13 TUỔI


Một chiều đàu tháng 5, sau cơn mưa. Trong công viên nhỏ sau trường, Diệp và Đồng lồm cồm bò giữa đám cỏ nhẹp nước.

-Hai người làm gì đấy? – Minh hỏi.

-Tìm cỏ bốn lá – Đồng đáp.

-Cậu không học bài thì chẳng có phép thần thông quảng đại nào giúp qua được môn Hóa đâu. – Minh trố mắt.

-Ngày mai Diệp tỏ tình với anh lớp trưởng 9 Toán, muốn tặng cỏ bốn lá. Cơ hội cuối trước khi anh ta ra trường. Xuống phụ một tay nhanh. Cậu cần gì học vẫn nhất. – Đồng thản nhiên.

-Một lá cho giàu sang, một lá cho sức khỏe, một lá cho dạnh vọng, một lá cho người yêu chung tình?! Người xưa quả thâm thúy! Người yêu chung tình thật hiếm hoi như cỏ bốn lá – Minh bứt một cọng cả ba lá, tay giơ cao soi nó về phía mặt trời. Cậu nhếch mép ngạo nghễ.

-Cắt ghép một lá cỏ vào nhành cỏ ba lá rồi dán lên giấy là xong cỏ bốn lá..

-Ý hay đấy! – Đồng tán thành.

-Không được. Tớ thật lòng chúc anh ấy may mắn trong các kì thi sắp tới. Tớ thật lòng không thể dùng cỏ dỏm được! – Diệp phản đối, mắt long lanh như sắp khóc.

-Okay cô bé. Đừng có khóc – Đồng dỗ dành.

Giữa bãi cỏ nồng mùi đất ẩm, ba đứa trẻ chớm dậy thì mải miết tìm cỏ bốn lá. Hoàng hôn chầm chậm lan tỏa khắp đất trời.

***

-Ngoan nào, nín nào. Lão ấy mù. Cậu xinh, cậu dễ thương, cậu chu đáo, cậu nhẹ nhàng. Cậu lại vẽ đẹp nữa. Cậu tuyệt vời thế mà từ chối thì rõ là đời hắn định sẵn vô phước. – Trong công viên nhỏ sau trường, trên ghế đá, Đồng ngồi xoa xoa vỗ vỗ lưng Diệp. Cô co chân lên ghế, gục mặt vào đầu gối thút thít.

-Thất tình đem đến những cảm xúc mãnh liệt nhất. Một nguồn cảm hứng bất tận cho tâm hồn nghệ sĩ. Cậu muốn trở thành họa sĩ, đây chính là vận may! – Minh bước ra giữa bãi cỏ, cúi xuống ngắt một cọng cỏ ba lá, khẽ xoay xoay giữa hai đầu ngón tay.

-Stop! – Đồng cáu tiết, mắt nheo lại dọa nạt rất đáng sợ. – Tớ không đem dù để che bão nước mắt.

-Hì! – Diệp phì cười trước lời ngô nghê của Đồng, dù nước mắt theo quán tính vẫn ràn rụa không ngớt.

Minh bước đến ghế đá, khom người quỳ trước Diệp. Bằng cả hai bàn tay, cậu ôm lấy bầu má Diệp, dùng hai ngón tay cái nhẹ lau dòng nước mắt lăn dài.

-Hai mươi phút khóc ròng tiêu hao 100 calory năng lượng. Cậu phí ít thức ăn cho người không yêu mình thôi! – Minh cười ấm. – Tớ thích cậu cười. Cậu cười, mắt cậu cũng cười, nheo lại rất đáng yêu.

Đồng nhìn mắt của Minh và Diệp bện vào nhau. Dạ dày cậu tự nhiên thót lại.

Diệp sịt mũi một cái, đưa tay chặn lũ nước mắt đang chực chờ thêm. Cô mím môi cười. Khuôn miệng vẫn méo xệch vì ảnh hưởng của khóc nhưng nụ cười rất thật.

17 TUỔI


Hôi trường tan hoang sau phiên chợ của học sinh các trường trung học trong quận nhằm gây quỹ từ thiện. Minh và Đồng lúi cúi giúp Diệp dọn dẹp. Bỗng cô bần thần bất động, cứ chằm chằm nhìn thứ gì ở dưới đất, khiến hai cậu bạn để ý.

-Rõ hâm! Không thích thì đừng trịch thượng mua rồi đánh vỡ thế này. – Đồng nóng nảy lúc nhặt những mãnh vỡ của chiếc lọ mà Diệp đã thức hai đêm vẽ. Sáng tạo cô cưng quý nhất trong những món đem bày bán. Một nữ sinh đã rất thích nó. Diệp đã rất mừng.

-Dùng keo con voi dán lại chắc vẫn ổn. Về tớ làm cho – Đồng chìa ra trước mặt Diệp chiếc túi xốp đựng những mảnh vỡ.

-Bỏ đi. – Diệp cười nhạt, bình thản lạ kỳ. Cô nhận lấy túi xốp, quăng vào thùng rác.

-Này, cậu rõ có vấn đề về cảm xúc. Người ta hành hung tâm sức cậu vậy mà… - Đồng cau mày, nhìn Diệp khó hiểu.

-Tớ ổn. Con mình mình khen đẹp, nhưng đâu thể bắt mọi người đều thích. – Diệp cười trấn an Đồng – Thôi làm nhanh còn về, buồn ngủ rồi.

-Có khi bạn cô ấy cũng thích chiếc lọ, mượn xem rồi sơ suất đánh rơi. Hay hai cô gái tranh nhau rồi động tay làm vỡ. Nhiều khả năng lắm. Đừng cứ nghĩ mọi chuyện bi quan qúa – Minh lên tiếng từ góc phòng, đang quét rác – Biết đâu ở nhà, cô ấy đang cắn chăn cắn gối, thao thức mãi vì tiếc.

Không khí trong hội trường nhẹ nhàng hơn, vừa trút được mấy bao tải của cảm xúc tiêu cực.

18 TUỔI


Thời tiết cuối tháng 8 hanh khô, cực khó chịu. Gần nửa đêm, trong công viên nhỏ sau trường học. Ba người bạn ngồi dưới bóng cổ thụ yêu thích của Minh. Rất lâu không ai nói gì.

-Đừng buồn. Năm sau chắc chắn cậu đậu cao – Diệp nhẹ nhàng an ủi Đồng.

-Tớ không buồn, tớ mặc cảm. Từ nhỏ, lúc nào tớ cũng kém nhất. Minh có học bổng sang Mỹ từ cuối năm lớp 11. Cậu vừa giành giải thưởng hội họa, chắc một suất Trường Mỹ Thuật Paris. Còn tớ, đến Cao Đẳng cũng rớt.

-Rớt Đại học có khi là phúc của cậu. – Minh lạnh lùng.

Diệp trừng mắt quay sang Minh, định mắng. Nhưng nhìn nét mặt điềm nhiên của cậu, cô biết cậu sắp cho một lời khuyên hữu ích. Minh rất đặc biệt. Ngoại hình 18 tuổi non choẹt, nhưng đầu óc thì như bác học đã mấy chục năm dùi mài sách vở, chiêm nghiệm nhân tình thế thái. Cậu có tài năng thiên bẩm là vực dậy tinh thần người khác.

-Y và công nghệ thông tin, cậu chẳng thích cái nào. Nếu trót đỗ, học chỉ phí của. Ra trường bám lấy cái bằng kiếm cơm. Sống vô nghĩa! – Minh quan sát nét mặt Đồng để đoán tâm trạng, cân nhắc nên dùng giọng điệu gì, ý tứ gì tiếp sau nhằm tăng ép phê.

-Tớ muốn thành triết gia. Tớ vào đại học học những thứ mình cần để thành triết gia. Trường lớp hướng dẫn tớ đi con đường mà tớ chọn, chứ nó chẳng chọn sẵn con đường cho tớ đi. Còn cậu chưa chọn được con đường muốn đi, vào đại học là đâm đầu xuống giếng. Ngành thời thượng, ngành dễ kiếm việc, tốt nghiệp cấp ba thì vào đại học… Thế giới đã chết yểu bao nhiêu công thần chỉ vì áp lực bằng cấp, thể diện gia đình và thứ tự trưởng thành định sẵn dựa trên tuổi.

-Cậu có một năm để tìm kiếm đam mê. May mắn hơn ngàn vạn tân sinh viên đang mù mờ về cái mình sẽ học hay sau này sẽ làm gì – Diệp nhanh nhảu tiếp lời.

Đồng cảm động. Tim cậu hừng hực, cậu ngước nhìn hai bạn, muốn òa khóc thỏa thuê như đứa trẻ.

-Và đừng có dùng từ “mặc cảm” với chúng tớ. Bạn bè không so đo lẫn nhau. – Minh nghiêm giọng, rồi lập tức lại trở về ngữ điệu êm ái, cuốn hút. Cậu hát. Diệp nhanh chóng hòa nhịp cùng Minh, hát tặng Đồng.

I swear by the moon and the stars in the sky
And I swear like the shadow that’s by your side
I see the questions in your eyes
I know what’s weighing on your mind
You can be sure I know my heart
‘Cause I’ll stand beside you through the years
You’ll only cry those happy tears
And though I make mistakes
I’ll never break your heart
….

(Tớ thề dưới ánh trăng và những vì sao trên trời
Và tớ thề như chiếc bóng luôn bên cậu
Tớ nhìn thấu những câu hỏi trong mắt cậu
Tớ biết điều gì đang trĩu nặng đầu cậu
Cậu có thể chắc chắn rằng tớ hiểu rõ trái tim mình
Vì tớ sẽ luôn bên cậu qua năm tháng
Cậu sẽ chỉ phải khóc những giọt nước mắt hạnh phúc
Và dẫu tớ phạm sai lầm gì
Tớ sẽ không bao giờ làm cậu đau
…)

Mắt Đồng nhạt nhòa. Chàng trai to xác, luôn như hổ lửa, luôn làm trước nghĩ sau, bổng mềm nhũn như chi chi. Cậu quẹt nước mắt chẳng giấu giếm. Từ đôi mắt ướt sáng ngời những ánh vui vẻ.

***

Sân bay chiều tháng 8. Ánh Mặt Trời vàng vọt xuyên qua những tấm cửa kính khổng lồ, lấm lem khắp sảnh sân bay hỗn độn. Trên băng ghế dài, ba người bạn ngồi lặng yên chìm đắm vào suy tư của riêng mình. Hai bay một tiễn. Một sang bờ đông nước Mỹ. Một sang nước Pháp phồn hoa.

-Hẹn nhau bốn năm nữa đúng tại băng ghế sân bay này, xem cuộc sống đã vần chúng ta như thế nào – Đồng ngồi giữa, vòng tay ra sau, quàng qua vai hai bạn. Cậu quay sang trái rồi sang phải, nhăn mặt – Hai người tươi lên chứ, phía trước là bầu trời mà!

-Con gái một mình xứ người, phải tự chăm sóc thật tốt đấy! – Minh hơi nhướn thân qua người Đồng, nói với Diệp.

Diệp cười, tặng Minh cái nhìn đầy tự tin. Rồi cô đứng dậy, hôn lên má từng cậu bạn tạm biệt. Cô dõng dạc kéo va-ly vào khu cách ly. Đến trước cửa, cô quay lại mỉm cười thật nhẹ. Cái vẫy tay tạm biệt cũng thật nhẹ.

Hơn hai giờ sau, đến phiên Minh hấp tấp đẩy va-ly vào cửa xuất cảnh. Khi cậu bạn đã khuất hẳn, Đồng thở hắt một cái, đảo mắt nhìn khung cảnh nghìn nghịt quanh mình rồi rời đi.
Ba người bạn thân thiết rẽ mỗi người mỗi hướng. Ba con đường, ba tâm trạng. Một nỗi lo âu, pha chút sợ sệt mơ hồ: Thế là đã đặt một chân vào đời, tiếp theo sẽ thế nào?!

22 TUỔI


Boston giữa tháng 6. Những dấu hiệu của mùa Hè rất rõ ràng. Bầu trời thoáng đãng. Gió bớt lạnh. Áo dây và váy ngắn bắt đầu xuất hiện trên phố, diện bởi các cô gái bản địa gợi cảm.

Minh tỉ mẩn nhìn từng khía tí hon trên các lá của cọng cỏ bốn lá trong lòng bàn tay. Diệp ngồi bên giường bệnh, ngắm Minh. Đứng tựa bên cửa sổ, Đồng nhìn hai bạn.

-Cả buổi sáng hai người bỏ tôi tự kỷ, đi lùng thứ vô ích này ư? – Minh kéo xệch miệng, nói bằng giọng kinh-khiếp-cố-tình. Cậu bỗng nhăn ra cười, thái độ quay ngoắt. – Cảm ơn nhiều! hai kẻ già đầu còn mù quáng.

-Thà tin lầm còn hơn bỏ sót. Quan trọng là nó giúp cậu vững tin lên bàn mổ. – Đồng trần tình.

-Hừ! Nó giúp hai người vững tin trong lúc chờ tôi mổ mới đúng. – Minh nhón câm cọng cỏ bằng hai đầu ngón tay. Rồi cẩn thận, cậu rứt một chiếc lá ra khỏi tổ hợp bốn lá. Diệp, Đồng há hốc miệng kinh ngạc.

-Đừng càm ràm! – Minh ra lệnh, chặn trước lời hai bạn. Cậu nhìn lá cỏ đơn nằm trên đầu ngón tay, mỉm cười thích thú. – Thật dễ thương! Hình trái tim. – Cậu thổi phù một cái, làm chiếc lá tí hon lẫn nhanh vào không khí. Cậu nhìn sang cọng cỏ chỉ còn ba lá. – Cỏ ba lá. Mộc mạc, chúm chím xinh tươi như hoa. Mỗi lá là một trái tim , dính chặt vào nhau, xòe ra đẹp như hoa. Y hệt ba chúng ta.

Diệp và Đồng nhìn nhau, mặc Minh độc thoại. Hai người đều hiểu Minh đang rối, đang lo, đang run rẩy. Minh đang cố nói thật nhiều, buộc đầu óc tất bật phân tích triết lí hòng lơ cảm xúc.

Im lặng, im lặng đáng ghét.

Cậu có sợ không?! – Đồng bâng quơ.

-Sợ. Tớ còn nhiều kế hoạch. Cuộc đời tớ chỉ vừa bắt đầu hữu ích một chút, thì trái tim chết tiệt này đòi đình công. – Giọng Minh mỗi lúc một gay gắt vì bất mãn – Tớ không muốn chết!

-Tiền làm thêm của tớ để đi chơi Châu Phi, tiền dành dụm của Đồng để mở quán cà phê, chúng tớ dồn hết sang Mỹ cổ vũ cho cậu. Cậu phải mổ tốt!... – Diệp bụm miệng. Thân người cô giật nẩy một cái vì tiếng nấc. Nước mắt bắt đầu ào ra.

-Cậu phải sống. Cậu phải thành triết gia đại tài. Cậu phải đi khắp thế giới thuyết giảng, phải viết những cuốn sách truyền cảm hứng cho bao người. Cậu sẽ sống! – Đồng nhào tới giường bệnh, dùng cả hai tay siết chặt tay Minh.

Đồng bắt đầu hát, giọng trầm, lệch tông và lạc nhịp nhiều chổ vì thổn thức. Diệp cũng mếu máo hát theo.

I swear by the moon and the stars in the sky
And I swear like the shadow that’s by your side
I see the questions in your eyes
I know what’s weighing on your mind
You can be sure I know my heart
‘Cause I’ll stand beside you through the years


(Tớ thề dưới ánh trăng và những vì sao trên trời
Và tớ thề như chiếc bóng luôn bên cậu
Tớ nhìn thấu những câu hỏi trong mắt cậu
Tớ biết điều gì đang trĩu nặng đầu cậu
Cậu có thể chắc chắn rằng tớ hiểu rõ trái tim mình
Vì tớ sẽ luôn bên cậu qua năm tháng…)

-Stop! – Quang Minh vờ nổi da gà – Ngày xưa vì nhất thời bí quá, tớ hát bừa bài này để cổ vũ Đồng thôi. Nó dành cho đôi lứa, không phải tình bạn ba người.

-Kệ đi! Ý nghĩa mỗi bài hát nằm trong tim, trong cảm nhận riêng, không phải trong ngôn từ - Đồng cãi nhanh.

-Cùn khiếp! – Minh khinh khỉnh.

Diệp bật cười. Khoảnh khắc của hạnh phúc. Ba người bên nhau, cãi vã lặt vặt, bắt bẻ trẻ con. Khi điều giản đơn này ở ngưỡng chấm dứt vĩnh viễn, cô mới nhận ra nó đáng quý vô vàn. Đáng quý hơn những món hàng hiệu luôn khiến cô thèm thuồng. Hay dù cho cô tất cả may mắn trên Trái Đất này cộng lại, cô cũng không bao giờ đánh đổi.

***

Đêm. Diệp ngồi bên giường bệnh Minh. Cô chạm khẽ vào tay cậu, gắng không động cho cậu tỉnh giấc. Nhưng từng tế bào nơi da cô tiếp xúc với da cậu đều căng ra, tựa muốn truyền hết năng lượng và dũng khí trong thân mình sang bạn.

-Nếu tớ không tỉnh nữa, cậu phải chăm sóc mình thật tốt đấy!

-Tớ làm cậu thức ư?! – Diệp giật mình – Đừng nói gở!

-Cuộc sống chẳng lường trước được, có sự chuẩn bị vẫn hơn. – Giọng Minh trầm đều, nhẹ bẫng và rất bình tĩnh – Khóc tốn năng lượng, nên khóc tớ ít thôi. Dành sức mà sống, mà giúp ích cho người khác thay phần tớ

-Được, tớ hứa. Nhưng cậu phải thề là cậu sẽ chai lì. Trên bàn mổ, dù say thuốc mê, dù khó khăn thế nào cũng không đầu hàng, phải bám chặt vào sự sống. Okay!?

-Uh! – Quang Minh xoa nhẹ đầu Diệp, rồi cố ý bú xù tóc cô lên trêu.

-Tớ yêu cậu – Diệp nhìn sâu vào mắt Minh. Cô mỉm cười. Cô tin Minh sẽ qua khỏi. Nhưng cái suy nghĩ nhẫn tâm “phải cho Minh biết tình cảm của mình, biết đâu là lần cuối” cứ má lấy đầu óc cô. Cô không thể ngăn mình thốt lời

-Tớ yêu cậu từ lúc…

-Tớ biết – Minh đặt ngón trỏ trước môi Diệp, âu yếm nhìn cô – Chúng ta sẽ nói tiếp khi tớ bình phục.

Cánh cửa phòng bệnh hé rất mảnh, như một đường chỉ, từ bao giờ. Đằng sau cánh cửa, Đồng nghe trọn cuộc đối thoại. Thân người cậu lặng đi như kết dính vào cửa, thành một khối vật chất bất động.

-Nhưng lỡ chỉ xác tớ về Việt Nam, hãy chôn tro dưới gốc cổ thụ trong công viên sau trường. Tớ sẽ hóa thành thần cây, lắng nghe mọi tâm sự của cậu. Và bằng tiếng xào xạc, tớ sẽ cho cậu lời khuyên. – Âm vực giọng Minh lớn hơn một chút, cho Đồng bên ngoài nghe thấy.

***

Sân bay chiều tháng 8. Nắng cháy xuyên qua những tấm cửa kính khổng lồ, lấm lem khắp sảnh sân bay hỗn độn. Trên băng ghế dài, Diệp và Đồng ngồi bất động, trôi trong suy tư của riêng mình.

-Hẹn nhau bốn năm nữa đúng tại băng ghế sân bay này, xem cuộc sống đã vần chúng ta như thế nào? – Lời nói ngày xưa của Đồng vang vọng đến từ mọi góc sân bay, như có một đám đông vô hình đồng thanh hô to.

-Sẽ lâu lắm mới gặp lại! – Diệp ngắm Đồng không chớp mắt, muốn nuốt trọn từng cử động mắt môi bạn vào trí nhớ. Rồi cô đứng dậy, vào phòng xuất cảnh, về Pháp.

Đồng không để tâm câu nói của Diệp. Cậu tiễn cô bằng nụ cười buồn như một buổi hoàng hôn trên hoang mạc. Ánh mắt cậu tan tác.

Ba tháng sau, Diệp cắt liên lạc với Đồng. không email, không tin nhắn, không điện thoại.

Vài năm sau, Diệp xuất hiện trước nhà Đồng. Dung nhan, phong cách, cả thần thái đã thay đổi nhiều.