơm với ánh mắt có lửa, giọng chắc nịch )

Linh bước tới, cô nhìn Thảo thật kỹ, và trong cô 1 cảm xúc mãnh liệt, sự chiếm hữu ích kỹ của tình yêu bùng nổ, cô khoát tay nó ngay, và nói rõ ràng, thanh âm cao lên :

_ Tôi yêu Thơm, chúng tôi yêu nhau lâu rồi, và đã quan hệ cùng nhau, trên thành phố tôi và anh ấy đã bên nhau, tôi đã là người của anh ấy, Thơm không yêu cô, chỉ đùa giỡn với cô thôi.

Nó ngạc nhiên, nhìn sững Linh :

_ em…..em nói cái gì vậy ?

Thảo nghe như sét đánh bên tai, cô choáng váng, dường như muốn ngã, nó hoảng hốt, lao đến đỡ người cô, cô đẩy nó ra, ánh mắt hoang dại nhìn nó :

_ Thật không ?....lời cô ấy nói là thật chứ ? …..Thơm và cô ta đã quan hệ thân mật ?

Nó điếng hồn, lắp bắp, cố tìm từ để giải thích cho cô hiểu :

_ không, không phải, chỉ là…..lúc đó Thơm không làm chủ đựơc nên…….nhưng không có chuyện gì….( nó càng giải thích chỉ càng châm dầu vô lửa ).

Bốp ! 1 cái tát , Thảo tát nó, mắt cô nhoè lệ, giọng run mà mãnh liệt :

_ Tôi hận cô, cô là đồ tồi. Tôi mãi mãi không tha thứ cho cô . Đừng bao giờ xuất hịên trước mặt tôi nữa.

Thảo nói xong bước ngay vào nhà, đóng ngay cửa lại. Nó chết sững người, lòng nó đau hay do cái tát rất đau…..

Linh thấy nó bị tát cô xót lắm nhưng đã phóng lao phải theo lao, cô tiến đến định sờ mặt nó :

_ anh có sao không ?

Nó cầm lấy tay Linh không cho cô chạm vào nó, nhìn cô ánh mắt lạnh băng :

_ tại sao em nói vậy ? chúng ta không có làm gì hết.

_ vì sao ư? Anh còn hỏi, vì em yêu anh, em không muốn mất anh, chúng ta chưa làm chuyện đó nhưng đã từng thân mật, anh đâu tránh những nụ hôn của em mà……..

Nó ngắt lời cô, nó nhìn thẳng cô, giọng dứt khoát :

_ anh không yêu em. đối với anh em chỉ như 1 cô em gái , anh xin lỗi vì đã không dứt khoát rõ ràng ngay từ lúc đầu. hãy quên đi, và đừng đến làm phiền anh nữa.

Cô thảng thốt nhìn nó, ánh mắt của nó giờ lạnh băng không còn cảm giác ấm áp nữa, cô tát nó rồi lùi lại, cười khanh khách, nước mắt tuôn rơi :

_ ha ha ha, không yêu ư ? anh đùa giỡn tình cảm rồi nói chỉ xem em như em gái ư ? anh tồi lắm, được, anh cứ chờ đấy, em sẽ không để yên đâu, em không để hai người được hạnh phúc đâu.

Cô cười to rồi, chạy đi. Còn nó đứng yên đó, nó sờ mặt mình, nó nhếch mép cười lạnh :

_ ha ha ha, 2 cái tát trong 1 ngày, tuyệt lắm ( Nó quay lại cánh cửa, đứng ở đấy, lặng im………bên kia cánh cửa Thảo gục người khóc âm thầm )

thời gian vẫn trôi, đêm nay có 3 người với những nỗi đau xé lòng. Tâm hồn hướng về đối phương nhưng lại làm đối phương đau khổ. Yêu và hận chỉ cách nhau một sợi chỉ . Yêu càng nhiều thì hận càng sâu , không có yêu thì sẽ không hận. và khi ghen người ta cầm chắc là mình đang yêu, cũng như khi tự làm cho mình đau đớn, người ta cầm chắc là mình còn sống.