Ngồi nghiêm chỉnh lại sau khi đã cười đc 1 trận chảy cả nước mắt tôi nói:
_ Thôi. Tao tính thế này, Tú Anh với Linh ngủ ở phòng tao. Kiên mày cứ ngủ ở phòng mày còn tao ngủ ở phòng làm việc, ở đấy có cái ghế cũng to lắm nhưng mà như thế là phải đi mua thêm cái chăn ko sáng dậy tao thành đồ đông lạnh mất.
_ Ờ. Vậy nhất trí. Bây giờ tao với mày đi mua chăn. Kiên vui vẻ ra mặt tự nguyện đưa tôi đi mua chăn khiến tôi lại ko thể nhịn cười đc.
_ Ko đc. Linh khoanh tay ra trước ngực.
_ Sao lại ko đc? Tôi chau mày nhìn con bạn, ko lẽ nó thik tôi và Kiên ngủ cùng phòng chắc.
_ Bây giờ mà 2 người mà đi mua chăn thì 2 chị em tôi ở nhà làm gì? Linh hất hàm nhìn tôi và Kiên.
_ Thế mà cũng nói đc. Thì mọi người đi với nhau chứ sao? Ko phải là mày muốn đi chơi sao? Tôi gõ vào trán Linh 1 cái, cười nhạt.
_ Đi thôi. Yeah đi chơi… Linh lôi tay Tú Anh ra xe trước.
Tôi và Kiên nhìn nhau lắc đầu, hễ cứ nhắc đến đi chơi với mua đồ Linh trở nên vô cùng nhẹ nhàng và tử tế. 4 người chúng tôi nhanh chóng lên ô tô phóng đi chơi (ngoài Kiên ra chưa ai biết tôi đã có thể lái xe). ‘Đi chơi’ 2 từ thiêng liêng này có ý nghĩa rất to lớn với cả Linh và Tú Anh, nó có nghĩa là họ sẽ đi mua đồ tẹt ga còn tôi và Kiên sẽ là 2 con lừa vác đồ 1 cách vô điều kiện và cấm kêu ca. Mua đc 1 cái chăn cho tôi mà 2 con người đó đi đc đến cả chục shop quần áo, ‘số khổ’ tôi và Kiên nhìn mặt nhau nhăn nhó, vậy là 2 ngày cuối tuần yên bình chắn chắn sẽ biến mất thay vào đó là quãng ngày khổ ải đây. Sau gần 3 tiếng mua sắm, nếu ko vì các cửa hàng đóng cửa vì đã muộn thì cái nguy cơ mà hai người kia vẫn tiếp tục hành hạ tôi và thằng bạn thân mất, thầm cảm ơn ông trời có chút lòng thương xót với 2 đứa tôi. Kiên chạy tót lên phòng ngay khi về nhà, Linh thì từ tốn leo lên (vì đi nhiều giờ ko chạy đc nữa. he he), Tú Anh tóm lấy lưng áo tôi khi chỉ còn lại 2 đứa, ôm từ phía sau lưng, đặt cằm lên vai tôi, chị nói nhỏ:
_ Ngủ ngon nha. Lời nói kết thúc kèm theo 1 cái hôn nhẹ lên má.
Tôi mỉm cười bê cái chăn mới mua vào phòng làm việc ngủ. 1 bàn tay mát lạnh vuốt nhẹ má tôi lôi tôi khỏi giấc ngủ say, tôi hé mở mắt, dưới ánh đèn bàn Tú Anh đag nhìn tôi, gương mặt thiên thần khẽ mỉm cười khiến tôi có cảm giác cả thế giới đag trong tay mình, tôi nằm lui vào ghế rồi ra hiệu cho chị ngồi xuống hỏi:
_ Sao chưa ngủ? Xuống đây làm gì?
_ Chị muốn nằm cùng em. Tú Anh nhìn tôi khi nói những câu ấy.
_ Linh đạp chị ra khỏi giường à? Tôi ngồi hẳn dậy hỏi.
_ Ko. Linh ngủ say lắm rồi. Chỉ là lâu rồi chị… Tú Anh cúi xuống ko nói tiếp.
_ Lâu rồi ko đc nằm cạnh tôi chứ gì? Tôi cười đưa tay nâng cằm Tú Anh.
Gương mặt chị trong ánh đèn vàng chuyển sang màu hồng, ‘thú vị’ 1 nhận xét vang lên trog tôi.Nằm nghiêng người rồi kéo Tú Anh xuống nằm cùng vòng tay qua eo Tú Anh ôm chặt chị tôi nói:
_ Nằm cẩn thận ko ngã đấy.
Tú Anh ko trả lời chỉ, khẽ gật đầu rồi rúc vào người tôi, hơi thở của chị nhẹ nhàng phả vào cổ tôi, 1 cảm giác lâng lâng lan dần khắp cơ thể, hic lại cái cảm giác ban nãy tràn về, có bị thả thuốc đâu mà đầu óc đen tối dần thế này. ‘Ko đi tu đc nữa rồi’ dã tâm bắt đầu quay trở lại sau nửa năm tu hành ngoan đạo, ‘Ko ý kiến’ lương tâm lại có vẻ bỏ rơi trách nhiệm trong lần này, ‘he he. Nó cũng muốn lắm đấy chẳng qua sợ mang tiếng là lương tâm mà lại đi bảo con người ta làm điều đen tối nên ko dám nói thôi.’ Dã tâm cười khoái trí lâu rồi mới thấy nó cười đểu giả thế này. Tú Anh ngước lên nhìn tôi, mỉm cười nhẹ nhàng, đôi mắt dần khép hờ lại rồi hôn lên môi tôi. Nụ hôn sâu dần mọi thứ xung quanh lu mờ hình như chỉ còn tôi và chị ở đây, ko có gì khác, cả ánh đèn, đồ vật cũng ko còn chỉ có tôi và chị mà thôi. 1 đêm Đà Lạt mùa đông ngọt ngào và ấm áp.
Tôi thức giấc, tự cười 1 mình khi nghĩ lại chuyện đêm qua. Đêm qua sau những phút giây ấy, Tú Anh còn nán lại với tôi 1 lúc trước khi trở về phòng với Linh.
_ Lên đấy làm gì? Nằm đây cũng đc. Tôi càu nhàu khi thấy Tú Anh mặc lại đồ chuẩn bị về phòng.
_ Thôi. Linh mà tỉnh dậy ko thấy chị đâu lại lo. Tú Anh cười hiền, quay lại ghế ngồi đặt tay lên môi tôi.
_ Kệ đi. Tôi kéo lấy chị nằm xuống.
_ Ngoan đi. Mai chị sẽ nói với Linh là xuống đây với em. Chứ giờ lỡ Linh tỉnh dậy ko thấy chị đâu phát hoảng lên đi tìm thì mọi người lại mất ngủ. Vừa nằm trog vòng tay tôi Tú Anh vừa phân tích sự việc.
_ Kệ. Tôi siết chặt tay ôm chị.
_ Ngoan đi. Rồi lát nữa chị nấu bữa sáng cho. Tú Anh gạt tay tôi rồi ngồi dậy, cúi xuống hôn nhẹ lên môi tôi 1 cái rồi nói: _ Ngủ ngon nha.

Tôi vươn vai đi vào bếp, Tú Anh và Linh đag nói chuyện gì đó có vẻ rất thú vị nên ko để ý thấy tôi bước vào chỉ khi thấy tôi mở cửa tủ lạnh định rót sữa uống Linh mới nói:
_ Ko chào hỏi ai à?
Với lấy cái cốc ở trên chạn bếp, rót sữa vào cốc rồi ngồi uống 1 ngụm sau đó mới nhìn qua Linh hất hàm nói :
_ Chào.
_ Chào ai? Linh hất hàm lại nhìn tôi.
_ Thôi… thôi 2 người, mới sáng ra đã khiêu chiến là sao? Tú Anh quay ra, ẩn nhẹ đầu tôi, nói tiếp: _ Ngồi xuống đi. Chị nấu sắp xog rồi. Linh gọi Kiên xog chưa tụi mình ăn cùng.
_ Ok.
Sau bữa sáng, cả 4 đứa tôi đi xuống chợ hoa chơi, Tú Anh và Linh đua nhau chụp ảnh với hoa, cười đùa tíu tít. Chụp được 1 lúc có vẻ mệt, Tú Anh đi chậm lại ôm phía sau lưng tôi, dựa cằm lên vai vừa đi vừa nói:
_ Hic. Chị mệt rồi cõng chị nha?
_ Ko đc đâu còn lâu mới đc. Tôi quay lại nói nhỏ.
_ Đi mà. Năn nỉ đấy, chị đi dày cao gót mà. Tú Anh giở giọng năn nỉ.
_ Ai kêu đi dép cao. Kêu ca gì nữa? Tôi cau có nhìn chị, quả thật chân Tú Anh đag có vẻ đỏ lên vì dày cao gót.
_ Đau lắm mà. Tú Anh níu lấy tay tôi.
‘Hic. Lại bị dụ.’ Tôi lầm bầm rồi hơi cúi xuống, Tú Anh chỉ đợi có thế quàng vai qua cổ tôi leo lên. Quay đi quay lại đã ko thấy hai đứa bạn thân đâu, chỉ còn tôi cõng Tú Anh đi bình thản, ko ít người quay lại nhìn, nhưng xem ra Tú Anh ko quan tâm, chị còn đag bận nghịch mấy lọn tóc ở gáy của tôi cười khúc khích.
_ Có thôi đi ko? Thả xuống bây giờ. Tôi càu nhàu nói.
Hôn nhẹ sau gáy tôi, rồi Tú Anh nằm im ko động đậy trên lưng.
_ Mệt à? Tôi lo lắng.
_ Ko. Tại ko có cái gì làm nên ngồi im. Tú Anh giọng tinh nghịch.
_ Pó tay. Có khát ko? Mua nước cho?
_ Em mệt rồi à? Hay để chị xuống?
_ Ngồi im đi. Hỏi uống nước liên quan gì đến mệt mỏi?
_ Tại chị sợ em mệt. Tú Anh nói nhỏ dần: _ Đêm qua…
_ Hai người cười đi cảnh này đẹp lắm nhá. Kiên bất ngờ xuất hiện cướp thời cơ chụp đúng lúc này.
_ Ngồi nghỉ ở đâu đi mọi người, đi từ sáng đến giờ mệt quá. Linh nói.
_ Ừ. Đúng đấy. Tú Anh ủng hộ.
Suốt buổi ngày hôm đấy, chúng tôi đi dạo, cười đùa suốt, cuối chiều là tiệc thịt nướng ở sân nhà do tôi và Kiên đứng bếp, còn Ling và Tú Anh chỉ ngồi bàn nói chuyện với nhau (2 người đso kinh thật. quen nhau chưa lâu mà nói chuyện hợp thấy sợ.)
_ Mày với Tú Anh nghiêm túc đấy à? Kiên hỏi khi đag nướng thịt với tôi.
_ … Tôi quay lại nhìn Tú Anh (vẫn đag buôn bán gì đó với Linh 1 cách say sưa), rồi nhìn qua Kiên gật đầu.
_ Thế thì sẽ khó khăn lắm đấy.
_ Biết thế. Tôi nhếch mép cười nhạt.
_ Mày luôn có bao tao ở bên cạnh biết chưa?
_ Ừ. Biết rồi. Tôi cười thằng bạn thân 1 cái an ủi rồi nói lớn cho cả 2 người kia nghe thấy. _ Ăn thôi nào.
1 bữa tôi vui vẻ, lại những trận khẩu chiến để dành thức ăn như mọi khi nhưng lại tràn ngập tiếng cười. Mọi người về phòng khi đã gần 2 giờ sáng.
_ Em để cái này làm ảnh nền điện thoại đi. Tú Anh giơ cái ảnh chụp chung của tôi và chị lúc sáng.
_ Ko. Ở Anh đẹp hơn. Tôi vẫn giữ ảnh chị đag nằm ngủ làm ảnh nền của laptop và điện thoại.
_ Cái này đc cả 2 đứa mà. Tú Anh kéo tay tôi.
_ Ko. Cái này đẹp hơn. Tôi giơ cái ảnh chụp Tú Anh đag ngủ ra.
_ Ảnh đấy xấu lắm xóa đi. Tú Anh tính cướp máy của tôi mà ko đc.
_ Ko đc đâu kưng. Tôi cười gian tà.
_ Ghét. Tú Anh phụng phịu ngồi khoanh tay trước ngực ra vẻ bực tức.
_ Ô. Có người tức. Tôi nằm xuống ghế, nhắm mắt giả vờ ngủ.
Tú Anh hậm hực đứng dậy định bỏ ra ngoài, nhưng tôi níu tay lại nói:
_ Ko phải bảo tối nay ngủ đây sao?
_ Tính thế. Nhưng mà có người làm tức quá ko ngủ chung đc. Tú Anh nói ko quay lại.
_ Tức cái gì?
_ Sao em ko bao giờ chịu nhường chị thế? Tại sao lần nào chị cũng phải là người xuống nước trước chứ?
_ Có cái ảnh thôi mà. Với lại rõ ràng tôi thấy cái ảnh đag để đẹp hơn.
_ Cái mới đẹp hơn mà. Tú Anh cãi lại.
_ Ừ. Cái mới đẹp hơn. Tôi nhanh chóng đầu hàng làm Tú Anh ngạc nhiên.
_ Em sao thế? Mệt à?
_ Ko. Có người kêu lúc nào cũng phải xuống nước trước nên bực mình. Giờ thử tự xuống nước trước xem sao. Tôi nói rồi buông người nằm lại xuống ghế.
_ Thấy làm sao? Có bực mình ko? Tú Anh nhìn tôi dò xét.
_ Ko. Thấy bình thường. Tôi cười nhạt.
_ Đáng ghét. Biết bị tôi trêu Tú Anh ngồi khoanh tay ở ghế.
_ Thôi đi ngủ đi. Muộn lắm rồi. Tôi kéo chị nằm xuống.
_ Ko thèm. Tú Anh cự lại.
_ Bướng nhỉ? Muốn tự nguyện đi ngủ hay bắt em đi ngủ đây. Tôi đổi giọng đe dọa.
Tú Anh ko nói gì, nhìn thẳng vào tôi như thách thức, ‘A. Thách mình cơ đấy.’ Tôi bật dậy ôm chặt chị nằm xuống, ghì chặt cả hai tay, hai chân Tú Anh làm chị ko cựa quậy đc.
_ Buông ra. Tú Anh kêu.
_ Có đi ngủ ko?
_ Ko. Tú Anh phồng mồm nói.
_ Ko ngủ thì còn giữ kưng ạ. Bao giờ đồng ý ngủ mới tha cho nha kưng. Tôi bỡn cợt.
_ Nhất định ko chịu thua. Tú Anh gắng gượng.
_ Ờ. Vậy chắc còn lâu mới ngủ nhỉ? Nghe hát câu giờ ko?
_ Ko nghe. Tú Anh giật giọng.
Tôi nhếch mép cười, ghé sát vào tai chị bắt đầu hát, kệ cho Tú Anh vẫn đag cố gồng thoát khỏi sự kìm kẹp của tôi.
“Kiss me, good bye, gone to soon I did give you my heart can't deny
Hold on, let go, never sure
Only can make believe all this time

Coffee, cigarettes, not my style
Petty faces around but not rhymed
Don't cry, can't cry, I won't cry
Be with you I just close my eyes
So far alway I can hardly make you mine
So long the day you are always on my mind
But in my dreams never try to hold you tight
Don't wanna awake find you aren't here by my side

So far alway I can hardly make you mine
So long the day you are always on my mind
But in my dreams never try to hold you tight
Don't wanna awake find you aren't here by my side

When I wake up hope you were here by my side…”

Bài hát kết thúc, Tú Anh cũng ko cố gắng vùng vẫy để thoát ra nữa, tôi cũng buông tay giải thoát cho chị, ngược lại với cái ý nghĩ Tú Anh sẽ đứng dậy và đi ra ngoài, chị quay lại ôm tôi thật chặt, nói:
_ Chị sẽ luôn bên cạnh em nên ko cần hy vọng làm gì đâu. Biết chưa?
_ Ừ.
Tôi được ru ngủ bằng 1 nụ hôn dài ngọt ngào và bất tận.         

Chiều chủ nhật, Tú Anh và Linh về Hà Nội, đương nhiên là Kiên và tôi còn phải ở lại vì công việc rồi nên mặt ai nấy lúc chia tay cũng buồn cả.
_ Mày đã tính đến chuyện gặp lại mẹ mày chưa? Kiên hỏi tôi khi 2 đứa đag ngồi trong xe quay về.
_ Sao tự dưng hỏi thế? Tôi quay ra nhìn nó khó chịu.
_ Vì mày và Tú Anh đã nghiêm túc thì sớm muộn gì cô Hà cũng biết, mày nên sớm tạo 1 bờ đê vững chắc từ bây giờ để ngăn sóng lớn thừ ba mày và ba Tú Anh chứ? Kiên phân tích vấn đề.
_ Bà ta là bờ đê mày nói đấy à?
_ Đương nhiên. Mẹ nào chẳng thương con. Hơn nữa cô Hà cũng đag muốn làm lành với mày, tao nói cái này tuy hơi lợi dụng 1 tí. Nhưng nếu mày bảo với cô ấy ủng hộ chuyện mày và Tú Anh trước 2 người cha thì mày sẽ tha thứ cho cô Hà chắc cô ấy sẽ làm đấy.
_ Mày bảo tao nói dối để đc 1 bờ đê cao che chắn trước cơn sóng thần sắp tới của ba tao à? Tôi nói giọng khó chịu.
_ Ko phải nói dối. Mà đây là dần thích nghi lại với cô Hà. Tao tin mày vẫn luôn nhớ cô ấy cho dù lúc nào máy cũng nói ko thể tha thứ.
_ Để nghĩ đã. Tôi quay ra nhìn phía rừng thông.
_ Nghĩ nhanh đi. Dự án cũng sắp xong rồi. Chuẩn bị lại về Hà Nội, còn đám cưới của bọn tao nữa. Mày mà ko sắp xếp nhanh đi… Kiên bắt đầu ngồi lải nhải chuyện tương lai.
_ Biết thế. Lái xe đi ko đâm bây giờ. Tôi càu nhàu.
Tôi và Kiên cùng im lặng, con đường đèo hết đổ dốc, lên dốc rồi lại xuống dốc hai bên đường là những cánh rừng thông chỉ có 2 màu xanh của lá, nâu của thân của cành. Tôi chìm hẳn vào suy nghĩ nhưng ko đc bao lâu Kiên lại phá vỡ nó nhưng lúc này giọng thằng bạn lại run run 1 cách kỳ lạ:
_ Mày… mày ơi. Min… Minh…
_ Cái gì? Nói hẳn hoi xem nào? Tôi bực mình quay ra nhìn nó, mặt Kiên đag tái lại, xanh còn hơn cả lá thông ngoài kia: _ Sao thế?
_ Xe … xe mất… phanh. Ko … ko phanh đc. Kiên run run nói.
_ Sao lại thế? Ban nãy lúc đi phanh vẫn tốt cơ mà? Tôi nghĩ Kiên đag đùa.
_ Tao… tao… ko… ko biết nữa… nữa. Từ lúc… nãy đi về… tao… tao thử… thử mấy … mấy lần… lần rồi… ko đc. Kiên đag có vẻ khủng hoảng.
_ Giảm ga nhấn côn xem thế nào?
_ Bây giờ thì còn làm thế đc. Nhưng sắp có dốc rồi ko phanh sợ là… Kiên dừng lại ko nói tiếp.
_ Nhảy ra khỏi xe đi. Tôi nói.
_ Nhảy ? Kiên lặp lại rồi nhìn qua tôi.
_ Ừ. Nhảy thôi. Hết cách rồi. Sau cái dốc này là khúc cua gấp ko nhảy bây giờ thì chỉ có nước lên nóc tủ xem gà khỏa thân thôi.
_ Cái con này. Lúc này mà mày cón nói đùa đc.
_ Ai đùa? Ko đúng thế à?
Sau khi đã nhất trí, Kiên cố định tay lái rồi cùng tôi nhảy ra ngoài. Vì bên phía tôi vẫn còn khá nhiều chỗ trống nên khi nhảy chỉ lăn vài vòng xây sát chút ít, còn Kiên lại phải chú ý xem có xe ngược chiều ko đi qua ko nên mấy vết xước cũng lớn hơn, nhìn cái xe đag từ từ lao nhau rồi đâm vào hàng rào chắn 1 cái rầm khiến tôi thấy tự hào về cái ý kiến nhảy ra khỏi xe của mình chứ mà còn ngồi ở đấy chắc giờ cũng bẹp dúm như cái đầu xe rồi. Tập tễnh đi về phía cái xe tôi và Kiên nhìn nhau cười mừng thoát chết, nhưng chợt nụ cười của Kiên tắt ngấm nó nhìn về phía sau lưng tôi định nói gì đó, tôi tò mò quay lại nhưng chỉ kịp quay ra nhìn về phía sau tôi đã có cảm giác bị đập văng sang khỏi bên đường bằng 1 lực rất mạnh, rồi từ từ tiếp lại đất tôi nghe rõ tiếng Kiên gào tên mình nhưng sao ko tài nào mở mắt ra đc. Mọi thứ với tôi dần chìm vào bóng tối mơ hồ và lạnh lẽo.
Tôi thức dậy, cả người ê ẩm, cảm nhận đầu tiên với mọi thứ là mùi khó chịu trong ko khí, tôi từ từ mở mắt, xung quanh là 1 màu trăng toát, giống như trog đầu óc tôi bây giờ, trống rỗng và mờ mịt. Tôi cố gắng nhìn mọi thứ đag chìm trong ánh đèn mờ nhạt. Có 2 người đag dựa vai nhau ngủ ở phía ghế, và 1 người nữa đag gối đầu bên giường tôi, khẽ kêu lên mấy tiếng, người nằm cạnh giường tỉnh giấc nhìn tôi, nụ cười nở trên gương mặt có phần xanh xao 1 cảm giác xót xa chợt dội đến mà ko hiểu tại sao.
_ Nước. Tôi chậm rãi nói.
Ánh đèn trong phòng được bật sáng, 2 người ngồi ở ghế cũng tỉnh dậy, người con trai nhanh chóng chạy ra ngoài, còn cô gái kia nhìn tôi cười vui vẻ. Cô gái ban nãy ngủ cạnh giường tôi mang cốc nước đỡ cho tôi uống rồi cười có vẻ mừng rỡ nói:
_ Rốt cuộc em cũng dậy. Em đã ngủ đc 1 tháng rồi biết ko?
‘Họ là ai?’ câu hỏi vang lên trog đầu tôi, cô ta nói tôi ngủ 1 tháng rồi là ý gì, đây là đâu… Các câu hỏi cứ loanh quanh trog đầu tôi bị cắt đứt bằng sự quay trở lại của người con trai và 1 vài người mặc những chiếc áo dài màu trắng, họ soi đèn vào mắt, quan sát mấy cái máy gắn vào người tôi. Rồi 1 người trong số họ nói:
_ Cháu cảm thấy thế nào rồi?
_ Đau. Tôi trả lời.
_ Ở đâu? Người đó tiếp tục hỏi.
_ Đây. Tôi chỉ lên đầu.
_ Cháu có biết mình đag ở đâu ko?
Tôi lắc đầu, nhìn xung quanh hỏi:
_ Đây là đâu?
_ Đây là bệnh viện thành phố.
_ Ông là ai?
_ Chú là bác sĩ trực. Cháu có thể nhắc tên mình cho chú nghe ko?
_ Tên mình? Là gì? Tôi bắt đầu thấy chóng mặt.
_ Tên của cháu. Cháu tên là gì cháu có nhớ ko? Giờ thì ko chỉ có người tự xưng là bác sĩ đó nhìn tôi mà tất cả những người trog phòng đag chằm chằm nhìn tôi, đặc biệt là cô gái xanh xao kia, trong ánh mắt ấy có 1 thứ cảm xúc mà tôi ko hiểu đc chỉ thấy khi nhìn ánh mắt ấy tôi thấy có gì đó dội lên ở lồng ngực ko thể xác định đc.
_ Tên tôi? Tên tôi? Câu hỏi ấy ko chỉ đc nói ra từ miệng tôi mà còn vang vọng lên trog đầu tôi.’Tôi là ai chứ?’.Ôm tay lên đầu nhưng chỉ còn 1 tay đc lành lặn, còn tay kia đag bị băng bó. _ Tôi đau đầu quá. Tôi mất kiên nhẫn gào lên.
_ Ko sao đâu. Ko sao đâu. Cô gái xanh xao ấy lại ôm chặt lấy tôi, mùi hương dễ chịu từ cô ấy, cùng hơi ấm cô ấy chia sẻ cho tôi và cả giọng nói khiến tôi thấy nhẹ nhõm hơn, tôi ôm chặt lấy cô ấy, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Tỉnh dậy lần thứ 2, người con gái đã ko còn ở đây. Cả căn phòng giờ đang chìm trong ánh sáng từ bên ngoài cửa sổ. Tháo đống dây rợ đang dán đầy tay và người tôi. Tôi cố gắng đứng dậy, lần đầu ko thành công tôi ngã sõng soài dưới sàn. ‘Ko sao cả’ tôi tự nhủ, tự chống tay đứng dậy, lại 1 lần nữa thất bại, tôi bực tức đấm xuống nền, cùng lúc ấy có tiếng cửa mở, người từ ngoài thấy tôi ngã chạy lại lo lắng nói:
_ Em có sao ko? Sao ra khoải giường mà ko gọi người chứ? Em có biết có cái nút đỏ ở đầu giường để… Cô ấy ngưng lại khi thấy tôi bực tức nhìn chằm chằm. _ Thôi đc rồi. Để chị đỡ em dậy.
Tôi gạt tay cô ta ra, 4 mắt nhìn nhau, cô ta nở nụ cười hiền hòa rồi nói:
_ Thôi mà. Chị xin lỗi đã nói thế nha. Để chị đỡ em lên.
_ Tên cô là gì?
_ Tú Anh. Cô ấy vừa nói, rồi đỡ tôi ngồi lại lên giường.
_ Tú Anh. Tôi sẽ nhớ cái tên ấy. Tôi nhìn cô gái ấy nói.
Tú Anh nhìn tôi, cười dịu dàng ko nói gì, giờ cô ấy đag ngồi đối diện tôi, lại 4 mắt nhìn nhau, mọi thứ chìm vào im lặng. Tôi lại tò mò hỏi:
_ Cô là gì của tôi?
_ Đoán xem. Tú Anh cười, vuốt nhẹ má tôi.
_ Ko biết. Cô nói cho tôi biết đc ko?
Tú Anh ko trả lời, chỉ hôn nhẹ lên môi tôi, rồi lại mỉm cười nhìn tôi. Tôi thik nụ hôn đó, nó có cảm giác gì đó lâng lâng, dễ chịu cho dù chỉ lướt qua.
_ Còn 2 người hôm qua cũng ở đây. Họ đâu rồi? Tôi nhớ đến 2 người tối qua ngủ ở ghế.
_ À. Đó là 2 đứa bạn thân của em. Nhưng giờ 2 đứa nó đi làm rồi. Chiều 2 đứa mới qua. Tú Anh nói khi đag đặt 2 chân tôi quay lại phía giường.
_ Tôi muốn ra ngoài. Tôi nói, rồi nhìn phía bầu trời phía ngoài như đag mời gọi mình.
_ Đợi em khỏe thêm 1 chút đã. Vừa nói Tú Anh vừa kê gối phía sau tôi rồi để tôi dựa vào đấy.
_ Sao tôi ko đi đc?
_ Vì em mới tỉnh nên còn yếu thôi. Phải từ từ mới bình phục đc. Tú Anh vẫn cười dịu dàng.
_ Sao tôi ko nhớ đc gì cả?
_ Chị đã nói là vì em còn yếu mà. Khỏe lên 1 chút em sẽ đi lại đc và nhớ lại đc mọi chuyện. Tú Anh gạt 1 vài lọn tóc đag lòa xòa trước mắt tôi.
_ Ờ. Tôi tin cô. Tôi cười đáp lại Tú Anh._ Cô sẽ ở bên tôi đến lúc ấy chứ?
_ Chị đã nói rồi. Chị sẽ mãi mãi ở bên em. Tú Anh ẩn đầu tôi nói.
_ Cô nói thế bao giờ? Tôi xoa đầu nói.
_ Trước đây, khi em chưa bị mất trí nhớ ấy. Tú Anh hình như ko kìm đc lòng nữa lại hôn nhẹ lên má tôi.
_ Ờ. Tôi thấy trog lòng vui vui, chợt nhớ ra lúc ban nãy có nói về 2 người bạn thân tôi lại hỏi: _ 2 người kia là bạn thân của tôi. Vậy cô cũng là bạn thân của tôi à?
_ Ko. Ngốc quá đi mà. Chị người yêu của nhóc. Hiểu chưa? Tú Anh có vẻ hơi đỏ mặt khi nói câu đó.
_ Người yêu là gì? Cả bạn thân nữa, là gì?
_ Cái này phải để tự em cảm nhận thôi. Chứ có giả thích bây giờ sợ em ko hiểu đc đâu. Tú Anh đan tay vào tay tôi như để truyền sự ấm áp và cả ký ức cho tôi.
Tôi mỉm cười, rồi lại nhớ ra 1 vấn đề nữa tôi lại hỏi:
_ À này, tên của tôi là gì?
_ Tên của em là Minh. Đăng Hà Minh. Hãy nhớ lấy cái tên đó.         

Tôi đag nằm trog phòng bệnh 1 mình, Tú Anh đag trog giờ làm việc nên nhắc đi nhắc lại tôi ko đc ra khỏi phòng. Kiên và Linh thì chiều nào cũng qua nói chuyện với tối. Giờ tôi đã có thể chập chững đi lại nhưng vẫn phải nhờ nạng để giữ cân bằng. ‘Cốc cốc’, tiếng gõ cửa lôi tôi về thực tại:
_ Mời vào. Tôi nói rồi ngồi hẳn dậy chờ đợi người từ cửa vào. _ À, chào Linh, chào Kiên. Hnay 2 người đến sớm vậy mới 2h chiều mà.
_ Hnay bọn tao nghỉ buổi chiều. Có chuyện muốn nói với mày. Giọng Linh nghiêm túc.
_ Vậy kiếm xe đẩy đi dạo dưới khuôn viên đc ko? Ở đây ko tiện lắm. Tôi nhếch mép cười nhạt.
_ Mày ngồi lên xe đi. Kiên đẩy xe đã chuẩn bị sẵn từ trước.
Xem ra lũ bạn thân vẫn là những người hiểu tôi nhất. Tôi tự bước chân xuống, gạt tay ra hiệu tự làm đc 1 mình khi hai đứa tính đỡ tôi. Khi đã đc đẩy xuống khuôn viên, tôi ngửa cổ, hít lấy ko khí trog lành ko cần nhờ đến sự hỗ trợ của máy móc để thanh lọc gì mà lòng cảm thấy thoải mái đến lạ kỳ. Chỉ tay để 2 đứa bạn thân ngồi vào cái ghế đá đối diện tôi cười nhạt nhìn chúng nó nói:
_ Chúng mày nhận ra từ bao giờ?
_ Hôm qua, khi đến nhà mày lấy đồ. Thái độ của chú Huy làm bọn tao nghi ngờ. Rồi suy nghĩ lại chút là nhận ra ngay. Kiên trả lời: _ Nhưng có điều bọn tao ko hiểu, sao mày lại làm thế?
Tôi bật cười thành tiếng, khiến 1 vài người đi qua ngó lại rồi lại quay đi. Đưa mắt nhìn xung quanh mà ko nhìn 2 đứa bạn thân, tôi im lặng.
_ Tao đoán lúc đầu khi tỉnh dậy mày ko nhớ gì thật còn lần sau tỉnh dậy mày cũng đã ít nhiều nhớ ra nhưng lại cố tình nói là ko nhớ gì cả. Đúng ko? Linh hỏi.
_ Ko uổng là lũ bạn thân của Đăng Minh này. Thực ra lúc đầu cũng ko nhớ gì thật nhưng lúc Tú Anh nhắc đến tên chị ấy thì tao bắt đầu nhớ ra… Tôi bắt đầu kể lại 1 cuộc nói chuyện khác sau khi nói chuyện với Tú Anh.
**********
_ Tên của em là Minh. Đăng Hà Minh. Hãy nhớ lấy cái tên đó.
Tú Anh ngồi cho đến khi tôi ngủ say mới đi ra ngoài. Tôi chìm vào mộng mị 2 cái tên Tú Anhh và Đăng Hà Minh đag vang vọng lên trog đầu tôi, bất giác tôi mở mắt ra, nhìn thấy mọi thứ tối om, sao mới ban nãy vẫn còn sáng cơ mà, tôi quay ra phía cửa sổ nhưng chỉ thấy 1 màu đen đặc quánh ko có gì ngoài chính tôi nơi ấy cả. Rồi 1 ánh sáng nhấp nháy, 1 tiếng sét vang lên, những hạt mưa bắt đầu rả rích rơi xuống, thấm ướt cả người tôi, 1 đứa trẻ đag khóc phía trước cổng nhà chạy theo 1 chiếc ô tô đag chạy rồi nó ngã xuống gào khóc. Tôi chạy lại đỡ đứa nhở đó, nó ngước lên nhìn tôi ánh mắt thật quen thuộc, tôi hỏi:
_ Này em bé, em tên gì?
_ Tên tôi là Đăng Minh. Đứa nhỏ đó cười nhạt.
1 tiếng sét lại dội đến, qua ánh sét ấy tôi nhìn đc vào đôi mắt nêu của đứa trẻ, những hình ảnh liên tục xuất hiện, những ký ức của tôi với những người xung quanh, hình ảnh người thân, bạn bè … và cuối cùng hình ảnh của người con gái tôi yêu – Tú Anh đag cười hiền nhìn tôi nhưng rồi hình ảnh ấy bị vỡ làm trăm mảnh bởi 1 chiếc ô tô đi qua đó rồi đâm thẳng vào người tôi. Ngã nhào xuống làn mưa lạnh lẽo, tôi cố gượng dậy tìm đứa trẻ ban nãy, nhưng ko có ai cả, ở đây chỉ có mình tôi. Lại 1 tiếng sét nữa vang lên, từ vũng nước dưới chân tôi nhận ra mình là đứa trẻ ấy. Tôi bât hẳn dậy, tôi vẫn đag nằm trog phòng bệnh và ánh sáng ban ngày vẫn đang tràn ngập khắp căn phòng.
_ Minh. Con ko sao chứ? Papa tôi hình như vào lúc tôi đag ngủ.
_ Dạ con ko sao. Ba đến lâu chưa ạ? Tôi quay ra nhìn papa.
_ Ơ. Ba tưởng con bị… papa ngạc nhiên khi tôi nhận ra ông.
_ Con vừa mới nhớ lại đc. Tôi giải thik.
_ À. Vậy để ba đi báo bác sĩ vào kiểm tra cho con. Papa định bước đi, nhưng nghĩ gì đó ông lại quay lại nói với tôi:_ Minh này, hay con cứ giả bộ mất trí nhớ thêm 1 tgian nữa đc ko?
_ Sao lại phải thế ạ? Tôi bất ngờ.
_ Con có biết gia đình nhà con bé Hiền ko?
_ Con ko rõ lắm. Chỉ biết hình như gia đình Hiền làm kinh doanh mà ko biết kinh doanh gì thôi. Tôi trả lời vừa mới bắt đầu nhớ lại mọi thứ nên ko chắc chắn đc nhiều lắm.
_ Nhà con bé đấy vừa bị phá sản. Người cắt phanh xe và đâm con là nó. Hiện giờ vẫn chưa bắt đc. Con nên cẩn thận cứ tạm thời giả mất trí đi đã lỡ con bé đấy vẫn lảng vảng quanh đây thấy con mất trí nó cũng sẽ ko cảnh giác cao.
_ Dạ. Con sẽ chú ý. Nhưng sao Hiền lại muốn hại con, từ xưa đến nay con có bao giờ làm hại đến nó đâu.
_ Cái đấy thì chưa biết. Nhưng Kiên nhớ đc biển số xe và khi khám phanh chỗ bị cắt thì phát hiện ra vân tay là của Hiền.
_ Vậy ạ. Ba cũng nên chú ý.
_ Ừ. Thôi nghỉ đi. Mấy ngày nữa ba ko đến thăm đc đâu ko có mày ba phải lo thêm 1 đống giấy tờ. Liệu liệu mà khỏe nhanh lên nghe chưa?
_ Dạ.
***********************
Tôi kể lại cho Kiên và Linh nghe xong, tự cười mình 1 cái rồi thở dài, nói tiếp:
_ Mấy ngày nay tao cũng nghĩ rất nhiều. Tự dưng nhớ ra có lần Hiền nói với tao 1 câu nó bảo tao là 1 người rất may mắn. Nêu hôm đó tao chịu lắng nghe có lẽ mọi chuyện sẽ ko đi đến mức độ này.
_ Mày trách bản thân làm gì. Từ xưa đến nay lúc nào mày chẳng thế có tự trách thì trách cả đời à? Linh nói như thể giễu cợt.
_ Ừ. Cũng biết thế. Nhưng sau vụ này phải tự kiểm điểm lại mình, cái gì cũng phải bình tĩnh suy xét mới đc. Tôi nghiêm túc nói.
Linh và Kiên nhìn nhau cười thành tiếng.
_ Cười gì mà cười. Tao nói tử tế chúng mày mà cười nữa tao đập chết hết bây giờ. Tôi hậm hực.
_ Thôi đc rồi ko cười nữa. Thế chị Tú Anh có biết vụ này ko? Linh nhịn cười hỏi tôi.
_ Ko đc cho Tú Anh biết. Giờ tự dưng thấy ko tin ai đc đặc biệt là cả những người tao để quá thân cận với mình như Tú Anh.
_ Còn bọn tao? Kiên thắc mắc.
_ Ờ bọn mày cũng phải cân nhắc. Tôi cười nhạt.
_ Ko đùa nữa. Sao lại ko nói đc cho chị ấy, tao thấy Tú Anh hết lòng vì mày mà? Linh nghiêm túc nói.
_ Từ khi mới gặp Tú Anh tao vẫn có 1 cảm giác nghi ngờ. Chẳng qua nhiều chuyện xảy ra quá khiến tao quên đi mất nhưng mấy ngày nay khi tĩnh tâm suy nghĩ nghi ngờ ấy lại nhắc nhở tao.
_ Nghi ngờ gì? Kiên hỏi.
_ Mày ko thấy Tú Anh đến với tao vô điều kiện quá à? Cứ cho là yêu đi nhưng tao đã ko ít lần làm chị ta phật ý, vậy mà chỉ cần 1 thời gian ngắn chị ta lại xuất hiện bên tao. Tự làm lành trước ko đáng nghi à. Giống như có sắp xếp gì đó. Tao nói hết mọi suy nghĩ của mình.
_ Ừ. Tao cũng định bảo với mày mấy lần. Sự thân thiện nhanh chóng quá mức của Tú Anh với cả bọn mình đáng nghi lắm. Cứ cái lý do muốn bù đắp cho mày rồi tiếp cận cả 3 đứa. Có vẻ ko ổn thật, cần điều tra thêm về con người này nữa. Giờ mày tính sao? Linh cũng trầm lại.
_ Bây giờ tao chúng mày đã biết rồi thì cũng sẽ có nhiệm vụ cho 2 đứa.Việc tao mất trsi tạm thời cứ giữ bí mật đi. Mai Kiên mag vào cho tao con lap để làm việc đỡ papa tao. Thêm vào đó cần chú ý hơn, chúng mày cẩn thận Hiền chưa bị bắt con bé đó có vẻ nguy hiểm.
_ Ok. Tú Anh đag đi về phía này. Anh em bắt đầu diễn nào. Kiên gật đầu nói nhỏ chỉ cho 3 đứa nghe.
_ Ôi. Diễn là nghề của nàng mà. Linh nói giọng bỡn cợt.
_ Mấy đứa đến lâu chưa? Tú Anh cười hỏi Linh và Kiên.
_ Hnay cuối tuần bọn em về sớm, đag nhắc lại cho Minh ít kỉ niệm. Linh diễn đạt như thật.
_ Vậy à? Cho chị nghe với. Để xem người yêu chị ngày xưa như thế nào nha. Tú Anh cười rồi quay sang tôi hỏi:_ Có nhớ đc thêm gì ko?
_ Ko. Họ nói. Còn tôi ngồi mà ko nhớ đc cái gì cả. Chán chết. Chị đưa tôi về phòng đi. Tôi nói.
_ Chán cái con này quá. Thôi bọn em đi về đây.
_ Ừ. Cuối tuần mà 2 đứa đi chơi cho vui. Chứ cứ quanh quẩn ở bệnh viện này cũng chán chết. Để Minh đấy cho chị lo.
_ Dạ. Vậy bọn em về đây. Bọn tao về nha Minh. Mai lại đến thăm mày nhá.
_ Ờ.
Kiên và Linh đi rồi, Tú Anh ẩn xe cho tôi trở lại phòng với lý do bên ngoài hơi nhiều gió. Sau khi đỡ tôi trở lại giường Tú Anh hôn nhẹ lên môi tôi rồi hỏi:
_ Hôm nay em có nhớ thêm đc gì ko?
_ Ko. Nhưng biết xem đồng hồ rồi. Tôi lạnh lẽo trả lời.
_ Giỏi quá nhỉ?
_ Mà bao giờ tôi đc ra khỏi đây? Tôi càu nhàu.
_ Sắp rồi khi nào em nhớ ra đc. Tú Anh cười nhẹ nhàng nhìn tôi.
‘Rốt cuộc là chị có ý gì?’ tôi thầm nghĩ.
_ À. Hnay có 1 người muốn gặp em.
_ Ai?
_ Mẹ em.
_ Mẹ à? Để hôm khác đi. Hnay tôi mệt rồi. Tôi lẩn tránh việc gặp người đàn bà đó.
_ Nhưng mẹ đến tận đây rồi. Em gặp 1 chút thôi có đc ko?
_ Ừ. Nhưng chỉ 1 chút thôi nhá. Tôi hạ giọng
_ Ok. Nói xong Tú Anh đi ra gọi bà ta._ Mẹ vào đây đi.
Bà ta bước vào, đi nhanh tới chỗ tôi, nắm chặt lấy tay tôi mắt rưng rưng. Tôi khó chịu nhưng ko chống lại, ‘phải diễn cho đạt’ thâm tâm tôi khuyên nhủ.
_ Bà là mẹ tôi à?
_ Ừ. Mẹ là mẹ con. Con nhận ra mẹ ko?
Tôi lắc đầu, im lặng nhìn về phía Tú Anh.
_ Rồi Minh sẽ nhớ ra thôi mà mẹ. Tú Anh an ủi bà Hà.
_ Ừ. Rồi con sẽ nhớ ra thôi. Bà ta ôm chặt lấy tôi.
Đẩy bà ta ra, tôi tỏ vẻ khó chịu nói:
_ Tôi mệt rồi. Muốn ngủ. Nói xong thì nằm xuống kệ vẻ ngạc nhiên lộ trên mặt bà ta.
1 khoảng ko gian im lặng, dường như 2 người đó tin rằng tôi đã ngủ say bắt đầu nói chuyện với nhau:
_ Dạo này con xanh quá.
_ Ko sao đâu ạ. Ba con có khỏe ko mẹ?
_ Ba con vẫn khỏe lắm. Hay con về nhà đi. Cả tháng nay con ko về rồi? Hết chăm Minh rồi làm việc khéo Minh chưa nhớ lại thì con đã gục rồi ấy chứ.
_ Con biết cân bằng mọi việc mà mẹ. Còn bao giờ ba đồng ý chuyện con với Minh thì con mới về nhà. Giọng Tú Anh có vẻ cương quyết.
_ Số tôi rõ khổ toàn có chồng với cả con ngang bướng thôi. Bà Hà thở dài.
_ Nhưng con vẫn ngoan hơn Minh phải ko mẹ?
_ Mẹ cũng ko biết nên vui hay buồn nữa. Hai đứa con gái mẹ lại quay ra yêu nhau thế này…
_ Thì mẹ vẫn có cả 2 đứa con gái đấy thôi. Mẹ cứ cố gắng tgian này vun lại tình cảm với Minh. Chắc khi nhớ ra Minh sẽ tha thứ cho mẹ thôi.
_ Ừ. Thôi mẹ về đây.
_ Để con tiễn mẹ.
Căn phòng lại trở lại yên tĩnh nhưng chỉ mấy phút sau đã có người mở cửa vào, tôi khép hờ mắt, định hù Tú Anh 1 cái. Chị đi sát về phía tôi, nhẹ nhàng để bàn tay mát lạnh vuốt nhẹ tóc đag lòa xòa trên trán tôi, tiếng chuông điện thoại làm tôi tiêu tan ý định. Tú Anh ra ngoài nghe, tôi nhanh chóng đi theo phía sau, hé cửa theo dõi, Tú Anh đứng ngay bên ngoài cửa nghe điện thoại giọng có vẻ bực dọc.
_ Đã nói tôi mới là người gọi. Tại sao lại dám gọi cho tôi như thế?
_ …
_ Im đi. Nghe cho rõ đây. Tôi ko cần biết các người làm thế nào? Phải bắt cho bằng đc con bé ấy cho tôi.
_...
_ Ko cần biết ai đag che chở nó. Tôi chỉ biết trong 3 ngày tới nếu ko bắt đc nó thì các người sẽ nhận hậu quả đấy.
Tú Anh dập máy, ánh mắt của chị ko còn hiền hòa như bình thường mà ánh lên 1 tia nhìn có vẻ tàn nhẫn, lạnh lẽo đến rùng mình. Tôi nhanh chóng chạy về giường vờ như ko có chuyện gì xảy ra. 1 lát sau Tú Anh cũng đi vào, vẫn nhẹ nhàng vuốt má tôi như mọi khi rồi nằm lại phía ghế, ngủ thiếp đi. Tôi tiến lại gần, khuôn mặt chị có vẻ mệt mỏi lắm, ko biết ban nãy nói chuyện với ai mà có vẻ đáng sợ ấy. Tôi ngồi hẳn xuống đất gần ghế, ngắm Tú Anh ngủ mà tự hỏi ‘Rốt cuộc tôi có nên tin vào 1 người như chị ko?’