Xin chào mọi người tôi là Quách Việt Nghi.Tôi khá là ” đẹp trai ” .Tôi không tự nhận đâu.Là vợ tôi nói thế đấy.Nhưng các bạn đừng nói tôi đẹp trai mà hãy nói tôi xinh gái vì tôi là con gái mà.Vợ tôi đang ngồi bên cạnh nè.Chúng tôi đang xem lại cuốn phim về tình yêu của mình.Các bạn có muốn xem không.Nhưng tiếc là chúng tôi đã xem đến đoạn cuối rồi.Thôi thì mọi người hãy tự tua lại mà xem nhé.Chúng tôi phải đi ngủ rồi.

_ A nhô ! Nghi à.Ra ngoài cửa đợi Ngọc nhá

_ Uh được rồi.

Tôi ra ngoài ngồi trước thềm cửa đợi Ngọc.10 phút sau Ngọc trên chiếc mini tí hon được bố mẹ mua cho đạp đến trước cửa nhà tôi.Tôi cũng dắt chiếc xe đạp của tôi ra.Chiếc xe của tôi người lớn hơn của Ngọc vì nó có 2 bánh thôi,còn của Ngọc là xe 3 bánh.

_ Sao đi xe 3 bánh mà ngọc vẫn đội mũ bảo hiểm vậy ?

_ Mẹ kêu Nghi lúc nào cũng đội nên bắt Ngọc đội.Thôi mình đi !

Ngọc là bạn thân với tôi từ lúc lọt lòng mẹ đến giờ đã được 6 năm rồi.Ngọc rất là xinh gái và hiền dịu.Còn tôi thì sôi nổi và rất thích quanh quẩn bên Ngọc.Ngọc cũng thế.Hôm nay chúng tôi sẽ đạp xe ra cánh đồng bồ công anh.Tiết trời đang vào xuân.Sau kỳ lễ giáng sinh,đến hôm nay mới chờ được hoa bồ công anh nở.

_ Wow thích quá Nghi ơi.Nhiều bồ công anh chưa nè.Thổi đi

Tôi và Ngọc vứt xe đó chạy ào vào cánh đồng ngập tràn bồ công anh bay khắp nơi.Bao bọc quanh chúng tôi là những cánh hoa nhỏ xíu trắng mịn đang bay lên không gian.Tôi bứt 1 bông hoa bồ công anh thổi chúng vào mặt Ngọc.

_ Đẹp quá Nghi ơi ! Chúng mình giống cô dâu chú rể ghê.Mai mốt mình lớn lên Nghi lấy Ngọc làm vợ không ?

_ Có chứ ! Nghi thích Ngọc lắm.

Bất ngờ Ngọc hôn chụt vào môi tôi 1 cái làm mặt tôi đỏ bừng khí thế.Tôi đặt tay lên vai Ngọc hôn chụt 1 cái nữa đáp trả.

_ Chú rể tóc dài quá.Không được rồi, phải cắt thôi.

Ngọc và tôi nằm giữa cánh đồng hoa ngắm mây trời,đôi mắt 2 đứa mở to ngây thơ.Đến chiều tối tôi và Ngọc đạp xe về nhà tôi.Vì tối nay ba mẹ Ngọc sẽ qua dùng bữa tối với nhà tôi. 2 gia đình rất thân nhau,tôi và Ngọc cũng thế.

Về đến nhà nhìn thấy xe hơi của nhà Ngọc là tôi biết ba mẹ Ngọc đã đến.Mẹ tôi vừa thấy 2 đứa về,người dính đầy hoa bồ công anh thì mắng yêu.

_ 2 đứa mau đi tắm rửa nhanh rồi còn ăn tối.

Tôi với Ngọc nhảy ngay vào bồn tắm nghịch vịt cao su.Ngọc cứ nhìn chằm chằm vào người tôi làm tôi khó chịu quay ra chỗ khác.

_ Sao Nghi với Ngọc nhìn giống nhau vậy ?

_ Cái đó lát hỏi mẹ đi !

_ Thế tụi mình có đám cưới được không ? Ngọc thích Nghi lắm.

_ Ơ…Nghi không biết.Lát hỏi mẹ đi.

Cả 2 gia đình ngồi quây quần bên bàn ăn rộng rãi.Người lớn chỉ mải nói chuyện với nhau.Chỉ có tôi và Ngọc là không lo ăn mải ngịch.Tự nhiên Ngọc lên tiếng hỏi làm cắt ngang câu chuyện của mọi người.

_ Ba mẹ ơi ! Mai mốt cho con lấy Nghi làm chồng nhé ?

_ Phải rồi ! Con cũng thích Ngọc.Cho con lấy Ngọc làm vợ đi – tôi hào hứng không hề ngại ngùng.

Câu hỏi của Ngọc được trả lời bằng 1 tràng cười lớn của mọi người.Mẹ tôi giải thích

_ 2 đứa là con gái làm sao mà lấy nhau được.Mai mốt lớn lên 2 đứa sẽ lấy 1 người mà 2 đứa yêu thương,là 1 người khác phái giống như ba với mẹ đây nè.

_ Thích lấy nhau à.Cứ để 2 đứa lấy nhau.Miễn là chúng mày học giỏi – ba tôi và ba Ngọc hưởng ứng.
………..
Thời gian thấm thoát trôi qua đã 10 năm,tôi và Ngọc bây giờ đã trở thành thanh niên rồi.Chúng tôi luôn học cùng nhau từ bé đến giờ.Ngọc vẫn dành cho tôi tình cảm như lúc bé chỉ khác là giờ chúng tôi biết nhận ra tình cảm đó là gì.Tôi cũng vậy và chúng tôi yêu nhau.

_ Nghi à.Đang làm gì đấy.

_ Nghi đang chơi game.Ngày mai Nghi đi đấu Hiphop với tụi bên trường Farstar.Ngọc đi cổ vũ nhé.

_ Chắc chắn rồi.Ngọc đang học bài.Nhưng mà nhớ Nghi quá học không vô.Hay Nghi qua đây ngủ với Ngọc tối nay nhé.

_ Thôi cưng ! Muộn rồi.Để mai thắng tụi kia sẽ dẫn Ngọc đi chơi.

_ Nhớ nhé.Thôi Nghi chơi game đi.Ngọc học bài đây.Yêu Nghi nhiều lắm.

Cuộc nói chuyện của tôi và Ngọc đã bị mẹ của Ngọc nghe thấy.Và sau đó bác ấy đã đến nói chuyện với bố mẹ tôi.

Sau buổi thi đấu thắng lợi hoàn toàn tôi và Ngọc đi chơi thì nhận điện của mẹ tôi gọi về nhà có chuyện gấp.Về đến nhà tôi và Ngọc thấy ba mẹ 2 bên đang ngồi phòng khách im lìm và chỉ cất tiếng hỏi khi thấy chúng tôi.

_ Cái này là gì đây Ngọc ! – mẹ Ngọc vứt quyển nhật ký của Ngọc trên bàn.

_ Nhật ký của con ! Sao nó lại ở đây ?

_ Thật ra 2 đứa có quan hệ gì với nhau.Đơn thuần là bạn bè hay là….. – mẹ tôi hỏi.

_ Cháu yêu Nghi và Nghi cũng vậy – Ngọc thẳng thắn trả lời.

_ Đúng con yêu Ngọc.

Tôi quay về phía Ngọc và hôn say đắm trước mặt cả nhà.Ngọc cũng đáp trả lại không sợ sệt.

_ 2 đứa có dừng lại ngay không ? Buông nhau ra ngay – Mẹ tôi quát lên.

Chúng tôi dừng lại và mẹ Ngọc đứng lên kéo tay Ngọc đi về.Chỉ có ba tôi và ba Ngọc là không nói gì.Vì họ là đàn ông,họ đều là những doanh nhân lịch sự nhưng họ không biết giải quyết tình huống này thế nào nên chỉ im lặng là tốt nhất.

Tối đó tôi và Ngọc bị giam lỏng trong phòng.Tôi ngồi trong phòng nghe loáng thoáng thấy mẹ tôi đang nói chuyện điện thoại với mẹ Ngọc.Nói gì thì tôi không nghe rõ.Nhưng tôi đoán là họ đang tìm cách chia rẽ tôi và Ngọc.Tôi bấm số và gọi cho Ngọc

_ Ngọc à.Hay mình bỏ trốn nhé !

_ Nghi nói gì ? Bỏ trốn á ? Bằng cách nào ?

_ Ngày mai Nghi sẽ giả vờ đi thi đấu hiphop.Nghi đợi Ngọc ở cánh đồng hoa bồ công anh.

_ Được ! Vậy là chúng mình sẽ bỏ đi để cho ba mẹ phát hoảng và chấp nhận phải không ?

_ Đúng rồi.Ngày mai nhé.Không gặp không về.

Ngày hôm sau tôi đến chỗ hẹn trước đợi Ngọc.

_ Con đi đâu thế Ngọc.

_ Con đi mua quần áo ạ

_ Có cần mẹ đưa đi không ?

_ Dạ không ! Con đi lựa chọn lâu lắm.

_ Đừng đi lâu quá con nhé

_ Vâng !

Ngọc tức tốc đến chỗ hẹn với tôi.Đoạn đường đến cánh đồng hoa phải băng qua 1 con đường quốc lộ.Trong lúc băng qua đường Ngọc mải nhìn đồng hồ sợ trễ hẹn với tôi nên không chú ý 1 chiếc xe hơi đang phóng nhanh tới.

Biii…m Biiiii…..mmmmm.Chiếc xe không kịp phanh.Ánh đèn pha chiếu lóa đôi mắt Ngọc và…..uỳnh…..mọi vật tối sầm lại trước mắt Ngọc.

Tôi ngồi chờ Ngọc đã khá lâu.5 tiếng đồng hồ trôi qua.Trời đã xế chiều nhưng ánh sáng vẫn còn chói chang lắm vì ở đất nước chùng tôi mùa xuân trời rất lâu tối.Tôi cứ đợi mãi,đợi như vậy cả đêm đến tận sáng hôm sau,ánh mặt trời chói chang rọi xuống mặt tôi mới tỉnh dậy.Ngọc vẫn chưa đến chỗ hẹn. ” Tại sao vậy ? ” .Một câu hỏi trong tâm trí tôi.Tôi lại ngồi giữa cánh đồng hoa như thế.
1 tin nhắn tới máy của tôi. ” Đừng đợi Ngọc nữa,xin lỗi Ngọc không thể đi cùng Nghi ”.Bất chợt trời đổ cơn mưa.Sao trời lại mưa đúng lúc thế.Tôi thấy nước mưa hôm nay có vị mặn.Cánh đồng hoa bị mưa vùi dập tan nát hết,những cánh hoa ướt nhẹp không gượng dậy được như lòng tôi lúc này.Nhìn vào cơn mưa,tôi thì thầm

_ Mưa ơi ! Ngày hôm nay người ta bỏ tao rồi !

5 năm sau…..

Hôm nay là ngày tôi chính thức nhận chức vụ giám đốc ở công ty của ba tôi.Gia đình chúng tôi có 1 công ty lớn làm ăn về nghành thương mại điện tử.Ba tôi thì tin tưởng rất nhiều về năng lực làm việc của tôi.Mặc dù tôi còn rất trẻ.

_ Nghi nhanh lên con ! Buổi họp ra mắt không muộn được đâu – Mẹ tôi hối.

_ Con sắp xong rồi.

Tôi chỉnh lại bộ vét cho thẳng.Nhìn tôi trong gương thật lịch sự,khác xa với những bộ quần áo tôi mặc thường ngày.Tôi lúc này bắt đầu là 1 doanh nhân thực sự.

Ngồi trên xe hơi của mình tôi phóng đến công ty trước để mặc cho ba tôi lẹt đẹt đằng sau.Buổi họp bắt đầu với các cổ đông trong công ty.Toàn các ông già đến tuổi về vườn.Nhưng tôi luôn tỏ ra lịch sự và thể hiện mình sẽ là 1 giám đốc có triển vọng trong tương lai.

_ Xin chào tất cả các vị cổ đông.Tôi là Quách Việt Nghi,con gái của ông Quách Lương Bằng.Bắt đầu từ ngày hôm nay tôi sẽ trở thành 1 nhân tố của công ty này.Nhưng không vì tôi là con gái của tổng giám đốc mà sẽ có sự khác biệt.Tôi sẽ làm việc bằng hết khả năng của mình.Xin cám ơn

Lời phát biểu của tôi nhanh nhẹn,dứt khoát.Các ông già cổ đông vỗ tay ầm ầm.Tôi chả hiểu các lão thiệt lòng hay đang nịnh bợ nữa.Tôi theo ba đến phòng làm việc của mình và giới thiệu tôi với các nhân viên.Họ đều nhìn tôi trầm trồ tán thưởng vì tôi còn quá trẻ.Bọn họ tươi cười với tôi nhưng tôi nghĩ trong lòng họ đang khinh thường 1 người còn trẻ như tôi.Chắc họ nghĩ tôi sẽ chẳng làm được trò chống gì.

1 ngày làm việc thật thoải mái vì công việc thật chẳng có gì khó khăn với tôi.Giờ tôi phải đi giải trí.

_ Duy Anh ! Tớ hết việc rồi.Tối nay đi giải trí ăn mừng tớ đi.

_ Ok ! 15 phút sau sẽ có mặt

Duy Anh là 1 anh chàng gay khá điển trai đồng thời cũng là bạn thân của tôi.Anh ta là nhân viên quản lý nhân sự của chi nhánh bán hàng thuộc công ty tôi.Đến giờ này tôi vẫn còn nhiều điều phải cám ơn anh chàng này……Chiếc xe Toyota đời ” napoleon cởi trần ” của Duy Anh đỗ cái phịch bên cạnh con mui trần của tôi.

_ Cậu còn đứng đó làm gì.Lên xe thôi !

_ Chúng ta đi đâu đây?

_ Đến chỗ này thú vị hơn là karaoke.

Tôi chẳng hiểu Duy Anh dẫn tôi đến đâu.Nhưng 1 lúc sau cậu ta dừng xe trước 1 nơi treo cái biển Casino to tướng.Chúng tôi vào bên trong.Thật là tôi đã từng đi chơi đủ nơi nhưng đây là lần đầu tiên đến nơi cờ bạc.

_ Sao tự dưng lại nổi máu cờ bạc thế Duy Anh ? Cậu thừa tiền à ?

_ Ăn uống hoài cũng chán.Bữa nay tới đây thử vận may 1 chút.Lại kia làm thẻ đi.

Tôi đến chỗ lễ tân làm thẻ ra vào Casino.Ngay giây phút bước đến cái bàn lễ tân tôi không bao giờ nghĩ rằng cuộc đời mình có sự thay đổi lớn từ đây.

_ Tôi muốn làm 2 cái thẻ.

1 cô gái có nụ cười tươi,đôi môi mỏng nhìn thật khả ái bước đến hỏi chúng tôi.

_ 2 người muốn làm thẻ à.Xin chờ 1 chút tôi sẽ làm ngay.2 người điền vào đây.Và phí làm thẻ mỗi người là 200 $

_ Cái gì ! Làm 1 cái thẻ mà 200 $ á.Cô có nhầm lẫn gì không đấy – tôi gào toáng lên.

_ Thưa cô ! Không có nhầm lẫn gì hết.Đây là quy định của chúng tôi.Tôi chỉ là nhân viên làm theo thôi.

_ Thôi cậu.Chơi thì chịu.Thử 1 lần cho biết.

Tôi hậm hực vì mất 200 $ lãng phí,vừa định đi vào bên trong thì cô nhân viên vừa rồi lẩm bẩm 1 câu làm tôi lập tức quay lại hỏi cô ta ngay.

_ Rõ là tên bủn xỉn !

_ Cô vừa nói gì đấy ?

_ À…ờ tôi có nói gì đâu – cô ta bối rối

_ Cô tên gì ? Khả Khả phải không ? Tôi sẽ nhớ cái tên này – tôi nhìn vào biển tên trên áo cô ấy.

Cả buổi tối tôi chơi đủ các trò trong đó mà chẳng được gì,toàn thua.Đúng là cờ bạc là bác thằng bần,tôi chả hiểu cái trò đỏ đen này hay ho ở chỗ nào mà người ta cứ đâm đầu vào.Gần 3h sáng tôi và Duy Anh rời khỏi Casino.Khi đi qua bàn lễ tân tôi thấy cô gái tên Khả Khả vẫn đứng ở đó.Đang thua bạc lại nhìn cái bản mặt của người đã chửi đểu tôi càng làm tôi bực.Tôi liếc xéo cô ta 1 cái.Và cô ta cũng chẳng sợ mà còn nhìn theo ánh mắt của tôi.

Trên đường về Duy Anh mở lời với tôi.

_ Nghi nè.Cái cô gái lễ tân vừa rồi thật chẳng có kinh nghiệm ứng xử tí nào.Chắc cô ta là ” ma mới ”.Cậu có muốn trả thù cho hả hê không.

_ Trả thù cách nào ? Chẳng lẽ gọi giám đốc chỗ đó ra để đuổi việc cô ta à ?

_ Đó là 1 bước trong cái ý tưởng tớ vừa nghĩ ra cho cậu.Còn bước thứ 2 quan trọng hơn.Cậu có dám chơi 1 trò chơi với tớ không ?

_ Trò chơi gì ?

_ Trò chơi ái tình !

_ Ý cậu là sao ?

_ Tớ thách cậu tán đổ cô ta.Nếu cậu tán đổ cô ta,muốn tớ làm gì cũng được.

_ Cậu nhớ lời cậu nói đó – ý nghĩ trả đũa nảy sinh trong đầu tôi.

_ Ok ! Start Game !

Tôi và Duy Anh nhấn ga phóng nhanh hỉ hả với cái ý tưởng vừa vạch ra.

_ Ê cậu thấy giám đốc mới sao ?

_ Xinh gái, nhưng chắc kiểu tiểu thư chảnh chọe thôi.Không làm được việc gì đâu.

_ Ừ chắc cũng kiểu ham hố bố đưa con lên thôi !

_ Các cô không làm việc đứng đây thì thầm cái gì đấy hả ?

Ngày thứ 2 làm việc của tôi tại công ty tôi đã cho nhân viên của tôi biết đừng nhìn bề ngoài, tuổi tác của tôi mà đánh giá năng lực làm việc.Tôi chỉnh đốn lại cơ cấu làm việc dưới quyền của tôi lại 1 cách hoàn chỉnh.Trong lúc tôi còn làm giám đốc thì đừng nghĩ đến chuyện lơ tơ mơ.

Giờ nghỉ giải lao,tôi gặp Duy Anh.Chúng tôi ngồi trò chuyện và nhớ đến cái cô gái ở Casino.

_ Uy quyền của tân giám đốc trong ngày thứ 2 khiếp thật.Đi đâu cũng thấy mấy pà 8 buôn chuyện.

_ Kệ họ.Miễn là đừng làm tớ ngứa mắt.

_ Tối nay đến Casino đi.Tớ nghĩ ra cách đuổi việc cô gái kia rồi.Và bước thứ 2 là cậu nhảy vào.

_ Vì trả thù tớ mới đến chứ nhìn cái bản mặt cô ta đã thấy ghét rồi.Mà cậu nhớ lời hứa đấy.Tớ mà tán đổ cô ta thì bắt cậu làm trâu làm ngựa cũng phải làm đấy.

_ Quân tử nhất ngôn.

Sau giờ làm việc tôi về nhà tắm rửa thay quần áo lịch sự.Vì đến Casino người ta không thể cho tôi vào nếu như tôi mặc những bộ đồ bụi bặm thường ngày của tôi.Tôi và Duy Anh đến đó.Bước vào trong,đập ngay vào mắt tôi là bản mặt của cái cô Khả Khả đó,miệng cô ta đang cười khả ái với khách hàng còn tôi thì sao thấy nụ cười của cô ta thật khả ố .

Đúng theo kế hoạch đã ” thì thầm ”.Duy Anh vào bên trong chơi ở mấy cái máy tự động rồi cố tình gây rối loạn đến cái máy.Tiếp đó Duy Anh gọi cô ta vào để xem xét.Nhưng cô ta xem 1 hồi rồi trả lời là không biết xử lý,phải gọi nhân viên kỹ thuật.Đúng lúc này,Duy Anh giở trò vu oan giáo họa trơ trẽn ngoài mức tưởng tượng của tôi.

_ Này cô kia.Tôi chỉ hỏi cô 1 chút xíu thôi sao cô lại có thái độ bất lịc sự với khách thế hả.

_ Anh nói gì thế.Tôi đâu có nói gì.

_ Cô lại còn chối nữa.Rõ ràng cô vừa nói tôi là không biết chơi còn bày đặt vô đây.

_ Tôi…tôi….nè anh vừa phải thôi.Tôi đâu có nói thế.

Tôi thật không biết làm sao chỉ đứng tặc lưỡi nhìn thằng bạn diễn kịch.Đầu tiên nghĩ cũng tội cô ta nhưng mà cô ta dữ dằn thế kia thì cho đáng kiếp.Duy Anh đòi gặp giám đốc và hơn 30 phút giải quyết nhanh chóng,ông giám đốc phán cho cô ta 1 câu làm tôi hả dạ lắm.

_ Ngày mai cô đến thanh toán lương.Từ nay khỏi đến làm nữa.

Cô ta bặm môi không nói gì,trước khi bỏ đi cô ta lườm chúng tôi 1 cái mà cháy cả mặt.Tôi và Duy Anh đứng đợi cô ta ở ngoài để thực hiện bước thứ 2.Bước này dành cho tôi và là mấu chốt quan trọng của vấn đề.

_ Này cô kia – Duy Anh lên tiếng.

Cô ta đang đi thì dừng lại quay cái mặt rõ là đáng ghét vênh váo đối đáp khá ” lịch sự ”.

_ 2 người không cút ngay thì đừng có trách tôi.

_ Khả Khả, chúng tôi có ý muốn xin lỗi cô – tôi xuống xe.

_ Đừng có gọi tên tôi nghe chưa.

_ À thực ra chuyện vừa rồi là hiểu lầm thôi.Bạn tôi cũng không ngờ sự việc lại đến thế.Để chuộc lỗi.Bạn tôi sẽ đền cho cô 1 công việc khác.Đây là địa chỉ.Nếu cần thì đến đó nhé.

Cô Khả Khả này cũng có khí khái phết.Nhất định không chịu nhận tờ giấy của tôi.Nhưng tôi cố dúi vào túi xách cô ta,vẻ mặt đầy sự ăn năn.Sau khi cô ta đi mất dạng được 1 lúc tôi phá lên cười vì tôi không ngờ mình lại đóng kịch giỏi thể.

Cả đêm tôi nằm ngủ mà cứ cười khằng khặc 1 mình vì nghĩ lại cái vẻ mặt của tôi lúc đó.Làm cho ba mẹ tôi phải gõ cửa hỏi xem tôi có vấn đề gì không.

Hàng ngày tôi đi làm đều đặn và làm tốt công việc của mình.Chỉ trong 1 tuần các nhân viên của tôi đều nể tôi thấy rõ.Còn tôi thì đang sốt ruột chờ ” con mồi ” vào bẫy.Mà tại sao tôi phải sốt ruột thế nhỉ.Chắc tại vì tôi muốn chơi xỏ cô ta thôi.

_ Thưa giám đốc.Trưởng phòng quản lý nhân sự dưới chi nhánh muốn gặp giám đốc.

_ Để cậu ta vào đi.

Nói là dưới chi nhánh nghe có vẻ xa xôi chứ thực ra chúng tôi có mở 1 chi nhánh con ngay bên cạnh tổng công ty.Duy Anh vào với điệu bộ hớn hở

_ Tin mới đây.Con mồi ” khả ái ” đã tìm đến

_ Thế à. Như thế nào.Nói nhanh.

_ Sáng nay cô ta đến xin việc.Và nhân viên đưa cô ta đến gặp tớ.Cậu biết cái mặt cô ta lúc đó thế nào không.Bỡ ngỡ vô cùng.Vì cô ta nghĩ tớ chỉ là thằng nhân viên quèn.

_ Rồi sao nữa ?

_ Tớ cho cô ta cái hẹn bắt đầu làm việc từ ngày mai.

_ Tuyệt.Sắp có trò mới rồi đây.

Ý nghĩ bắt đầu tán tỉnh cô ta rồi đá cô ta 1 cái thật đau làm tôi mở cờ trong bụng.Tôi đến công ty khá sớm vào ngày hôm sau.Và hình như hôm nay soi mình trong gương tôi thấy da mặt mình dày thêm 2 cm,cái mặt tôi nó hiện chữ ĐỂU to tướng.

Tôi lái xe đến công ty nhưng không đi thẳng vào phòng làm việc như mọi hôm,hôm nay tôi rẽ xuống chi nhánh bán hàng bên cạnh công ty.Lâu lâu 1 vị giám đốc như tôi cũng phải khảo sát năng xuất bán hàng chứ nhỉ.

Tôi nhìn quanh 1 hồi để tìm Khả Khả.Tôi phải tập gọi tên cô ta cho quen,chứ ai lại đi tán tỉnh người ta mà gọi là cô này cô nọ.Kia rồi,tôi đã thấy Khả Khả ” đáng mến ”.Cô ta đang đảo 1 vòng xem có khách hàng cần giúp đỡ không.Có tôi đây chứ ai,cô ta nhàn rỗi thế kia mà,tôi làm việc thiện 1 chút chứ nhỉ.

_ Hi ! Nhận ra tôi không ?

_ Sao lại không ? Lần này là công việc mới của tôi.Đừng có mà phá hoại tôi.

_ Tất nhiên là không ! Tôi đến để mua đồ mà.Tôi tên là Việt Nghi.Quách Việt Nghi.

_ Tôi không có hứng thú muốn biết tên cô.Cô muốn mua gì thì nói rõ.Tôi sẽ tư vấn

_ Đừng gọi tôi là ” cô ”.Tôi đâu có già đến vậy. À….. ờm tôi muốn mua 1 cái gì đó để tặng cho người tôi yêu.

_ Tặng người yêu ư ? ” Con gái mà phải đi mua đồ tặng con trai à ”

_ Cô đang nghĩ gì thế.

_ À không.Tôi nghĩ là con trai họ sẽ thích được tặng 1 chiếc điện thoại di động.

_ Con trai á.Tôi đâu có nói tặng bạn trai.Nói nhỏ cô biết nhé.Tôi chỉ thích con gái thôi !

Đúng là tôi thích con gái cơ nhưng tôi đang nhịn cười không phải vì chuyện đó mà vì cái bản mặt của cô ta lúc này nhìn không khác gì 1 con vịt bị thôi miên.Lại còn thì thầm đối đáp cứ như tôi thân với cô ta lắm vậy.

_ Hả - cô ta há hốc mồm.

_ Sao thế.Tôi mua tặng bạn gái.Không được à – tôi thì thầm kiểu ám muội.

_ À….ơ….được….được….nhưng….như ng mà tôi nghĩ cô à không cậu nên mua hoa sẽ hay hơn.

_ Nhưng mà tôi nghĩ người tôi yêu chắc không thích hoa vì cô ấy đang làm việc ở đây cho nên nếu mà bán được sản phẩm chắc cô ấy vui hơn.

_ Người cô à nhầm,người mà cậu yêu làm ở đây à ? – cô ta nói còn nhỏ hơn tôi.

_ Đúng thế.Đây này !

_ Đâu !

_ Đang đứng trước mặt tôi !

_ Hả ! Cái gì ! Không ! – cô ta nói rõ to và cái mặt thì đần thối ra.

Tất cả mọi người quay về phía tôi.Tôi bình tĩnh quay lại trừng mắt 1 cái mà tất cả đều quay đi không dám nhìn nữa và làm việc với tốc độ nhanh hơn ban nãy.Còn cô ta thì mồ hôi lấm tấm trên mặt nhưng đã lấy lại bình tĩnh và lại vác cái bộ mặt vênh váo ra với tôi.Thực sự lúc này tôi chỉ ước mình có thể phóng ra sét để dạy cho cô ta 1 bài học là đừng có dùng bộ mặt đó với tôi

_ Tôi có thể bán hàng cho cậu nhưng tôi không có nhận món quà nào đâu.Tuyệt đối không !

_ Không sao tôi không có bỏ cuộc đâu.Tôi lấy cái máy kia.Và cô cứ giữ lấy nó.

Tôi nói sao làm vậy.Trả tiền rồi đi luôn.Vẻ mặt tươi cười với cô ta.Nhưng thật ra trong lòng tôi đang cú lắm.Dám từ chối lại còn vênh cái mặt lên.Cô ta đúng là cái đồ hấp,1 khuôn mặt mà thể hiện đến mấy trạng thái,Hình như càng ngày tôi càng ghét cô ta hơn và cái ý định phải trả đũa bằng được ngày càng dữ dội hơn .