-Thiên Lâm uể oải sau một đêm thức trắng trong bệnh viện,sáng Thiên Lâm phải đến phòng bác sĩ dặn một số chuyện,nên có lẽ hôm nay đi học trễ không đón Đan Thanh đi học được.Sợ cô nàng giận nên Thiên Lâm cũng tranh thủ gọi cho Đan Thanh nhưng không thấy trả lời, Thiên Lâm đành phải gửi tin nhắn cho Đan Thanh rồi bước nhanh qua phòng bác sĩ.

-Đan Thanh suốt đêm phải nằm đếm thời gian trôi qua một cách mệt nhọc,cô đã chờ Thiên Lâm gọi để cho một lời một lời giải thích,vậy mà suốt đêm qua Thiên Lâm không gọi cũng không đến tìm cô.Nước mắt cứ lăn dài lên má,cô muốn chết đi để không phải đối diện với sự thật phũ phàng này.Cô đã dành cho Thiên Lâm cả con tim vậy mà Thiên Lâm lại đối xử với cô như vậy,Thiên Lâm gọi cho cô nhưng lòng tự ái cô đã không bắt máy,cô còn tưởng Thiên Lâm gọi để xin lỗi cô,vậy mà đọc tin nhắn chỉ trọn vẹn "hôm nay tớ đi trễ cậu đến trường trước nhé,chút gặp lại", người đó quan trọng với cậu như vậy sao Thiên Lâm,vậy tớ là gì của cậu,là món đồ chơi hay là một người chỉ để cậu đùa vui.

ĐAN THANH

-Đan Thanh mệt mỏi đến chỗ ngồi của mình,cô không chào Nhã Linh lấy một tiếng.Sự im lặng của Đan Thanh làm Nhã Linh nghĩ chắc là có chuyện gì rồi,nghĩ vậy Nhã Linh đến hỏi bạn.

-Đan Thanh cậu không được khỏe hả,sau hôm nay cậu đi có mình vậy Thiên Lâm đâu?

-Cậu đừng hỏi tớ về con người đó nữa,tớ muốn ở một mình.

-Nhã Linh không biết giữa hai người có chuyện gì nữa,nhưng Đan Thanh đã nói vậy nên Nhã Linh cũng quay về chỗ ngồi nhưng ánh mắt thì luôn dõi theo bạn mình.

-Thiên Lâm vào lớp thì đã vào tiết học nên đâu thấy sự khác lạ của Đan Thanh.

-Nhã Linh quay lại nhìn hai người cô thấy Thiên Lâm vẫn bình thường nhưng Đan Thanh hình như có chuyện gì thì phải.

-Giờ ra chơi Đan Thanh bước ra lớp thật nhanh trước đôi mắt ngạc nhiên của Thiên Lâm,từ lúc Thiên Lâm vô học không thấy Đan Thanh quay sang nói chuyện như mọi hôm nữa, tưởng cô nàng đang tập trung học nên Thiên Lâm định ra chơi sẽ nói chuyện với Đan Thanh sau,nhưng bây giờ Đan Thanh có chuyện gì mà sao không nói cho Thiên Lâm biết.Thiên Lâm chạy theo nắm tay Đan Thanh hỏi: cậu hôm nay sao vậy, tớ có chuyện muốn nói với cậu.

-Tớ không có gì, cậu buông tay tớ ra đi cậu làm tớ đau rồi đó.

-Không có gì mà như vậy sao,Thiên Lâm lo lắng kôhng biết đã xảy ra chuyện gì nên kéo Đan Thanh đến một góc nói chuyện.

-Cậu nói đi Đan Thanh có phải cậu giận tớ hôm qua vì sao không đến cậu được phải không ?

-Đan Thanh kiềm nén nỗi đau ngăn cho nước mắt không rơi nhìn Thiên Lâm, Đan Thanh nói: hôm qua cậu đã đi đâu và làm gì sao không nói cho tớ biết,cậu còn xem tớ như người yêu của cậu không ?

-Thiên Lâm không thể nói với Đan Thanh biết về món quà đó được mà cũng không thể cho Đan Thanh biết về tình trạng của ba mình nên Thiên Lâm đành phải nói dối cô nàng vậy: quay sang ôm nhẹ người yêu Thiên Lâm cười nói, tớ xin lỗi nhưng hôm qua tớ có việc gấp phải làm, khi nào làm xong tớ sẽ nói với cậu được không ? hãy tin tớ vì tớ không làm gì để có lỗi với cậu,đừng giận tớ nữa.

-Đẩy Thiên Lâm ra Đan Thanh không thể kiềm nén nỗi đau nữa rồi,nó đang bùng nổ trong tim cô,cô không còn lý trí để kiểm soát của mình nữa,Đan Thanh khóc khi nói Thiên Lâm: cậu là người dối trá,cậu đã làm tim tớ tan nát như vậy chưa đủ sao? sao cậu lại nói dối tớ, người đó quan trọng với cậu đến nỗi cậu dối gạt tớ đến vậy sao,cậu nghĩ tớ là gì của cậu ,có phải tớ chỉ là món đồ chơi khi chán rồi cậu lại vứt bỏ.

-Thiên Lâm cắt ngang lời Đan Thanh nói: đủ rồi Đan Thanh,cậu nghĩ tớ đê tiện đến vậy sao,tớ không phải là hạn người như cậu đã nói,cậu xem nhẹ tình cảm tớ dành cho cậu như vậy sao,người đó quan trọng với tớ đến cỡ nào cậu biết không ? tớ yêu cậu nhưng tớ không thể để cậu xúc phạm đến tớ như vậy,tớ sẽ giải thích cho cậu khi cậu đã nguôi giận,nói rồi Thiên Lâm bỏ đi.Một giọt nước mắt Thiên Lâm rơi "người đó là ba tớ mà Đan Thanh,sao cậu không hiểu mà còn nói những lời như vậy với tớ,tớ đau lòng lắm,có lẽ khi yêu nhiều người ta ghen đến không còn lý trí trong lời nói ".

THIÊN LÂM

-Nghe Thiên Lâm nói như vậy Đan Thanh đã hiểu thì ra cô ấy quan trọng với cậu như vậy,Đan Thanh không còn hy vọng nữa,những lời hứa những nụ hôn ngọt ngào đều là giả dối.Đan Thanh không còn đứng vững nữa,Thiên Lâm đã bỏ cô đi thật rồi,Đan Thanh gục xuống tay khóc thật nhiều.

-Buổi học kết thúc,Đan Thanh bước đi thật nhanh,cô muốn né tránh tất cả.Thiên Lâm nhìn theo xót xa rồi cũng bước đi,đằng xa có người đang nhìn ánh mắt thật đáng sợ ,hắn đang cười cho kế hoạch thành công ngoài dự định của mình.

-Hôm nay là sinh nhật Đan Thanh,đã hai ngày rồi tuy ngồi gần nhau nhưng chẳng ai nói với nhau lời nào.Cầm cái hộp trên tay Thiên Lâm buồn bã,không biết hôm nay Đan Thanh có nhận lấy món quà này không nữa.Tối qua Thiên Lâm gạt bỏ tự trọng mà đến làm hòa với cô nàng nhưng rât tiếc không gặp được.Có lẽ Đan Thanh đang muốn né tránh Thiên Lâm thì phải.Những ngày qua đối với Thiên Lâm giống như địa ngục vậy,nhớ cô nàng đến không chịu được nhưng lại không biết phải giải thích như thế nào nữa reng..............reng.............

-Alo........


-Thiên Lâm đến chỗ anh ngay nhé,công việc có chút trục trặc rồi Thiên Lâm.

-Ok em tới ngay,lại một ngày Thiên Lâm nghỉ học để lo mọi việc cho xong,cất cái hộp vào túi áo Thiên Lâm bước nhanh ra ngoài.

-Đan Thanh bước vào lớp thấy bó hoa thật đẹp trên bàn tưởng đâu Thiên Lâm tặng cho cô thay cho lời xin lỗi nữa chứ,nhưng Đan Thanh thất vọng khi bó hoa đó không phải là của Thiên Lâm mà là của Tùng.Mà cũng phải thôi vì Thiên Lâm đâu còn nghĩ gì đến mình nữa,thì ngày hôm nay cũng đâu có ý nghĩa gì với Thiên Lâm đâu.

-Chúc người đẹp sinh nhật vui vẻ.

-Quay lại Đan Thanh thấy Tùng,cảm ơn cậu về bó hoa,hoa đẹp lắm.

-Hắn cố tạo nụ cười thật đẹp nhìn Đan Thanh,vậy hôm nay tớ có vinh hạnh được mời người đẹp đi ăn được chứ.

-Đang giận Thiên Lâm,Đan Thanh cũng muốn đi với Tùng cho hả cơn giận.Thiên Lâm đi với người con gái khác được thì Đan Thanh này cũng đi được.Quay sang Tùng, Đan Thanh nói: được chứ tớ rất vui với lời mời của cậu vậy 5h đến nhà tớ nhé.

-Ok,chiều gặp lại cậu,Đan Thanh đâu biết rằng hắn đang cười thật nham nhở.

-Cậu đang làm gì vậy Đan Thanh,sao lại nhận lời hắn chứ,cậu cũng biết hắn là người thế nào rồi,cậu sẽ nói thế nào với Thiên Lâm và bọn tớ thì sao chứ.

-Tớ và Thiên Lâm đã chia tay rồi,giờ tớ đi với ai cậu ấy cũng không quan tâm làm gì.Cậu thấy đó hôm nay sinh nhật tớ mà Thiên Lâm ở đâu thậm chí một tin nhắn cũng không có nữa,cậu có hiểu cảm giác của tớ không Nhã Linh.

-Nhã Linh chỉ biết im lặng thương cho bạn cô không biết biết giữa hai người đã có chuyện gì với nhau.Dù cô và Thái Châu đã hỏi nhưng hai người đã không nói,vậy còn bọn tớ thì sao,bọn tớ cũng đã chọn địa điểm hết rồi,cậu không đi với Tùng được không ?

-Tớ xin lỗi nhưng hôm nay tớ sẽ không đi với mọi người được,cậu về chỗ đi,tớ muốn được yên tĩnh.Nhã Linh thấy Đan Thanh khóc mà không biết phải chia sẻ thế nào "Thiên Lâm cậu đang ở đâu sao cậu lại làm khổ Đan Thanh đến vậy".

-Buổi học kết thúc Đan Thanh như người mất hồn bước về nhà,cô và Thiên Lâm đã không còn hy vọng rồi "thiên Lâm tớ càng muốn quên cậu nhưng sao lại nhớ cậu thật nhiều,giờ cậu đang ở đâu có biết tớ cần cậu đến chừng nào không".

-Thái Châu và Nhã Linh gọi cho Thiên Lâm nhiều lần nhưng số máy bị khóa không liên lạc được,đến nhà thì ông quản gia nói đã đi ra ngoài từ sớm, vậy là buổi tiệc hôm nay lại thiếu đi hai nhân vật chính làm mọi người không ai còn hứng thú gì cả.

-Điện thoại Thiên Lâm hết pin mà công việc đang trục trặc nên Thiên Lâm không có thời gian gọi cho mọi người,nhất là chưa gọi chúc mừng người yêu,chắc là Đan Thanh đang rất giận Thiên Lâm đây.Sau khi xong việc Thiên Lâm vội chạy về nhà tắm thay đồ,tranh thủ sạc pin rồi ra xe đi đến nhà Đan Thanh.Nâng niu chiếc hộp Thiên Lâm mong rằng cô nàng sẽ không còn giận khi biết tất cả những việc Thiên Lâm dành cho cô.Chiếc xe thắng gấp khi thấy Đan Thanh lên xe Tùng "tại sau cậu làm vậy với tớ chứ Đan Thanh,tớ đã làm gì sai,hay chúng ta không cùng chung một thế giới ".

-Buồn bã Thiên Lâm chạy đi,đi mãi đi mãi cũng không biết phải đi đâu,dừng xe lại quán bar Thiên Lâm bước vào.Có thể rượu sẽ làm người ta quên đi nỗi đau,Thiên Lâm uống rất nhiều nhưng càng uống sao lại càng tỉnh táo và hình ảnh Đan Thanh sao cứ hiện diện trong tâm trí Thiên Lâm.

-Thiên Lâm phải cậu không ?vùa nói cô gái choàng qua cổ Thiên Lâm.

-Quay lại thì ra là Huyền Trân,cô nàng say đến không đứng vững nữa.

-May quá gặp cậu ở đây,cậu có thể đưa tớ về được không ?tớ không còn đứng vững nữa rồi.

-Dù sao cũng là bạn bè,với lại cô ta xỉn như vậy mà đi một mình sẽ không tốt nên Thiên Lâm tính tiền rồi đưa cô nàng về nhà.Thiên Lâm dìu cô nằm xuống nhưng cô nàng ôm cổ Thiên Lâm kéo xuống giường,Thiên Lâm đứng lên nhưng bị cô nàng kéo xuống,đôi môi của cô lướt khắp mặt Thiên Lâm,tay cô thì mơn trớn vuốt ve,cơ thể quá gần nhau khó mà kiểm soát được.Dù Thiên Lâm cố gắng thoát khỏi dục vọng trước một thân thể đầy kích thích nhưng men rượu làm người ta không còn lý trí gì nữa
reng................reng.........

-Thiên Lâm định đứng lên bắt máy thì cô nàng kéo Thiên Lâm xuống ngăn lại,cô tiếp tục tấn công Thiên Lâm .Chợt nhớ đến Đan Thanh,Thiên Lâm không thể phản bội Đan Thanh được,Thiên Lâm bật dậy đứng bước ra ngoài.

-Cậu đừng đi Thiên Lâm,cô nàng lại bước tới ôm phía sau Thiên Lâm.

-Gỡ tay Huyền Trân ra, Thiên Lâm vỗ đầu để được tỉnh táo hơn.Thiên Lâm nói mà không quay lại nhìn cô: xin lỗi cậu Huyền Trân,tớ không thể phản bội Đan Thanh,người tớ yêu là Đan Thanh.Nói rồi Thiên Lâm bước nhanh ra phòng,mặc cho cô ta la hét Thiên Lâm cũng bước đi,nếu như còn ở đó Thiên Lâm sẽ không biết sẽ thế nào và phải đối diện với Đan Thanh thế nào nữa khi mà mặc cảm tội lỗi của mình như vậy.Thiên Lâm vừa bước tới xe thì điện thoại reo:

-Reng..........reng................

-Alo.....

-Thiên Lâm em đang làm gì vậy, anh gọi sao không bắt máy,em mau đến khách sạn DẠ HƯƠNG đi Đan Thanh đang bị nguy hiểm.

-Thiên Lâm không còn nghĩ gì nữa,Thiên Lâm lái xe thật nhanh nhưng đường kẹt xe không đi được.Khách sạn cũng gần đây nên Thiên Lâm đành bỏ xe mà chạy bộ,mong rằng mọi chuyện không quá muộn.

-Thả tớ ra đi tớ van cậu mà,Đan Thanh vừa khóc vừa van xin hắn,mặc cho Đan Thanh van xin hắn vẫn lôi cô vào phòng.Thuộc hạ hắn đi theo sau thì làm sau cô thoát được "Thiên Lâm cậu ở đâu ?" Đan Thanh thầm gọi tên Thiên Lâm mong có phép màu Thiên Lâm sẽ đến cứu cô.

-Tùng bây giờ như con thú dữ được mồi ngon,hắn đâu nghe những lời van xin kia,hắn tiến tới hôn vào mặt Đan Thanh cô né tránh những nụ hôn nham nhở đó ,bốp.............

-Con khốn giờ mà còn để dành cho nó àh,sau đêm nay mày sẽ là của tao đó biết không ?để xem nó còn yêu mày khi mày không còn gì cho nó ,nói rồi hắn cười thật ghê sợ.

-Buông tôi ra,cậu là thằng khốn nạn mà,bằng sức lực yếu ớt để chống lại con quỷ râu xanh đâu phải là dễ với Đan Thanh.

-Bốp.....mày còn chóng cự nữa hả,ngoan ngoãn mà nghe lời tao đi,vừa nói hắn vừa đưa tay vuốt má cô.

-Gạt tay hắn ra Đan Thanh nói: dù tôi chết cũng không cho cậu làm nhục tôi.

-Mặc cho Đan Thanh nói, nụ hôn mạnh bạo làm Đan Thanh sợ,với tay lấy đồ gạt tàn thuốc.. cốp.......và đánh, cô vừa đạp hắn ra xa,hắn đau gầm như con thú dữ,đầu hắn ra máu.Đan Thanh bật dậy chạy ra cửa,nhưng bị hắn giữ lại bốp....bốp.....con quỷ mày dám đánh tao hả,nói rồi hắn xé toạt áo cô ra.Đan Thanh lấy hai tay che trước ngực,Thiên Lâm ơi cứu tớ với...Thiên Lâm cứu tớ,Đan Thanh không còn sức để chống cự nữa rồi,cô sẽ đối diện với Thiên Lâm thế nào,Thiên Lâm còn yêu cô nữa không ?giờ Đan Thanh chỉ biết nhắm mắt cho nước mắt rơi.

-Hắn cười thật to khi nghe Đan Thanh gọi Thiên Lâm.Nó sẽ không bao giờ cứu cậu,giờ này nó chắc cũng đang vui vẻ bên người khác rồi,vậy cậu cũng ngoan ngoãn mà vui vẽ với tớ đi,tớ sẽ không bỏ rơi cậu đâu..ha..ha...rồi hắn tiếp tục lao vào Đan Thanh mặc cho cô chống cự nhưng vô ích mà thôi "Thiên Lâm ơi cứu tớ " vừa lúc đó cánh cửa bật tung...bốp......bốp...... thằng khốn nạn sao mày làm vậy với cô ấy,mày là thằng súc sinh mà....bốp....bốp.........Thiên Lâm định đánh nữa nhưng Bảo giữ tay lại.

-Thiên Lâm em đến lo cho Đan Thanh đi,hắn để anh giải quyết cho,nói rồi Bảo cho người lôi hắn đi.

-Bỏ tao ra,ba tao sẽ cho tụi bây vào tù hết buông ra,lời nói của hắn không có tác dụng với ai cả ,Bảo cho người kéo ra xe đợi Thiên Lâm giải quyết,Bảo nhẹ nhàng khép cửa lại.

-Thiên Lâm cứu tớ,Thiên Lâm cậu đâu rồi ?

-Đan Thanh đang ngồi một góc bó gối ,nhìn Đan Thanh mà Thiên Lâm xót xa.Đan Thanh tớ đến rồi,xin lỗi vì tớ đến trễ ,đã làm cậu hoảng sợ,vừa nói Thiên Lâm vừa ôm cô vào lòng như muốn chia sẻ với người yêu.

-Đan Thanh ngước lên xem phải là Thiên Lâm không ?gương mặt của Thiên Lâm đây mà,chỉ chờ có thế Đan Thanh ôm chầm lấy Thiên Lâm.Đan Thanh khóc thật nhiều,vừa khóc cô vừa nói :Thiên Lâm ơi, nếu cậu không tới kịp thì hắn đã làm nhục tớ rồi,tớ sợ lắm.

-Vuốt lên tóc người yêu Thiên Lâm nói: không sao rồi Đan Thanh,tớ đã đến bên cậu rồi,tớ sẽ bảo vệ cho cậu đừng sợ nữa nhé.

-Tớ xin lỗi cậu Thiên Lâm,vì giận cậu mà tớ xém chút nữa đã không còn dám gặp cậu nữa.

-Cậu ngốc lắm biết không ?sau này không được làm như vậy nữa biết không ?tớ cũng xin lỗi vì không nói cậu hiểu,để cậu phải suy nghĩ lung tung,nếu cậu có bề gì tớ sẽ không tha thứ cho chính mình.

-Lời nói của Thiên Lâm vẫn ngọt ngào,chiếc hôn thật nhẹ nhàng cũng đủ làm cả hai thấy hạnh phúc hơn.Giờ đây bao giận hờn không còn nữa chỉ còn lại hai trái tim đang yêu nhau.

-Thiên Lâm thấy áo Đan Thanh bị rách,nên cởi áo khoác ra để khoác vào người Đan Thanh,rồi cả hai đi về.Giận nhau để rồi họ yêu nhau nhiều hơn nữa,có lẽ những chuyện vừa qua giúp họ thấy được họ quan trọng với nhau như thế nào.

-Thiên Lâm cậu dẫn tớ đi đâu vậy,sao lại bịt mắt tớ ?

-Bí mật một chút cậu sẽ biết thôi mà.


-Đan Thanh mỉm cười không nói gì.

-Bây giờ cậu mở mắt ra đi.

-Đan Thanh mở mắt ra vừa lúc đó nhưng ánh đèn bật lên,có dấu mũi tên tiến về phía trước rồi quẹo phải.Đan Thanh đi dọc theo những mũi tên,bùm...bùm.........kim tuyến từ trên cao rơi xuống ánh đèn bật lên một trái tim hiện lên cùng dòng chữ I love you được thiết kế thật đẹp,Thiên Lâm của cô sao mà lãng mạn quá không biết.Thiên Lâm bước đến nắm tay Đan Thanh,vừa nói Thiên Lâm vừa đeo chiếc nhẫn cho Đan Thanh: chúc cậu sinh nhật vui vẻ,kể từ bây giờ cậu là của tớ rồi đó.Chiếc nhẫn được Thiên Lâm đeo vào ngón áp út,Đan Thanh cũng trao chiếc nhẫn cho Thiên Lâm như một lời đính ước của hai người.

-Happy birthday to you....happy birthday to you tiếng vỗ tay nhịp nhàng theo bài hát,Đan Thanh quay về phía sau........một chiếc bánh kem thật to được mọi người chuẩn bị.Đan Thanh hạnh phúc đến bật khóc,thì ra mọi người đã chuẩn bị mà chờ đợi cô vậy mà Đan Thanh lại phụ lòng họ.Đan Thanh định quay sang nói gì với Thiên Lâm,hiểu ý người yêu định nói gì Thiên Lâm lấy tay để lên môi cô, tớ biết cậu sẽ nói gì nhưng trong lúc này tớ và mọi người muốn cậu được hạnh phúc.

-Nhã Linh tiến đến nói: Đan Thanh cậu cầu nguyện rồi thổi nến đi.

-Đan Thanh nhắm mắt lại cầu nguyện.

-Thiên Lâm tò mò nên kề tai người yêu Thiên Lâm hỏi: cậu cầu nguyện gì vậy?

-Bí mật và sẽ không bật mí đâu.

-Vậy thôi (Thiên Lâm vờ giận dỗi bước đi ).

-Đan Thanh tiến lại ôm phía sau Thiên Lâm nói: tớ cầu cho hai chúng ta sẽ được ở bên nhau và sẽ luôn được hạnh phúc.

-Thiên Lâm quay lại nựng càm người yêu cười ánh mắt đầy yêu thương ,Đan Thanh tớ cũng sẽ cố gắng làm tất cả để cậu được hạnh phúc,tớ yêu cậu yêu rất nhiều.

-Nè hai người có tâm sự để hôm khác đi nhé,bọn tớ xin lỗi nha Thiên Lâm vì hôm nay chủ nhân dành cho mọi người chứ không phải riêng mình cậu đâu nhé.Mọi người cười to khi nghe Thái Châu nói,còn Thiên Lâm chỉ biết đứng gãi đầu,buổi tiệc diễn ra tuy muộn nhưng lại thật ấm áp.

-Lần đầu tiên Đan Thanh thấy Thiên Lâm uống đến say như vậy,vậy mà cứ đòi uống nữa nếu mọi người không đi về chắc giờ này cũng không để yên cho Đan Thanh dìu lên phòng đâu.Vừa đến phòng Đan Thanh chưa kịp phản ứng thì bị Thiên Lâm nhấc bổng cô lên đặt xuống giường.

-Cậu dám giả bộ say với tớ đó hả?

-Bộ cậu tưởng tớ dễ say lắm sao,tớ chỉ thử nghiệm xem sau này tớ có say thiệt thì cậu có đưa tới về nổi không thôi.

-Cậu đúng là đáng ghét mà ,câu nói chưa dứt thì Thiên Lâm đã khóa môi Đan Thanh lại.Nụ hôn nhẹ nhàng nhưng chứa đầy lửa tình,có lẽ vì men say hay do tình yêu quá sâu đậm nên Thiên Lâm không còn kiểm soát mình được nữa.Bàn tay Thiên Lâm vuốt ve khắp cơ thể mềm mại thật quyến rũ của cô nàng, mùi hương tỏa ra từ cơ thể Đan Thanh làm Thiên Lâm ngây ngất,càng làm cho sự hòa quyện của họ càng tăng thêm.Chợt hình ảnh Tùng như con thú dữ hiện về trong tâm trí Đan Thanh làm cô hoảng sợ đẩy Thiên Lâm ra thật mạnh.

-Bất ngờ bị đẩy Thiên Lâm té xuống đất,thấy Đan Thanh đang bó gối sợ hãi Thiên Lâm biết cô nàng bị ám ảnh bởi thằng khốn nạn đó.Thiên Lâm tự trách mình sao không kiềm chế bản thân mà làm vậy với Đan Thanh khi mọi chuyện mới diễn ra như vậy.

-Đan Thanh vội chạy lại đỡ Thiên Lâm lên,tớ xin lỗi cậu Thiên Lâm,tớ không cố ý làm cậu buồn nhưng lúc này đây tớ không thể,hãy cho tớ thời gian có được không ?

-Thiên Lâm ôm Đan Thanh siết chặt ,tớ cũng xin lỗi cậu,tớ đã không kiểm soát mình để cậu sợ như vậy,tớ xin lỗi.

-Tớ không trách cậu đâu.

-Cả hai nhìn nhau mỉm cười.

-Cũng khuya rồi mình ngủ nha Thiên Lâm.

-Thiên Lâm hôn nhẹ vào trán người yêu,để cô nàng lên tay mình họ ôm nhau rồi đi vào giấc ngủ thật ấm áp.

-Buổi sáng Thiên Lâm dậy thật sớm để xuống bếp làm món bò lúc lắc cho cô người yêu bé nhỏ của mình dùng sau khi thức vậy.Vì hôm qua Thiên Lâm cho mọi người nghỉ làm một bữa rồi,thấy cô nàng còn ngủ nên Thiên Lâm tranh thủ làm xong mới lên gọi cô nàng dậy.

-Anh yêu đang làm gì vậy? sao không gọi em xuống làm phụ chứ hả,Đan Thanh vòng tay ôm Thiên Lâm nói.

-Thiên Lâm quay sang nhìn cô nàng ngạc nhiên khi thấy cô nàng đổi cách xưng hô,nhưng Thiên Lâm vẫn thấy thích khi nghe người yêu gọi như vậy.

-Biết Thiên Lâm đang ngạc nhiên vì mình xưng hô như vậy,cô nàng đưa bàn tay lên cười tươi nói: chẳng phải hôm qua trao nhẫn đính hôn rồi sao anh yêu.

-Đan Thanh của tôi tinh nghịch hết chổ nói.

-Vậy bây giờ em lại đó ngồi đợi chút đi,em cứ ôm như vậy Thiên Lâm không làm thịt bò mà làm thịt em đó nghen.

-Biết Thiên Lâm định nói gì nên Đan Thanh bỏ tay ra hôn lên má Thiên Lâm một cái,vậy anh yêu làm nhanh lên nhé.À quên nữa từ nay anh yêu cũng thay đổi cách xưng hô đi nghen,nói rồi cô nàng bước đi.

-Thiên Lâm đứng nhìn theo mỉm cười,họ bây giờ như đôi vợ chồng mới cưới ,cả hai bây giờ thật hạnh phúc.Họ luôn mong hạnh phúc hôm nay sẽ mãi mãi không bao giờ phai.