Sáng hôm sau, vẫn không khí se lạnh của những ngày cuối đông, công ty, nó hầu như không tập trung vào việc gì cả, làm tùm lum lên, sai xót nhiều đến độ 2 con bạn thân của nó phải canh mà nhắc khéo nó mãi. Ngồi trước máy vi tính, nó cứ để hồn tận đâu, Ngọc bước tới nghiêng người nhắc nhỏ :

_ nè, có gì thì cũng để giải quyết sau, đang làm việc đó, làm ơn tỉnh lại giùm tao.

_ hả ? mài nói gì ? ( nó ngơ ngác nhìn )

_ thật tình, mài định gởi công văn cho Uỷ Ban Nhân Dân Xã mà đang khúc “ mọi thủ tục được hỗ trợ đóng góp xin liên hệ đến " Thảo Thảo Thảo .... hả ?

_ cái gì ? ( nó ngạc nhiên vội nhìn lên màn hình vi tính, nó đang soạn 1 văn bản để gởi cho UBND xã mà trước dấu con trỏ chuột nhấp nháy là hàng dài tên Thảo, nó đã vô thức gõ vào mà không biết. )

Hoảng nó vội delete ngay những chữ đó, mệt mỏi nó vỗ trán, đứng dậy, rót 1 ly nước uống. Ngọc lắc đầu nhìn nó.

_ tình hình có vẻ nghiêm trọng rồi, nhưng mài nên tập trung lại đi.

_ ừm……….

Cứ thế nó cố làm việc tích cực hơn, để không còn thời gian mà nghĩ đến Thảo nữa………giờ nghỉ trưa nó ngồi đó, thẫn thờ, nó đang cố tìm cách để làm hoà với Thảo.

_ mài và Thảo lại sao nữa rồi, đừng nói là lại gây nhau nữa đấy. ( Ngọc )

_ ………..

_ tình yêu đúng là không phân biệt gì hết, dù thuộc loại đồng giới hay khác giới thì vẫn có những giận hờn ghen tuông nhỉ. ( Mai )

_ lần này……..cô ấy giận tao thật rồi, còn bảo tao đừng bao giờ xuất hiện trứơc mặt cô ấy nữa.

Mai và Ngọc nhìn nó, ngạc nhiên :

_ chuyện nghiêm trọng thế à ? mài gây ra tội gì lớn thế à ? ( mai )

_ lại liên quan đến Linh phải không ? ( Ngọc )

_ ừ………nó xác nhận lại buồn thiu.

_ trời ạ, chẳng phải tao đã cảnh báo mài trước rồi à, đào hoa cho lắm rồi tự làm khổ bản thân, thôi lần này tao chẳng giúp được gì nữa đâu, tự mà lo liệu đi. ( Ngọc bỏ đi )

_ chiều nay mài đi năn nỉ là được mà, chuyện không đến nỗi tệ đâu, còn cứu vãn được, con gái mà, dễ xiêu lòng lắm, mài cứ theo, năn nỉ, dỗ ngọt , nói riết rồi sẽ tha thứ cho mài thôi. Cố lên, tao ủng hộ mài ( Mai động viên nó )

_.................( nó im lặng )
Chiều lại đến, không thấy Thảo nó quay qua hỏi Hoàng , Hoàng :

_ Thảo nó lên thành phố rồi em, chẳng biết Thảo gặp chuyện gì mà sáng ra thấy mắt cô ấy đỏ hoe, trông hốc hác lắm.

_ Thành phố à ? thế cô ấy có nói là đi làm gì không ? khi nào về ? ( nó vội hỏi )

_ Ừm, cô ấy lên gặp mẹ mình, hình như là đi xem mắt gì đó, chắc mẹ Thảo muốn tìm chồng cho con gái đó mà, tuổi 24 rồi bà mẹ phải lo sốt vó thôi . ( 1 cô gái phục vụ bàn lên tiếng xen vào góp chuyện )

Nó ngạc nhiên, sững người ( cái gì ? xem mắt à ? không được ) nó vội quay đi.




Thành phố, đêm huyền diệu, Thảo đang ngồi trong văn phòng của bà Thu Hồng, bà đặt điện thoại xuống, quay qua nhìn cô con gái, cười nói :

_ Hai ngày nữa là người ta đến đấy, mẹ sắp xếp hết rồi, lịch hẹn là ở nhà hàng Ẫm thực hòn non bộ , buổi tối, 7 giờ. Hai đứa gặp nhau rồi kết bạn, tự do thoải mái tìm hiểu nhau. Mà con biết không, mẹ đưa hình con cho bên họ xem, họ thấy ưng ý lắm, chỉ còn chờ con và cậu ta gặp nhau rồi tính tiếp.

_ ……………….( cô ngồi đó im lìm không nói, ánh mắt buồn bã )

_ Sao con không nói gì hết vậy, ngày thường nói nhiều lắm mà, từ trưa lúc lên tới đây , tới giờ cứ im lặng mãi, con sao vậy ?

_ Con không sao….. có lẽ con chưa quen với không khí náo nhiệt trên thành phố thôi…..

_ ừm. mẹ còn bận đi gặp khách hàng con tự về nhà nghe. Chìa khoá này, à nếu đói bụng thì ăn đỡ gì đó bên ngoài ha. Thôi mẹ đi đây.

Nói xong bà thu xếp tài liệu, rồi bước ra ngoài, ngoắt 1 chiếc taxi, lên xe và mất hút trong dòng xe cộ đông đúc ấy. cô nhìn theo rồi thở dài, cô khoá cửa văn phòng, khoát áo choàng vào, và bước ra ngoài………
Trên cây cầu Sài Gòn, ngọn gió lướt ngang qua cô không để lại gì ngoài hơi lạnh mà nó mang đến cho cô , trên này lạnh hơn dưới Mỷ Tho nữa, đông hơn và cũng xa lạ hơn. Cô ngắm dòng xe cộ, nó như 1 con rắn chuyển mình mang màu sắc của sự hối hả, ban đêm còn náo nhiệt hơn ban ngày. Nhịp sống của chốn đô thành làm cô thấy mình cô đơn vô tận.

Những cửa hàng đang trưng bài những cây thông noel, quà noel, ánh đèn sặc sỡ như nhắc nhở mọi người là đêm giáng sinh gần kề rồi.

Chiếc điện thoại nhấp nháy , cô bật lên xem thấy tên Thơm thì đóng lại ngay, ánh mắt buồn da diết . Lại chuông reo, cô bực mình không thèm mở lên nữa cứ thế mà bước đi mặc cho tiếng chuông vẫn reo liên hồi. đâu đó trong 1 quán nước bên đường có tiếng hát vọng ra, ca từ dịu dàng mà tha thiết :

Ta mang cho em 1 đóa quỳnh
Quỳnh thơm hay môi em thơm
Em mang cho ta một chút tình
Miệng cười khúc khích trên lưng

Đêm này đêm
Buồn bã với những môi hôn
Trong vườn trăng
Vừa khép những đóa mong manh

Ta mang cho em một chút buồn
Vì ta như sóng lênh đênh
Môi em cho ta một cánh hồng
Lụa là phút ấy chưa quên

Thôi chào em
Về giữa phố xá thênh thang
Không gì vui
Thì hãy gắng nhớ đôi lần.