30 TUỔI


Đêm tháng 6, trời mưa trút nước. Diệp pha tách trà nóng, cầm cuốn nhật ký dày – tích lũy từ thời cấp một đến tận sau khi Minh mất – đến ngồi cạnh cửa sổ. Một buổi thiên thời, địa lợi, nhân hòa cho việc… tự kỷ.

Mỗi trang giấy, mỗi tấm hình, mỗi câu chuyện lướt qua, mắt Diệp lại thêm long lanh. Một màng nước mỏng dần phủ kín đôi ngươi cô. Mai là ngày giổ của Minh. Tám năm.

Minh ngồi sát bên Diệp, tò mò và hào hứng xem trộm tâm sự suốt bao năm của cô. Và… theo những câu chữ trong nhật ký, đầu anh ong ong.

Ngày… tháng… năm…

Khi Minh quỳ trước mặt, lau nước mắt cho mình, tự nhiên tim mình rộn ràng. Nhưng… Ánh mát Đồng khiếp thật! Mình cả nghĩ quá chăng? Không, rõ ràng khi mình vô tình nhìn sang, mắt Đồng lúc đó xấu lắm. Như giận, như ghét. Ánh mắt ấy dành cho mình. Sao kỳ nhỉ? Nghĩ quá rồi!!

Ngày… tháng… năm…

Đồng đáng ghét! Lần thứ n với n rất lớn, cậu lại ấy nhầm bánh nhân kem. Tớ ghét kem chocolate, chỉ có mình thích thôi. Hừ, lần sau không thèm cậu lấy trộm từ quầy của mẹ nữa, tớ xin tiền bố tự mua bánh tớ thích. Đã bảo bao nhiêu lần rồi mà cậu cố tình quên. Thiên vị Minh quá thể! Hừ…

Ngày… tháng… năm…

Những lúc Đồng quan tâm mình, Mình đều có cách làm cho chúng mình chưng hửng, cụt hứng. Vẫn biết Minh đề cao việc sống phải dùng bộ não, phải vững tâm lý, nhưng sao mình không dừng được cái cảm giác là Minh đang phá bĩnh. Ghen ư?! Hì hì…

Ngày… tháng… năm

Gay? What? Không thể thế được!!! Mình điên rồi!!!

Ngày… tháng… năm

Mô-típ tình tay ba ngày xưa, hai trai một gái, thể nào hai anh cũng đánh nhau vỡ đầu vì nàng. Mô-típ tình tay ba ngày nay, hai trai một gái, nàng nhìn hai anh chàng thương thầm mà không dám thố lộ với nhau, lại cho rằng chàng kia có tình cảm với cô gái. Ôi, hai thằng khờ! Hai người có để ý rằng mấy ngày nay đi cùng nhau, tớ đã không đi giữa nữa mà bước sang bên, đẩy hai người gần hơn không?

Ngày… tháng… năm…

Thật may mắn là hai cậu không hiểu tình cảm của nhau, nếu không tớ nghiễm nhiên trở thành con kỳ đà cản mũi! Đồng à, xin lỗi nhé. Cái bài I swear sến rện là Minh hát riêng cho cậu, nhưng tớ phải phá đám hát theo. Nếu không, tớ sẽ sượng chín người khi nhìn hai cậu xong ca, mắt lồng mắt!! Giá mà… Minh, đồ đáng ghét! Tớ quen cái chăm sóc tinh tế của cậu quá rồi, giờ không chàng nào vừa mắt được. Lúc nào tớ cũng nhớ, cũng so sánh người khác với cậu. Làm sao để tớ có bạn trai đây?

Ngày… tháng… năm…

Ba người chúng ta trưởng thành nhanh, kiếm thật nhiều tiền. Chúng ta mua một căn nhà nhỏ trên đồi, sống chung. Đầm ấm bên nhau, cùng già đi, cùng chia sẻ những điều nhỏ xinh của cuộc sống. – Tớ mơ thật như thế, mà khi kể hai cậu nghe lại nhận được hai cú cốc đầu đau điếng. Haizz… Chuyện hai người thật rối! Cả hai đều nghĩ người kia yêu thầm tớ. Cả hai đều không dám mở lời gán ghép tớ cho người kia, vì sợ làm bản thân đau. Trò cút bắt này đến bao giờ?

Ngày… tháng… năm…

Liệu hai cậu thật không biết ý tứ của nhau? Hay trước mặt tớ, sợ tớ lúng túng, sợ tớ sốc nên đóng kịch vô tư hòng che giấu?

Ngày… tháng… năm…

Đồng à, tớ xin lỗi. Tớ sẽ chỉ xa cậu một thời gian thôi. Khi tâm tớ tĩnh lại, khi lòng tớ cứng lại, tớ sẽ tìm cậu. Ba chúng ta thanh mai trúc mã, nhưng tớ luôn ưu ái Minh hơn, vì tớ yêu cậu ấy. Tớ biết là không phải, nhưng tớ luôn đố kị cậu, ghen với cậu. Vì Minh với cậu, không chỉ đơn thuần là bạn. Đau của tớ và đau của cậu giống nhau. Nhưng có lẽ, đau của tớ nhẹ hơn vì Minh biết tớ yêu cậu ấy. Tớ nhớ cậu, Đồng à!!

Minh nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên má Diệp, lòng nặng như chì.

***

Đêm tháng 6, trời mưa như trút nước. Đồng pha tách cà phê cam, đến ngồi cạnh cửa sổ. Anh ưu tư nhìn tấm cửa kính bám đầy nước.

-Yên tâm, tớ không thua Diệp đâu. Diệp làm việc không mệt mỏi để giúp ích cho đời thay phần cậu, tớ cũng sẽ làm được. Tớ không tài năng như Diệp, việc tớ làm sẽ ít tác dụng hơn, nhưng tớ không thua đâu. Tớ sẽ sống cho cậu. – Anh lầm bầm với bóng mình phản chiếu mờ nhạt.

Đồng nhấc khung hình đặt trên bậu cửa sổ lên, ngắm nụ cười tít mắt tươi rói của mình - Cậu quên hết cũng tốt.

Anh nói với tấm hình. Trong hình, anh đứng lệch về bên trái, cánh tay đưa ra như đang nắm tay ai đó. Anh đang nắm tay Minh. Bên phải tấm hình là Minh – trong suốt.

23 TUỔI


Một buổi sập tối đầu tháng 5. Đồng ngà say, tay cầm chai rượu đến ngồi dưới gốc cây cổ thụ trong công viên nhỏ, nơi anh và Diệp khơi đất rải tro Minh. Anh ngồi trầm ngâm, chốc chốc lại nốc một ngụm rượu. Nước mắt chầm chậm rỉ ra thanh hai dòng lặng lẽ từ đôi khóe mắt.

Minh đứng từ xa quan sát Đồng. Khi chại rượu sắp cạn, anh mới bước đến, ngồi xuống bên bạn. Đồng trừng trừng nhìn Minh. Minh né tránh ánh mắt ấy, phóng tầm nhìn về phía chận trời tranh tối tranh sáng.

-Cậu là đò xấu tính – Đồng nấc – Chưa một lần uống rượu với tớ như hai thằng đàn ông mà đã chết. Đồ ích kỷ!

-Tớ chỉ uống cà phê thôi! – Minh cười khẩy.

-Diệp mất tích nửa năm rồi. Hừ! – Đồng khật khờ - Chắc gần tớ, lại nhớ đến cậu, lại đau. Cậu đã hủy hoại đời chúng tớ thế đấy! Đồ ác độc!

-Ngày tớ chết là một ngày xấu. Nhưng nếu cậu vì một ngày xấu mà xem cả đời là thảm họa, thì tớ vô can.

-Ừ hiểu rồi! Ngài lý sự! Ngài linh thiêng thì bảo vệ Diệp, con gái một thân một mình nơi xứ người… - Đồng thở dài, trút chỗ rượu sót trong chai xuống gốc cây – Uống đi! Uống lấy sức mà đi tìm Diệp.

-Đồ hâm! – Minh phá ra cười.

-Ừ. Tớ xỉn quá rồi. Nhìn thấy cậu rõ ràng, như người thật nói cười thế này. – Đồng nhắm mắt, lắc đầu thật mạnh. Mở mắt ra, vẫn thấy Minh ở trước mắt, anh tự đập đầu một cái choáng váng.

-Tớ là thật. Lag ma hiện về.

-Ôi, mình điên rồi! – Đồng bóp trán.

-I swear… - Minh hát chưa quá năm nốt nhạc, Đồng đã lăn ra ngất.

***

Bầu trời của sớm đầu Hè rất sáng. Dưới gốc cổ thụ, hai chàng trai ngồi ngắm Mặt Trời dần lấp lánh. Vài phút, Đồng lại quay sang nhìn Minh, để chắc rằng Minh không tan dần đi theo quá trình giã rượu.

-Ma không có phép ư? Cậu không thể tìm Diệp ư?

-Tớ đi bằng vận tốc người thường, có thể xuyên đồ vật nên nhanh hơn chút xíu. Tớ cũng chẳng có mắt thần nhìn xuyên đại dương, lục lọi giữa sáu tỷ người để tìm Diệp. – Minh đanh đá, dù giọng chất chứa thất vọng.

Đồng im lặng.

-Cậu hãy yêu Diệp thật nhiều vào. Trái tim có đường truyền quyền năng, có thể vượt không gian, thời gian. Một ngày nào đấy, Diệp sẽ trở về bên cậu – Minh tự thấy rùng rợn khi thốt lời sến sũng. Nhưng anh không thể im lặng nhìn Đồng buồn.

-Ừ, tớ sẽ cố thay thế cậu sẽ khó lắm. Cậu và Diệp luôn tâm đầu ý hợp, tớ lúc nào cũng như cái gậy chọc bánh xe – Đồng cười nhạt.

-Tớ thích cậu. Tớ chết rồi nên chẳng sợ phản ứng của cậu. Tớ chết rồi, tớ có quyền nói thật lòng mà không lo hậu họa. Tuyệt vời! Tớ thích cậu. Diệp chỉ như bạn thân, như em gái. – Lời nói tận đáy lòng.

Đồng lặng người. Anh nhìn đôi môi Minh – Đôi môi vừa thốt lên ba chữ “tớ thích cậu”. Trạng trái của anh? Cứ như trái đất đã ngừng quay, thời gian đã ngừng trôi, chỉ ba chữ “tớ thích cậu” thật êm ái luân chuyển trong gió mai.

-Tớ yêu cậu – Đồng đối diện Minh.

***

-Cà phê nóng, trộn bột vỏ cam và nhỏ vài giọt rượu cognac vào. Đánh đều lên. Nhỏ vài giọt mật ong vào. Cho một lớp kem sữa lên bề mặt. Trang trí thêm một miếng vỏ cam. Xong, thử đi! – Đứng cạnh Đồng trong bếp ngổn ngang những dụng cụ pha cà phê. Minh chỉ đạo.

-Nồng nàn của cà phê, thanh khiết của cam, ngọt dịu của mật ong, nóng bừng của rượu, bùi béo của cam. Một vị đắng nhẹ mà rất cháy bỏng, đê mê trên đầu lưỡi. Ngất ngây! – Minh chùi mép dính bọt kem, tấm tắc.

-Virgin Kiss. Tên của món này.

-Nếu muốn tớ hôn cứ nói thẳng, đâu cần bày vẽ thứ cà phê phức tạp này – Đồng nháy mắt trêu.

-Có thể không?!

Đồng nhếch mép cười, ma mãnh mà ngường ngượng. Anh lại gần Minh, khẽ nghiêng đầu, chầm chậm hôn Minh. Minh khép mắt. Đồng mở mắt, để nhìn chắc rằng hai đôi môi chạm nhau vừa đủ cho một nụ hôn. Thân thể của Minh là không khí.

***

-Này, tớ nắm tay cậu được chứ? – Trong tầng quần áo nam của trung tâm thương mại, Đồng ghé tai, Minh hỏi khẽ.

-Cậu sẽ trông như thằng dở hơi đi lang thang với một cánh tay cứ chìa ra.

-Bị thiên hạ nhìn đểu, đó là việc của tớ.

Đồng đưa tay ra trước mặt Minh, lòng bàn tay mở, chờ đợi. Minh đặt tay vào tay Đồng. Cả hai sóng bước mua sắm đến tận giò đóng cửa. Nhiều người chỉ trỏ một chàng trai di chuyển với tư thế cánh tay rất dị thường – đưa ra bên người, như nắm một bàn tay vô hình. Chàng trai ấy bận rộn với trạng thái lâng lâng, nụ cười hạnh phúc kéo ngoạc tận mang tai, không để ý bất cứ diễn biến nào quanh mình.

27 TUỔI


Hoàng hôn đầu tháng 5. Dưới gốc cổ thụ, hai chàng trai ngồi ngắm mặt trời nhảy vũ điệu tiễn biệt, dần mất hút phía chân trời.

-Ăn một miếng nào, tự tay tớ làm đấy! – Đồng xắn một miếng bánh kem, đút cho minh – Mừng chúng ta tròn bốn năm.

Minh há miệng, ra bộ ngoạm lấy cả chiếc thìa. Cả hai phá ra cười.

-Tớ nhớ Diệp. – Minh khơi chủ đề mà cả hai thường cố ý lảng tránh. Không nói ra, nhưng thâm tâm ai cũng cảm thấy ăn năng khi giờ đây họ bên nhau, khắng khít yêu đương, trong khi cô bạn thân từ thời để chỏm đang một mình đau và nhớ chốn xa xôi nào đấy.

-Tớ cũng nhớ Diệp, nhưng có lẽ Diệp không ở đây thì tốt hơn. Diệp yêu cậu rất nhiều. Tớ không muốn cái tổn thương của Diệp len vào chúng ta. – Đồng gằm mặt, tự cảm thấy khó chịu với con ma ít kỉ trong mình.

-Ừ, tớ cũng nghĩ vậy – Minh cười trấn an Đồng. Anh biết, Đồng đang dày vò bản thân vì suy nghĩ “ác” dành cho Diệp. – Bao nhiêu năm tớ nghĩ cậu yêu Diệp. Tớ ghen với Diệp. Rồi có lúc ngờ ngợ tình ý của cậu, tớ lại nấn ná, không dám kiểm chứng vì e làm cả ba cùng khó xử. Đáng ra, yêu đương đã rất đẹp…

-Chúng ta bây giờ khoog đẹp ư?! – Đồng có chút hờn mát bất mãn. – Bây giờ chúng ta ngày đêm bên nhau, có điều lãng mạn nào tớ không thể làm cho cậu?

-Cậu có thể làm những điều lãng mạn cho tớ đến bao giờ?!

-Đến ngày tớ già, tóc rụng, răng rụng. Đến khi tớ chết đi. À mà khi đó, chúng ta vẫn tiếp tục bên nhau, có khi sẽ tốt hơn vì lúc đó tớ cũng giống cậu. Vĩnh viễn lãng mạn!

Đồng cười hiền và rất ấm. Anh ngắt một cọng cỏ ba lá, rồi ngắt bỏ một lá cỏ, xòe nó ra trước mặt Minh. – Nhìn này, hai lá cỏ trái tim tượng trưng cho đôi ta. Nhìn như con bướm cánh trái tim ấy, lượn bay tự do.

Minh say mê ngắm nụ cười của Đồng. Nhìn dáng điệu đắc thắng và thõa mãn của Đồng, anh không muốn phá bĩnh bằng lời trong đầu: “tích xưa, uyên ương hồ điệp phải một đôi. Nếu chỉ có một con bướm…”. Chính giây phút ngọt ngào ấy, tâm anh chắc chắn một quyết định.

***

-Có thể thở vào tai tớ không? Tớ muốn nghe nhiệp sự sống. – Nằm cạnh Đồng, Minh nhẹ nhích đầu lên gối, sát tai vào miệng anh.

Đồng mỉm cười, khẽ gật. Anh thở đều đặn, dần chìm vào giấc ngủ.

Minh nhắm mắt, đếm từng tiếng thở của Đồng. Có thể rời đi trong cảm giác ấm áp và vô cùng gần gũi này, anh mãn nguyện rồi. Anh không may mắn thấm thía tất cả cung bậc cuộc sống, nhưng có đủ tình bạn, ước mơ và tình yêu, tuổi trẻ ngắn ngủi của anh cũng tròn vẹn. Và anh phải để người anh yêu nếm trải một tuổi trẻ tròn vẹn như thế. Chia sẻ chuyện ăn, ngủ, bước đi cùng một bóng ma, Đồng đã dần cuộn thân vào một cái ổ vô hình, không muoonss giao tiếp với bên ngoài. Anh cần bước khỏi cuộc sống Đồng, dọn chổ cho người mới.

Minh nhẹ dần. Rồi anh tan đi.

KHÔNG BIẾT TUỔI


-Tôi có thể về đấy một lần nữa không? Có một người cần tôi giúp. Chỉ ít ngày thôi.

-Cậu đã là người thế giới khác. Chuyện của thế giới ấy, không nên nhúng tay nữa. Người sống, sẽ tự tìm được cách để sống.

-Nếu tôi không về, cậu ấy sẽ chỉ phí phạm cuộc sống mà thôi. Thật không có cách ư?

-Năng lượng của cuộc sống là yêu thương. Để đi một chuyến nữa, cậu phải dùng yêu thương tích trữ suốt bao năm qua làm nhiên liệu cho hành trình. Phải đốt hết. Cậu trở về được, nhưng quên sạch.

-Tôi có bao nhiêu thời gian?

-Đến khi nhiên liệu cạn.