trúc tử đưa hạ âu về nhà.bà hoa nghe kể mọi chuyện thì thương xót cho cả hai.

-bây giờ hai con tính thế nào.
-con cũng ko biết nữa nhưng nếu ở đây thì e là khiết thiếu gia sẽ ko bỏ qua dễ dàng cho chúng con đâu

Bà hoa thở dài sao chúng nó lại khổ thế này

-bây giờ hai con đến nhà bác hai ở tạm khi nào mọi chuyện ổn thì hãy quay về
-còn mẹ thì sao
-mẹ ko sao con đừng lo.mẹ chỉ cần hai con đc bình an là mẹ đã yên tâm rồi

Hạ âu cùng trúc tử lạy tạ mẹ rồi ra đi nơi họ đến là một vùng quê hẻo lánh.trúc tử đc bác hai cho một bãi đất trống phía sau.cả hai dựng lên một cái liều đó là tổ ấm của họ.căn nhà tuy đơn sơ nhưng lại chất đứa bao yêu thương

-em mệt rồi em nghỉ ngơi đi trúc tử ra sau vườn hái ít rau về rồi chúng ta ăn cơm
-em đi với trúc tử nha.dù sao em cũng muốn hòa vào cuộc sống mới.
-nhưng trời nắng lắm sẽ làm xạm da em đó
-thì cho xạm một chút ko sao mà trúc tử cho em đi nha

Hạ âu nắm cánh tay trúc tử lay lay.tức nhiên trúc tử ko thể từ chối.cả hai nắm tay nhau ra vườn.

-hai đứa cứ tự nhiên mà hái
-dạ cảm ơn bác hai
-chút nữa con qua bác cho 1 con gà làm cho con bé nó ăn
-dạ con ko dám bác cứ để cho mấy em đi ah
-mày cứ khách sáo với bác chẳng lẽ lâu ngày bác cháu gặp nhau bác ko đãi nỗi con gà sao hả
-dạ con cảm ơn bác hai
-mà nè con tìm đâu cô vợ đẹp thế hả

Bác hai thì thầm vào tai trúc tử

-dạ chúng con…..
-con cứ mắc cỡ hoài.hai đứa sống ở đây cứ tự nhiên mai bác hai sẽ đưa con ra đồng làm có thu nhập thì cuộc sống đỡ hơn
-dạ con cảm ơn bác hai
-thôi bác ko phiền hai đứa nữa.bác đi đây có chút chuyên
-dạ bác đi cẩn thận

Hạ âu nãy giờ thích thú hái những lá rau đến mồ hôi lẫm đẫm trên trán.trức tử bước đến ân cần lau đi những giọt mồ hôi đó

-trúc tử nói gì với bác hai vậy
-bác nói trúc tử tìm đâu ra một cô vợ đẹp quá vậy

hạ âu đỏ mặt trông thật đáng yêu.trúc tử nắm lấy tay hạ âu

-vậy em có chịu làm vợ trúc tử ko?
-trúc tử biết câu trả lời rồi mà
-nhưng mà trúc tử muốn chính miệng em nói thôi
-làm khó em phải ko?

trúc tử cười ôm hạ âu thật chặt có nằm mơ trúc tử cũng ko thể ngờ có một ngày đc sống bên hạ âu thế này

-thương em ko hết sao lại làm khó em đc.
-em yêu trúc tử nhiều lắm vì thế trúc tử đừng bỏ rơi em nha
-sẽ ko bao giờ có ngày đó mãi mãi trúc tử sẽ yêu thương em
-trúc tử nè em muốn chúng ta mãi là của của nhau nha

Trúc tử nhìn hạ âu khuôn mặt cô nàng lúc này ửng hồng trông đáng yêu làm sao.làm sao ai mà kiềm lòng khi có người yêu đep thế này.dù sao trúc tử cũng chỉ là người phàm thôi mà làm sao kiềm chế đc.cúi xuống hôn lên đôi môi đỏ mọng một nụ hôn nồng nàn nụ hôn giữa một vườn rau xanh ngát gió thoảng ngát hương thơm.họ lại có những giây phút thật ấm áp

-trúc tử nấu gì mà thơm vậy
-hôm nay sẽ nấu cháo gà cho em ăn nhé
-ở đâu mà trúc tử có tiền vậy
-ah là bác hai bảo bắt một con về đãi vợ mà ăn đi mà

Hạ âu đánh vào vai trúc tử

-trúc tử cứ chọc em hoài.có nhẫn cưới có sính lễ ko mà đòi lấy vợ hả
-trúc tử ôm hạ âu trao nụ hôn thật nồng nàn
-trúc tử chỉ có cái này cho em thôi(cười)

Hạ âu đỏ mặt lãng sang chuyện khác

-để em giúp trúc tử nha
-em như thế này sao mà đáng yêu đến lạ
-đồ ăn khét hết rồi kìa trúc tử ở đó khen em hoài
-chết rồi sao em ko nói sớm

Hạ âu cười khi thấy trúc tử bị lừa

-a …..dám gạt trúc tử hả
-ai biểu trúc tử ko lo nấu ăn mà lo nhìn em làm gì
-thì người yêu mình đẹp thì minh nhìn thôi

Hạ âu nhéo cái mũi cao thanh tú của trúc tử cười

-trúc tử nhìn rồi bây giờ làm cho em ăn nha
-nhìn rồi nhưng vẫn muốn nhìn nữa thì sao
-thì em với trúc tử hôm nay sẽ nhịn đói chứ sao

Trúc tử hôn lên má hạ âu cười rồi bắt đầu trổ tài bếp trưởng.những món ăn thơm ngon đc bày trí thật đẹp.ko phải là sơn hào hải vị chỉ một bát cháo một dĩa gỏi và một ít rau nhưng hạ âu lại ăn thật ngon.

-cái đùi này là cho em
-em một cái trúc tử một cái
-trúc tử cho em hai cái luôn đó ăn vào cho mập để trúc tử ôm biết ko?
-vậy em ko khách sáo nha

Trúc tử nhìn hà âu.một tiểu thư đài cát mà phải sống chật vật như vậy làm sao đây.

-trúc tử ăn cùng em nha.há miệng ra nè
-của em cho lúc nào cũng ngon hết
-vậy thì ăn miếng nữa nhé
-trúc tử ăn hết em sẽ ăn gì
-em ăn lại thịt trúc tử
-vậy thôi ko dám ăn của em đâu

hạ âu cười cả hai vừa ăn vừa chăm sóc nhau như đôi vợ chồng mới cưới.thật ấm áp và hạnh phúc.buổi tối trúc tử giăng mùng don dẹp sạch sẽ cho hạ âu nằm

-em nằm ở đây nha trúc tử nằm dưới này
-sao ko ngủ với em

Trúc tử bối rôi bởi khi gần hạ âu thì biết chuyện gì sẽ xãy ra

-trúc tử nằm đây đc rồi
-nằm ở dưới sẽ lạnh lắm đó.trúc tử ko lên nằm em sẽ nằm ở dưới cùng trúc tử đó

Trúc tử bước lên nằm cạnh hạ âu.ôm cô vào lòng

-trúc tử ko cho em dc nệm ấm chăn êm chỉ cho em như thế này em có buồn trúc tử ko
-em chỉ cần trúc tử vậy là đủ rồi

Nói thì nói vậy nhưng trúc tử biết sẽ rất khó cho hạ âu bởi cô nàng đã quen nệm ấm chăn êm rồi.giờ nằm chiếu thì làm sao mà ngủ đc

-hạ âu dù có khổ đến mấy mình cũng đừng xa nhau ngen em

Hạ âu gật đầu mỗi khi đc ở bên trúc tử cô thật hạnh phúc rồi họ lại trao nhau nụ hôn nồng nàn say đắm.có chút tham lam hạ âu siết chặt trúc tử cả hai chìm đắm trong thiên đường hạnh phúc.họ siết chặt vào nhau cho nhau những gì có thể để tình yêu thêm mặn nồng yêu thương

-em có lạnh lắm ko?để trúc tử ôm thật chặt để em thấy ấm áp hơn nhé

Hạ âu cười vòng tay ôm trúc tử

-chỉ cần có trúc tử là em đã thấy ám áp lắm rồi

Trúc tử cảm động khi nghe hạ âu nói như vậy.hạ âu đã ko cần vật chất ko cần ở nơi cao sang chỉ cần đc cả hai đc bên nhau cho nhau những phút giây hạnh phúc đời mình như vậy đã quá đủ

-hạ âu cảm ơn em đã cho trúc tử đc hạnh phúc thế này
-sao lại cảm ơn em khi mà trúc tử cũng đã làm tất cả để em đc hạnh phúc kia mà

Trúc tử cười hôn lên trán hạ âu

-em nè từ ngày mai trúc tử sẽ đi làm với bác hai em ở nhà chờ trúc tử nha
-sao ko cho em đi cùng.trúc tử đừng thấy em như vậy mà nói ko biết làm gì nha

Trúc tử cười

-ko phải trúc tử nói em ko biết làm mà trúc tử ko muốn em cực khổ hiểu ko?
-nhưng mà em muốn làm cùng trúc tử muốn ở đâu cũng đc ở bên trúc tử ko rời xa phút giây nào hết
-em làm trúc tử hạnh phúc đến ko biết phải nói gì rồi đây.đc rồi mai trúc tử sẽ đưa em đi cùng nhưng chỉ ngồi đó chứ ko đc làm đâu nhé

Hạ âu nép vào lòng trúc tử lúc nào cũng vậy trúc tử luôn bảo bọc cho cô ko bao giờ đẻ cô cực khổ.càng ngày cô lại thấy càng yêu trúc tử nhiều hơn.Màn đêm cũng dần buông xuống trúc tử gối đầu cho hạ âu ngủ.trời đã khuya trúc tử thấy hạ âu cứ nằm trăn trở có lẽ có lẽ hạ âu không quen khi nằm chiếu.nhìn hạ âu mà trúc tử đã rơi nước mắt khi thấy hạ âu chịu khổ như vậy.buổi sáng hạ âu thức sớm cùng trúc tử ra đồng.dù trúc tử ko cho nhưng hạ âu cũng cương quyết làm.vì hai người thì có thêm nhu nhập cuộc sống sẽ đỡ hơn rất nhiều.để mình trúc tử làm hạ âu cũng ko yên tâm

-coi em kìa làm mệt thế rồi mà ko nghĩ ngơi cho khỏe
-trúc tử làm đc thì em cũng làm đc mà

Trúc tử lau đi những giọt mồ hôi trên trán hạ âu.cái nắng như thui rụi lấy dàn da trắng mịn màng của người yêu làm trúc tử cảm thấy xót xa.rồi đêm về họ ăn những món ăn tạm bạt cứ ngày này qua ngày khác hạ âu ốm đi rât nhiều da cũng xạm nắng.trúc tử đau lòng vì ko thể mang đến cho hạ âu cuộc sống sung sướng.

-em nhớ ba phải ko?

hạ âu gật đầu vì đã lâu rồi cô ko gặp đc ba cô cũng nhớ ông rất nhiều

-vậy hôm nay trúc tử sẽ đưa em về nhà nhé
-thôi em ko muốn ba bắt em xa trúc tử đâu
-mình chỉ đứng nhìn từ xa thôi chịu ko?
-sao em lại ko nghỉ ra
-thì em mới thấy trúc tử thông minh

hạ âu cười ôm cánh tay trúc tử

-cảm ơn trúc tử đã đưa em đi gặp ba
-nếu làm điều gì đó em thấy vui là trúc tử vui lắm rồi

trúc tử đưa hạ âu đứng ở một góc cô nhìn ông giang mà đau lòng.ông vì danh vọng quyền thế mà ko màng đến sống chết của đứa con ông từng yêu thương.hạ âu thấy ba vẫn bình an vô sự cô cũng thấy nhẹ lòng.cả hai quay về tổ ấm của mình.họ chắt chiu từng đồng từng cắt vậy mà cuộc sống vẫn ko thể khá hơn được vẫn cơm trắng rau xanh.lâu lắm mới có thể có đc miếng thịt mà ăn.dần dạ hạ âu vì thức khuya trời lại lạnh ăn uống thiếu chất làm việc thì quá sức nên đã ngã bệnh

-hôm nay em bệnh thì nghỉ ngơi trúc tử sẽ làm thay em nhé
-em có thể làm đc mà.chỉ cảm xoàng thôi
-coi em kìa suốt đêm cứ ho suốt mà bảo là bình thường.em ngoan ở nhà nha.trúc tử làm xong sẽ mua thuốc cho em
-trúc tử làm rồi về sớm với em nha
-em ở nhà phải ngủ nhiều vào nha trúc tử sẽ sớm về với em thôi

Trúc tử hôn lên môi hạ âu rồi đi ra ngoài che đi giọt nước mắt đang rơi.trúc tử hôm nay làm việc mà cứ lo cho hạ âu.

-con định mua gì ta lựa cho
-dạ con……
-có gì nói bà nghe xem
-dạ cái này có đắc lắm ko bà
-con định mua bao nhiêu

Trúc tử lấy tiền ra điếm một phần mua thuốc một phần mua ít đồ ăn ngon cho hạ âu

-dạ con có 5.000 bà bán cho con đc ko
-5000 chỉ có một chút thôi đó
-dạ cũng đc thưa bà

Trúc tử cầm lấy miếng thịt rồi đi đến tiệm thuốc.mua vài liều cho hạ âu.vậy là hết sạch ko còn một đồng.

-trúc tử về rồi nè em hôm nay ở nhà có ngoan ko?

Trúc tử bước đến ôm hạ âu vào lòng

-sáng giờ em nhớ trúc tử lắm
-trúc tử cũng nhớ em lắm

Trúc tử nhìn hạ âu mà xót xa.người xanh xao.ko kiềm lòng trúc tử đã rơi nước mắt

-sao trúc tử khóc em làm trúc tử buồn hả
-ko có tại trúc tử thương em quá thôi

hạ âu cũng khóc cả hai lại ôm nhau nụ hôn bây giờ thay bao điều muốn nói.dù có khó khăn có nghèo khổ họ vẫn yêu thương nhau.

-em ở đây nha trúc tử đi nấu cháo cho em
-em tự nấu đc rồi trúc tử nghỉ ngơi đi
-ko đc em ko đc khỏe mà sẽ nhanh thô
i
Trúc tử hôn lên má hạ âu rồi đi nhanh xuống bếp

“chết rồi hết gạo làm sao đây”chợt nhớ đến bác hai trúc tử qua mượn ít gạo sau đó nấu cho hạ âu

-trúc tử nấu gì mà thơm quá vậy
-nếu thơm thì em phải ăn cho hết nha
-trúc tử ăn với em nhen

trúc tử vổ bụng mình

-em ko thấy cái bụng của trúc tử to thế này rồi sao.tô cháo này em phải ăn hết đó
-trúc tử ăn khi nào sao em ko biết
-ah lúc làm có ông bác rủ trúc tử ăn cùng cho vui rồi.bây giờ em há miệng ra nè trúc tử sẽ đúc cho em ăn nha

hạ âu đâu biết trúc tử đã phải nhìn đói chỉ để dành tất cả cho người mình yêu

-sao nhiều thịt vậy trúc tử
-ah là bà bác thấy trúc tử đẹp trai quá nên bán rẻ đó mà
-chắc là bà bác già mất kém rồi nên mới thấy trúc tử đẹp trai đó
-ý em là nói trúc tử xấu trai chứ gì đc rồi vậy trúc tử sẽ ăn hết của em cho mà xem
-trúc tử ăn hết em còn mừng nữa
-vậy để em ko mừng trúc tử sẽ nhường lại cho em đó

Hạ âu cười ăn hết chén cháo.trúc tử lấy thuốc cho hạ âu.

-em ko uống thuốc đâu đắng lắm
-ngoan nào trúc tử có mua kẹo cho em nè

Trúc tử cứ xem hạ âu như con nít vậy mua kẹo dỗ ngọt nữa chứ.vậy là hạ âu đành nhắm mắt uống tất cả.vị đắng làm hạ âu nhăn mặt.

-bây giờ thì em nằm nghĩ di trúc tử đi tắm rồi lên ru em ngủ

Hạ âu gật đầu.nhìn trúc tử mà cô xót xa.trúc tử vì cô mà đã chịu biết bao cực khổ.người cũng gầy đi rất nhiều.cô ko giúp đc gì lại còn bệnh làm trúc tử thêm lo lắng.ngày mai cô quyết định đi làm để có thể cùng gánh vác với trúc tử.

-sao em chưa ngủ
-em đợi trúc tử mà ko có trúc tử làm sao ngủ đc

Trúc tử cười ôm hạ âu vào lòng trao cho cô nàng nụ hôn nóng bổng những phút giây họ đc tận hưởng thế này thật ngắn vì thế cả hai ko muốn lãng phí thời gian họ đc cảm nhận giây phút ấm áp như vậy.nhưng nụ hôn cứ đưa họ đến một hạnh phúc bất tận cứ như thế họ lại càng yêu nhau nhiều hơn.

-em còn mệt mà sao lại ra đây
-em cũng khỏe nhiều rồi.em muốn đi làm ở nhà buồn nắm

Trúc tử nắm bàn tay mềm mại ngày nào mà bây giờ lại trở nên trầy xước mà đau lòng.trúc tử ko muốn hạ âu làm gì cả nhưng hạ âu ko chịu cứ phải muốn làm muốn đc nhìn thấy nhau.vì vậy mà trúc tử phải gạt nước mắt để hạ âu phải chịu khổ như vậy.

-tay em đau lắm phải ko?
-em quen rồi trúc tử cứ như em là tiểu thư ko bằng vậy

“Thì em là tiểu thư kia mà.nhưng vì yêu tôi em phải trở thành một cô gái quê sống trong thiều thốn hỏi sao tôi ko đau lòng”

-em làm cũng đc nhưng mệt thì nghỉ nha

hạ âu hôn lên má trúc tử rồi đi làm.mọi người ai cũng xót thương cho đôi bạn trẻ.họ cũng thường giúp đỡ cả hai.họ ko khinh khi cũng ko miệt thị mà họ càng thấy cảm thông cho cả hai nhiều hơn

-trúc tử con mau đưa hạ âu đến bệnh viện con bé nó xĩu rồi

Trúc tử hốt hoảng bỏ hết mọi thứ đến bế hạ âu đến trạm xá gần nhất

-mọi người ngồi ở ngoài ko đc vào trong

Trúc tử đứng bên ngoài mà đứng ngồi ko yên

-trúc tử con cầm lấy mà lo viện phí cho hạ âu.đây là tấm lòng của mọi người gửi đến hai đứa đó
-dạ con ko dám thưa bác hai
-con cứ cầm lấy hàng xóm của nhau mà của ít lòng nhiều con nhận cho mọi người đc vui
-bác hai cho con gửi lời cảm ơn đến mọi người
-thôi con lo cho con bé bác còn về mà làm nữa con cứ nghỉ ít hôm bác và mọi người sẽ làm thay con

trúc tử gật đầu rồi quay lại nhìn căn phòng mà người yêu đang nằm đó lòng chợt quặn đau.

-cậu là người nhà của cô gái đó đúng ko
-dạ phải vậy bạn gái tôi thế nào rồi bác sĩ
-cô ấy bị phổi có nước.có lẽ do ko chịu đc cái lạnh.nếu tiếp tục như vậy nữa thi e rằng cô ấy sẽ kiệt sức khó mà hồi phục
-bây giờ bệnh có nghiêm trọng ko bác sĩ
-tạm thời cô ấy chỉ mới nhiễm nên có thể dùng thuốc đặc trị.nếu để lâu có thể sẽ ko thể cứu đc.bây giờ cậu lấy toa mua thuốc rồi mua thuốc cho cô ấy.
-uống thuốc liệu rồi dó hết ko thưa bác sĩ
-uống thuốc chỉ có thể cầm cự đc vài tháng.nếu muốn khỏi hẳn cần phải đều trị một tuần một lần nhưng kinh phí rất cao
-cảm ơn bác sĩ

trúc tử cầm toa thuốc đi ra ngoài tạm thời sẽ cầm cự bệnh cho hạ âu sao đó ráng làm kiếm tiền để hậ âu đi chữa trị.lòng trúc tử nhói đau ước gì người gánh lấy căn bệnh là mình có lẽ trúc tử còn thấy dễ chịu hơn.số tiền bà con giúp đỡ rồi tiền trúc tử dành dụm cũng ko đủ nên trúc tử đã đi bán máu của mình để lấy tiền lo than thuốc cho hạ âu

-trúc tử sao em lại ở đây
-ah em bị ngất xĩu nên trúc tử đưa em đến đây nghỉ ngơi rồi đợi em tỉnh trúc tử đưa em về
-vậy chúng ta về thôi ở đây sẽ tốn tiền lắm đó
-em lên đi trúc tử sẽ cõng em về
-thôi như vậy trúc tử sẽ mệt lắm
-đc cõng vợ yêu thế này thì sao mệt đc

Hạ âu cười bá cổ trúc tử.những bước chân hơi chao đảo vì phải mất máu quá nhiều nhưng trúc tử vẫn cố gắng tươi cười nói chuyện cho hạ âu đc vui.

-tới nhà rồi em ăn cháo rồi uống thuốc nha
-em bị ngất thôi mà sao trúc tử mua nhiều thuốc vậy
-đây là thuốc bổ cho em đó ráng uống cho mập vào dạo này ôm em toàn là xương ko
-chê em rồi chứ gì

Trúc tử cười xoa đầu hạ âu

-ôm cục xương này cũng đã lắm đó sao mà chê đc
-mà ở đâu trúc tử có tiền mua nhiều thư quá vậy nào là cháo hải sản.thuốc.trái cây nữa
-ah là mấy bác thấy em xĩu nên mua cho em đó
- mấy bác tốt bụng quá biết bao giờ mình mới đền đáp đc đây.vậy trúc tử có cảm ơn dùm em ko
-trúc tử cảm ơn mấy bác rồi.giờ trúc tử đúc em ăn cháo sao đó thì sẽ gọt trái cây cho em ăn nha
-em muốn cùng ăn với trúc tử đc ko?
-lúc nãy thấy em chưa tỉnh trúc tử đã ăn bên ngoài rồi.vậy em ăn một mình nha.ngày mai trúc tử sẽ cùng ăn với em

Một lần nữa trúc tử nối dối hạ âu chứ nào có ăn gì ngoài củ khoai nướng ban sáng.

-ăn với em chút thôi cũng đc mà
-trúc tử ăn ko nỗi luôn đó em ăn đi nha trúc tử hứa mai sẽ ăn cùng em

Nghe trúc tử nói vậy hạ âu mới chịu ăn.trúc tử ân cần chăm sóc cho hạ âu.chỉ mong hạ âu sớm khỏi bệnh.trúc tử ko muốn hạ âu biết bệnh tình của mình rồi lại lo lắng nên đã dấu ko cho hậ âu biết cứ mỗi tuần trúc tử đều bán máu của mình để mua thuốc và những thức ăn ngon cho hạ âu.nhưng do ăn uống ko đủ chất nên lượng máu ko còn nhiều nên tiền cũng ít lại.bệnh tình của hạ âu ko đủ thuốc cũng ko thuyên giảm đc bao nhiêu.càng ngày càng nặng hơn.mỗi đêm hạ âu đều ho đến ko chợp mắt làm trúc tử xót xa trăm ngàn.đến khi quá mệt hạ âu mới có thể chìm vào giấc ngủ.trên mi vẫn còn đọng lại những giọt nước mắt.trúc tử mở mắt ra ôm hạ âu trong vòng tay nước mắt lại cứ tuôn rơi”hạ âu em nhất định phải khỏe lại.dù có đổi lấy sinh mạng này để cứu em thì trúc tử cũng sẽ làm.em ko đc bỏ trúc tử nhất định em phải vượt qua biết ko”trúc tử hôn lên đôi bờ môi hạ âu rồi chìm vào giấc ngủ.họ vẫn trong tay nhau một phút ko rời.

-trúc tử hôm nay em đi làm với nha
-ko đc em mới khỏe lại thôi ko đc đi đâu hết
-nhưng nhà mình hết gạo rồi em phải để có tiền mua gạo nữa
-chuyện đó em ko cần lo chiều trúc tử mua gạo về.còn một ít em nấu đi nha
-nhưng…………
-em mà ko nghe lời trúc tử sẽ giận em đó
-vậy trúc tử làm sớm về sớm với em nha
-em như vậy mới ngoan

Trúc tử cúi xuống hôn hạ âu rồi đi nhanh ra ngoài.đột nhiên cơn choáng váng lại đến có lẽ vừa đói lại mất máu khá nhiều nên trúc tử mới bị như vậy.nhưng vì ko muốn hạ âu lo nên trúc tử ráng bước đi.đến một gốc cây trúc tư quỵ xuống.trc mắt tối sầm lại nhưng lý trí và kiếm tiền mua gạo khiến trúc tử vực dậy với chính mình.trúc tử ráng cố gắng để đến bệnh viện


-bác sĩ con muốn bán máu
-ờ…tuần sau con quay lại nha.tạm thời hôm nay ko mua máu nữa
-bác sĩ làm ơn mua dùm con đc ko?
-cô xin lỗi nhưng máu con ko còn nhiều nữa ta nghỉ con nên giữ gìn sức khỏe nếu mỗi tuần cứ bán như vậy e rằng sẽ nguy hiểm đến tính mạng
-con sẽ ko sao bác sĩ mua giúp con đc ko?

Vị bác sĩ xót xa.có ai mà bán máu mà liên tiếp như thế này bao giờ.nếu bà tiếp tục mua thì có lẽ chính bà mới là người giết trúc tử

-cô xin lỗi cô ko thể giúp gì cho con đc.

Bà quay lưng đi trúc tử vẫn đứng chôn chân tại chổ.”ko bán máu đc phải làm gì có tiền mua gạo đây”trúc tử lầm lũi ra về.

-trúc tử………….

Trúc tử ngước lên ngạc nhiên khi gặp lại yên nhi

-yên nhi sao cậu ở đây
-tớ đi thăm người bạn.còn cậu sao lại ở đây ko phải cậu đi ở giang gia ah

Trúc tử kể cho yên nhi nghe tất cả.một lần nữa yên nhi lại đau lòng.nhưng dù sao thấy người mình yêu đc hạnh phúc thì cô cũng mãn nguyện rồi

-bây giờ cậu và hậ âu sống thế nào.cậu vào bệnh viện làm gì

Trúc tử định trả lời thì vị bác sĩ bác ra

-con đứng đây mà cô kiếm nãy giờ.cô gửi con ít tiền.từ nay cô sẽ ko mua máu của con nữa vì thế con ko cần phải đến đây.cố gắng làm đừng giết đi sinh mạng mình biết ko

-dạ con ko dám nhận đâu
-xem như cô bù lại những lần mua con giá thấp.cháu cứ cầm lấy.ko phiền con nữa cô phải làm việc rồi

trúc tử định kêu nhưng vị bác sĩ đã đi.trên đời này thì ra vẫn còn nhiều người tốt đến vậy.trúc tử quay lại thấy yên nhi đang nhìn chằm vào mình

-sao cậu lại phải bán máu
-vì hạ âu bệnh ko có tiền mua thuốc nên tớ phải bán máu
-cậu có biết làm vậy cậu sẽ mất mạng ko?
-tớ ko quan tâm tớ chỉ cần hạ âu đc bình an thì dù tớ có thế nào cũng ko sao

Yên nhi nhói đau khi thấy trúc tử xanh xao ôm đi nhiều như vậy

-cậu đừng bán máu nữa cậu cầm lấy mua thuốc cho hạ âu.ít hôm nữa tớ sẽ mang ít tiền cho cậu
-cậu cầm lấy đi tớ có thể xoay sỡ đc mà
-tớ ko muốn cậu phải hiến máu tớ muốn cậu đc binh an có biết ko?

yên nhi khóc trúc tử ôm yên nhi

-yên nhi ah tớ ko sau.cậu đừng lo rồi mọi chuyện sẽ lại ổn thôi mà
-Hạ âu đang bệnh cậu thì lại như thế này làm sao tớ ko yên tâm.cậu giữ lấy mua đồ ăn nhiều vào nhất là mua thịt bò ăn cho bổ máu.cậu ko nhận tớ sẽ ko nhìn mặt cậu nữa
-tớ ko nhận đâu cậu còn phải lo cho hai bác kia mà.thôi tớ đi đây hẹn gặp cậu sau nha
-trúc tử………………

Yên nhi gọi nhưng trúc tử đã bước đi lòng đau nhưng biết làm sao khi mãi mãi trúc tử cũng ko thuộc về cô.

-hạ âu em sao vậy đưa trúc tử xem

Hạ âu dấu cái khăn ra phía sau

-em ko sao.trúc tử vào tắm đi em có làm cơm rồi đó
-gạo đâu mà em nấu
-chẳng phải trúc tử dặn người ta mang bao gạo đến ah

trúc tử biết yên nhi đã cho người mang lại.đời này sao mà trúc tử lại mắc nợ ân tình của nhiều người ko biết đến bao giờ mới có thể trả hết đây

-trúc tử sao vậy chẳng lẽ người ta đưa nhầm nhà ah
-ờ…ko có là trúc tử bận đi mua thuốc cho em nên nhờ họ mang đến nhà trc thôi.mà tay em đang cầm gì vậy đưa trúc tử xem
-em nói ko có gì rồi trúc tử đi tắm đi

trúc tử bước đến lấy chiếc khăn từ tay hạ âu thì hốt hoảng chiếc khăn trắng bây giờ đã chuyển thành màu đỏ của máu.lòng đau như cắt.trúc tử ôm hạ âu nói trong ngẹn ngào

-em bệnh nặng thế này sao ko nói trúc tử đưa em đi khám bệnh.còn mua thuốc cho em nữa
-em ko muốn trúc tử vất vã gì em.em sẽ ko sau đâu rồi sẽ khỏi mà

những giọt nước mắt thấm ướt bờ vai hạ âu cô cũng đau nhói.cô biết bệnh tình càng lúc càng nặng nên ko dám nói cho trúc tử biết sợ lại làm gánh nặng cho trúc tử cả hai cứ ôm nhau khóc nỗi đau sợ mất nhau nỗi đau chồng thêm nỗi đau.ăn uống xong trúc tử đỡ hạ âu nằm xuống.

-em ngủ ngon nha.trúc tử sẽ ru em ngủ nhé

Hạ âu cười hôn trúc tử

-mỗi ngày đc trong vòng tay trúc tử là mỗi ngày em đc một giấc ngủ thật ngon

Trúc tử rơi nước mắt ôm chặt hạ âu vào lòng

-trúc tử sẽ cho em những ngày tháng hạnh phúc nhất em phải cố gắng uống thuốc để mau khỏi bệnh biết ko?
-em sẽ sớm khỏi bệnh trúc tử đừng lo nha

Cả hai lại trao nhau nụ hôn vẫn ngọt ngào vẫn nồng nàn.ngoài trời mưa lất phất cái lạnh làm hạ âu cứ ho liên tục trúc tử nghe mà xót xa thuốc uống mỗi ngày cũng ko làm hậ âu thuyên giảm nếu tiếp tục e là hạ âu sẽ ko qua khỏi.sau một lúc sưy nghỉ cuối cùng trúc tử gạt nỗi đau mà rời xa hạ âu bởi vì ngoài ông giang thì ko còn ai có thể cứu đc hạ âu.trúc tử nhìn hạ âu chìm vào giấc ngủ khó nhọc mà ko khỏi nhói lòng.”hạ âu trúc tử xin lỗi vì ko thể ở em bên nữa vì sự sống của em trúc tử ko nên ích kỷ mà bắt em phải chịu khổ sống trong cảnh nghèo nàn thế nay.dù em ở đâu em làm gì thì mãi mãi trúc tử chỉ yêu em “trúc tử hôn hạ âu siết chặt vòng tay hơn để hạ âu cảm thấy ấm áp.trúc tử cũng chìm vào giấc ngủ với bao nỗi đau dày vò

GIANG GIA TRANG

-thưa lão gia có…có……….
-ai ngoài đó mà mày ấp úng thế hả
-dạ là trúc tử thưa lão gia
-nó còn dám vác mặt đến đây sau đúng là chán sống rồi mau đưa nó vào đây cho ta

Trúc tử bước vào ông giang nhìn với ánh mắt đầy lữa

-mày vác mặt về đây làm gì chẳng phải ta đã nói nếu gặp lại các người thì đừng trách ta rồi sao

Trúc tử quỳ xuống

-thưa lão gia hạ âu lâm bệnh nặng xin lão gia nghỉ tình cha con mà cứu lấy hạ âu
-nó đã ko còn là người giang gia vì thế sống hay chết mặc sát các người
-lão gia con quỳ xin ông.ngoài ông ra thì ko còn ai có thể cứu lấy hạ âu.chỉ cần lão gia cứu lấy hạ âu thì bắt con làm gì cũng đc
-bắt mày rời xa con ta phải mãi mày có đồng ý ko
-dù đã biết chuyện này sẽ đến nhưng sao lúc này trúc tử lại thấy nhói đau
-chỉ cần lão gia chấp nhận đón hạ âu về con sẽ rời xa hạ âu và ko bao giờ xuất hiện trc mặt cô ấy nữa
-cậu nói thì hãy giờ lời tốt nhất cậu nên làm thế nào để nó có thể đi một đứa chẳng ra gì như cậu
-dạ con biết mình phải làm gì rồi thưa lão gia
-ta cho cậu một ngày giải quyết mọi chuyện sáng hôm sau ta đến mong rằng cậu sẽ biến khỏi cuộc đời nó hiểu chưa
-dạ em sẽ làm đúng những gì đã nói.mong rằng lão gia sẽ sớm trị khỏi bệnh cho hạ âu
-chuyện đó ko cần cậu lo chỉ có những thứ nghèo kiết sát như cậu mới để đứa con ta phải chịu dày vò như vậy chỉ cần nó về đây lấy khiết thiếu gia thì có bệnh nặng đến đâu cũng sẽ khỏi bệnh thôi.cậu biết đồng tiền lớn mạnh đến thế nào rồi chứ

Ông giang nói đúng tiền có thể thay đổi tất cả và cũng sẽ cứu lấy người trúc tử yêu thương.nói hy sinh một cái gì đó để người yêu đc sống trong hạnh phúc sung sướng thì trúc tử cũng cam lòng chịu đựng.Trúc tử cúi chào ông giang rồi đi ra ngoài.những giọt nước mắt sau cứ chãy mãi trên hàng mi nỗi đau nghẹn ngào lòng đau như cắt chỉ ngày mai thôi cả hai ko đc ở bên nhau nữa.ko còn những giây phút vui vẽ cũng ko còn nụ hôn ngọt ngào cũng ko còn cái ấm áp trao nhau.nhưng vì hạ âu trúc tử đành nén đau mà để hạ âu quay về với một tiểu thư đài cát chỉ có như vậy hạ âu mới có thể tiếp tục cuộc sống của mình.