Sáng hôm sau tôi thức giấc theo quán tính và bởi linh cảm có ai đó đang nhìn tôi, hôm nay chủ nhật chúng tôi không phải làm việc, chỉ có một cuộc họp liên tịch lúc 10 sáng với lãnh đạo tỉnh để thông báo về kế hoạch và chương trình làm viêc cụ thể. Tôi uể oải mở mắt, he hé nhìn ra vì ánh sáng làm tôi chói mắt, tôi giật mình vì Thuỳ đã dậy và ngồi đó từ bao giờ, tôi ngủ say đến độ cô ấy bước qua tôi để leo lên bậu của sổ ngồi nhìn ra ngoài từ lúc nào mà tôi không hay biết. Thấy tôi động đậy, Thuỳ chào :
- Chúc Lam buổi sáng tốt lành! Thật may mắn vì đêm qua không có ai gõ cửa.

Tôi hơi chột dạ, không nhẽ Thuỳ thức cả đêm qua, nếu vậy liệu cô ấy có phát hiện việc tôi len lén nhìn cô ấy mấy lần không nhỉ. Tôi mỉm cười khi nghĩ đến trò đùa của mình, đưa tay xem đồng hồ, mới có 7 giờ sáng, còn khá sớm đối với một ngày chủ nhật và đối với một con sâu ngủ như tôi. Tôi đạp chăn, lấy hết can đảm, vùng ra khỏi cái tổ tò vò ấm áp. Khi tôi từ phòng tắm ra, Thuỳ đã gấp giúp tôi đống tạp nham chăn màn trên giường, tôi đỏ mặt vì ngượng, lấy giọng mời mọc, tôi hỏi Thuỳ :
- Mình đi ăn sáng nhé.
Thuỳ lắc đầu :
- Để lát nữa, Lam lên ngồi đây ngắm bình minh với Thuỳ, độ 8 giờ hơn mình đi ăn sáng rồi đến họp luôn thể.

Thấy phương án quá hợp lý, tôi nào dám thắc mắc gì thêm mà cứ răm rắp làm theo ý Thuỳ. Bình minh trên rẻo cao thật thơ mộng, khắp nơi chỉ có một màu trắng của mây, ẩm ướt của sương, những giọt sương nặng trĩu, trắng muốt và tinh tuý còn chưa tan đậu trên cây mận phía trước nhà, chúng toả sáng lấp lánh trong ánh nắng ban mai như muôn vàn những hạt ngọc trai. Tôi đưa tay với lấy một cành mận nhỏ kéo sát vào người mình, Thuỳ hiểu ý hứng ngay đôi tay nhỏ xinh, tôi khẽ rung nhánh cây, những hạt ngọc trai nhẹ nhàng lăn xuống tay Thuỳ, Thuỳ ấp tay lên má, những hạt ngọc trai tan chảy thành một dung dịch trong suốt, mát mẻ, thấm đẫm khuôn mặt Thuỳ. Tôi khẽ mỉm cười và nhìn ra xa hơn. Hôm nay mây dày hơn ngày thường, những đám mây trắng lười nhác như tôi cứ hững hờ, lượn trên đỉnh các mỏm núi, mây trườn trên những mái nhà thâm đen rồi bò xuống dọc theo sườn núi, tôi phải cố gắng lắm mới chỉ được cho Thuỳ thấy đỉnh Fanxipan phía xa xa. Mây ở gần tôi quá, có lẽ chỉ cần với tay là mây nằm gọn trong lòng bàn tay tôi. Không ở đâu bạn cảm nhận được đất trời gần nhau như ở đây. Dưới những đám mây trắng, từng thửa ruộng bậc thang xanh rì lộ ra trùng điệp và ngút ngàn, trông xa nó như một kỳ công vĩ đại, minh chứng cho sự sáng tạo và sức lao động bền bỉ của những người dân vùng cao.Chúng tôi say xưa ngắm cảnh và để mặc cho những cảm xúc dào dạt, êm ái đang nhấn chìm chúng tôi, cả hai đều nuôi những ý nghĩ riêng trong đầu, không đoán biết được.Ai đã từng một lần lên đây sẽ không bao giờ quên cái cảm giác bồi hồi, lâng lâng ở nơi này.

Sau cuộc họp nhanh chóng, tôi nổi hứng chiều nay muốn đi sâu vào bản chụp ảnh và lấy thêm tư liệu cho bài viết sinh động. Rủ Nhi đi mà nó nhất quyết không đi, cả quãng đường đi rất xa, không xe nào vào được, chỉ có phương tiện duy nhất là cuốc bộ, tôi cũng muốn rủ Thuỳ lắm nhưng e cô ấy không quen đi bộ, sẽ rất mệt mà chẳng nhẽ lại lụi cụi đi một mình, tôi cứ đánh liều rủ Thuỳ. Không ngờ Thuỳ đồng ý ngay, mặc cho tôi cảnh báo trước là sẽ phải đi bộ, Thuỳ vẫn háo hức gật đầu. Ăn trưa xong, tôi và Thuỳ ngả lưng độ 1 tiếng để lấy sức.

2 giờ chiều chúng tôi lên đường thực hiện hành trình của mình. Tôi đeo trên vai cái ba lô nặng trĩu gồm đồ ăn nhẹ và nước uống, máy ảnh để lòng thòng sẵn trước ngực. Cái khí thế hừng hực của tuổi trẻ đang đốt cháy chúng tôi. Cứ như thế cả 2 đi sâu vào bản, một bản nhỏ nằm phía trong thung lũng, đường đi ghồ ghề, toàn đất đỏ quạch, bụi mù mịt. Cái nắng hanh hanh như trời thu HN làm chúng tôi thấy nhớ Thủ đô da diết. Sapa hầu như không có mùa hè, khi HN nắng như đổ lửa trên vùng cao này trời vẫn se lạnh, bạn vẫn phải khoác cái áo mỏng khi đi ra đường. Còn vào mùa đông thì những ai không chịu nổi rét chớ dại mà mang thân lên đây, rét lắm, rét đến thâm tím mặt mày, da thịt như đông cứng lại. Có những mùa nhiệt độ tụt xuống 1-2 độ C, trời còn có tuyết, năm ấy tôi cũng chen chúc trong dòng người đổ lên đây ngắm tuyết rơi, hiện tượng thiên nhiên kỳ thú chẳng nơi nào trên đất nước có được. Tuyết phủ trắng nóc toà nhà thờ cổ kính, tuyết đọng trên những cành cây khẳng khiu, trơ trụi, tuyết trắng xoá, nổi bật trên mái tóc đen nhánh của tôi. Ấy vậy nhưng trẻ con nơi đây nó khoẻ mạnh lạ kỳ, trong khi tôi và Thuỳ áo đơn áo kép thì chúng vẫn trần trùng trục, chạy chơi khắp khoảng vườn phía trước nhà chả bù cho lũ trẻ thành thị thì chỉ thoáng hở ra là viêm họng, sốt...Thuỳ cứ đứng ngắm thằng nhỏ chừng 4 tuổi tròn trịa và thông minh, cu cậu đang bơi trong vũng nước đen ngòm, con trâu to tướng đang dầm mình ngay bên cạnh. Cu cậu ngước đôi mắt trong sáng, đen láy trên khuôn mặt đầy bùn đất nhìn Thuỳ, làn da nâu bóng, khoẻ khoắn. Thuỳ ra hiệu cho tôi dừng lại, mở ba lô lôi ra ít bánh kẹo đưa cho cu cậu. Thằng bé thích chí gọi toáng lên bằng thứ tiếng dân tộc mà chúng tôi chẳng tài nào hiểu được. Chỉ trong giây lát, một lũ nhóc con xinh xắn như những con khỉ trong Tây du ký ở đâu ùa ra. Thuỳ bối rối nhìn tôi :
- Lam ! Lam ơi! Bọn nhóc xinh quá!
Tôi gật đầu, Thuỳ nhanh tay chia quà cho từng đứa, lũ trẻ sướng quá, mở ra ăn ngon lành ngay trước mặt chúng tôi.

Chia tay bọn trẻ, tôi dẫn Thuỳ đi tiếp về phía thác nước, từ xa đã nghe thấy tiếng ầm ầm của dòng nước đổ từ trên cao xuống. Thuỳ đi nhanh hơn, khung cảnh đã lộ ra sau rặng tre rậm rạp, thác nước hùng vỹ, ngạo nghễ từ trên núi cao đổ xuống tung bọt trắng xoá. Cả quãng đường đi xa lắc, lúc lên dốc lúc xuống ghềnh làm chúng tôi mệt nhoài. Tôi tìm một chỗ phẳng phiu, đặt ba lô xuống, Thuỳ cũng ngồi bệt ngay xuống cạnh tôi, cái quần jean mới cũng chẳng làm cô ấy thấy bận tâm. Điều đó làm tôi thích Thuỳ, một bác sỹ chan hoà, không ngại vi trùng, tôi rất sợ những cô tiểu thư cảnh vẻ, lúc nào cũng ưa chuộng sự sạch sẽ, nhất quyết không bao giờ chịu ngồi bệt. Lúc trước khi còn đang là sinh viên, tôi đã nói thẳng vào mặt một cô bạn "Cậu là người vô văn hoá" chỉ vì cô ấy chuyên lấy báo của tôi để lót xuống ghế ngồi cho đỡ bẩn quần. Trông cô ấy lúc nào cũng quần là, áo lượt đi đứng thướt tha cái kiểu chẳng màng tới sự đời trong khi tụi con gái lớp tôi nhiều đứa như hổ vồ, nhanh nhẹn, hoạt bát để dành lấy những cơ hội về phía mình. Với tôi, con gái như thế thì đàn ông chẳng bao giờ nên lấy nhưng chắc chắn là đàn ông thì họ lại không nghĩ như tôi.

Thuỳ ngồi bên tôi, ánh nắng vàng lướt qua mái tóc màu hạt dẻ, mặt cô ấy ửng hồng, trông khoẻ mạnh hơn khi cô ấy ở HN. Thuỳ cứ nhìn ngắm mãi những gì cô ấy thấy ở đây, mới lạ và đầy hấp dẫn. Giữa cái hùng vỹ của núi rừng chúng tôi thấy mình bé nhỏ làm sao.

Trời chuyển về chiều, bóng nắng đã bắt đầu vội vã như chuẩn bị lẩn trốn. Tôi kéo Thuỳ đứng dậy và lại ngược quãng đường gần 3 cây số trở ra. Trên đường về, ngang qua một căn nhà nhỏ, cây mắc cọp đầu hồi nhà sai trĩu quả và đã chín đen, Thuỳ đã thấm mệt và đề nghị dừng lại nghỉ. Thuỳ nhìn thấy một cô gái dân tộc đang ngồi cho con bú trên bậu cửa, xung quanh là 3 đứa khác sàn sàn nhau, cách nhau quãng độ 1 tuổi. Cô ấy hỏi qua hơi thở :
- Con gái chị mấy tuổi rồi?

Người phụ nữ cười để lộ hàm răng đen bóng, trả lời với giọng Kinh ngọng nghịu :
- Nó một tuổi.
- Chị có mấy đứa con rồi?
- Bốn đứa.
- Thế năm nay bao nhiêu tuổi mà đã có 4 đứa?
- 25 tuổi.
- Hả?
Thuỳ ngạc nhiên kêu lên và nhìn tôi cười khúc khích. Cô ấy rút ví và lấy tiền cho bọn trẻ, người phụ nữ cười tít mắt nói :
- Cảm ơn!

Có vẻ như chính sách dân số chưa lên đến thị xã vùng cao này, trong khi bằng tuổi cô ấy thì tôi vẫn còn như một đứa trẻ, vẫn mải chơi và còn chưa chịu nghĩ đến chuyện có bạn trai thì cô ấy đã một nách bốn đứa con và khuôn mặt vẫn ngời lên vẻ hạnh phúc.
Thuỳ cũng vậy, đến giờ còn coi kết hôn là một thứ ràng buộc khó chịu, vậy Thùy yêu để làm gì nhỉ? Thật không thể hiểu nổi.

Chúng tôi về khách sạn khi Uy vừa gọi điện cho tôi, hắn muốn gặp tôi để bàn kế hoạch làm việc, tôi nói hắn đợi nhưng hắn cứ nhất nhất đòi sang phòng tôi, tôi đồng ý hẹn hắn khoảng 30 phút nữa hãy sang vì tôi cần phải tắm. Nhưng như nhớ ra điều gì tôi hét to "Ô! Thằng đểu này." Thuỳ tưởng tôi gọi gì vội vàng hỏi :
- Có chuyện gì thế Lam?
- Không, nước nóng quá thôi.

Tôi vừa tắm vừa nghĩ đến cái động cơ thằng cha Uy sang đây, hoá ra vì hắn biết tôi ở cùng Thuỳ. Đúng là đàn ông, mắt thằng nào thằng nấy thấy gái là cứ sáng lên. Anh hùng không qua ải mỹ nhân, để rồi xem hắn làm gì để đong đưa Thuỳ đây. Mà tôi nghe nói là hắn có bạn gái rồi đấy chứ, lõm bõm thế thôi chứ tôi có mảy may quan tâm tới điều đó đâu, hắn có 10 bạn gái thì cũng mặc xác hắn nhưng vì có liên quan đến Thuỳ nên tôi mới phải phân tâm đôi chút. Thằng cha này lắm mưu nhiều mẹo, chẳng lĩnh vực nào là hắn non niểu cả. Nếu hắn mà định có ý đồ gì với Thuỳ, tôi sẽ cho hắn bẽ mặt. Nghĩ vậy nhưng tôi bỗng ngẩn tò te. Ô hay, tại sao mình lại cầm đèn chạy trước ô tô nhỉ, Thuỳ còn chưa có ý kiến gì mà tôi đã làm cái việc lo cho người ở trên ngọn thế này. Còn nữa, Uy cũng đã thể hiện gì đâu, sao tự dưng tôi lại muốn giữ điều không thuộc về mình nhỉ, vì tôi tốt bụng? Chắc thế. Tôi bước ra khi Uy đã chờ sẵn ngoài cửa, chưa được sự đồng ý của tôi nên Thuỳ chưa mở cửa mời hắn, tôi thấy mình có đồng minh. Thấy tôi, Thuỳ nhìn tôi nháy mắt :
- Có anh chàng nào đòi gặp Lam kìa.
- Sếp của Lam đó, hắn sang bàn chuyện công việc.
- Sao gọi sếp là hắn, nếu là Thuỳ, Lam sẽ bị trừ lương đó.
- Kể cả cắt lương, xin mời.

Thuỳ hơi ngạc nhiên trước thái độ không vui vẻ của tôi, cô ấy ra mở cửa cho Uy rồi nói to:
- Lam à, Thuỳ đi trước, lát Lam ra sau nhé!
Uy như bị điện giật nói :
- Bạn cứ ở lại đi, không có gì quan trọng đâu mà.
Tiếng Uy vừa dứt thì Thuỳ cũng đã khuất sau cánh cửa, tôi nhìn Uy đắc thắng, cho chết cái thằng cha quỷ quyệt, nhân tính không bằng thiên định, cơ hội lắm vào có ngày vỡ kế hoạch. Tôi hỏi Uy :
- Anh định nói gì nào?
- À...

Hắn cứ gãi đầu gãi tai mãi mà vẫn chưa nói được, thế là tôi đoán đúng, hắn sang đây vì Thuỳ, nhân vật chính đi rồi, hắn chẳng biết phải bắt đầu từ đâu nữa.
- Ngày mai Lam định thế nào?
- Ô hay, anh là sếp hay tôi là sếp, anh phải tự biết làm thế nào chứ, trừ phi anh đồng ý
thì tôi sẽ làm thay cái bổn phận của anh.
Lúc này Uy như sực tỉnh, hắn đứng dậy và nói :
- Tôi định rồi, ngày mai tôi phân công Lam xuống bản, viết về tình hình thực tế còn tôi ở lại chụp hình và lấy tư liệu của chiến dịch.

Tôi cười khẩy, Uy giỏi lắm, làm thế có khác nào trốn việc quan đi ở chùa mà lại được ở gần mục tiêu nữa, tôi gật đầu :
- Được thôi, Nhi sẽ đi cùng tôi chứ?
- Tất nhiên rồi, tôi cũng không muốn để Lam đi một mình.
Đạo đức giả quá! Nhưng anh là sếp, tôi sẽ không làm một nhân viên giàu tính tị nạnh, dù sao cũng để anh thử sức trong lĩnh vực chinh phục sắc đẹp, anh khéo nhưng tôi không nghĩ anh sẽ thành công. Tôi cười thầm nhìn bóng Uy đi ra, tôi cũng chẳng buồn tiễn Uy nữa.


*
* *



Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy khi tiếng điện thoại réo vang, Thuỳ đã đi trước tôi, mảnh giấy nhỏ bung ra " Chúc Lam một ngày làm việc vui vẻ, hẹn gặp lại sau nhé!". Tôi mỉm cười thì thầm "Ngày may mắn nhé Thuỳ".
Nhi và tôi phải đi sâu vào bản, xe ôm chỉ chở chúng tôi đến đầu con dốc, còn lại cả hai đứa phải cuốc bộ khoảng 4 km đường núi. Đường ghập ghềnh khó đi, Nhi mệt mỏi theo tôi, cô ấy không quen đi công tác ở địa bàn này. Chúng tôi băng qua một con suối nhỏ, nước chảy róc rách, trong vắt, nhìn thấy từng viên đá cuội, thứ nước mát mẻ và trong lành từ đầu nguồn chảy xuống. Tôi tháo giầy, buộc làm một và vắt lên cổ, xắn quần nắm chặt tay Nhi lội qua con suối, nước ve vãn dưới chân chúng tôi. Con suối trông hiền hoà và đẹp làm vậy nhưng vào mùa lũ nó có thể cuốn phăng những gì mà nó đi qua, từ nhà cửa, ruộng vườn thậm chí là cả những con người tội nghiệp. Qua làn nước trong vắt, tôi thấy một viên sỏi có màu sắc rất lạ, nó ánh lên vẻ màu hồng nổi lên trên những vân trắng vằn vện, tôi cúi xuống thò tay nhấc nó lên, cũng chẳng biết để làm gì nhưng tôi vẫn chùi khô nó và bỏ vào túi quần jean làm kỷ niệm. Bóng nắng đã lên đến đỉnh đầu, gay gắt như thiêu cháy da chúng tôi, điểm này cao quá nên bức xạ mặt trời diễn ra khá mạnh, tôi khát khô cổ vội mở chai nước tu ừng ực. Nhi mồ hôi mướt mao, hổn hển bảo tôi :
- Chắc trưa nay không về được Lam à, xa lắm mà lại nắng nữa, ở lại ăn trưa rồi chiều về.

Tôi lấy tay che mắt, ngước nhìn lên bầu trời, há mồm để thở và bảo:
- Uhm, nắng thế này đi lại cũng mệt đấy nhưng mày có mang theo đồ ăn không?
- Có, chờ mày thì chết đói. Tôi gật gù, cảm ơn cái tính cẩn thận của Nhi.
Xế trưa thì chúng tôi đến nơi, đó là một bản người...nhỏ gồm độ hơn chục nóc nhà xơ xài. Cái đói đã xa nhưng cái nghèo thì vẫn còn đó. Những mái nhà lợp ngói đã thẫm nâu qua các mùa mưa cứ trống tuềnh trống toàng trong cái nắng, cái gió vùng cao. Tôi rút máy ảnh chụp lại những cái khốn khó, Nhi thì hý hoáy viết lách, ghi chép. Chẳng nhà nào có người lớn ở nhà, họ đi làm ruộng hoặc vào thị trấn mua đồ, chỉ có những đứa trẻ giương đôi mắt to tròn nhìn chúng tôi tò mò.

Tập quán sinh hoạt của người dân tộc còn nhiều thứ để bàn lắm, cũng còn phải mất một thời gian dài nữa may ra mởi cải cách được những suy nghĩ của họ, những tập quán cổ hủ đã ăn sâu vào đời sống và tiềm thức của hết lớp này đến lớp khác, qua từng thế hệ. Chúng tôi cứ lúi húi làm việc mà quên cả thời gian cho đến khi tiếng một người đàn ông dân tộc cất lên chúng tôi mới giật mình dừng lại :
- Nhà báo hả? Lại lên viết bài hả?
Tôi quay ra nhìn người đàn ông có bộ râu trắng, ông già độ 70 tuổi, da dẻ hồng hào khoẻ mạnh đúng chất người miền núi.
- Tao là trưởng thôn ở đây, các nhà báo về nhà tao nghỉ ngơi ăn cho cái bụng đỡ đói đã nhé.

Bản chất của người dân tộc là vậy, nhiệt tình chân chất, thật thà và luôn sống hết mình. Chúng tôi đi theo con người có uy quyền cả về tinh thần lẫn luật pháp về ngôi nhà của ông. Một ngôi nhà nằm giữa những ngôi nhà khác. Ông trưởng bản đãi chúng tôi những món ăn mà đảm bảo người Kinh chúng tôi sẽ sợ đến già nhưng với họ, phải là khách quý lắm họ mới mời. Thắng cố, ôi cố thắng! Nhi không chịu được chạy ra ngay sau nhà còn tôi trợn mắt nuốt ực một cái, bụng dạ như lộn tùng phèo cả lên. Nuốt xong miếng thắng cố, tôi lo lắng lắm, không biết tối nay tôi có phải ôm cái toilet không đây. Sau bữa trưa, chúng tôi lại lên đường sau khi đã được ông trưởng bản cẩn thận chỉ dẫn cho một số vấn đề cơ bản. Tôi và Nhi vẫn còn một số nội dung chưa viết nữa, đã gần 2 giờ rồi, nắng đang ở thời điểm gay gắt nhất, tôi mải làm mà quên bẵng đi cô bạn cùng phòng. Cái điện thoại nặng chịch trong túi tôi bỗng nhắc tôi nhớ ra điều đó, một tin nhắn và hai cuộc gọi nhỡ, toàn là số của Thùy. Thuỳ không thấy tôi trong cả buổi sáng và trưa cũng không thấy đâu, cô ấy sợ tôi gặp vấn đề gì với cái tính nết khác người của tôi. Tôi mỉm cười định gọi lại nhưng nghĩ sợ làm phiền cô ấy trong giờ làm việc nên tôi rút lại, chỉ gởi tin nhắn cho Thuỳ. Tôi dạm bước đi thì chuông điện thoại lại đổ liên tục, bực mình quá, Nhi đã có vẻ nhăn nhó vì phải chờ tôi. Tôi cáu kỉnh chẳng buồn nhìn màn hình :
- A lô !
- Thuỳ làm Lam khó chịu hả?
Ối Trời ! Chết tôi rồi, cái tính nóng nảy của tôi làm hại tôi, tôi vội vã đổi giọng :
- À, không không với Thuỳ thì không bao giờ?
- Lam đi làm cả ngày sao không báo cho Thuỳ, làm Thuỳ lo quá, cứ tưởng cọp tha mất Lam rồi.
- Xin lỗi nhé, Lam sơ ý.
- Chiều mấy giờ Lam về?
- Trễ lắm, khoảng 6 giờ tối. Có chuyện gì không Thuỳ?
- Không, Lam đi cẩn thận, nhớ về sớm, có gì mai lại đi, đừng có uống nước suối nhé.
Tôi gật gật đầu, Thuỳ thấy tôi im lặng lại hỏi :
- Sao không nói gì?
- Ơ, Lam gật đầu rồi mà.
- Trời ạ! Thuỳ kêu lên. Thôi Lam đi đi, Thuỳ cũng tiếp tục đây, may mắn nhé Lam.

Tôi tự hỏi sao Thuỳ lại kêu Trời, ông ấy có tội tình gì đâu mà hễ cứ có chuyện gì dù to dù nhỏ con người cũng cứ lôi ông ấy ra mà réo, nếu dưới đất sao thì trên trời thế có lẽ ông Trời cũng hắt xì đến cả tỷ lẩn rồi, à mà có lẽ đúng thế thật cho nên VN mới hay ngập lụt.
Nhi vùng vằng đã bỏ đi trước, tôi phải lếch thếch kéo theo cái ba lô theo sau. Tại mình cả, giờ kêu ai mà Nhi cũng lạ, tôi có thể kệ nó điện thoại cho thằng cha nửa đàn ông nửa con trẻ của nó thế mà tôi nói chuyện với bạn có tí nó cũng bực mình, ô hay thế ra bây giờ tôi là cái bung sung của mọi người hả. Hay thật! Chúng tôi lang thang trong cái bản nhỏ khoảng gần 2 giờ đồng hồ, còn nhiều cái để viết quá, khoảng cách giữa nông thôn và thành thị theo quan điểm của các bác lãnh đạo vẫn cứ ra rả trong các bản báo cáo là đã được thu hẹp lại nhưng thực tế thì tôi thấy nó ngày càng xa. Trong khi HN nhan nhản AudiQ5, Lexus hay BMW X6... thì ở đây người ta vẫn lọc cọc cái xe thồ như từ thời cha ông ta còn thồ gạo vào chiến trường. Nhà nào sang lắm mới có xe Wave Trung quốc còn không thì loại Minsk là được chuộng hơn cả.

Phụ nữ thì chẳng hiểu thế nào là cái khái niệm chăm sóc sức khoẻ sinh sản, cứ sòn sòn hai năm một đứa, đẻ cho hết trứng thì thôi.
Trẻ em một số còn chưa được đến trường, phần vì đường xá xa xôi phần vì cái nếp nghĩ còn chưa cải tiến được cho dù những tình nguyện viên cũng đã làm hết sức mình. Tất cả còn quá mới, quá lạ, làm thế nào và làm trong bao lâu để những người dân nơi đây theo kịp miền xuôi là câu hỏi đau đáu trong tôi sau mỗi chuyến đi đến đây. Nhi không nói gì với tôi nhưng tôi biết nó cũng đang suy nghĩ như tôi. Chúng tôi đi công tác khắp nơi nhưng rất ít khi qua tỉnh để đóng dấu vào bộ hồ sơ công vụ hay giấy đi đường vì tôi không thích một vài anh lãnh đạo ở đấy cho dù việc đó có khiến tôi thiệt thòi về tài chính khi không được thanh toán các khoản công tác phí nhưng tôi cũng chẳng lấy đó làm tiếc rẻ. Mấy tay đó có lần tôi đã đưa bài lên báo nhưng chú Thái đọc xong, lắc đầu bảo :
- Cháu viết thật, viết đúng nhưng không thể đăng được.

Tôi hiểu chú đang nghĩ gì, nhiều khi là những lý do nhạy cảm mà tôi không được viết ra sự thật. Việc đó có cấp trên xử lý còn tôi vẫn cứ phải tạm thời chấp nhận những viếc trái khoáy trong mỗi chuyến đi.
Từ sau khi đất nước đổi mới, chuyển sang kinh tế thị trường mọi thứ thay đổi và hiện đại ghê lắm nhưng theo đó, ba mẹ tôi đã phải rào giậu lại căn nhà mình rồi sau nữa là xây bằng tường cao ngót 2m để bảo vệ. Tôi chẳng còn được thò cổ sang nhà cô Tâm hàng xóm nữa, mọi người sống kín đáo, chẳng quan tâm đến nhau nhiều như trước nữa, thôi thì cứ đèn nhà ai nhà nấy rạng. Âu cũng phải thế thôi, mọi thay đổi đều có giá của nó.


*
* *



Tôi và Nhi trở về khi trời đã nhá nhem tối, Thuỳ không có ở trong phòng. Tôi lục túi quần áo, lôi ra một bộ để chuẩn bị tắm táp, cả ngày đường làm tôi bải hoải, hết cả sáng suốt, tôi lao ngay vào phòng tắm mà chẳng cần phải ý tứ gì cả. Cánh cửa phòng bật mở cũng là lúc tôi chết sững, Thuỳ đang ở trong đó, còn chưa xong, tứ chi tôi cứng đờ, phải khó khăn lắm mới lắp bắp xin lỗi nổi rồi quay ra ngay.
Tôi ngồi xuống giường mà trống ngực vẫn còn đập thình thịch, cả người tôi lúc này run rẩy, lỗi không thuộc về tôi, dỹ nhiên rồi, tại Thuỳ tắm mà không chốt cửa. Cũng chẳng nhìn thấy gì quá rõ, đèn hơi mờ và hơi nước đã che khuất cả, bóng Thuỳ chỉ hư hư ảo ảo nhưng chỉ chừng ấy thôi chắc cũng sẽ làm chúng tôi xấu hổ cả tối nay.
Tôi mở cửa phòng, bước ra ngoài cho đỡ căng thẳng, tôi bóp đầu, bóp chán để nghĩ ra một cách ứng xử hợp lý khi gặp Thuỳ nhưng có lẽ điều ấy chẳng cần thiết khi Thuỳ đã ở ngay sau tôi :
- Lam vào tắm đi!

Tôi giật mình, luống cuống gật đầu rồi chui tọt vào phòng tắm để làm dịu bớt cái vẻ mặt đỏ rực của mình. Không biết bên ngoài Thuỳ đang nghĩ gì chứ tôi thì mất bình tĩnh rồi nhưng chẳng nhẽ cứ xối mãi nước và cứ ở lỳ trong cái phòng bé tí, chật chội, khó thở như thế này. Tôi véo vào má “Lam ! có gì đâu, toàn con gái cả, coi như một sự bất cẩn nhỏ thôi mà, ra đi !". Tôi hít thật sâu, lấy can đảm đẩy cửa bước ra, miệng lấp liếm che đi sự ngại ngùng :
- Thuỳ về lâu chưa? Công việc hôm nay ổn cả chứ?
- Ổn lắm, nhưng cái tay sếp của Lam làm phiền Thuỳ quá.
- Ở cơ quan Lam nhiều người thích được hắn phiền lắm.
- Tiếc là Thuỳ không ở cơ quan Lam.
- Thế hắn đã làm những gì Thuỳ nào?
Thuỳ nhìn tôi với ánh mắt như muốn ăn tuơi nuốt sống tôi vì dám có một câu hỏi "xếch mé".
- Hắn chẳng làm gì cả nhưng hắn hỏi rất nhiều, cứ luẩn quẩn cạnh Thuỳ suốt ngày làm Thuỳ không tập trung được.
- Theo Lam được biết người ta chỉ mất tập trung khi họ quan tâm đến cái người đó thôi, nếu không phải thì chắc Thuỳ là ngoại lệ.
- Lam hãy cứ tin vào những gì Lam nói đi vì với Thuỳ hắn ta không là gì cả đâu.

Tôi tủm tỉm cười vẻ bí ẩn làm Thuỳ tức lắm, cô ấy tiện tay cho tôi cả cái gối giữa mặt luôn. Chà! Té ra cô bác sỹ này cũng đầu gấu lắm chứ chẳng chơi. Kể cũng hơi lạ, chúng tôi mới chỉ gặp nhau vài lần thế mà chúng tôi đã cảm thấy thân thiết và gần gũi nhau như đã từ lâu rồi.

Đêm ấy vì trận thắng cố tôi liên tục mở cửa phòng vệ sinh, lục tục cả đêm và cứ ôm cái phòng vệ sinh bé nhỏ làm đại bản doanh của mình, 4 mảng tường ốp đá trắng toát làm tôi hoa hết cả mắt. Cứ tình trạng đi nhanh về chậm ấy đến lần thứ 3 thì làm Thuỳ tỉnh giấc, cô ấy hướng đôi mắt ngái ngủ về phía khuôn mặt hốc hác của tôi, trông tôi chẳng khác nào một con ma từ dưới lỗ chui lên. Với con mắt của một bác sỹ lành nghề, Thuỳ biết ngay căn bệnh của tôi, cô ấy vội vã mở va li, lôi ra một vỉ Biseptol, loại này chữa tiêu chảy cực mạnh và đưa cho tôi :
- Lam uống đi, Thuỳ sẽ pha Orezol cho Lam, chậc, trẻ con háu ăn quá phải không?

Tôi không còn sức mà cãi nữa, gì cũng được miễn là tôi phải cho hết những thứ vừa uống ra ngoài, cơn buồn nôn đã lên tới cổ, tôi phi như tên bắn chạy chân trần vào thẳng phòng vệ sinh, cái mớ hỗn tạp lúc trưa còn tí nào cộng với mấy viên Biseptol còn chưa tan được cái dạ dày của tôi tống tiễn ra ngoài bằng hết, nước mắt nước mũi tôi như mưa, mặt tôi tái dại, sau cơn ói, tôi ho sặc sụa. Thuỳ khoanh tay đứng ở cửa nhìn tôi vẻ mặt vẫn điềm nhiên như không. Tôi thở hổn hển như một con bò vừa kéo cày, mồ hôi ướt sũng tóc, nói với giọng khò khè, đứt quãng :
- Lam...muốn...u...ố...n...g, hự hự, nước.

Thuỳ nhẹ nhàng dìu tôi ra giường nằm nghỉ và lại kiên nhẫn cho tôi uống 2 loại thuốc vừa rồi, đom đóm ở đâu đang bay trước măt tôi nhiều quá, xanh đỏ tím vàng như một rùng hoa. Bệnh từ miệng mà vào, hoạ từ mồm mà ra quả không sai tí nào, không biết Nhi có sao không nữa. May mà nó khôn hơn tôi, hy vọng nó ổn. Tôi định nhắn cho nó nhưng cái tay nó không chịu nghe cái bụng tôi bảo nữa, nó cứ run rẩy, cốc nước Thuỳ đưa tôi còn làm sánh ra ngoài. Thế rồi tôi mệt mỏi, thiếp đi lúc nào không hay, cũng không hay cả việc đêm đó có người quan tâm đến mình mà ngủ không yên giấc.

Tôi chỉ tỉnh dậy khi Thuỳ mở cửa về, đã là 12giờ trưa, vậy là tôi ngủ gần 11 giờ đồng hồ, một giấc ngủ dài như công chúa ngủ trong rừng. Hì hì! Tôi đang nghĩ gì thế này, mới khỏi ốm đã lại mơ với mộng, một buổi sáng đã qua đi, tôi mất một buổi làm việc, chiều nay nhất định tôi phải làm bù. Thuỳ mang về cho tôi mấy quả ổi xanh to tướng, bánh mỳ và lá thuốc mà các cụ người dân tộc vừa cho cô ấy, cô ấy rửa sach sẽ rồi bắt tôi ăn sống, vị nó lạ lạ, chát xít, tôi nhăn mặt nhưng vẫn cố ăn hết chỗ lá thuốc. Giờ tôi mới nhìn lại Thuỳ, đêm qua mất ngủ nên trông thần sắc cô ấy không được tươi tỉnh lắm, tôi thấy ngại vì phiền Thuỳ :
- Đêm qua, cảm ơn Thuỳ nhé, không có Thuỳ chắc giờ này Lam "như cánh vạc bay" rồi.

Thuỳ cười giòn tan trước cái hóm hỉnh của tôi. Cái cung cách bác sỹ bắt đầu trỗi dậy :
- Chiều nay Lam phải nghỉ làm, còn cả tuần nữa, đừng vội.
Tôi tròn mắt nhìn Thuỳ, cô ấy như đọc được ý nghĩ của tôi.
- Thuỳ biết tính hay lam hay làm của Lam mà, thế nào chẳng mò ra đường.
- Ngạc nhiên quá! Thuỳ mới gần Lam vài ngày sao biết rõ về Lam thế?
- À, bác Dũng thành thật quá, không hỏi nhưng cứ nói hết về Lam.
- Thế bác ấy nói những gì về Lam
- Lam tự hỏi bác ấy đi.

Nói xong Thuỳ leo lên giường với một nụ cười bí ẩn. Tôi không phiền Thuỳ nữa có lẽ cô ấy mệt rồi. Tôi đang định xuống giường thì Thuỳ hỏi :
- Lam không ngủ hả, nếu vậy gọi Thuỳ dậy lúc 1g15 nhé.
Tôi gật đầu, tôi ngủ nhiều quá rồi, cứ lấn bấn nằm thêm nữa, đầu óc mụ mị cả. Tôi uể oải soi mình trong gương, giật mình như thấy ma, khuôn mặt hốc hác, gầy tọp đi, mẹ tôi mà trông thấy cũng chẳng nhận ra tôi, nghĩ đến mẹ, tôi bỗng ngẩn người, tôi thấy nhớ bà quá, nhớ cái dáng hấp tấp, bước thấp bước cao, tất bật chợ búa cơm nước cho ba con tôi. Nhớ vẻ mặt lo lắng nhìn tôi khi tôi ăn thử món canh bà nấu, nhớ lắm giọng nói yêu thương của người mẹ mấy mươi năm vất vả ngược xuôi để bữa ăn của tôi được tươm tất và giấc ngủ của tôi được ngon lành. Những đêm mưa nước giột ngập sàn nhà, tôi thì tè dầm ướt hết khoảng giường khô ráo, mẹ lại vội vàng thay chiếu, đổi tã cho tôi rồi chỗ ướt mẹ nằm, chô khô con nằm, cứ như thế mẹ con tôi đi qua những ngày tháng khó khăn của đất nước, sự khó khăn trải dài theo những bước chân mẹ. Những cung bậc của cảm xúc làm tim tôi vỡ oà, có đi qua những khốn khó ta mới thấy quý trọng cuộc đời, quý trọng tình yêu thương của mẹ mà ngàn đời vẫn ngợi ca.