_ Mày nghĩ có tình yêu mãi mãi ko? Kiên hỏi tôi với ánh mắt mơ mộng.


_ Hả? Trái với sự tập trung cho cái câu hỏi vô bổ của thằng bạn, tôi đag tập trung vào chuyên môn ăn uống của mình với cái bánh mỳ vừa mua, cố gắng nuốt nhanh 1 miếng to tôi trả lời nó. _ Ko. Tao còn ko tin có thứ tình cảm ấy nữa là.


 Thằng bạn thân nhìn tôi với ánh mắt khó chịu rồi im lặng, còn tôi lại tiếp tục ‘chiến’ cái bánh mỳ trên tay ko thương tiếc (tội lỗi, tội lỗi nhưng mà đag đói). Phủi tay sau khi đã xử gọn cái bánh mỳ, tôi quay ra thằng bạn từ nãy giờ vẫn ngồi im lặng mà có lẽ vẫn còn đag suy nghĩ về thứ ‘tình yêu mãi mãi’ của mình.


_ Sao ban nãy mày lại hỏi thế?


Kiên giật mình về câu hỏi của tôi, nó chau mày cười rồi nói, kèm theo ánh mắt nghi ngờ khó hiểu:


_ Tao nói cái này mày đừng cho là xúc phạm nhá.


_ Ừ. Tôi gật đầu, thằng này nhất định sẽ động chạm đến vấn đề mà tôi ko thik, nói rồi tu bình nước mát lạnh trên tay.


_ Mày thik người cùng giới à?


_ Ak. Tôi phun thẳng chỗ nước vừa uống vào mắt thằng bạn ko thương tiếc (ai bảo nó nói 1 câu gây sốc thế ) Vừa ho vừa cố gắng nhìn xung quanh để kiếm cái gì đập vào mặt thằng bạn cho nó hết nói nhảm.’Bốp’ tôi táng cả cái cặp vào đầu nó rồi nói :_ Nhảm vừa mày, tao đag uống nước, bộ mày tính giết tao bằng chai nước à?


_ Ui da.Vậy sao mày ko thik ông Hải? Kiên vừa xoa đầu vừa nói.


 Tôi mỉm cười, hóa ra đây mới chính là nguyên nhân khiến cho thằng bạn suy nghĩ. Hải là anh họ của Kiên, hơn tôi và nó 3 tuổi, đag làm kỹ sư ở 1 công ty nào đó ko thể nhớ nổi tên (thông cảm vì nếu là người tôi ko để ý thì nhớ tên là giỏi lắm rồi) Hải cũng nằm ở diện đó, tôi ko ưa anh ta nhưng vì nể thằng bạn mà phải nhắm mắt hẹn hò vài lần. Ấy vậy mà hqua anh ta đưa tôi đến bãi sông Hồng nơi có hàng vạn đôi yêu nhau hay đi dạo ở đấy mà thề có chúa là 1 vài đôi ko trở về nữa (hic nghe mà hãi linh hồn) và Hải tỏ tình…(nghe mà lạnh gáy). Nếu nhận xét về vẻ ngoài Hải khá ưa nhìn nếu ko nói là cũng có vẻ manly, gia cảnh tử tế, thêm cái khoản đã có khả năng kiếm tiền và tự lập thì em nào chẳng kết, đã vậy lại khá galant biết chiều nhưng(mỗi khi từ này xuất hiện là đủ thấy dù có bao nhiêu cái tốt cũng ko thể bù nổi) anh ta khóc khi xem phim Hàn. ‘Trời ạ!’ 1 đứa con gái như tôi còn ko rơi nổi 1 giọt nước mắt khi xem đến cảnh nhân vật nữ chính chết trong tay người yêu mà anh ta đã làm ướt sạch cả túi khăn giấy bên cạnh tôi thì … yêu sao nổi.


_ Chỉ vì tao ko thik ông ý mà mày bảo tao có vấn đề à?


_ Chứ còn gì nữa. Mày thử nhìn lại mày xem 21 tuổi rồi đấy, học ở cái ngành mà con gái ko có nổi mấy người, đã vậy lại suốt ngày chơi với con zai, tao nghi lắm. Kiên xoa cằm kiểu Connan suy nghĩ phá án làm tôi ko thể nhịn cười.


_ Thôi đi mày. Tao học vì tao thik, mà tao chơi hợp vs con zai thì tao mới chơi. Hơn nữa tao vẫn chưa nghĩ gì đến chuyện yêu đương cả, giờ chỉ khoái học và kiếm tiền thôi.


_ Thật à?


_ Ừ. Nếu tao như thế thật thì mày sẽ là người đầu tiên biết? Ok?


_ He he. Tao chỉ muốn mày biết là dù mày như thế nào tao cũng vẫn sẽ là bạn mày.


_ Ừ. Thôi lên học đi lảm nhảm dưới này coi chừng điểm danh rồi là mất công toi đi học.


Đi học ở tuổi tôi và nó giờ cũng chỉ là để điểm danh cho đủ số buổi để thi cử và có bằng ra trường thôi chứ năm 3 đại học rồi hầu hết đứa nào cũng đã bắt đầu đi làm, thậm chí công việc đã ổn định, việc đi học xem ra lại là việc nặng nề nhất. Mà kể đến cái ngành tôi đag học, khoa kiến trúc quả thật ko thể kiếm đc nhiều con gái nếu ko muốn nói là ko có nổi 1 bóng hồng nào trog đó. Cả khóa học của tôi có khoảng 20 đứa con gái còn các khóa khác thì chịu, như lớp tôi có 2 đứa 1 là tôi, còn đứa còn lại thì 100% đã thành boy vì tóc cắt ngắn và có 1 em người yêu xinh đẹp. Chính vì vậy mà thằng bạn quý hóa của tôi đag bắt đầu lo lắng cho cái khả năng tôi les. Còn bản thân tôi, tôi lại chưa từng nghĩ đến chuyện này, tôi chơi vs con trai khá ổn, con gái thì bình thường cũng có đc 1 con bạn thân có thể kể đc mọi thứ, nhưng 21 tuổi mà chưa rung động trước ai liệu có đáng lo lắng ko nhỉ ( ak khéo mắc chứng vô cảm quá.) Quên mất chưa giới thiệu bản thân, tôi là Đăng Minh (ở giữa là còn tên đệm nhưng để phân biệt với 1 đứa trog lớp cấp 3 cùng tên nên cô giáo gọi như thế và dần dần tôi cũng quen vs cái tên ấy, và còn cả lý do nữa tôi ko thik cái tên đệm đó, tên đệm của tôi khiến tôi nhớ tới 1 người ko muốn nhớ.) Còn gì nữa nhỉ, à tôi là con gái,đag học năm 3 khoa kiến trúc và chưa có người yêu, màu yêu thik màu xanh lá, thần tượng my papa (ngành tôi đag theo học cũng là để kế nghiệp ông),… nói chung nếu tự kể thì còn dài nên tốt nhất dừng lại ở đây thôi. Lại bàn về chuyện mãi mà tôi chưa có nổi người yêu, sau khi đã biết Hiền (nhân vật nữ còn lại trong lớp tôi) – là 1 sb thì tôi lại là đứa con gái duy nhất tồn tại giữa 31 thằng con zai. Được chiều là đương nhiên rồi, đc để ý lại là tất nhẽ, nhưng ko hiểu sao sống giữa 1 rừng con trai lại cho tôi có cảm giác vô cảm vs chúng, hay nói hơn là nhàm chán, như ông bà ta nói ‘có ở trong chăn mới biết chăn có rận’, sống giữa lũ con trai khiến tôi lại làm tôi hiểu rõ bản chất của chúng đến độ hễ ai có ý định tán tôi là tôi có thể biết hắn sẽ làm gì trog các cuộc hẹn chính xác đến 90% (10% còn lại chính là cú sốc mà Hải tặng cho tôi khi đi xem phim Hàn => nghĩ đến mà vẫn hãi).        

 

Buổi sáng trôi qua nhanh, tôi và Kiên lại vác ba lô về như thường lệ, thằng bạn quay ra với khuôn mặt áy náy nhìn tôi:


_ Hnay mày chịu khó đi xe bus hay xe ôm nhá. Tao qua nhà Linh cái.


_ Ờ. Tôi mỉm cười.


 Thằng bạn chỉ chờ có thế ba chân bốn cẳng chạy ra chỗ lấy xe, vậy đấy vì ‘vợ’ quên bạn. Linh là bạn thân của tôi và là người yêu của Kiên, 3 đứa chơi thân từ hồi mẫu giáo nên tình cảm luôn thân thiết và nhờ có 2 đứa chúng nó mà ko bao giờ tôi cảm thấy lạc lõng, mà 2 đứa kia yêu nhau thì con bạn thân như tôi lại khổ, lúc ngọt ngào thì tôi bị đạp ra ngoài (ví dụ như lúc này), rồi mà lúc cãi nhau thì tôi nghe đủ từ ‘anh’ từ ‘ả’. Nói vậy thôi, có những lúc 2 đứa nó sợ tôi đơn độc mà cố gắng giới thiệu cho tôi 1 vài người nhưng chẳng đi đến cái kết quả gì tử tế. Haizzzz. Lững thững bước ra ngoài cổng trường đag phân vân xem nên chọn giữa xe bus, xe ôm hay cố đợi 1 thằng bạn nào trog lớp để đi nhờ, tôi nhìn thấy Hiền đag đợi ở bến xe bus, vì là bạn cùng lớp vs lại Hiền đã nhìn thấy tôi và cười từ trước nên tôi đi tới phía cô bạn.


_ Hnay đi xe bus cơ à? Tôi cười nói.


_ Ừm. Hnay Kiên ko trở Minh về à? Hiền mỉm cười đáp lại.


_ Nó đi qua nhà bồ nó rồi. Mà Hiền đi xe số bao nhiêu thế? Tôi hỏi khi thấy 1 chiếc xe bus sắp vào bến.


_ Số 2. Nhưng đợi bớt đông đã, chứ leo lên luôn bây giờ chắc chết ngốt.


_ Vậy à? Ko mấy khi đi xe bus nên chẳng biết cái nào với cái nào cả. Tôi chỉ biết mỗi cái 30 là đưa tôi đến chỗ làm luôn thôi.


_ Đi làm luôn bây giờ à?


_ Ừm.


_ Chăm nhỉ?


_ Biết sao được. Papa là ông chủ mà. Vậy còn Hiền thì sao, nghe bảo cũng đi làm rồi mà?


_ Ừm. Làm vs mấy ông anh khóa trước. Nhưng sắp bỏ. Hiền nói mắt lơ đãng nhìn về xe bus vừa mới ra khỏi bến.


_ Sao thế? Tôi hỏi cho có thôi dù gì cũng đag đợi xe bus với nhau.


_ Ừ. Thì người yêu của ông trưởng phòng tự dưng quay ra thích Hiền thế là hai ông bà ý cãi nhau. Giờ nhìn nhau là như 1 giết nhau đến nơi, cạn hết cả hứng thú và ý tưởng làm việc. Hiền nói rồi cười buồn.


_ Trời thật á? Tôi đag ngạc nhiên về những gì vừa nghe đc._ Vậy bà đó cũng là …


_ Ko biết. Nhưng theo Hiền đó chỉ là tình cảm nhất thời thôi. Kiểu như khoái của lạ hoặc chạy theo mốt thích người cũng giới như mấy em teen bây giờ.


_ À. Tôi hỏi câu này Hiền đừng nghĩ gì nhá, chỉ là tò mò thôi.


_ Ừm. Hiền nhìn tôi cười nhếch mép.


_ Có phải vì ghét con trai mà Hiền mới quay ra thik con gái ko?


_ Ko. Ngay từ đầu Hiền đã thích con gái rồi. Còn con trai Hiền chỉ coi là bạn thôi, thấy chúng nó như bạn cùng giới ấy.


_ Vậy à? (ak mình cũng thấy chơi với con trai như chơi với bạn cùng giới).


_ Sao Minh lại hỏi thế?


_ À. Tò mò thôi. Tôi đag suy nghĩ về chuyện này mà.


_ Chuyện gì?


_ À. Kiên nói Minh ko rung động trc con trai thì dễ có nguy cơ Minh…


_ Cũng giống Hiền?


_ … Tôi ko trả lời chỉ gật đầu cười.


_ Nếu vậy thì nên kiểm tra.


_ Kiểm tra gì? Kiểm tra như thế nào? Tôi tò mò.


_ Đã bao giờ Minh rung động trước ai chưa? Cả trai lẫn gái ấy thử nghĩ coi?


_ Chưa. Minh chơi vs cả 2 giới rất bt, ko thấy có gì lạ.


_ Vậy nếu Hiền làm như thế này…Hiền bỏ lửng câu nói, rồi cầm lấy tay tôi, mặt tiến sát gần mặt tôi, 4 mắt nhìn nhau ko chớp, rồi nói nhỏ vào tai tôi, nhẹ nhàng từng chữ 1:_ Có cảm giác gì ko?


_ Ko. Tôi chớp mắt 1 cái, rồi nói tiếp: _ Minh coi Hiền như mấy thằng con trai trog lớp mà, nên những vụ như thế này Minh nhờn rồi.


_ Ak. Minh nên đi kiểm tra thôi.


 Nói xog cả 2 đứa phá lên cười, chính bản thân tôi cũng ko thể hiểu đượcc tại sao tôi lại ko có bất cứ cảm giác gì chứ.(Thôi xog, vụ này dễ mắc chứng vô cảm lắm rồi.)


_ Hay hôm nào Minh đi uống nước với hội Hiền đi. Hiền nói sau khi nhìn 1 cái xe bus số 2 chật ních người đi ra khỏi bến.


_ Có được ko? Minh thì đi chơi kiểu gì cũng đc nhưng mà có quen biết gì bạn bè Hiền đâu đến đó lại thành bất tiện.


_ Ko sao đâu. Chẳng phải Minh cũng đag tò mò sao, đi với Hiền 1 lần thấy ko hợp thì thôi.


_ Ok. Vậy hôm nào làm phiền Hiền 1 bữa. Tôi báo trc là tôi chỉ uống đc trà đá thôi chứ ko bia rượu gì đâu nhá.


_ Ha ha. Cái này ko hứa trước được, đấy là còn tùy vào nhã hứng của mọi người. Mà mấy vụ lớp uống thấy Minh cũng uống được lắm mà.


_ Uống đc là 1 chuyện nhưng tôi ko thích uống.


_ Ừm. Để tôi xem.


_ Xin lỗi cô là Đăng Hà Minh. Người đàn ông mặc bộ vét đen đứng trc tôi cúi chào.


_ Vâng là tôi.(Gọi đầy đủ đc cả họ cả tên mình thì rõ ràng là biết mình rồi còn bày đặt hỏi han.)


_ Cô có thể đi với tôi đc ko? Người đàn ông lạ vẫn ko thèm để ý đến gương mặt khó chịu của tôi, vẫn tiếp tục cái giọng đều đều.


_ Tại sao? Tôi cau mày nhìn.


_ Có người muốn gặp cô.


_ Ai lại có nhã hứng gặp tôi vậy? Tôi nhếch mép cười, dù đã lờ mờ đoán ra ai muốn gặp mình.


_ Nếu cô đi theo tôi cô sẽ biết. Tên mặc vets vẫn giữ nguyên thái độ


_ Đc. Nhưng trước hết tôi muốn đưa bạn tôi về đã. Tôi cũng ko chịu nổi chuyện đứng chờ cái xe 30 chết tiệt mãi chưa thấy đâu, mà lại có cái xe máy lạnh thế kia tội gì ko ngồi, nhưng thời gian leo lên đó ngồi ko biết đủ lâu để tôi nghĩ ra cái gì để đối mặt với người mà mình chuẩn bị gặp ko nên câu giờ là biện pháp tốt nhất. Chỉ tội nghiệp Hiền làm hình nhân thế mạng cho tôi.


_ Vâng. Được ạ. Ông ta mở cửa sau ra.


_ Hiền lên xe đi đợi ở đây đến bao giờ. Tôi quay sag Hiền nói.


_ Ơ có phiền ko?


_ Ko có gì đâu. Chẳng mấy khi được đi trên xe xịn. Tôi cười, nháy mắt 1 cái, rồi cả 2 đứa chui vào xe.
Sau khi Hiền đọc địa chỉ nhà mình cho ông lái xe, thì ko khí trog xe rơi vào sự im lặng khó chịu. Tôi đag chìm vào suy nghĩ, ông lái xe thì đag tập trung với công việc của mình,còn Hiền có lẽ ko chịu đc nên nói nhỏ với tôi:


_ Này, ông ta là ai thế? Vừa nói Hiền vừa hất hàm về phía ông lái xe.


_ Ko biết. Tôi nhún vai nói.


_ Vậy mà dám lên xe? Minh gan thế? Hiền nhìn tôi lộ vẻ lo lắng. _ Hay là chúng mình xuống xe đi.


_ Ông ta đã đến tận trường, nhận tận mặt Minh ắt hẳn là đã điều tra rồi. Mà giờ muốn xuống chắc gì đã được. Tôi cười nhạt, đầu vẫn đag suy nghĩ mông lung về chuyện khác.


_ Hay để Hiền đi với Minh đến chỗ đó?


_ Ko sao đâu. Hiền an tâm đi, tôi tự bảo vệ được mình mà. Tôi quay ra cười an ủi cô bạn.


_ Vậy mai gặp nha. Hiền nói rồi chui ra khỏi xe vào nhà.


_ Ừm.


 Chiếc ô tô đen bóng loáng đưa tôi đến 1 khu đô thị mới, với những tòa biệt thự lớn hai bên đường rợp bóng cây. Dừng lại trước 1 biệt thứ lớn, ông lái xe mở cửa nói:


_ Thưa cô, đã đến nơi rồi.


_ Vâng cảm ơn ông. Tôi chui ra ngoài, rồi đi theo 1 người chị giúp việc theo chỉ dẫn của ông ta.


_ Cô ngồi chờ chút. Bà chủ sẽ ra tiếp cô ngay. Chị giúp việc mỉm cười nhìn tôi.


_ … Tôi mỉm cười gật đầu, thay lời cảm ơn. Trog lúc chờ đợi tôi dạo quanh căn phòng (cái này gọi là bệnh nghề nghiệp, thấy nhà là phải xem thiết kế) 1 căn phòng đẹp với cấu trúc châu Âu, từ trần nhà đến 4 góc tường đều được trang trí bằng những sợi dây thường xuân đc vẽ 1 cách khéo léo, tạo cho người ta có ảm giác hòa nhập vs thiên nhiên, một bức ảnh lớn được treo phía trên lò sưởi, khiến tôi chú ý, tập trung nhìn bức ảnh. Một bức ảnh chụp gia đình 3 người, 1 người đàn ông trông khá sag trọng, khuôn mặt phúc hậu đag cười hạnh phúc đứng sau ông là 1 cô gái trẻ (chắc là con gái ông ta): cô ta khá đẹp, nhìn bức ảnh đã cho thấy cô là 1 tiểu thư con nhà gia giáo, gương mặt thanh tú, ánh mắt sắc sảo hẳn cô ta đã làm xiêu lòng ko ít đàn ông, có khi lại ối thằng xin chết ý chứ; tiếp đến là 1 người phụ nữ cũng trung niên cũng đẹp ko kém nhưng chỉ cần nhìn bà ta là tôi đã đủ hiểu người mà tôi sắp gặp sẽ làm tôi khó chịu đến mức nào. Quay lưng lại với bức tranh tôi quyết định đi về vì rõ ràng là nếu nhìn thấy 1 trog 3 người trog bức ảnh sẽ khiến tôi tức điên lên mất, vừa bước đc mấy bước, cửa phòng đã mở ra, người phụ nữ giống trog bức ảnh xuất hiện bằng xương bằng thịt, đôi mắt dưng dưng nước chạy lại ôm chặt lấy tôi gọi:


_ Tiểu Hà.