Ngày cưới Thuỳ, Thuỳ không mời tôi, tôi coi đó là đặc ân cuối cùng mà Thuỳ dành cho mình. Cái ngày ấy với tôi nó dường như một mũi giáo đâm thẳng vào trái tim quá nhiều yêu thương của tôi.
Tôi bỏ đi công tác từ trước hôm ấy hai ngày, tôi muốn xa Hà Nội, muốn tìm quên ở một nơi nào đó xa lạ. Cuộc đời là một tập hợp của những cảm xúc yêu thương, hạnh phúc hay đau khổ, chẳng có ngày nào là tôi không ngửa mặt lên Trời để cầu mong bình yên sớm quay về nơi con tim mồ côi.

Tình cảm tan vỡ, công việc thì ngày một thậm tệ, cũng dễ hiểu khi thấy tôi sa sút đi trông thấy. Uy dìm tôi không ngóc đầu lên được hòng mong tôi bỏ việc nhưng Uy không thể nào hiểu nổi vì đâu mà cái sức sống trong tôi lại dai dẳng và mãnh liệt đến như vậy, tôi không bao giờ khuất phục Uy và tôi cũng chẳng dại gì chuyển cơ quan, thế nào Uy cũng sẽ gửi những tấm hình như vừa rồi để phá tôi, chi bằng cứ để một chỗ biết thôi, thế hoá lại hợp lý. Còn nếu tôi muốn đi, tôi sẽ đi theo tư thế của người chiến thắng nếu không tôi quyết sẽ trở thành một chướng ngại trên con đường chinh phục danh vọng của Uy.

Trở thành cái gai trong mắt Uy nên tôi bị cử đi công tác nhiều hơn cho khuất mắt, phụ trách những mảng đề tài gai góc hơn nhưng tiền thì đương nhiên là tỷ lệ nghịch với sức lực mà tôi bỏ ra, chức vụ của tôi vẫn đang tạm đình chỉ để chờ cấp trên xem xét mà cấp trên thì…có hoạ chờ được vạ thì má đã sưng.

Tôi cũng không còn ở với ba mẹ nữa. Sau khi Thuỳ bỏ tôi, tôi gần như cô độc, ba mẹ chẳng thể giúp gì tôi về mặt tinh thần, ba cho chuyện của tôi là nhảm nhí và hoang tưởng còn mẹ thì chỉ buồn rầu nhìn tôi, hầu như tối nào tôi cũng thu lu ngồi trong góc nhà, tôi tắt hết đèn điện, không gian của tôi chỉ là căn phòng nhỏ bé, tối mù. Trong bóng tối mắt tôi cứ thao láo nhìn, tôi nhìn gì? Chẳng biết nhưng có lẽ tôi nhìn đời, tôi thú vị khi quan sát cuộc đời từ trong bóng tối, tôi thấy được sự thật. Trí óc tôi căng ra, cảm giác buồn, đau khổ trộn thành một khối tấn công tôi, thúc vào ngực tôi khiến tôi không thở được, mắt mũi tôi cay xè. Tôi cứ ngồi như thế cho đến khi mệt quá tôi ngã gục ra nền nhà và ngủ lúc nào không biết. Cứ như thế tôi suy nghĩ rất nhiều, tôi không thể đóng cửa những ước mơ khi vừa mới hơn hai chục tuổi đầu và càng không thể kết thúc cuộc đời mình khi còn quá trẻ và sau cùng tôi quyết định dọn ra ở riêng. Tôi chọn con đường độc lập, tự do để theo đuổi những cái hoài bão mà chính bản thân mình cũng không dám chắc chắn nhưng tôi vẫn phải hy vọng. Tôi thuê trọ trong một khu tập thể cũng gần nhà tôi, ba tôi không hài lòng nhưng ông cũng không muốn có đứa con như tôi trong nhà, cực chẳng đã ông đẩy tôi ra đời bằng cái con đường không ầm ĩ nhưng đầy khắc nghiệt.

Ông biết tính tôi ngang bướng nên khó mà thuyết phục nổi tôi sống theo ý ông thế nên khi tôi nói về quan điểm chuyện tình cảm của mình, ông bảo tôi :
- Ba biết sẽ chẳng thể lay chuyển được con nhưng chắc con hiểu nếu con chọn cuộc sống đó con sẽ không còn chỗ trong nhà này.
Chỉ đơn giản vậy thôi và tôi cũng thẳng thắn với ba :
- Thưa ba, con rất hiểu và con đã chuẩn bị đầy đủ để đi khỏi nhà.
- Ba rất tiếc, ba mẹ đã từng hy vọng rất nhiều ở con.
- Con sẽ không làm ba mẹ thất vọng.
Ba tôi cười buồn :
- Đã rồi còn gì nhưng con đã chọn, con ráng mà sống cho tốt.
- Ba yên tâm, con là con ba, những phẩm chất tốt đẹp của ba cũng đang cháy trong con, không gì làm con sa ngã đâu.
Ba bắt tay tôi như bắt tay một người bạn :
- Hãy chứng minh cho ba mẹ và mọi người thấy rằng con đúng và chúng ta lầm, đó là cách duy nhất để con cải thiện hình ảnh trong mắt ba.
Tôi im lặng như một sự đồng ý. Ba con tôi chỉ nói với nhau vỏn vẹn có mấy câu nói đó nhưng trong thâm tâm, cả tôi và ba đều hiểu không thể ép nhau sống theo cái cách của mỗi người đã chọn.

Bác Dũng thì từ đầu chí cuối khi biết sự thật chẳng nói lời nào, không hiểu sao ông lại có cảm giác muốn ủng hộ chuyện của tôi và Thuỳ. Ông không muốn tôi rời khỏi nhà nhưng nhà này có phải của bác đâu mà có thể can thiệp. Tôi lạch cạch kéo cái vali qua phòng bác, bác mở to cửa, vẫy tôi vào, ông ngồi nhìn tôi âu yếm và hỏi :
- Con có sợ không?
Tôi cười nhìn bác :
- Cháu bác mà, có biết sợ gì đâu, bác ở lại nhớ giữ sức khoẻ nhé.
- Con nói cứ như đi hẳn ấy, rảnh thì về thăm bác và ba mẹ mày chứ.
- Ồ! Cái đó thì tất nhiên rồi ạ!
- Đừng có buồn nhé, con người có số phận cả đấy, cái gì thuộc về con thì trước sau cũng là của con thôi.

Tôi không biết bác ám chỉ điều gì nhưng trong lúc này đấy đúng là câu nói khích lệ đầy ý nghĩa mà tôi thực sự cần. Tôi định đứng dậy đi nhưng bác níu tay tôi lại rồi bác lục đục mở cái cánh cửa hộc bàn làm việc, bác lôi từ đó ra một cái bọc nho nhỏ gói bằng một tờ phê đúp giấy năm hào hai từ đời Napoleon rồi, màu nó đã ố vàng, nó được quấn bởi mấy vòng dây chun. Ông cẩn thận mở nó ra, bên trong là một xấp tiền, ông ngẫm nghĩ rồi dúi tất cả vào tay tôi :
- Cầm lấy đi con, bác chẳng có nhiều, bấy nhiêu đây mong rằng sẽ hữu ích với con.

Tôi lặng người, lúng túng vì cảm động, tôi không nói nên lời, đúng là tôi đang cần tiền thật, ba tôi không cho tôi một xu nào vì muốn tôi tự lập, tự thân vận động để khẳng định mình nhưng tôi sẽ chẳng có mặt mũi nào để cầm lấy số tiền kia. Số tiền là mồ hôi công sức của bác bao nhiêu năm, số tiền mà bác dành dụm phòng khi đau yếu, trở trời. Tôi nhìn đôi bàn tay mình và chợt nhớ đến những câu nhục mạ của ba Thuỳ, chẳng nhẽ tôi lại không tự nuôi nổi bản thân. Tôi tần ngần. Không! Tôi không thể nhận! Tôi còn trẻ khoẻ, không thể nhận sự trợ giúp từ một ông già cô đơn và thương tật như thế kia. Tôi ôm chầm lấy bác, hai bác cháu nước mắt lưng tròng, tôi nói trong nghẹn ngào :
- Con không lấy đâu, bác giữ lấy còn lo cho tuổi già.
Bác Dũng vẫn cứ cố ấn gói tiền vào tay tôi nhưng tôi một mực từ chối. Cứ đưa đi đẩy lại mãi cũng kỳ cục, bác biết sẽ chẳng làm tôi đổi ý được nên nói :
- Thôi được rồi, con không lấy nhưng bác sẽ giữ nó để nếu cần con có thể dùng nó, nếu con khó khăn dứt khoát phải nói với bác nghe chưa.
Tôi vâng dạ. Hai bác cháu tôi cứ nấn ná, không muốn dời, chúng tôi bịn rịn như phải chia tay nhau suốt đời. Sau cùng bác xoa đầu tôi :
- Thôi, con đi đi, cố gắng lên nhé thiên thần của bác!
Tôi giơ ngón cái và kèm theo một nụ cười :
- Chúc bác ở lại mạnh khoẻ và lại tiếp tục rèn luyện thân thể để bảo vệ Tổ quốc!
Bác cười trong làn nước mắt, đôi mắt đã mờ đi vì thương tôi.

Tôi nhìn lại căn nhà yêu thương, nhìn lại căn phòng ấm áp nhưng bề bộn của mình, hành trang tôi mang theo là máy tính và cái máy ảnh, những đồ vật quan trọng trong công việc của tôi, chỉ có thế thôi. Tôi chợt thấy tấm hình tôi và gia đình trên mặt bàn, tôi bước vào, khẽ nâng tấm hình lên, lấy cườm tay áo lau cái khung kính bị mờ vì bụi rồi tôi cẩn thận cất nó và đống hành lý của mình như mang theo tình cảm của những người thân yêu. Chỉ còn một người nữa tôi chưa tạm biệt, ấy là mẹ tôi, người mà tôi thương yêu vô cùng, tôi biết giờ này mẹ đang sụt sùi khóc dưới nhà bếp, đấy là cái góc của mẹ mỗi khi mẹ buồn. Tôi lặng lẽ đi xuống, hít một hơi thật sâu để lấy can đảm hầu chuyện mẹ. Từ bậc cửa tôi đã thấy mẹ, mắt mẹ loang loáng nước, thoáng thấy tôi bà nâng vạt áo lên chấm chấm vào đôi mắt ướt nhèm của mình. Tôi không thể cầm lòng được nữa, tôi bước tới, quỳ xuống dưới chân mẹ, tôi gục đầu vào lòng bà và tôi khóc, nước mắt tôi ướt hết hai chân mẹ còn tóc tôi thì ướt nước mắt mẹ.

Tôi cứ quỳ như thế, cứ khóc như thế trong lòng mẹ, tôi khóc vì những nỗi đau vì những câu chuyện muộn phiền, giang dở. Mẹ khóc vì những trăn trở của kiếp người. Tay mẹ đan trong mái tóc xơ xác của tôi, những ngón tay gân guốc, gày guộc, tôi cảm nhận rõ mảng da ngón giữa đã chai lên vì vất vả, bình thường tôi la oai oái nếu ngón tay ấy của mẹ chạm vào má mình vì tôi đau nhưng hôm nay tôi thấy nó thân thương lạ, tôi cứ cọ má mình vào vết chai ấy, nó ram ráp và chan chứa cả một nỗi niềm thương yêu không thể diễn tả hết. Những ngón tay này đã vì tôi vì gia đình gần ba mươi năm qua, những ngón tay nhỏ nhắn mà chứa đựng sức lực phi thường. Mẹ nhẹ nhàng bảo tôi :
- Để Mẹ lên lấy tiền đưa cho con.
Tôi cầm tay mẹ giữ lại :
- Con không lấy đâu, mẹ giữ lấy.
Mẹ tôi xót xa :
- Không có tiền thì lấy gì mà sống hả con, lương mày ba cọc ba đồng nay cứ phải ăn uống dè xẻn thì lấy sức đâu mà làm việc.
- Mẹ đừng lo cho con, đói thì đầu gối phải bò thôi.
- Con nói thế không được, có thực mới vực được đạo, tiền thuê nhà một tháng đã hết hơn nửa tháng lương rồi, còn cả trăm thứ tiền ấy chứ, mày ở với mẹ thì gọi là thêm đũa thêm bát chứ ra ở riêng cái gì cũng là tiền.
- Thế con không tự lập thì cứ tháng nào cũng về nhà xin mẹ tiền à, rồi mang tiếng là con gái cái bòn chứ ích gì.
Mẹ thở dài :
- Sao mà phức tạp thế, sao mày không như bình thường cho mẹ nhờ.
- Mẹ! Mọi chuyện rồi sẽ đâu vào đấy mà, không ai dỗi hơi cứ mãi để ý mình đâu, con ngần này tuổi đầu phải biết lo cho mình chứ, mẹ xem phim Tây ấy, nó tự lập từ năm 18 tuổi rồi.
- Tây Tàu đâu mẹ chả biết chỉ biết xã hôi bây giờ nhan nhản cạm bẫy, sơ xẩy một cái ai đỡ cho được. Mày cứ sống trong sự bao bọc của ba mẹ quen rồi, giờ ở một mình mẹ thật không yên tâm chút nào.
Tôi cười và xoa những đầu ngón tay mẹ :
- Tuần nào con cũng sẽ về thăm mẹ một lần mà nếu mẹ muốn cứ tối tối con đi bộ về đón mẹ đi tập thể dục, thế được chưa ạ?
Mẹ ấm ức :
- Ừ, mà mẹ thấy ba con cũng tệ, con là con đẻ chứ có phải con riêng đâu, ai nỡ đối xử thế.
Tôi thanh minh cho ba :
- Không sao mẹ à, đàn ông họ có cái lý của họ, ba cũng vì muốn con trưởng thành thôi.
Mẹ dõi đôi mắt ra phía cửa và thở dài :
- Kiếp người cũng lắm gian truân, mỗi người mỗi số phận, mẹ chẳng muốn trách gì con nữa, mẹ dứt ruột đẻ mày ra, mày đau mẹ cũng đau, thấy mày cứ lầm lũi như cái bóng thế mẹ lo lắm, mẹ chẳng hiểu cái thứ tình cảm của chúng mày là thế nào nhưng mày cứ quyết thế, mẹ không cản nữa. Mà con này, chuyện con cái Thuỳ…con cũng đừng có nghĩ ngợi nữa sinh bệnh nghe chưa con, số phận nó thế, con bé đẹp người, đẹp nết thế âu cũng là công bằng với nó.

Tôi nghe mẹ nhắc tên Thuỳ mặt mày lại ủ rũ, mẹ nói đến công bằng ư, theo tôi đấy là thứ công bằng giả tạo, cái công bằng mà người đời cố tình dựng nên nó khi không muốn chấp nhận những sự thật đã hiển nhiên. Tôi muốn quên Thuỳ, quên để Thuỳ hưởng trọn vẹn cái điều mà mọi người cho là hạnh phúc bên Bảo. Tôi thấy đã đến lúc phải đi nên đứng dậy nhấc cái vali :
- Con phải đi đây, mẹ rảnh thì thi thoảng đến thăm con nhé!
- Con không phải dặn, sáng mai mẹ đến ngay, nóng lòng nóng ruột lắm xem mày ăn ở sinh hoạt ra sao.
Tôi ôm mẹ và hôn chùn chụt vào má mẹ để che dấu đi nỗi buồn trong lòng mình.         

Thấm thoắt thoi đưa, Thuỳ đã lập gia đình được gần 5 tháng và tôi thì đã ra ở riêng được 6 tháng trời. 6 tháng vất vả và vô cùng khó khăn trong cuộc đời tôi, từ một đứa con được chiều chuộng, vô lo vô nghĩ giờ tôi phải lo toan đủ điều, tưởng như tôi đã gục ngã trước những mũi tấn công từ mọi phía, tưởng như đôi chân tôi đã quỵ ngã trước sức ép bủa vây. Tôi loay hoay, đánh vật trước những cái cỏn con mà từ trước tôi chỉ quen dựa dẫm vào mẹ. Với các đồng nghiệp dù cứ nói hùng dũng đến mấy nhưng khi đối diện với mọi người không thể nói tôi không mặc cảm. Thời gian đầu thật là vất vả, bạn bè chỉ có mỗi Nhi, chẳng ai hiểu tôi, tôi phải gồng mình lên hứng chịu sự đàm tiếu hoặc những cái nhìn nửa thương hại nửa ghê sợ từ đồng nghiệp, một số người hạn chế tiếp xúc với tôi, có người thậm chí còn hơi thái quá, đã có nhiều buổi sáng tôi không muốn đến cơ quan vì những ánh mắt ghẻ lạnh ấy.

6 tháng không có Thuỳ con tim tôi dường như đã chết, tình yêu với tôi giờ như một thứ xa vời và không hiện thực. Tôi đóng cửa lòng mình, sống khép mình và dè dặt với tất cả mọi người. Tôi như con chim sợ cành cong, sau sự việc của Cảnh và Uy làm, tôi luôn luôn cảnh giác vì sợ có người rình rập mình nhưng cũng may, đê tiện như Cảnh và Uy có lẽ trên đời cũng không nhiều.

Thế giới tinh thần của tôi chỉ là hình bóng Thùy với nụ cười ngọt ngào trong căn phòng ngổn ngang, bé tí xíu, chỉ là những tấm hình tôi nổi hứng chụp, là những buổi chiều tà tôi thả mình trên những con đường cây lá xác xơ, là những tối co ro trên chiếc giường một ôm vi tính và câu trộm Wifi nhà hàng xóm.

Trời vào đông rồi, ngày ngắn hơn đêm, đông sang càng làm lòng tôi giá lạnh. Tôi co ro thu mình trong cái áo phao, cổ bẻ cao nhưng không hề né tránh những con gió Bấc cù vào mặt mình. Tôi lột cái mũ len ấm áp để mặc mái tóc bẹp dí cho thần Gió nô đùa. Nhìn những đôi yêu nhau phơi phới mà tôi không khỏi chạnh lòng. Có những chiều tôi cứ ngồi chết lặng trên cái ghế đá nhẵn thín mà nghĩ về Thuỳ. Tôi nhớ Thuỳ, tôi rất nhớ Thuỳ, càng bảo lòng quên thì tim tôi càng nhớ. Không biết bao nhiêu chiều tôi lang thang, ngơ ngẩn lạc lõng giữa cái Thành phố xa hoa ồn ào và náo nhiệt thế này. Hầu như mỗi sự vật, mỗi hiện tượng đều có bóng dáng Thuỳ trong đó. Đã có nhiều khi tôi đã nghĩ đến việc mở lòng mình với một người khác nhưng tôi không làm được, bóng dáng Thuỳ luôn ngự trị trong trái tim tôi ngay cả khi tôi ngồi bên cạnh người nào đó.

Tôi không đốt những kỷ niệm giữa hai chúng tôi như người ta vẫn thường làm mà tôi giữ nó lại trong một cái hộp màu hồng. Tôi yêu quý nó như yêu chính mình, không hiểu sao tôi cứ nuôi ảo tưởng rằng Thùy sẽ lại về với tôi, có lẽ việc ấy cũng là nguyên nhân giúp tôi tồn tại, cứ qua mỗi một ngày tôi lại thầm nhủ “Chắc chắn tôi sẽ có Thuỳ nếu tôi biết phấn đấu và không ngừng hy vọng”.

Với công việc, giờ thì Uy có thể tha hồ phô diễn các trò tiểu nhân ra mặt, con mắt hắn nhìn tôi chẳng lúc nào không chứa đựng sự thù ghét và khinh thường, hắn trả thù vặt tôi thường xuyên. Những cái thù cá nhân và vặt vãnh càng làm Uy quá tiểu nhân trong mắt tôi, người xưa chỉ xếp trong xã hội có hai loại người đó là người quân tử và kẻ tiểu nhân, người quân tử là gió, kẻ tiểu nhân là cỏ, gió lúc nào cũng lướt trên cỏ và tôi tự ví mình cũng đang lướt trên cái thứ cỏ rác như Uy.

Đang lúc mưa như trút nước, nhìn cái máng nước khổng lồ từ nhà Trời đang cuồn cuộn tuôn xuống chẳng ai bạo gan mà bước ra ngoài ấy thế nhưng Uy vẫn cử tôi xuống cơ sở lấy tư liệu vì việc gấp lắm rồi nhưng khi tôi đi gần đến nơi Uy lại gọi về vì có hợp đồng quảng cáo với khách hàng, tôi lại tất bật quay trở lại Tòa soạn trong bộ quần áo sũng sĩnh nước, thân hình ướt như chuột lột.

Rồi có những ngày tôi còng lưng soạn hợp đồng, tiếp xúc khách hàng, đi về như con thoi đến khi công việc sắp thành thì Uy nói bên B hủy hợp đồng, tôi hỏi vì sao thì chỉ nhận được một câu trả lời rằng có một số điều khoản trong hợp đồng mà bên B không chấp nhận cho dù trên thực tế những điều khoản ấy đã được thương lượng trước khi hợp đồng lên mẫu. Tôi quyết tìm cho ra nguyên nhân thì bên đối tác trả lời chính Uy đã gọi điện đưa thêm một điều khoản bất hợp lý vào hợp đồng và đương nhiên nếu lãnh đạo không đồng ý thì nhân viên như chúng tôi làm sao tự ý ký hợp đồng. Rất nhiều và rất nhiều.

Nhưng lần tôi chua chát nhất là lần Uy ký giấy cử tôi đi thực tế, điều tra xã hội học về những người đồng tính trong một số quán bar hay sàn nhảy ở Thành phố. Bài phóng sự này lúc đầu mọi người vì lý do tế nhị nên nhất quyết không cử tôi nhưng Uy biết thân phận tôi nên kiên quyết muốn dùng việc này chơi trò xỏ lá tôi. Hắn ngon ngọt dỗ dành mọi người bằng cái lý do là hãy bỏ qua thân phận tôi mà hướng tới cái mục đích cao đẹp hơn tức là năng lực của tôi, hắn mong tôi thử sức ở một mảng đề tài mới. Tôi biết cái động cơ ấy của Uy nhưng vẫn nhận sự phân công mà không hề phản đối, chú Thái biết chuyện định can thiệp nhưng tôi không đồng ý. Mới đầu tôi cũng thấy cay đắng, thấy đời mình sao thật khốn nạn nhưng sau đó, sự tỉnh táo đã mang đến cho tôi một kế sách của riêng mình, tương kế tựu kế, Uy định bêu xấu tôi cũng là cái thế giới của tôi thì tôi sẽ dùng loạt bài này phản ánh những gì mà tôi nghĩ, tôi thấy, biết đâu thiên hạ sẽ có cái nhìn khác, mới và thông cảm hơn, tôi sẽ không để Uy toại nguyện. Tôi không muốn nhờ vả chú Thái nhiều quá, có lẽ tôi phải tự giải quyết những rắc rối của chính mình thế nên tôi nhẫn nhịn chờ thời cơ mà không một lời phàn nàn. Tôi cặm cụi, lăn lóc gần một tháng trời để hoàn thành loạt phóng sự ấy. Sự chân thực từ những tư liệu mà các nhân vật trong cuộc cung cấp cho tôi làm bài viết của tôi sinh động và khá “nóng”, thế là thay vì bị chèn ép tôi lại trở nên “nổi” mới chết. Lần ấy Uy bị tôi chơi lại, càng thêm cay cú tôi nên tôi nhận được sự ưu ái từ tay sếp “tốt bụng” này những chuyến đi công tác liên miên.

Nhưng thật tình thì tôi cũng chẳng cần Uy phải phân công mà tự xin được đi công tác nhiều hơn phần vì muốn trái tim yên ả phần vì muốn tránh mặt mọi người nhưng bạn biết không, cổ nhân có câu cười một ngày chứ không ai cười được cả đời, lâu dần phần lớn họ cũng quên đi và làm quen với cái cảm giác phải làm việc với một người không giống họ nhưng công bằng mà nói họ thấy tôi đâu có phải người xấu, đồng tính không đồng nghĩa với sự xấu xa vả lại công việc làm báo khiến người ta cũng tiếp cận những vấn đề xã hội mới nhiều hơn nên cũng thông suốt phần nào. Họ đối xử với tôi như những người bình thường khác, cũng không phân biệt, không kỳ thị mặc dù nếu gọi là ủng hộ thì chắc chắn là không. Nhưng với họ, như thế là tôi đã quá thành công rồi. Chú Thái dường như cũng đã vượt qua được cái cú sốc tâm lý lớn do tôi mang lại nên ông đã trở về trạng thái cân bằng, ông lại thể hiện sự thiện cảm với tôi như trước. Ông và tôi lại ngồi trò chuyện hàn huyên đủ đường cả tiếng đồng hồ nhưng ông không thể quyết định được chức vụ của tôi. Ông chỉ có thể bảo vệ tôi trước sự tấn công của Uy khi nào nó quá vô lý và không thuyết phục, ngoài ra mảng đề tài của tôi nằm dưới sự phân công của Uy nên về mặt hình thức sếp Thái vẫn phải giữ thái độ dỹ hoà vi quý vì lợi ích của các nhân viên Toà báo. Tôi hiểu ông cũng còn trên đe dưới búa, khó mà làm căng được. Tôi cũng không muốn sếp khó xử nên chấp thuận làm theo tất cả những gì mà Uy phân công chỉ có điều tôi dứt khoát nói không với những đề nghị hợp tác làm ăn của Uy. Uy ức lắm nhưng hắn vẫn nghĩ rằng rồi tôi sẽ phải tự tìm hắn mà thương lượng vì ai chẳng muốn bát cơm của mình đầy đặn. Có lẽ Uy vô liêm sỉ nên nghĩ ai cũng như vậy, hắn hại tôi thê thảm, thù này tôi còn chưa trả làm sao có chuyện tôi bắt tay với giặc nhưng dù sao tôi cũng sẽ phải tìm cách cho Uy sập cái bẫy do chính hắn tạo ra. Với Uy nhân đạo là tự sát, nếu muốn vì mọi người có lẽ việc thiết thực là tôi phải lột trần được bộ mặt đạo đức giả của Uy.

Nhi cũng sắp làm đám cưới với Hùng, với nó đấy là kết thúc thật có hậu, tôi không biết có nên cùng quan điểm như thế không. Nhi lôi tôi đi khắp nơi để chọn váy cưới, chọn thiếp cưới, ngắm nó điệu đà làm dáng trong các kiểu váy tôi lại thấy lòng mình tê tái, đôi môi tôi khô nứt, tôi lại nhớ Thuỳ. Tôi cứ ngây mặt nhìn nó như vô thức, Nhi thúc tay vào vai tôi :
- Đầu óc mày để đi đâu đấy? Tao mặc cái nào đẹp?
Tôi giật mình cười cười :
- Tao đi cùng mày chứ biết cái nào đẹp xấu gì đâu, theo tao mày nên rủ chồng mày đi.
- Anh ấy bận, uỷ thác hết cho tao.
- Chồng con gì kiểu ấy, chuyện quan trọng tày đình thế này mà bận bịu nỗi gì, mày cứ dễ tính thế sau lấy nhau xong nó đè đầu cưỡi cổ mày.
- Thì biết làm sao giờ.

Tôi im lặng không nói, Nhi biết tôi không hài lòng, Nhi đánh trống lảng, kéo tay tôi ngồi ra cái ghế chờ và chuyển đề tài :
- Lam! Mày vẫn còn yêu cô ấy phải không, nói thật đi!
Tôi buồn so :
- Ừ, tao không quên được Nhi à.
- Ôi Giời! Đúng là con gà mờ, lần đầu tiên biết yêu mà, khổ thân bạn tao quá! Sao mày không nghĩ rằng còn có rất nhiều cơ hội cho mày ở phía trước?
Tôi nhún vai :
- Cơ hội? Với ai? Tao quen có Thuỳ rồi.
- Mày dấm dớ lắm, thế cứ định mòn mỏi trông chờ người ta chắc.
Tôi cười, chẳng nói gì, Nhi thở dài bên tôi thế rồi lần đầu tiên sau 5 tháng nó ôm lấy cánh tay tôi, ngả vào vai tôi và nói nhẹ nhàng :
- Tao thương mày quá đi Lam ạ!

Tôi cảm động, vậy là tôi lại sắp mất nốt nó, nguồn lực tinh thần của tôi. Tôi rất mong nó hạnh phúc, tôi càng đau khổ thì càng thấu hiểu giá trị của hạnh phúc và tôi muốn những người mà tôi thương yêu luôn được hưởng điều đó.



*
* *




Bác Dũng đến thăm tôi vào một chiều mưa lất phất, bầu trời u ám như cuộc đời tôi không có Thùy. Bác khó nhọc lê cái chân lên từng bậc cầu thang tối mù. Bác muốn mục sở thị cái cảnh “tự lập” của tôi. Bác lục tung căn phòng của tôi bằng cái nhìn thương cảm và ông cố nén một tiếng thở dài. Bác ngồi xuống cái ghế nhỏ tôi để đầu giường rồi khe khẽ hỏi :
- Con sống thế này à?
Tôi trả lời như không :
- Vâng! Có gì không ổn hả bác?
- Có, rất không ổn, tạm bợ và sơ sài quá.
- Nhưng con vui là được mà bác.
- Ừ, thôi không nhắc đến chuyện đó nữa.
- Sư phụ! Chẳng hay sư phụ đến thăm con hay còn có chuyện gì cần chỉ giáo nữa đây ạ?
Bác Dũng kéo tay tôi :
- Ngồi…ngồi xuống đây bác bảo đây!

Tôi ngoan ngoãn khoanh chân ngồi xuống tấm thảm trải nhà, Bác Dũng bắt đầu cuộc “phỏng vấn” :
- Cái chuyện này bác cũng đã định hỏi con lâu rồi nhưng chưa có cơ hội bây giờ có lẽ là thích hợp.
- Ôi Giời! Bác dài dòng quá đi, bác định hỏi gì con nào?
- À, ừ…bác…bác cứ định hỏi mày về chuyện với bác sỹ Thùy? Bác từng này tuổi, nghe mày nói chuyện yêu thương như thế mà cứ thấy lạ tai nay bác muốn tìm hiểu tình cảm ấy nó như thế nào?
- Như thế là bác không ủng hộ cháu phải không?
- Không phải, ý bác không phải vậy, bác già rồi có thể đã lạc hậu nhưng cái bác muốn biết là những suy nghĩ của con, của đại diện cái lớp trẻ bây giờ nó thế nào?
- Về chuyện của con thì thật là khó nói, khó giải thích cho người khác hiểu nhưng bác cứ đơn giản nghĩ như thế này thôi nhé, con người có giới tính nam và nữ nhưng xu hướng tình dục thì lại có thể không phân biệt như thế, con không thấy rung động trước lũ con trai nhưng con lại tìm thấy sự yên ả bên một người con gái, xét về mặt tự nhiên thì nó trái chiều nhưng đặt trong mối quan hệ tình cảm thì nó chẳng có gì là không chấp nhận được, có phải thế không ạ?

Bác Dũng cứ nhíu đôi lông mày suy nghĩ, khổ cái thân tôi quá! Giải thích cho một người có gia đình đã khó nay phải giải thích cho một ông già chưa từng yêu thì khó bội phần.
- Thế khi yêu như thế con có thấy khó khăn không?
- Có, muôn vàn khó khăn ạ!
- Con mong muốn gì khi chọn cuộc sống này?
- Con muốn tự do, muốn sống là chính mình.
- Mặc cho thiên hạ điều ra tiếng vào?
- Vâng! Vì con cần phải sống cuộc sống của con cho chính bản thân con.
- Yêu một người cùng giới có khác gì một người khác giới?
- Khác nhiều về biểu hiện nhưng bản chất thì giống nhau.
- Tình yêu như thế này có độ bền vững trong bao lâu?
- Còn tùy thuộc vào những người xây nó ạ.
- Thế thì cũng nhưng những cặp nam nữ khác phải không?
- Thì con đã nói nó cũng như thế mà, hạnh phúc nào cũng bắt nguồn từ cả hai phía.
- Trên thế giới ghi nhận bao nhiêu trượng hợp như con rồi?

Tôi cười phá lên trước câu hỏi mang tầm vĩ mô thế này :
- Trên thế giới chấp nhận những người như con chứ không ghi nhận.
- Những ai dễ ở vào hoàn cảnh như con?
- Bất cứ ai ạ, không phân biệt lĩnh vực hoạt động đâu ạ!
- Câu hỏi cuối cùng nhé, con… yêu Thùy thật lòng chứ?
- Dạ! Nhiều hơn yêu bản thân cháu ạ!
Bác Dũng cười và khẽ thở dài, nắm tay đấm vào bàn tay tôi ;
- Thế thì cố lên, thử thách sẽ làm cháu trưởng thành.
Nói rồi ông dõi mắt nhìn ra phía ngoài cửa sổ nơi có mấy nhánh hoa sữa đang đung đưa trong gió, còn sót lại một vài bông cuối mùa vội vàng nở mang hương thơm sưởi ấm căn phòng của một người cô đơn.



*
* *




Thuỳ thất vọng ngồi bên mâm cơm một mình nhưng Thuỳ không buồn, trái lại cô còn cảm thấy thoải mái khi được như thế này. Bảo cứ đi triền miên, có được Thuỳ rồi, anh càng yên tâm vì ván đã đóng thuyền, Thùy sẽ chẳng chạy đi đâu được. Giang sơn thay đổi, bản tính khó dời anh vẫn là một con người hay soi mói những chuyện vặt vãnh từ Thuỳ. Rõ ràng cả hai không hợp nhau về rất nhiều mặt. Thuỳ mất tự do ở thể tương đối. Thuỳ phải làm tất cả mọi việc trong nhà, từ A-Z cứ cặm cụi như một người làm mà chẳng có ai chia sẻ hay cảm thông. Có lần cô đã oà khóc khi phải bắc thang thay lại cái bóng đèn tuýp đã hỏng từ mấy ngày.

Những trận nhậu nhẹt của Bảo liên miên hơn, cơm Thùy nấu chẳng hề thua kém nhà hàng, ấy vậy nhưng anh vẫn không ăn, anh thích cái không khí quán sá với bè bạn, như thế nó giúp anh ăn ngon miệng hơn. Không ít lần Thuỳ đã phải thức giấc hầu anh lúc nửa đêm vì anh say quá, anh ói khắp nhà, mùi rượu, mùi thức ăn qua dạ dày làm Thuỳ oẹ liên tục, cô kinh tởm những thằng say nhưng cô đã chọn, cô không kêu ai được. Thuỳ cũng nhiều lần lựa lúc Bảo tỉnh táo để khuyên nhủ anh nhưng Bảo viện cớ muốn kiếm được tiền thì phải giao lưu, Thuỳ không thể vừa muốn có tiền vừa muốn có Bảo ở nhà. Ừ thì Bảo đã cố chấp đến vậy thì Thuỳ chỉ còn nước nhắm mắt mà cho qua, lâu dần cô thành quen, cô trở nên trơ lỳ cảm xúc, Bảo muốn đi đâu, làm gì cũng mặc Bảo. Thuỳ thấy tâm hồn mình đang dần chết đi, trông cô cứ rực rỡ như một bông hoa nhưng không ai biết rằng thật ra trong héo ngoài tươi thôi. Thuỳ và chồng cứ như vậy mãi thành ra càng xa nhau, cả hai ít khi tìm thấy tiếng nói chung cho một quan điểm nào đó. Họ hay cãi nhau những chuyện vặt vãnh. Bảo như một con thú cứ gầm lên mỗi khi cãi nhau với Thuỳ, anh đập tan những thứ gì ở bên cạnh mình, anh lồng lộn đá thúng đụng nia, đôi mắt anh đỏ quạch những cái nhìn tàn bạo. Thuỳ sợ, Thuỳ đã không yêu Bảo giờ cái nghĩa cũng càng nhạt đi.

Bảo thì chẳng mảy may lo sợ điều đó, anh đã có Thuỳ, thế là đủ, anh chẳng nghĩ có thằng nào cướp được cái hạnh phúc ấy từ anh. Suốt 5 tháng, Thuỳ giống như Lam, Thuỳ không được tự do nghĩ về Lam nhưng hầu hết thời gian trống cô đều dành cảm xúc của mình để nhớ về Lam. Suốt 5 tháng Thuỳ không nhận được một chút tin tức nào từ Lam, cô lo lắng, sốt ruột nhưng bổn phận của cô giờ là ở đây nên cô đành ngậm ngùi chịu đựng. Cô mệt mỏi và đau khổ cả thể xác lẫn tinh thần, chỉ có khuôn mặt của ba cô rạng ngời mỗi khi thấy cô và Bảo dến chơi mới có thể an ủi cô đôi chút, chí ít thì cô cũng còn thấy mình có tí giá trị.

Tối nay Bảo lại về muộn, là tối thứ bao nhiêu cô không rõ và cô cũng chẳng quan tâm, ăn tối xong, cô trèo lên giường ngồi xem tivi một mình, quá khuya vẫn không thấy tăm hơi Bảo đâu, Thùy không có ý chờ nhưng Bảo về mà thấy Thuỳ đã ngủ thế nào cũng bấm chuông cửa hay gọi điện thoại ầm ỹ. Thuỳ biết tính Bảo “vừa ăn cắp vừa la làng”, đã về muộn nhưng vẫn gân cổ gây sự hỏi tại sao cô không biết chiều Bảo, tại sao không xuống mở cửa cho Bảo. Thần kinh cô bắt đầu căng như dây đàn trước những màn tra tấn tinh thần của Bảo.

Đôi mắt cô trực díp lại thì Bảo về, tiếng xe máy ầm ỹ, tiếng Bảo ho và tiếng cạch cổng cho Thuỳ biết Bảo lại say. Cô nín nhịn xuống mở cửa cho chồng. Bảo ríu cả chân, suýt làm đổ chiếc xe, Thuỳ phải đỡ lấy và đẩy vào nhà. Bảo đi trước, chưa kịp ngồi lên ghế đã ngã vật ra đất, mặt tái dại, hơi thở nồng nặc mùi cồn, đôi mắt hoang dại như người mất trí, anh nửa cười nửa mếu hỏi cô :
- Cô chưa ngủ hả?
Thuỳ chẳng nói gì, cứ cặm cụi lôi Bảo đứng dậy, thấy vợ không nói Bảo lên cơn điên, anh giật tay Thuỳ ra và đẩy cô một cái :
- Tại sao tôi hỏi cô cứ câm như hến thế hả, mồm để đâu, cô có biết tôi vất vả thế nào để kiếm tiền cho cô hưởng thụ không hả, sao cô không cười, cô dành cái vui vẻ ấy ở cơ quan hết rồi hả?
Thuỳ vẫn nhẹ nhàng :
- Lên gác đi ngủ đi anh, khuya rồi, nói nhỏ cho hàng xóm người ta ngủ.
- Cô đi mà ngủ, hôm nay tôi ngủ một mình, cóc cần cô. Cô là người phụ nữa độc ác cô biết chưa, tại sao cô không bao giờ gọi điện cho tôi vào lúc cơm tối để gọi tôi về hả?
Bảo cứ tiếp tục lè nhè như một cái đài bán dẫn, Thuỳ ức sôi máu vì tính già mồm của Bảo, mười lần cô gọi thì cả mười lần “Anh đang tiếp khách, em ăn trước đi, để phần cơm, lát anh về ăn” nhưng cơm phần thì cứ phần, hôm sau Thuỳ lại phải đổ đi thôi.

Thuỳ ì ạch kéo được Bảo lên hết cầu thang xong cô thở ra đằng tai. Bảo bò lên giường và ngủ không còn biết gì nữa. Thuỳ đứng nhìn Bảo và khóc, cô thấy thật nhục nhã cho cuộc đời của cô, cô muốn vứt tất cả, cô muốn đạp đổ tất cả rồi. Sẽ có ngày cô phá bỏ mọi khuôn mẫu để tìm kiếm một thứ tự do cho riêng mình.

Thuỳ lặng lẽ ôm gối sang phòng khác, cô muốn và cô thích được ngủ riêng. Cô cảm thấy ngại ngại mỗi khi nằm cạnh Bảo và cô sợ hãi nếu anh chạm vào người cô. Lấy nhau gần 5 tháng nhưng số lần Bảo động được vào Thuỳ chỉ tính trên đầu ngón tay và không quá 4 lần. Lý do là tại Bảo hay về muộn và quan trọng là vì Thuỳ né tránh, Thuỳ hạn chế việc gần Bảo.

Thuỳ buồn không phải chỉ vì Bảo hay rượu chè mà Thuỳ buồn vì Thuỳ luôn bị đối xử chẳng ra cái cóc gì trong nhà. Khi Bảo say, anh không tiếc lời nhiếc móc, đay nghiến Thuỳ, có lẽ anh đang muốn Thùy trả giá cho cái việc cô cứ làm cao với anh trước đây. Thùy đau khổ như chết từ trong cõi lòng, hạnh phúc là thứ quá xa xỉ với cô chỉ vì cô không dám đấu tranh cho nó. Hạnh phúc là điều thiêng liêng mà càng khó khăn thì nó càng quý giá, tại sao cô không biết điều đó, tại sao cô không biết rằng hạnh phúc nhiều khi còn là sự đánh đổi. Dẫu biết rằng cuộc sống là trăm ngàn éo le ngang trái nhưng nếu biết điều hoà thì mọi thứ trở nên thông suốt hơn. Thuỳ hối hận khi ngày đó không nghe Lam, nếu Thuỳ trì hoãn đám cưới lại, nếu Thuỳ tỉnh táo đôi chút, giờ này chắc có lẽ hạnh phúc đã mỉm cười với cô. Cô đưa tay lên xoa vào đôi môi mọng của mình, chợt cô thấy nhớ Lam da diết, nhớ ánh mắt, nhớ nụ hôn ngọt ngào của Lam trao cô. Cô nhắm mắt để nhớ lại cái khoảng thời gian ngọt ngào mà cô đã có, làm vậy cô mong muốn những kỷ niệm ấy sẽ xoa dịu nỗi đau trong cô. Nhưng không, ruột gan cô như xát muối, càng nghĩ về Lam cô càng thấy lòng mình dậy sóng, cô nợ Lam, chắc cả đời này cô sẽ phải nợ Lam.