Chỉ còn 2 tuần nữa tôi sẽ nhận được quyết định trưởng phòng, khỏi phải nói tôi phấn khởi thế nào, những nỗ lực đã mang lại kết quả tất nhiên làm tôi rất hài lòng, tôi đã định sẽ mang món quà này tặng cho Thuỳ vì thành công của tôi có bóng dáng Thuỳ trong đó. Thuỳ cũng vui như tôi vậy, sức khoẻ của tôi, công việc của tôi giờ là một phần trong cuộc sống của Thuỳ. Nhưng, lại chính là từ nhưng, cái quan hệ từ là bước ngoặt của nhận xét ấy làm kết quả khác đi so với ý muốn của bản thân mình. Chính trị là một chính trường trông gai và khốc liệt nhất mà tôi từng thấy, nơi mà con người sẽ chẳng từ thủ đọan nào để đạt được cái mình cần hoặc giả không đạt được cái mình cần thì người ta cũng chẳng để cho mình yên với cái mà mình đạt được trừ phi mình thuận theo người ta. Ở nơi đây kết quả có thể bị bất ngờ đảo lộn vào giây phút chót bởi một số ít vị tha hóa như hiện tượng con sâu bỏ dầu nồi canh trong khi xã hội đang thực sự chuyển mình hòa chung vào xu thế phát triển mà cả nước đang hướng tới.

Uy thấy tôi thắng hắn, thắng ngoạn mục, hắn cay cú lắm, làm sao hắn để yên cho được, ngay sau cái bắt tay cùng nụ cười giả tạo là một hành động khốn nạn và bỉ ổi được hắn tiến hành ngay. Hắn gọi Cảnh vào, con bù nhìn rơm vẫn ấm ức vì bị mất chức vào tay tôi, Uy xoa đầu hắn như xoa đầu một con chó trung thành và nói :
- Đừng buồn cậu em! Có muốn trả thù không?
Cảnh nhỏm dậy, đôi mắt sáng lên cái nhìn nham hiểm :
- Anh nói kế hoạch đi!
Uy cười khành khạch :
- Hãy làm công tác chuyên môn đi!
- Là thế nào ạ?
- Là mày hãy cầm lấy cái máy ảnh và đi theo đối tượng ấy, hiểu chưa, con người ai cũng có sơ xuất, để tao xem cái con bé ấy có phải là thiên tài như lão Thái nói không hay lại là thiên tai?
Cảnh cười sặc sụa, chắp tay lạy sống Uy :
-Sư phụ! Bái phục! Chiêu ấy mà anh cũng nghĩ ra.

Hai tay lưu manh rắp tâm phá tôi đến cùng trong khi tôi sơ hở, mất cảnh giác, chẳng phòng bị gì cả. Chúng cứ bám theo tôi suốt nên việc phát hiện ra quan hệ của tôi và Thuỳ chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Vào một buổi tối đẹp trời, trăng đủ sáng để tôi nhận thấy khuôn mặt Thùy ửng hồng sau nụ hôn mà chúng tôi trao nhau và cũng đủ sáng để tay sai Cảnh tác nghiệp. Cái buổi tối hôm ấy, sau khi đưa Thuỳ về, chúng tôi vẫn cứ chủ quan như mọi khi, không nghĩ rằng có gián điệp theo mình và thế là trong khi đất trời cùng hòa vào làm một thì Cảnh bấm máy, tay hắn run bắn lên khi phát hiện sự thật về tôi, hắn không ngờ hắn chộp được việc tày đình thế này, ánh trăng hôm nay đồng lõa với Cảnh, nụ cười của Cảnh nham hiểm dưới thứ ánh sáng nhàn nhạt của chị Hằng.

Sáng hôm sau đến cơ quan tôi thấy Uy và Cảnh cùng một vài người nhìn tôi chằm chằm, thái độ dè dặt hơn như sợ tôi thế nào ấy, đặc biệt hễ cứ thấy tôi quay đi là là những tiếng thì thầm nổi lên, tôi ngắm nghía lại bộ dạng mình, không hở gì cả, tôi chẳng hiểu gì, tặc lưỡi bước về phòng, mặc kệ mấy người hay thích buôn chuyện sao.
Một lát sau, sếp Thái gọi tôi sang, nhìn vẻ mặt ông tôi biết ngay là có chuyện, thắc mắc của tôi đã có lời giải đáp, ông chìa mấy tấm hình chụp tôi và Thuỳ đang say đắm nhau và run giọng hỏi :
- Thế này là thế nào?
Tôi líu cả lưỡi, chết đứng như Từ Hải, miệng lắp bắp :
- Ở đâu chú có mấy tấm hình này?
- Chú hỏi thế này là thế nào? Có thật như thế không?
Tôi không còn biết phải nói gì nữa, cứ thẳng thắn nhận lúc này có lẽ là hơn cả mà suy cho cùng tôi có thấy mình sai gì đâu mà phải chối bỏ, tôi không trả lời chú Thái mà chỉ gật đầu. Sếp Thái ngồi phịch xuống ghế, ông tháo kính, bóp chặt hai bên thái dương, ông vẫy tay ra hiệu cho tôi ra ngoài và nói nhỏ :
- Chiều nay 2 giờ họp theo yêu cầu của Uy.

Uy hả? À! Tôi hiểu rồi, cái thằng khốn nạn này, trò này là của hắn đây mà. 2 giờ chiều, được, tôi sẽ đợi 2 giờ chiều để giải quyết chuyện này. Uy muốn hạ gục tôi nhưng hãy quên đi, tôi không cho kẻ nào được chà đạp lên tình yêu của tôi và Thuỳ hay lợi dụng tình yêu này để mưu cầu lợi ích cho riêng mình, đừng động đến Thuỳ của tôi. Tôi ở lỳ trong phòng vì chưa biết nên hành xử thế nào trong cuộc họp chiều nay, tôi bối rối và có phần hoảng hốt, đúng thế! Nhưng tôi không thể trốn chạy, không thể phủ nhận, tôi cần phải đối diện với sự thật này trong đời chỉ một lần cho mãi mãi.

2 giờ chiều, những khuôn mặt căng thẳng và e dè nhìn tôi, ánh mắt nửa như thương hại nửa như khinh bỉ, đến nước này tôi phớt lờ, đã xác định là gian khổ thì hãy chấp nhận đi, đừng hoài nghi và cũng đừng dao động. Tôi lẳng lặng ngồi xuống, không lẩn tránh cũng chẳng sợ sệt nữa. Một sự căng thẳng đang bao trùm căn phòng gồm các trưởng phòng và lãnh đạo chủ chốt, tôi thấy nực cười, tại sao người đáng bị sức ép là tôi lại không thấy căng thẳng khi những con người ngồi kia, họ đang định phán tội tôi lại căng thẳng, rốt cuộc thì ai đúng ai sai đây, người sai mới phải căng thẳng chứ nhỉ? Lạ thật!
Uy lên tiếng trước :
- Thưa các vị, hôm nay tôi xin triệu tập một cuộc họp bất thường là vì tôi mới nhận được một số thông tin thiếu nghiêm túc về nhân cách của trưởng phòng Hải Lam, thật tiếc là trưởng phòng mới nhậm chức mà lại bị vướng vào một chuyện như thế này.

Nói dứt lời, Uy chìa mấy tấm hình cho các thành viên xem, hầu như mọi người đều đã xem rồi nên cũng không còn bất ngờ nữa chỉ thấy có vài tiếng thở dài thoát ra phía cuối phòng.
Uy nói tiếp :
- Tối rất lấy làm tiếc cho Hải Lam, một tài năng của Toà báo...tôi thiết nghĩ các vị cũng như tôi, những tấm hình này được gửi theo đường bưu điện cho tôi và cho sếp Thái, khi đó tôi đã rất sốc. Tôi muốn các vị cho ý kiến về việc này.
Không ai nói câu nào ngoại trừ Bí thư Toan đã được lên kế hoạch trước, ông ta lên tiếng :
- Theo quan điểm cá nhân của tôi chúng ta nên xem xét lại chức vụ trưởng phòng của cô Lam, hành vi như vậy là vô đạo đức, bệnh hoạn và cần phải bị xử lý!
Uy vội vàng tát nước theo mưa:
- Tôi cũng cùng quan điểm ấy với Bí thư nhưng có lẽ cũng cần phải có sự đồng thuận của các vị, ai tán thành với quan điểm của Bí thư thì xin cho biểu quyết.
Lúc này sếp Thái mới lên tiếng :
- Anh Uy, trước khi anh triển khai trình tự ấy, tôi yêu cầu anh hãy tôn trọng quyền dân chủ, chúng ta không thể phán xét ai đó mà không cho họ có cơ hội tự bào chữa cho chính mình, hãy để Lam nói, Lam giải thích những gì cô ấy làm.
Uy suy nghĩ giây lát rồi gật đầu :
- Tất nhiên rồi thưa sếp, mời cô Lam!

Tôi đứng lên, nhìn sếp Thái cảm động, ông khẽ nhìn đi chỗ khác tránh cái nhìn của tôi, tôi hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu nói, cũng hơi run một chút :
- Thưa các vị, tôi biết cái chuyện tình cảm của tôi sẽ làm nhiều người sốc, có người chấp nhận, có người không, có người dè bỉu, chê bai, có người khinh ghét nhưng tôi không cầu xin mọi người hãy thương hại tôi hay hãy để cho tôi được giữ cái chức trưởng phòng ấy. Tôi chỉ muốn nói với các vị rằng tôi đang sống với chính con người tôi và tôi đang cống hiến với tất cả sức lực mà tôi có không phân biệt tôi là ai. Không ai có quyền lên án tôi là người bệnh hoạn hay thoá mạ tư cách đạo đức của tôi vì tôi đang yêu một người cùng giới, chưa có ai, chưa có chuẩn mực nào để đo giá trị đạo đức qua việc đó cả, pháp luật không cấm vì thế tôi không phạm pháp. Tôi không phô trương tình yêu của tôi vì tôi muốn sống bình thường nhưng người ta không cho tôi sống bình thường, họ moi móc tôi, rình rập tôi từ bóng tối để chụp hình, để xâm phạm đời tư của tôi, như thế các vị hãy xem ai là người đáng xấu hổ? Tôi sẽ chờ đợi sự công minh từ cấp trên và từ chính các vị và nếu anh Uy nói chân thành thì một người có tài năng như tôi sẽ chờ đợi lại có cơ hội để được cống hiến cho sự phồn vinh của Toà báo.

Uy tái mặt nhìn tôi, Uy biết tôi đang đá xoáy hắn, đang ám chỉ hắn nhưng hắn vẫn thản nhiên nói :
- Lam nói rất hay, các vị ai có ý kiến gì nữa không?
- Còn! Tôi có ý kiến.
Lúc này sếp Thái mới chậm rãi đẩy ghế đứng dậy :
- Thưa các vị, phóng viên Lam vào đây làm việc từ khi còn là một sinh viên xuất sắc mới ra trường, tôi là người đã kèm cặp và dìu dắt Lam, tôi nhận thấy năng lực và phẩm chất đạo đức của Lam rất tốt. Nếu không có việc này xảy ra mọi chuyện có lẽ sẽ rất trọn vẹn nhưng cũng như Lam nói, lấy gì để phán xét cô ấy trong chuyện tình cảm này, tôi ư? Anh Uy ư? Hay tất cả chúng ta? Không! Không ai cả! Không ai đủ thẩm quyền, vấn đề này tôi sẽ làm công văn xin ý kiến trả lời của cấp trên, họ sẽ trả lời chúng ta còn bây giờ tôi mong rằng tất cả chúng ta sẽ vẫn đoàn kết vì sự vững mạnh của Toà báo!

Tất cả im phăng phắc, trong lúc này uy quyền của chú Thái mới làm mọi người nể phục, Uy không dám cãi, Bí thư không phản đối cho dù rất ấm ức nhưng tất cả đều biểu quyết tạm thời tôi tạm dừng việc điều hành dưới chức danh trưởng phòng mà chỉ là một nhân viên thường để chờ xử lý.
Mọi người ra khỏi phòng họp hết còn lại tôi, Uy đến cạnh tôi, khẽ cúi xuống tai tôi thì thầm :
- Tôi không ngờ Lam lại bệnh hoạn thế, đẹp như Lam …Chậc! Uổng thật! Thằng Cảnh chụp cũng rõ nét ra phết nhỉ?

Tôi đứng phắt dậy, đúng là Uy thật, suýt chút nữa tôi đã táng thẳng vào mặt Uy một quả nhưng cửa phòng họp đang mở, cửa phòng làm việc của các bộ phận cũng đang mở trông thẳng sang phòng họp, trong phút chốc tôi tỉnh táo lạ, tôi dừng lại và ngồi xuống ghế. Toàn thân tôi run lên trong sự uất ức tột cùng, mồ hôi ướt sống lưng tôi, tay tôi mân mê chiếc bút bi rồi bẻ gãy tan nó lúc nào không biết. Khuôn mặt Uy cùng làn da tai tái và nụ cười nham hiểm làm tôi rùng mình.

Uy điềm nhiên đi ra và thầm nghĩ “Mày cũng bản lĩnh đấy, nếu mày đánh tao một cái thì mọi chuyện thật sự chấm dứt với mày.”

Hết giờ làm tôi mệt mỏi đi qua cửa phòng sếp Thái, thấy ông đang thẫn thờ ngồi thả khói thuốc, tôi thấy mình thật đáng trách không phải vì tình yêu của tôi với Thuỳ mà vì tôi đã làm sụp đổ niềm tin nơi sếp mình, định chào ông nhưng tôi thấy mình không nên làm ông xúc động nữa, tôi tần ngần đúng nhìn ông rồi bỏ ra về. Cái xe máy nặng chịch như cái xe tăng, Nhi chờ tôi ở cổng, nó bảo tôi :
- Tao nghe hết chuyện rồi, mày có đi được xe không hay để tao chở về?
Tôi ngước khuôn mặt rầu rầu nhìn nó :
- Tao đi được, mày cứ về đi.
Nói thế nhưng tôi biết thế nào Nhi cũng dắt xe đi cùng tôi, Nhi chờ tôi vào hẳn nhà rồi mới quay về.



*
* *




Tôi nhấc cái máy ảnh ra khỏi cổ, lê bước vào trong nhà đã thấy ba tôi đứng đó từ bao giờ, nhìn vẻ mặt giận dữ cùng sấp ảnh vẫn còn trên tay ba tôi run rẩy, tôi hiểu ngay cái thằng phá hoại ấy đã kịp gửi những tấm hình gây sốc cho gia đình tôi, hắn đang tập trung đánh tan tất cả những chỗ dựa, hắn muốn phá tan tất cả những sức mạnh nội lực của tôi, hắn thù tôi đến thế này sao, hắn muốn thấy tôi thân bại danh liệt mới hả dạ sao, tôi nghiến răng "Đã thế mày đừng mơ, tao sẽ không bao giờ chịu đầu hàng đâu! Cứ chờ xem đi thằng khốn nạn!"

Ba nhíu mày nhìn tôi, trỏ cái ghế và bảo tôi :
- Con ngồi xuống nói chuyện với ba!
Tôi im lặng ngoan ngoãn làm theo lệnh của ba. Giọng ba xúc động lắm, ông hỏi tôi :
- Đã lâu chưa?
- Ý ba là gì ạ? Lâu gì, lâu về sự thật về con hay về tình yêu của con và Thuỳ?
- Cả hai.
- Cả hai con đều mới biết gần nửa năm nay thôi ạ.
- Con nghĩ thế nào? Có nghiêm túc không?
- Thưa ba! Con ngần này tuổi chắc là con không đùa.
Ba tôi nổi cáu rôi, ông nói to hơn :
- Ngần này tuổi thì phải biết điều gì phải, điều gì trái chứ. Con được ăn học đàng hoàng tử tế, có học thức, có tri thức vậy mà lại để mấy cái chuyện vớ vẩn này xảy ra sao?
- Ba à! Thứ nhất đây không phải chuyện nhố nhăng như ba nói, thứ hai nó chẳng có liên quan gì đến học vấn hay trình độ cả.
- Người hiểu biết không ai hành xử như con.
- Đây là chuyện tình cảm ba à, nó không can hệ đến việc con là ai, con làm gì.
- Nhưng ba không tin đây là chuyện tình cảm, chuyện tình cảm muôn đời chỉ xảy ra giữa nam và nữ mà thôi chứ không có cái thứ tình cảm nào lạc loài và bệnh hoạn như thế này cả.
- Ba! Xin ba tôn trọng con, con đang rất nghiêm túc và nếu ba có ý định buộc con nghĩ lại thì câu trả lời sẽ là Không ạ! Con cũng đã muốn sống, muốn yêu như những người bình thường khác nhưng con không làm được, mọi thứ đến rất tự nhiên, con không tránh được!
- Con muốn ba tôn trọng con thì con vẫn phải nghe ba, con phải chấm dứt, hãy tỉnh táo để suy nghĩ lại, vẫn còn kịp con ạ, con không nghĩ đến con thì con cũng phải nghĩ cho Thuỳ chứ. Con không thể làm hại tương lai của Thuỳ được chỉ vì cái tình cảm khác người ấy của con. Đôi khi con người ta phải từ bỏ một số những cám dỗ để trung hoà lợi ích của những người thân con ạ!

Nghe ba nói thế, tôi bỗng nhớ Thuỳ quá, có phải tôi đang làm hại Thuỳ khi cố lôi kéo Thuỳ vào một câu chuyện mà có thể sẽ chẳng đi đến đâu như thế này không, có phải tôi quá ích kỷ khi chỉ nghĩ đến mình không, nếu không có tôi Thuỳ sẽ yên bề gia thất với Bảo, một cuộc sống đầy đủ, êm ấm, vài đứa trẻ kháu khỉnh còn với tôi, Thuỳ sẽ có gì? Tôi bỗng trở nên nghi ngờ mình, ba đã làm tôi lung lạc thật. Ông nhìn tôi, thấy đã có vẻ thuyết phục được tôi, ông nói tiếp :
- Con cứ nghĩ kỹ đi, nếu con cần ba có thể giúp con, vài ngày nữa con trả lời ba cũng được.

Tôi im lặng cúi đầu không nói gì, tôi cần phải gặp Thuỳ thì mới quyết định được mọi chuyện. Tôi không trả lời ba, mệt mỏi trốn về phòng mình để tránh bài diễn thuyết của ba. Tôi còn chưa kịp thay quần áo thì điện thoại đã lại réo vang, tôi giật mình, giọng ba Thuỳ ở đầu giây cho dù rất ít khi trò chuyện cùng ông nhưng tôi vẫn nhận ra những âm điệu xúc động và đang cáu giận lắm. Mọi thứ đang dồn dập tấn công tôi, đôi chân tôi đang mỏi gối nhưng tôi vẫn chưa chịu gục ngã, tôi phải sống! Tôi gác máy và tới gặp ông ngay.

Tôi hơi mất bình tĩnh khi thấy khuôn mặt ông đang tái đi, cặp kính trễ xuống sống mũi và đôi mắt ánh lên cái nhìn khinh miệt. Ông cất giọng nói với tôi bằng âm điệu hơi khó nghe vì nó cứ gằn lên như lời nói thoát ra từ cuống họng :
- Cô đã xem cái này chưa?
Tôi cúi mặt, vặn vẹo đôi bàn tay mình. Ba Thùy tiện tay quăng tập ảnh lên mặt bàn, những tấm ảnh bay tung toé trên nền nhà và trên mặt bàn kính, thái độ rất coi thường tôi. Tôi cố nhịn và nói nhỏ :
- Cháu đã biết ạ!
- Cô lỳ lợm lắm, cô đã biết mà vẫn bình thường thế hả? Cô đã biết thế cô có nghĩ cô đang làm hại con gái tôi không? Nó sắp lấy chồng đấy, một người chồng mẫu mực còn cô, cô nhìn lại mình xem, cô định đem đến cho nó thứ gì, cô chẳng có gì cả, cô rỗng tuếch và kém cỏi. Cô nghĩ có thể lôi kéo con gái tôi vào cái chuyện tình cảm nhảm nhí này sao. Không đâu nhà báo ơi, con gái tôi quen sống trong nhung lụa rồi, nó không thể đi với cô nhất là khi cô không phải là một thằng đàn ông. Cô không phải là chỗ dựa của nó, nó cần Bảo, cần một chàng trai tài năng đủ sức lo cho nó, cô phải hiểu điều đó chứ. Tôi để yên cho ông nói một tràng xa xả vào mặt mình, tôi cũng bắt đầu thấy nóng người lên vì sự khiêu khích đầy tính chất giễu cợt của ông nhưng tôi vẫn nghĩ vì Thuỳ nên cố nhã nhặn :
- Thưa bác, trước hết cháu muốn xin lỗi bác vì chuyện của cháu và Thuỳ đã làm bác phải đau lòng nhưng bác không thể ngăn nó vì nó đã xảy ra rồi, tiếp theo cháu cũng muốn bác hiểu cháu thật lòng thương yêu Thuỳ, chỉ có Thuỳ mới có thể khiến cháu tiếp tục hay dừng lại, Bảo là ai cháu không quan tâm và cháu tin rằng cháu đủ khả năng làm Thuỳ hạnh phúc. Bác cứ mạt sát cháu tuỳ ý bác nhưng bác đừng nghĩ rằng điều ấy đủ để làm cháu rút lui.

Ông già nhìn tôi, mắt mở to kinh ngạc, khuôn mặt từ tái sang đỏ tía, ông chỉ tay vào mặt tôi như muốn chọc thủng con ngươi tôi :
- Tôi không bao giờ ngờ con gái tôi lại giao du và mang đến nhà một đứa ngông cuồng và thiếu sự dạy dỗ như cô. Tôi nghĩ rằng chắc ba cô cũng đã biết chuyện và tôi tự hỏi ông ấy sẽ đau đớn đến thế nào khi biết mình có một đứa con lạc loài như cô.
- Thưa bác, đúng là ba cháu đã biết chuyện nhưng ba cháu không xúc phạm cháu như bác đang làm và ba cháu cũng chưa bao giờ hà khắc với con cái như bác đang làm với Thuỳ, có thể ba cháu không tán thành nhưng ba cháu sẽ xử sự khác với bác.

Ông già bị tôi làm cho nổi điên lên, ông đập đánh rầm vào mặt bàn, miếng kính xô ra, suýt chút nữa nó rơi xuống. Ông nhìn tôi, đôi mắt long lên :
- Cô là một đứa ích kỷ và hỗn láo, cô là đứa chưa ráo máu đầu sao dám dạy tôi cách giáo dục con cái, cô chìa đôi bàn tay mình ra xem, cô có tài gì, một đôi bàn tay chỉ quen cầm cái máy ảnh chạy lông nhông ngoài đường thế mà đòi nắm tay con gái tôi ư? Tôi nói lại lần nữa, cô hãy chấm dứt ngay việc dụ dỗ con gái tôi nếu không tôi sẽ làm cho cô và ngay cả con gái tôi phải nhục nhã trước bàn dân thiên hạ đấy!

Lời đe doạ của ông chẳng những không làm tôi sợ mà nó như dầu đổ thêm vào ngọn lửa tức giận đang cháy trong tôi, tôi nói với ông rất quả quyết :
- Thưa bác, cháu không đầu hàng, hạnh phúc của Thuỳ là do Thuỳ quyết dịnh, không ai trong chúng ta kể cả bác và cháu được quyền can thiệp vào điều đó.
Ông già run giọng chuyển sang thái độ hạ nhục tôi :
- Sự ngang bướng của cô bắt đầu làm tôi nghĩ rằng phải chăng cô đang lợi dụng con gái tôi, tôi đọc báo thấy những kẻ như cô chuyên đi lợi dụng và ăn cắp tiền của của những người đàng hoàng.
Tôi đứng vụt dậy trước sự xúc phạm mà ba Thuỳ dành cho mình :
- Thưa bác, bác sẽ chẳng thể làm cháu đầu hàng bằng cái cách hạ đẳng thế đâu ạ. Cháu không từ bỏ, chắc chắn thế!
Ông già sôi máu, vung tay chỉ ra phía cửa :
- Cút ngay! Tôi sẽ cho cô trắng mắt ra!

Tôi nhếch mép cười, chẳng quan tâm tới điều đó, tôi cũng muốn rời khỏi đây mà. Tôi bước chân đi mà vẫn như thấy khuôn mặt đỏ gay cùng ánh mắt long lên đằng sau mình. Tôi kính trọng ba Thuỳ nhưng cái tài đã lấn lướt cái tình trong ông, ông thật là một con người đầy bảo thủ, hà khắc và cứng nhắc. Với chính con mình ông cũng mang cái lề lối giáo dục cứ như thời Trung cổ, lễ giáo phong kiến. Tôi mệt, tôi bắt đầu thấm mệt, chỉ còn Thuỳ là nguồn động viên duy nhất với tôi lúc này, nụ cười ấy, khuôn mặt ấy làm tôi vợi đi những lo âu và bực dọc lúc này.         

Tôi có thể kiên cường nhưng tôi chưa thổi được cái sự kiên cường ấy vào tâm hồn cô gái yêu thương của tôi. Thuỳ vẫn còn dao động, vẫn còn đắn đo lắm khi mỗi một lời nói của ba cô như một ngọn roi quất vào tâm can cô làm cô thức tỉnh, cô tỉnh táo để nhận ra những khó khăn đang chờ đợi chúng tôi. Thuỳ những tưởng mình có thể vượt qua tất cả để ở bên Lam chỉ cần có tình yêu nhưng Thuỳ đã lầm. Thuỳ không thể biết được cái cảm giác sợ hãi và xấu hổ khi ba cô khinh khỉnh ném mấy tấm hình vào mặt cô. Thuỳ run rẩy, cúi gằm mặt không dám nhìn ba như thể cô vừa phạm trọng tội mà có lẽ trong con mắt ba cô thì nó là trọng tội thật.

Thuỳ không biết ai đã chụp những tấm hình này, không biết Lam đã biết điều đó chưa. Thuỳ yêu Lam nhưng cô chưa lường hết những chuyện sẽ đến với mình, cụ thể như tình huống này chẳng hạn. Ba Thuỳ nheo mắt, nhếch mép nhìn cô con gái trong bộ dạng xiêu vẹo, đáng thương :
- Xem đi con! Con là một đứa ngu ngốc và mê muội, con tìm thấy gì ở nó?
- Thưa ba con thấy tình yêu ở Lam.
- Câm ngay! Ba cấm con nói về tình yêu với nó.
Thuỳ vẫn không chịu thua ba :
- Ba à, có thể ba không hiểu nên không chấp nhận nhưng tự con thấy mình đã lớn và con có quyền quyết định tương lai của mình chứ ạ.
- Con đừng học đòi cái lối lối sống phương Tây, ý ba thế nào con phải nghe theo thế, cấm cãi.
- Con sẽ nghe ba nhưng chuyện tình cảm của con thì không ạ!

Ba Thuỳ cáu tiết nói to :
- Con đừng bướng! Đặt giả thuyết những tấm hình này rơi vào tay Bảo, nó sẽ làm gì con và cả Lam nữa? Nó sẽ không để yên đâu.
- Con biết nhưng con không quan tâm điều đó ba ạ.
Ba Thuỳ hét lên :
- Không nói đến Bảo mà ngay đến bạn bè con, đồng nghiệp của con thôi, nếu họ biết thì con nghĩ sao, con đủ dũng khí mà ngồi xổm lên dư luận không?
- Thưa ba, con không biết nhưng...con với Lam con thật lòng ba ạ!
- Con định tìm kiếm sự thông cảm từ ba chăng? Mở mắt ra con ơi, không bao giờ đâu, ba không cho phép đứa nào làm hại tương lai của con gái ba đâu.
- Lam đâu có làm hại tương lai con, Lam thương con nhiều lắm ba ạ.
- Không, nó không thương con, nó thương con thì nó phải biết điều gì tốt cho con,
ngược lại, nó ích kỷ và ngang tàng khi cứ cố níu kéo con, nó lợi dụng con, lợi dụng cả về tinh thần lẫn vật chất, con không hiểu à?
- Ba đừng xúc phạm Lam, với con Lam chưa một lần lợi dụng.

Ba Thuỳ thấy con gái uơng bướng nên ngẫm nghĩ rồi đổi chiến thuật :
- Con không nên cãi ba nữa, con phải nghe ba, chấm dứt chuyện này ở đây, hãy nhìn thẳng vào thực tế đi, cái chức trưởng khoa chỉ còn là vấn đề thời gian với con, nay con vướng vào chuyện đó kể như sự nghiệp đi tong chưa kể đến việc con sẽ sống bằng gì, sống như thế nào. Con cũng phải nghĩ đến ba nữa chứ, từng này tuổi đầu rồi còn bị thiên hạ người ta mắng vào mặt cho là vô phúc. Con hãy nghĩ đến vong linh mẹ con, con làm thế là có lỗi với bà ấy nhiều lắm.

Cứ cái giọng đều đều ấy, ông lấn át Thuỳ, ông không cho Thuỳ có cơ hội mở miệng, ông dồn Thuỳ vào chân tường, bây giờ thì Thuỳ yếu ớt dần thật, không biết phản kháng thế nào, rõ ràng những phân tích của ba đã làm Thuỳ xiêu lòng, ông đã xoáy sâu vào đúng cái yếu điểm của Thùy là về người mẹ cô vô cùng thương yêu, chỉ bằng một phát đạn, ông hạ gục Thùy, ông biết đã thuyết phục được Thuỳ, Thuỳ bắt đầu thấy sợ hãi và hoài nghi về nghị lực để bước qua dư luận. Ba Thùy bước đến bên con, môi nở một nụ cười chiến thắng, ông chốt một câu cuối cùng cho chắc chắn :
- Thôi con ạ, bỏ đi, cứ coi như một cuộc dạo chơi để tích luỹ kinh nghiệm sống thôi, giờ hãy quay về và sống như kế hoạch đi con. Với lại tương lai của Lam đang rực rỡ trước mắt, nếu dính vào con nó sẽ chỉ là con số không mà thôi. Hãy nghe ba, ba luôn ở bên con, mọi thứ ba có nhà cửa, xe cộ, tất tật những thứ này ba không để cho con thì cho ai.

Nói rồi ông ôm con gái vào lòng vỗ vỗ lên bờ vai đang rung lên của Thuỳ. Thuỳ bắt đầu khóc, Thuỳ khóc to lắm, Thuỳ khóc không ngăn nổi, Thuỳ đang rối lên như mớ bòng bong. Thuỳ yêu Lam, Thuỳ không muốn bỏ Lam, Thùy đau khổ khi nghĩ đến ngày mai cô sẽ sống mà không có sự hiện diện của Lam. Đã rất lâu rồi, cô mặc đẹp cũng chỉ để cho Lam ngắm, cô ăn vì Lam, mặc vì Lam nhiều khi ngủ cũng là Lam, lâu dần nó như một thói quen không thể thiếu giờ dứt ra, cô không đành lòng, cô không đủ sức, cô đang đau khổ quá. Ngày mai ư? Cô phải đối diện thế nào trước mặt Lam, cô sẽ nói gì với Lam, cô sẽ làm Lam đau khổ, tuyệt vọng và căm thù cô đến tận xương tuỷ chăng?

Mất Lam, cô sẽ mất sự say mê, niềm hứng khởi, mất Lam cô mất đi nhiệt huyết sống, mất đi sự sáng tạo nhưng ba cô đang mở cái cánh cửa thực tế trước mắt cô, cô đã thật sự suy nghĩ chín chắn chưa, con đường nào cho cô và Lam đi đây? Nhưng nếu chọn Lam, cô sẽ làm Lam mất tất cả và chính cô cũng phải từ bỏ tất cả, danh vọng, tiền tài, địa vị và thậm chí mất luôn cả tình phụ tử cuối cùng giữa cô và ba. Sự đấu tranh giằng xé tâm can cô, chưa lúc nào Thùy thấy đau như lúc này. Cô khẽ nhìn ba qua hàng nước mắt, khuôn mặt ông đầy những nếp nhăn, vẻ khắc khổ già nua giờ này sao rõ ràng thế. Ba ơi! Sao cuộc đời này éo le và ngang trái làm vậy, tại sao con không thể sống một cuộc sống như con muốn? Rồi cô nghĩ đến mẹ, nghĩ đến từng ấy thời gian sau khi mẹ mất, ba cô cô quạnh và gà trống nuôi con một mình, nhiều đêm Thuỳ thấy ông ôm lấy ảnh mẹ Thuỳ và khóc. Thuỳ thương ba lắm. Thuỳ quệt nước mắt, cô mệt mỏi bảo ba :
- Ba cho con suy nghĩ.

Thế rồi cô bỏ về phòng, những tấm hình chụp cô và Lam đã đánh sập ý chí của cô, cô nằm nhìn trân trân lên trần nhà, đầu óc cô trống rỗng, chừng gần một giờ đồng hồ sau, cô dậy, cô quyết định rồi, cô sẽ làm theo lời ba coi như cô tự chôn sống mình để báo hiếu công ơn sinh thành của ba mình và cũng để cho mọi chuyện trở về sự cân bằng như lúc ban đầu, có thể vì điều đó cô sẽ mang tội với Lam.
Thuỳ nói mà vẫn còn nấc :
- Con sẽ nghe ba!
Ông già mừng rỡ như vừa giải thoát được một mối hiểm hoạ lớn. Ông đã thắng, ông khẽ nhếch mép cười khi nghĩ đến Lam.



*
* *



Tôi ra về mà lòng rối bời, tôi còn chưa nói với Thuỳ về những việc đã xảy ra, tôi sợ Thuỳ sốc, tôi muốn tìm cách nào đó hợp lý và nhẹ nhàng để Thuỳ tiếp cận chuyện này. Với tôi giờ đây cái danh trưởng phòng cũng chẳng có ý nghĩa gì mấy so với việc làm sao để tôi có Thùy. Tôi giơ tay nhìn đồng hồ, giờ này có lẽ Thuỳ cũng đã về nhà, tôi hơi lo, không biết ba Thuỳ có giở trò gì không? Tôi muốn gặp Thuỳ tối nay để cùng Thuỳ bàn phương án đối phó, tôi bấm máy nhưng Thuỳ tắt máy. Tôi hơi chột dạ, không biết đã xảy ra chuyện gì. Tôi quyết định về qua nhà tắm táp để tinh thần minh mẫn rồi sẽ lộn lại nhà Thuỳ tìm hiểu xem liệu có chuyện gì không?

Tôi thất thần bước vào nhà, mẹ đang nhìn tôi, đôi mắt bà buồn rười rượi, nỗi lo lắng và thất vọng trong đáy mắt mẹ làm tôi muốn oà khóc, tại sao chúng tôi không là những con người bình thường như hàng vạn những con người khác, tại sao thế nhỉ, có phải như thế này mới gọi là cuộc sống không? Mẹ có biết rằng chính chúng tôi là những người vô cùng thiệt thòi khi sinh ra và lớn lên đã không giống ai thế này, chúng tôi mới là những người đáng được thông cảm và khoan dung không? Ấy vậy mà tôi lại đang làm mẹ đau bằng cái con người thật của tôi đấy. Mà kể cũng đau thật, 26 năm mang nặng đẻ đau, âu lo, bươn chải, giờ trồng cây đến ngày hái quả thì lại phải phiền muộn vì quả không được như ý mình. Tôi hiểu mẹ, hiểu ba nhưng tôi đã quyết rồi, tôi sẽ không từ bỏ, không đầu hàng, tôi sẽ làm ba mẹ tự hào vì tôi bằng chính sức lực và khả năng của tôi, mọi người sẽ phải xem xét lại quan điểm của họ, tôi sẽ làm điều đó vì tôi tin bên tôi có Thuỳ. Tôi ngẩng cao đầu nhìn mẹ, không lảng tránh nữa, tôi rành rọt :
- Thưa mẹ! Con đã về!
Mẹ thấy thái độ tự tin của tôi thì vẻ mặt cũng bớt rầu rĩ nhưng giọng vẫn còn buồn lắm :
- Con đi tắm đi rồi còn ăn cơm.
Tôi lặng lẽ gật đầu.

Tối ấy, tôi không cần đến nhà Thuỳ mà Thuỳ đã hẹn gặp tôi trước, tôi cuống cuồng phóng xe đi vì sợ Thuỳ phải chờ. Thấy Thuỳ, hai mắt tôi sáng hơn sao, Thuỳ không nhìn tôi vì dấu đôi mắt đã sưng húp vì khóc. Ánh đèn vàng nhạt làm tôi cũng không nhận ra điều đó. Tôi nắm tay Thuỳ và vội vàng :
- Thuỳ này! Lam có chuyện muốn nói.
Tôi định nói về việc tôi bị cách chức khi còn chưa kịp nhận quyết định hòng mong tìm sự cảm thông từ người yêu nhưng Thuỳ đã trả lời :
- Thuỳ cũng có chuyện muốn nói với Lam.
Tôi gật đầu và hối Thuỳ :
- Thế Thuỳ nói trước đi.

Thuỳ khẽ xoay người, rút tập ảnh từ trong túi xách ra, Thuỳ đưa nó cho tôi, không nhìn tôi và hỏi :
- Lam biết chuyện này chưa?
Tôi lặng đi nhìn Thuỳ và khẽ gật đầu, Thuỳ nâng ly nước lên môi nhấp một ngụm rồi ngập ngừng :
- Lam này! Chúng mình phải dừng lại thôi, Thuỳ không thể!
Tôi ngạc nhiên nhìn Thuỳ :
- Tại sao? Tại ba Thuỳ phải không?
- Không hẳn vậy mà còn tại nhiều chuyện khác nữa, Thuỳ sợ Lam ạ.
- Thuỳ đã từng nói chỉ cần có tình yêu của Lam là Thuỳ sẽ vượt qua tất cả mà.
Thuỳ nhổm người dậy, khẽ chồm về phía tôi :
- Lam! Thuỳ đã từng nghĩ thế nhưng Lam hãy thực tế đi, chúng mình sẽ sống ở đâu, sống bằng gì, chúng mình sẽ bị mất việc, mất gia đình Lam hiểu không?
- Lam chấp nhận tất cả chỉ cần có Thuỳ.
- Nhưng Thuỳ không chấp nhận tất cả. Thùy xin lỗi Lam, hãy nghĩ những ngày qua chỉ là một kỷ niệm của sự nông nổi Lam nhé!

Câu nói của Thùy như một cái tát giáng vào mặt tôi nhưng tôi vẫn cố năn nỉ Thuỳ :
- Không! Với Lam nó không hề nông nổi. Thuỳ! Hãy nghĩ lại đi, Lam có thể làm việc chăm chỉ vì tương lai của chúng mình mà, Lam hứa sẽ không để Thuỳ phải khổ đâu. Lam không đồng ý để Thùy bỏ Lam thế, Lam không cho.
- Không! Lam không hiểu hả, vấn đề là chúng mình còn có cha mẹ, những người mà chúng mình kính trọng, Thuỳ không thể làm ba mình đau lòng. Thùy đã quyết rồi, Thuỳ không muốn tiếp tục nữa, Lam đừng tìm Thuỳ và hãy tôn trọng cuộc sống riêng của Thuỳ.
Và Thùy nhìn vào mắt tôi dè dặt :
- Thùy thấy sợ, Thùy không vượt qua được Lam ạ! Mong Lam hiểu Thùy.

Giờ thì tôi thực sự đã chết, trái tim tôi chết, nó yếu ớt và đang lặng đi từng hồi, mỗi nhịp đập của nó chỉ như cái quả lắc đồng hồ chậm chạp tíc tắc, tíc tắc, nó có thể dừng lại bất cứ lúc nào. Tôi hiểu Thuỳ, khi cô ấy đã quyết thì thật khó thay đổi, nếu tôi cứ cố níu có lẽ sẽ càng làm cô ấy thấy ngột ngạt và sợ hãi. Tôi tựa lưng vào thành ghế, mắt nhìn ra ngoài đưòng, im lặng, không biết phải làm thế nào. Tôi vừa mất đi hạnh phúc, một sự mất mát khó tưởng như khi tôi có nó, chấm hết cho một cuộc tình, tôi chẳng thể làm gì khác được khi chính tôi cũng đang rơi vào bế tắc. Tôi cay đắng, cổ họng tôi nghẹn lại, tôi sắp khóc, mắt tôi đã ầng ậng nước rồi, tim tôi run lắm rồi, trí não tôi đã mềm nhũn rồi, tất cả chỉ để chuẩn bị cho một cơn mưa trong lòng tôi. Thuỳ ơi! sao nỡ làm Lam đau?

Thuỳ thấy tôi im lặng nên hỏi tôi :
- Lam muốn nói gì với Thuỳ?
Tôi chua chát lắc đầu :
- Giờ thì không quan trọng nữa Thuỳ à, Thuỳ về đi, Lam ngồi thêm lát nữa sẽ về. Lam sẽ làm như Thuỳ nói nhưng xin Thùy hãy nhớ, nếu sau này Thuỳ gặp bất cứ khó khăn gì thì Lam vẫn luôn chờ Thuỳ, Lam vẫn luôn ở đằng sau Thuỳ.

Thuỳ vội vã gật đầu và vội vã đi ngay ra ngoài, cô không thể ngồi lâu hơn được nữa. Ra đến cửa, cô ngồi thụp xuống một góc khuất và ôm mặt khóc, nước mắt uớt hết cả ngực cô nhưng chẳng có bàn tay êm ái của Lam lau khô nữa. Những lời nói của Lam như lưỡi dao khứa vào nỗi đau trong cô, cô chẳng đáng để Lam đối xử tốt thế, sao Lam không gào lên, không chửi mắng hay nguyền rủa cô để cô thấy mình bớt ân hận. Sao Lam không tát cô một cái thật mạnh cho đáng đời cô? Lòng cô quặn thắt, trái tim tê dại trong nỗi đau đớn vì nghĩ đến ngày mai, nghĩ đến cái ngày mà cô phải dâng hiến thân xác mình cho một người mà cô chẳng còn chút mảy may thương hại.

Còn lại mình tôi, cô đơn, trống trải, mọi thứ vỡ oà, nỗi đau chồng chất nỗi đau. Tôi ngây dại như một kẻ điên, mọi thứ đang đóng cửa trước mắt tôi. Hoang mang! Tôi biết làm gì? Vượt qua để sống hay đầu hàng số phận? Tuyệt vọng hay tiếp tục hy vọng? Tôi phải chọn!