Trong cả tháng này, nàng giúp ông Đức làm việc với văn phòng luật để hoàn tất các thủ tục cần thiết thành lập công ty mới. Công ty này tuy tách bạch hẳn với công ty cũ nhưng những nhân sự chủ chốt thì nàng mời từ công ty cũ sang. Tuy thế nàng vẫn nghe có chút buồn và luyến tiếc khung cảnh cũ.

Trong suốt thời gian này, do chưa sắp xếp xong văn phòng nên nàng chủ yếu làm việc tại nhà. Hầu như ngày nào sau khi tan sở, Quỳnh đều đến nhà nàng cùng ăn tối. Mỗi tuần cô chỉ về nhà mình ăn tối vài buổi khiến ba mẹ Quỳnh bắt đầu lo lắng và chú ý vì sự khác thường của cô. Tuy có điều kiện để “gần gũi’ nhau thường xuyên nhưng nàng vẫn cố gắng hạn chế và luôn nâng niu, gìn giữ cho Quỳnh. Nàng không muốn chuyện tình cảm giữa nàng và Quỳnh mang nhiều “màu sắc nhục dục”. Đôi khi nàng tự hỏi “Có khi nào mình đến với Quỳnh vì ham lạ?” Hỏi thế nhưng nàng cũng nhanh chóng tìm được câu trả lời từ những nhung nhớ, những trân trọng dành cho Quỳnh.

Với H., nàng không còn hẹn với anh tại nhà mình nữa. Nàng e ngại sự chạm mặt giữa H. và Quỳnh. Thỉnh thoảng, khi Quỳnh không đến ăn tối cùng, nàng hẹn café với H. như đền bù lại những ngày không gặp. Thời gian không gặp và không gần gũi càng lúc càng tăng lên khiến H. dần trở nên bực dọc và không kềm chế được.
Như hôm nay, anh hẹn nàng ra café để hỏi rõ nguyên nhân.
- Từ lúc Tú đi ĐL về tới nay, H. thấy Tú thay đổi nhiều quá. Vừa nói anh vừa nhìn nàng thăm dò.
- H. cứ nói tiếp đi. Nàng nhẹ giọng
- H. biết là trước đó H. đã không phải với Tú…Nhưng sau này H. thay đổi nhiều rồi. Tú cũng thấy mà, phải không? Vậy tại sao? Tại sao Tú cứ lạnh lùng và ngày càng xa cách H. thế? Giọng H. day dứt
- Vậy theo H. thì mình nên như thế nào?
- H. muốn mình như xưa. H. muốn Tú vẫn là Tú của H. ngày xưa. Mình vẫn thân mật, gần gũi và chia sẻ mọi thứ như ngày xưa.
- …Thật sự thì Tú cũng không biết Tú muốn gì…Chỉ biết là gần đây Tú muốn được thảnh thơi một mình…
- Tú nói zậy là sao?...Tú muốn chia tay ah?
- …Không hẳn thế…Tú muốn cho hai chúng ta thêm thời gian để suy nghĩ.
- Suy nghĩ chuyện gì chứ? Giọng H. bực dọc.
- Suy nghĩ xem mình…mình có thật sự còn yêu nhau và còn cần nhau không? Nàng thở dài.
- H. lúc nào cũng yêu Tú, cần Tú. Ngay lúc này đây, Tú có biết là H. chuẩn bị cầu hôn Tú không? H. đem theo nhẫn rồi nè. Vừa nói H. vừa mở cặp lấy ra hộp nhẫn và đưa nàng xem.
Nàng sững người nhìn H. Ánh mắt H. như cầu khẩn. Khuôn mặt đẹp rắn rỏi của anh như rúm lại vì đau đớn. “H. xin Tú đấy!”. Nàng nghẹn ngào:
- Tại sao …Tại sao H. phải làm thế?... Tú đâu có đáng để H. phải khổ sở như vậy?
H. ôm chầm lấy nàng “Vì anh quá yêu em và không thể xa em được”. Nàng nghe tim mình đau nhói và những hình ảnh thân yêu cùng H. ngày xưa như chập chờn trước mắt. Rồi cả bóng dáng Quỳnh cũng hiện ra trong tâm trí nàng. Nàng nghe lạnh giá trong tim. Đầu óc quay cuồng. Nàng như mất hết giác quan với xung quanh.
- Tú…Tú ơi…Tú trả lời H. đi. Giọng H. nài nỉ
Nhẹ đẩy H. ra, nàng thẫn thờ “H. cho Tú thêm thời gian.” “Bao lâu hả Tú?” “Một tháng. Sau Tết rồi tính. Thôi mình về đi. Tú mệt.”

* * *

Vừa thấy Quỳnh dợm bước lên lầu, mẹ cô gọi lại:
- Quỳnh, ngồi lại mẹ nói chuyện chút đi con.
- Dạ. Quỳnh len lén nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của mẹ.
- Dạo này con khác trước nhiều quá. Con thường xuyên không ăn cơm nhà. Về trễ. Rồi mẹ thấy cô Tú gì đó hay đưa con về. Tóm lại là lúc này công việc con thế nào? Chuyện với Trung tới đâu?
- Dạ…Dạ tại công ty nhiều việc…
- Con nói thế cũng chưa hợp lý. Mẹ thấy con khác thường lắm. Ah, có việc này mẹ muốn nói con biết luôn. Ba má Trung hỏi ý ba mẹ về việc cưới xin của hai con. Ba mẹ thấy con với Trung tình cảm cũng tốt. Xưa giờ con đâu chịu quen với ai lâu và tình cảm như quen nó đâu. Phải không?
Quỳnh im lặng và không biết phải trả lời mẹ mình như thế nào. Cô tìm cách kéo dài thời gian “Thôi mẹ để con với anh Trung bàn với nhau rồi tính tiếp nha mẹ.” “Uhm. Con nói cũng phải. Nhưng con cũng coi lại việc đi đứng của mình đi. Đừng ăn cơm ngoài và về trễ nhiều như thế”.

Quỳnh để nguyên quần áo nằm vật ra giường. Quỳnh thấy rối rắm quá. Tuy không phải phân thân như nàng trong mối quan hệ với cả cô và H. nhưng mỗi ngày Quỳnh vẫn nói chuyện qua điện thoại hoặc chat với Trung. Gần đây anh hay nhắc đến việc nhanh chóng kết hôn và lo thủ tục cho cô sang Mỹ cùng anh. Vì tuổi Quỳnh cũng còn trẻ, có thể tiếp tục việc học hành bên đó nếu Quỳnh muốn nhanh chóng hòa nhập vào XH Mỹ. Quỳnh hay lấy cớ chưa muốn xa ba mẹ để trì hoãn trả lời anh. Chắc do thái độ này của Quỳnh mà Trung đã nhờ ba má anh “can thiệp”. Trước đây, khi giữa Quỳnh và nàng còn nhiều khoảng cách và chưa có gì rõ ràng thì có lẽ Quỳnh sẽ nhận lời Trung dễ dàng. Nhưng giờ đây, nàng là phần không thể thiếu trong cuộc đời Quỳnh. Nàng hiện diện bên Quỳnh từng giây, từng phút. Nàng có trong Quỳnh. Nàng như phủ ngập tất cả các giác quan Quỳnh. Nàng là một phần thân thể Quỳnh. Giờ đây, nàng là tất cả với Quỳnh, cô không thể thiếu nàng và cũng không biết phải giải quyết chuyện với Trung như thế nào cho phải. Nghĩ tới chuyện phải giải thích với ba mẹ, với Trung về lý do mình chưa thể làm đám cưới, Quỳnh giật mình thảng thốt. Phải nói thế nào? Nếu nói không yêu Trung thì làm sao lý giải được những hẹn hò, những ngọt ngào trước đây cùng Trung. Nếu nói mình có người khác thì người khác là ai? Quỳnh chưa biết mình có dám thừa nhận mối quan hệ với nàng không? Và nàng có đồng ý với quyết định đó của cô không? Chuyện khó nhất có lẽ là về phía nàng. Nàng chưa bao giờ đề cập tới tương lai của hai người. Những biểu hiện của nàng khi ở chỗ đông người cho thấy nàng không muốn người khác để ý và tỏ vẻ nghi ngờ hai người. Nàng muốn mối quan hệ của nàng và Quỳnh luôn chìm trong “bóng tối”. Vì hào quang của sự thành đạt trong XH không cho phép nàng có bất cứ sự khác thường nào, nhất là vấn đề còn quá “xa lạ”, khó chấp nhận được trong XH này, đó là tình yêu đồng giới.

Quỳnh hoang mang và lo sợ quá. Cô không biết mình phải làm gì lúc này. Cô muốn hỏi ý nàng. “Chị…. Em có chuyện muốn hỏi chị” “Uhm…Em hỏi đi” giọng nàng uể oải. “Chị mệt hả? Bệnh hay sao vậy? Có đi khám bác sĩ gì chưa?” Quỳnh lo lắng. “Không sao đâu em. Mệt mỏi vì công việc thôi…Em nói đi.” “…Ba mẹ em muốn em nhận lời đám cưới với anh Trung.” “Hả?...Rồi em trả lời sao?” nàng chán nản. “Thì…em chưa trả lời…Em muốn hỏi ý chị…Em phải làm gì đây Tú?” “…Chị cũng không biết nữa…Vì H. cũng vừa cầu hôn chị.” “Rồi chị trả lời sao?” Quỳnh thẫn thờ. “Chị…chị bảo H. cho chị thời gian…1 tháng để suy nghĩ.” “Đến lúc đó chị sẽ trả lời thế nào?” “Chị không biết”. Cả hai cùng im lặng. Chợt Quỳnh lên tiếng “Nếu em từ chối anh Trung, chị có từ chối anh H. không?” Nàng không nghĩ Quỳnh sẽ hỏi nàng như thế “Uhm…Chị không biết nữa” “Tại sao? Tại sao cái gì chị cũng không biết? Chị có yêu em không? Yêu em nhiều hay yêu anh H. nhiều hơn? Trả lời em đi!” Quỳnh giận dữ. “Chị…Chị yêu em…Và cũng không biết làm thế nào với H…Vì tụi chị còn nhiều ràng buộc…” “Thôi được. Em cũng cho chị thời hạn 1 tháng. Nếu lúc đó chị không quyết định được, em sẽ quyết.” “Em định làm gì?” nàng hốt hoảng. “Chị yên tâm. Em không làm gì ảnh hưởng đến chị đâu….Haizz. Cuối cùng thì em cũng biết chị sẽ chọn cái gì rồi” Quỳnh chua chát. “Chị vẫn chưa trả lời H. mà…Tại sao em lại nói như thế…Mà thôi…Có lẽ em đúng…Chị hèn lắm phải không? Haha…” nàng nghẹn ngào cúp máy.

Quỳnh thẫn thờ “tại sao mình lại nói với Tú như thế? Nhưng biết sao được vì mình không thể nào chịu đựng được cách Tú trả lời mình. Cái gì cũng không biết….Giờ mình phải làm sao đây? Hay mình sẽ nói thật với mẹ là mình không thể lấy bất cứ người đàn ông nào? Mình sợ đàn ông?...Rồi ba mẹ, anh chị mình sẽ nghĩ gì?...Nếu mình phơi bày tất cả nhưng Tú vẫn lấy anh H. thì sao?...Ahhhhh………….Mình muốn chết quách cho xong chuyện”. Quỳnh muốn đập phá gì đó để giải tỏa những ức chế trong lòng nhưng cô vẫn nằm bất động. Chính cách dạy dỗ nghiêm khắc của ba mẹ từ nhỏ đã “ép” Quỳnh vào khuôn khổ, vào chuẩn mực mà gia đình mong muốn. Quỳnh thấy mình sống và hành xử vì gia đình, vì người xung quanh nhiều hơn là vì mình. Cô chợt nghĩ “đã đến lúc mình phải vì mình. Còn Tú thì mình …mặc kệ…” Tuy nghĩ thế nhưng khi tưởng tượng cảnh nàng không còn bên mình, Quỳnh bật khóc.

* * *

Hôm nay đã là 25 Tết, nàng cũng vừa chuyển vào văn phòng mới. Cả tuần qua Quỳnh không hề gọi nàng mặc dù nàng vẫn nhắn tin cho Quỳnh.

Anh Huy của nàng vừa đưa cả gia đình về VN ăn Tết. Qua anh, nàng biết Trung cũng từ Mỹ trở về. Hai anh hẹn nhau sẽ cùng trãi qua cái Tết VN vui vẻ sau nhiều năm xa cách. Nàng lại nghĩ về những lời Quỳnh nói. Nàng lờ mờ nhận ra lần về này của Trung không chỉ đơn thuần vì lý do như đã hẹn với anh Huy mà chủ yếu là vì chuyện cưới xin với Quỳnh. Nàng thấy thời gian như thúc hối. Nàng không biết phải trả lời Quỳnh như thế nào mặc dù lòng nàng luôn muốn giữ Quỳnh cho riêng mình.

Rồi chuyện cầu hôn của H. nữa. Hôm trước H. vừa hỏi ý nàng về việc Tết này sẽ đưa ba má anh qua nhà nàng thăm hỏi. Tuy hai nhà đã biết về mối quan hệ của nàng và H. nhưng việc gặp chính thức vẫn chưa diễn ra. Nàng thấy mọi thứ như đổ ụp xuống đầu mình. Thay vì phải suy tư để có thể đưa ra quyết định thì nàng chán nản phó mặc mọi việc và vùi đầu vào công việc. Nàng tranh thủ đẩy mạnh việc kinh doanh trong mùa Tết. Công việc bộn bề khiến nàng như quên đi những rắc rối mà nàng muốn trốn tránh.

Trở về nhà ba má mình khá trễ sau bữa tiệc tất niên, nàng ngạc nhiên thấy mọi người vẫn còn ngồi ở phòng khách trò chuyện rôm rả.
- Tú về trễ thế em? Anh Huy nhíu mày.
- Trời, em nó lớn rồi, làm GĐ công ty riêng rồi mà Huy. Má nàng đỡ lời. Ngay khi Huy còn ở VN, lúc nàng còn là cô bé tuổi teen, Huy luôn nghiêm khắc với nàng và “canh giữ” nàng khá kỹ. Tuy thế, anh lại là người gần gũi và lo cho nàng nhất.
- Dạ, không sao đâu má. Lâu lắm rồi con không nghe anh ba cằn nhằn như thế này. Nàng cười cười.
- Em nha, dù lớn rồi nhưng vẫn là con gái. Em nên cẩn thận và không về một mình khuya quá. Huy tiếp tục “dạy dỗ” nàng.
- Dạ, em xin lỗi anh ba. Nàng sà xuống ghế, ôm vai anh.
- Ah, lúc nãy H. có gọi điện cho ba má, nó xin phép mùng 2 Tết đưa ba má nó đến thăm và chúc Tết nhà mình. Ba má thấy cũng nên thế, hai đứa quen nhau lâu rồi, nên đã đồng ý. Chắc con cũng đồng ý hả? Ba nàng hỏi
- …Dạ… Ba đã nhận lời H. rồi mà…Cũng được ba ạ. Nàng miễn cưỡng
- Anh thấy em có vẻ không vui. Sao vậy? Em và H. quen nhau cũng khá lâu rồi. Hai đứa cũng nên tính tới đi em.
- Dạ…Để sau Tết tụi em bàn thêm. Ah, Tết này anh chị có chương trình gì đặc biệt không? Nàng lảng sang chuyện khác.
- Uhm, thì anh cũng đang nói với ba má chuyện này nè. Anh Trung và anh định kết hợp mời cả nhà mình, nhà anh Trung và nhà vợ sắp cưới của ảnh đi Phan Thiết 3 ngày, từ mùng 4 đến mùng 6. Em thấy sao? Huy hớn hở.
- Ba má thấy sao ạ? Nàng nhìn ba má dò hỏi
- Thì quá tốt chứ sao con?! Lâu lắm rồi cả nhà mình không đi du lịch chung. Con có muốn mời bác Đức đi cùng không?
- Dạ, cả nhà mình đi chung được rồi má. Bác Đức còn khách khứa, gia đình này nọ nữa. Con nghĩ… Tết nhất bác bận rộn lắm.
- Uhm. Cũng phải. Thôi thống nhất vậy nha. Ah, Tú, từ hôm nay con về nhà ở đến qua Tết nha con. Khi nào anh ba con qua Úc lại thì hãy về nhà con.
Nhìn ánh mắt của ba má và anh Huy, nàng nhẹ gật đầu “Dạ”.

Năm nay do công ty mới hoạt động nên nàng cũng muốn các nhân viên có chút thoải mái, nàng quyết định nghỉ Tết từ 28. Chiều nay nàng chở má và chị ba đi sắm hoa Tết. Năm nào cũng vậy, tuy bận rộn nhưng nàng luôn dành một ngày đi chợ hoa cùng má. Má nàng rất thích cây tắc (hạnh/quất) có dáng tự nhiên nên việc tìm kiếm khá vất vả. Thường thì tắc trong SG được cắm từ rất nhiều cây/cành nhỏ, cho cảm giác trái xum xuê. Nhưng cả má và nàng đều không thích cảm giác “giả tạo” đó. Những năm trước, nàng toàn phải mua tắc từ HN chuyển vào, tuy không quá xum xuê nhưng trái cũng lúc lỉu đầy cành và vàng ươm. Hai năm gần đây, các nhà vườn miền Tây bắt đầu cho ra những cây tắc theo kiểu tự nhiên nên nàng và má cũng đỡ vất vả trong việc “săn tìm”. Nhìn má và chị ba hớn hở bên cây tắc vừa tìm được, nàng thấy lòng cũng vui theo. Một bóng dáng thoáng qua phía bên kia hàng mai làm nàng thấy tim mình hụt một nhịp. Ai như Quỳnh?! Nàng nhanh chân bước qua hàng bán mai. Đúng là Quỳnh. Quỳnh mặc quần lửng trắng, áo vàng. Trông cô rực rỡ bên những chậu mai khoe dáng uốn lượn. Nàng nhìn sững Quỳnh trong khi cô vẫn mải mê ngắm hoa cạnh mẹ mình. Chị ba vỗ nhẹ vai nàng “Em muốn mua mai hả? Lát qua xem luôn. Giờ ra trả giá phụ má giùm chị đi. Chị thua vụ này. Hihi” “Dạ” nàng vừa quay lưng đi cũng vừa lúc Quỳnh trông thấy nàng. Nàng trở lại cạnh má và trả giá chậu tắc má nàng ưng ý. Đang mở bóp trả tiền thì có ai đó vỗ nhẹ vai nàng. Quỳnh. Nàng nhìn Quỳnh trân trân “Em…em đi chợ mua hoa hả?” “Hỏi lãng xẹt” Quỳnh nhỏ giọng. Nàng đỏ mặt quay sang giới thiệu Quỳnh với má và chị mình. Nàng giới thiệu Quỳnh với tư cách là bạn gái anh Trung và cũng là bạn nàng. Quỳnh nhìn chậu tắc khen nức nở “Chậu này dáng đẹp, trái nhiều và dễ thương quá bác ạ”. Má nàng tươi cười “Uhm. Thấy cưng quá con hén. Tú chọn cho bác đó. Năm nào nó cũng đi mua với bác. Chỉ có nó chọn là bác ưng ý nhất thôi” “Dạ. Chị Tú giỏi và khéo chọn mà bác. Chọn cái gì cũng tốt và đẹp hết ah” Quỳnh vừa trả lời vừa nhìn nàng cười cười. Nàng đỏ mặt và kéo tay Quỳnh “Em đi với mẹ em phải không? Bác đâu rồi?” “Ah, mẹ em đang lựa mai bên kia. Bác ơi, năm nay mai đẹp mà giá cũng tốt lắm. Bác có qua xem không ạ?” “Uhm. Bác cũng định xem. Thôi mình đi chung hén”. Thế là nàng đành đi cùng Quỳnh sang hàng mai. Vừa đi cạnh Quỳnh nàng vừa thì thầm “Lâu quá không gặp…Nhớ tui không?” “Ai thèm nhớ người bạc bẽo.” Quỳnh lạnh băng. “..Haizz…Mùng 4 sẽ gặp lại ah. Em biết chưa?” “Biết…Nhưng…mà thôi…Tú thấy không có gì thì thôi vậy…” “Sao lại không có gì?...Đang muốn hỏi em đây…Em và anh Trung…sao rồi?” “Em chưa trả lời gì cả…Tú thì sao?” vừa nói Quỳnh vừa thản nhiên khoác tay nàng. Nàng bối rối “Coi chừng má và chị ba thấy ah.” “Có sao đâu. Bạn bè bình thường cũng khoác tay được mà. Chán Tú ghê.” “…Uhm. Thì bình thường. Hén” “Chưa trả lời em kìa” “…Ah…Uhm…thì chị vẫn chưa trả lời H…Thôi chờ qua Tết rồi tính. Nha em. Mấy ngày qua chị nhớ lắm.” “Nhớ ai? Nói rõ ràng nghe coi” Quỳnh nghiêm giọng. “Thì…thì nhớ…em. Còn em?” “Em lúc nào cũng nhớ và mong gặp Tú lắm” giọng Quỳnh da diết. “Nhớ sao không trả lời tin nhắn?” “…Em…em thấy bực Tú quá…Thật ra nếu không tình cờ gặp như lúc này thì tối nay em cũng hẹn Tú ah.” “Em định hẹn đi đâu hả?” “Đi chùa. Tú đi với em không?” “Đi chứ? Chùa nào em?” “Chùa VG ở Tân Bình”. “Uhm. Tối nay chị đón em lúc 8h nha” “Thôi, để em đi xe máy đến đón Tú. Chùa không có chỗ đậu xe hơi” “Uhm. Cũng được. Ah, mà hình như chưa bao giờ chị được ngồi sau xe máy của em. Phải không ta?” “Uhm. Tối nay sẽ được ngồi. Hihi.” Sau khi hai bà mẹ mua xong hoa thì cũng đã gần 6h tối. Hai bên tạm biệt nhau và không quên hẹn ngày gặp lại vào mùng 4 Tết.

* * *
Quỳnh đến đón nàng trên chiếc Vespa LXV màu xanh cốm. Vừa lên ngồi sau xe Quỳnh nàng vừa cằn nhằn “Xe này hai cái yên rời nhau, khó chịu quá đi” “Khó chịu như thế nào?” Quỳnh ngạc nhiên. “Thì…cái yên xe không liền nhau…khó ngồi sát…” “Trời. Chị dám ngồi sát hả? Hihi” “Thì… lúc nào vắng vắng người …thì ngồi sát” nàng ấp úng. “Zậy mà cũng bày đặt ham hố” “Uhm. Tui zậy ah” nàng ỉu xìu. “Thôi. Em đùa thôi. Tú vịn chắc nha, em chạy nhanh ah.” Nàng rụt rè để nhẹ một tay lên eo Quỳnh, tay kia nàng để trên đùi mình. Từ nhà ba má nàng qua chùa VG khá gần. Sân chùa không rộng lắm nhưng được thiết kế khá độc đáo gần giống kiểu vườn thiền của Nhật. Riêng Phật điện thì xây theo kiểu nhà rường miền Trung khá uy nghiêm và thẩm mỹ với vật liệu chính là gỗ và đá. Tượng Phật và các vị La hán bằng gỗ được chạm trổ công phu, thể hiện được thần thái của bậc thần linh. Nàng ngắm nhìn đại điện không giấu được vẻ thán phục trong mắt. Quỳnh nhìn nàng mỉm cười hài lòng.

Sau khi thắp nhang và cúng dường, nàng và Quỳnh xuống dạo một vòng quanh sân chùa rồi ra về. Mặc dù rất muốn ngồi lại thêm nhưng vào những ngày giáp Tết như thế này, chùa lúc nào cũng đông đúc và nghi ngút khói nhang, làm mất đi vẻ thâm trầm và tĩnh lặng cần có nơi cửa Phật. Vừa chạy xe Quỳnh vừa hỏi nàng “Mình đi uống nước chút nha” “Uhm. Nhưng 9h rồi, lát em phải về một mình, chị thấy lo.” ‘Không sao đâu Tú. Tết mà, đường xá cũng đông.” “Mình cứ đi uống nước, lát em chở chị về thẳng nhà em đi rồi từ đó chị sẽ đi taxi về nhà. Hén” “Trời, làm như em là con nít không bằng zậy ah….Thôi cũng được, tùy Tú hén” tuy nói thế nhưng Quỳnh thấy vui sướng trong lòng vì sự tỉ mỉ và chu đáo của nàng. “Em muốn uống nước ở đâu?” “Chị ngồi lề đường được không?” “Oh, được chứ.” “Rồi, vậy mình đi uống sinh tố ở VVT nhe” “Uhm. Đi”.

Về đến nhà gần 11h đêm mà nàng vẫn chưa muốn ngủ. Thế là lại ôm điện thoại “tám” với Quỳnh tới hơn nửa đêm. Cả hai trò chuyện vui vẻ và luôn tránh né không nhắc tới “thời hạn” phải trả lời cho những “rắc rối” chính của đời mình. Dường như nàng và Quỳnh đều mong cả hai sẽ trãi qua mùa Tết đầu tiên vui vẻ cùng nhau.           

Những ngày cận Tết với bao chộn rộn mua sắm, dọn dẹp rồi cũng qua. Ngày 30 đến nhanh không ngờ. Sau 7h tối, việc cúng kiến đón ông bà cùng tiệc tất niên với gia đình cũng đã xong, nàng ra sân ngắm hoa trái, cây cảnh mua hôm 28. Mai đã nở khá nhiều, chắc qua mùng 3 sẽ còn lại chút ít nụ mà thôi. Cây tắc ra thêm vài đọt lá non mơn mởn, quả lúc lỉu, căng tràn sức sống. Nàng ngồi xuống cạnh hồ cá koi, lấy một nắm thức ăn, nàng để nguyên trong lòng bàn tay và cho xuống hồ.. Đàn cá bu tới vây quanh tay nàng tranh nhau, nàng vuốt nhẹ đầu từng con. Lũ koi Nhật thật khôn và dạn dĩ. Vừa cho cá ăn, nàng vừa nghĩ tới Quỳnh.
- Em hả? Đang làm gì đó?
- Em nằm nghe nhạc và nhớ một người. Định gọi điện cho người ta thì…Quỳnh cười khúc khích.
- Uhm. Người nào may mắn quá zậy?... Hôm nay bận bịu cúng kiến và khách khứa này nọ nên không gọi em sớm được. Sorry hén.
- Trời. Không sao. Em biết mà.
- Tối nay chị sợ kẹt mạng không gọi chúc Tết em được ah. Nên giờ gọi nói chuyện nhiều nhiều chút. Há.
- Dạ. Tú biết không, chưa cái Tết nào làm em vui như Tết này… nhưng cũng gây nhiều suy tư và bức bối cho em…
- Uhm…Nếu được, tạm thời mình gác qua mọi việc được không em… Đừng ép buộc bản thân phải suy nghĩ quá nhiều… Điều chị mong muốn nhất trong những ngày tới là mình… sẽ vui và mang lại nhiều điều tốt đẹp cho nhau.
- Em cũng muốn thế…nhưng sao khó khăn quá. Lúc đang vui thì lại có chút gì đó nhắc nhở em về thực tại khiến em khó chịu lắm…Phải chi lúc nào Tú cũng bên em thì tốt biết mấy. Giọng Quỳnh như nghẹn lại.
- Quỳnh…em đừng khóc…Nha…Chị chỉ muốn em biết rằng tình cảm của chị dành cho em là thật…dù đôi khi chị không thể bộc lộ rõ ràng điều đó.
- Dạ…Em muốn hỏi chị một việc.
- Việc gì em?
- …Em nghe anh Trung nói, mùng 2 ba má anh H. qua nhà chị bàn chuyện …phải không?
- …Em đừng nhắc mà…
- Tú trả lời em đi. Quỳnh nài nỉ
- Có qua nhà nhưng chỉ là thăm hỏi, chúc Tết bình thường thôi…vì như chị đã nói với em, mọi việc qua Tết mới tính. Còn anh Trung thì sao?
- Em chưa trả lời gì cả….Em chờ Tú…
- Thật ra thì chị cũng không muốn nhắc chuyện anh Trung….Thôi mình tạm thời bỏ qua những chuyện đó nha em… Tự nhiên chị nhớ em quá. Giọng nàng êm êm
- Em cũng nhớ chị lắm…Em nhớ môi chị…Nhớ lắm…biết không?
- Uhm. Phải chi bây giờ chị được ôm em.
- Tú muốn không?
- Muốn chứ!
- Giờ em qua nhà Tú bên Q7 nha. Tú qua đó chờ em đi.
- Giờ em đi được không?
- Dạ được.
- Uhm. Đi liền há.
Vừa cúp điện thoại là nàng hối hả chạy vào nhà, lấy chìa khóa xe mà không kịp thay quần áo chỉnh tề. Nàng mặc short jeans cùng áo dây, chân mang dép kẹp. Nàng vào nhà không bao lâu thì Quỳnh cũng đến. Nhẹ nhàng ôm Quỳnh vào lòng, vùi mặt trong vùng tóc thơm tho của Quỳnh, nàng khẽ nói “Ước gì giây phút này kéo dài mãi”.

* * *

Nhìn Quỳnh ngồi cạnh Trung trên xe, nàng thấy lòng quặn thắt. Thật ra, lúc vừa bước lên xe, Trung có kêu nàng lên ngồi cạnh Quỳnh. Quỳnh ngồi giữa nàng và Trung. Nhưng nàng đã từ chối và xuống băng cuối ngồi một mình với lý do đi xe quãng đường xa nàng hay nằm ngủ. Gắn chiếc headphone vào tai, nàng nhắm mắt như thả hồn theo tiếng nhạc. Thỉnh thoảng không ngăn được mình, nàng lại nhìn lên chỗ của Quỳnh và Trung. Lúc này Trung đang thì thầm gì đó vào tai Quỳnh, vẻ mặt anh rạng ngời hạnh phúc. Nàng thấy lòng mình trống rỗng. Lấy từ túi xách ra chiếc băng đeo che mắt cho dễ ngủ, nàng dựa lưng vào thành xe và duỗi dài chân trên ghế, cố dỗ giấc ngủ. Rồi giấc ngủ nặng nề cũng tìm đến. Nàng lơ mơ không biết mình đã ngủ đến bao lâu thì chợt thấy chân mình được nhấc nhẹ lên, gác lên đùi một người. Trấn tĩnh lại thì nàng nhận ra đó là Quỳnh. Tay cô vuốt nhẹ đôi chân nàng. Nàng vẫn giả vờ ngủ. 5’, rồi 10’ trôi qua. Quỳnh lại rời đi. Nàng nghe buồn muốn khóc. Hình như xe dừng lại trạm nghỉ chân nào đó, nàng kéo băng che mắt và khum khum tay che ánh nắng cho mắt dần quen với ánh sáng rồi hỏi với lên trên hàng ghế của má nàng “Má ơi, tới đâu rồi?” “Tới LK rồi con. Con xuống chút cho khỏe chân đi.” “Dạ thôi. Con nằm thoải mái mà. Má xuống đi”. Mọi người lục tục rời khỏi xe, nàng vẫn duỗi dài chân trên ghế nghe nhạc. Chợt Quỳnh quay lại xe và đi về phía nàng. Nàng co chân lại cho Quỳnh ngồi xuống. Quỳnh đưa tay ra ngỏ ý muốn nắm tay nàng. Nàng nhìn về phía cửa xe như nhắc Quỳnh coi chừng mọi người. Quỳnh mím môi, lắc lắc đầu. Nàng đành đưa tay cho Quỳnh nắm. “Sáng giờ có người giận em. Không thèm nhìn, không thèm nói tiếng nào luôn nha” vừa mân mê bàn tay hờ hững của nàng Quỳnh vừa nhỏ giọng. Nàng nhìn bâng quơ ngoài cửa sổ “Có gì đâu…Thì bắt buộc phải zậy thôi…Haizz”. “Nếu Tú biết vậy sao còn dỗi với em?” “Dỗi gì đâu?” “Thì Tú không thèm nắm tay em lại nè” Nàng cười nhẹ và đan tay vào tay Quỳnh “…Tại ngại mọi người thấy thì không hay thôi”. “Uhm. Thôi mọi người chuẩn bị lên xe rồi. Em lên kia nha. Đừng giận em, tội nghiệp” vừa nói Quỳnh vừa nhìn nàng với ánh mắt như nài nỉ. Nàng gật gật đầu.

Đến khách sạn nhận phòng xong cũng gần 2h chiều, mọi người về phòng và hẹn gặp nhau ở hồ bơi chung lúc 4h. Nàng và Quỳnh được xếp chung một phòng. Phòng Pool Villa của Romana khá lãng mạn với view nhìn thẳng ra biển và một hồ bơi mini ngay sát bên, phục vụ cho khách trú tại phòng. Loại phòng này nàng thường xuyên ở mỗi khi ra Mũi Né nghỉ mát cùng gia đình trước kia. 2 năm gần dây vì quá bận rộn nên nàng chưa có dịp quay lại. Trong khi Quỳnh sắp xếp đồ vào tủ, nàng đi thẳng ra biển. Khung cảnh, phòng ốc cũng như xưa nhưng bãi biển đã có nhiều thay đổi. Lối ra bãi biển gọn gàng và thuận tiện cho du khách hơn. Biển trưa nắng chói chang và chỉ lác đác vài khách nước ngoài không ngại nắng. Nàng đứng vơ vẩn một hồi rồi chậm rãi quay về phòng.
- Chị đi đâu giữa trưa nắng zậy?
- Uhm…thì ngắm biển một chút. Lâu quá không ra đây thấy cũng là lạ. Em chưa ngủ ah?
- Em chờ chị.
- Chờ làm gì? Nàng hờ hững.
- Thì…mà thôi. Tú vào tắm rồi nghỉ ngơi chút đi. Em dọn quần áo chị treo vào tủ luôn rồi đó.
- Uhm. Cảm ơn em. Vùa nói nàng vừa lấy quần áo và đi thẳng vào phòng tắm.

Lúc quay ra thì Quỳnh đã nằm trên giường. Cô nằm nghiêng về phía bên kia. Nàng thở dài và cũng đặt lưng xuống giường. Chiếc giường như rộng thênh thang và khoảng cách hơn một cánh tay từ nàng tới Quỳnh sao xa tắp. Nàng lại lấy headphone gắn vào tai và nhắm mắt lại.

Đời anh sớm muộn gì
Đời em sớm muộn gì
Tình ta sớm muộn gì ...cũng hấp hối

Thôi cũng đành một kiếp trăm năm đời người sẽ qua
Cũng đành một thoáng chiêm bao, tình người cũng xa
Cũng phôi pha những điêu ngoa, theo vết môi cười tàn tạ


Thôi cũng đành một kiếp phong ba, lệ tình cũng xa
Xuống đời ta những nguôi ngoai, rồi người cũng xa
Cũng xa ta, cũng xa ta theo dòng nghiệt ngã mù lòa

Vì lời em sớm muộn gì cũng một lần gian dối
Tình anh sớm muộn gì cũng đưa vào tăm tối
Đời anh sớm muộn gì, đời em sớm muộn gì
Tình ta sớm muộn gì cũng hấp hối
Rót cho đầy hồn nhau, đắp cho đầy đời nhau
Những men nồng tình sâu rã rời


Thôi cũng đành như chiếc que diêm một lần lóe lên
Thắp đời em sáng lung linh, buồn một cõi riêng
Những đêm sâu, những canh thâu
Nghe nước mắt nặng giọt sầu


Thôi cũng đành như kiếp rong rêu một lần hóa thân
Cuốn về phong kín tim ta một đời chói chang
Những đam mê, những ngô nghê
Với tình người nhỡ lời thề

Thôi cũng đành như tấm gương tan mờ phai vết xưa
Xót dùm cho tấm thân ta ngựa bầy đã xa
Những đêm mơ thấy tan hoang
Hương tình vừa chớm muộn màng

Nước mắt nàng rơi theo lời hát. Phải rồi. Sớm muộn gì nàng và Quỳnh cũng không còn nhau. Nhưng nàng cũng không dám làm “một chiếc que diêm, một lần lóe lên”. Những yêu thương, những âu yếm dành cho Quỳnh cũng chỉ trong chừng mực. Nàng nâng niu và gìn giữ như thế chỉ mong Quỳnh sẽ luôn an bình trên con đường tương lai không nhau sắp tới. Một chuyển động nhẹ trên mặt nệm. Quỳnh vòng tay qua người nàng, tay kia gỡ chiếc headphone ra khỏi tai nàng, cô gác cằm lên vai nàng “Không muốn ôm em hả?” rồi nhìn thấy gương mặt nhòe nước mắt của nàng, Quỳnh thảng thốt “Tú…Tú đừng khóc nữa…Mọi việc vẫn chưa rõ ràng mà…Tú biết là em chờ câu trả lời của Tú mà. Phải không?” Nàng gật gật đầu. “Tú muốn em ở lại bên Tú không?” vừa nói Quỳnh vừa lau nước mắt cho nàng. Nàng xoay người nằm ngữa ra, nhìn đăm đắm gương mặt Quỳnh gần kề trước mắt “Nhưng…rồi…cuối cùng mình sẽ được gì? …Hả em?” “Được bên nhau.” Quỳnh nhìn sâu vào mắt nàng. “Nhưng bên nhau đến bao lâu?... Chị không thể…không thể cho em được gì cả…Em hiểu mà. Phải không?”. Quỳnh nhẹ gật đầu “…Nhưng sao em vẫn muốn như thế… Dù không là mãi mãi…” “Thôi…Mình đừng nói chuyện này nữa…” nàng vòng tay ôm Quỳnh sát vào người mình “Chị muốn ngủ”. “Uhm. Chị ngủ đi…Em mong mình sẽ luôn vui vẻ…”

* * *

Sau bữa buffet tối hải sản tại khu vực hồ bơi chính của Romana, Quỳnh theo Trung rời khỏi bàn và đi về hướng bãi biển. Mọi người vẫn tiếp tục nán lại bàn trò chuyện sôi nổi. Nàng ngồi đùa giỡn với hai đứa cháu trai của mình, vờ như không thấy Quỳnh đi cùng Trung. Cuộc chuyện trò như sôi nổi hơn khi ba mẹ Trung và Quỳnh bàn về đám cưới sắp tới của hai người. Ba mẹ Quỳnh tỏ vẻ rất hạnh phúc. Ông bà mong Quỳnh sẽ có cuộc sống sung túc và ổn định ở Mỹ cùng Trung. Ba mẹ Trung thì hết lời khen ngợi Quỳnh. Má nàng cũng góp thêm vào câu chuyện bằng mong muốn rằng đám cưới của nàng và H. sẽ kịp tiến hành trong năm nay, ông bà cũng rất mong nàng sớm ổn định cuộc sống gia đình và có con, như các anh chị của mình. Nàng nghe mà trong lòng chán ngán. Mặc dù đang ăn tráng miệng nhưng nàng vẫn ra hiệu cho người phục vụ rót thêm vang trắng cho mình. Mọi người lần lượt rời bàn về phòng, nàng chọn cho mình chiếc bàn nhỏ hơn và tiếp tục nhâm nhi chút rượu vang. Mặc dù không muốn say nhưng nàng vẫn cố ngồi lại vì nàng sợ phải cô đơn khi về phòng. Ra biển thì nàng lại không muốn, nàng sợ trông thấy Quỳnh và Trung…Hơn 9h thì khách ăn cũng rút về phòng gần hết, nàng đành lủi thủi về phòng mình. Con đường về phòng gần mà sao như xa tít tắp. Nàng đi một mình dưới ánh đèn vàng mờ ảo, dọc theo lối đi là hàng rào hoàng anh. Nhìn ánh đèn hắt ra từ những ô cửa phòng khách sạn, nàng tưởng tượng sau khung cửa đó là những lứa đôi hạnh phúc bên nhau, những gia đình đề huề đầm ấm. Nàng chợt mong mình cũng có thể sống cuộc đời bình dị và yên ấm với một người chồng hết mực thương yêu nàng và những đứa con xinh xắn. Nhưng liệu nàng có bình yên và thanh thản đón nhận cuộc sống đó không? Liệu tim nàng có dậy sóng khi nghĩ tới “người xưa” không? Liệu nàng có thể hết lòng với người chồng ấy không? Hay cũng chỉ là những chịu đựng, những trách nhiệm nặng gánh trên vai với con tim chai sạn không tình yêu… Càng nghĩ nàng càng thấy chán và căm ghét bản thân mình. Nàng ước gì mình không tồn tại trên cõi đời này để không phải làm khổ những người thân yêu bên cạnh cũng như làm khổ chính bản thân mình. Căn phòng của nàng và Quỳnh vẫn tối đen và im lìm dưới tán hoa vàng. Quỳnh chưa về. Nàng mở cửa ra hàng hiên ngồi ngắm biển đêm. Từng con sóng bạc đầu dồn dập đánh vào bờ. “Biển đánh bờ. Xôn xao bờ đánh biển. Đừng đánh nhau ... Ơi biển sẽ tàn phai. Đừng gạch tên vì yêu đừng xé nát. Biển là em ngọt đắng trùng khơi…” từng câu hát nhạc TCS quen thuộc như vang bên tai nàng. Quỳnh – ngọt ngào và cay đắng của đời nàng. Như từ muôn ngàn kiếp trước tìm về với nhau để rồi mai này lại xa nghìn trùng. Tay nào với được nhau. Tim nào trói đời nhau. Hay chỉ còn lại là những trống rỗng, những bẽ bàng… Từng đợt gió từ biển thốc lên lạnh buốt. Bóng tối bủa vây. Nàng im lặng nằm đếm thời gian. Mong Quỳnh…

Quỳnh nhẹ đến sau nàng. Cô cúi xuống choàng tay qua cổ nàng “Tú ngồi đây lâu chưa? Má lạnh ngắt nè. Thôi vào trong với em đi.” Nàng xoa nhẹ cánh tay Quỳnh, khẽ hỏi “Em đi dạo vui không?” “…Cũng bình thường. Không có gì đâu Tú…” “Uhm. Không có gì…” nàng lặp lại. Quỳnh ra ngồi đối diện nàng, cô đặt tay nàng áp lên cổ mình “Em vẫn còn đây. Vẫn bên Tú. Vẫn là của Tú… Từ tâm hồn tới thể xác…” Quỳnh hôn nhẹ cổ tay nàng. “Ích gì hả em?!... Mình có thể làm được gì?...” “Không cần biết mai này ra sao… Em thật sự muốn em là của Tú…” “Em cho chị?... Cho nhau một lần, chị được gì? Em còn gì?” nàng chua chát. Quỳnh gục đầu lên đùi nàng. Nước mắt cô rơi như bỏng rát trên da thịt nàng. Nàng nâng mặt Quỳnh lên “Chị xin lỗi… Thôi mình vào nghỉ nha…”

Nàng lấy hộp nến thơm và thắp vài ngọn để quanh phòng. Mùi nến dìu dịu lan tỏa trong không gian. Quỳnh lấy ipad mở những bài hòa tấu quen thuộc của Paul Mauriat mà nàng thích. Cả hai không lên tiếng mà chỉ nằm nhìn nhau, tay trong tay. Nàng nhìn như muốn thu trọn vào thẳm sâu trong tâm trí mình khuôn mặt Quỳnh. Nàng sợ thời gian sẽ làm phai mờ hình ảnh dấu yêu này. Nàng muốn Quỳnh của nàng luôn tinh khôi như những ngày mới biết nhau. Vuốt nhẹ má Quỳnh, nàng thì thầm “Em ngủ đi… Đừng nhìn chị bằng ánh mắt cháy bỏng này nữa… Chị thấy… khó khăn và khổ sở lắm… Chị muốn giữ mãi hình ảnh tinh khôi này cho tình mình… Không nhận từ em …không có nghĩa là chị không …yêu em….Vì yêu quá nhiều nên…chị đành như thế…Hiểu không? My love.” Nước mắt tràn trên má, Quỳnh gật gật đầu và áp tay nàng lên môi mình. “Ngủ đi em… Hẹn em kiếp khác…” nàng thầm nghĩ.           

* * *
Những ngày Tết vui buồn lẫn lộn rồi cũng qua. Nàng lao vào công việc như không muốn có bất cứ khoản thời gian rảnh rỗi nào để suy nghĩ vẩn vơ. Tuy câu trả lời với H. vẫn còn lơ lửng nhưng nàng hẹn anh sau khi công việc tại công ty mới ổn định, khoảng tháng 8, nàng sẽ cùng anh lo việc cưới xin. Còn với Quỳnh, đêm sau cùng tại Romana, nàng đã chính thức đề nghị Quỳnh nhận lời Trung với lý do nàng cũng sẽ đám cưới với H. Suốt từ đó đến nay, hơn 1 tháng, Quỳnh và nàng chưa gặp lại nhau. Nàng không biết sẽ tiếp tục mối quan hệ với Quỳnh như thế nào. Nàng không thể duy trì tình trạng thân mật, gần gũi với Quỳnh như trước đây khi mà cô đã có hôn ước và sẽ chính thức làm đám hỏi với Trung vào cuối tuần này, trước khi Trung về Mỹ lo thủ tục bảo lãnh Quỳnh. Mọi việc diễn ra nhanh hơn nàng nghĩ. Quỳnh như biến mất khỏi cuộc đời nàng. Cô giận nàng? Cũng đúng thôi. Nhưng nàng không nghĩ Quỳnh lại có thể không hiểu được những mong muốn tốt đẹp nàng dành cho Quỳnh khi khuyên cô nên tiến tới với Trung?! Hay vì cách nàng đề nghị điều đó quá đơn giản, theo Quỳnh nghĩ. Tỷ như “thôi, không yêu nữa, ai về nhà nấy, hồn ai nấy giữ?”. Sao Quỳnh không hiểu cho nàng rằng để có được quyết định ấy, nàng đã tan nát cõi lòng như thế nào? Biết bao nước mắt đã rơi. Biết bao lần con tim quặn thắt khi nghĩ tới cảnh Quỳnh rời xa nàng. Và giờ đây, mọi việc nàng làm đều do lý trí điều khiển. Con tim nàng như đã ngừng lên tiếng.

* * *
“Sau Tú lại dễ dàng “bỏ cuộc” như thế? Sao Tú lại dễ dàng nói ra những lời như “cắt đứt” một cách dứt khoát tình cảm giữa hai người”. Quỳnh thừ người khi nhớ lại những lời nói hôm đó của nàng. “Sao mình có thể quên được Tú nhanh chóng như Tú mong muốn? Sao mình có thể coi những thương yêu, những gần gũi giữa hai người chỉ là thoáng mây bay. Tất cả sẽ tan biến như vừa gặp một trận giông gió lớn…” Sau ngày đó, Quỳnh uất nàng đến độ không trả lời điện thoại, tin nhắn của nàng. Quỳnh dành hết thời gian rảnh rỗi cho Trung. Và cuối cùng là cô đã nhận lời làm lễ đính hôn với anh chỉ sau 3 ngày, khi nàng đưa ra đề nghị Quỳnh nên đám cưới với Trung. Chợt Quỳnh cười nhạt “Cuối tuần này tôi làm lễ đính hôn rồi đó. Vừa lòng người chưa?” Rồi nước mắt cô lại rơi trên má. Chưa bao giờ cô thấy mình lại không thể điều khiển được cảm xúc như những ngày gần đây. Buồn vui bất chợt. Tuy cố giấu Trung nhưng thỉnh thoảng anh lại hỏi cô có phải vì quá lo lắng và hồi hộp cho ngày đính hôn sắp tới mà Quỳnh hơi thất thường?! Quỳnh luôn trấn an Trung rằng tâm trạng bất thường này chắc do “những ngày ấy” mà thôi. Những khi đêm xuống là thời khắc “kinh hoàng” nhất với Quỳnh. Cô nhớ nàng da diết. Nhớ những lời nàng nói. Nhớ mùi hương. Nhớ làn môi. Vòng tay… Nhớ tất cả. Rồi Quỳnh lại lo sợ cho tương lai. Cô e ngại những ngày phải gần gũi Trung. Nghĩ tới chuyện ấy chợt cô thấy lạnh cả người. Nhưng mọi việc đã đi đến bước này, Quỳnh không thể quay lại. Cô chợt ước ngay lúc này nàng sẽ đến trước mặt cô, đề nghị cô hủy đính hôn và cùng nàng đi đến nơi nào đó, chỉ có 2 người. Phép màu ấy có thể đến với Quỳnh không? Khi nàng lúc nào cũng tuân thủ nguyên tắc sống của mình - “Nghĩ cho người khác trước khi nghĩ cho bản thân”. Và những người khác ấy không ai xa lạ, chính là những người thân yêu quanh nàng và Quỳnh. Quỳnh lại thấy bản thân mình mâu thuẫn. Chính cô cũng thấy mình cần phải sống vì gia đình. Cô cũng không dám vượt qua những định kiến mà mọi người trong Xh dành cho những người có tình yêu “bất thường”. Vậy sao giờ này, giây phút này, cô lại oán trách Tú?! Hay Quỳnh trông chờ vào sự “tiếp sức” từ phía nàng. Chỉ cần nàng đủ “mạnh mẽ”, Quỳnh sẽ bước qua dư luận và cùng sát cánh bên nàng. Với Quỳnh, tương lai phía trước như mù mịt. Cô phó mặc mọi việc cho số phận. Dù rằng số phận đôi khi do người trong cuộc quyết định. Và Quỳnh thì vẫn mong rằng nàng sẽ mang đến cho cô “số phận” mà cô mong muốn.

* * *

Mộng về những tháng năm xưa khi ta quen nhau lúc đầu
Những buồn vui qua rất mau, nào ngờ bão tố yêu đương
Len sâu vào trong đáy hồn. muốn rời xa ôi đã muộn
Dù mình đã quyết tâm sẽ không bao giờ yêu
Cho trái tim bớt dày xéo.
Mà lòng vẫn mãi yêu em
Yêu em hơn muôn lúc nào, dẫu tình yêu mang tội lỗi

Anh muốn chìm vào bóng tối để không còn nhìn thấy mặt nhau
Anh muốn làm người mất trí cho tâm hồn được sống bình yên
Mà tình vẫn mãi không tha xua ta giam trong cõi buồn
Với sầu đau giăng đầy kín.
Video clip

Tiếng hát L.A ngập tràn không gian. Nàng nằm im. Bóng tối bủa vây. Cô đơn ngập hồn. Hai ngày nay nàng không ra khỏi nhà. Hôm qua Quỳnh đã đính hôn. Thế là nàng đã tự tay mình bóp chết những yêu thương, xua đi niềm hạnh phúc mà nàng từng có. “Quỳnh ơi, em có vui không?” nàng ứa nước mắt. Có tiếng chìa khóa tra vào cửa. Ai? Nàng vẫn nhớ chỉ Quỳnh có chìa khóa nhà nàng. Quỳnh ư?! Nàng chậm rãi ngồi dậy, nhìn ra cửa. Đúng là Quỳnh. Cô nhìn sững nàng “…Chị gầy quá… Sao không mở đèn lên?” “Đừng… Em đừng mở đèn… Chị thấy dễ chịu hơn trong bóng tối… Em… hôm qua… vui không?” “…Tú muốn em vui ah?” Nàng cúi đầu im lặng. Quỳnh lặng lẽ đến ngồi xuống cạnh nàng “Tháng sau em cưới… Tú vừa lòng chưa?”. Nàng vẫn im lặng. Quỳnh quay sang lay mạnh vai nàng “Tại sao? Tại sao Tú lại làm thế với em?... Tú muốn em nhận lời người ta… Lẽ ra Tú phải vui chứ?... Giờ Tú nhìn lại mình đi… Tú có vui không? Và em… em không vui chút nào. Tú ơi…” Quỳnh gục đầu vào vai nàng nức nở. Nước mắt cô như những giọt axit bỏng rát trái tim nàng. Nàng ngập ngừng đưa tay lên muốn ôm lấy Quỳnh nhưng cánh tay lại từ từ buông thõng. “Mình còn quyền gì mà dám chạm vào Quỳnh. Em giờ là của người ta… Chính mình đã đẩy Quỳnh cho Trung mà” nàng chua chát thầm nghĩ. “Sao Tú không nói gì với em? Tú không còn yêu em nữa sao? Tú không muốn thấy em nữa sao” Quỳnh thảng thốt nhìn nàng. Nàng chầm chậm lắc đầu. “Vậy sao Tú không lên tiếng?” “Vì… vì chị… đâu có quyền gì để mà lên tiếng. Mọi việc… đã tới nước này thì nói thêm cũng …chẳng ích gì” nàng khó nhọc nói. “Đối với em, Tú vẫn là tất cả… Cho dù sau này em có đi đâu, có làm gì thì Tú vẫn là người duy nhất em thương yêu… Nên hôm nay em mới tìm Tú” Quỳnh da diết. Nàng ngẩng mặt lên nhìn Quỳnh “Em tìm chị để làm gì?” Quỳnh áp đôi bàn tay nàng lên má cô, giọng nhè nhẹ “Em nhớ Tú lắm”. Nàng ứa nước mắt, gật gật đầu. Quỳnh kéo mặt Tú về phía mình, nhìn thật sâu vào mắt nàng và nhẹ hôn lên môi nàng. Đôi môi khô cứng tưởng chừng như đã hóa đá. “Tú không nhớ em sao?... Sao không hôn em?” Nàng lắc đầu và đứng lên đi về phía nhà bếp. Nàng trở lại với hai ly nước lạnh trên tay. Như đã lấy lại vẻ bình tĩnh vốn có, nàng từ tốn “Em uống nước đi… Càng níu kéo thì chúng mình càng đau mà thôi… Hai ngày nay chị suy nghĩ nhiều… Nghĩ về chuyện của mình… Nghĩ về những ràng buộc… những trách nhiệm… Chị không vượt lên trên những điều đó được…” Nước mắt Quỳnh lăn dài trên má “Đến giờ phút này rồi thì em cũng không cần gì hơn là Tú vẫn còn thương yêu em… Tú vẫn còn bên em… Dù chỉ là những ngày ngắn ngủi…” “Níu kéo để làm gì…. Để làm đau mình… Đau những người khác…” Quỳnh lặng lẽ đứng lên đi về phía cửa. Nàng chợt vùng dậy, chạy theo Quỳnh và ôm chặt cô vào lòng “Em mãi là của chị… Phải không?... Phải không?...” Quỳnh òa khóc nức nở. Nàng nhẹ nhàng hôn khắp mặt Quỳnh, nghe nước mắt mặn môi. Vòng tay nàng siết chặt lấy Quỳnh như sợ cô tan biến. Những nụ hôn lại ào ạt ùa đến. Quỳnh chủ động kéo nàng về phía sofa. Môi cô miết mạnh trên từng vùng da thịt nàng. Người nàng nóng rực. Lý trí như không còn chỗ cho những cảm xúc dạt dào dâng ngập tim nàng. Nàng đỡ Quỳnh nằm ra tấm thảm trãi dưới bộ bàn trà, mặt đối mặt, nàng nhìn thật sâu vào mắt Quỳnh “Yêu em nhiều lắm… Biết không?...” mắt Quỳnh long lanh “Yêu nhiều như thế nào?” “Nhiều đến mức muốn tan chảy cùng em… Muốn mình mãi là của nhau…”

* * *

Ngày ấy tưởng chừng mới hôm qua mà đã xa ngái… Quỳnh đã đi… Những e-mail, offline của Quỳnh nàng vẫn chưa trả lời…. “Sai lầm” của ngày ấy như vẫn đeo bám nàng, đè nặng tâm trí nàng. Những nguyên tắc nàng đề ra như chế nhạo nàng. Nàng thấy mình tầm thường và giả dối. Rốt cuộc thì người thua thiệt nhiều nhất vẫn là Quỳnh mà thôi. Điều nhỏ bé nhất nàng có thể giữ lại cho Quỳnh cũng không còn. Hằng đêm Quỳnh vẫn tìm về trong giấc mơ của nàng. Vẫn ánh mắt da diết ấy. Vẫn hương thơm quen thuộc trên thân thể Quỳnh. Và nụ hôn luôn dở dang vì nàng luôn bừng tỉnh ngay phút giây nồng nàn nhất. Giấc mơ rất thật ấy cứ quay về với nàng hàng đêm. Lần nào tỉnh lại nàng cũng ôm nghiến lấy chiếc gối trong tiếng nấc nghẹn ngào “Quỳnh ơi, em hãy tha cho chị đi. Đừng tìm chị nữa. Đừng hành hạ chị vì những yêu thương này nữa. Chị kiệt sức rồi…” Nàng trở nên sợ hãi khi đêm buông xuống, khi những giấc mơ về. Nàng không dám xem lại những hình ảnh của mình và Quỳnh. Nàng trốn tránh tất cả những gì gợi nhớ đến Quỳnh. Nàng thấy mình như sắp phát điên. Nàng không ngờ rằng mình lại nhớ Quỳnh đến thế. Nàng vẫn gọi tên Quỳnh hàng đêm. “Quỳnh. Quỳnh. Quỳnh….” cứ lặp đi lặp lại như thế. Và nàng viết, những trang viết dở dang. Đầy ắp những thương yêu. Những nhung nhớ. Chỉ cần nhắm mắt lại là những khoảnh khắc đắm say bên Quỳnh lại hiện ra. Như vừa hôm qua. Nàng đưa tay như muốn ôm những ảo ảnh ấy vào lòng. Nàng muốn nghe giọng nói êm êm của Quỳnh. Giọng nói từng thủ thỉ bên tai nàng những lời yêu thương nồng nàn, da diết. Chỉ cần nhấc điện thoại lên. Một động tác quá ư đơn giản nhẹ nhàng với mọi người nhưng với nàng sao khó khăn và nặng nề quá. Nàng muốn Quỳnh được yên ổn bên chồng, nàng muốn Quỳnh tìm được hạnh phúc bình thường như những người con gái khác. Vì những gì tốt đẹp nhất Quỳnh đã dành cho nàng. Mà nàng thì … Chỉ còn chút này thôi - sự bình yên của Quỳnh. “Cầu mong em hạnh phúc” nàng thì thầm, nước mắt tràn mi.

* * *
Hơn một tháng vật vã với nỗi đau thầm, nàng quay trở lại là nàng ngày xưa. Với bộn bề công việc và những kế hoạch đã đề ra… Cùng câu trả lời cho H. còn lơ lửng. Hôm nay nàng đã quyết định sẽ gặp H. Cho lần sau cùng.

- Tú đến lâu chưa? Vừa nói H. vừa nhìn ly nước cam đã vơi hơn nửa trên bàn
- Uhm, cũng không lâu đâu H. Tại Tú đến sớm thôi.
H. như cảm nhận được những gì nàng sắp nói. Anh trầm ngâm nhìn ly cà phê đen trên tay. Nàng không biết phải bắt đầu câu chuyện như thế nào. Cứ thế cả hai im lặng bên nhau. Rồi H. cũng phá tan sự im lặng:
- Tú đừng ngại. Muốn nói gì cứ nói đi. H. đang chờ nghe đây.
Nàng chậm rãi nhìn vào mắt H.
- Mình chia tay nhé?
- … Không còn cách nào khác hả Tú? H. thẫn thờ
- Có lẽ như thế sẽ tốt hơn cho cả hai… Tú… Tú thấy mình không thích hợp với cuộc sống gia đình…
- Vậy như thế nào thì Tú cảm thấy dễ chịu nhất?
- Có lẽ … Tú muốn một mình… Tú chỉ thích làm việc… Không muốn vướng bận con cái… Mong H. hiểu và thứ lỗi cho Tú… vì Tú đã để H. chờ lâu… Nàng nghẹn ngào.
- Trước đây Tú đâu như thế? Tú vẫn mong mình sống bên nhau. Vợ chồng, con cái đầm ấm mà… Tại sao??? H. miết tay xuống cạnh bàn, kềm nén.
- Con người sẽ thay đổi theo thời gian… Tú thành thật xin lỗi H.… Tú cũng không biết phải giải thích như thế nào…
H. nhìn nàng đau đớn. Anh lắc lắc đầu rồi đứng lên, lảo đảo đi ra cửa. Nước mắt lăn dài, nàng thì thầm “Xin lỗi H. Xin lỗi…”