-Nhà này đi đâu hết rồi ra đây lão gia biểu

Mẹ con trúc tử vội chạy lên cuối đầu chào ông giang

-dạ lão gia cho gọi mẹ con tôi
-biết hôm nay là bao nhiêu chưa
-dạ xin lão gia cho mẹ con chúng tôi ít ngày tôi hứa sẽ nộp đủ số thóc còn lại
-ít ngày là bao lâu.hôm nay đã trể 10 ngày rồi ko thêm ngày nào nữa.bây đâu lọc sót tất cả cho tao.có gì giá trị cứ lấy hết mang ra đây

Mẹ trúc tử vội khẩn cầu

-dạ lạy ông trăm ngàn lạy nhà tôi ko có gì giá trị cả xin ông rộng lòng thương mà đừng đập đổ tất cả
-ông đây chưa chết mà bà dám trù ta hả.bây đâu đánh 20 roi cho tao

trúc tử vội van xin

-thưa lão gia xin ông rộng lượng mà buông tha mẹ con.nếu mẹ con có gì đắt đội con xin nhận 20 roi thay cho mẹ
-đc thôi mày muốn có hiếu thì tao sẽ cho mày tội nguyện bắt lấy nó đánh 20 roi

Trúc tử phải cắn răn chịu đựng từng đòn roi chí mạng nhưng dặn lòng ko đc khóc ko muốn mẹ phải đau lòng.bà chỉ biết khóc khi thấy đứa con thơ lại chịu cảnh đau đớn như vậy.mà ko thể thốt lên lời nào

-tôi xin ông buông tha cho trúc tử ,con bé sẽ ko chịu nỗi 20 của ông đâu xin ông tha mạng
-bà nói sao con bé chẳng phải nó ko phải là con trai
-dạ nó là con gái thưa ông vì thế xin ông thương tình mà tha mạng
-dừng tay lại,mau đem nó lại đây

trúc tử bị lôi lại trc mặt ông giang.ông nhìn thật lâu rồi nói

-số nợ củ ta sẽ bỏ qua nhưng nó phải làm nô bọc cho ta 2 năm.nếu ko chấp nhận thì hậu quả mẹ con các người hiểu rồi chứ
-dạ đc ông tha mạng mẹ con tôi vô cùng cảm kích
-3 ngày nữa phải có mặt nếu ko thì mẹ con các người nên tự kết liễu đi

Nói rồi ông bước đi.bà hoa vội ôm trúc tử khóc nức nỡ

-con có sao ko vết thương thế nào đưa mẹ xem
-con ko sao.chỉ mấy roi thôi mà mẹ con sẽ ko sao đâu
-mặt con xanh đến thế kia mà bảo là ko sao.vào mẹ sứt dầu cho con
trúc tử cố lê từng bước đi vào trong.vết thương chạy máu rất nhiều lòng người mẹ tan nát ko nguôi

-tội thân con phải chịu thế này.thà mẹ gánh tất cả còn hơn thấy con thế này
-mẹ ah con ko sao con vẫn chịu đc mà mẹ.con ko muốn ai đụng đến mẹ con muốn mẹ có cuộc sống tốt hơn
-sao lúc đầu thai con ko chon gđ nào giàu có mà ở.làm con của mẹ làm gì con phải chịu khổ nhiều lắm biết ko?
-dù khổ nhưng con thấy hạnh phúc nếu cho con lựa chọn con cũng sẽ làm con của mẹ vì thế đừng bao giờ nói những lời như vậy con sẽ buồn lắm
-đc rồi trúc tử của mẹ ngoan.mẹ rất hạnh phúc khi trời cho mẹ một đứa con như vậy.3 ngày nữa con đi rồi nhớ giữ gìn sức khỏe mỗi tuần mẹ sẽ nấu những món con thích đợi con về
-con ko muốn đi ở cho nhà ông ta đâu con muốn ở bên mẹ
-làm sao chúng ta có quyền lựa chọn hả con.nếu con ko đi thì mạng sống của chúng ta cũng khó mà giữ đc

trúc tử buồn bã.người giàu luôn áp bức dân lành.khiến họ ko có quyền lựa chọn.trúc tử thề với lòng sẽ kiếm thật nhiều tiền để bọn người họ ko khinh thường nữa

-trúc tử ơi có ở nhà ko?
-mới từ ngoài ngõ đã nghe tiếng của cậu rồi
-cậu bị sao vậy.sao lại ra nông nỗi như vậy
-cậu làm gì mà cuống lên vậy.tớ có làm sao đâu
-như thế này mà bảo là ko sao ah.

yên nhi quay sang mẹ trúc tử chào

- dạ con chào má
-trời vào nhà tớ đã gần 1 tiếng mới chào má
-nè cậu có nói quá ko hả

bà cười khi thấy hai đứa nói chuyện vui vẽ như vậy.dù sao trúc tử cũng có người bạn là yên chi bà thấy cũng an lòng bởi con bé cũng hiền lành chất phát

-con ngồi chơi với trúc tử má đi hái ít rau sẽ về ngay
-dạ má có cần con giúp ko?
-ko cần đâu con chơi với trúc tử là đc rồi

Bà đi ra ngoài yên nhi bắt đâu lo lắng

-cậu bị ai đánh vậy có phải lão gia họ giang ko?
-cậu nói nhỏ thôi ko chừng cậu sẽ bị liên lụy đó
-đúng là ác độc mà sao những người thất đức như ông ta co tuyệt tử tuyệt tôn cho rồi
-sao cậu lại trù ẻo người ta thế hả,con ông ta có liên can gi đến tội ác của ông đâu
-biết đâu cha nào con nấy thì sao.mà từ trc giờ sao ko thấy con ông ta đâu nhỉ
-cậu định xem con ông ta là anh chàng nào thì vớt luôn hả

Yên chi nhìn trúc tử có lẽ trúc tử sẽ ko biết rằng bao năm nay yên nhi đã âm thầm yêu mình một tình yêu đơn phương.

-có cho tớ vào nhà đó tớ cũng ko thèm đâu

Trúc tử nhìn yên nhi cười và thầm cảm ơn cô bạn thân lúc nào cũng mang đến cho mình niềm vui

-hôm nay cậu ko đi học sao con ở đây
-thì nhớ cậu qua thăm ko đc ah

câu nói nữa đùa nữa thật làm trúc tử bối rối

-tớ ko có bánh để cậu nịnh đâu nhé
-ai thèm nịnh cậu chứ ko gặp tớ cậu ko nhớ hả
-tức nhiên là nhớ rồi nhưng có bao giờ thấy cậu nói đâu
-thì bây giờ nói ko đc ah
-mà yên nhi này 3 ngày nữa tớ phải qua nhà họ giang làm nô bọc rồi
-cái gì cậu bị bắt đến nhà họ giang

trúc tử buồn bã gật đầu vì có bao giờ trúc tử muốn xa mẹ đâu và xa đi người bạn thân của mình

-phải mất 2 năm đó yên nhi ah.ko có tớ ở đây nhớ chăm sóc mẹ dùm tớ nha

Bất ngờ yên nhi ôm chầm lấy trúc tử khóc nức nỡ

-sao lại bỏ tớ ở đây chứ.cậu ko đi ko đc ah
-đừng khóc mà cậu làm tớ khóc theo rồi đây

Cứ thế cả hai ôm nhau khóc vì ngày mai họ ko còn tự do nô đùa như trc nữa.yên nhi sẽ nhớ trúc tử đến chết mất.nhưng cô tin một ngày nào đó trúc tử sẽ sớm vè thôi,dù có bao lâu đi nữa cô cũng sẽ chờ trúc tử.rồi 3 ngày trôi qua thật nhanh hôm nay trúc tử sẽ bước vào ngôi nhà xa lạ làm nô bọc cho người ta làm trúc tử thấy buồn và nhớ mẹ cùng yên nhi vô cùng

-mau vào trong gặp lão gia đi

Trúc tử rụt rè bước vào trong

-dạ con là trúc tử chào lão gia
-vết thương thế nào đã ổn chưa
-dạ vết thương của con đã ổn rồi
-đưa nó ra đồng coi sóc mấy con bò.nếu sót con nào thì lo cái mạng đi

Trúc tử đc đưa ra cánh đồng.ở đây có một cái chồi và đây cũng là nơi mà trúc tử ở.giữa cánh đồng ko có một ngôi nhà trúc tử có chút rung mình khi chỉ một mình ở đây.2 năm thôi rồi sẽ đc tự do lúc đó trúc tử quyết ko để ai bắt nạt mình như thế nữa.

-ba cho gọi con
-dạo này ba thấy con buồn có chuyện gì vậy con gái cưng
-dạ ko có gì,mà ba gọi con có gì ko?
-ngày mai ba sẽ cho người bảo vệ con đi học.
-có cần như vậy ko ba.chỉ cần đến trường mà thấy những người cận vệ của ba thôi thì đã ko ai dám nói chuyện với con rồi
-nghe này con gái cưng.ba sẽ ko cho bọn họ đưa con đi mà là người khác ba chắc là con sẽ hài lòng
-bảo vệ cũng đc nhưng con nói trc nếu con thấy ko ổn thì ba nên để con đi học một mình
-ba đồng ý.con vào nghỉ ngơi đi ba có chút việc phải đi

Hạ âu nhìn ba mà chạnh lòng biết đến bao giờ ông mới quay đầu lại ko áp bức dân lành nữa.mỗi đêm hạ âu chỉ biết cầu kinh khấn nguyện.để tội lỗi ông có phần nhẹ đi.hạ âu nhìn ra khung cửa cảnh vật đẹp nhưng lòng nặng trĩu đến khi nào cô mới có thể như bao người bạn khác đc nô đùa đc vui chơi.thà cô làm một người bình thường con hơn sống trong nhà cao cửa rộng để một mình ôm bao nỗi cô đơn.