-trúc tử ơi………

trúc tử đang nằm đấu tranh cùng cái đói đang đeo đẳng nghe tiếng hạ âu gọi bên ngoài trúc tử vội chạy ra thật nhanh

-tiểu thư sao cô đến đây
-tôi mang cơm cho trúc tử nè
-dạ tôi ko dám.tiểu thư mang về đi

Hạ âu bước vào liều làm trúc tử hốt hoảng

-nơi đây ko xứng đáng để tiểu thư nán lại.tiểu thư về đi lỡ lão gia biết đc thì tiểu thư sẽ bị đánh đó
-nếu trúc tử ko ăn thì tôi sẽ ở đây ko đi đâu hết
-nhưng thật sự tôi ko dám
-trúc tử muốn tôi ở đây ngủ luôn nên ko ăn phải ko?

trúc tử bối rôi đến đỏ mặt làm hạ âu cũng bật cười.đột nhiên có con chuột bò ngang chân hạ âu làm cô sợ hãi nhãy lên ôm chặt lấy trức tử.

-trúc tử đuổi con chuột đó đi đi

Lúc này trúc tử cứ ngơ ra còn tâm trạng đâu mà đuổi chuột .khuôn mặt trúc tử lúc này đỏ như người say rượu vì khoảng cách khá gần vòng tay đc ôm trọn hạ âu vào lòng.mùi hương tỏa ra từ thân thề hạ âu làm trúc tử ngây ngất.bất chợt hai ánh mắt chạm vào nhau cái nhìn như muôn thiêu rụi tất cả những gì xung quanh.hạ âu khép mắt lại trúc tử ko hiểu sao lúc này ko kiềm chế đc lòng mình.mà cuối xuống chạm lên môi mềm mại đó thật nhẹ nhàng .nụ hôn mang đến hương vị ngọt ngào chứa đựng bao yêu thương như thể họ đã yêu nhau từ kiếp nào.

-gấu……gấu……….

tiếng chó sủa và tiếng bước chân đang tiến về phía liều làm cả hai bối rôi vội buông ra.

-đứa nào la làng trong đó ko cho người ta ngủ sao hả

Trúc tử vội chạy ra nói với ông quản gia

-dạ là con gặp con rắn con sợ quá nên la lên.xin lỗi ông
-mai mốt có sợ cũng phải câm miệng lại ngen mày

Ông quản gia bỏ đi trúc tử thở phào rồi quay vào trong nhìn hạ âu cười che đi sự bối rối của mình

-suýt chút nữa tôi lại liên lụy đến tiểu thư rồi

hạ âu cũng vẫn còn bối rối đôi má ửng hồng trong thật đáng yêu

-tôi mới liên lụy đến trúc tử đó.thôi tôi về đây.trúc tử ăn ngon nha

Hạ âu hôn lên má trúc tử một cái rồi đi ra ngoài.trúc tử đi theo sau hạ âu vì trời đã khá khuya sợ hạ âu lại sợ.đứng một gốc nhìn hạ âu vào phòng trúc tử mới quay về liều.cảm giác hạnh phúc trúc tử biết mình đã yêu hạ âu.trúc tử sờ lên môi mình hơi ấm và vị ngọt vẫn còn đây đêm nay là đêm mà trúc tử có giấc ngủ thật ngon

hôm nay hạ âu đi học mà lại mang nỗi buồn da diết vì bên cạnh ko còn trúc tử nữa.nụ hôn vội vàng kia là gì.hạ âu biết cô cũng đã yêu trúc tử yêu chính con người chất phát hiền lành mang đến cho hạ âu bao ấm áp và cảm giác đc an toàn khi bên trúc tử.đi học về hạ âu muốn đến thăm trúc tử xem vết thương thế nào thì lại ko dám khi có ba cô kề kề bên cạnh

-hạ âu lại ba bảo
-dạ ba gọi con
-hôm nay gđ khiết thiếu gia sẽ đến định ngày hôn lễ cho hai đứa con nên bỏ cái bộ mặt đưa đám đó đi.mà tiếp thiếu gia cho đàng hoàng biết chưa
-ba nói gì con phải kết hôn cùng tên vô loại đó
-con sao vậy nhiều người muốn mà chưa đc đó.nhà cậu ta quyền thế.đẹp trai con còn muốn gì nữa
-quyền thế thì đã sao.con ko yêu hắn ta sao ba lại ép con
-ko yêu thì sao này sẽ yêu.con ko đc cãi lời ba đc quyết thì ko thay đổi

hạ âu chạy vào phòng những giọt nước mắt lại rơi.cô chợt nhớ đến trúc tử.tình chưa ngõ sao giờ phải lìa xa

Cộc….cộc……

-ai vậy
-dạ tiểu thư lão gia cho gọi cô

hạ âu đi ra khuôn mặt ko có lấy nụ cười

-ba cho gọi con
-con chào bác quân đi.bác là cấp cao trên tỉnh còn khiết thiếu gia hai đứa biết rồi ba ko cần nói nữa
-dạ con chào bác.chào khiết thiếu gia
-ôi con bé mới ngày nào giờ đã lớn và xinh đẹp thế này rồi sao
-khiết thiếu gia nhà anh cũng đâu thua gì con bé.
-hai gia đình chúng ta kết thông với nhau quả là điều đáng mừng
-anh cứ định ngày rồi cho tôi biết
-tôi rất mừng khi thằng con quý tử chịu dừng chân bên con bé.nó đẹp người đẹp nết thật ko uổng công thằng con tôi tìm kiếm

Ai cùng nói cũng cười chỉ có hạ âu đứng im ko nói đc gì cả.cô muôn phản đối nhưng ko có ích gì nếu như ba cô đã quyết.sau khi bàn chuyện ba cô đã đi đâu cùng ông quân chỉ còn cô và khiết thiếu gia trong nhà.hậ âu cũng thấy lo lắng trong lòng

-mọi người lui hết đi
-vâng thưa thiếu gia
-hạ âu em vui ko khi chúng ta sắp là vợ chồng của nhau
-ai là vợ anh chứ tôi có nói sẽ đồng ý hay sao

Hắn nhìn hạ âu cái nhìn như nuốt chửng lấy cô

-em ko đồng ý thì cũng phải đồng ý vì em phải là của khiết thiếu gia này thôi
-anh ở đó tự tin với chính mình đi tôi ko có thơi gian để nói chuyện phím với anh đâu

hạ âu bước di.nhưng hắn đã nắm tay cô lại ôm chặt lấy thân thể hạ âu

-buông tôi ra anh định làm gì tôi
-cô trc sau cũng là vợ tôi thì nên ngoan ngoãn chiều tôi đi.thử xem khi cô khi là của tôi rồi cô còn từ chối đc ko?
-buông tôi ra đồ khốn

mặc cho hạ âu vùng vẫy hắn vẫn như con thú tấn công cô.nhưng nụ hôn điên cuồng xe nát tâm can hạ âu,nước mắt chãy dài trên khóe mi.hạ âu cắn mạnh vào tay hắn bỏ chạy nhưng chưa đên cửa đã bị hắn lôi lại

-cô nghĩ thoát khỏi tay tôi ah.hôm nay nhất định cô phải là của tôi
-người đâu mau đên cứu tôi
-có cho vàng bọn nô bọc đó cũng ko dám đến đây đừng kêu la vô ít
-anh là đồ khốn nạn đây là nhà tôi anh k đc làm như vậy
-nhà cô thì đã sao vã lại ba cô đã cho phép tôi đến với cô thì sợ gì

hắn mạnh bạo xé chiếc áo trên người hạ âu làm cô hoảng sợ

-trức tử cứu tôi với

Hắn bịt miệng hạ âu gằn từng tiếng

-cô còn la hét thì từng trách tôi ko nương tay

hạ âu vẫn cố giãy giụa thoát khỏi tay hắn nhưng bàn tay hắn đã ghì chặt tay cô đau nhói.trong tiềm thức hạ âu thầm gọi tên trúc tử chỉ có trúc tử mới có thể cứu đc cô ra khỏi tên ác ma này mà thôi.hắn điên cuồng hôn hạ âu lúc cô định buông tay buông xuôi thì trúc tử đã xuất hiện như vị cứu tinh cho cô thoát khỏi bàn tay kinh tởm đó

-bóp…bóp…..

bất ngờ bị đánh và bị phá đám hắn điên tiết nhìn trúc tử

-lại là mày.mau cút khỏi đây nếu ko đừng trách tao
-trúc tử đừng đi cứu tôi với tôi ko muốn rơi vào tay hắn
-Tiểu thư đừng sợ tôi sẽ ko bỏ cô dù có lấy cái mạng để đổi lấy an toàn cho cô tôi cũng chấp nhận
-mày giỏi lắm.chuyện hôm nay tao sẽ tính xổ với mày cả vốn lẫn lời.đợi mà xem

Hắn tức giận bỏ đi.trúc tử quay sang hạ âu chiếc áo đã rách gần như phơi bày tất cả trúc tử vội lấy áo khoắc che cho hạ âu.

-tiểu thư đừng sợ mọi chuyện ổn rồi

hậ âu ôm chầm lấy trúc tử khóc nức nỡ

-trúc tử ko đến kịp có lẽ tôi thà chết còn hơn để tên khốn nạn đó làm nhục như vậy
-tôi hứa từ nay sẽ bảo vệ tiểu thư vì thế sẽ ko để hắn làm gì cô đâu

trúc tử lau đi những giọt nước mắt lòng thấy xót xa

-bây giờ tiểu thư nghĩ ngơi.tôi ko tiện ở lại đây lỡ lão gia về thì nguy đó

Hạ âu gật đầu nhìn trúc tử bước đi lòng buôn vô hạn cô ước gi là con một người dân bình thường để cùng trúc tử vui đùa cùng nhau.con hơn giai cấp luôn là một khoảng cách khiến cả hai càng cách xa nhau.