Tháng chạp bận rộn và nhiều kế hoạch, tôi túi bụi với các đề tài đón Xuân. Các Công ty đặt hàng xin quảng cáo hình ảnh nhiều đến chóng mặt. Vì yêu cầu kinh tế, Toà báo cũng phải tính chuyện tăng một số trang để dành cho quảng cáo hy vọng mang đến một cái Tết đầm ấm theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng cho nhân viên. Tôi làm Công đoàn, lúc nào cũng đau đáu một nỗi niềm làm sao để đồng nghiệp có thu nhập tương đối. Chính vì thế có khi tôi phải thức đến nửa đêm để hoàn thành nội dung rồi chuyển xuống cho bộ phận in ấn mà cũng không thấy ngại. Thế đấy từ mảng đề tài thế mạnh là các phóng sự nổi cộm về tình hình thời sự tôi bị kiêm thêm cả mảng quảng cáo, tiếp thị cho Toà báo. Nhưng không sao, nếm mật nằm gai tí cho vốn sống nó mở mang, có như thế này tôi mới thấu hiểu việc của đồng nghiệp cũng vất vả như tôi thôi. Tuy nhiên dù có khó khăn đến mấy nhất quyết tôi vẫn không nhận sự giúp đỡ từ ai, kể cả mẹ tôi.
Công việc nhiều giúp tôi cũng có thể nguôi đi nỗi buồn phần nào.

Tôi vẫn dành một ngày chủ nhật cuối tuần để về thăm gia đình cho dù có bận trăm công ngàn việc cũng không làm tôi quên điều đó. Mẹ và bác Dũng thì vui ra mặt. Thành thông lệ, chiều chủ nhật nào bác Dũng cũng thơ thẩn ngoài sân, ngóng ra cổng nghe tiếng xe tôi, hễ thấy tôi là ông lại tệp tễnh cái chân đau mở chốt cửa, khuôn mặt rạng rỡ. Còn mẹ thì hớn hở đón tôi, hai mẹ con cứ râm ran chuyện trò nhưng ba thì không, ông lạnh lùng, chẳng nói gì, khuôn mặt không biểu cảm, có khi ông ở lỳ trên phòng, có khi ông đi ra ngoài đến giờ cơm mới về, xong ông lại mất hút cho đến khi tôi ra khỏi nhà. Tôi hiểu ba đang nghĩ gì. Gần 6 tháng rồi mà tôi chưa chứng tỏ được điều gì càng làm ba tôi thất vọng. Nhưng việc gây dựng tương lai đâu phải chỉ 6 tháng, có thể là 6 năm nhưng cũng có thể chẳng bao giờ.

Mẹ xót xa sờ nắn khắp người tôi rồi bà chê tôi gầy quá, đen quá, mắt cứ trũng sâu vào. Bà cứ cằn nhằn tại sao tôi không chịu ăn uống để giữ sức khoẻ. Tuần nào cũng một bài như thế, cuối cùng bà nghĩ ra một cách :
- Lam này! Mẹ nghĩ rồi, mẹ sẽ thuê cho con một cô người làm, con đừng lo chi phí, mẹ trả tiền cho, cô ấy sẽ làm hết việc nhà giúp con, như thế con có thời gian để nghỉ ngơi hơn.
Tôi cười ngả nghiêng trước sáng kiến của mẹ :
- Nhà con 17m2, một cái tủ, một cái giường một, một khu vệ sinh đã hết chỗ rồi, giờ thêm cô người làm thì mẹ định để người ta ngủ đâu, không lẽ con xuống gầm cầu thang khu tập thể ngủ?
- Thì…con ngủ chung giường với cô ấy.
Tôi giãy như đỉa phải vôi :
- Thôi thôi mẹ ơi, cái giường một nhỏ như mắt muỗi, mình con nằm đã không đủ, cô ấy nằm chung thì chỉ có cách để cô ấy nằm trên người con thôi.
Mẹ tôi ngẩn tò te :
- Ừ nhỉ, hay để cô ấy ngủ bên này, sáng ra ra lại sang bên ấy giúp con.
Tôi xua tay :
- Thôi mẹ, không người làm gì hết, con đang sống ổn định, con tự lo được nên mẹ cứ yên tâm đi.
Mẹ tôi thở dài rồi lại lui cui nấu nướng, tôi nhìn theo bóng mẹ mà lòng dạ cứ như dao cứa, hình như mẹ tôi cũng gầy đi thì phải, thương lắm mẹ tôi!

Tôi đang định Tết này sẽ dành dụm chút ít mang về mừng tuổi mẹ gọi là quà Tết, không có thì không có nhưng cái lễ nghi thế không bỏ được, thế nào mẹ tôi cũng giãy lên không nhận nhưng tôi nghĩ mình lớn rồi, lại mang tiếng ra ngoài tự lập không lẽ về mẹ ăn Tết không. Còn ông bố già của tôi nữa chứ, làm thế nào để lấy lòng ba đây, dù sao ba cũng một đời vì tôi, tình thương của ba không giống mẹ nhưng nó sâu sắc cũng không kém phần. Tôi chẳng muốn mất ai cả, nhiều lúc cứ tự hỏi tại sao mọi người cứ nâng quan điểm lên vì một việc như thế để rồi cha mẹ xa con cái, chị em mất nhau. Tại sao mọi người không cứ nhìn chúng tôi bằng cái nhìn trực diện, trên cơ sở những gì chúng tôi đóng góp và cống hiến, như thế có thoả đáng hơn không? Nghĩ là thế xong lần nào tôi cũng thở dài vì biết mơ ước vẫn mãi chỉ là ước mơ mà thôi. Tôi bỗng nhớ một câu hát của Trịnh Công Sơn “Bao nhiêu năm làm kiếp con người, chợt một chiều tóc trắng như vôi...’’, sống trên đời thật ngắn ngủi, thoáng cái đã thấy tuổi già thế cho nên cứ vui sống đi phải không bạn?.

Tết đến, Xuân sang, niềm vui rạng ngời trên khuôn mặt những em nhỏ, sự háo hức bận rộn chia đều cho người lớn. Tôi ghét Tết, tôi sẽ phải nằm dài ở nhà cả chục ngày, chẳng biết làm gì. Tết này là Tết đầu tiên mà tôi không ở cùng gia đình và một cách thẳng thắn, tôi ghét Tết vì nó sẽ làm tôi nhớ Thuỳ.



*
* *




Tết đến, Uy cũng bận rộn với các màn thăm hỏi của mình, Uy khát tiền hơn bất kỳ thời gian nào trong năm, tiền mua quan, bán chức, tiền để lo lót quà cáp cho một số vị thoái hoá biến chất mà tiền ở đâu ra, phải cầy của các Công ty thôi, làm báo mà thế thì sớm muộn cũng ra hầu Toà. Nhưng sức cám dỗ của đồng tiền là một ma lực mà con người ta rất khó cưỡng lại. Mấy ngày nay Uy cứ đau đầu về vấn đề tiền, hắn giàu có thật nhưng hắn không muốn móc ruột ra, hắn muốn lấy thằng khác nuôi mình. Tiền là phải nở ra theo quan điểm của hắn chứ không được hụt đi. Mấy cái Công ty mà Uy đang nắm đơn kiện trong tay chính là những con bò sữa béo mộng sẽ cho hắn sữa. Hắn đang qua mặt sếp mấy vụ này để gây dựng nền tảng tài chính vững chắc cho bản thân, hắn biết tính sếp Thái hiền lành và cả nể thế nào nếu biết chuyện cũng lại bỏ qua thôi.

Nghĩ đến đó, Uy bỗng thấy bực mình, một ông già gàn dở và hiền lành như thế thì không nên làm sếp. Vì thế Uy đang mưu toan một việc việc kinh khủng hơn là vận động cho sếp Thái nghỉ hưu sớm theo chế độ gọi là tinh giản biên chế. Một số cán bộ nếu thấy tuổi cao, sức yếu không đảm đương được nhiệm vụ có thể làm đơn xin nghỉ hưu trước tuổi bù lại, họ được thanh toán một số tiền tương đối để động viên, khích lệ tinh thần. Nhưng sếp Thái tôi tuy hiền lành nhưng đâu phải người vô dụng, bất tài để Uy dễ dàng làm điều đó thế nên Uy phải tính sao cho tiện, sao cho hợp lý. Mà cái cách hợp lý nhất có lẽ không gì bằng tạm điều động ông sang phụ trách một mảng khác, như vị trí Bí thư chẳng hạn, việc này phải trông chờ vào mấy ông anh cốp cỡ của Uy chứ Uy không thể tự mình cáng đáng nổi. Còn ông Bí thư Toan hả, xứng đáng về hưu non quá còn gì, một con người cơ hội và chẳng có chính kiến sống như thế cũng là dài rồi. Uy là vậy, vắt chanh bỏ vỏ, tàn nhẫn như cái cách hắn nói, hết giá trị là vứt. Giờ đây ông Toan chẳng còn có thể lợi dụng thì đá một cái, phủi tay là xong. Nếu ông Toan biết điều này liệu có tăng huyết áp mà đột quỵ vì Uy không nhỉ?

Khi sếp Thái sang đó rồi, đương nhiên chức danh Tổng biên tập sẽ khuyết và một công đôi việc vừa xong việc của thằng Cảnh lại cũng sớm giải quyết được đường công danh của Uy. Uy thừa biết với chức Bí thư thì có khác gì trói chân sếp Thái vào cột. Quyết định bổ nhiệm từ trên kia sẽ bổ thẳng về, vào tên ai thì Bí thư cứ việc làm theo trình tự là đưa ra ban chấp hành thông qua, rắn đã mất đầu, thế là xong. Việc tiến cử, đề cử ai ra làm lãnh đạo lúc này không còn thuộc quyền hạn của ông nữa. Một khi Uy đã có quyền hành trong tay thì một tờ giấy đóng dấu đỏ cho tôi thôi việc chỉ là một việc cỏn con. Uy xác định vụ này sẽ mất rất đậm, nếu bại lộ hoặc thất bại, hắn sẽ mất trắng cả tiền bạc lẫn địa vị nhưng đây là nước cờ hiểm, đặt sếp Thái vào một thế bị động và bất ngờ khiến ông không kịp trở tay như thế mới hạ được ông. Còn nếu cứ để thẳng thừng, đợi ông về hưu rồi tiến cử người khác thì số phận Uy sẽ không khác số phận thằng Cảnh, chức Tổng biên tập chắc chắn sẽ về tay chú Nhâm. Uy suy nghĩ nát óc mới tính ra kế này và hắn rắp tâm thực hiện. Uy hàng ngày vẫn cứ ngọt nhạt với tôi và sếp Thái mà không hay biết rằng chú cháu tôi cũng đang có một kế hoạch để lật tẩy Uy.

Uy "thèm" tiền đến độ gọi cả nhân viên vào phòng rồi ngon ngọt moi họ một khoản tiền gì đó, trắng trợn và vô lương tâm, những đồng nghiệp khốn khổ ấy chẳng biết kêu ai lại chạy sang phản ánh với tôi. Tôi bất bình hết sức, tôi muốn vạch mạch Uy nhưng cái khó là mấy ai dám nói lại, mấy ai dám chống lại, không có bằng chứng có mà kết tội Uy vào mắt. Uy dùng những đồng tiền táng tận lương tâm ấy để tái đầu tư cho công việc của mình. Sếp Thái cũng đã biết điều đó, ông không thể nhịn được nữa nên cho gọi tôi đến nhà vào một buổi chiều, phải dừng sự lộng hành của Uy lại, nể nang cũng chỉ có giới hạn, thôi thì nếu phải chịu hậu quả từ cấp trên ông cũng cam lòng, cũng chẳng còn mấy, ngót năm nữa là ông về nếu có mệnh hệ gì thì coi như nghỉ hưu sớm.

Tôi được vợ sếp mở cửa đón vào với một nụ cười âu yếm, bà chẳng lạ gì tôi, tính bà nhân hậu và nhất nhất ủng hộ chồng. Bà chỉ tay ra phía vườn hoa, sếp Thái đang ở đó chăm chút những cành hồng vừa mới nhú lên, thấy tôi, ông khẽ vẫy tay :
- Lại đây Lam!
Tôi cười và bước nhanh về phía ông, ông trỏ cái ấm nước chè tươi và bảo :
- Nước đấy, cứ rót mà uống nhé.
Tôi rót một chén nhỏ, đi theo sau ông, ông cứ thủng thẳng :
- Lam này! Thằng Uy nó đi quá giới hạn rồi, nó coi Trời bằng vung, nó định thao túng cả Toà báo.
- Dạ, cháu biết ạ.
- Nó cậy có bố nó đấy, tưởng không ai động vào được.
Tôi ngập ngừng hỏi ông :
- Chú có nghĩ...chuyện của cháu là do Uy đạo diễn không ạ?
- Đê tiện thế, không nó thì ai.
Tôi thở dài :
- Cháu sẽ vạch mặt Uy chú ạ!
Sếp Thái ngừng tay, quay lại nhìn tôi, ánh mắt sáng lên :
- Cháu đủ dũng khí chứ, đấy cũng là ý chú.
- Cháu làm được, nghề báo là đấu tranh mà phải không chú?
Sếp Thái cười khà khà :
- Thế cháu quên câu “đấu tranh là tránh đâu hả?’’
- Cháu cần chú giúp.
Sếp Thái gật đầu :
- Hiện nay Toà soạn có nhận được một số đơn thư khiếu nại về một vài Công ty có dấu hiệu vi phạm Luật lao động, Uy nắm được điều đó nên đã thảo một số công văn gửi xuống các Công ty này, cháu đủ hiểu Uy muốn gì chứ?
- Nói thế là Uy đã chặn những đơn thư này trước khi nó rơi vào tay chú?
- Đúng thế, Uy ỉm nó đi.
- Nhưng công dân phải ký vào sổ nhận đơn chứ ạ?
- Có phải ai cũng hiểu biết thế đâu với lại gửi cho phó Tổng biên tập là an tâm quá rồi còn gì.
Tôi gật gù trước trò tinh quái của Uy, tôi nói với sếp :
- Tương kế tựu kế, theo cháu để Uy nhận tiền của một Công ty nào đó rồi bắt quả tang, lập biên bản gửi cấp trên.
- Được đấy nhưng cháu phải hiểu Uy nham hiểm vô cùng việc bắt tận tay nó không hề dễ vả lại còn phải cần sự trợ giúp của chính Công ty đó nữa, thường thì họ sợ tai bay vạ gió, sợ bị trả thù nên cũng dè dặt lắm.
Tôi nói nhỏ :
- Nếu chú dùng ngoại tệ và cài máy quay thì mọi việc chắc trót lọt.
- Nhưng làm thế nào để cài máy quay được mới là quan trọng, Uy không lạ gì mấy trò này đâu/
- Cháu sẽ tìm cách, phải dùng chính nhân viên trong Công ty, trước hết cần gặp gỡ với chính cái người viết đơn khiếu nại ấy đã.
- Thông minh đấy nhưng còn điều này nữa, yêu cầu họ hợp tác nhưng mục tiêu tối quan trọng là phải giữ danh tính của họ để bảo vệ họ, cháu hãy tìm xem những ai là người đứng đơn sau đó chú cháu ta sẽ gặp một trong số họ.

Tôi lặng lẽ gật đầu, vậy là chúng tôi chính thức vào cuộc, một cuộc chiến bất đắc dỹ vì bản thân tôi cũng chẳng thích thú cái việc đấu đá thế này nhưng bây giờ nó sẽ là cơ hội sống cho chúng tôi, cho chính tôi.

Tôi vội vàng xin phép chú Thái để trở về Toà soạn ngay, cô văn thư vẫn còn chưa nghỉ, tôi thở phào, tươi cười chào cô ấy, thấy thái độ tôi cô ấy biết ngay tôi định nhờ việc gì, không rào đón, cô hỏi tôi :
- Lại mượn gì hả?
Tôi cười gãi gãi đầu :
- Sáng mai em phải qua một đơn vị sớm, chị cho em xin tờ giấy giới thiệu, lát em chạy qua sếp Thái ký.
Cô ấy vui vẻ quẳng cho tôi quyển giấy giới thiệu với câu nói :
- Nhờ vả nhiều quá, nhớ mời cà phê.
Mắt tôi tít lên, vâng dạ rối rít.

Tôi vội vàng lật giở những số giấy trước đó, đúng như tôi dự đoán, Uy dù kín kẽ mấy cũng vẫn sơ hở khi quên không huỷ cuống mấy số giấy giới thiệu trước đó, muốn đến các Công ty làm việc bao giờ chúng tôi cũng phải lấy giấy giới thiệu của Toà soạn, toàn tên Cảnh cả, đây rồi, tôi mừng hơn được vàng, nhanh chóng viết vào sổ tay tên các Công ty mà mình sẽ tìm đến đó. Tôi khoan khoái ngả người ra sau ghế, bước một thành công hy vọng đầu xuôi, đuôi lọt.

Việc tìm được tên các Công ty đã xong nhưng việc tìm ra ai là đối tác quan trọng để hợp tác mới là điều khó, tôi phải gặp rất nhiều người trong các Công ty đó dưới các vỏ bọc khác nhau để chọn lọc ra một người nhanh nhẹn, dám làm. Mất gần một tuần cật lực tôi mới tìm được một nhân viên tuổi cỡ 30 là người đúng như tôi cần, anh là trưởng phòng tiếp thị của một Công ty CP thuộc sở hữu của Nhà nước. Anh biết hầu hết các thương vụ của Công ty. Tôi hẹn gặp anh một buổi tối để trao đổi, người thanh niên có khuôn mặt cương nghị nhìn tôi và nói ngay :
- Anh biết em đang định nhờ anh chuyện gì.
Tôi gật đầu :
- Vâng! Anh đã từng gửi đơn thư cho Toà báo phải không ạ?
- Anh đã gửi cách đây hơn 2 tuần nhưng chưa thấy hồi âm, cách đây 1 tuần tình cờ anh thấy giấy giới thiệu của Toà báo cử một người tên Cảnh đến làm việc sau đó gửi lại cho anh công văn trả lời việc khiếu nại của anh là không có căn cứ mặc dù anh đã gửi kèm theo một số bằng chứng về việc vi phạm của Công ty.
- Anh nghĩ người của Toà báo đã bóp méo sự thật phải không?
- Chính xác là cả Công ty và nhân viên Toà báo đã cấu kết để bóp méo và che đậy sự thật.
- Có nghĩa là có việc tiêu cực ở đây phải không, Công ty đang định mua chuộc hệ thống thông tin và anh muốn tố cáo?
- Đúng thế!
- Anh có biết rằng nếu sự việc bị lộ ra anh có thể mất việc không?
Anh trưởng phòng không chần chừ chìa ngay cho tôi xem một tờ đơn xin thôi việc :
- Anh chẳng ngại đâu, đấu tranh chống tiêu cực là nhiệm vụ tối thượng mà.
Tôi cười, bắt tay anh :
- Cảm ơn anh! Em sẽ gặp lại anh và bàn nội dung hành động cụ thể sau nhé.

Tôi hớn hở ra về, vậy là tôi và chú Thái đang tiến rất gần đến cái đích mà mình theo đuổi với tôi lúc này
việc lật mặt Uy không phải là để trả thù cá nhân nữa mà nó mang một ý nghĩa và tầm quan trọng hơn rất nhiều.



*
* *




Uy ngồi một mình trong phòng và nhẩm tính, số tiền hắn tạm ứng ra để chạy chức đã kha khá mà vốn thì chưa thu đủ về, còn một vài Công ty hẹn sang giêng sẽ giao tiền tiếp, thôi hắn cũng đành chờ. Việc này đâu phải ngày một ngày hai mà xong được nhất là khi cái chức vụ Tổng biên tập ấy thực sự là miếng mồi nhử béo bở của một số vị quan chức biến chất. Hắn thừa biết người ta sẽ ghé vào tai hắn và nói "Này chú! Anh nghe thấy có một mà thậm chí là hai ba thằng nó đang nhắm vào vị trí của chú đấy, chú xem liệu mà có động thái tích cực đi!". Nói cái động thái tích cực ấy là hắn hiểu, cái cách nhử mồi ấy là đòn chính trị mà thằng nào cũng thuộc cả. Các chú cứ bắn đi, thằng này bắn một phát thì những thằng tiếp theo cứ hai ba phát mà bắn, cứ như thế, như thế, trận chiến kéo dài, thằng nào đủ cơ số đạn để bắn lâu nhất thì thằng đó thắng còn những kẻ còn lại phải chấp nhận cảnh tiền mất tật mang nhưng vẫn phải ngậm bồ hòn làm ngọt. Thế nên hắn luôn phải tìm cách làm đầy cái kho đạn dược, hắn phải dự trữ phòng khi cần đến. Khốc liệt, tàn nhẫn, đấy là chính trị, không bản lĩnh ắt sẽ bị đào thải thôi.

Uy thấy đau đầu quá, việc cơ quan đã vậy, việc nhà cũng trắc trở, ông già hắn giở chứng, tự nhiên lại tính bán căn biệt thự sang trọng đang ở để dọn đi chỗ khác mà chẳng thèm hỏi ý kiến hắn lấy nửa lời. Hôm qua hắn mới biết được cái việc hệ trọng ấy, hắn lồng lên như con thú bị cướp mất mồi, hắn phóng về nhà chất vấn cha. Cha hắn phẩy tay lý luận đấy là nhà của ông, ông mua bằng tiền của ông chẳng có lý nào cha bán nhà của mình mà lại phải đi hỏi ý kiến thằng con như hắn cả. Ông già nói thế là chọc vào cái tổ kiến lửa trong hắn, bao lâu nay hắn và cha chẳng mặn mà với nhau thêm cái việc này càng như giọt nước tràn ly.

Hắn không đồng ý như thế, ông bà già tính bán nhà thế ngộ nhỡ sau này khi ông bà sa cơ lỡ vận lại đến “ăn mày trước cửa nhà hắn à”, hắn nói với ông Bí thư Toan thế, với lại căn biệt thự có giá đến cả chục tỷ bạc, ấy vậy mà ông già lại chỉ định chia cho hắn chưa đầy 1/10 số gia sản ấy, nếu ông rộng rãi hơn thì hắn sẽ bỏ qua, đằng này…Hắn cú lắm, hắn chả thiếu tiền nhưng gần 10 tỷ thì không phải chuyện bỏ qua được, cha hắn đối xử như thế là không công bằng với hắn, dù sao hắn cũng là con ông. Trước đây ông từng lập di chúc sẽ để lại toàn bộ căn nhà ấy cho hắn, nay ông rút lại ông không cho hắn hết vì theo ông hắn là thằng con không ngoan. Hắn nhảy tanh tách lên, mặt hắn tái dại đi, hắn đòi nhiều hơn 1/10, cha hắn dứt khoát nói không vì hắn là con, cha mẹ cho bao nhiêu biết bấy nhiêu thôi. Hai con sư tử cứ dựng bờm lên đối đầu với nhau.

Hắn tức điên lên và hắn quyết định khởi kiện ngay chính cha đẻ mình, mặc cho ông Toan đã can gián. Hắn đòi ông bố đáng kính phải chia làm 3 cái gia sản ấy, mỗi người một phần, không có sự nhân nhượng nào cả. Sự quyết liệt của hắn làm cha hắn uất ức, sùi bọt mép sau cùng ông cũng nhượng bộ để thiên hạ đỡ ỉa vào mặt ông, ông cũng làm như hắn muốn chỉ có điều sau vụ này ông chính thức từ mặt Uy, coi như không có Uy trên đời, 1/3 gia sản cho thằng con bất hiếu là cái giá để ông bỏ hẳn nó.

Chính cái việc làm bất hiếu, họ nhà tôm lộn cứt lên đầu ấy mà hắn bị đơn thư tố cáo lên đến tận Thành phố, cũng may hắn luồn lách, lo lót giỏi nên có bác lớn đỡ cho, chuyện của hắn đó được coi là chuyện riêng, chuyện nội bộ không cần đem ra bình xét để đánh giá tư cách đạo đức thế nhưng trong tập thể Toà báo, mọi người đã dần nhận ra chân tướng của một kẻ phản phúc.         

Mọi việc cứ thế trôi qua, Tết đã gần kề, hơi thở của Mùa xuân đã hầm hập sau gáy tôi. Cả khu vườn của mẹ hoa đã đua nhau khoe sắc. Bác Dũng tất bật với việc nhà, không lao động dường như chân tay bác ngứa ngáy lắm, bác loay hoay buộc chổi quét mạng nhện rồi lại sơn lại mấy cái cánh cửa, mặc cho ba tôi can gián ông vẫn cặm cụi làm may mà cái chân đau cũng đã đỡ rất nhiều.

Ba tôi cũng bận rộn trang trí nhà cửa, có lẽ lúc này ông mới nhớ đến cái thân tôi vì mọi năm phần đó của tôi.

Mẹ thì lật đật chợ búa, lúc nào tôi cũng thấy mẹ đi chợ, cứ đi rồi lại về, lẩm nhẩm, thấy thiếu cái gì đó lại cắp nón, cắp làn đi, mẹ cứ như nấu cỗ cho cả Tổng ăn không bằng.

Quất đã chín vàng trong những khu vườn ươm, phố phường đông đúc, nhộn nhịp, đèn đuốc sáng trưng. Ai cũng hối hả, vội vã trong cái không khí năm hết Tết đến này, người ta tự cho mình không được nhàn hạ, trong dòng người xuôi ngược đó tôi có lẽ là con người duy nhất không vướng bận cảnh Tết nhất, tôi thấy mình lạc lõng giữa đời.

Lác đác đã có người mang bán những cành đào nở sớm, đào phai, đào thắm đủ cả. Sáng sáng, tôi co ro trong bộ vest, thanh thản cho xe đi thong dong sau những cô bán hoa, sương muối trắng mờ mờ, xe hoa tươi hồng lúc ẩn, lúc hiện trong sương, tim tôi tràn ngập một cảm giác nao nao, khó tả, tình yêu gia đình, yêu mẹ, yêu quê hương và …yêu Thuỳ cứ rộn ràng, đốt cháy trái tim tôi.
Xuân ơi! Xin mang Thuỳ về bên tôi!

Mẹ thấy tôi cứ còm cõi, cô đơn trong những ngày mà người ta dù ở đâu cũng nhao về bên gia đình thế này, mẹ thèm lắm cảnh gia đình sum họp, đầm ấm, mẹ bảo tôi :
- Hay mấy ngày tết con về nhà ăn Tết với mẹ chứ ngày tư ngày Tết, nhà người ta con cháu đủ cả nhìn đến nhà mình mà mẹ cứ nẫu cả ruột.
Tôi chỉ cười, mẹ lại nói :
- Con đừng có lo chuyện ba, thế nào ông ấy cũng hiểu thôi, không lẽ đuổi con ra khỏi nhà ngày Tết.
Tôi nắm tay mẹ :
- Con ở đó quen rồi, ngày nào con cũng về với mẹ mà, chỉ là con không ngủ ở đây thôi.
- Nhưng mẹ muốn thấy con trước khi con đi ngủ, mẹ muốn chăm sóc con mấy ngày Tết để con lấy lại sức lực.
Tôi rơm rớm nước mắt bảo mẹ :
- Mẹ! Con lớn lắm rồi, mẹ đừng lo cho con, con hứa Tết này ngày nào con cũng sẽ sang ăn vạ mẹ.

Tôi biết mẹ đang nghĩ gì, tôi thương mẹ lắm nhưng tôi ngại cái nhìn của ba, tôi sợ tiếng thở dài nặng như đá của ba mỗi khi ba thấy tôi. Thời gian, tôi cần thời gian để làm nguội mọi thứ và làm những chuyện không bình thường trở thành bình thường. Thấy mẹ cứ ngẩn ngơ buồn, tôi lảng sang chuyện khác :
- Sao năm nay mẹ lại giở giói ra gói bánh chưng làm gì, nhà đã neo người, lấy ai cọ lá, đãi đỗ bây giờ, cứ đặt thẳng ngoài hàng cho xong, ăn hết bao nhiêu đâu.
Mẹ tôi chép miệng :
- Mẹ thấy người ta nói họ cho chì vào bánh chưng để bánh chưng nó mau chín, ăn thế độc lắm.
- Ôi dào, cứ nói thế chứ thực hư biết thế nào, mẹ sợ thế sao không đặt ở nhà anh Hạnh đầu ngõ ấy, yên tâm luôn.
- Không, năm nay mày không ở đây mẹ muốn gói nhiều một chút cho mày mang về ăn Tết còn biếu ông bà nữa chứ, tự gói ngon hơn con ạ, thịt thà, mắm muối nó đầy đặn.
Tôi la lên :
- Thế mẹ định gói bao nhiêu chiếc.
Mẹ tôi lẩm nhẩm tính trên đầu ngón tay rồi cười :
- Chắc phải 30 chiếc con ạ!

Tôi ngất xỉu vì sợ mất, gần 2 yến gạo, mẹ tôi tính kiểu gì đây nhưng mẹ muốn thế thì cũng đành chịu, nhớ những ngày xưa nhà tôi gói cả 40,50 chiếc bánh mà cũng có thấy nề hà gì đâu thế mà giờ sao ngại thế, tôi nhớ những ngày Tết khi xưa quá, cái Tết của những đứa trẻ vô tư, trong sáng, cái Tết của sự thiếu thốn vật chất nhưng no đủ về tinh thần. Tết trong tôi là những cái phong bao lì xì đỏ chói, là một bộ cánh mẹ chen chúc mới mua được ở hội Chợ, là những tối giáp Tết cúp điện, chúng tôi chơi trò chiến tranh và đuổi nhau chạy tới khuya vì sáng mai không đứa nào phải đi học.

Cuộc sống khốn khó nhưng tôi tự biết chế cho mình những quả pháo sáng bằng gỗ xoan khô nhồi đất sét, tôi xếp chúng thành một hàng dài rồi mồi lửa cho chúng cháy, tôi ném thật cao lên, những đốm pháo bay thành vệt trên bầu trời lấp lánh như ánh mắt trẻ thơ chúng tôi. Tôi cứ dóng mắt trông lên những đốm sáng thành vệt dài như sao chổi ấy lòng chẳng mong ước gì ngoài cái bánh chưng mà sáng mai thế nào mẹ cũng bóc ra cúng Tất niên.



*
* *




Thuỳ cứ đi ra, đi vào trong nhà, ruột gan cô cứ như có lửa đốt, hôm nay là 23 tháng Chạp rồi, vậy là vừa tròn một tuần nữa thì sẽ sang năm mới. Hôm qua cô tình cờ gặp mẹ của Lam, bà gầy đi rất nhiều, bà túm lấy cô như tìm được một người tâm sự, bà đã cho cô biết về cuộc sống hiện tại của Lam, thì ra Lam bị đình chỉ chức vụ ngay hôm cô chia tay Lam. Thuỳ nhớ lại khuôn mặt Lam hôm đó, Lam đã định nói với cô, có lẽ lúc đó Lam cần cô lắm vậy mà cô đang tâm dứt áo ra đi, cô thấy mình thật xấu xa quá. Cô cứ chết lặng khi mẹ Lam kể về Lam về những vất vả của Lam sau khi cô ra đi, Lam đã mất tất cả, chấp nhận mất tất cả để gây dựng một cuộc sống mới cho riêng mình. Cô thương Lam quá! Từ lúc đó hình ảnh Lam lúc nào cũng chiếm hết tâm trí cô, cô khao khát được gặp Lam, được nhìn thấy ánh mắt nồng nàn yêu thương, được nhìn thấy nụ cười ấm áp của Lam.

Cuộc sống của cô với Bảo ngày càng trở nên tồi tệ, một sự gá ghép không tự nguyện sẽ chỉ là một sự trói buộc tù túng mà thôi. Già néo ắt đứt dây, cô đã lờ mờ nhìn thấy kết quả trước mắt mình. Bảo cũng chán rồi, anh đi suốt, đi liên miên, chẳng buồn để ý đến Thuỳ nữa và Thuỳ thấy vui mừng nếu như anh có người khác. Có lẽ cô đã không còn chút mảy may tình cảm nào với Bảo nữa rồi. Thuỳ nhấc điện thoại, cô định gọi cho Lam cô muốn nghe giọng Lam, cô nhớ cái giọng nói trầm ấm và lúc nào cũng hóm hỉnh, hài hước ấy lắm rồi.

Nghĩ là vậy nhưng cô không dám bấm số, cô xấu hổ lắm, chẳng biết mở đầu thế nào, 6 tháng qua rồi, 6 tháng không một sự liên lạc nào dưới mọi hình thức làm cô trở nên thấy mình đã xa Lam. Niềm khao khát có Lam chưa chiến thắng được cảm giác ngại ngần lúc này và thế là cô lại để máy xuống. Cô ngồi co hai chân lên chiếc phôtơi, tay ôm lấy hai cái đầu gối, mắt nhìn vào khoảng không trước mặt, cô đang nghĩ đến tương lai, có quá muộn chăng khi giờ cô mới nghĩ tới điều đó. Sống cho mình, vì mình rồi mới vì người khác được, cô đã từng nghĩ thế, Lam đã từng nói với cô thế nhưng giờ cô mới thấm thía, giờ cô mới thấu hiểu.

Càng thấm thía cô càng nhớ Lam, càng thấu hiểu cô càng muốn cùng Lam đi chung một con đường. Cô ngồi mơ mộng về một viễn cảnh giữa cô và Lam, cả hai đứa trong một căn phòng nhỏ, rộn rã tiếng cười. Cô tin chắc Lam có thể mang lại điều đó cho cô, cô cần điều đó, cần một hạnh phúc nhỏ chứ không cần một vị trí vĩ đại, rạng rỡ như ba cô nói, sống với Bảo giúp cô nhận ra điều đó rõ ràng. Cô cứ ngồi bất động như thế cho đến khi Bảo mở cửa vào nhà lúc nào mà không hay, anh hỏi Thuỳ giọng hằm hè :
- Sao còn ngồi đấy, nhà cửa bừa bộn thế kia mà không dọn dẹp đi.
Thuỳ uể oải đứng dậy :
- Anh không thấy mọi thứ sáng bóng đấy thôi.
Bảo lăm le bước tới bậc cầu thang, anh miết tay xuống chân tường và sấn sổ chỉ vào mặt Thuỳ :
- Sạch bóng thế này hả?
- Anh cứ đi cả ngày sao không về dọn giúp mà còn cứ hay hạnh hoẹ thế?
- Thế cô làm vợ để làm gì, tôi đàn ông mà phải chổng mông lau nhà để thiên hạ nó cười vào mặt à?
- Họ chỉ cười nếu anh coi vợ như người làm thôi còn chẳng ai cười một người đàn ông biết san sẻ việc nhà với vợ đâu.

Bảo nghe vợ mát mẻ thế lại lên cơn tức, anh tiện tay ném thẳng cái gạt tàn vào bức tường trắng phau mà Thuỳ vừa hì hục lau xong, một vết ố vàng loang ra như minh chứng cho sự hoen ố trong quan hệ giữa hai người. Thuỳ uất ức muốn cầm cái gạt tàn ấy mà ném vào người Bảo, một gã đàn ông gia trưởng và ngạo mạn nhưng nghĩ năm hết Tết đến chẳng nhẽ lại làm ầm ĩ còn ra thể thống gì. Cô nín nhịn, lên gác thay quần áo và về nhà thăm bố mặc xác Bảo với bữa tối cô đã dọn sẵn trên bàn. Cô phải đi, sẽ có ngày cô phải đi! Thuỳ cứ lang thang, ý định là về thăm bố nhưng tâm trí cô giờ như trên cung trăng, cô cứ đi mà không biết mình đi về đâu, mông lung, vô định thế rồi cô đến quán cafe ấy, nơi mà cô Lam vẫn hay ngồi. Cô dừng xe thẫn thờ nhìn vào phía ô cửa kính trắng, hình ảnh Lam hiện ra, nụ cười ấy, bàn tay ấy sao rất gần cô, bất giác Thuỳ mỉm cười như đang cười với chính Lam, kỷ niệm bây giờ là chút giá trị ấm áp sưởi ấm con tim cô, xoa dịu những nỗi đau trong cô, Lam ơi! Thuỳ muốn đến bên Lam!



*
* *




Tất niên!

Tôi về mẹ từ sáng sau khi đã dọn dẹp lại phòng ốc theo ý kiến chỉ đạo của mẹ, mẹ bảo sống ở đâu cũng phải ngăn nắp và chu đáo không được cẩu thả để nó không ăn sâu vào tính nết sau này. Căn phòng sáng sủa hẳn ra, trông cũng đỡ nẫu ruột, tôi dựng lại khung ảnh tôi và Thuỳ ngay ngắn trên bàn làm việc rồi lưu luyến nhìn nó, chán chê tôi đưa tay vẫy như vẫy chính Thuỳ “Chào Thuỳ nhé!”

Tôi vẫn rất ngại ba, nhưng hôm nay ông không đi đâu nữa, phần vì mẹ nói phần nữa chẳng ai có thời gian tiếp ông vào cái ngày bận rộn thế này cả. Tôi bước vào khi ba đang ngồi cùng bác Dũng uống nước trà chờ hết hương để ăn cơm. Thấy tôi, bác Dũng đứng ngay dậy đưa tay bắt tay tôi và hồ hởi :
- Cả nhà đang chờ cháu đây.
Tôi cười chào bác và nhìn sang ba, ấp úng :
- Con chào ba!

Ba tôi vẫn cứ chăm chú xem tivi như không nghe thấy nhưng ông đã đáp lại tôi bằng một cái gật đầu, có thể đây là một dấu hiệu cho thấy ba tôi có vẻ đã thay đổi, một tín hiệu đáng mừng cho đứa con tội nghiệp như tôi. Bác Dũng biết ý, vội vàng nháy mắt với tôi và hất đầu về phía ba ý chừng muốn tôi ngồi lại nói chuyện với ba rồi bác đi xuống bếp để lại không gian cho ba con tôi. Tôi hiểu ý bác, lại gần ngồi xuống ghế đối diện và hỏi ba :
- Ba khoẻ không ạ?

Ông đưa tay với chén nước, nhấp một ngụm và lại khẽ gật đầu. Tôi lúng túng, lâu không trò chuyện với ba nên tôi bỗng như gà mắc tóc, tôi với ba cứ như hai người khách lạ, tôi ngần ngừ không biết tiếp tục thế nào, sau cùng tôi đành cúi xuống mân mê mấy ngón tay mình, một lúc sau ba mới cất giọng hỏi nhỏ tôi :
- Con sống thế nào?
Tôi xúc động ngập ngừng nói :
- Tốt lắm ba à!
- Công việc ở cơ quan thế nào, tay Uy còn phá nữa không?
- Vẫn ba ạ, hắn dừng lại làm sao được, con vẫn đang bị đình chỉ chức vụ chờ giải quyết.
- Đình chỉ gì mà lâu thế, gần 6 tháng rồi còn gì.
- Ba biết mà, cơ chế của mình có khi còn bị chờ cả năm ấy chứ.
Ba tôi gật gù rồi nói :
- Mấy ngày Tết năng qua đây cho mẹ con đỡ buồn.

Ba nói ít lắm, chỉ vài câu thế thôi, tính ba vẫn vậy nhưng tôi không khỏi hạnh phúc, quả đúng là Tết, mọi thứ có lẽ đang được dần bỏ qua, không hy vọng ba chấp nhận nhưng tôi mừng vì ba không còn ghét tôi nữa. Thái độ của ba càng làm tôi thấy mình phải sống sao cho tốt, tôi không thể làm ba lại thất vọng nữa.

Tôi ở nhà mẹ đến tối khuya mới về, mẹ giữ ở lại đón Giao thừa nhưng tôi muốn lang thang ngoài phố để nhâm nhi cái hương vị của thời khắc cuối cùng trong năm. Tôi hẹn mẹ sáng mai tôi sẽ lại sang chúc Tết mẹ và cả nhà. Mẹ cứ nấn ná, lấn bấn mãi mới chịu xa tôi. Tôi kéo cái mũ len sụp xuống để che cái lạnh đang ngấm vào da thịt mình. Tôi thong thả tản bộ về nhà, cũng không xa lắm với lại muốn xem pháo hoa tốt nhất là đừng mang theo xe. Không có mưa phùn, thiếu mưa cái tiết Xuân cũng kèm phần đặc sắc. Lác đác đã có người đi đón Giao thừa, họ muốn tìm một chỗ thật tốt để quan sát pháo hoa.

Tôi bước nhanh về phía mép hồ, trời tối đen như mực, mặt hồ tối thẫm như một tảng băng khổng lồ hình thù kỳ dị, gió bấc thổi phần phật như muốn tung tôi lên không trung mà nô đùa cùng những chùm pháo chuẩn bị được bắn lên. Tôi bỗng muốn được thử sức cùng gió, tôi cởi mũ, cởi khăn len và vươn mình đón gió cho dù tôi biết rằng ngày mai cổ họng tôi sẽ tấy lên và tôi có thể ho đến cả tuần. Trời lạnh quá, chưa có năm nào Hà Nội lạnh như năm nay, nhiệt độ xuống 7 độ rồi, cái lạnh càng thêm phần khốc liệt khi nỗi cô đơn đang làm bạn cùng tôi.

Một tiếng ầm vang lên, những tiếng la hét, huýt sáo ầm ỹ, pháo hoa đã bắt đầu rồi, tôi ngửa cổ trông theo những bông pháo mà mắt ngời sáng, mỗi một bông pháo bay lên là mang theo một niềm khao khát, mong ước riêng của từng con người. Hạnh phúc, sức khoẻ và những may mắn luôn song hành với mỗi người trong 365 ngày tới. Tôi nheo mắt, khẽ mỉm cười, với tôi niềm mơ uớc là tôi sẽ được thấy Thuỳ.

Tôi khẽ quay sang một cậu bé được mẹ bế trên tay, cậu nhóc thích chí bám cả tay lên vai tôi mà không hề sợ sệt, mẹ bé có vẻ mỏi nên nhăn nhó, tôi chìa vai và nói " Chị cho cháu ngồi lên vai tôi mới xem được", người phụ nữ hơi lưỡng lự nhưng ánh mắt tôi đảm bảo rằng tôi là người tử tế nên chị cũng cho cậu nhóc ngồi lên. Hai tay cậu bé túm chặt lấy mái tóc tôi và miệng la hét ầm ỹ. Đôi mắt cậu bé sáng rực như những bông pháo nhưng riêng tôi, tôi thấy mắt cậu bé sáng vì tâm trí cậu sáng. Tôi đưa tay bẹo má nhóc và nói "Chúc mừng năm mới nhé cậu bé!"

Thời khắc thiêng liêng đã qua, năm cũ đã qua mang theo những đau đớn của riêng tôi, một năm mới đến, tôi hy vọng những mong ước nhỏ bé của tôi sẽ thành hiện thực, mong rằng năm mới sẽ mang thiên thần của tôi đến bên tôi. Tôi khẽ vén tay áo, đồng hồ đã chỉ 12g30 phút, tôi thả cậu bé xuống kèm theo một cái phong bao lì xì cho cậu bé mà tôi không quen biết, mẹ cậu bé nhìn tôi, cái nhìn đầy thiện cảm, hy vọng chị sẽ gặp thật nhiều điều may mắn.

Tôi chậm rãi đi bộ về nhà, điện thoại liên tục đổ chuông, những lời chúc của bạn bè, người thân tới tấp chúc mừng tôi, con người khốn khổ và đáng thương. Trời bắt đầu lất phất mưa như mong muốn của tôi rồi, tôi rảo bước hơn, khu nhà tôi ở đã sừng sững trước mắt, thấp thoáng vài người đón Giao thừa về, một đôi vợ chồng mới cưới ríu rít trò truyện, một đôi nam nữ yêu nhau còn đang bịn rịn chưa muốn chia tay, tất cả họ đang tạo nên một bức tranh tình yêu sống động dường như họ đang muốn giễu cợt một đứa lẻ loi như tôi, họ đang khoét sâu vào cái nỗi buồn của tôi.

Nhưng lạ chưa, trong cái rạo rực của tình yêu, của hơi thở mùa Xuân vẫn có một cô gái với chiếc túi nhỏ ở bên cạnh mình, đi đâu sớm thế nhỉ, mới ngày đầu tiên của năm mới mà, tôi thắc mắc đưa mắt nhìn kỹ hơn.

Trời ơi! Thân hình ấy, đôi mắt ấy quen thuộc ấy đang nhìn tôi, tôi sững lại, tay tôi tê cóng, chân cứng đờ, tôi không bước được nữa, ánh đèn điện vàng vọt, nhạt nhoà làm chúng tôi như thực, như ảo nhưng tôi không lầm.
Thuỳ! Thuỳ đang ở trước mắt tôi.
Tôi líu cả lưỡi, không thể hét lên nổi nữa, Thùy đã thấy tôi, đôi vai Thuỳ bắt đầu run lên, thân hình bé nhỏ đang co ro trong làn mưa rét, cái túi xách bên cạnh dường như là lời giải thích lý do tại sao cô ấy ở đây. Tôi hít một hơi cái không khí lạnh ngắt vào phổi, thần khí đã trở lại, tôi tiến đến bên Thuỳ, tôi chỉ còn cách Thùy một bước chân nữa thôi, tôi dừng lại, bỏ kính xuống và lau, tôi muốn nhìn thật rõ bóng hình người con gái mà tôi thương yêu. Thuỳ chỉ đợi có thế rồi đổ ập người vào người tôi. Thuỳ khóc, tiếng khóc ấm ức như đã dồn nén từ bao nhiêu lâu nay, cô ôm chặt lấy tôi, tôi vòng tay ghì sát cơ thể Thuỳ vào ngực mình, chúng tôi cứ đứng ôm nhau như thế, mặc kệ mưa, mặc kệ giá rét, không ai nói một câu nào mà có lẽ giờ này những câu nói trở thành vô nghĩa, cái ôm xiết của chúng tôi đã nói lên tất cả. Thuỳ hôn lên cổ tôi, tôi hôn vào mái tóc Thuỳ, mặc kệ vài người đi qua hiếu kỳ nhìn ngó, chúng tôi không quan tâm, thế giới lúc này chỉ có hai chúng tôi, hai con người khốn khổ vì tình yêu mà thôi.
Chúng tôi cứ ôm nhau như thế cho đến khi Thuỳ không chịu được nữa, hắt xì liên tục vì lạnh, tôi khẽ nhích người ra, âu yếm nhìn vào mắt Thuỳ :
- Lên nhà với Lam nhé!

Thuỳ ngoan ngoãn gật đầu, tôi xách túi và dìu Thuỳ lên từng bậc thang, niềm hạnh phúc làm tôi như mê đi, không ngờ rằng điều ước đầu năm lại linh thiêng đến thế. Tôi cẩn thận đóng chặt các cánh cửa để cái lạnh không tìm thấy chúng tôi, tôi cởi áo khoác ngoài cho Thuỳ và lịch kịch đun nước pha trà mời Thuỳ. Một lát sau hương trà sen đã thơm phức cả căn phòng giản dị, chật chội. Thuỳ ấp đôi bàn tay với những ngón tay thon dài vào tách trà và suýt xoa, đôi mắt Thuỳ buồn và vẻ hoảng hốt vẫn còn nguyên trên nét mặt. Tôi kín đáo nhìn xuống đôi chân đang run lên dưới lần vải mỏng của chiếc quần Tây may kiểu cách, Thuỳ phải chạy vội lắm nên mới mặc quần Tây xuống phố trong cái rét thế này. Mái tóc Thuỳ ướt đã sương đêm, tôi lại gần, ngồi đối diện Thuỳ, nhấc chén trà khỏi tay Thuỳ, thay vào đó bằng đôi bàn tay ấm áp của tôi. Tôi nắm lấy hai tay Thuỳ và xoa nhẹ như nói rằng Thuỳ hãy yên tâm ở lại đây, rằng tôi sẽ sẵn sàng nghe những gì Thuỳ đang định nói. Thuỳ như hiểu ý, cô đưa tay lên vuốt má tôi rồi hỏi :
- Có chỗ cho Thuỳ không?
Tôi gật đầu :
- Lúc nào cũng sẵn sàng mà.
Thuỳ ngập ngừng rồi nhìn vào mắt tôi Thuỳ bắt đầu kể.