Ba mươi Tết, mọi người bận rộn và dành toàn bộ thời gian ấy cho gia đình nhưng chồng Thuỳ thì vẫn cứ thong dong như một người độc thân nhàn hạ, anh dành một buổi sáng để chia tay các chiến hữu bia rượu của mình, bỏ mặc Thuỳ tất bật nấu nướng, cơm nước chợ búa. Khi anh về thì mọi việc đã xong mà anh cũng chẳng còn sức để làm việc gì nữa, anh say quá rồi, nói năng không kiểm soát nổi, anh lăn ra giường và ngủ cho đến tận chiều tối.

Khi anh tỉnh dậy, Thuỳ đã pha sẵn cho anh một cốc nước cam, anh ngửa cổ tu ừng ực mà chẳng thèm đếm xỉa đến ý nghĩa của việc đó, với anh thế là đương nhiên. Anh dáo dác tìm vợ, Thuỳ đang ngồi ngoài nhà xem tivi anh lại ngồi gần, định ôm cô vào lòng nhưng Thuỳ gạt tay ra, Bảo cứ cố làm Thuỳ thấy khiếp sợ, cô càng chống đối mạnh hơn, Bảo gầm lên, hơi rượu phả vào mặt Thuỳ :
- Cô muốn gì?
- Tôi muốn sang nhà ba ở một thời gian để suy nghĩ lại chuyện của tôi và anh.
- Không có đâu, cô tưởng ba cô dễ dàng chứa chấp cô hả?
- Không chứa thì tôi ở chỗ khác.
Bảo cười giễu cợt :
- Mặt cô mà ở đâu được, nuôi mình còn không xong, cái gì cũng của chồng không thì của bố cho thế mà còn bày đặt.
Thuỳ uất ức vì bị sỉ, cô lạnh lùng nói :
- Tuỳ anh muốn nghĩ sao cũng được nhưng dứt khoát tôi sẽ đi.
- Cô định bao giờ đi?
- Hết Tết.
- Không phải đợi hết Tết đâu, cô có thể đi ngay, cút khỏi nhà tôi ngay.

Bảo nghĩ Thuỳ doạ nên nói thế để Thuỳ sợ, ai dè Thuỳ lấy vali thật, cô sắp quần áo vào đó, Bảo đứng cạnh thấy vậy hất đổ vali quần áo của Thuỳ :
- Tôi thay đổi ý định rồi, giờ tôi lại không cho cô đi nữa, tôi sẽ gọi điện cho ba cô sang đây đón cô về kẻo ông lại bảo tôi hắt hủi cô.
Thuỳ vẫn kiên quyết :
- Tuỳ anh!
- Cô bướng nhỉ, nhẫn tâm nhỉ?
Thuỳ ném cái nhìn khinh miệt về phía Bảo và nói :
- Anh không bao giờ tôn trọng tôi, với anh tôi chẳng có một chút giá trị gì, tôi đã cố nhịn nhưng không được, việc tôi ra đi là điều dễ hiểu thôi.
- Được, nếu cô ra đi, cô chẳng nhận được một tí gì từ tôi đâu, cứ trắng tay mà đi thôi, không được mang theo bất kỳ thứ gì.
Thuỳ lặng lẽ gật đầu, Bảo thấy Thuỳ kiên quyết quá rồi, bằng giá nào cô cũng muốn đi nên con thú ghen tuông bắt đầu lồng lên trong lòng Bảo :
- Có ai đang chờ cô phải không? Nói mau! Cô muốn đến với nó phải không? Đã vậy tôi sẽ không để cho cô dễ dàng có được điều ấy. Cô sẽ phải chôn vùi thân xác trong nhà này cho đến khi cô chết hiểu chưa?

Nhưng Bảo quên rằng bản chất Thuỳ là người thế nào, cô đâu có biết sợ, cô nhếch mép cười và cứ nhặt quần áo cho vào vali mà không thèm nhìn mặt Bảo. Bảo lại nhảy vào đá đổ vali quần áo của Thuỳ, cứ như thế anh hành hạ Thuỳ nhưng Thuỳ vẫn điềm nhiên làm lại. Xong xuôi, cô đứng dậy, Bảo không còn tự chủ được nữa, anh vớ lấy thanh gỗ dựng ở góc nhà và lăm lăm đứng chắn cửa :
- Nếu cô bước qua ngưỡng cửa này cô sẽ thành kẻ tàn phế.

Khuôn mặt hoang dã với cái nhìn tàn ác của Bảo làm Thuỳ phải cảnh giác, cô không còn thấy bóng dáng của một trí thức quý tộc đâu nữa, thay vào đó là một con người đê tiện và hèn hạ, cô hơi lùi lại đề phòng Bảo có thể làm thật, trong cơn điên Bảo có thể làm mọi chuyện, tay Thuỳ đụng phải con dao vẫn hay gọt hoa quả, Thuỳ cầm lấy, Bảo thấy Thuỳ lùi lại liền sấn tới, Thuỳ giơ con dao ra trước mặt Bảo :
- Nếu anh xông vào đây tôi sẽ cùng chết với anh.
Bảo lập tức lu loa lên :
- Cô học thói côn đồ ở đâu thế hả, ở những bộ phim mà cô vẫn hay xem hả?

Thuỳ ngán ngẩm con người “gái đĩ già mồm” như anh, việc anh cầm gậy định tấn công cô anh không nghĩ là côn đồ mà việc cô tự vệ thì bị anh quy kết cho cái tội ấy, chắc cô phải đứng im để chịu cho Bảo đánh thì mới là người vợ ngoan chăng, đừng có mơ! Cô cứ lăm lăm con dao cho đến khi Bảo phải chịu hạ vũ khí xuống trước và nói :
- Thôi được rồi, tôi vứt cây gỗ này xuống, cô cũng bỏ con dao xuống và chúng ta cùng nói chuyện để tìm hướng giải quyết.
Thuỳ nghe thế, cũng buông dao xuống nhưng cô biết nếu cô không đi khỏi nhà tối nay thì Bảo có thể sẽ không tha cho cô nên nói ngay :
- Tôi sẽ nói chuyện nghiêm chỉnh với anh về việc này nhưng tối nay anh cứ để cho tôi đi, vài hôm nữa chúng ta sẽ gặp lại sau.
Bảo gật gù ra chiều đồng ý, anh đổi giọng nói :
- Thôi được rồi, anh nói thế thôi chứ nếu em muốn, em cứ đi, hàng tháng anh sẽ vẫn chu cấp đầy đủ tiền để em tiêu, rồi anh sẽ gặp em sau.

Thuỳ tưởng Bảo đã chấp nhận thật nên lặng lẽ đi qua Bảo, bất ngờ Bảo túm lấy cô, tay trái Bảo túm chặt lấy hai tay Thuỳ, tay phải cứ liên tục đấm vào đầu cô thùm thụp, Thuỳ đau đớn, dùng hết sức bình sinh, giật được một tay ra và cào một cái rất mạnh vào tay Bảo, Bảo đau quá buông tay ra. Nhác thấy chốt cửa còn mở, Thuỳ đạp cửa kéo vội cái túi xách và chạy thục mạng, Bảo đuổi theo đạp Thuỳ một cái ngã dúi xuống đường. Bảo còn định hành hung vợ nữa nhưng đúng lúc đó có một thanh niên to lớn đi xe máy đến, anh dựng chân chống và hỏi Bảo :
- Mày làm cái trò hèn gì thế?
Bảo sửng cồ :
- Nó là vợ tao, không liên quan đến mày.
Anh thanh niên quát to :
- Tao đếch cần biết nó là ai nhưng mày không được đánh phụ nữ nhất là hôm nay lại là Tết, mày không được hèn hạ như thế.

Hai người cứ đôi co tạo điều kiện cho Thuỳ bỏ chạy vào một quán nước ven đưòng còn mở cửa, mặt cô tái xanh không còn giọt máu. Bảo vẫn cố tìm đánh Thuỳ cho bằng được, thấy Thuỳ ở trong quán nước, Bảo định xông vào nhưng có hai nam thanh niên đang ngồi đó và nói :
- Chị cứ ngồi đây xem nó có dám xông vào không.
Bảo thấy vậy ngay lập tức quay ra năn nỉ Thuỳ :
- Em ơi! Em về đi, hôm nay là Tất niên rồi, Tết nhất rồi mà còn bỏ anh đi đâu.
Rồi hắn quay ra phân bua với hai ba cụ già vừa ra xem lộn xộn :
- Vợ cháu đấy ạ, Tết nhất còn dứt khoát bỏ chồng con ra đi.
Mấy cụ già thấy thế quay ra mắng nhẹ Thuỳ :
- Chồng cháu đẹp trai thế kia lại yêu thương cháu, cháu còn mong gì nữa mà lại định bỏ đi thế, thôi về nhà đi cháu, năm mới đến nơi rồi.

Lúc này Thuỳ gần như ngất xỉu trước vai diễn của Bảo, cô chết đứng như tượng đá, cổ họng uất nghẹn, không còn nói được gì, chồng cô đây ư, một con người mưu mô thủ đoạn thế này ư. Mắt cô ầng ậng nhưng cô không thể khóc được, cô cứ ngồi im không một lời giải thích với bất cứ ai, mặc cho Bảo diễn kịch. Bảo sau một hồi khóc lóc không có kết quả đã bỏ về, Thuỳ vội vàng cảm ơn mọi người rồi đi ngay, cô cứ lang thang đi như thế từ 7 giờ tối cho đến tận gần Giao thừa, đôi chân cô đã sắp quỵ xuống, rồi cô tìm đến nhà Lam và chờ ở đó, lúc này Lam là cứu cánh cuối cùng của cô.

Tôi nghe Thuỳ kể đến đâu, lòng dạ như xát muối tới đó, tôi đau lắm và tôi khóc, tôi mím đôi môi mình lại, giá mà Bảo ở trước tôi thế nào tôi cũng sống chết với Bảo, tôi căm thù Bảo đến tận xương tuỷ, một trí thức dởm! Tôi đưa cho Thuỳ nhấp một một chút nước ấm rồi ôm cô ấy vào lòng, tôi nhẹ nhàng hôn lên mái tóc Thuỳ, Thuỳ khẽ rụt cổ vào vì tôi chạm đứng vào vết thương trên đầu Thuỳ, tôi khẽ vén tóc Thuỳ, một mảng da đầu sưng tấy lên, những vết xước còn rớm máu đỏ, tôi lấy tay che miệng mình để khỏi phải kêu lên, Bảo đánh Thuỳ như đòn thù, không thể chấp nhận được.




*
* *




Tôi dịu dàng lấy nước muối ấm rửa sạch vết thương cho Thuỳ, Thuỳ đau lắm, cứ mỗi lần tay tôi chạm vào da Thuỳ, Thuỳ lại rụt cổ so vai vào, lòng tôi trùng xuống, không gì đau bằng thấy người mình yêu thương bị ngược đãi. Thùy đau, tim tôi như cũng đang vụn vỡ, tôi ước mình có mặt lúc đó, tôi sẽ đỡ đòn cho Thùy, bất cứ giá nào tôi cũng không cho phép Bảo động vào Thùy. Con người thật lòng dạ khó lường, trông mặt mà bắt hình dong không phải lúc nào cũng đúng. Trước đây tôi đã từng rất thần tượng Bảo, một con người trẻ tuổi, tài cao, tôi chẳng bao giờ nghĩ rằng Bảo lại cục súc và thiếu văn hoá đến thế. Công bằng mà nói ai đã từng tiếp xúc với Bảo đều có một nhận xét là ăn nói lưu loát, giao tiếp tốt, lịch sự nhưng đúng là có ở trong chăn mới biết chăn có rận. Ngoại hình và bằng cấp không phải là căn cứ để đánh giá con người, nhân cách hình thành từ khi sinh ra, tính cách do quá trình giáo dục mà thành, Bảo không có cốt cách của một quý tộc mà chỉ là đồng tiền làm anh trở nên quý tộc mà thôi, tôi coi thường Bảo.

Chúng tôi ngồi nói chuyện khá lâu, Thuỳ cảm thông và tỏ ra ân hận vì việc làm đã gây ra cho tôi, Thuỳ dành hết tình thương yêu lúc này dành cho tôi như một sự đền đáp những đau khổ mà cô ấy mang lại cho tôi. Thuỳ cứ đưa bàn tay lên má tôi mà ve vuốt, đôi mắt Thuỳ tràn đầy thương yêu, cô âu yếm hôn tôi như muốn quên đi nỗi kinh hoàng của ngày cuối năm vừa qua. Việc vừa xảy ra làm tôi thấy mình phải có trách nhiệm thương yêu Thuỳ nhiều hơn tôi đã từng yêu. Đồng hồ chỉ 3giờ 5 phút sáng, nét mặt Thuỳ đã mệt mỏi lắm rồi, tôi biết ý đứng dậy chuẩn bị giường cho Thuỳ ngủ, một giấc ngủ với Thuỳ bây giờ là vô cùng quan trọng, tôi loay hoay còn chưa biết ngủ ở đâu vì cái giường hơi nhỏ mà tôi lại muốn dành cho Thuỳ một chút riêng tư, có lẽ Thuỳ cần như vậy lúc này, Thuỳ thấy thế, kéo tay tôi :
- Lên đây nằm với Thuỳ, Thuỳ không muốn ngủ một mình đâu.

Tôi ngại ngần mãi rồi mới thay quần áo và lên giường nằm ké bên Thuỳ, thấy chân tay cứ thừa thãi, đã quen một mình nay thêm người mà nhất là người mình thương yêu làm tôi thấy lúng túng thật sự. Rất tự nhiên, Thuỳ kéo tay tôi đặt lên hông cô ấy, dường như như thế làm cô ấy thấy an tâm hơn. Tôi đánh bạo vòng tay ôm cô ấy, Thuỳ khẽ thở dài rồi nhắm mắt ngủ, một lát sau đã thấy tiếng Thuỳ thở đều đều. Tôi khẽ vuốt ve những sợi tóc của Thuỳ, ngủ ngon nhé Thuỳ, hy vọng nỗi đau này sẽ vĩnh viễn rời xa Thuỳ. Tôi cứ im lặng nằm cạnh Thuỳ, thỉnh thoảng lại nhỏm lên nhìn xem Thuỳ có bị lạnh không, Thuỳ giật mình đến vài lần, chắc do hậu quả của cơn sốc vừa rồi. Thế rồi tôi ngủ lúc nào không biết. Tôi choàng tỉnh dậy khi Thuỳ cựa mình, 8giờ 45 sáng mùng một Tết, ngày đầu tiên của năm mới và người con gái tôi yêu đang nằm trong vòng tay tôi, tôi dụi mắt để thấy mình không mơ, Thuỳ nhăn nhó xoay mình và hỏi tôi, giọng còn ngái ngủ :
- Mấy giờ rồi Lam?
- Gần 9 giờ rồi, Thuỳ muốn dậy chưa?
- Cái giường của Lam như giường của 7 chú lùn ấy, Thuỳ đau người quá.
Tôi phụng phịu :
- Người ta đã phải nằm nghiêng cả đêm rồi còn gì.
Thấy tôi nói vậy, Thuỳ phì cười rồi khẽ kéo tay tôi ngã xuống bên Thuỳ :
- Thế tại sao không nằm thẳng?
- Làm gì có chỗ, nằm vào đâu?
- Sao Lam không...nằm lên người Thuỳ này.

Rồi Thuỳ nhích người cho cả cơ thể tôi đè lên người Thuỳ, cô ấy cứ ôm tôi như thế thật chặt mà không hề cảm thấy sức nặng của cơ thể tôi làm phiền cô ấy. Tay Thuỳ cứ xoa khắp lưng tôi như vỗ về một đứa trẻ, tôi cảm thấy trăm ngàn con kiến đang bò trong người mình, ngọ nguậy phía trong da thịt mình, tim tôi dấy lên một cảm giác thật khó tả, một cái gì đó bứt dứt, khó chịu, chính là cái ham muốn trần tục đang trỗi dậy, khó có thể che đậy được vì đó là cái điểm đến cuối cùng của một tình yêu. Tôi cúi xuống dịu dàng hôn vào mắt Thuỳ, môi Thuỳ rồi tôi liều lĩnh đưa cặp môi bỏng khô vì khao khát xuống cái cổ trắng ngần của Thuỳ, đôi mắt tôi rực sáng hơn Hoả Diệm Sơn, nó có thể thiêu cháy những gì mà nó lướt qua. Thuỳ khẽ rên lên, Thuỳ không phản ứng gì nữa, chỉ còn một sự ham muốn cần được giải toả mà thôi. Tình dục là sự thăng hoa của tình yêu. Chúng tôi say đắm bên nhau, không còn khái niệm thời gian, chúng tôi cần nhau để sưởi ấm những ngày đông giá rét, Thuỳ bị chi phối bởi cảm giác mong muốn được hiến dâng nên vội vàng lột cái áo nỉ tôi đang mặc, còn tôi, đầu óc đã mụ mị và tình yêu nên cuống cuồng cởi bỏ những thứ trên người Thuỳ đang cản trở tôi thể hiện sự khát khao của mình. Cả hai cứ hấp tấp, vội vàng như sợ một trong hai đứa sẽ biến mất, như sợ cái khoảnh khắc này sẽ tan biến. Tay tôi trượt dài trên cơ thể mịn màng của Thuỳ, Thuỳ hôn như mưa lên khuôn mặt tôi, giờ đây phía dưới cơ thể tôi là một khối ngọc ngà mà tôi thề là đến Hera cũng sẽ phải ghen tỵ. Tôi trầm trồ, ngạc nhiên rồi tò mò khám phá những bí ẩn của thiên thần mơ ước của mình, Thuỳ thấy mặt tôi cứ ngây ra thì khẽ cười và cắn nhẹ vào má tôi, cứ như thế chúng tôi trao cho nhau tình yêu của mình, đam mê và cuồng nhiệt. Khi không còn giới hạn nào nữa, chúng tôi mạnh dạn và tự tin bước qua ngưỡng cửa cuối cùng, mồ hôi túa ra trên tóc và lưng tôi, Thuỳ oằn mình trước niềm hân hoan mà tôi mang lại rồi mọi thứ như vỡ oà ra, tan chảy trong xương thịt tôi, chúng tôi tan vào nhau, hoà vào nhau êm ái như một bản nhạc, cảm giác hưng phấn chạy dọc sống lưng tôi, Thuỳ mềm nhũn và run rẩy trong vòng tay tôi, mặt tôi ngây dại, tiếng Thuỳ thều thào nghe như từ xa xăm vọng về :
- Ôi cưng ơi! Em yêu cưng nhiều lắm!

Tôi không còn sức lực nữa, nằm phịch xuống và thở phì phò, Thuỳ âu yếm quàng tay qua người tôi, gối đầu trên vai tôi, Thuỳ hỏi tôi :
- Lam…có thích không, có thích Thuỳ không?
Tôi cúi đầu hôn lên vầng trán Thuỳ :
- Lam hạnh phúc, chưa bao giờ như thế này cả. Cảm ơn Thuỳ!
Thuỳ rúc đầu sâu hơn vào cổ tôi đầy vẻ tin tưởng :
- Hãy yêu thương Thuỳ nhiều, yêu Thuỳ mãi nhé!
Tôi lặng lẽ gật đầu, tôi biết là tình yêu của tôi đã mãi thuộc về Thuỳ. Tôi hỏi Thuỳ :
- Mình phải làm gì tiếp theo?
Thuỳ thỏ thẻ :
- Việc đầu tiên Lam cần làm là mua một chiếc giường khác rộng hơn.
Tôi phì cười, Thuỳ lại nói tiếp :
- Tiếp nữa là Lam phải giữ sức khoẻ để kiếm tiền nuôi Thuỳ.
Tôi đan những ngón tay mình vào bàn tay Thuỳ và khẽ xiết nhẹ những ngón tay ấy như một lời hứa dành cho thiên thần của tôi.
Chợt nhớ đến lời hứa của mình trong ngày mùng một Tết, tôi âu yếm hỏi Thùy :
- Thuỳ có thể cùng Lam về nhà chúc Tết ba mẹ Lam được không?
Hơi lưỡng lự, Thuỳ ngập ngừng bảo :
- Thuỳ ngại lắm Lam à!
Tôi ôm Thuỳ và động viên :
- Nhà Lam toàn người yêu quý Thuỳ cả, Thuỳ biết vậy mà, với lại không lẽ mình cứ lẩn tránh mãi, nhân ngày đầu năm, chuyện cũ dễ được bỏ qua lắm, theo Lam mình cùng đi là hợp lý hơn cả.
Thuỳ nghe bùi tai nên hôn lên môi tôi và gật đầu :
- Vậy thì dậy đi thôi!

Tội nghiệp Thuỳ quá, đi như chạy giặc nên chẳng kịp mang theo quần áo rét, Thuỳ đành khoác tạm chiếc áo phao của tôi ngoài bộ vest, thế rồi chúng tôi nắm tay nhau, tung tăng trong nắng mới, trong một sự khởi đầu hoàn toàn mới. Tôi ưỡn ngực, giơ tay chào Thuỳ như chào một vị chỉ huy vĩ đại :
- Thưa chỉ huy, trông Lam ổn chứ?
Lam khẽ cười và nhéo vào mũi tôi :
- Đẹp lắm rồi!

Lòng phơi phới, tâm trạng đầy phấn khích chúng tôi sải những bước đi bình thản và an nhàn trên con đường lạnh buốt nhưng mặt trời đã lên rồi, những tia nắng đầu tiên đã xuyên thủng bầu trời, phải chẳng đang báo hiệu cho chúng tôi một khởi đầu mới tươi sáng như những ánh nắng mai, có lẽ chúng tôi đã tìm thấy đích đến cho một câu chuyện tình.

Chúng tôi dừng trước cổng, hít một hơi dài và nắm chặt tay nhau như động viên, khích lệ tinh thần lẫn nhau một lần cuối trước khi đối mặt với các tình huống khó khăn.

Đầu tiên là ông bạn già của Thuỳ với vẻ ngạc nhiên đơ hết cả khuôn mặt, mắt ông mở to và sau một thoáng bỡ ngỡ, đôi mắt ông sáng ngời, ông ôm chầm lấy Thuỳ, ân nhân của ông và ở người con gái này ông còn tìm thấy một thứ tình cảm gì đó như chính là con đẻ của ông.
Mẹ tôi từ trong bước ra, chẳng hiểu mô tê gì, bà ngỡ ngàng trước những việc đang xảy ra, bà trỏ tôi và trỏ Thuỳ rồi hỏi mà tôi không thể hiểu mẹ đang hỏi ai :
- Lam…Thuỳ?
Tôi mỉm cười gật đầu với mẹ, chỉ có vậy mà mắt mẹ đã lại ngân ngấn nước, mẹ tôi đấy, vui quá cũng khóc mà buồn quá cũng khóc.
Duy chỉ còn có ba tôi là không nói gì, ông ngồi từ trong phòng trông ra, ánh mắt điềm nhiên như đã biết trước chuyện này.

Những tháng qua, sự ra đi của con gái đã khiến ông suy nghĩ khá nhiều, ông chỉ có duy nhất một mình Lam, không có Lam sự hụt hẫng trong ông khó có thể lấp nổi nhưng ông không cho phép mình mềm yếu.

Ông cũng đến dự đám cưới Thuỳ theo lời mời của Thuỳ, nhìn bộ dạng Thuỳ, nét mặt Thuỳ và nhất là đôi mắt Thuỳ khi cô nhìn ông, ông hiểu tình yêu mà cô dành cho con gái ông vẫn còn nặng lắm, ông bỗng rùng mình sợ hãi khi nghĩ đến cuộc sống của Thuỳ với chồng sau này. Hôn nhân phải dựa trên cơ sở tình yêu nhưng ông phải làm sao, ông không thể khuyên Thùy dừng lại càng không thể tác thành cho hai đứa được. Cái nghiệp con ông nó đã khổ thế không lẽ ông đành lòng nhìn ân nhân của gia đình ông cũng bị khổ lây. Ông nhìn sang Bảo, ông nuôi hy vọng anh chàng này sẽ làm Thuỳ quên đi con ông để cả hai đứa cùng thoát khỏi cái cảnh éo le, trái khoáy. Thế mà bây giờ, chỉ mới có 5 tháng, quá nhanh!

Tôi biết tính ba, ba không nói nhưng ba đang cần một lời giải thích từ tôi vì chuyện Thuỳ ở đây, trong ngày đầu năm này, tôi lấy hết can đảm nói với ba :
- Ba à, con muốn nói chuyện riêng với ba một lát.
Ba nhìn tôi, nhìn Thuỳ rồi khẽ gật đầu. Cửa phòng ba vừa đóng, ba đã hỏi tôi ngay :
- Chuyện gì xảy ra thế?
- Bảo đánh Thuỳ ba ạ, Thuỳ không còn chỗ nào để di.
- Thế ba Thuỳ không phản ứng gì sao?
- Dạ! Bác ấy chưa biết với lại chắc bác ấy cũng không đồng ý cho Thuỳ vào nhà, bác ấy
nặng nề tư tưởng xuất giá tòng phu lắm ạ.
- Con nghĩ mình đang làm đúng sao?
- Con không thể bỏ mặc Thuỳ được.
- Ba không nói con bỏ mặc Thuỳ nhưng con có nghĩ rồi vợ chồng người ta sẽ lại về với nhau không, vợ chồng nào chẳng thế, bát đĩa còn có lúc xô mà.
- Con nghĩ anh ta là thằng đàn ông tệ bạc, anh ta đánh Thuỳ dã man lắm ba, Thuỳ chắc không quay về đâu.
- Còn nhiều thứ lắm con, còn ba cô ấy, còn dư luận, còn cả vấn đề kinh tế nữa.
- Con biết, nhưng Thùy không yêu anh ta, chỉ cần Thuỳ đồng ý ở bên con thì...
- Con có tự tin đủ khả năng nuôi nổi Thuỳ không vì con biết đấy sẽ không có một sự giúp đỡ nào từ ba đâu, con chọn con đường của con thì con phải tự lập, tự phát quang con đường ấy mà đi thôi.
- Thưa ba, con biết điều ấy ạ, con nghĩ con đủ khả năng.
- Thùy nó quen sống trong một môi trường đầy đủ và tiện nghi rồi, con lôi nó về đấy liệu nó có chịu được không và nếu được thì là trong bao lâu?
- Dạ! Có lẽ…có lẽ Thùy sẽ quen thôi ạ!
Ba đứng dậy thở dài, vỗ vai tôi :
- Thế thì cố lên, đừng làm khổ ba mẹ và ngay cả Thuỳ nữa.

Tôi im lặng gật đầu, quả thật tôi cứ cương quyết với ba thế nhưng trong tôi thực sự cũng hoang mang lắm. Cuộc sống của tôi hiện nay chỉ gọi là tạm bợ, tôi đã bao giờ phải cưu mang ai đâu, giờ thì có thêm Thuỳ nữa, mọi chuyện sẽ khác đi, khó cho tôi lắm khi mà đúng là tôi cũng có chút năng lực nhưng từ trước tới giờ mục tiêu của tôi cũng chỉ là kiếm đủ ăn, đủ tiêu cho cái bản thân tôi chứ chưa nghĩ đến việc sẽ nuôi ai cả. Giờ Thuỳ như bông hoa hồng rực rỡ đến bên tôi, hiện thực đang mở ra trước mắt tôi, tôi sẽ làm gì để sống, công việc của tôi đang ở ngõ cụt, phải bắt đầu từ đâu, sự thiếu thốn về vật chất thế này liệu rằng Thuỳ có chịu đựng được. Không còn cách nào khác, phải tìm đường đi cho riêng mình thôi. Tôi thở dài và ngẫm nghĩ thế là mình đã có mục tiêu cho một năm mới rồi, không thể lông bông, bát nháo được nữa.         

 

Chúng tôi dần đi qua cái tháng ăn chơi bằng một tình yêu thuần khiết và trong sáng nhất, dường như Thùy đã quên đi cuộc sống đầy đủ về vật chất nhưng nghèo nàn về tinh thần khi ở bên Bảo.

Ba Thuỳ đã biết chuyện giữa Thùy và chồng do Bảo đến tận nhà Thuỳ để mách. Anh ta ngồi gần hai giờ đồng hồ để kể lể, khóc lóc về những ngày anh dành hết tình yêu thương cho Thùy mà không được đền đáp hay quan tâm và điều đó làm anh ta ức chế nên trong lúc vợ hỗn láo quá Bảo nóng giận đã lỡ tay tát Thuỳ một cái. Nhưng Thùy không vừa đưa tay cào ngay vào cánh tay Bảo đến giờ vết cào vẫn chảy máu và đau. Nói rồi anh suýt xoa kéo tay áo cho ba Thuỳ xem, anh rơm rớm nước mắt nói với ba Thuỳ là chỉ có thế mà Thuỳ bỏ đi ngay trong đêm 30 mặc cho anh lạy lục, van nài, anh nào có tội gì đâu ngoài cái tội đã quá yêu thương Thùy. Trông bộ dạng Bảo, lại nghe những lời tâm sự ấy ba Thuỳ thấy thương con rể quá, càng nghĩ ông càng tức đứa con gái bội bạc, tức đến nổ cổ họng, ông gọi Thuỳ là một đứa con bất hiếu, làm ông xấu mặt với Bảo, xấu mặt với thông gia. Ông già cay nghiệt ấy chẳng thể biết được chàng rể tài hoa đã thượng cẳng chân, hạ cẳng tay với đứa con gái ngọc ngà của mình. Ông gọi điện cho Thuỳ và sỉ vả Thuỳ một trận, ông để ngoài tai và không đếm xỉa đến những lời giải thích từ Thùy ông nói nếu Thùy không quay về với Bảo, ông sẽ cắt đứt mọi trợ giúp tài chính cho Thuỳ, ông sẽ từ cô. Chưa hả dạ, ông cấm cửa Thuỳ về nhà, phòng mạch của ông, ông cũng sang tên cho người khác, nhất quyết ông sẽ không cho Thùy một đồng cắc nào, ông và Bảo càng như thế càng làm Thuỳ thêm chán chồng.

Tôi đang sống trong những ngày tràn ngập hạnh phúc, một thứ hạnh phúc như trong mơ. Chúng tôi sống với nhau như một đôi vợ chồng trẻ, những khó khăn không làm chúng tôi chùn bước, tôi đã tìm được con đường riêng để thực hiện những ước vọng của bản thân. Tôi lăn lóc và tìm được một mối giao báo khá ngon ăn, mối hàng này là của Uy nhưng hắn ta xấu chơi nên khách hàng huỷ hợp đồng, tôi mừng lắm nhưng có một điều là Toà báo yêu cầu tôi phải có vốn thế chấp để lấy báo ra, số tiền gấp cả 20 lần tháng lương của tôi, biết đào đâu ra bây giờ khi mà tiền chi tiêu của chúng tôi cũng còn phải dè xẻn lắm. Đấy là họ nói vì ưu đãi tôi là đồng nghiệp nên để giá thấp nhất rồi đấy. Hỏi vay Nhi thì tôi không muốn, nó sắp sinh con, không thể vay được mà vay người thân của tôi thì không bao giờ, tôi không muốn Thuỳ biết điều này nhưng tôi đau đầu vì cái vụ này quá.

Ngay cả Thuỳ bây giờ cũng khó khăn như tôi, Bảo biết Thuỳ bỏ đến ở với tôi nhưng anh ta không biết quan hệ giữa hai chúng tôi. Bảo dùng vị trí của mình để gây áp lực với sếp của Thuỳ, Thuỳ ít được giao cho các ca mổ hơn, hầu như chỉ là bác sỹ trực, Thuỳ gần như là cái bóng của chính mình. Với khối tài sản của Bảo, xe ô tô thì Bảo bán ngay vì sợ Thùy đòi chia tài sản còn nhà thì Bảo thay toàn bộ hệ thống khoá để Thuỳ không thể về lấy những vật dụng cá nhân của mình. Bảo đang muốn chặn tất cả các con đường sống của Thuỳ để Thuỳ phải nghĩ lại và quay về với anh, anh ta lý luận thế.

Không biết phải xoay xoả thế nào, tôi ngẫm nghĩ mãi rồi tôi kiên quyết đi về phía chiếc tủ nhỏ, tôi mở nó lấy ra cái khoản tiền tôi dành dụm định mừng tuổi mẹ đầu Xuân, tôi cầm lấy nó và lại tư lự sau cùng tôi quyết định không tặng mẹ nữa, thôi thì bên tình bên hiếu đành nhắm mắt cho bên tình nặng hơn, đành phải một lần làm đứa con bất hiếu vì cái mục tiêu trường kỳ kháng chiến của mình. Tôi cứ tự dỗ mình là còn rất nhiều cơ hội trước mắt để tôi thể hiện tình yêu của mình với mẹ thế nên…lần này thì... Ấy thế nhưng chừng ấy vẫn còn chưa đủ, Toà báo đòi đủ số tiền chứ không cho ứng trước 2/3 như tôi xin xỏ. Bí quá, tôi nghĩ đến phương án cuối cùng, tôi nhìn đến cái máy ảnh và cái laptop của mình, đắn đo lắm vì tôi thương chúng như thương bản thân mình vậy, những vật dụng gắn bó với tôi, phục vụ cho công việc của tôi nhưng lúc này không gì quan trọng bằng tương lai của tôi và Thuỳ nữa. Tôi nhắm mắt, tặc lưỡi xách nó ra cửa hiệu mà không dám nhìn lại chúng, họ trả khá hời, thế là tôi giải quyết được một khâu khúc mắc.

Những ngày đầu tôi trực tiếp đi đưa báo để tiết kiệm chi phí, sáng tôi dậy từ 5 giờ chăm chỉ như một con ong, tôi nói dối Thuỳ là vì tôi có một số phóng sự cần lấy tư liệu nên phải đi sớm, Thùy tưởng thật nên cũng dậy sớm tất bật lo đồ ăn thức uống và vật dụng cho tôi. Tôi cất cái ba lô của mình khá kỹ không muốn để Thùy biết sự thực là trong đó chỉ còn có giấy báo thay cho máy ảnh, tôi không muốn Thùy phải lo lắng hay áy náy. Xe máy của tôi, tôi dạy Thuỳ cách sử dụng và nhường nó cho Thuỳ đi, còn tôi sắm một cái xe đạp cà tàng với lý do đi gọi là tập thể dục, về sau này khi tôi thuê được một người đưa báo thì tôi lại chở Thuỳ đi làm bằng cái xe cổ lỗ ấy.

Phải khẳng định rằng tình yêu là một phương thuốc kỳ diệu khiến những công việc tưởng chừng như không thể bỗng trở nên đơn giản và có thể thực hiện được. Tôi cứ tự hỏi về khả năng làm kinh tế của tôi đến đâu nhưng nhờ có Thùy tôi thấy năng lực của tôi khá ổn. Có những buổi sáng đi đưa báo, mưa phùn lất phất, rét cắt da, cắt thịt và chỉ bần cùng bất đắc dỹ người ta mới mò ra đường trong cái thời tiết khắc nghiệt như thế này nhưng tôi thì vẫn hăm hở trong màn mưa, trong cái lạnh tê tái ấy hồng hộc phóng đến Tòa soạn lấy báo, nụ cười chưa bao giờ tắt trên môi tôi vì tôi nghĩ đến Thùy. Những ngày này có lẽ là những ngày đáng nhớ nhất trong đời tôi. Kỳ lạ thay tôi chẳng hề thấy mệt cho dù giờ lao động của tôi kéo dài gần 11 giờ đồng hồ trong ngày. Cùng với cái xe cà tàng, tôi tự tin tiến tới tương lai với một thái độ hăm hở mà không thế lực nào cản nổi. Đích đến của tôi là sự vui vẻ và an nhàn của Thùy. Sáng ra tôi tự tin vì có Thùy để tối đến lại háo hức trở về căn phòng nhỏ nay trở nên ấm áp và hạnh phúc vì tôi biết ở nơi đó đang có một người ngóng chờ tôi.

Cuộc sống êm ả trôi qua như thế khiến tôi chẳng thể tính được những gì diễn ra tiếp theo tôi cứ ngỡ có lẽ mọi việc đã thật sự an bài với tôi.

Bẵng đi một thời gian, một hôm, sau khi ăn tối, Thuỳ pha trà và nằm gối đầu lên đùi tôi xem ti vi bỗng Thùy nói với tôi :
- Lam này! Mai Thuỳ muốn về thăm ba.
Tôi hơi khựng lại, về thăm ba là lẽ đương nhiên và tôi chẳng có lý do gì để ngăn cản điều đó nhưng tôi có linh cảm Thuỳ đang dấu tôi điều gì, tôi gặng hỏi :
- Thuỳ về thăm ba hay còn có việc gì nữa không?
Thuỳ im lặng một lúc rồi nói :
- Thật ra là Bảo hẹn Thuỳ ra nói chuyện để giải quyết chuyện gia đình.
Tôi im lặng không nói gì, Thuỳ biết tôi không muốn Thuỳ gặp lại Bảo nhưng nếu không gặp thì giải quyết thế nào được nên Thuỳ tiếp tục thuyết phục tôi :
- Lam đừng lo, lần này Thuỳ chỉ muốn kết thúc sao cho êm thấm thôi.
- Thế nhỡ hắn lại đánh Thuỳ nữa thì sao?
- Lam đừng lo, Bảo là một kẻ tinh quái, giữa đám đông anh ta sẽ chẳng dám làm gì đâu, sự nghiệp của Bảo đang lên như diều gặp gió, anh ta không dại gì để mất nó đâu.
- Thế để Lam đi cùng Thuỳ!
Thuỳ lắc đầu nguầy nguậy :
- Không cần đâu, Thuỳ tự giải quyết được mà, Lam còn phải đi làm.
Tôi lưỡng lự nhưng rất cuộc vẫn gật đầu đồng ý để Thuỳ đi. Tôi tin Thuỳ, tin rằng tình yêu của chúng tôi sẽ giúp Thùy có những quyết sách hợp lý để giải quyết ổn thỏa chuyện riêng.

Thuỳ gặp Bảo ở một quán cafe nhỏ, gần 4 tháng Thuỳ không gặp lại Bảo, anh đã được thăng chức và không còn làm cùng cơ quan Thuỳ nữa. Anh nhỏ nhẹ chào Thuỳ :
- Em ngồi đi!
Thùy lẳng lặng ngồi xuống, Thuỳ không nhìn mặt Bảo và hỏi :
- Anh định giải quyết chuyện của chúng ta như thế nào?
- Anh muốn em quay về.
Thuỳ cười và nói :
- Không đâu anh!
- Em đừng quyết định vội vàng thế, 4 tháng qua chẳng lẽ em không nghĩ gì sao, anh thấy cô đơn lắm.
- Anh thiếu gì tiền, lấy đâu chẳng được vợ, anh vẫn nói thế mà.
- Em biết lời nói của những kẻ trong lúc nóng giận mà, không gì bằng vợ cả con cột.
- Anh không xấu hổ à, anh ép em đủ đường để em không còn đường sống anh nghĩ anh làm thế là đúng à?
- Anh chỉ định làm em khổ mà phải quay về thế thôi.
- Cách làm của anh “độc đáo” quá nhưng thôi anh có thể muốn nói gì tuỳ anh, dứt khoát em không quay về đâu.
Bảo nói thống thiết :
- Xin em nghĩ lại, em đừng vội vàng, em cứ suy nghĩ kỹ đi rồi trả lời anh. Em phải nghĩ đến ba chứ, nếu mình chia tay ba em sẽ đau lòng lắm. Anh hứa nếu em quay về anh sẽ không đi nữa, dạo này anh cũng uống ít rồi.

Thuỳ cứ để yên cho Bảo nói nhưng tuyệt nhiên Bảo không hề đả động đến chuyện Bảo đánh Thuỳ, quan điểm của Bảo đấy là xô xát giữa hai vợ chồng, Thuỳ cũng đánh lại Bảo chứ không phải chỉ có Bảo đánh Thuỳ, Thuỳ cười, Bảo vẫn chỉ là Bảo thôi. Thuỳ thấy cũng không nên quá với Bảo nên cô nói :
- Thôi được rồi, việc anh đề nghị em sẽ xem xét.

Cái việc để xem xét ấy của Thuỳ làm tôi không hài lòng, tại sao Thuỳ không thẳng thắn từ chối, Thuỳ còn ngần ngại điều gì, cứ dền dứ thế này là cho Bảo thêm cơ hội, thêm hy vọng, mà một con người tự mãn như Bảo việc để anh hy vọng có khác nào một sự đồng ý từ phía Thùy, mọi chuyện đã rành rành trước mặt Thuỳ, hà cớ gì phải đắn đo, phải chăng Thuỳ còn lưỡng lự với tình yêu dành cho tôi?



*
* *




Một tháng sau, họ lại gặp nhau để giải quyết, Bảo bắt đầu sốt ruột :
- Em suy nghĩ đến đâu rồi?
- Em...không về đâu.
- Em đừng bướng thế, em định sống thế nào?
- Những tháng qua em đã sống được thì em sẽ sống như thế.
- Không cần cả ba mình sao, em sống thế nào với cuộc sống tạm bợ ấy được, chỗ đó không phù hợp với em.
- Tự em biết thế nào là phù hợp.
- Sự bướng bỉnh của em cũng là một phần nguyên nhân khiến chúng ta hay xung đột, em có hiểu không?
Bảo bắt đầu kết tội Thùy, Thùy cười khẩy :
- Còn gì xấu về em nữa không?
- Anh biết, phụ nữ bây giờ đang theo một cái trào lưu đáng xấu hổ là bỏ chồng để tự khẳng định mình, em có vẻ cũng thuộc túyp người ấy.
- Anh vẫn là anh thôi, đến giờ phút này vẫn chỉ là tại vợ. Suốt bốn tháng anh có tự nghĩ rằng việc em không muốn ở với anh xuất phát từ chính thái độ của anh không?
- Anh làm sao? Cặm cụi đi làm, kiếm tiền cung phụng em, anh có lỗi gì hả?
- Không! Anh nói thế thì anh không có lỗi mà đồng tiền nó có lỗi thôi.
Bảo biết Thùy không vừa ý và có vẻ nổi nóng nên đổi thái độ van nài :
- Thôi em, mình không tranh luận nữa, lại cãi nhau mất, anh xin em đấy, em về với anh, cho anh cơ hội làm lại từ đầu, em hãy nghĩ đến tình nghĩa vợ chồng, có câu vợ chồng sống một ngày còn nên nghĩa huống chi chúng mình yêu nhau có đến gần 7 năm rồi. Em quay về, anh sẽ mua ngay một chiếc xe hơi khác cho em, đứng tên em. Ba em cũng cũng trông mong em quay về lắm, chúng ta sẽ có một đứa con để gắn kết tình chồng vợ, các cụ chắc cũng muốn có cháu rồi.

Với cái lý luận trơn tru mang tính logic ấy và bằng một phương pháp thuyết phục hoàn hảo một lần nữa Bảo đã làm Thùy “mắc lừa”, Thùy lặng im suy nghĩ, những ngày qua sự khốn khó bủa vây lấy cô, cô chưa bao giờ phải sống trong cảnh thiếu thốn thế này cả, cô không dám kêu ca hay phàn nàn gì cả vì cô thương Lam, cô tự hỏi cô và Lam sẽ sống thế nào, bản thân cô thì bị o ép không kiếm ra tiền, đồng lương nhà nước thì ít ỏi cầm cự cũng đã thấy vất lắm rồi mà cô lại bắt đầu thấy áy náy vì đã làm khổ Lam. Thời gian vừa qua, cô biết Lam đã vất vả lắm, Lam phải gồng mình lên mà kiếm tiền, Lam không hề biết cô đã đứng từ xa quan sát Lam với chồng báo cao chất ngất, cô thấy đau lòng quá chừng, cô không nỡ làm gánh nặng của cuộc đời Lam, cô cũng lo cho ba mình nữa, liệu ba cô có chịu được không, ông sống một mình đã khổ nay thêm việc này...cô lại rối lên như tơ vò trong mớ bòng bong về hay ở. Một phương án 50/50 bắt đầu nhen nhóm trong cô, sợ Lam buồn nên cô không dám nói nhưng thật sự cô cũng muốn quay về.



*
* *




Tôi không mảy may biết gì về ý định ấy của Thuỳ, chỉ tình cờ tôi đọc được những tin nhắn của Thuỳ với bạn nên phát hiện ra, tim tôi như muốn vỡ tan trong niềm thất vọng vô bờ bến. Tất cả những gì tôi đã làm, đã cố gắng chẳng nhẽ không đủ để níu kéo Thuỳ, tôi muốn đạp đổ tất cả, tôi muốn phá, muốn buông xuôi để Thuỳ muốn về đâu thì về, tự ái đã xâm chiếm tôi rồi, nó đang bắt đầu chế ngự tôi. Tôi không muốn về nhà nữa, tôi lang thang ngoài phố với tâm trạng chán nản và rồi tôi rúc vào một quán rượu của đứa bạn. Tôi ngồi ở đó, lấy men rượu làm cảm xúc cuộc đời, tôi không phải một người biết uống rượu nhưng nhâm nhi một chút lại làm tôi sáng suốt hơn. Tôi lặng lẽ như một xác chết với hàng trăm phương án từ tiêu cực cho tới tích cực nhưng rồi tôi thiết nghĩ, tình yêu là phải đấu tranh, tôi đã có lợi thế hơn Bảo là tôi có tình yêu của Thuỳ, nếu buông xuôi để Thuỳ quay về, cái cuộc sống khốn nạn của Thuỳ sẽ lại tiếp diễn, nếu để điều ấy xảy ra tôi sẽ là một con người vô tâm, tàn nhẫn, tôi không muốn để Thuỳ chịu khổ và hơn nữa, tôi phải tự chiến thắng cái sự tự ái, yêu là đấu tranh, tôi đủ tự tin cạnh tranh với Bảo trong cuộc chiến dành Thuỳ.

Bảo một bên và tôi một bên, tôi sẽ chiến đấu để có được người mình yêu thay vì tự ái rồi để mất đi thứ hạnh phúc quý giá mà mình vừa có được, tôi đã mất Thùy một lần giờ đây tôi quyết không để mất tình yêu của mình một lần nữa !
Tôi chủ động nói chuyện với Thuỳ về rắc rối của cô ấy, tôi hỏi Thuỳ :
- Thuỳ định quay về với Bảo à?
Thuỳ ngạc nhiên và hơi bị động nhìn tôi :
- Sao Lam biết, thật ra thì...
- Nghe Lam này, Thuỳ đã thấy chân tướng của Bảo, Thuỳ không thể quay về được, Bảo là con người thế nào Thuỳ biết rõ, giang sơn thay đổi, bản tính khó dời, thì cứ cho là Bảo thay đổi nhưng Lam tin chắc chỉ trong một thời gian ngắn, ngựa quen đường cũ, Lam sợ Thuỳ sẽ khổ.
- Thuỳ khổ cũng được nhưng Thuỳ không muốn Lam khổ vì Thuỳ, không muốn Lam vất vả vì Thuỳ.
- Thuỳ lầm đấy, nếu Thuỳ thực sự yêu Lam, Thuỳ phải tìm cách chia sẻ những vất vả ấy của Lam chứ, tại sao lại muốn bỏ đi, Lam coi hành động ấy của Thuỳ như một sự đào tẩu.
- Nhưng Thuỳ rất sợ bạn bè của Thuỳ hay đồng nghiệp của Thuỳ biết chuyện giữa chúng ta, có lẽ Thuỳ vẫn chưa thực sự chuẩn bị tâm lý.
- Thế những ngày qua những biến cố vừa qua không có ý nghĩa gì với Thuỳ sao?
- Có, rất có ý nghĩa, Thuỳ hạnh phúc khi ở bên Lam, Thuỳ cảm ơn Lam về điều đó.
- Vậy thì được rồi, còn chuyện thiên hạ thì quan tâm làm gì vả lại Lam sẽ luôn ở bên Thuỳ, cùng Thuỳ vượt qua khó khăn.

Đôi mắt Thuỳ cứ xa vời vợi như chẳng nghe những gì tôi nói, sau cùng tôi hỏi :
- Thế Thuỳ đã quyết định chưa, quyết định về với Bảo chưa?
- Chưa, hiện giờ Thuỳ chưa có quyết định cụ thể gì cả, Thuỳ bối rối quá, Thuỳ yêu Lam nhưng lại thấy mình không có nghĩa với Bảo.
- Hãy nghe Lam, thà Thuỳ dứt khoát lần này còn hơn cứ phải cơ cực những ngày tiếp theo, Thuỳ về đó, Thuỳ sẽ chôn sống mình, Thuỳ làm khổ Bảo vì không yêu Bảo, Thuỳ làm khổ Lam vì đã bỏ Lam và Thuỳ làm khổ chính mình khi cứ phải sống trong dằn vặt và giả dối.

Thuỳ im lặng, ôm đầu mình, những gì tôi nói rõ ràng rất thực tế và không mang tính chất bôi nhọ Bảo, Thuỳ lại xuôi xuôi ngả về tôi, thực tình tôi thương Thuỳ quá, cứ bị bên này lôi, bên kia kéo, tôi không đành lòng hay là tôi buông tay cho Thuỳ không bị đau nhỉ? Nhưng tôi yêu Thuỳ mà, tôi không muốn đánh mất cơ hội này. Tôi ôm Thuỳ vào lòng và thủ thỉ :
- Thuỳ này! Lam sẽ chạy đua với Bảo cho dù về một số mặt có thể Lam chưa bằng Bảo nhưng Lam tin ở sự chân thành của Lam, Thuỳ hãy chọn ai yêu Thuỳ thật lòng nhé, từ giờ cho đến khi Thuỳ có quyết định, cứ coi như là thời gian Thuỳ thử thách chọn lựa giữa Lam và Bảo, có được không?
- Nếu Lam cứ đối xử tốt với Thuỳ nhưng Thuỳ vẫn chọn Bảo, Lam có buồn không, Thuỳ không muốn nợ gì Lam nữa đâu, Thuỳ nợ Lam tình cảm đã là nhiều lắm rồi.
- Lam chấp nhận nhưng nếu vậy, Thuỳ đừng nợ nữa có hơn không.
Thuỳ ôm tôi và khóc :
- Thuỳ xin lỗi, Thuỳ rất rối, xin cho Thuỳ thời gian.

Tôi gật đầu nhưng trong lòng đau khổ khôn nguôi, đã tưởng mình có Thuỳ rồi, ấy vậy mà...mọi thứ bây giờ như ngàn cân treo sợi tóc, như thế có công bằng với tôi không, tôi có làm đúng không? Tôi cũng muốn trách móc Thuỳ lắm, có ai yêu mà lại thế bao giờ nhưng tôi không làm được vì tôi yêu Thuỳ.



*
* *




Như đã hứa, sau Tết, anh trưởng phòng Công ty Cổ phần nhận giúp chúng tôi vạch mặt Uy đã chủ động liên lạc với chúng tôi. Tôi và sếp Thái gặp anh để bàn công việc cụ thể, chúng tôi trao đổi thẳng thắn vì toàn là những người tôn trọng sự công bằng cả, tôi hỏi anh :
- Anh đã biết ngày giờ họ hẹn nhau chưa?
Anh gật đầu và nói :
- Tôi cũng có thành phần tham gia hôm đó, họ không nghi ngờ gì tôi cả, bản thân họ biết họ sai và đã chủ động gặp tôi để giải quyết, mặt khác trong ban lãnh đạo cũng đã gặp gỡ và khắc phục những thiếu sót mà họ mắc phải nhưng anh Uy bên đó nhất định không chịu, vẫn muốn bới tung việc này lên, mục đích là gì thì chắc các vị cũng đã biết, theo như nguồn tin nội bộ tôi được biết thì cái giá lần này không hề nhỏ chút nào, bên này lãnh đạo cũng thấy chát lắm nhưng họ quan niệm chẳng nên căng thẳng với giới báo chí làm gì, nhất là với Uy nên cái giá đấy có thể họ vẫn sẽ làm theo thôi.
Tôi lắc đầu bảo :
- Đê tiện thật! Thực ra thì cái việc thu thập bằng chứng này cũng là việc bất đắc dỹ vì anh Uy bên tôi hay lật lọng và ném đá dấu tay lắm, không làm cách này không trị được anh ấy mà còn có thể bị đổi trắng thay đen nữa thế nên chúng tôi buộc phải có bằng chứng.
- Tôi đã hứa giúp các vị nên dứt khoát tôi sẽ làm đến cùng, dù thế nào tôi cũng xin chuyển công tác mà, chẳng ngại.
Sếp Thái lên tiếng :
- Anh có lòng thế, chúng tôi cảm cái ơn này lắm, tương lai của bao nhiêu nhân viên của tôi đều trông chờ ở việc này cả, tôi thì sắp về rồi nhưng thấy Toà báo rơi vào tay người vô lương tâm thì tôi không đành lòng.
Anh trưởng phòng bắt tay chúng tôi :
- Các vị đừng lo, giấy sao gói được lửa, tinh thần đấu tranh của các vị làm tôi cảm phục lắm, tôi tin chúng ta sẽ thành công.

Vậy là công cuộc đấu tranh của tôi và chú Thái sắp đi vào hồi kết. Những con cáo già thay đổi địa điểm đến lần thứ ba thì mới sa cái lưới của chúng tôi giăng ra. Chúng tôi đã bố trí và chộp được toàn bộ hình ảnh của buổi trao đổi giữa Uy, Cảnh và đại diện của Công ty X, những bằng chứng xác thực này sẽ giúp tôi lật đổ sự đàn áp của Uy, làm phá sản cái âm mưu thôn tính Toà báo của Uy và mặt khác nó là tấm lá chắn bảo vệ chúng tôi trước sự trở mặt của Uy. Tôi cất giữ hình tư liệu, đĩa gốc đó kỹ hơn giữ châu báu.

Vị trí công tác của tôi cuối cùng cũng được đưa ra thảo luận, có rất nhiều ý kiến trái chiều nhau, theo sự tư vấn của sếp Thái, tôi đã viết lại một bản báo cáo thành tích và một lá thư ngỏ gửi lãnh đạo cao nhất. Trong buổi họp, sự tranh luận diễn ra khá gay gắt và căng thẳng, sếp Thái kiên quyết bảo vệ tôi, bảo vệ quan điểm phải giữ bằng được người có năng lực và tách bạch chuyện giới tính ra khỏi sự đánh giá tư cách của mỗi cá nhân, sự quyết liệt của ông kèm uy tín của ông làm mọi người nể trọng thêm nữa cùng với sự phát triển không ngừng của xã hội, sự bùng nổ của công nghệ thông tin đã mang lại những vấn đề xã hội thực sự mới, thực sự “nóng” trên toàn cầu đến với đất nước, họ thấy đã đến lúc cần nhìn nhận nghiêm túc chuyện giới tính nhạy cảm như thế này nên họ thống nhất sẽ đưa ra kết luận chính thức trong vòng một tháng tới.



*
* *




Những ngày sau tôi dùng tất cả sức lực của mình để cống hiến, để chứng minh cho tình yêu của tôi dành cho Thuỳ, sự chân thành của tôi là cán cân, là thước đo để Thuỳ so sánh giữa tôi và Bảo.
Tôi muốn làm Thuỳ nhận ra giữa tôi và Bảo ai là người chân thành với Thuỳ.
Tôi lao vào công việc, tôi phải kiếm tiền, phải kiếm thật nhiều tiền.

Thuỳ thì vẫn cứ ậm ừ, chần chừ mỗi khi tôi hỏi. Hàng ngày Thuỳ sống với tôi nhưng trái tim cứ phân vân giữa tôi và Bảo, một nửa Thuỳ dành cho Bảo còn một nửa Thuỳ dành cho tôi, tôi đau khổ tưởng như có thể chết được. Tại sao Thuỳ đến bên tôi, gieo mầm cho những hy vọng trong trái tim tôi và để rồi cũng chính Thùy giờ này lại dền dứ cái hạnh phúc ấy của tôi, Thuỳ làm tim tôi tan vỡ như vậy chưa đủ sao? Tôi đang sống trong sự dày vò chẳng kém gì Thuỳ, tôi bị dày vò bởi cảm giác yêu Thuỳ và tức giận Thuỳ, chẳng thà Thuỳ cứ để cho tôi sống những ngày như trước đây có lẽ lại hơn. Nhưng thề có Chúa, tôi không thể dứt Thuỳ ra được, tôi cần Thuỳ cho cái tâm hồn cằn cỗi của mình, tôi cần Thuỳ cho sự phấn đấu của mình, tôi cần Thuỳ đem tiếng cười đến trong căn phòng nhỏ của mình, chỉ cần nhìn thấy Thuỳ tim tôi lại mềm nhũn ra, nó không đủ can đảm để kết thúc chuyện tình cảm này ở đây. Thế là tôi lại cần cù làm việc tốt, cần cù hy sinh và cần cù chịu đựng dẫu biết rằng mọi thứ có thể sẽ ra sông ra biển hết mà thôi.

Thú thật trong đời tôi chưa biết đeo đuổi cái gì dai dẳng cả, tôi là người có máu tự ái rất cao, tôi có thể chết đói nhưng dứt khoát không nhận sự trợ giúp từ ai, tôi có thể thèm một cái gì đó đến chết nhưng tôi không để cho ai biết điều đó. Tôi hay nản chí nhưng lần này tôi đã dìm chết tự ái của chính mình, tôi cứ bền bỉ như một ngôi sao marathon, tôi không hề cảm thấy mệt mỏi, nhiều lúc thấy mình chẳng khác nào một con thiêu thân ấy vậy mà vẫn chẳng hề tiếc nuối. Có phải yêu là cho đi không nhỉ? Dù đúng hay không thì tôi vẫn cứ hành động theo con tim mách bảo để sau này không phải hối hận rằng mình đã đánh mất hạnh phúc của chính mình.

Chúng tôi vẫn bên nhau, vẫn chăm sóc nhau nhưng mọi chuyện có thể kết thúc bất cứ lúc nào. Tôi vẫn dành sự quan tâm lớn nhất của mình cho Thuỳ. Tôi lên kế hoạch cho một chuyến đi chơi xa vào dịp nghỉ lễ năm nay, tôi muốn Thuỳ có thời gian nghỉ ngơi, muốn chúng tôi có một sự đổi gió trong quan hệ của mình và muốn nhận được một câu trả lời rõ ràng của Thùy Thùy cho mối quan hệ phập phù giữa hai chúng tôi nhưng đáp lại vẫn chỉ là sự nửa vời của Thuỳ, không cần nói cũng biết tôi buồn đến nhường nào.

Có lẽ số phận là một dãy số tự nhiên không bao giờ có kết thúc nên sau mỗi một ngày tôi mới biết điều gì sẽ xảy đến với mình, số phận phải gắn những hoàn cảnh thật éo le và trớ trêu vào những con người khốn khổ như chúng tôi để đủ sức tạo nên một câu chuyện tình yêu nhiều bi ai và thêm phần kịch tính.

Tôi trở về nhà vào một tối như thường lệ nhưng đèn đóm trong nhà tối om, tôi chột dạ, đẩy mạnh cửa ra vào, tôi hoảng hốt với cái ý nghĩ Thùy đã bỏ tôi mà đi, cổ họng tôi nghẹn đắng, tim đập thình thịch, tôi đã sắp phát điên lên thì nghe tiếng thút thít nơi góc phòng. Tôi kinh ngạc bật đèn, Thùy đang ngồi đó, co ro bó gối, đôi mắt đã mọng đỏ vì nước. Tôi vội vàng quỳ xuống bên Thùy, Thùy đổ ập người vào tôi, Thùy ôm chặt lấy tôi, tôi vuốt tóc Thùy hỏi mà vẫn còn xúc động :
- Nói cho Lam biết chuyện gì đã xảy ra.

Phải khó khăn lắm Thùy mới chìa được tờ giấy nhỏ có dấu của phòng khám ra trước mặt tôi. Mắt tôi hoa lên khi nhìn thấy kết luận của bác sỹ, các con chữ đang nhảy múa trước mắt tôi. Tờ giấy nặng như ngàn cân trên đôi tay tôi. Mọi khó khăn cứ dồn dập đổ lên đầu chúng tôi, giậu đổ bìm leo, hết nạn nọ lại đến rắc rồi kia đang thi nhau thử thách sự kiên nhẫn, bền bỉ và tình yêu nơi chúng tôi, tôi hoang mang thực sự.
Thùy nói không thành tiếng :
- Lam! Thùy sợ!
- Không sao đâu mà, Lam hứa là sẽ không để Thùy xảy ra chuyện gì đâu.

Tôi động viên Thùy nhưng chính tôi cũng chưa biết tìm sự trấn an từ ai đây, tôi ôm Thùy, môi tôi kề trên mái tóc Thùy, Thuỳ xanh sao quá, vẻ lo lắng làm khuôn mặt Thùy như một mùa đông lạnh giá và u ám. Tôi thật lơ đãng, gần tháng nay chuyện phụ nữ của Thuỳ không ổn, kỳ nguyệt san ấy kéo dài cả hai tuần rồi, Thùy mất máu quá nhiều nên mệt mỏi, suy sụp tôi chẳng hề để ý tới dấu hiệu bất thường đó. Tôi tự trách mình, đay nghiến mình vì cái sự vô tâm thật đáng chê trách của mình. Thuỳ đã dấu tôi đi khám một mình để rồi kết quả là như thế này đây. Thuỳ sẽ khó có khả năng làm mẹ chưa kể đến việc bệnh tình đó ở mức nào còn chưa rõ. Thuỳ nghe tin mình bệnh như sét đánh ngang tai, đầu óc quay cuồng, đất trời như sụp xuống dưới chân cô. Trên đường về nhà, Thùy như người mộng du, tay lái chệch choạc, chẳng nghĩ được điều gì. Thuỳ khóc dữ lắm, khi tôi nghe Thuỳ nói mà như chết từ trong cõi lòng, tôi hiểu Thuỳ và tôi lo cho sự sống của Thuỳ còn hơn cả chính tôi. Tôi ôm Thuỳ và tôi cũng khóc, tôi khóc nức nở như sợ một đửa trẻ sợ sẽ mất đi người mẹ của mình, tôi ghì chặt Thuỳ trong vòng tay mình như sợ ai đó sẽ cướp mất Thuỳ của tôi. Tôi sợ lắm, khóc đến độ đôi mắt tôi sưng húp lên, tôi cuống quýt, tôi hoảng hốt vì nỗi sợ đó. Đêm đến, tôi ôm Thuỳ, tôi không ngủ và tôi biết trong vòng tay tôi, Thuỳ cũng đang thao thức, đang kìm nén sự thổn thức trong cõi lòng để trấn an tôi. Tinh thần Thùy xuống lắm, sự lo lắng như một thứ côn trùng gặm nhấm trái tim Thùy, Thùy nghĩ đến rất nhiều thứ dù không nói nhưng tôi biết Thùy đang nghĩ đến cả tình huống xấu nhất.

Nghị lực! Đó là điều duy nhất tôi và Thùy hiện giờ đang cần với riêng tôi điều đó còn quan trọng hơn gấp bội, tôi không còn chỉ sống cho tôi nữa nay tôi sẽ phải cố gắng gấp đôi sức của mình, tôi còn phải sống cho cả Thùy. Những ngày sau đó, tôi dành hầu hết thời gian bên Thuỳ, tôi muốn mang đến sự an ủi của mình để giúp Thùy vượt khó. Chúng tôi chẳng quản xa xôi, tôi đưa Thuỳ đi khắp nơi, đến những phòng khám của bạn tôi và của bạn Thuỳ, gặp những người quen biết Thuỳ để tìm hiểu bệnh tình của Thuỳ. Dao sắc không gọt được chuôi, là bác sỹ nhưng nay Thùy lại phải tìm đến bác sỹ. Gần cả tháng cho sự lo toan và căng thẳng khiến cả hai chúng tôi đều mệt phờ và gày đi trông thấy. Sau những xét nghiệm cần thiết và tốn kém chúng tôi mới tạm thở phào, “Lành tính! Yên tâm đi!” Người bạn tôi vỗ vai nói câu ấy khi đôi chân tôi gần như không đứng vững trên mặt đất, tôi sung sướng tưởng như chính mình vừa được cứu sống. Như thế là mọi chuyện vẫn trong tầm kiểm soát và có thể xử lý được nhưng việc trước hết là cần điều trị cho Thuỳ đã. Vậy là chúng tôi lại lên mạng tìm thuốc, thuốc đông thuốc tây đủ cả, bạn Thuỳ cho Thuỳ một túi to những thuốc, Thuỳ chăm chỉ uống thuốc lắm cho dù những ngày đầu tác dụng phụ khiến Thuỳ không thể thở nổi, nửa đêm Thuỳ phải ngồi dậy và thở hồng hộc như kéo cầy. Tôi ngồi ôm Thùy, sự mệt nhọc của Thùy như thấm cả sang tôi. Tâm lý Thuỳ bị xáo trộn, ảnh hưởng đáng kể, Thùy cứ thoắt vui thoắt buồn nhiều lúc lại ngồi tư lự như mất hồn, tôi không dám làm bất cứ điều gì có thể ảnh hưởng tới tâm lý Thùy lúc này, tôi không đòi hỏi gì ở Thuỳ nữa. Tôi thầm nhủ, tất cả những gì tôi có, tôi sẽ dành hết để chữa bệnh cho Thuỳ, Thuỳ là tất cả, tất cả trong tôi.

Những chuyện tình cờ xảy ra như những thử thách làm Thuỳ hiểu tấm lòng tôi hơn, Thuỳ bắt đầu nghiêng hẳn về phía tôi nhưng Bảo không biết điều đó, sau lần nói chuyện với Thuỳ, anh đã nghĩ mình sẽ dành lại được Thuỳ, anh hăm hở kể chuyện với mọi người, với ba Thuỳ là Thuỳ sắp trở về, anh cho dọn lại nhà cửa, anh vẫn vậy, vẫn tự tin đến mức chủ quan.

Buổi nói chuyện cuối cùng, cho dù biết Thuỳ bệnh nhưng Bảo vẫn một mực đề nghị Thuỳ quay về. Trong thâm tâm Thuỳ hiểu Bảo yêu mình nhưng ở Bảo cái tình yêu ấy như một sự sở hữu nhất là ký ức khốn cùng của những ngày bị Bảo bạo hành vẫn còn ăn sâu trong tâm trí Thùy, cái hình ảnh hung bạo của Bảo cùng ánh mắt độc ác như con sói dữ làm Thùy vẫn còn thảng thốt. Tình yêu của Bảo không chân thành như Lam thế nên Thuỳ đã thẳng thắn từ chối Bảo làm Bảo như người rơi từ trên cung trăng xuống. Bảo dùng cách cuối cùng là đánh vào cái điểm yếu của Thuỳ may ra Thuỳ nghĩ lại :
- Em về với anh, chi phí chữa bệnh bao nhiêu anh trả, nếu cần có thể ra nước ngoài.
Thuỳ hỏi lại Bảo :
- Em hỏi anh câu này, việc anh đánh em, anh có cho là mình sai khôngvà anh có đảm bảo rằng việc đó sẽ không tái diễn không?
Bảo trả lời ngay mà không cần đắn đo :
- Anh không sai và việc đó có tái diễn không hoàn toàn phụ thuộc vào thái độ của em.

Thuỳ cười to, vậy là Thuỳ đã quyết định cực ký sáng suốt, bây giờ Thuỳ hoàn toàn hiểu ai là người yêu thương mình thật lòng, Lam nói đúng, hạnh phúc không đồng nghĩa với sự sung sướng, Thùy chọn Lam, chọn cuộc sống không giàu sang nhưng thừa thãi những giá trị tinh thần.

Hơn lúc nào hết, giờ đây Thuỳ cảm thấy hạnh phúc quá, tự dưng Thuỳ bỗng thấy nhớ Lam kinh khủng, nhớ như những ngày đầu tiên hai đứa mới quen, Thuỳ muốn ôm chầm lấy Lam, con người giản dị đã luôn bên cạnh Thuỳ. Thuỳ thấy, Thuỳ đã tìm thấy thứ mà Thuỳ thật sự cần. Thế nhưng Thuỳ biết rằng việc Thuỳ từ chối Bảo sẽ lại là khởi đầu của một sự rắc rối mới mà Bảo sẽ đem tới, Thuỳ sẽ phải nhắc Lam dè chừng.