CHƯƠNG 15: SHAMAN (PHÁP SƯ)

Thẩm phán Giai Chí Tuyên bị buộc nghỉ hưu sớm ở tuổi 53. Trở thành một ông già lặng lẽ với thú vui cây cảnh nơi ngoại thành. Phu nhân của ông đã nhận được một bài học thích đáng rằng không bao giờ nên tin rằng một bà trung niên đủ sức quyến rũ nổi trai đôi mươi.
Xét cho cùng, cái mà hai con người ấy đánh mất chính là danh dự! Danh dự trước toàn dân thiên hạ, danh dự trước những người xung quanh, danh dự trước những người thân quen, … danh dự trước những đứa con của mình!
Tài sản của họ cơ bản vẫn vậy! Tuy chỉ lĩnh lương hưu nhưng Giai Chí Tuyên còn nhiều tài sản trôi nổi trên thị trường cổ phiếu, nhà đất nên đủ tiêu, thừa tiền để tiêu.
Ngọc Kỳ tách hẳn khỏi gia đình họ Giai ấy, 21 năm trong cuộc đời đã quá đủ cho những nỗi đau mà hai con người ấy gây ra! Qúa đủ rồi!
Tự kiếm tiền nuôi thân học đại học chưa bao giờ là dễ dàng! Ngọc Kỳ đã dọn ra khỏi khu kí túc xá sinh viên cao cấp trong trường, chuyển đến sống trên tầng mái của một ngôi nhà lụp xụp. Ngày ngày cô phải đi xe bus đến giảng đường và luôn tranh thủ thời gian rảnh để làm thêm. Học buổi sáng, chiều Ngọc Kỳ là nhân viên bán hàng trong một shop quần áo. Tối tầm 7 giờ đến 9 giờ thì dạy gia sư. Từ 9 giờ trở đi, cô nhận công việc cất hàng đông lạnh vào kho trong một siêu thị lớn. Ngày nào cũng như ngày nào, phải 12 giờ đêm cô mới lết xác về đến phòng mái của mình. Mệt mỏi và rã rời…


Nhận tờ thông tin về học sinh mới của mình mà Ngọc Kỳ thấy oải! Lớp 12 mà đến tháng 5 thế này rồi mới tìm gia sư- là cô- để ôn thi Đại Học! Nghe thôi cũng đủ biết chẳng hi vọng gì! Nhìn chiếc xe BMW được chủ nhà đưa đến chở mình đi dạy, Ngọc Kỳ hơi sock! Trời ạ! Trúng phải một cậu ấm rồi!

Căn nhà chẳng khác gì lâu đài cả! Ngay trung tâm thành phố mà diện tích rộng ngang với sân vận động. Cổng mở mà đi ô tô mất 2 phút mới đến toà nhà chính. Ngọc Kỳ thở dài, có một cậu học sinh như thế này, chẳng biết nên vui hay buồn đây…

Tuy ngày trước cũng trong giới giàu sang thượng lưu nhưng Ngọc Kỳ chưa bao giờ lui tới một nơi hoành tráng bề thế như thế này! Những tấm thảm lớn, gian sảnh rộng ngang khách sạn, chi chít chằng chịt lối đi tới đủ loại phòng: Phòng tập kiếm, phòng trà, phòng thiền, phòng thí nghiệm,… Mẹ cha ơi, cô lạc vào hoàng cung của thái tử thời hiện đại sao?

Cuối cùng Ngọc Kỳ cũng đến nơi- phòng học của cậu chủ. Phòng này cơ bản có đủ các loại sách trên mọi lĩnh vực mà Ngọc Kỳ đảm bảo cả đời cô đọc không hết. Phòng rộng với bàn học dài đến 3m rất lớn, trống trơn không một cuốn sách nào.
Đang ngồi ngả người trên ghế, gác chân lên bàn không ai khác chính là cậu học sinh mới- Lý Doãn Huy. Ngọc Kỳ lại thở dài lần hai trong ngày, tên này cùng họ với Lý Thông!
Lý Doãn Huy mặc bộ đồ da đen bóng nhìn Ngọc Kỳ, kiểu như muốn thông báo rằng: "Này, tôi chẳng ưa gì cô đâu! Mấy phút nữa thôi là tôi sẽ ném cô ra khỏi đây và đi đua xe cùng tụi bạn!" Dễ thế lắm!

Phải công nhận là Doãn Huy rất đẹp trai! Cực kì hợp với bộ đồ da đó! Làm nổi lên những cơ bắp cuồn cuộn! Chẹp! Ngọc Kỳ đang tưởng tượng ra cảnh cậu ta mà không hài lòng với cô thì sẽ đấm cho Ngọc Kỳ một cái cũng đủ vỡ sọ!

Lắc đầu xua ý nghĩ đáng sợ đó, Ngọc Kỳ tiến lại gần giới thiệu:
- Tôi là Giai Ngọc Kỳ- sẽ làm gia sư của cậu trong thời gian này.
Thấy Doãn Huy im lặng, Ngọc Kỳ lẳng lặng ngồi xuống:
- Cậu lấy sách vở ra đi! Nói cho tôi biết cậu muốn học môn gì?
Doãn Huy cười khẩy nhìn cô:
- Giáo dục giới tính!
Ngọc Kỳ mỉm cười, lấy đĩa trong cặp ra và đưa lên máy chiếu:
- Tốt thôi! Vậy có nghĩa là cậu muốn học Sinh, về đặc tính sinh sản của con người!
Cô khởi động cho chương trình chạy, quay sang hỏi cậu ta:
- Cậu muốn quan sát bộ phận sinh dục nam hay nữ?
- Nữ- Doãn Huy trả lời.
Ngọc Kỳ cười với cậu ta thêm cái nữa, kích chuột vào tập ảnh và Doãn Huy suýt nôn mửa.

Trên màn hình dài 3m cao 2m là hình ảnh một người phụ nữ đã chết bị phanh phui tất cả. Thi thể bà ta giống như bị xẻo hết xa thịt, phô bày ra lá lách, dạ dày, tim, gan, phổi,…và tất nhiên là cả bộ phận sinh dục!

Tất cả… đều be bét máu.

- Cô cho tôi xem phim kinh dị đấy à?- Doãn Huy hỏi, chân đã bỏ xuống khỏi bàn, tay vịn chặt vào thành ghế vì sởn da gà.
- Không phải đâu, đó là mẫu quan sát của khoa Y vào tuần trước, người phụ nữ này vô gia cư, khoảng 47 tuổi, chết vì sock thuốc phiện. Có thông báo nhưng không ai đến nhận xác nên giao cho sinh viên quan sát, giúp ích cho việc học tập.
- Cô học ngành quái quỉ gì vậy hả?
- Cảnh sát điều tra- Ngọc Kỳ hồn nhiên trả lời.
- Vậy thì liên quan gì đến mấy cái xác?
- Án mạng thì phải có xác chết chứ!- Cô cười, nhìn vẻ mặt tức tối của Doãn Huy mà thấy lòng mình vui sướng nhường nào!

Một phút sau, cô hỏi cậu ta:
- Vậy bây giờ cậu có muốn tôi phóng to bộ phận sinh dục của người đàn bà ấy cho choán hết cái màn hình dài 3m cao 2m kia để học giáo dục giới tính không?
- Thôi, thôi khỏi.
Tắt màn hình, Ngọc Kỳ đi vào bài học:
- Vậy mở sách vở ra đi, chúng ta sẽ chỉ dùng bút và giấy thôi! Còn nếu cậu muốn học theo chiều hướng hiện đại hơn, tôi còn rất nhiều ảnh cho cậu chiêm ngưỡng đấy!

Không trả lời, Doãn Huy mở vở và bật bút, giả vờ ngoan ngoãn nhưng trong đầu đang tính toán cách để tống cổ cô nàng gia sư mới khó nhằn này như những người trước. Hừ, cứ đợi đấy, để rồi xem! Cho dù cô có là pháp sư hay phù thuỷ thì Lý Doãn Huy này đã nghĩ là làm được!!!!


CHƯƠNG 16: AMENO UZUME (THẦN NGHỆ THUẬT)

Từ chối việc được chở về tận nhà, Ngọc Kỳ tự nguyện đi xe buýt. Cảnh bước xuống từ chiếc BMW rồi chui lên phòng mái thật lố bịch! Ngọc Kỳ chẳng thích thú chút nào!
Ngồi trên xe bus đến siêu thị, Ngọc Kỳ chòng vào người bộ đồ lao động dày cộp và bắt đầu mang cá, baba, cua, mực, … vào kho đông lạnh.
Cái kho này đúng như tên của nó, nhiệt độ dưới 0 độ C rất nhiều, khí lạnh chắc chắn sẽ làm buốt tận xương tuỷ những người không quen với công việc. Cố gắng hoàn thành thật nhanh, Ngọc Kỳ nhìn đồng hồ thì cũng đã gần 12 giờ. May mắn là siêu thị gần nhà nên đi bộ chỉ mất 15 phút.
Ngọc Kỳ ngước mắt nhìn những tán cây bên đường. Phượng, gạo, dừa, hoa sữa, si,… và bằng lăng tím. Cô ghét màu tím! tại sao lại có cái màu tượng trưng cho sự thuỷ chung- thứ chẳng hề tồn tại trên đời này?

Leo lên những bậc thang cuối cùng, Ngọc Kỳ mở cửa và nằm phịch xuống chăn. Căn phòng eo hẹp chỉ đủ kê chiếc bàn con con, bếp nho nhỏ, kệ sách và nhà tắm thì bé tí xíu. Lết dậy đi tắm, Ngọc Kỳ chóng vánh chỉ 10 phút sau đã chìm vào giấc ngủ…


- Hôm nay cậu muốn học môn gì?- Ngọc Kỳ hỏi Doãn Huy.
- Tôi muốn chơi.
- Tốt thôi.- Ngọc Kỳ gật đầu đồng tình- trong lúc cậu chơi, tôi sẽ nghe nhạc.
Ngọc Kỳ lấy điện thoại, cắm dắc vào loa và dàn âm thanh nổi hoạt động vô cùng tốt:
- Điệp ơi mang chốn thành đô về nhà xe hoa rực rỡ…………….!!!!!- Tiếng người nghệ sĩ réo rắt với volume to khủng khiếp. Doãn Huy đang ngồi cũng phải bật dậy:
- Cô nghe cái thể loại gì đấy hả?- Cậu ta tức giận.
- Cải lương.- Ngọc Kỳ thản nhiên trả lời- Cậu không thích à?
- Không! Cô tắt đi!
- Chết thật! Tắt đi thì chúng ta phải học thôi, cậu đồng ý chứ?
Doãn Huy nhìn Ngọc Kỳ, mắt long lên sòng sọc, giận không nói nên lời. Một lúc sau, tai cậu ta bị tra tấn bởi tiếng léo nhéo cải lương cũng đến lúc không chịu nổi. Doãn Huy gầm gừ:
- Học đi!
Ngọc Kỳ cười và bắt đầu vào bài giảng.

Doãn Huy rất thông minh, học các môn tự nhiên giỏi, tiếp thu nhanh. Ngọc Kỳ nghĩ lí do cậu ta lẹt đẹt điểm số chỉ có thể vì không chịu ngó vào sách lần nào. Vì thực sự với trí nhớ của cậu ta thì dư sức làm bài kiểm tra.

- Này, tại sao cô cắt tóc ngắn?- Doãn Huy hỏi Ngọc Kỳ.
- Cho dễ gội đầu, tóc dài phiền phức lắm!
- Tại sao cô sơn móng tay đen?
- Để có gì cáu bẩn dắt vào tay người khác cũng không biết.
Doãn Huy cười, phán:
- Vậy cô là người lười và ở bẩn hả?
- Chính xác.

Ngọc Kỳ dọn đồ vào túi xách, tuyên bố:
- Hôm nay học đến đây thôi, ngày mai học tiếp.
- Trời ạ, cô dạy tôi cả tuần sao?
- Đúng vậy, bên cậu đề nghị thế mà! Lương cao nên tôi nhận luôn!
- Cô giết tôi đi…- Doãn Huy rên rỉ.
- Vậy thì tôi lấy tiền đâu ra mà xài- cô cười, vẫy tay chào- bye nha.

Doãn Huy ngồi phịch xuống ghế, ngán ngẩm ngó gầm bàn. Di động chợt reo:
- Anh à, chúng mình đi club đi! Anh học xong rồi đúng không?- Giọng một cô nàng lảnh lót vang lên ở bên đầu dây bên kia.
- Anh mệt lắm! Bị tra tấn mấy tiếng đồng hồ! Hôm nào cũng thế!
- Thế anh không đuổi cổ được con bé gia sư à?
- Đang tìm cách.
Cô gái chép miệng, nghĩ ngợi rồi tuyên bố:
- Cứ để em!
- Em định làm gì?
- Thì cứ tin tưởng ở em đi! Ngày mai cô ta sẽ không đến dạy anh nữa là được chứ gì!
Nói xong cô nàng tắt máy, chẳng để Doãn Huy nói gì thêm.


CHƯƠNG 17: YUKIONNA (NỮ CHÚA TUYẾT)

Ngày hôm sau…

Nhìn đồng hồ chỉ 7 giờ. Doãn Huy thấp thỏm. Chẳng biết Ngọc Kỳ có đến không nữa!
Hai phút sau, Ngọc Kỳ xuất hiện, chân khập khiễng. Cô ngồi xuống ghế, giơ điện thoại có một tấm ảnh cho Doãn Huy xem:
- Đây là bạn gái cậu hả?
Cô gái trong ảnh bị trói hai tay quặt ra sau vào chiếc ghế đang ngồi. Mồm bị dán băng dính. Mắt thâm tím. Có lẽ bị đấm. Mái tóc nhuộm vàng rối bù (khả năng cao bị túm tóc).
- Sao cô lại nghĩ cô nàng này là bạn gái tôi?
- À… - Ngọc Kỳ nhìn Doãn Huy - cái này có khó gì đâu. Thứ nhất, tôi không quen cô ta nên có lẽ cô ta đánh hộ ai đó, nên tôi lục trong danh bạ điện thoại của cô ta xem có cái tên nào tôi biết mà muốn hãm hại tôi không. Và thấy tên cậu. Thứ hai…- cô mỉm cười- cô ta nói cô ta muốn xử tội tôi vì đã hành hạ bạn trai cô ta. Mà từ trước tới giờ tôi mới hành hạ mỗi mình cậu. Vậy thì tất nhiên là cậu rồi!
- Cô nói cô học ngành cảnh sát điều tra đúng không?
- Đúng rồi.
- Thảo nào…- Doãn Huy lẩm bẩm rồi ngẩng lên nhìn Ngọc Kỳ- cô ta làm gì cô rồi? Lấy gậy phang vào chân cô hả?
Ngọc Kỳ lắc đầu:
- Không, cô ta đẩy tôi ngã cầu thang.
- Ác thế!
- Uh đúng rồi, tôi thấy hai người xứng đôi vừa lứa lắm!
- Cô ta không phải bạn gái tôi.
- Thật hả? Vậy tôi trói cô ta mấy ngày ở nơi hoang vắng đo nhé?
- Cô xử trí sao cũng được!
- Ác ghê ta.- Ngọc Kỳ chép miệng, chuyển sang chủ đề học hành:
- Hôm nay chúng ta sẽ học sinh vật.
Doãn Huy giật mình.
- Có phải lại mấy cái ảnh xác chết nữa không đấy?
Ngọc Kỳ cười:
- Không phải, lần này là xem vài thí nghiệm trên động vật thôi.
Buổi học bắt đầu.

- Để tôi đưa cô về!- Doãn Huy nói- chân cô đau mà.
- Thôi không cần đâu! Chỉ đau một chút thôi, không nghiêm trọng.
- Tôi thấy áy náy lắm, cứ để tôi làm chân lái xe cho cô.
Ngọc Kỳ nhẩm tính, vé xe bus 8k một lần, 8k được gần một bữa ăn.
- Cô không muốn tôi áy náy mãi chứ?
Nghĩ đến việc khỏi tốn 8k, Ngọc Kỳ gật đầu.
Thực ra thì Doãn Huy có thấy áy náy gì đâu, cậu ta cho Ngọc Kỳ ngồi sau môtô của mình để lượn lách tráng trứng cho Ngọc Kỳ sợ đến mức bỏ việc thì thôi.
Nhưng kế hoạch của cậu ta thất bại, Ngọc Kỳ vẫn rất bình thường.
- Cô sống ở siêu thị à?- Doãn Huy ngạc nhiên hỏi khi Ngọc Kỳ bảo cậu dừng lại trước cổng siêu thị to đoành.
- Tôi còn làm thêm ở đây.
- Vậy mấy giờ cô về?
- 12 giờ.
Doãn Huy trợn mắt.
- Con gái mà 12 giờ đêm đi một mình sao? Không được rồi, tôi vào làm cùng cô rồi sẽ chở cô về.
- Công tử à, cậu không làm được đâu!- Ngọc Kỳ ngăn.
- Vớ vẩn, trên đời này chẳng có việc gì Lý Doãn Huy này không làm được cả!
Nói xong, cậu ta kiêu hãnh bước vào…

Run lập cập nhưng vì sĩ diện nên không bỏ ra ngoài, hai hàm răng Doãn Huy va đập vào nhau. Trong kho đông lạnh, cậu ta nghĩ mình sẽ bỏ mạng ở đây.
- Hành động đi! Cậu định để mình bị đóng băng à?
Nghe lời Ngọc Kỳ, Doãn Huy cũng bắt đầu xúc cá cất vào kho. Chỉ 30 phút sau, công việc đã hoàn tất. Doãn Huy cười tươi rói, lần đầu tiên trong đời cậu ta biết thế nào là làm việc.
- Nữ chúa tuyết! Cô chỉ có thể là nữ chúa tuyết thì mới chịu lạnh được như thế này!- Doãn Huy run lập cập. Ngọc Kỳ cười rồi bỗng nghiên khuỵu chân ngã, cậu vội vàng đỡ cô ngồi lên ghế.
- Cô bị sao vậy?
- Cái chân…
Doãn Huy cởi giày Ngọc Kỳ ra và thấy bàn chân sưng vù, máu bắt đầu chảy ra và mặt cô đau đến tím tái. Chưa kịp phản ứng gì thì Ngọc Kỳ đã thấy Doãn Huy cõng mình trên lưng, phóng xe thẳng đến bệnh viện.

Ngán ngẩm nhìn cái chân bó bột, Ngọc Kỳ băn khoăn không biết mai mình đi học và đi làm kiểu gì.

Doãn Huy cõng cô lên cầu thang và mở khoá, sửng sốt nhìn căn phòng bé tí tẹo:
- Vầy mà sống được hả?
Ngọc Kỳ nói:
- Thôi cậu về đi! Hơn 1 giờ sáng rồi đấy!
Doãn Huy gật đầu:
- Được rồi, cô cũng đi nghỉ đi! Sáng mai tôi đến đón cô!
Ngọc Kỳ giật mình:
- Hả? Cái gì cơ?
- Chân cô đang bó bột mà, đi sao nổi! Tôi sẽ chịu trách nhiệm! Thôi, tôi về đây!
- Này, đợi đã…
Không để Ngọc Kỳ nói thêm, Doãn Huy đã nhanh chóng ra về.

Trời ạ, tự nhiên đỡ tốn tiền xe bus thì cũng sướng! Nhưng mà thấy cứ sao sao ấy…


CHƯƠNG 18: DASHIMAKI (MÓN TRỨNG CUỘN RONG BIỂN)

Đúng 6 giờ sáng Ngọc Kỳ mở mắt. Cô ngồi dậy và bắt đầu hồi tưởng lại những sự việc đã xảy ra, hàng sáng đầu óc Ngọc Kỳ thường bị mụ mẫm.
Đánh răng rửa mặt xong, cô xỏ chân vào chiếc quần jeans một cách quá khó khăn vì chân bó bột. Chán nản, nhìn cái kéo e ngại, Ngọc Kỳ đành cắt bớt một bên ống quần chân đau.
6 giờ 30, di động Ngọc Kỳ reo:
- Alô.
- Tôi đến rồi đây, cô ở yên đó để tôi cõng cô xuống.
- Thôi…
Tút…tút. Doãn Huy đã cúp máy.

Ngồi sau xe Doãn Huy, Ngọc Kỳ thấy trời đất chao đảo, cậu ta phóng xe với tốc độ gì vậy hả trời?
Dừng xe trước cửa lớp, Doãn Huy xuống và cõng Ngọc Kỳ lên lưng. Cô sửng sốt không phản ứng kịp, thấp thoáng thấy ánh mắt của một người đang bàng hoàng nhìn cảnh này…
Bài học hôm nay về một vụ án giết người mới xảy ra trong năm nay, được giới cảnh sát chú ý quan tâm vì những tình tiết kì quái. Tài liệu trình chiếu khá chi tiết nhưng vô cùng khó hiểu về động cơ giết người, cách thức hành động, suy nghĩ của hung thủ đến cả cách chọn nạn nhân ngẫu nhiên của hắn.
Ngọc Kỳ kết nối hình ảnh về máy tính của mình, bắt đầu quan sát ảnh hiện trường.
Bỗng một tin nhắn gửi đến qua cửa sổ yahoo:
- Chân em không sao chứ?
Ngọc Kỳ không trả lời, sign out rồi tiếp tục nghiên cứu bài học.
Cách cô 3 dãy bàn, đầu Thành Luân không sao dứt khỏi hình ảnh chàng trai đã cõng Ngọc Kỳ vào lớp học…

- Bây giờ cô muốn đi đâu?
- Cậu chở tôi đến G&D đi! Buổi chiều tôi làm ở đó!
- Bận rộn ghê nhỉ.

Ngồi ghế ăn ngon lành bữa trưa là cơm hộp của mình, Ngọc Kỳ chợt dừng lại ngó Doãn Huy vẫn đang ngần ngừ nhìn hộp cơm.
- Ăn đi! Ngồi đấy làm gì!
- Tôi…- Doãn Huy ngập ngừng- … chưa ăn cơm hộp bao giờ…
Ngọc Kỳ cười:
- Thế nên tôi mới mời cậu ăn thử đấy!- cô gắp cho cậu một miếng trứng rán to- há miệng ra xem nào!
Doãn Huy trợn mắt:
- Cô làm vậy không thấy kì sao? Chúng ta mới quen nhau ba ngày thôi đấy!
- Cậu là con gái hả?- Ngọc Kỳ hỏi- thẹn thùng cái gì?- cô hất đầu- tôi bảo gì thì cứ làm nấy đi! Tối nay tôi bắt cậu học giải phẫu người bây giờ!
Ngoạm miếng trứng rán của Ngọc Kỳ cho, Doãn Huy thấy vị rất lạ.
- Thế nào? Ngon không?- Ngọc Kỳ hỏi.
- không.- Doãn Huy trả lời.
- Chán thật- Ngọc Kỳ phán- tôi thấy trong phim Goo Jun Pyo thích ăn trứng rán mà! Thử xem ngoài đời mấy cậu công tử thật có như thế không vậy mà… Thằng cha viết kịch bản này láo thật!
- Cô tin tưởng vào mấy bộ phim nhỉ?
- không hẳn, chỉ là muốn biết vài điều xem có đúng không thôi. Bệnh nghề nghiệp mà!
Hôm nay, Doãn Huy không chỉ chở Ngọc Kỳ đi học đi làm, cậu ta thậm chí còn làm luôn công việc của Ngọc Kỳ: kiểm hàng mới nhập về. Hàng đống hàng đống, từng chồng từng chồng quần áo xếp ngồn ngộn trong kho vừa được mang tới. Bàng hoàng nhìn đống hàng, Doãn Huy nuốt nước bọt:
- Bình thường cô làm xong việc này trong bao lâu?
- Cũng mất cả buổi đấy!- cô cười- cậu cố gắng làm đi, tối tôi bao cơm.
- Thôi không cần đâu. Tối nay tôi chở cô thẳng về nhà tôi ăn.
- Vậy thì thành ra tôi lợi dụng cậu quá!- Ngọc Kỳ lắc đầu.
- Thế mà là lợi dụng hả? Từ trước đến nay cô sống như thế nào vậy trời?

Đúng ra là có đầu bếp riêng thật là sướng! Nhìn cả bàn thức ăn trước mặt mình, Ngọc Kỳ quyết định sẽ ăn cho bằng sạch bách cho bõ!
Doãn Huy chỉ ăn như lấy lệ, hứng thú nhìn Ngọc Kỳ ngốn đống đồ ăn. Chẳng có lấy một tí lịch sự, cậu ta hỏi cô:
- Cô chưa bao giờ được ăn ngon hả?
- Rồi chứ!- Ngọc Kỳ thản nhiên- chỉ là gần 1 năm rồi chưa ăn ngon thôi.
- Đời cô gặp biến cố hả?
Ngọc Kỳ không trả lời, ngó điện thoại nhìn đồng hồ:
- Đừng có câu giờ! 7 giờ rồi, đến phòng học của cậu thôi.
Doãn Huy lẩm bẩm: " nhớ dai thế, chẳng mồi được phút nào…"

- Học toán nhé, hình học không gian luôn là môn yêu thích của tôi!- Ngọc Kỳ nói.
- Cô là quái vật hả? Con gái có ai thích hình không gian đâu hả?
Ngọc Kỳ nhìn Doãn Huy:
- Lạ thật! Ai cũng nói với tôi câu đó! Thằng em tôi còn bảo tôi sinh nhầm kiếp con gái nữa kia! Nó bảo tôi phải là con trai mới phải!
- Hẳn rồi…


CHƯƠNG 19: MATSURI (LỄ HỘI)

Từ shop về nhà Doãn Huy, Ngọc Kỳ ngáp dài chảy cả nước mắt.
- Cô mệt hả?- cậu ta hỏi.
Ngọc Kỳ lắc đầu:
- không, ngáp là thói quen rồi! Tôi thích ngáp mà!
- Hôm nay phải nghỉ học thôi. Tối nay nhà tôi có tiệc.
- Vậy cậu lai tôi về đây làm gì? Lai luôn về nhà cho người ta đánh một giấc ngon lành có phải hơn không?
- Cô không muốn nhận lương hả? Về nhà thì làm sao cô lấy được lương của ngày hôm nay? Cô ở lại đây dự tiệc, vừa được ăn món ngon, vừa nhận lương, có phải tốt hơn không?
Ngọc Kỳ gật gù. Thấy cậu ta nói chí phải.
- Vậy cậu đi chuẩn bị đi, tôi xuống bếp xem mấy món ăn!- cô hí hửng rời khỏi phòng nhưng bị Doãn Huy kéo lại.
- Không nhanh thế đâu! Cô cũng phải đi chuẩn bị chứ!
- Tại sao?
- Thì cô sẽ dự tiệc mà! Tôi sẽ giới thiệu cô là gia sư của tôi với mọi người nên đâu thể trông xoàng xĩnh như thế này được!
- Cậu vừa phải thôi nha, tôi thế này mà cô bảo xoàng xĩnh hả?
Doãn Huy cười, đẩy Ngọc Kỳ cho mấy người giúp việc dắt đi.

Phấn, váy, guốc, son, tóc,…
Lâu lắm rồi Ngọc Kỳ mới động vào mấy thứ này.
Chính xác hơn là lâu lắm rồi mới được (bị) chát lên người mấy thứ này!

Lùng nhùng với mớ tóc giả, Ngọc Kỳ thấy ngứa ngáy vì tóc vốn ngắn nay lại bồng bềnh ngang lưng, thấy cứ nặng đầu thế nào ấy!
Chiếc váy đỏ cùng đôi guốc 10cm màu đen có đính vô số đá lấp lánh làm Ngọc Kỳ nhìn lại mình trong gương. Ha ha! Ai mà đẹp thế?
Mớ móng tay đen của Ngọc Kỳ bị tẩy sạch và chuyển sang tông đỏ cho hợp với bộ váy, lại còn gắn đá nữa, trông sành điệu hết biết!
Ngay khi xỏ chân vào đôi guốc Gucci, Ngọc Kỳ nhận ra ngay là mình cần học một khoá huấn luyện về thăng bằng thì mới trụ vững trên đôi guốc đế nhọn chót vót đến vậy!
Chiếc váy đến từ Milan khoét khá sâu và hở cả lưng. Ngọc Kỳ thầm mừng là da mình trắng và không mụn, nếu không thì trông sẽ thật khủng khiếp! Cô sẽ được Doãn Huy đặt biệt danh là "cô nàng cóc" trong tương lai gần.
Trang điểm thật là mệt nhọc! Có mỗi cái mặt mà mất đến 2 tiếng đồng hồ! Sao họ lại có thể tỉ mẩn đến thế cơ chứ? Cô nàng trang điểm thì vừa làm vừa khen lấy khen để:
- da cô đẹp thế!
- Cô dùng loại kem dưỡng gì vậy?
…………………………………………….
thiệt là mệt!

Ngọc Kỳ ngó nghiêng nhìn gian đại sảnh chật kín người tìm Doãn Huy. Cậu ta đang ở xó xỉnh nào không biết nữa!
Tiến tới bên bàn ăn, Ngọc Kỳ lấy đĩa và chọn cho mình một chiếc bánh ngọt to xụ. Đang há mồm định ngoạm miếng đầu tiên thì một bàn tay vỗ vào vai cô.
Ngọc Kỳ quay lại và thấy một người thanh niên lạ hoắc! (nhưng trông rất hào hoa):
- Nhược Đình! Em cũng đến đây sao? Em bảo hôm nay mệt mà! Em định tạo cho anh một bất ngờ hả? Anh vui lắm!
- Khoan đã…
Ngọc Kỳ chưa kịp nói gì thì người thanh niên đã hôn nhẹ lên môi cô. Ngọc Kỳ cứng đơ cả người lại, lúng túng:
- Anh…anh…
- Em sao vậy?- người thanh niên lo lắng hỏi- em mệt hả?
Hít vào thở ra, hít vào thở ra,…Ngọc Kỳ lập lại mấy chục lần mới lấy lại được bình tĩnh. Cô hỏi:
- Anh là bạn trai của Nhược Đình hả?
Người thanh niên ngơ ngác không hiểu Ngọc Kỳ nói gì.
- Tôi là em gái chị ấy- Ngọc Kỳ.
Giật mình, chàng trai ấy mặt đỏ lừ lên, cúi thấp đầu chẳng dám ngẩng lên nhìn Ngọc Kỳ.
- Tôi xin lỗi…xin lỗi cô…tôi cứ nghĩ…
- Không sao đâu- Ngọc Kỳ xua tay- anh cứ thưởng thức bữa tiệc đi, tôi phải ra chỗ này một lát…
Ngọc Kỳ cáo lui ra ban công cho an toàn (khỏi bất kì sự hiểu lầm nào nữa).
- Đừng nói với tôi là cô đấy nhé?- tiếng người ở sau lưng nói, Ngọc Kỳ thở dài. Lại là một người nhận lầm người nữa đây.
Cô quay lại.
Là Doãn Huy. Ngọc Kỳ thở phào. Cậu ta đang nhìn cô không chớp mắt.
- tôi tìm cậu nãy giờ!- Ngọc Kỳ tự động lấy li martini trên tay Doãn Huy nhấp một ngụm.
Cô tựa người lên thành lan can trắng. Cây cối xung quanh đang khẽ xao động, thấp thoáng ngả bóng xuống mặt đất.
- Cậu làm gì mà nhìn ghê thế?
Doãn Huy lắc đầu:
- Tại… nhìn cô khác quá…
Ngọc Kỳ mỉm cười:
- Có khác thế nào thì tôi vẫn là người mà cậu quen một tuần trước thôi!
- Người vừa hôn cô trong đại sảnh là bạn trai cô hả?
- Không- Ngọc Kỳ thản nhiên trả lời- bạn trai chị gái tôi.
Doãn Huy sửng sốt nhìn Ngọc Kỳ. Cô vô tư quên việc giải thích.
- Cô thật thà nhỉ… nói hẳn với tôi cả chuyện đấy…
- Còn cậu nói chuyện hơi khó hiểu rồi đấy.
- Cô vừa nói rằng đã hôn bạn trai của chị gái mình.
- à…- Ngọc Kỳ đưa li rượu lên miệng- nhầm lẫn chút thôi. Chúng tôi là chị em sinh đôi mà.
Doãn Huy gật đầu:
- Thêm một người nữa như cô thì thế giới này thêm phần thú vị đấy! Chúng ta vào đại sảnh thôi, cô cần được giới thiệu chứ nhỉ!
Hai người cùng bước vào, một cô gái xinh đẹp chạy tới ôm chầm lấy Ngọc Kỳ:
- Trời ơi! Nhược Đình! Chị cũng đến đây hả?
- Hàn Lệ, chào cô- Ngọc Kỳ cười- tôi là…
- Đừng nói nhiều nữa! Chị đã hứa sẽ đàn piano tối nay mà!
Doãn Huy giật mình:
- Chị gái cô là Giai Nhược Đình à?
Ngọc Kỳ chưa kịp nói gì thêm thì đã bị Hàn Lệ kéo lên sân khấu, ấn ngồi xuống piano và riêng cô ta thì chạy tới micro:
- Thưa toàn thể quý vị, bữa tiệc hôm nay rất vinh dự khi có sự tham dự của nghệ sĩ piano nổi tiếng thế giới Giai Nhược Đình - tiếng vỗ tay nổ lên như sấm- vừa trở về từ chuyến công diễn từ nước ngoài!!!!
Doãn Huy toát mồ hôi nhìn Ngọc Kỳ trơ như tượng gỗ trên sân khấu. Anh quan sát thấy bàn tay cô đang run rẩy.
Làm sao đây? Lỡ mang danh là Nhược Đình mà đàn dở thì không được mà không đàn thì cũng không xong! Làm sao đây?- Ngọc Kỳ lúng túng nhìn những phím đàn mà tim đập mạnh.
Ngọc Kỳ ngước mắt lên và nhìn thấy một người đang ngồi xuống cạnh mình. Là Doãn Huy! Cậu ta thì thầm vào tai cô:
- Đánh cùng tôi! Đệm nhẹ hoặc giả vờ đàn cũng được!
Doãn Huy bắt đầu dạo những ngón tay trên phím đàn đen trắng, một bản nhạc nhẹ nhàng vang lên thánh thót như tiếng nước chảy. Lấy lại bình tĩnh, Ngọc Kỳ cũng dạo vào, âm thanh trong trẻo như tiếng chuông gió xua tan muộn phiền. Doãn Huy quay sang nhìn cô gái đang ngồi cạnh mình. Đôi mắt cô gái đang nhắm, cô để hồn mình phiêu lãng cùng bản nhạc. Doãn Huy mỉm cười và cũng để tâm trí mình trôi cùng cô…

Bản nhạc kết thúc, tiếng vỗ tay nổi lên như sấm dậy. Hai người bước xuống sân khấu và nhận được những tán thưởng nhiệt liệt. Luồn lách mãi Ngọc Kỳ mới thoát được ra ngoài và bước vội khỏi ánh sáng của khu nhà, ngồi xuống bãi cỏ khuất cây và cởi đôi guốc ra rên rỉ:
- Chúa ạ! Tại sao họ có thể đi chúng suốt ngày được nhỉ?
- Nỗi khổ chung của phụ nữ thôi.
Ngọc Kỳ quay đầu lại, Doãn Huy đang ngồi xuống cạnh cô, tay mang theo 2 lon bia. Ngọc Kỳ đón lấy một lon và bật nắp.
Vướng víu với bộ tóc quá đỗi, Ngọc Kỳ kéo nó ra nhưng bị mắc vào dây buộc váy sau gáy.
- Để tôi giúp cô- Doãn Huy dỡ những sợi tóc bị kẹt và bộ tóc giả trượt xuống khỏi vai cô, để lộ ra tấm lưng trần trắng nõn nà dưới ánh trăng sáng. Doãn Huy giật mình nhìn sang hướng khác, húng hắng giọng lấy lại bình tĩnh và cởi áo vest của mình đưa cô khoác:
- Sương đang xuống rồi…
Ngọc Kỳ nhìn Doãn Huy đang đỏ ửng đôi má, cô mỉm cười và uống thêm một hớp bia, kéo sát chiếc áo vào người mình hơn khi cơn gió trở nên se se lạnh.

Cô ngước mắt lên trời và nghĩ về đêm giao thừa năm ngoái, cũng cùng ngồi trên một thảm cỏ mềm, một đêm đầy sao và pháo hoa rực sáng…

- Tôi đã bất ngờ khi biết cô là em gái của Giai Nhược Đình…
- Vậy sao?
- Tôi học cùng chị ấy ở cấp cơ sở. Nhược Đình rất nổi tiếng, xinh đẹp, dịu dàng, duyên dáng,… và nhất là vô cùng tài năng, thông minh.
- uhm… vậy mà cậu không biết tôi sao?
Doãn Huy gật đầu.
- Tôi biết chứ. Nhưng lúc đó cô không như thế này.- cậu ta quay sang nhìn Ngọc Kỳ- cô giống y hệt Nhược Đình, tuy nhiên năng động và cá tính hơn. Chỉ khác nhau chút đỉnh…
- Và bây giờ thì khác nhau quá xa đúng không?- Ngọc Kỳ mỉm cười.- cậu từng thích Nhược Đình đúng không?
Doãn Huy không chớp mắt, lặng thinh và chợt bật cười:
- Tôi đã thật ngốc nghếch. Chị ấy là mối tình đầu của tôi, khi đó tôi mới học lớp 6, một cậu nhóc tàn tệ hay bị bắt nạt, cướp tiền, đánh đập,… Nhược Đình đã giúp tôi xử lí bọn chúng.

Ngọc Kỳ chuyển hướng nhìn móng chân của mình, đầu mơ hồ nhớ về một buổi chiều nắng ấm, khi cô lao tới đánh nhau với lũ đầu gấu trong trường.
Cậu bé khi ấy đeo chiếc kính mỏng, đang khóc ướt đẫm khuôn mặt, cậu ta bị Ngọc Kỳ tát cho một cái rõ đau:
- Ngốc vừa thôi! Phải đánh lại hay kêu người giúp chứ! Cứ chịu đòn với nộp tiền cả đời à? Con trai mà vậy hả?
Cậu bé ấy không khóc nữa, quẹt nước mắt và gương mặt trở nên nghiêm nghị, hứa với Ngọc Kỳ:
- Em sẽ dũng cảm và mạnh mẽ như chị! Rồi sẽ có ngày em sẽ bảo vệ chị như ngày hôm nay chị bảo vệ em!
Ngọc Kỳ xoa đầu cậu bé:
- Tốt lắm! Phải thế chứ!
Cô đeo balô lên vai và bước đi. Cậu nhóc gọi với theo:
- Chị tên là gì? Em sẽ cưới chị đó!
" Thằng nhóc này định quyết tâm cưới mình sao?"- Ngọc Kỳ giật mình, nói vọng lại:
- Chị là Giai Nhược Đình!


- Cô đang nghĩ gì vậy?- Câu hỏi của Doãn Huy đưa Ngọc Kỳ trở lại với hiện tại.
- Chỉ là một vài chuyện trong quá khứ thôi.- cô cười và kéo tay Doãn Huy đứng dậy- vào trong thôi, khí lạnh không tốt cho cậu học trò của tôi tí nào!