CHƯƠNG 4

- Vậy… điều em phát hiện ra dùng để đe doạ anh hôm đi dự tiệc là gì?- Doãn Huy hỏi.
- uhm… anh đừng sock nhé…
Doãn Huy gật đầu, chuẩn bị sẵn tinh thần cho câu trả lời đầy kịch tính.
- Ngọc Kỳ… là nhân bản vô tính của em!- cô nói có phần hoang mang- anh ổn chứ?- cô hỏi khi thấy Doãn Huy thở dài một cái, sao phản ứng lạ lùng thế, không ngất đi hay lên cơn truỵ tim gì à?- điều đó giải thích vì sao bọn em lại giống nhau đến thế, từ tính cách, hình dáng cho đến cả thói quen và cả những điều nhỏ nhặt nhất,…
- Cái đó… anh biết rồi.
- Hả? Anh biết rồi? Vậy là cũng biết rằng quả tim của em là của Ngọc Kỳ chứ?
Doãn Huy gật đầu làm Ngọc Kỳ thất vọng não nề. Vốn định gây sock thế mà lại thất bại, bị người ta dẫn trước hết cả, thật là công cốc!
- Anh nói cho em từ trước có phải đỡ tốn công em truy cập vào dữ liệu mật của công ti mẹ anh không, công an mà biết là em ra toà ngay đấy!
- Anh đã kịp trao đổi với em cái gì đâu, mà em sao ngốc thế, anh biết mật khẩu của mẹ mà, cứ bảo anh có phải nhanh hơn không, ngồi tập làm hacker làm gì cho hành xác!
- bây giờ anh lại quay sang trách em mà được hả? Ai bảo anh không nói cho em biết từ trước!
- Nói với em cái gì nào? Chẳng lẽ hất đầu gọi " ê cô nàng bị mất trí nhớ, cô có biết quả tim trong người cô là được nhân bản vô tính hẳn một con người ra để moi tim không hả?" Em nghĩ khi anh nói thế em có lăn đùng ra ngất xỉu không hả?
- Anh nghĩ em yếu đuối đến thế cơ à?
- Em không nhớ mình bị bệnh tim nhưng anh thì nhớ đấy! Em mà tắt thở luôn thì có phải phí cho mạng sống của Ngọc Kỳ không?
- Vậy là từ trước đến nay anh chỉ nghĩ đến Ngọc Kỳ thôi chứ gì?
- Em biết rõ là như thế mà!!!!
Bàng hoàng không nói nên lời, cô ngã thụp xuống nền đất. Doãn Huy vội vàng đỡ cô dậy.
- Buông ra!- Ngọc Kỳ thét, hất tay anh ra, nước mắt cô tuôn ra như suối- em là một con ngốc! Em chấp nhận làm một thế thân để rồi bây giờ con tim mình đau đớn đến nhường này! Cho dù vẫn biết rằng anh yêu em vì em giống Ngọc Kỳ! Nhưng sao em đau quá!!!!
- Anh xin lỗi…- Doãn Huy chẳng biết nói gì hơn, nhìn nước mắt cô lăn mà lòng anh xót xa không tả xiết. Chưa bao giờ Doãn Huy phân biệt được Ngọc Kỳ và Nhược Đình, chưa bao giờ cả. Anh chỉ đơn giản là biết rằng mình yêu người con gái có khuôn mặt ấy, hình dáng ấy, tính cách ấy,… nhưng rút cục thì anh yêu Ngọc Kỳ hay Nhược Đình thì Doãn Huy chịu! Bởi vì họ chẳng khác nhau đến một điểm nhỏ nhoi nào….
- Em nghĩ mình nên về Việt Nam!- Ngọc Kỳ quẹt nước mắt và đứng dậy, lấy lại tinh thần- ngồi ở đây cũng chẳng được tích sự gì! Mấy tháng nay thật vô ích khi tìm kiếm trong vô vọng như thế! Em sẽ đến và hỏi thẳng mẹ anh cho rảnh nợ!
Doãn Huy bị bất ngờ bởi quyết định của Nhược Đình:
- Em nghĩ… mẹ anh sẽ nói sự thật chứ?
- Chẳng có lí do gì để bà ấy nói dối em cả!- cô chắc chắn.
- uh. Vậy anh sẽ đi cùng em!
- Thật chứ? Anh đã không gặp bà ấy lâu lắm rồi mà…
- Thật. Vì đã không gặp đến mấy năm rồi nên mới cần gặp người mẹ xa lạ ấy!
- Được. Quyết định vậy đi!
Hai người lên máy bay chỉ một giờ sau đó.


Vừa xuống sân bay, Ngọc Kỳ chạm mặt ngay phải Thành Luân đang kéo vali chờ chuyến bay của mình. Nhìn thấy cô, anh bước vội vàng tới:
- Tôi cần nói chuyện với cô, định bay sang Nhật tìm nhưng có lẽ bây giờ không cần nữa rồi.
- Tôi… đang có chuyện gấp… để chuyện của anh nói sau được không?- Ngọc Kỳ e dè đề nghị.
- Không mất nhiều thời gian của cô đâu. Tôi sẽ nói luôn. Tôi nghe nói cô bị mất trí nhớ nhưng chắc cũng nhớ những gì xảy ra sau khi phẫu thuật chứ?
- Cũng… mang máng.
- Vậy có nhớ lần tôi đâm cô không?
Nghe đến đó, Doãn Huy giật mình đứng chắn trước mặt Ngọc Kỳ và Thành Luân, tránh không cho anh chàng này đâm cô thêm nhát nào nữa.
- Yên tâm, tôi không có ý định làm vậy lần hai đâu- Thành Luân nói với Doãn Huy và quay sang Ngọc Kỳ- vậy cô có nhớ không?
- Có- Ngọc Kỳ trả lời- cũng… hơi hơi.
- Cô có biết tại sao mình lại chạm vào lá bùa hộ mệnh này- Thành Luân lôi nó từ trong cổ áo ra cho cô xem- và nói "cuối con đường vẫn còn hi vọng" không?
Suy nghĩ một lúc và lục lại trí nhớ ít ỏi của mình, Ngọc Kỳ buồn bã:
- Thật ra lúc đó… tôi bị thần kinh… anh biết mà… tôi chỉ nhìn thấy lá bùa và buột miệng câu đó thôi… cũng chẳng có ý nghĩa gì to tát đâu…
- Không, đó là câu nói của ông thầy bói bài tây khi tôi và Ngọc Kỳ đi chùa nói với tôi khiến Ngọc Kỳ lo sợ phải đi xin bùa tặng tôi, đó không thể là một câu nói ngớ ngẩn vô nghĩa cô buột miệng nói ra được!
- Bói bài tây ở chùa hả?- Doãn Huy ngạc nhiên.
- Tất cả những gì cậu quan tâm đấy hả?- Thành Luân giận dữ.
- à không, chỉ thấy hơi điên điên khi tin lời ông thầy đó nói thôi.- cậu thành thật.
- Vậy mà ông ta đã nói đúng đấy- Thành Luân thở dài- có nhiều chuyện… thật khó có thể giải thích được.
- Chính anh nói câu đó đấy nhé- cậu chốt hạ- nên việc Nhược Đình nói "cuối con đường vẫn còn hi vọng" cũng khó có thể giải thích được. Anh về tự suy nghĩ tiếp mà tìm hiểu đi! Chúng tôi có chuyện quan trọng cần làm!
Dứt lời, cậu dắt tay Ngọc Kỳ đi thẳng! Hừm, để người yêu nói chuyện lâu với một anh chàng hấp dẫn chưa bao giờ là một ý hay! Kể cả anh ta có không hot bằng mình đi chăng nữa thì vẫn là một thằng đàn ông hấp dẫn theo cách riêng!
Đi thẳng xe đến nhà mình, Doãn Huy được thông báo mẹ cậu đang ở nhà nghỉ ngơi sau mấy hợp đồng làm ăn lớn và sau vụ bê bối kiện tụng nhân bản vô tính từ năm ngoái vẫn chưa xử lí xong.
Nhìn vào màn hình quan sát vừa được nối với máy chiếu của mình, Lý phu nhân nở một nụ cười đầy ẩn ý, có phần xảo quyệt:
- Eva đến rồi sao?

- Mẹ! Tại sao mẹ cho Ngọc Kỳ làm gia sư của con?- Doãn Huy hỏi thẳng, không vòng vo.
- Con uống loại trà gì?- mẹ cậu thảnh thơi hỏi cậu con trai.
- Mẹ trả lời con đi!
- Cứ bình tĩnh, muốn nói chuyện thì cũng phải có chén nước thì mới mở đầu được. Con được dạy dỗ rồi sao cứ nóng nảy hoài thế?
-…
- Thư kí Trần, mang cho tôi ba li cà phê vào đây!
Chỉ hai phút sau, Lý phu nhân đã ngồi trên trên bộ bàn ghế salon màu kem sang trọng dùng để tiếp khách trong phòng làm việc của mình để thưởng thức tách cà phê thơm lừng.
- Bây giờ mẹ trả lời con được rồi đấy!- Doãn Huy nhắc lại.
- Vết mổ tim thế nào rồi?- bà ta quay sang hỏi Ngọc Kỳ- còn đau không, cô Nhược Đình?
- à… không ạ.
Bà ta nở một nụ cười rất quý tộc:
- Cô học cảnh sát điều tra 3 năm mà vẫn ngu dốt nhỉ?
Ngọc Kỳ giật mình:
- Tôi đâu có học ngành đó, tôi chỉ chơi piano thôi, bà nhầm tôi với em gái rồi.
- Tôi nói cô kia! Cô nghĩ tôi ngu đến mức không biết dùng chữ để nói sao? Ngu như cô đấy hả?
- Tôi…- Ngọc Kỳ ấp úng
- Mẹ đừng sỉ nhục cô ấy như thế!- Doãn Huy giận dữ- với cái kiểu nói ấy của mẹ, chẳng ai ở bên mẹ được đâu.
- Ta cùng đâu có cần- bà ta cười khẩy- bây giờ thì vào chủ đề chính đi, câu trả lời của con đơn giản lắm. Ngọc Kỳ là sản phẩm của ta, ta muốn quan sát nó xem nó thích nghi với môi trường con người thế nào, có hoàn hảo hay không để chế tạo tiếp. Muốn vậy phải có lí do xác đáng nên ta dùng con. Thế thôi.
- Vậy mà mình không nghĩ ra.- Doãn Huy lẩm bẩm.
- Khoan đã. Tại sao lại phải quan sát để chế tạo tiếp? bà đã chế tạo ra Ngọc Kỳ được 20 năm rồi cơ mà! Chẳng lẽ từ đó đến nay bà chưa nhân bản thêm người nào khác?
- Có chứ- bà ta thản nhiên- ta có nhân bản đến hàng nghìn người nữa rồi- vị phu nhân họ Lý thực sự thấy thích thú khi thấy nét bàng hoàng sững sờ vì con số hàng nghìn trong mắt đứa con trai- con nghĩ tiền ở đâu ra hả Doãn Huy? Từ trên trời rơi xuống chắc? Mỗi người nhân bản 10 triệu đô đấy con à, may mà thế giới này lắm kẻ nhiều tiền lại bị luỵ tình cảm, nếu không thì chỉ mỗi tập đoàn viễn thông của bố con thì ta đâu nằm trên tiền như thế này- bà ta quay sang Ngọc Kỳ nói tiếp- tôi đã nhân bản hàng nghìn người, nhưng đều là nam. Cô cũng biết rằng phụ nữ nắm trong tay sự sống, tạo ra phụ nữ quá khó khăn! Như là làm công việc của Chúa vậy!
- Vậy… Ngọc Kỳ là duy nhất?
- Đúng, dự án về Ngọc Kỳ mang tên Eva! Nó là đứa con gái nhân bản duy nhất trên thế giới này! Cũng khá khó khăn khi tách gen bệnh tim ra khỏi nó để Ngọc Kỳ có trái tim khoẻ mạnh. Nhược Đình bị căn bệnh ấy làm ta cực nhọc đến nửa năm mới hoàn thành dự án để cứu chồng mình. Quá tốn công sức! Ta biết trái tim máy của Nhược Đình chỉ dùng được 19 năm là cùng nên nhân những thời gian cuối cùng đã gọi Ngọc Kỳ đến làm gia sư cho con trai mình để theo dõi quan sát thành quả. Ngọc Kỳ là tác phẩm tâm đắc nhất của ta! Nếu dự án Eva thành công thì hàng nghìn đơn đặt hàng khác sẽ được thông qua! Ta muốn chắc chắn là Ngọc Kỳ bình thường như bao người khác để khi tung hàng ra rồi tránh kiện tụng chê bai trách móc, tránh phiền phức, ta muốn sản phẩm của mình hoàn hảo trên mọi phương diện!
- Bà nói… không có lấy một chút cảm xúc! Bà nói nhân bản con người cứ như là bán đồ chơi vậy! Bà là quỷ hay sao?
Lý phu nhân cười ngất trước ý nghĩ ngây thơ của cô gái rồi nói thẳng vào mặt cô:
- Nằm trên đống tiền, chẳng ai không phải là quỷ đâu, cô bé ngây thơ ạ!
- Bây giờ thì tôi hiểu rồi… nhưng vì Ngọc Kỳ đã chết nên bà không thể tiếp tục quan sát được nó có hoàn thiện hay không. Bà hầu như phải làm lại từ con số 0.
Bà ta lặng thinh không nói gì, chỉ nhìn cô với ánh mắt gian xảo làm Ngọc Kỳ lạnh sống lưng.
- Rời khỏi đây thôi Doãn Huy!- cô kéo tay anh theo mình.
Cậu đứng dậy, bước thẳng, không thể tin con người này là mẹ của mình.

Rút cục, con người ta đâu thể chọn gia đình cho mình!!!


CHƯƠNG 5


3 năm sau…

- Chúc mừng anh tốt nghiệp!- Ngọc Kỳ cười tươi rói, tặng Doãn Huy bó hoa rực rỡ trong tay mình.
- Đây là lần đầu tiên anh được tặng hoa đấy!- anh cười.
- Thủ khoa thì cũng xứng đáng được nhận hoa lắm chứ! Một bất ngờ nho nhỏ em dành cho anh thôi!
- Anh cũng có bất ngờ nho nhỏ dành cho em đây!- Doãn Huy nháy mắt và bất chợt… quỳ xuống:
- Nhược Đình, em đồng ý làm vợ anh chứ?
Nhìn chiếc nhẫn lộng lẫy gắn kim cương, Ngọc Kỳ không biết phải phản ứng thế nào nữa! Làm gì bây giờ? Trả lời thế nào mới được? Ôi… viên kim cương sao to và sáng thế….
- Vâng.- cô thẹn thùng nói, mắt dán chặt vào thứ lấp la lấp lánh khi Doãn Huy lồng vào tay cô. Anh chàng này thì ngây thơ tưởng cô đang xúc động trong giây phút này, mãi đến khi Ngọc Kỳ không chịu đựng nổi, bật ra câu hỏi thì mới tỉnh ngộ:
- Bao nhiêu cara đấy anh?
- Tất cả những gì em quan tâm đấy hả?
- Vâng.- cô thản nhiên- bao nhiêu cara đấy?
- 88.
- Ui trùi ui! Cả một núi tiền!!!- Ngọc Kỳ hét lên sung sướng, mắt sáng lên như sao- nhẫn cầu hôn đã vậy rồi chắc nhẫn cưới cỡ bự hơn hả? Zời ơi sao iu anh thế!!!!!!!!!!!!!!!
- Em bán linh hồn cho quỷ dữ rồi Nhược Đình à…
- hơ hơ, em bán cho chúng từ cái ngày quyết định yêu anh kìa, có đứa nào đi yêu người yêu của em gái không hả?
- Em hám tiền đến điên lên được!- Doãn Huy phán và cười- còn anh thì yêu em đến điên lên được!
Anh ôm lấy cô thật chặt rồi quay trên không mấy vòng, tiếng cười giòn tan trong không gian…


1 năm sau…

- Con trai!!! Là con trai!- vị bác sĩ hét đến thủng màng nhĩ Doãn Huy đến nơi khi đứa bé chào đời. Anh thì không để ý mấy, đang lo lắng đến tái mặt khi nhìn khuôn mặt tím ngắt của vợ mình, mồ hôi đầm đìa và đôi môi không màu sắc, làn da không chút sức sống:
- Em à… em không sao đấy chứ?
- em… không sao… cho em… xem con…- Ngọc Kỳ thều thào, Doãn Huy đỡ đứa con trao vào lòng cô. Đứa con của cô khóc mới to làm sao, Ngọc Kỳ bật cười và cất tiếng hát ru. Đứa bé im lặng, mắt lim dim nghe mẹ hát rồi mở miệng cười. Nó còn nhỏ quá nên cười chưa ra tiếng, chân tay thì huơ hoắng loạn xạ.
- Con nó thích em rồi đấy!- Doãn Huy cười, ngón út của anh đưa ra cho con nắm.
- Tất nhiên rồi, em là mẹ nó mà…
- Không hiểu sao mà nó cười khi em hát được nhỉ? Riêng anh thì chỉ muốn khóc! Em hát kinh chết đi được. Cứ như rên ấy.
- Đợi em hồi phục sức khoẻ…- Ngọc Kỳ cười cười- em sẽ cho anh rên trong đớn đau!- cô chắc chắn.
Doãn Huy cúi thật sát xuống tai cô, thì thầm nhỏ hết mức để những vị hộ lí và y tá bên cạnh không nghe thấy:
- Đợi em hồi phục sức khoẻ… anh sẽ cho em rên trong khoái cảm.
- ĐỒ CON DÊ!- cô hét lên và ném gối làm Doãn Huy chạy ra cửa tránh, nói vọng vào:
- Em à, không ai nói chồng mình thế đâu!
Anh cười, từ ngoài lớp kính nhìn vào người vợ thân yêu đang nổi cáu trông vô cùng đáng yêu bồng đứa con như thiên thần của hai người trên tay, thấy sao cuộc đời có thể viên mãn đến thế…
Doãn Huy không hề để ý đến một người đứng gần đó, nói vào điện thoại:
- Eva sinh sản tốt đẹp.- ông ta cúp máy.
Ở cách đó nửa vòng thế giới, Lý phu nhân cũng đặt máy xuống và mỉm cười, nói với viên thư kí của mình:
- Cậu Trần, thông báo Eva có khả năng sinh sản, bảo họ tiến hành nhân bản nữ ngay đi!
- Vâng- cậu ta gật đầu, hồ hởi rời khỏi phòng.
Lồng hai bàn tay vào nhau, bà ta cười mãn nguyện, chà, sao cuộc đời có thể viên mãn đến thế?
Trong đầu vị phu nhân họ Lý này chợt nảy ra một ý, lần này, bà sẽ làm một việc đầu tiên và cũng là duy nhất cho đứa con trai của mình, sẽ nói cho nó sự thật. Từ trước đến nay, bà chưa bao giờ cho nó gì ngoài tiền cả, thứ mà bây giờ nó có thừa…
Bà bất giác mỉm cười, chẳng lẽ ở cái tuổi này, con người ta thường yếu đuối và tình mẫu tử chợt trở nên mãnh liệt hơn sao? Lạ lùng đến mức nào…

- Doãn Huy- bà nói qua điện thoại- con chưa bao giờ thắc mắc tại sao vợ mình mổ tim mà lại không có sẹo ở ngực sao?
- Chắc cô ấy đi thẩm mĩ. Công nghệ bây giờ tiên tiến lắm!
- Vậy còn vết sẹo ở đùi nó, con không thắc mắc sao?
-……con chưa bao giờ hỏi, con nghĩ nếu muốn nói cô ấy sẽ nói con nghe.
- nó không nói bởi vì nó không biết!- bà lắc đầu chán nản- sao con ngu ngốc thế nhỉ?
- mẹ mà bảo con ngu nữa là con dập máy đấy!- Doãn Huy đe doạ, nhớ lại cái lần bà sỉ nhục vợ anh khi cứ bảo cô ngu 4 năm trước, cũng với cái giọng điệu như thế này.
- Về xem lại hồ sơ vụ bắt cóc của hai chị em họ Giai đó 19 năm về trước đi con trai, một trong hai đứa đó bị bắn vào đùi và gây vết sẹo đến giờ phút này đấy. Tìm hiểu xem đấy là đứa nào trong hai đứa nhé!
- Mẹ nói luôn ra cho rồi!- Doãn Huy phàn nàn.
- Lười vừa thôi, à còn nữa, nếu chưa đủ độ tin tưởng sợ lũ cảnh sát ăn không ngồi rồi ấy nhầm tên hai đứa thì con nhìn vai trái vợ mình thử xem, dùng kính lúp mà soi ấy, nó hơi nhỏ để nhìn thấy…
Nói đến đó, bà ta dập máy.

Khó hiểu vì cái kiểu úp úp mở mở của mẹ mình, Doãn Huy gõ lạch cạch bàn phím tra cứu tài liệu của cảnh sát với mật mã của Ngọc Kỳ ngày trước. Cái tên đập vào mắt làm anh hoảng hồn. Không nhầm vào đâu được, cái tên ấy là Giai Ngọc Kỳ! Không phải là Giai Nhược Đình!!!! Vết sẹo y hệt mô tả!!!

Thất thần lao đến phòng bệnh, Doãn Huy nhìn vợ mình đang cù cù đứa con bé nhỏ, cười tươi:
- Anh đến rồi à…
Ngay giây phút này khi chẳng mặc bộ đồ nào cho ra hồn mà chỉ là chiếc váy bệnh viện nhàu nhĩ quê mùa, Ngọc Kỳ với mái tóc chẳng vấn cao cũng chẳng kiểu cách lại đẹp hơn bao giờ hết! Vợ anh hiện lên dịu dàng và đầy đủ nét thuần nhất của nữ tính! Anh không ngờ là trong con người cô lại có nét đẹp ấy! Bây giờ cô thật đằm thắm và… nói sao nhỉ, càng quyến rũ hơn?
Anh vừa chộp được cái kính lúp ở phòng dụng cụ y, mượn đỡ cô y tá nhờ nam nhân kế. Doãn Huy nghĩ nếu bây giờ bảo với Nhược Đình là :"cho anh xem vai em!" chắc cô ấy hết hồn tưởng anh bị điên mất nên Doãn Huy lại gần, ngồi lên giường phía sau cô và cởi những chiếc cúc đằng sau lưng… Cô hơi giật mình nhưng khi cảm nhận được làn môi anh lướt trên lưng mình, Ngọc Kỳ đặt con xuống chiếc nôi cạnh giường…
Chộp lấy cơ hội ngàn vàng, Doãn Huy hôn lên vai trái cô và vén mớ tóc, nhẹ nhàng lấy chiếc kính lúp soi vào một vết chấm đỏ nho nhỏ trên làn da trắng ngần nõn nà. Nhìn thấy nó, anh bàng hoàng trong giây lát rồi quay người Ngọc Kỳ lại, hôn lấy đôi môi của cô. Rồi Doãn Huy thì thầm thật nhẹ:
- Anh chuẩn bị làm cho em rên lên đây…
Căn phòng sau một tiếng vỗ tay tự tắt đèn và kéo rèm che kín hết lại. Đứa con nhỏ thì cười khúc khích trong nôi, nó chọ chẹ nói những tiếng vô nghĩa trong niềm hạnh phúc.
Ánh trăng khẽ xuyên qua màn đêm len lỏi vào căn phòng, trườn bò lên làn da của Ngọc Kỳ, chấm đỏ nơi vai cô sáng lên dòng chữ : "Eva".

HẾT.
Tác giả: Freesia Phan.



Lời tác giả: Tuy Nhược Đình đã chết nhưng theo tôi thì đây cũng là một cái kết có hậu. Khi bắt đầu viết truyện, tôi chưa nghĩ ra bất kì tình tiết nào, chỉ viết với chủ đề sự phân biệt đối xử của cha mẹ với những đứa con, cũng chưa biết phải giải thích lí do cho sự phân biệt ấy như thế nào. Bởi vì tôi nghĩ, lí do thì nhiều lắm, nhưng nói thẳng cái lí do mà những đứa con vẫn phải chịu sự phân biệt đó ra thì phũ phàng quá, sẽ khiến người đọc rơi nước mắt và chính bản thân tôi khóc mất nên tôi đã cho câu chuyện thêm phần thú vị hơn bằng cách nghĩ ra phần nhân bản vô tính. Truyện này tôi viết chẳng có tí dàn ý hay ý tưởng gì, nghĩ đến đâu viết đến đây nên không ngờ nó cũng thành hình và mang một bản sắc riêng đầy tâm trạng thế này. Vui buồn lẫn lộn nhưng cũng mong các bạn đọc xong sẽ vui nhiều hơn buồn. Cảm ơn vì đã đọc truyện của tôi!
2