BAO NHIÊU TUỔI?


Minh “mở mắt” trong một căn hộ sành điệu. Tường, thảm, các đồ vật lớn như bàn ghế, tủ giường… đều trắng tinh rất sang. Còn đò vật nhỏ như ly tách, chén dĩa, đèn trang trí, rèm cửa, khung hình, cơ man vô số thứ… đều màu xanh lá cây, đủ sắc đậm nhạt. Đặc biệt, trên bức tường nào cũng treo tranh vẽ cỏ ba lá với những lá cỏ hình trái tim. Khi là một cọng cỏ phóng to, ba lá trái tim chụm lai ở góc và xòe ra rực rỡ như một chiếc dù đang xoay. Khi là biếm họa một đôi cỏ ba lá có miệng cười, mắt lúng liếng. Khi vẽ sống động như thật, trông thoáng qua cứ ngỡ ảnh chụp một đám cỏ.

Fan hâm mộ cuồng nhiệt của cỏ ba lá – người hẳn đã bỏ khối thời gian vẽ đống tranh này – chỉ có thể là Diệp. Nhà của cô.

Minh lượn mấy vòng khắp nhà, hào hứng thám thính chốn riêng tư của Diệp. Ở phòng nào, anh cũng tấm tắc trước những bức tranh. Cô đã rất lên tay rồi, nét họa vô cùng đa dạng và độc đáo.

Điều khiến Minh thú vị nhất là anh có thể di chuyển xuyên tường, xuyên cửa nhanh như chớp và không thấy đau.

Diệp dành một căn phòng nhỏ có ban công làm phòng vẽ. Trên giá vẽ giữa phòng là một bức họa dở dang, chỉ mới phác thảo những nét chì rất nhạt. Minh nóng lòng muốn ngắm Diệp hoàn thiện tác phẩm này. Anh nhận ra, hôm nay mọi thứ trước mắt mình, trong ý nghĩ, trong cảm nhận đều vô cùng tinh tươm. Cứ như nhìn thấy phố xá bóng loáng sau hàng trận mưa rào. Chính xác hơn, như trong một cuốn phim, chỉ với dòng chữ “nhiều năm sau” là mọi thứ đã đổi khác đầy kinh ngạc.

***

Gần 10 tối. Minh ngồi trên sàn, ngắm những chậu cỏ ba lá bày trên bậu cửa sổ thấp trong phòng khách. Diệp bước ra từ phòng tắm, mái tóc ướt nhỏ những giọt nước dọc theo bước cô trên sàn nhà, đến bên cửa sổ. Cô cầm một chậu cỏ lên ngắm nghía.

-Sấy tóc đi. Ốm bây giờ. – Minh hét lớn, nhưng Diệp vẫn điềm nhiên đùa chơi với chậu cỏ. Anh hờn, bỏ đến sô-pha gieo thân xuống – Cậu yêu tớ nhiều thật đấy! Tớ ở ngay cạnh mà cũng không cảm nhận được!

Lát sau, Diệp vào phòng vẽ, pha màu họa tiếp bức tranh. Một tuýp màu nước xanh lá, một trắng, một đen, rồi dải màu xanh đậm nhạt của cỏ dần hiện ra. Nhìn bảng pha màu trên tay Diệp, Minh bỗng lóe lên một ý. Suốt từ lúc cô về, anh thua trong việc báo cho cô biết sự xuất hiện của mình. Anh cảm nhận được đồ vật khi bản thân chạm vào, nhưng anh không có sức lực giữ nó. Nhưng nếu cho màu dính vào anh…

-Minh đây – Minh chấm tay vào ô màu nước rồi bằng vận tốc tia chớp, anh phóng tay viết ào lên khung vải trên giá. Phá hỏng bức tranh chưa thành hình cũng kệ, việc của anh quan trọng hơn.

Diệp thất kinh, bất động.

“Xoảng” – Diệp buông rơi bảng pha màu, hất đổ lọ nước vẽ. Cô ngã nhào khỏi ghế. Rồi cô lẩy bẩy bò đến nép sát tường, toàn thân rung bần bật, tay cào lớp vôi. Trên khung vải trắng chỉ có vài đường chì phác nhạt bổng hiện lên những đường xanh lá – ai có thể bình tĩnh?!

-Aaaaaaaa!! – Giọng nói trở về. Diệp la thất thanh trong lúc tông cửa, ù té khỏi nhà. Đến khi vào taxi rồi, cô mới ngộ ra mình chỉ phong phanh áo ngủ mỏng dính.

-Chà, khó đấy! - Ở bên Diệp trong xe, Minh vò đầu. Chẳng dễ để anh tìm được cách giao tiếp với cô. Nhưng khiến cô hồn xiêu phách lạc thì anh… Anh thở dài, quan sát những thay đổi mà thời gian đã vẽ lên mặt Diệp. Anh đoán, cũng phải lâu rồi kể từ ngày anh chết.

***

-Sao cậu tái mét vậy? – Đồng ngồi xuống chiếc ghế đối diện Diệp, đưa tách trà nóng cho cô – cô đang cuốn mình trong chăn bông trên sô-pha – Có chuyện gì ở nhà ư? Có trộm à? Hay có tên biến thái nào bám the cậu?

-Vì tớ đấy! lè lè! – Minh thè lưỡi trêu hai bạn, thượng lên chiếc bàn kính nhỏ ở trung tâm bộ ghế sô-pha. Anh khoái trá vô cùng. Lúc trước ba người với nhau, anh là bộ não của nhóm nên cũng mặc nhiên phải cụ non, phải đọa mạo. Lắm khi anh cũng muốn làm trò khỉ lắm nhưng sợ mất hình tượng, cũng e khiến hai bạn chết khiếp vì sốc nên không dám. Nay anh thoải mái.

-Cậu tưởng tượng quá xa rồi! – Diệp chun mũi, cố ra vẻ đùa nghịch. Cô tránh ánh mắt ngờ vực của Đồng – Tớ căng thẳng quá nên muốn làm chuyện phá cách cho khuây khỏa.

-Nửa đêm mặc áo ngủ xông vào nhà tớ, phá cách thật đấy! – Đồng cười hà hà trêu Diệp – Tớ vẫn chưa quen được việc cậu đã về. Mỗi lần gặp lại choáng một chút vì nét khác của cậu.

Minh gí sát mặt Diệp, soi từng cử động cơ mặt cô. Nói dối. Nhưng sao cô không thuật cho Đồng chuyện trong phòng vẽ? Từ bao giờ giữa hai người có điều không muốn kể? Chuyện gì đã xảy ra? Anh đã biến mất bao nhiêu năm rồi?

-Này, nhà cậu có phim ma không?

-Hở? – Đồng ngạc nhiên.

-Oaaaa… - Nhận ra bản thân đang cư xử kì quặc, Diệp vờ ngáp – Thôi, tớ mượn giường cậu ngủ đây. Phiền cậu ngủ sô-pha một đêm nhé

Diệp rút về phòng ngủ của Đồng. Chỉ năm giây sau, cô quay lại phòng khách, nài nỉ Đồng trải nệm ngủ kế bên giường. Ánh mắt cô van nài, long lanh nước, buộc anh đồng ý mà không nỡ hỏi nguyên nhân.

Đêm về khuya. Diệp sau một hồi trằn trọc, dần lắng vào mộng. Đồng nằm yên trong chăn. Mãi đến khi nghe Diệp thở đều đặn và nhẹ nhàng, đoán cô ngủ sâu, anh mới nhắm mắt. Sau khi quan sát chán gương mặt “già” của Đồng, của Diệp, Minh đến ngồi bên cửa sổ, suốt đêm trầm tư.

***

Đồng thức giấc trước cả Mặt Trời. Anh kéo kín rèm cửa sổ, chặn trước sự xâm lăng của nắng, cản chúng đánh thức Diệp. Rồi anh ngồi bên giường, ngắm cô ngủ.

Ở phía giường bên kia, đối diện Đồng, Minh ngồi ve vuốt tóc Diệp. Thi thoảng, anh lại nhìn vẻ mặt đăm chiêu của Đồng.

Vài giờ sau. Vừa tỉnh dậy, Diệp muốn về ngay. Cô nằng nặc từ chối Đồng đưa mình về. Trùm chiếc áo khoác ngoài của anh, cô nhanh chóng rời đi.

Minh toan theo Diệp, nhưng nhìn trạng thái của Đồng khi tiễn cô, tự dưng anh bất an. Có một cảm nhận không ổn.

Diệp đi rồi, Đồng nằm lặng trên sô-pha trong phòng khách đến tận giữa trưa. Mắt cứ thao láo bám xoáy vào trần nhà. Trông anh mỗi lúc một nhợt nhạt. Có điện thoại gọi, anh vào phòng, nốc mấy viên từ lọ thuốc cất trong ngăn kéo tủ giường ngủ, rồi rời nhà. Thuốc giúp trấn tĩnh thân kinh, loại chuyên dụng.

Minh nán lại nhà Đồng thêm ba ngày. Ngày nào, Đồng cũng dùng đến thuốc, tối thiểu một bận.

29 TUỔI


Diệp đứng chôn chân trước giá vẽ. Dòng chữ “Minh đây” trên khung vải trắng hút trọn hồn phách cô. Tim cô đập khi nhanh lúc chậm. Mọi chân lông trên thân đều đông cứng lại, không cảm giác.

-Minh, cậu có đấy không? Nếu có, hãy viết thêm một cái gì đó. In một dấu chấm cũng được. – Diệp nói lớn. Liền ba ngày, trong phòng vẽ, cứ vài mươi phút cô lặp lại câu này một lần. Nhưng không có trả lời..

Tối ngày thứ tư. Đứng trò chuyện với giá vẽ tận gần nửa đêm mà không kết quả, Diệp chán chường thay đồ đến quán rượu. Cô chuốc mình say. Hơn ba giờ sáng, khi mặt mày đã rệu rã, thân mình ám đặc mùi rượu, cô mới lảo đảo về nhà.

-Minh – Vừa dò dẫm vào phòng vẽ, Diệp thét lớn – Cậu có đó không?

-Tớ đây. Cậu xỉn ư? – Minh lo âu nhìn Diệp. Anh muốn viết lên khung vải trả lời cô nhưng màu nước đã khô hết cả, không có cách chi.

Mặt Diệp méo xệch. Cô gào lên một tràng âm thanh cao vợi vô cùng chói tai, rồi ngã nhoài xuống sàn. Cô nằm im. Cơn say đã đẩy cô nhanh gọn vào giấc ngủ. Minh ngồi xuống bên cạnh, lòng anh ngổn ngang.

***

Sau trọn một ngày vật vã vì say xỉn, Diệp mới gượng dậy nổi. Cô tắm gội, nuốt tạm mấy lát bánh mì khô còn sót trong bếp, rồi vào phòng vẽ. Cô nhìn đăm đăm giá vẽ hồi lâu, quyết định gỡ miếng khung vải đặt sang một bên. Thay khng vải mới, cô pha màu chuẩn bị vẽ lại.

-Bình tĩnh nhé! – Một đốm màu nước được “rứt” ra khỏi bảng pha màu, bay vèo trong không khí, rồi phóng thành chữ trên khung vải trắng.

Diệp chết lặng nhìn sự việc trước mắt mình. Cô không nghe tim mình đập. Nhưng cô không sợ. Cô ngóng đợi những lời tiếp theo. Mấy ngày qua, cô đã nghĩ rất nhiều, phỏng đoán rất nhiều. Xác mất hồn còn – trên đời có gì mà không thể? Kiến thức của con người cốn đâu chắc chắn. Vả chăng, là ma thì không tránh khỏi. Mà nếu ma này là Minh, cô càng mong gặp.

-Tớ ổn, cậu tiếp đi – Mãi không thấy Minh viết thêm, Diệp hối thúc.

-Cậu bao nhiêu tuổi? – Màu nước lại bay trong không khí rồi viết lên khung vải.

-29 – Diệp đáp.

-7 năm rồi

-Cậu đúng thật là Minh ư? Là linh hồn ư? Chứng minh đi!

-I swear

Diệp bụm miệng, hức một tiếng. – Tớ có thể nhìn thấy cậu không? Cậu không thể nói ư?

-Không, viết đã khó rồi

Diệp bổng chạy khỏi phòng vẽ. Minh nhìn theo, rối trí. Lẽ nào cô lại lâm vào cơn hoảng loạn?!

Chưa đầy nửa phút sau, Diệp quay lại, trên tay cầm theo một tấm kim loại mỏng. Cô lại trước giá vẽ, ngồi bệt xuống sàn, đặt thứ như màn hình tivi siêu mỏng và nhỏ lên đùi – Minh, chúng ta dùng cái này. Đây là máy tính bảng. Công nghệ mới. Cậu chỉ cần chạm nhẹ vào màn hình là có thể gõ chữ. Tớ có rất rất nhiều chuyện để nói. Chờ cậu chấm màu thì đến năm sau mất.

-Tuyệt – Minh khoái chí lướt ngón tay lên màn hình trơn láng – Ôi, tớ đã để lỡ bao điều kỳ diệu của cuộc sống rồi?!

-Cậu bằng cách nào về đây?!

-Không biết. Lúc tớ tỉnh, đã thấy mình trong nhà cậu

-Bảy năm qua cậu ở đâu?

-Tớ không tồn tại. Có lẽ hồn tớ dùng thời gian tích tụ năng lượng, để lại sống. Một dạng sống khác. Hoặc tớ đã ở bên cạnh cậu bảy năm qua nhưng đột nhiên mất trí nhớ. Ma mất trí nhớ. Trở thành dạng sống như bây giờ, tớ nghiêm ra rằng thế giới tồn tại những quy luật mà con người luôn cho là hoang đường.

-Cậu đang ở hướng nào của tớ?! – Giọng Diệp khàn khàn vì nghẹt mũi. Cô muốn khóc, nhưng nén bản thân lại. Cô phải tranh thủ từng khoảnh khắc của cuộc nói chuyện này.

-Đối diện cậu.

Diệp ngẩng lên, nhìn thẳng vào không khí. Đôi mắt cô mở căng ra, dồn sức, mong nhìn thấy được một nét sương khói mờ nhạt. cô chớp mắt, bật cười chữa thẹn khi mãi không kết quả - Trông cậu bây giờ thế nào? Vẫn trắng trẻo thư sinh như chàng 22?

-Tớ không thấy mình trong gương. Có thể, bây giờ tớ sống ở một chiều không gian khác. Tớ trốn về đây là đẻ hỏi xem chuyện gì đã xảy ra giữa cậu và Đồng.

-Cậu biết chuyện đến đâu rồi?!

-Đã nhiều năm cậu và Đồng xa cách, chỉ vừa gặp lại?!

-Đúng, Sau mùa Hè ấy, tớ trở lại Pháp. Nhưng tớ bỏ học, sang Úc sống với dì. Tớ đăng kí những khóa mỹ thuật ứng dụng ngắn hạn. Tớ có việc làm, phấn đấu và thành danh. Tớ thăm thú nhiều nơi để ngắm những lại cỏ ba lá khác nhau. Rồi tớ nỗi tiếng. Thương hiệu của tớ là những vật dụng trang trí hình cỏ ba lá trái tim.

-Cậu mộng thành họa sĩ cơ mà?

-Một bức tranh phục vụ được bao nhiêu người?! Sản phẩm mỹ thuật công nghệ dễ sản xuất đại trà hơn. Những lá cỏ trái tim, màu xanh ngọt ngào khiến hồn người mỉm cười khi nhìn thấy, cầm nắm lấy chúng. Chiếc cốc in cỏ ba lá pha cà phê bớt đắng. Cuốn sổ cỏ ba lá tăng hưng phấn học hành. Tớ đã hứa sẽ giúp ích cho người khác thay phần cậu. Tớ chọn cách giúp được nhiều người nhất.

Minh toan viết lời cảm ơn, nhưng thấy những từ ngữ ấy không đủ, lại có vẻ không phù hợp. Anh muốn mắng Diệp, vì anh mà quên bản thân mình. Nhưng nếu anh là Diệp, có lẻ lựa chọn cũng chẳng khác.

-Xin lỗi cậu. Xin lỗi vì tớ đã chết

-Xin lỗi cậu. Tớ không vượt qua được. Tớ nhớ cậu nhiều quá, nhiều đến mức sợ hãi gặp Đồng. Nhìn cậu ấy, nghe giọng cậu ấy, đọc email cậu ấy… Tớ đã trốn Đồng. Sợi dây liên hệ với Đồng cũng là sợi liên hệ với cậu. Tớ đau lắm… tớ… tớ…

-Khóc đi… đừng nói nữa. Cậu mất khả năng diễn đạt rành mạch rồi.

Diệp quẹt tay mạnh lên mắt, chùi dòng nước mắt đang đòi ứa ra. Bỗng, cô bưng mặt nức nở. Những tiếng gào, tiếng la tự do văng khỏi thân người đang run bần bật.

-Nín nào. Tớ có chuyện nghiêm túc – Diệp khóc quá dông dài khiến Minh sốt ruột. Anh cho cô mươi giây để ngay ngắn lại – Giúp Đồng. Mấy ngày qua tớ ở chổ Đồng. Cậu ấy dùng thuốc thần kinh loại nặng. Có vẻ như bị nghiện.

Diệp nhìn lời Minh trên màn hình, tay chân xụi xuống, tim đứng một nhịp. – Tớ phải làm gì? Có nên kể cho cậu ấy về cậu?

-Tớ không biết. Tớ cũng không biết mình ở đây được bao lâu. Tớ không biết mình là gì, có nhiệm vụ gì, bị giớ hạn thời gian không. Để phòng xa, chúng ta cần nhanh lên.

***

Sáng chủ nhật đẹp nắng. Diệp gõ cửa nhà Đồng, một tay ôm bó hoa đồng tiền nhiều màu sặc sỡ, một tay xách giỏ thức ăn ngon lành. Anh đón cô với vẻ mặt phờ phạc vì thiếu ngủ và ngái ngủ. Đôi ngươi anh đục ngầu, chẳng hiện rõ được tia ngạc nhiên trong ấy.

-Chúng ta cưới nhau đi! – Diệp dọn xong bàn ăn sáng, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Đồng.

Minh há hốc mồm: Câu này ngoài kịch bản.

-Này, cậu mất tích bao năm qua, đột nhiên về đây cầu hôn tớ. Thương thầm tớ không quên được à? Cảm động quá! – Đồng làm mặt phê phê, ngẩng nhìn trần nhà, bàn tay đạt trước tim.

-Không cưới cũng được. Nhưng để tớ chăm sóc cậu – Diệp nhìn Đồng bằng ánh mắt cứng rắn – Nghiêm túc đấy!

-Sáng nay cậu uống nhầm thuốc sao? -Đồng áp tay lên trán Diệp.

-Người uống thuốc là cậu. Cái lọ trong tủ đầu giường.

Đồng ngỡ ngàng. Anh nhìn xoáy vào mắt Diệp, như muốn đọc suy nghĩ của cô. Rồi anh cúi nhìn hai tay siết chặt trên đùi. Môi anh mím, trán nhăn lại. Nét mặt mỗi lúc một tê cứng. Bỗng anh ngẩng đầu nhìn quanh.

-Minh, cậu đang ở đây đúng không?!

***

Bầu trời tối dần. Dưới gốc cổ thụ trong công viên nhỏ, Diệp ngồi nghe Đồng kể câu chuyện của bảy năm xa cách.

-Khoảng nửa năm sau khi cậu đi, một chiều tớ uống say đã đến đây mắng Minh. Đột nhiên cậu ấy xuất hiện và tự xưng là ma. Tớ nhờ Minh tìm cậu nhưng Minh là một con ma vô dụng. Sau đó, Minh phụ tớ mở rộng kinh doanh thì mới có chuỗi cà phê Đồng Gia ngày nay. Mỗi tách cà phê kể một chuyện triết lí đơn giản mà sâu sắc. Người ta tìm đến cà phê của tớ để uống, để nghĩ, để cảm. Người đầu đất như tớ sao nặn được ý tưởng kinh doanh này.

-Tớ không nhớ! – Minh gõ lên máy tính bảng đặt trên thảm cỏ ba lá.

-Cách đây hai năm, cậu tự nhiên biến mất. Một mình tớ xoay xở với Đồng Gia quá đuối, phải dùng đến thuốc thần kinh. – Đồng nhìn màn hình máy tính – Ma mất trí nhớ. Ma công nghệ. Cậu đúng thật con ma lắm chuyện nhất thế giới!

-Tớ xin lỗi! – Giọng Diệp nhẹ bẫng – Trong lúc cậu cần nhất, tớ lại bỏ rơi cậu…

-Thôi! – Đồng nắm chặt tay Diệp, khẽ siết một cái trấn an. – Giai đoạn khó khăn ấy, mỗi người đều phải tự mình tìm cách vượt qua. Đấy là cách của cậu. Tớ chỉ cần cậu bình an.

-Ngắt một cỏ ba lá. Rồi ngắt bỏ một lá – Minh ra lệnh.

Đồng làm theo.

-Nhìn giống con bướm với cánh trái tim không? Là hai người đấy. Hai cánh phối hợp nhịp nhàng, bướm mới có thể bay cao, bay xa. Có thể nắm tay nhau mà sống như xưa không? Hai người thề đi, cho tôi yên tâm. Tôi đã đi rồi mà phải về đây vì hai người đấy – Chữ của Minh thoăn thoắt hiện trên màn hình máy tính.

-I swear – Diệp mỉm cười thật ngọt ngào để làm yên lòng Minh.

-I swear – Đồng nói chậm.

-Cậu đi bác sĩ đi. Thứ thuốc ấy sẽ gửi cậu đi theo tớ sớm đấy! – Minh tiếp.

-Ừ!

-Tớ phải đi rồi – Đấy là lời cuối của Minh trên chiếc máy tính.

Thời gian nhích từng bước. Trời tối đen hẳn. Minh ngồi ngắm gương mặt ảo não, đôi mắt lấp đầy bằng tâm sự của Đồng, của Diệp.

-Minh lại đi rồi – Đồng đứng dậy, đưa tay kéo Diệp lên. – Tớ đưa cậu về.

Minh bước song song Diệp và Đồng, vừa thích thú, vừa phiền não. Anh quyết định sẽ vờ biến mất, từ nay không giao tiếp với họ nữa. Cuộc sống của họ đã vào trật tự mới – trật tự không có anh, anh không thể xào xáo lên. Anh đã thuộc về thế giới khác. Nếu dây dưa lâu, nếu để lại quá nhiều kỉ niệm, khi anh về nơi của mình, họ sẽ sụp đổ như bảy năm trước. Anh không biết khi nào, bằng cách nào mình sẽ rời khỏi đây, nhưng đến ngày ấy, anh sẽ luôn bám theo, luôn quan sát Diệp và Đồng.