PHẦN IV: FALLING DOWN ( GỤC NGÃ)

CHƯƠNG XVII: HOW FAR IS IT?
Sáu tháng sống trong hạnh phúc và yêu thương. Mọi việc xảy ra thật suôn sẻ và tuyệt vời! Lam Dương đã đón tuổi 18 của mình tràn ngập niềm vui.
Nhưng tháng 6 thoáng chốc đã gõ cửa căn nhà hạnh phúc của cô, khi Hoàng Quân chuẩn bị xách vali đến Cambridge học ngành Quản trị. Chỉ mấy tuần nữa thôi anh sẽ là sinh viên của một trong những trường Đại học nổi tiếng nhất thế giới! Anh sẽ nối nghiệp cha, thừa kế tập đoàn dầu khí hàng đầu! Anh sẽ nắm trong tay cả một nền kinh tế thị trường màu mỡ sôi sục với vị trí bá chủ! Lam Dương chỉ đơn giản hiểu rằng: Đôi khi trong tình yêu, xa cách cũng là sự cần thiết!
Có một người đã nói rằng: “Tình yêu trong xa cách cũng giống như ngọn lửa trong gió! Gió thổi tắt ngọn lửa nhỏ và thổi bùng ngọn lửa to!”
Đối với cặp đôi này, chưa bao giờ là xa cách nhau! Cô có lẽ không cảm nhận hay nghe thấy hơi thở của anh, nhưng Hoàng Quân lại làm được điều đó rất rõ, anh chỉ cần nhắm mắt lại và những gì cô đang nhìn, đang trải qua sẽ truyền sang anh. Nên thỉnh thoảng, Lam Dương lại nhắm mắt lại, để tâm hồn mình trong vắt không một tiếng động, thì thầm: “Em yêu anh!”. Cô biết Hoàng Quân nghe thấy lời mình nói, đó là cách bày tỏ tình cảm mà chỉ riêng cô có thể thực hiện... Bởi vì ngón út hai người đang có cùng một sợi chỉ đỏ.
***
Có những tình yêu chắc chắn là tội lỗi, là nhơ nhuốc, và tình tình yêu đó có thể mù quáng đến độ cố dìm chết con gái ruột, nói với nó rằng: “Nếu mày chết, gia đình cô ấy sẽ chấp nhận tao rồi thì cô ấy và tao sẽ sống bên nhau trọn đời!” với ánh mắt điên dại mất hết nhân tính trong một đêm giông tố để rồi quên tên cô ta sau ba tháng vài ngày...
Tuy tình yêu đó mất đi những nỗi đau mà người đàn ông gây ra cho con gái mình thì không bao giờ mất! Nó sẽ tồn tại mãi mãi ngày càng giết dần giết mòn linh hồn đáng thương ấy!
***
Có những tình yêu cứu con người ra khỏi địa ngục, đưa một sinh linh bé bỏng chưa bao giờ biết cười biết thế nào là hạnh phúc, biết cảm nhận từng nhịp đập của sự sống xung quanh mình, biết thưởng thức vẻ đẹp của vạn vật và tận hưởng chúng... Tình yêu như thế đã thả linh hồn vào cái xác trống rỗng!
ĐƠN GIẢN là sự hồi sinh!
***
Thoắt qua lại đến một mùa đông, trời tháng 1 rét căm căm và buốt giá, khí hậu miền Bắc lạnh cóng lởn vởn quanh từng căn nhà của thành phố.
Thử đi thử lại hàng chục bộ đồ, Lam Dương lúng túng chẳng biết mặc gì cho hợp. Ngửi thấy một mùi khét xộc vào phòng, cô hốt hoảng chạy vào bếp, chán nản nhìn món ăn trong chảo. Tiếng di động mới nhói lên, Lam Dương đã vội vàng vơ lấy:
- Alô.
- Em chuẩn bị xong chưa? một giờ nữa máy bay hạ cánh.
Cô nhăn mặt:
- Sắp xong rồi, em sẽ đáp xe đi đón anh ngay bây giờ!- cô khẳng định rồi e ngại nhìn chiếc chảo cháy.
Chuông cửa kêu. Lam Dương thở phào nhìn vào đồng hồ, vui mừng vì Hàn Phong thật đúng giờ, bảo Hoàng Quân chờ máy, cô ra mở cửa.
- Chào em!- Hoàng Quân nói, gập điện thoại, đang nhìn cô với một nụ cười rạng ngời, nét mặt anh tràn ngập hạnh phúc!
Bất ngờ, Lam Dương đứng trơ như tượng gỗ nhìn anh. Anh đẹp trai hơn, chín chắn hơn và có vẻ gì đó cuốn hút hơn!
Cô bước chầm chậm đến bên anh, chạm vào khuôn mặt thân thương ấy để chắc chắn rằng mình không hề mơ! Là Anh! Đúng là anh rồi! Chính là Hoàng Quân của cô bằng xương bằng thịt! Anh đã trở về bên cô!
Lam Dương ôm chầm lấy anh, vùi mặt vào lồng ngực ấm áp của anh, rồi kiễng chân lên để đưa cằm vào bờ vai vững chắc ấy! Tình cảm trong cô dồn lên nghẹn ngào, từng khoảng trống trong lòng vì nỗi nhớ anh được đầy lấp ngay giây phuýt này đây, khi cô chạm vào anh thật gần!
Và những giọt nước mắt khẽ trào ra từ khoé mắt...
Lam Dương buông anh ra khi cơn gió lạnh kéo cô trở về với thực tại, cô dắt tay anh vào nhà. Hoàng Quân bật cười khi ngửi thấy mùi khét toả khắp căn hộ và những bộ quần áo rơi liểng xiểng khắp chốn.
- Nếu chúng ta còn muốn có chỗ ngồi, anh nghĩ có lẽ phải dọn một chút- ánh mắt anh sáng lên niềm vui khi nói, Hoàng Quân cúi xuống, bắt đầu nhặt từng đồ, gấp rồi mang vào phòng. Lam Dương ngoan ngoãn làm theo, bật dàn nhạc phát nho nhỏ một điệu ballad. Xong xuôi, cô dẫn anh ra quầy bar mini và rót đầy li loại rượu chianti nồng nàn.
Lam Dương muốn nhìn ngắm anh cho thật thoả nửa năm xa cách, muốn thức trắng đêm nay để nghe anh nói về những ngày tháng họ không bên nhau, nhưng cô chợt nhớ ra rằng mình còn cả quãng đời phía sau để tìm hiểu, chỉ vài tháng nữa cô cũng sẽ tốt nghiệp và đến đất nước mờ sương như anh. Kể từ giây phút ấy, họ sẽ mãi hạnh phúc bên nhau trọn đời!
Hoàng Quân nhích ghế lại gần, hạ thấp đầu xuống rồi đặt môi hôn. Không gấp gáp, không mạnh bạo, vẫn là nụ hôn nhẹ nhàng như ngày nào, vẫn cảm giác quen thuộc của ngày chia tay sáu tháng trước... Nhưng là một nụ hôn lâu thật lâu...nồng nàn hơn... và đắm say hơn... Lam Dương vòng tay chạm vào bờ vai anh, khẽ vỗ tay và đèn trong toàn căn hộ tắt phụt.
CHƯƠNG XVIII: BIRTHDAY- DEATHDAY
Lớp 11 chưa bao giờ là dễ chịu khi áp lực dồn hết lên vai. Hơn một năm nữa thôi là sẽ thi đại học, Nhi lo sợ nhìn vào gương thấy một con bé tóc ngắn, quần bò thụng, áo khoác thùng thình trông đến ngán ngẩm.
Chẳng hiểu Hàn Phong dạo này ăn phải bùa ngải gì mà động chút có thời gian rỗi là lại ngồi học bài làm Yên Nhi chán hết chịu nổi. Đấy mà là ma vương quyến rũ của nó à?
Nhưng lòng nó chùng xuống khi nghĩ đến cảnh sắp rời Hàn Phong- bạn trai nó sẽ đi học Đại học xa trong mấy tháng nữa thôi (nếu khả năng đỗ xảy ra.)
Chòng vào người bộ đồng phục của cửa hàng pizza, Nhi đội mũ bảo hiểm rồi leo lên xe đạp điện (cấm đi xe máy dưới 18 tuổi- bộ luật an toàn giao thông của nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam) (mấy chương trước có cảnh Hàn Phong và Lam Dương phóng môtô phân khối lớn, xin độc giả đừng méc công an!)
Giao pizza cũng chẳng vất vả gì, nhất là khi nó đang đi trong thang máy của một khu chung cư cao cấp hạng sang như thế này. Nhi nhấn chuông cửa, đợi chỉ khoảng 5 giây sau thì có người mở.
Ô kìa ngạc nhiên chưa????
Đứng trước mặt Yên Nhi là Hàn Phong tay bưng một chiếc bánh gatô hoành tráng cao hai tầng và còn có chóp hình chú gà con lông vàng dễ xương chết đi được (lưu ý: nó tuổi Dậu!)
Đằng sau Hàn Phong, đầy căn hộ toàn người là người- những bạn bè ở trường của nó và nào thì biết bao bóng bay, băng zôn và cả pháo hoa đang cháy sáng đẹp mê hồn! Căn hộ bừng sáng lung linh đủ màu sắc!
Nó được mọi người kiệu lên trong tiếng reo hò bắt thổi nến. Tiếng vỗ tay nổ lên như sấm khi những ánh sáng nhỏ tắt rồi xì khói! Tiếng li cốc chúc mừng vang lên leng keng vui tai... Không khí nhộn nhịp không tả xiết!
Quay cuồng trong tiếng Nhạc, Yên Nhi nhảy hết mình theo từng bản pop dance! Một sinh nhật thật tuyệt vời!!!!
.............
Ngồi xuống ghế khi chân tay rã rời mệt lả, tiệc tùng đã trút cạn hơi sức của nó! Uống ực hết thứ nước sóng sánh trong li, Nhi thấy mắt mũi cứ hoa hết cả lên, cổ họng nóng như thiêu đốt, lưỡi cay xè làm nó chảy cả nước mắt. Chớp lia lịa, Nhi nhìn về phía góc phòng, nơi có một cô gái mặc bồ đồ sáng lấp lánh trên tay cầm môt li martini đang nói chuyện với chàng trai lịch lãm quyến rũ làm ta liên tưởng đến ngay một chiếc Fenarri vàng óng. Nó bật cười, cuối cùngcũng thấy cô nàng băng giá đó cười, Nhi tưởng sẽ không có cơ hội nhìn ngắm nụ cười ấy cho đến khi nó đi theo ba mẹ chứ!
Chợt, đầu óc Yên Nhi quay cuồng và nó cảm nhận được rõ thứ gì đó đang dâng lên nơi cổ họng. Vội vã chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo, bây giờ thì Nhi đã hiểu rượu mang đến cho nó cái gì. Mở cửa toilet ủ rũ, Nhi nhìn ngay thấy Hàn PHong đang dồn dập hỏi mình lo lắng:
- Em có sao không? Em mệt à? Anh đi lấy thuốc cho em nhé? Hay trà? Em vào phòng kia nghỉ một lát đi!
Anh dẫn nó vào một phòng ngủ riêng. Căn phòng này cách âm nên tĩnh lặng một cách lạ thường. Đồ vật, giấy dán tường, rèm,... tất cả đều hai màu xanh da trời và trắng làm Nhi nhận ra ngay xứ sở tuyết này của ai.
Phòng rộng và hơi trống trải. Cuối phòng mở ra ba cánh cửa, cánh cửa thứ nhất là phòng tắm với đầy đủ tiện nghi hiện đại nhất thậm chí còn có cả loại vòi tắm vitamin mà lần đầu nó thấy bằng mắt thực. Cánh cửa thứ hai là cả một phòng quần áo, giày dép, trang sức, túi xách,... làm Yên Nhi loá cả mắt. Cô nàng này là thứ quái quỉ gì mà giàu thế hả trời??
Choáng, nó bước ra và đẩy cánh cửa thứ ba.
Nói đây là phòng làm việc thì chưa đúng, chính xác hơn thì cái phòng này ngang tầm với một thư viện sách với hàng dãy hàng dãy nhưng kệ sách khổng lồ. Rồi, bây giờ thì biết cô nàng Lam Dương này chính xác là quái vật thì mới ngốn hết được từng ấy sách!!!
Mụ mẫm đầu óc, nó nhìn lên đồng hồ đã điểm 11 giờ khuya, bước ra khỏi thế giới riêng tư ấy, nó nhìn phòng khách và nhà bếp trống vắng bởi mọi người đã ra về hết, chỉ còn Hàn Phong đang lục đục pha trà giải rượu cho nó, còn bà chúa tuyết và anh chàng Fenarri đang cùng ngồi xem phim trước cái tivi plasma 50 inch. Cái đấy gọi là cuộc đời thật bất công đấy! Biết không hả?
Tiếng chuông cửa vang lên, nó tự hỏi giờ này rồi ai còn muốn ghé thăm nữa kia chứ?! Lam Dương mở cửa, một người to con lực lững và người kia nhỏ thó hơn tự xưng là luật sư:
- Tôi là người được uỷ quyền giữ di chúc của ngài Mạc. Cô là Mạc Lam Dương- cháu gái của ngài Mạc Tiêu Dân đúng không?
- Đúng, nhưng tôi chưa bao giờ gặp ông.- không kịp để cho Lam Dương để lộ sự bối rối, ông ta nói tiếp:
- Ngài đã mất- ông ta ngừng lại nhìn Lam Dương- và để lại toàn bộ tài sản cho cô.
Yên Nhi trợn mắt nhìn chăm chăm cô nàng. Cái gì hả? Cô ta lại được thêm tiền sao???
- Vì vậy nên cô đang rất nguy hiểm. Tôi cử người này đến bảo vệ cô. Những người còn lại đang ở ngoài toà nhà...
Ông ta nói chưa dứt lời thì một viên đạn bay vút qua cửa sổ, làm kính vỡ choang, nhắm thẳng vào đầu Lam Dương. Trong chỉ một tích tắc, Hoàng Quân đẩy cô ra và hứng trọn viên đạn.
Yên Nhi đứng sững, chết trân khi thấy máu chảy xối xả ra từ ngực trái anh ta, chiếc áo sơ mi bắt đầu sậm màu đỏ sẫm!!
TIM! Cô cam đoan rằng viên đạn đã ghim vào TIM người thanh niên ấy!!!!