-Tiết học hôm nay trôi qua thật dài đối với Đan Thanh và rồi giờ ra chơi cũng đến,lấy điện thoại Đan Thanh bấm số máy Thiên Lâm với hy vọng Thiên Lâm không sao cả nhưng đầu dây bên kia là "số máy quý khách......." như sợ bấm lộn số Đan Thanh bấm lại nhiều lần nhưng vẫn như vậy.Sự lo lắng càng tăng dần lên khi vẫn chưa liên lạc được với Thiên Lâm.

-Đan Thanh sao rồi có gọi được không vậy?

-Tớ gọi nhưng đầu dây bên kia không liên lạc được,cả hai thật sự lo lắng không biết nhà Thiên Lâm ở đâu,điện thoại thì lại không liên lạc được ,thật sự bây giờ họ lại thấy hoang mang.Đan Thanh cầm điện thoại mà cầu nguyện "Thiên Lâm cậu đừng có mệnh hệ nào nha,cậu mà có bề gì tớ không biết làm sao đây"

-Nhã Linh đề nghị,hay chúng ta xuống hỏi cô xem thế nào chắc là cô sẽ biết mà.

-Sau lời đề nghị thì cả hai bước tới phòng ban giám thị mong sẽ biết được lý do tại sao Thiên Lâm vắng mặt ngày hôm nay.

-Đến nơi không thấy cô chủ nhiệm đâu cả,chỉ mỗi thầy hiệu trưởng ngồi đó rụt rè cả hai bước tới.

-Chào thầy !

-Thầy ngước lên nhìn Đan Thanh,Nhã Linh chào hai em.

-Thầy có thể giúp gì cho hai em ? (thầy hiệu trưởng hỏi)

-Đan Thanh rụt rè hỏi,thầy cho em hỏi bạn Thiên Lâm bạn ấy hôm nay sao không đi học vậy thầy.

-Thầy giáo cười khi nghe Đan Thanh hỏi trong giọng rụt rè như vậy,à Thiên Lâm hồi sáng có đến trường xin thầy nghĩ ít hôm để về Mỹ rồi.

-Đan Thanh lo lắng hỏi,vậy thầy có biết sao cậu ấy về Mỹ không thầy?

-Thiên Lâm chỉ nói với thầy nhà có việc nên về gấp,Thiên Lâm đi cũng đi vội vã nên thầy cũng không kịp hỏi gì nữa.

-Nghe thầy nói Đan Thanh và Nhã Linh cũng không hỏi thêm gì nữa,cả hai cuối chào thầy rùi xin phép thầy về lớp.

-Cả hai đi về lớp mà không ai nói với ai lời nào vì mỗi người đang suy nghĩ một điều gì đó mà chỉ có họ mới hiểu nhưng dù sao cả hai cũng mừng Thiên Lâm đã không xảy ra chuyện gì.

-Phương Uyên và Huy tìm Đan Thanh, Nhã Linh nãy giờ không thấy định gọi điện thoại thì thấy hai người đang ở phía trước,thấy Đan Thanh và Nhã Linh hai người tiến lại.

-Hai cậu đi đâu nãy giờ mà tớ và Huy tìm nãy giờ không thấy vậy.

-Tớ với Đan Thanh xuống phòng ban giám thị tìm cô chủ nhiệm.

-Nghe vậy, Huy hỏi nhanh,bộ hai cậu bị gì à.

-Đan Thanh:không có gì ,bọn tớ hỏi vì sao hôm nay Thiên Lâm không đi học,sợ cậu ấy xảy ra chuyện gì thôi.

-Phương Uyên:có phải anh chàng đẹp trai hôm qua không?

-Nhã Linh:phải,nhưng Thiên Lâm không phải là con trai đâu.

-Phương Uyên:trời sao nhìn cậu ấy đẹp trai quá vậy.

-Huy:mà giờ không phải là lúc để các cậu bình luận đâu nha,quay sang Đan Thanh Huy hỏi,Đan Thanh cậu có biết hôm qua ai đã làm vậy với cậu không?

-Đan Thanh:tớ không biết nữa vì tớ mới về có xích mích với ai đâu.

-Nhã Linh:chắc là lúc đó có ai để ý Đan Thanh rùi nhân lúc cúp điện họ làm hại Đan Thanh thôi.

-Phương Uyên:tớ không nghĩ vậy vì ít khi ở những nơi đó lại cúp điện lắm,chắc là có sắp đặt từ trước rồi.

-Huy:còn Thiên Lâm,tại sao cậu ta biết mà đến cứu Đan Thanh kịp thời vậy.

-Phương Uyên:vậy ẩn số giờ chỉ còn chờ Thiên Lâm mới biết rõ là ai thôi.

-Đan Thanh:nếu không gặp Thiên Lâm chắc giờ này tớ không biết mình phải thế nào nữa.

-Tùng từ sau đi tới lên tiếng:chào 3 người đẹp.

-Cả 3 cô đâu ưa gì Tùng vì ai cũng biết hắn là người nhiều thủ đọan và nham hiểm.

-Lời chào của mình không được đáp lại làm hắn hơi quê,nhưng hắn cũng giả lả Đan Thanh ,tối nay tớ muốn mời cậu đi xem phim được không?

-Đan Thanh :xin lỗi mai tớ không rảnh.

-Tùng:nghe nói lớp cậu có người tên Thiên Lâm phải không?

-Đan Thanh:phải cậu hỏi để làm gì ?

-Tùng:không có gì,tớ chỉ buột miệng hỏi về hắn thôi,vì hiếu kỳ xem hắn thế nào mà các cô nữ sinh lớp tớ mê hắn đến vậy.

-Nghe hắn nói vậy nên cũng không có ai nghi ngờ chuyện xảy ra hôm qua là hắn.

-Đan Thanh nói với Tùng giờ cậu có thể về lớp của mình rồi đó,tớ còn phải vào lớp.

-Phương Uyên:tớ mà bị ai nói như vậy chắc là tớ đã đi nãy giờ rồi.

-Huy:đi về lớp thôi Phương Uyên,ở đây một hồi bị đuổi lần nữa bây giờ.

-Tùng:các người hay lắm nói xong hắn bước đi giận dữ.

-Huy và Phương Uyên cũng về lớp,Nhã Linh cùng Đan Thanh cũng quay về chổ mình.

-Buổi học kết thúc ai nấy điều ra về,Đan Thanh quay lại nhìn cái bàn nơi Thiên Lâm ngồi "cậu mau quay về rồi đi học nghen
Thiên Lâm" nghĩ vậy rồi Đan Thanh cũng bước theo mọi người ra về.

-Về đến nhà thấy ba mẹ ,cô chạy lại mừng rỡ sà vào lòng bà nũng nịu.

-Ba mẹ đi đâu mà bỏ con cả tuần nay vậy,có biết con nhớ ba mẹ lắm không.

-Bà Phát:con gái cưng của tôi lại nhõng nhẽo rồi,từ nay mẹ sẽ ở nhà thừơng xuyên hơn chịu không con gái.

-Đan Thanh:hoan hô mẹ,nói xong Đan Thanh ôm lấy bà hôn liên tục.

-Bà Phát:mẹ sắp bị con làm cho đến nghẹt thở rùi đây nè con gái.

-Ông Phát nãy giờ nhìn con gái cười trong hạnh phúc.

-Quay sang ông Phát Đan Thanh ôm ông nói,ba có mua quà cho con không?

-Ông Phát cười nói,quà của con ba cho người mang lên phòng con rồi.

-Đan Thanh nghe có quà quay qua hôn ông một cái rồi nói,ba đúng là nhất.

-Bà Phát:tiểu thư của mẹ mau lên tắm thay đồ rồi ra dùng cơm với ba mẹ .

-Đan Thanh :Dạ ba mẹ đợi con chút nha.

-Gia đình Đan Thanh là vậy đó lúc nào cũng rạng ngời hạnh phúc.

-Buổi tối ăn cơm xong Đan Thanh về phòng,cô bỗng thấy nhớ Thiên Lâm thật nhiều và cầu mong cho thời gian qua mau để Thiên Lâm mau trở về,suy nghĩ miên man Đan Thanh đi vào giấc ngủ lúc nào không hay biết.

-Thiên Lâm đã về lại Vn sau một tuần sắp xếp mọi việc ổn thỏa và nội cũng đã khỏe.Thiên Lâm định về 2 hôm trước rùi nhưng vì còn số việc phải ở lại,những lúc ở Mỹ Thiên Lâm lúc nào cũng mong mọi việc xong sớm để trở về vn.Để gặp lại gương mặt bướng bỉnh đó xen lẫn nét đáng yêu đã đi vào trái tim Thiên Lâm lúc nào không hay biết.Một tuần xa nhau cũng giúp Thiên Lâm xác định được tình cảm của mình dành cho Đan Thanh rồi.Thiên Lâm không suy nghĩ nữa tiến về phía trước vẫy một chiếc taxi để đi về nhà vì không muốn phiền mọi người nên Thiên Lâm không gọi người ra đón mình.

-Về đến nhà Thiên Lâm bấm chuông,không bao lâu ông quản gia đã mở cửa,thấy Thiên Lâm ông vội nói sao cô chủ về mà không gọi tôi cho người ra đón.

-Cháu không muốn phiền mọi người,mà từ nay bác nói mọi người đừng gọi cháu là cô chủ nữa,cứ gọi cháu là Thiên Lâm là được rùi,cháu không muốn mọi người cứ dạ thưa mỗi khi gặp cháu,cháu muốn mọi người xem cháu như người trong nhà,cháu không phân biệt chủ tớ gì cả,phiền bác nói lại mọi người.

-Vâng thưa cô............à Thiên Lâm (ông biết nêu như Thiên Lâm đã nói thì ông không thể không làm theo được)

-Hôm nay là giỗ mẹ,cô kêu mọi người làm vài món cúng mẹ,năm nào cũng vậy khi ở Mỹ cô và bà nội cũng chỉ làm vài món mà thôi.Thiên Lâm không muốn mời ai cả vì ngày đó đã gây cho Thiên Lâm nỗi đau rất nhiều,nói mọi người xong Thiên Lâm ra ngoài lấy xe đến mộ mẹ mà không cần tài xế.

-Cầm đóa hoa đặt trên mộ mẹ Thiên Lâm quỳ xuống lấy tay sờ vào di ảnh của mẹ.Nụ cười hiền hậu của mẹ vẫn còn đó,chợt nước mắt Thiên Lâm rơi,Thiên Lâm thì thầm nói chuyện với mẹ: "mẹ ơi nếu như ngày đó không xảy ra chắc là bây giờ gia đình mình vẫn luôn hạnh pphúc phải không mẹ ? rùi Thiên Lâm mỉm cười khi khoe với mẹ,mẹ ơi con báo mẹ tin vui nè,con đã yêu rùi,con không biết cô ấy có yêu con không ?có chấp nhận bước vào thế giới này cùng con không nữa ? nhưng con thấy vui khi ở bên cô ấy,chắc mẹ cũng đang vui với con phải không ?nếu một ngày nào đó chúng con đến được với nhau con sẽ dắt cô ấy đến gặp mẹ nha,mẹ đồng ý không ? trò chuyện với mẹ xong Thiên Lâm ra về.Khi Thiên Lâm đi rùi ,phía xa cũng có một người cầm đóa hoa đến mộ bà quỳ xuống " PHƯƠNG THẢO XIN EM HÃY THA THỨ CHO ANH"

-Người đàn ông đó là ai và vì sao lại xin được tha thứ,còn ba Thiên Lâm hiện giờ đang ở đâu tại sao không nghe Thiên Lâm nhắc tới ? tất cả điều là ẩn số các bạn từ từ theo dõi nha.n sau một tuần sắp xếp mọi việc ổn thỏa và nội cũng đã khỏe.Thiên Lâm định về 2 hôm trước rùi nhưng vì còn số việc phải ở lại,những lúc ở Mỹ Thiên Lâm lúc nào cũng mong mọi việc xong sớm để trở về vn.Để gặp lại gương mặt bướng bỉnh đó xen lẫn nét đáng yêu đã đi vào trái tim Thiên Lâm lúc nào không hay biết.Một tuần xa nhau cũng giúp Thiên Lâm xác định được tình cảm của mình dành cho Đan Thanh rồi.Thiên Lâm không suy nghĩ nữa tiến về phía trước vẫy một chiếc taxi để đi về nhà vì không muốn phiền mọi người nên Thiên Lâm không gọi người ra đón mình.

-Về đến nhà Thiên Lâm bấm chuông,không bao lâu ông quản gia đã mở cửa,thấy Thiên Lâm ông vội nói sao cô chủ về mà không gọi tôi cho người ra đón.

-Cháu không muốn phiền mọi người,mà từ nay bác nói mọi người đừng gọi cháu là cô chủ nữa,cứ gọi cháu là Thiên Lâm là được rùi,cháu không muốn mọi người cứ dạ thưa mỗi khi gặp cháu,cháu muốn mọi người xem cháu như người trong nhà,cháu không phân biệt chủ tớ gì cả,phiền bác nói lại mọi người.

-Vâng thưa cô............à Thiên Lâm (ông biết nêu như Thiên Lâm đã nói thì ông không thể không làm theo được)

-Hôm nay là giỗ mẹ,cô kêu mọi người làm vài món cúng mẹ,năm nào cũng vậy khi ở Mỹ cô và bà nội cũng chỉ làm vài món mà thôi.Thiên Lâm không muốn mời ai cả vì ngày đó đã gây cho Thiên Lâm nỗi đau rất nhiều,nói mọi người xong Thiên Lâm ra ngoài lấy xe đến mộ mẹ mà không cần tài xế.

-Cầm đóa hoa đặt trên mộ mẹ Thiên Lâm quỳ xuống lấy tay sờ vào di ảnh của mẹ.Nụ cười hiền hậu của mẹ vẫn còn đó,chợt nước mắt Thiên Lâm rơi,Thiên Lâm thì thầm nói chuyện với mẹ: "mẹ ơi nếu như ngày đó không xảy ra chắc là bây giờ gia đình mình vẫn luôn hạnh pphúc phải không mẹ ? rùi Thiên Lâm mỉm cười khi khoe với mẹ,mẹ ơi con báo mẹ tin vui nè,con đã yêu rùi,con không biết cô ấy có yêu con không ?có chấp nhận bước vào thế giới này cùng con không nữa ? nhưng con thấy vui khi ở bên cô ấy,chắc mẹ cũng đang vui với con phải không ?nếu một ngày nào đó chúng con đến được với nhau con sẽ dắt cô ấy đến gặp mẹ nha,mẹ đồng ý không ? trò chuyện với mẹ xong Thiên Lâm ra về.Khi Thiên Lâm đi rùi ,phía xa cũng có một người cầm đóa hoa đến mộ bà quỳ xuống " PHƯƠNG THẢO XIN EM HÃY THA THỨ CHO ANH"

-Người đàn ông đó là ai và vì sao lại xin được tha thứ,còn ba Thiên Lâm hiện giờ đang ở đâu tại sao không nghe Thiên Lâm nhắc tới ? tất cả điều là ẩn số các bạn từ từ theo dõi nha.

-Quay về nhà đậu xe xong Thiên Lâm bước vào nhà thì ông quản gia bước lại.

-Thiên Lâm mọi thứ chúng tôi đã chuẩn bị xong,cháu vào cúng được rùi. (ông gọi nhưng vẫn nghe ngượng nghịu)


-Thiên Lâm bước vào cúng cho mẹ,ngay lúc này Thiên Lâm rất nhớ Đan Thanh.Ước gì Đan Thanh ở đây lúc này như vậy Thiên Lâm cảm thấy đỡ cô đơn hơn.Không biết Thiên Lâm nghĩ gì sau khi cúng mẹ xong,Thiên Lâm vào phòng tắm thay đồ trông Thiên Lâm rất xteen với chiếc quần lửng chiếc áo thun thêm chiếc áo khoác sát nách cùng chiếc nón thật dễ thương.Mang giày xong Thiên Lâm bước ra ngoài,tài xế định chở Thiên Lâm đi nhưng Thiên Lâm nói.

-Tôi muốn đi một mình,anh cứ lo làm viêc khác đi,nói rồi Thiên Lâm lấy xe ra ngoài.

-Dừng trước ngôi biệt thự mà có lần Thiên Lâm được ngủ lại trong ngôi nhà ấy.Hôm nay chủ nhật hy vọng sẽ gặp được Đan Thanh,chắc cô nàng sẽ ngạc nhiên khi gặp minh đây,nghĩ vậy rùi Thiên Lâm bước tới bấm chuông.

-Người mở cửa cho Thiên Lâm là ông quản gia hôm nọ.

-Chào cậu,có phải cậu tìm cô chủ không?

-Thiên Lâm :Dạ cho cháu hỏi Đan Thanh có nhà không chú.

-Cô chủ có ở nhà,cậu vào nhà đợi tôi lên phòng gọi cô chủ.

-Thiên Lâm bước vào phòng khách chờ đợi.

-Mời cậu dùng nước.

-Cảm ơn dì.

-Còn Đan Thanh cả tuần không một tin tức gì về Thiên Lâm cô nàng nhớ Thiên Lâm đến nỗi không còn muốn đi đâu chơi cả dù Nhã Linh và mọi người muốn cô đi đâu đó cho thoải mái nhưng Đan Thanh chỉ ở nhà chờ đến ngày,đến giờ để được vào lớp để xem Thiên Lâm đã đi học lại chưa.Ngồi nhìn ra cửa sỗ Đan Thanh suy nghĩ về Thiên Lâm rất nhiều.

-Cộc.......cộc........nghe tiếng gõ cữa kèm theo câu nói ông quản gia.

-Thưa cô chủ cô có bạn đến tìm.

-Đan Thanh tưởng là những người bạn đến rủ đi chơi mà cô thì không muốn đi đâu hết,cũng không muốn gặp ai hết.

-Chú nói họ tôi đang bận,không muốn tiếp ai hết,có gì lần sau hãy tới.

-Nhưng........

-Tôi nói không muốn gặp ai hết chú ra lại nói với họ ngay đi,Đan Thanh bực bội quát.

-Vâng thưa cô chủ,nói rồi ông quản gia bước xuống nói với Thiên Lâm.

-Cô chủ đang bận,nói không muốn gặp ai hết,có gì lần sau cậu ghé lại.

-Thiên Lâm nói ông quản gia,phiền chú lên nói với cô ấy dùm cháu một lần nữa,là nếu không gặp được cô ấy cháu sẽ không đi về.

-Thôi được rồi để tôi thử lần nữa xem thế nào,nói rồi ông quản gia bước đi.

-Cộc......cộc......

-Trời lại chuyện gì nữa vậy. (Đan Thanh bực bội nói sau khi nghe tiếng gõ cữa)

-Thưa cô chủ tôi nói rồi,nhưng người đó nhờ tôi nói với cô chủ khi nào cô xuống gặp cậu ấy mới về.

-Bực mình Đan Thanh nói,được rồi tôi xuống liền,không biết ai mà mặt dày như vậy chứ.Nếu là những người bạn của cô thì ông quản gia đã nói rồi,cô nghĩ đó là Tùng chỉ có hắn mới mặt dày như vậy.Tuy bực bội nhưng Đan Thanh cũng phải xuống vì chẳng lẽ để hắn ta ngồi như vậy hoài sao ?mà con người đó cô không thích nên xuống cho hắn về càng sớm càng tốt.

-Vừa đi đến phòng khách Đan Thanh vừa nói mà không thèm nhìn xem vị khách đó là ai, vì cô nghĩ đó là Tùng.

-Bây giờ gặp được tớ cậu có thể về được rồi đó,hôm nay tớ không được khỏe nên không muốn tiếp ai hết,cảm phiền cậu về dùm cho.

-Thiên Lâm nghe Đan Thanh nói vậy quay về phía Đan Thanh nói,nếu như sự có mặt của tớ không đúng lúc thì tớ xin phép.

-Nghe giọng nói mà mấy hôm nay cô nhớ mong.Đan Thanh quay lại ,cô không tin vào mắt mình vì người trước mặt chính là Thiên Lâm,bất chợt Đan Thanh chạy tới ôm chầm lấy Thiên Lâm.Cô mừng đến rơi nước mắt,vừa ôm cô vừa đánh Thiên Lâm.Cậu ác lắm biết không ?cậu đi mà sao không cho tớ biết ,cậu có biết những ngày qua tớ nhớ cậu thế nào không ? tớ tưởng chừng như chúng có thể nổ tung lên được khi nghĩ sẽ không còn gặp lại cậu nữa không?

-Thiên Lâm cười, nụ cười mà lần đầu tiên mà Đan Thanh được thấy,nơi khóe miệng có chiếc đồng điếu làm cho Thiên Lâm thêm quyến rủ.Lau nước mắt cho Đan Thanh Thiên Lâm nói ,tớ xin lỗi,vì tớ có viêc gấp phải đi ngay nên tớ không nói với cậu được,những ngày qua đối với tớ cũng một sự trừng phạt khi hình ảnh cậu cứ hiện lên trong trái tim tớ,cậu biết không tớ nhớ cậu nhiều lắm,tớ muốn làm xong mọi việc để sớm về gặp cậu,tớ yêu cậu Đan Thanh,tớ sợ sẽ mất cậu nếu tớ không nói điều này ,tớ muốn được bảo vệ cậu,vậy cậu có muốn cho đôi tay tớ bảo vệ cậu từ hôm nay không?

-Tớ cũng yêu cậu Thiên Lâm tớ muốn đôi tay cậu sẽ luôn bảo vệ tớ từ hôm nay cho đến suốt cuộc đời này được không Thiên Lâm?

-Thiên Lâm đáp lại Đan Thanh bằng một nụ hôn,Thiên Lâm cúi xuống đặt môi mình vào môi Đan Thanh như muốn nói bây giờ cậu đã là của tớ.

-Nụ hôn ngọt ngào với bao niềm hạnh phúc,họ như không muốn cho chúng rời nhau,môi Đan Thanh ngọt ngào quá,đôi môi luôn mọng đỏ làm cho Thiên Lâm ngất ngây,chỉ muốn được hôn và hôn mãi.

-Sau nụ hôn Đan Thanh nhớ đến vết thương của Thiên Lâm,cô lấy tay sờ vào vai Thiên Lâm hỏi vết thương của cậu sao rồi,tớ cứ sợ cậu xảy ra chuyện gì nếu như thầy hiệu trưởng không cho tớ biết cậu đã về Mỹ.Từ nay nếu cậu đi đâu và làm gì cậu cũng cho tớ biết được không ?tớ rất sợ khi cậu biến mất một lần nữa.

-Thiên Lâm ôm nhẹ Đan Thanh nói: tớ sẽ không biến mất như vậy nữa,tớ sẽ luôn ở bên cậu,nói xong Thiên Lâm đặt lên trán Đan Thanh một nụ hôn.

-Đan Thanh thấy thật hạnh phúc,những ngày qua cô cứ sợ Thiên Lâm sẽ từ chối,bây giờ được Thiên Lâm đáp lại Đan Thanh không muốn nghĩ gì nữa chỉ biết bây giờ mình thật hạnh phúc.

-Thiên Lâm nhìn Đan Thanh nở nụ cười hạnh phúc "mẹ ơi cảm ơn mẹ đã phù hộ cho con và mang cô ấy đến bên con,chắc giờ này mẹ cũng đang vui cùng con".

-Bây giờ tiểu thư của tớ đi ngủ nha.

-Đan Thanh làm mặt giận ,chưa gì mà đòi bỏ tớ đi về rồi vậy mà nói ở bên tớ mãi mãi chứ.

-Nhìn mặt Đan Thanh giận Thiên Lâm bật cười.

-Cậu cười gì vậy,tớ không giỡn à nha,nhìn mặt cậu gian lắm đó nha.

-Nhìn gương mặt lúc Đan Thanh giận Thiên Lâm thèm đặt lên đôi môi đó một lần nữa nhưng sợ mọi người thấy,nên đành tha cho cô nàng thôi.Thiên Lâm kề sát mặt Đan Thanh hơn,cậu biết sao tớ cười không,vì lúc cậu giận đáng yêu lắm tớ muốn một lần nữa hôn lên đôi môi cậu.

-Nghe Thiên Lâm nói Đan Thanh đỏ mặt,rồi họ lại ôm nhau,trao cho nhau nụ hôn ngọt ngào trước khi Thiên Lâm từ giã ra về,cả hai đều mĩm cười hạnh phúc.