_ Tiểu Hà.
Dùng hết sức mạnh đag có tôi gạt tay người đàn bà đó ra, cười 1 cách khinh miệt rồi nói:
_ Xin lỗi. Bà nhầm người rồi. Tên tôi là Đăng Minh (tôi nhấn giọng vào cái tên đó) chứ ko phải tiểu Hà nào đó của bà. Chẳng qua vì thấy xe nhà bà xịn trời lại đang nóng nên tôi muốn đi nhờ 1 đoạn cho hết nóng thôi. Nói xog tôi bước đi, nhưng vì chợt nhớ ra tôi lại quay lại nói tiếp: _ À. Nhà bà rất đẹp, quả là người có tiền.(tặng bà ta thêm 1 nụ cười cay đắng trước khi quay ra ngoài.)
_ Con ko thể tha thứ cho mẹ sao? Bà ta chạy theo tôi ở hành lang trog khi tôi đang sải những bước dài bước ra ngoài.
_ Bà nói gì lạ thế? Tôi đâu phải con bà? Tôi quay lại nói.
_ Tiểu Hà. Mẹ xin lỗi đã bỏ con. Mẹ… Bà ta nói trong nước mắt.
_ Tôi thực sự ko hiểu bà nói gì? Tôi cười nhạt, quay người định bước tiếp thì bà ta chạy theo ôm chặt lấy tôi. _ Bỏ tôi ra. tôi gào lên, gạt mạnh khiến người phụ nữ kia loạng choạng ngã, nhưng tôi vẫn tiếp tục bước.
_ Kìa mẹ. 1 giọng nói trong trẻo kèm theo lo lắng, người con gái trong bức ảnh cũng xuất hiện từ bậc cửa chạy về phía người đàn bà kia đỡ bà ta dậy._ Mẹ có sao ko? Đây có phải là…
_ Mẹ ko sao. Đây là Minh. Bà ta chỉ vào tôi.
Trong lòng trào lên nỗi ghen tức, tôi nhếch mép cố tạo ra 1 nụ cười cho dù có vẻ chẳng phù hợp với không cảnh:
_ Con gái bà đã về. Tôi cũng có việc phải đi. Xin lỗi bà, hy vọng chúng ta sẽ ko gặp nhau lần nào nữa. Nói xog tôi lại bước đi nhanh hơn, tôi muốn khóc nhưng ko phải ở đây trong căn nhà sang trọng đầy ghê tởm này.
_ Đứng lại. Cô ta quát lên.
Tôi dừng lại sau khi đã bước xuống hết bậc tâm cấp quay lại nhìn người vừa ra lệnh cho mình, hình như cô ta đag muốn cho tôi thấy tình cảm mẹ con thân thiết của mình. Đi nhanh về phía tôi, cô ta hơi mất đà khi bước hụt chân chỗ bậc tam cấp và nhao người ngã về phía tôi. Trong tình cảnh ấy theo phản xạ, tôi đưa tay đỡ người đag sắp ngã về phía mình, mặt đối mặt chỉ vài giây nhưng bỗng dưng tôi lại thấy tim mình đập mạnh, người nóng lên 1 cách kỳ lạ, đẩy cô ta ra 1 cách nhanh chóng để lấy lại tự chủ:
_ Gì nữa? Tôi nhìn cô ta.
_ Tôi hơn em 5 tuổi. Hãy nói có tôn trọng với người hơn tuổi mình. Mặt chị ta đỏ lên nhưng nhanh chóng phản ứng lại với câu nói của tôi.
_ Xin lỗi tôi ko có họ hàng cũng ko liên hệ gì với các người. Xưng hô thế nào là việc của tôi. Giờ đây tôi đag sẵn sàng cho 1 trận cãi nhau nếu chị ta muốn khiêu chiến.
_ Sao lại ko liên quan. Kia là mẹ em cơ mà? Chị ta chỉ về phía bà ta nói.
_ Nhầm rồi. Đó ko phải là mẹ tôi. Mẹ tôi đã chết lâu rồi. Tôi nhìn theo tay chị nói.
_ Sao em lại dám ăn nói thế trước mặt mẹ chứ? Em có biết mẹ… Chị ấy đag định nói gì đó thì bà ta lên tiếng.
_ Tú Anh. Để cho Minh đi đi. Để lần khác em bình tĩnh hơn đã.
‘Lần sau vẫn còn có lần sau ư?’ tôi tự nhủ rồi nói:
_ Xin lỗi. Ko có lần sau đâu. Tôi hy vọng đây là lần cuối tôi và các người gặp nhau.
Nhanh chóng bước ra ngoài ngôi nhà đó, tôi bước đi nhanh nhất có thể, hai bàn tay nắm chặt, giọt nước mắt đã kiềm chế ban nãy bỗng dưng tràn ra ngoài, nóng rát lăn dài, mặc kệ tôi vẫn bước cho đến khi có tiếng còi xe làm tôi giật mình, người đàn ông ban nãy bước ra khỏi xe đi về phía tôi nói:
_ Cô lên xe đi để tôi đưa cô về.
_ Ko cần đâu. Ông cứ về đi.
_ Nhưng…
_ Tôi đã nói ông về đi mà. Mất sạch bình tĩnh tôi trút giận vào 1 người ko liên quan. _ Về nói với bà ta tôi ko muốn nhìn thấy bà ta cho đến khi tôi chết.
Rồi bỏ ông tài xế đứng đó, tôi tiếp tục bước đi, lau nước mắt ko thể để cho papa biết tôi đã khóc. Tôi đi làm muộn vì đi bộ từ nơi đó đến chỗ làm, lưng ướt sũng mồ hôi, thở 1 cái mệt mỏi, ngồi phịch xuống cái ghế, lau những giọt mồ hôi đag lăn dài trên trán, rồi buộc lại tóc lên cao, tôi bắt đầu làm việc như ko có việc gì xảy ra.
_ Con vào phòng ba 1 chút. Papa ko biết đứng sau lưng tôi từ bao giờ rồi mới lên tiếng.
_ Dạ. Tôi lặng lẽ đi theo ông.
_ Con đã gặp mẹ chưa? Papa nói khi tôi đã đóng cửa phòng ông.
_ Con ko hiểu ý ba.
_ Tối qua mẹ con gọi điện bảo muốn gặp con. Và ba đã đồng ý. Papa nhìn ra ngoài cửa sổ để tránh ánh mắt tôi.
_ Sao ba lại để con gặp bà ta? Tôi nói giọng chán nản.
_ Vì… Ông thở dài định nói tiếp nhưng tôi đã nói trước.
_ Đối với con mẹ đã chết rồi. Người đàn bà ban nãy con gặp ko phải là mẹ con mà là 1 phu nhân giàu có bị điên. Con mong rằng từ giờ ba sẽ ko nhắc đến chuyện này nữa. Tôi đứng dậy bước ra ngoài.
Đương nhiên cả chiều đó tôi ko thể làm việc gì cho ra hồn, nếu ko nhầm bản vẽ thì cũng sai kích thước. Bỏ ra ngoài trước giờ tan tầm, tôi đi đến phòng tập aikido sớm hơn mọi ngày, tự mình khởi động, tự nhằm bao cát xả giận cho đến khi mọi người đến đông đủ, thầy Thành vỗ vai tôi hỏi :
_ Sao hôm nay lại đến sớm thế?
_ Dạ con đến sớm điểm danh cho thầy.
Thầy cười hiền nhìn tôi rồi lắc đầu, tôi tập ở đây từ khi mới lên 10, giờ vừa tập vừa là trợ giảng của thầy, nên việc hai thày trò hiểu tính nhau là điều rõ ràng, nhưng thầy ko bao giờ hỏi chỉ trừ khi tôi tự nói ra. Rời phòng tập khi đã 9h tối, khoác ba lô lên vai đag định bắt taxi về thì 1 chiếc xe máy đỗ ngay trước mặt, ngán ngẩm thở dài nhìn chủ nhân của chiếc xe ‘ko biết sáng nay bước chân nào ra đường mà xui tận mạng thế này.’
_ Em lên xe đi. Hải nhìn tôi.
_ Thôi em đi taxi đc rồi. Tôi cố gắng từ chối để ko phải chịu thêm 1 sự khó chịu nào trong ngày này.
_ Anh xin em đấy. Mắt anh bắt đầu đầy nước chỉ trực trào ra.
‘Trời ơi ngày gì thế này?’, tôi miễn cưỡng leo lên xe ngồi, nhận cái mũ bảo hiểm từ tay Hải mà ko biết sao lại có ý muốn đập cho aanh ta 1 phát cho chết luôn đỡ ngứa mắt, bực mình( tội lỗi, tội lỗi…). Hải lại đưa tôi đến 1 nhà hàng sang trọng, lịch sự kéo ghế cho tôi ngồi như mọi khi rồi nói:
_ Em chọn đi. Chắc em chưa ăn tối.
_ Vâng. Nhưng em ko muốn ăn. Tôi thở dài nói.
_ Phải ăn chứ. Em ko đc bỏ bữa bị dạ dày mà… Hải bắt đầu thao thao bất tuyệt để chứng tỏ anh ta hiểu tôi như thế nào.
_ Thôi đc rồi. Anh đừng nói nữa. Em ăn đây. Tôi thở dài cố mà nuốt đống đồ ăn vừa gọi ra để anh ta ko lải nhải nữa.
_ Anh sẽ chờ em thay đổi. Hải nói khi nhìn tôi ăn.
_ Sao cơ ạ? Tôi buông đũa nhìn anh.
_ Anh nói anh sẽ chờ em nhận lời yêu anh.
_ Để em nói cho anh rõ. Em sẽ ko yêu anh cho dù …. Mà thôi tốt nhất là anh nên đi tìm người khác em sẽ ko yêu anh đâu. Tôi nhìn Hải cố gắng nhẫn nhịn vì rõ ràng anh là 1 người tốt chỉ là tôi ko có cảm xúc với anh.
_ Tại sao chứ? Anh ko tốt ở chỗ nào? Anh sẽ thay đổi nếu em muốn. Hải lại nhìn tôi bằng ánh mắt như sắp khóc.
_ Ko phải tại anh. Tại em thôi. Em nghĩ tốt nhất là mình đừng gặp nhau 1 thời gian. Còn mai này mà có lỡ gặp nhau trên đường thì hy vọng anh vẫn coi em là bạn. Tôi đứng dậy giơ tay gọi tính tiền, hôm nay tôi muốn dứt khoát ko muốn dây dưa gì với anh nữa.
_ Đừng nói với anh là em thích người cùng giới nên mới ko thể yêu anh. Hải nhìn thẳng vào mắt tôi ánh mắt anh phát ra những tia nhìn kỳ lạ.
Tôi chợt hiểu những gì Kiên nói với tôi sáng nay, hóa ra là ông anh họ nó nghi tôi les, tôi nói 1 cách mệt mỏi:
_ Sao anh lại hỏi thế?
_ Vì anh là 1 người hoàn hảo và nếu ko yêu anh thì chỉ có 2 loại người thứ nhất có vấn đề về não hoặc thích người cũng giới. Mà em thì ko thuộc loại thứ nhất nên…
Tôi bật cười thành tiếng, Hải trước mặt tôi vừa có 1 câu hoành tráng nhất, điên rồ nhất, tự phụ nhất… vô số cái nhất đại khái đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy 1 người tự cho mình là hoàn hảo, sốc quá may mà mình ko yêu anh ta ko thì…(ak ko dám nghĩ tiếp).
_ Ừ. Vậy nếu tôi les anh sẽ tha cho tôi chứ?
_ Tôi biết mà. Hải thốt lên như bắt đc 1 thứ đáng giá. _ Loại như cô là loại người tôi khinh nhất. Đồ bệnh hoạn.Nói xog anh ta bỏ đi sau khi đã cho tôi xem từ bộ mặt này đến bộ mặt khác của anh ta.(mặt tôi lúc này trông chắc cũng ko khác cái quảng cáo bột giặt với câu nói quen thuộc 'Ngạc nhiên chưa?').         

Tôi mỉm cười, nhẹ cả lòng khi thấy Hải bước đi đầy ấm ức với cái định nghĩa thù vị của anh ta. Ngay sáng hôm sau tôi lôi Kiên ra 1 góc kể lại chuyện tối qua vs Hải rồi nhờ thằng bạn nhắn lại cho anh ta 1 câu:
_ Mày về nói vs ông anh mày, là tao xin lỗi đã ko yêu đc 1 người đàn ông hoàn hảo như ông ý. Ha ha.
_ Ông ý nói như thế thật á? Kiên tròn mắt có vẻ ngạc nhiên hết sức.
_ Ko lẽ tao lừa mày để có chuyện mà nói à?
_ Vậy là mày quyết định yêu người cùng giới thật à?
_ Điên à? Tôi giật nảy mình khi nhìn thằng bạn thân lại có 1 câu hỏi ngớ ngẩn đến vậy.
_ Tao nghe thằng Thái nói hqua nó thấy mày vs Hiền hôn nhau ngoài bên xe bus, rồi hai đứa lên 1 cái ô tô đi nhà nghỉ.
_ Hả? Mắt tôi giờ còn tròn hơn cả mắt nó, rồi chợt nhớ ra chuyện chưa qua, tôi cười vỗ đầu thằng bạn 1 cái rồi nói:_ Hqua tao chỉ nói tám với Hiền 1 tí về giới tính thôi chứ là gì có chuyện gì, mà cái xe ấy nhầm người chứ đi nhà nghỉ gì mày. Nói xog tôi cười 1 tràng dài.
Những ngày tiếp theo tôi bắt nhịp đc lại đc với cuộc sống cũ có nghĩa là ban ngày đi học, đi làm, tối đến làm trợ giảng cho thầy Thành và chỉ về nhà khi buốn ngủ và muốn nghỉ ngơi vào cuối ngày.’Ước gì cuộc sống cứ mãi như thế này’,tôi tự nhủ trước khi mắt khép chặt sau 1 ngày dài. ‘Ầm, ầm’, tôi giật mình, nhìn đồng hồ mới chỉ 3h sáng trời bắt đầu mưa, tôi ko thể ngủ đc khi nghe thấy mưa cho dù có ngủ say thế nào nhưng chỉ cần mưa nhỏ cũng khiến tôi tỉnh giấc vào ko thể nào ngủ lại đc từ khi… 5 tuổi, khi người đàn bà mà tôi gọi là mẹ bỏ đi vào 1 đêm mưa. Bật đèn ở bàn làm việc, tôi lôi mấy bản thiết kế ra nghiên cứu để xem có hết mưa mà ngủ thêm ko chứ cứ nằm mãi ở giường là kiểu gì tôi cúng nhớ đến bà ta và cả người con gái có tên Tú Anh đó nữa.’Sao mình lại nghĩ đến chị ta nhỉ. À có lẽ vì chị ta có đc tình thương của bà ấy suốt 16 năm qua trog khi bà ta bỏ rơi mình, đứa con gái ruột của bà ấy. Ừ đúng rồi chứ còn gì nữa.’ Tự chấn chỉnh bản thân, tôi bắt đầu với những bản vẽ của 1 ngôi nhà cổ.
_ Ba vào đc ko? Papa gõ cửa phòng tôi.
_ Đc ạ.
_ Uống đi này. Papa đưa cho tôi cốc sữa nóng.
_ Cảm ơn ba. Sao ba chưa ngủ?
_ Hơn chục năm nay hễ mưa là ba có dám ngủ đâu. Ba sợ con gái ba lại khóc đi tìm… papa bỏ lửng câu nói vì biết tôi ko muốn nhắc đến bà ta.
_ Hì. Ba là hiểu con nhất.
_ Minh này. Ba vẫn nghĩ con nên gặp mẹ con đi.
_ Mẹ con đã chết rồi. Chết từ khi bà ấy bỏ con đi ra khỏi nhà vào đêm đó. Tôi bực mình nói.
_ Ko thể nói thế. Mẹ có nỗi khổ riêng mà. Hơn nữa…
_ Con phải học ba đi nghỉ trước đi. Tôi nói rồi kéo tay ba về phía cửa.
_ Con lớn rồi. Ba ko muốn phải bắt ép nhưng ba muốn con suy nghĩ vì dù gì đó cũng là mẹ con. Nói xog papa quay đi thở dài.
Mưa tạnh, tôi lại quay trở về giường mong tìm lại đc giấc ngủ bị mưa cướp mất. Và giấc ngủ tôi mong đợi nhanh chóng kéo đến nhưng kèm theo nó là giấc mơ tôi ko mong muốn. 1 đứa nhỏ đag đứng chìm trog cơn mưa nặng hạt và chạy theo1 cái ô tô – thứ đag đưa mẹ nó đi.
_ Mẹ đừng bỏ con. Mẹ ơi, con sẽ ngoan mà. Sẽ nghe lời mà, con sẽ…
Đứa bé đó đag khóc nước mắt hòa vs nước mưa, chảy dài trên khuôn mặt nhỏ nhắn của nó. Tôi chạy lại đỡ nhấc đứa trẻ dậy, 1 tiếng sét xé tan màn đêm cho tôi thấy rõ khuôn mặt của nó, đứa trẻ ấy là tôi – 1 Đăng Hà Minh nhỏ bé, ngu ngốc… Tôi trog mơ đag cười đứa trẻ ấy cười chính bản thân quá mềm yếu khi ấy. Dường như có ai đó đag gọi tôi từ sâu thẳm như muốn lôi tôi khỏi nơi này.
_ Minh tỉnh lại đi. Minh dậy. Linh đag giật mạnh 2 vai tôi bằng 21 năm công lực sống trên đời của con bé.
_ Zề? Mới sáng sớm ra. Mày biến nhà tao thành trại điên bây giờ. Tôi dụi mắt càu nhàu nhưng vẫn thầm cảm ơn con bạn đã gọi mình dậy.
_ Chưa biết ai điên đâu? Mày vừa khóc vừa cười lúc đag ngủ thì là cái thái độ gì? Con bạn khoanh tay nhìn tôi.
_ À. Ác mộng thôi. Tôi lấp liếm.
_ Ko phải giấu. Con bạn nhìn tôi đầy cảm thông.
_ Giấu gì? Tôi nhìn nó lo lắng.
_ Hqua Kiên kể hết cho tao nghe vụ ông Hải rồi ko ngờ thằng cha ấy khốn nạn thế. Con bạn bắt đầu gia sức ngồi tổng sỉ vả anh họ người yêu ko thương tiếc.
_ Thôi đc rồi. Ông ý nói cũng có cái đúng mà. Có gì mà mày rồi cũng còn về làm dâu nhà đây rồi còn phải đối mặt vs ông ý nhiều. Tôi thấy thương cho Hải khi bị sỉ vả ko thương tiếc mặc dù anh ta ko hề biết gì.
_ Mày ko phải bênh ông ý. Loại người tự đắc thế tao gặp thì tao bổ cho vào mặt ý chứ, tao mà về làm dâu nhà đấy thì cứ thấy lão tao thả chó ra cho cắn chết.
_ Ha ha ý tưởng này hay. Tao mới chỉ định giết ông ý bằng mũ bảo hiểm thôi mà mày đã định giết ông bằng chó rồi à. Con này mày đúng là bạn tao.
_ Hnay cuối tuần đi shopping vs tao nha. Linh nhìn tôi vs ánh mắt tội nghiệp._ Dạo này tao thấy mày gày lắm, hay bỏ làm trợ giảng buổi tối đi, mày có thiếu tiền đâu.
_ Hơ. Vấn đề ko phải ở tiền mà tao thik ở đấy. Coi như xả căng thẳng sau mỗi giờ làm. Tôi cười rồi lôi bộ quần áo vào nhà tắm để thay đồ. Ko hiểu sao chơi thân vs nhau từ nhỏ nhưng tôi ko thể thay đồ trc mặt Linh đc. _ Xog, đi thôi. Tôi nói khi quay trở lại vs bộ quần áo để ra đi mua đồ cùng con bạn.
Đi hết hàng này đến, shop nọ giờ tôi đag thắc mắc mình đi vs Linh để mua đồ hay là làm osin xách đồ cho nó. 2h chiều, sau khi đã bị hành hạ và bị bỏ đói tôi bắt dầu kêu gào đòi quyền bình đẳng:
_ Mày ơi tao đói lắm rồi. Mày tha cho tao đi ăn đi.
_ Vào nốt đây thôi. Linh nhìn tôi vs vẻ mặt tội nghiệp.
‘Hic’ vậy là nể bạn tôi lại lếch thếch cái xác còn nửa hồn, vào ‘cái shop cuối cùng’ lần thứ 8 của con bạn 1 cách đầy cam chịu.
_ Ơ. Minh. 1 giọng nói đã cố tình sửa trầm hơn gọi tên tôi.
Tôi quay lại cố nặn ra 1 nụ cười tự nhiên nhất có thể, chào lại người vừa gọi mình:
_ Chào Hiền. Chào bạn. Tôi gật đầu chào cô gái đi cạnh Hiền.
_ Chào Minh. Cô bạn chào lại tôi, rồi tự dưng quay ra lườm Hiền 1 cái đến rách mắt.
_ À quên. Đây là Phương bạn gái Hiền. Còn đây là Minh bạn học anh. Hiền giới thiệu.
Tuy biết Hiền là sb nhưng nghe xưng ‘anh’ vs ‘em’ giữa họ vẫn khiến tôi hơi lạnh gáy.
_ Minh lại đây. Tao thấy cái này … ủa Hiền à? Linh chạy ra gọi tôi, rồi chào Hiền với ánh mắt tỏ rõ vẻ khó chịu.
_ Hiền biết Linh rồi nhỉ? Còn đây là người yêu Hiền. Tôi đưa tay giới thiệu về Phương rồi ko để cho Linh tỏ thái độ thêm tôi nói tiếp:_ Thôi Minh vs Linh đi để Hiền đi vs bạn nha. Chào hai người. Nói xog tôi lôi Linh đi.
_ Sao mày lại nói chuyện vs cái loại trai ko ra trai gái ko ra gái đó. Linh càu nhàu.
_ Đừng nói thế. Hiền tốt mà. Tôi hơi khó chịu khi nghe thấy Linh nói vậy.
_ Mày bênh nó làm gì, loại người như nó chỉ… Linh đag chuẩn bị nói những câu khiến tôi khó chịu.
_ Thôi. Đc rồi. Biết rồi. Nói ít thôi. Tôi chặn họng ko để Linh nói thêm.
Tgian còn lại, hai đưa tôi ko đề cập đến chuyện về Hiền nữa mà tôi bắt đầu kể cho Linh nghe chuyện về bữa trưa tôi gặp người đàn bà kia.
_ No comment. Linh nói sau khi nghe xong.
_ Ừ. Tôi cũng ko muốn nó nói gì. Linh là người duy nhất biết mẹ tôi còn sống trog đám bạn bè.
_ Nhưng tao cho rằng mày nên để bà ấy có cơ hội giải thik. Dù gì bà ấy cũng phái có lý do khi bỏ ba con mày. Linh nói len lén nhìn tôi.
‘Giải thik ư? Giả thik gì? Tất cả chỉ có 1 chữ thôi đó là tiền. Vì tiền mà bà ta sẵn sàng bỏ tất cả.’ Tôi đã từng rất tò mò về cái nguyên nhân mà bà ấy bỏ đi cho đến 1 lần khi dọn phòng cho ba tôi phát hiện ra 1 bức thư bà ta để lại trước khi bỏ đi tôi đã đọc đi đọc lại bức thư cho đến khi nó ngấm vào trong trí não để luôn biết rằng bà ta là người như thế nào.
‘Gửi Huy,
Anh biết ko? Khi lấy anh vì tình yêu tôi cứ nghĩ mình là người con gái hạnh phúc nhất. Nhưng thời gian trôi đi, tôi đã hiểu rằng cuộc sống gđ ko chỉ có tình yêu là đủ mà còn cần 1 thứ quan trọng hơn đó là tiền, anh biết ko? Tôi sinh ra trog 1 gđ giàu có tôi ko thế chịu đc cái cảnh sống như thế này mãi đc. Tôi ko thế sống với cái đồng lương ít ỏi của cả anh và tôi, rồi cả thêm Tiểu Hà nữa. Tôi biết mình ích kỷ, tôi xin lỗi nhưng tôi ko thể dắt Tiểu Hà đi đc. Mong anh sẽ tìm đc người khác tốt hơn tôi. Tôi đã ký đơn ly dị rồi mong anh sẽ giải thoát cho cả hai ta.
Người từng là vợ anh

Vương Thu Hà ’         

Tôi còn nhớ sau khi bà ta bỏ đi, ba tôi đã bắt đầu xin nghỉ việc ở công ty nhà nước, và làm việc cho 1 công ty xây dựng tư nhân, Với tài năng vốn có ông đã nhanh chóng thăng tiến trog công việc và sau khi tôi vào đc đại học ông đã bắt đầu lập công ty riêng. Giờ đây khi đã bắt đầu có cuộc sống khá giả, tôi vẫn ko thể quên đc những ngày 1 đứa con gái nhỏ phải chịu đựng 1 mình ngồi trog nhà vì ba nó bận đi công tác còn mẹ nó thì đã bỏ đi ko 1 lời từ biệt.
_ Tao ko cần giải thik gì cả? Giờ tao chỉ muốn bà ấy để tao yên như bao năm nay vẫn thế?
_ Ừm. Linh ko nói gì nữa.
Ngày nghỉ cuối tuần của tôi sẽ nhanh chóng qua đi yên bình nếu như ko nhận đc 1 cú điện thoại lạ, đã định là ko nghe máy rồi nhưng ko hiểu sao lại bấm nhầm nút ‘Answer’ nên đành phải trả lời:
_ A lô . Ai thế?
_ Còn nhận ra giọng ko? Người đầu dây bên kia nói.
_ Xin lỗi ai vậy? Tôi nhận ra giọng nói đó nhưng vẫn muốn người đó tự xưng tên.
_ Chị Tú Anh nè. Người bên đầu dây có vẻ khá khó chịu khi tôi hỏi lại.
_ Tôi đâu quen ai tên Tú Anh đâu? Tôi nói trống ko.
_ Ơ. Nhỏ mà hỗn ghê. Chị đã nói mình hơn em những 5 tuổi cơ mà. Đầu dây bên kia vẫn cố tỏ ra bình tĩnh với tôi.
_ Có chuyện gì ko? Tôi đag làm việc.
_ Cuối tuần mà cũng việc sao? Đi ăn tối với chị đi.
_ Xin lỗi tôi ko ăn tối vs người lạ. Tôi dập máy để bắt đầu vào lớp của thầy Thành..
Lớp học võ tối tan, tôi lại lững thững bước ra về dự định sẽ chạy về nhà cho dễ ngủ, 1 chiếc xe mui trần màu đỏ đỗ ngay trước mặt tôi. Người ngồi trên xe là người đã gọi ban nãy, nở nụ cười khiến tôi có đôi chút sững sờ:
_ Lên xe đi chị đưa em đi ăn tối. Tú Anh nhìn tôi cười.
_ Xin lỗi. Ba tôi dạy ko lên xe người lạ. Tôi nói rồi bắt đầu chạy chậm rãi
_ Lên đi. Nếu ko chị sẽ làm phiền em nhiều hơn đấy. Tú Anh chạy chậm xe theo tôi.
_ Tùy. Nói xog tôi chạy vào 1 ngõ nhỏ chỉ vừa cho xe máy đi vào, rồi về nhà mà ko chạm mắt chị ta lại lần nào.
Sáng hôm sau, khoác ba lô ra phòng khách tôi giật mình khi đã thấy Tú Anh ngồi đó nói chuyện vs papa tôi 1 cách vui vẻ. Vừa nhìn thấy tôi chị ta đã cười rồi nói:
_ Dậy rồi đó à? Để chị đưa em đi học nha?
_ Con đi học đây ba. Coi chị ta như bức vách tôi quay ra chào papa, rồi ra ngoài ngó nghiêng xem Kiên đã đến chưa.
_ Bạn em mới sáng đã gọi điện báo ba em là hnay ko đón đc em, mà gọi cho em thì em tắt máy. Tú Anh đứng sau tôi nói.
_ Ba ơi. Con đi xe ôm nha. Nói xog tôi đi ra cửa, tiếp tục bơ chị ta.
_ Con để chị Tú Anh đưa đi dù gì thì… Papa vừa nói đến đó tôi đã quay ra nhìn ông 1 cái với ánh mắt hình viên đạn khiến làm ông ko nói thêm đc gì.
_ Sao em cứ tỏ thái độ như thế? Lên xe đi. Tú Anh vượt qua tôi mở cửa ô tô màu đỏ của chị ta rồi ra lệnh.
_ Tôi ko lên xe người lạ. Vừa nói vừa ngó tìm xe ôm.
_ Chị đâu phải là người lạ. Chị cũng vừa nói chuyện vs ba em mà. Sao em lại ghét chị thế? Tú Anh nhìn vs ánh mắt khiến tôi có cảm giác như hút vào đôi mắt đen ấy.
_ Ghét chị. Tôi lấy quyền gì mà ghét. Xin lỗi tôi ko rỗi việc cũng như thừa hơi để ghét 1 người ko có quan hệ gì vs mình. Tôi quay đi tránh để cho người đối diện biết mình đag bị thu hút bởi đôi mắt đó.
_ Nhưng chúng ta có chung 1 người mẹ mà. Tú Anh nắm chặt lấy tay tôi.
_ Xin lỗi chắc chị nhầm rồi. Mẹ tôi chết khi tôi 5 tuổi mà mẹ chị vẫn đag ngồi nhà cơ mà. Tôi lạnh lùng đáp lại có lẽ đây sẽ là tuần dài nhất đời tôi nếu cứ bị chị ta ám như thế này.
_ Tuy ko phải là mẹ ruột nhưng chị cũng coi mẹ Hà như mẹ mình, nên chị muốn bù đắp cho em quãng tgian mẹ Hà ở bên chị có đc ko? Tú Anh nhìn thẳng vào mắt tôi khi nói những lời đó.
‘Bù đắp’ 2 từ đó như những nhát dao sắc lạnh cứa vào tim nơi mà những vết thương chưa lành mà bà ta để lại cho tôi. Tôi cười nhạt nhìn người con gái đó, gạt tay chị ta ra khỏi tay tôi, tiến sát về phía chị ta, chống hai tay lên ô tô phía sau chị. Tình cảnh bây giờ là hai đứa đứng sát tới mức tôi có thể cảm nhận từng hơi thở của Tú Anh phả 1 cách rối loạn trên mặt tôi, trong đầu tôi lóe lên 1 ý tưởng tôi muốn thử cái cảm giác mà Hiền đã từng làm vs tôi. Môi tôi tiến sát lại tai chị nói nhỏ 3 chữ :
_ Để tôi yên.
Rồi tôi nhanh chóng tách xa chị, 1 cảm giác nóng bừng tràn ngập trong người khiến tôi cho rằng mình hẳn đag giận chị ta lắm, hoặc tôi đag ghen tỵ. Chị ko phải là con ruột của bà ta vậy mà bà ta sẵn sàng bỏ rơi tôi đứa con gái mà bà ta đẻ ra để đến chăm sóc cho chị, cưng chiều chị trong khi tôi phải chịu biết bao ấm ức biết bao nỗi sợ hãi trog cái tuổi thơ ko có mẹ bên cạnh. Tú Anh có vẻ cũng khá sốc với hành động ban nãy của tôi, mặt chị đỏ lên trông thấy. Mỉm cười vì hành động của tôi có thể đã khiến cho chị ta sợ mà tránh xa tôi. Bỏ mặc chị ta ở đó, tôi chạy về phía ông xe ôm tôi vừa ‘tia’ đc đọc tên trường rồi ngồi lên xe ko thèm quay lại. Vừa vào lớp tôi đã lôi ngay thằng bạn ra chất vấn:
_ Thằng kia. Tối qua vẫn ntin đến đón tao mà sao hnay lại ko vác xác đến làm tao bị làm phiền.
_ Tại ba mày gọi bảo hnay có người đưa mày đi rồi nên đừng qua. Thằng bạn ngơ ngác trả lời.
_ Ba tao. Tôi nắm chặt bàn tay lại ko ngờ ba lại câu kết với ‘con mụ kia’ (nick mới đặt cho Tú Anh) trêu tức mình. _Thôi vào học. Tôi hất hàm nói vs Kiên khi thấy bóng dáng giáo viên ở hành lang.
Lếch thếch vác xác xuống sân kiếm đồ ăn sáng, thấy 1 đám đông đag xúm lại. Vốn bản tính hóng hớt tôi chạy lại, ngó nghiêng chỗ đám đông chen đc vào trog thì thấy người đag làm phiền tôi dạo gần đây ngồi trog chiếc ô tô đỏ chót của chị ta mặc cho mọi người dòm ngó.
_ Xinh phết nhỉ? Ko biết đag chờ thằng nào? Tôi nghe loáng thoáng ai đó nói.
_ Ừ. Thằng nào số khổ có người yêu vừa xinh vừa giàu tha hồ mà giữ. Lại 1 tiếng khác xen vào.
Còn tôi thì bắt đầu công cuộc chen ra ngoài để mặc cho chị ta chờ thằng nào thì chờ coi như ko quen biết. Một bàn tay chạm vào vai tôi gọi giật lại:
_ Minh.