Lý Giai ở nhà chơi vài ngày, tùy ý ngẫu nhiên đi dạo, nhìn sự thay đổi của quê hương, mỗi ngày đều rất khoái nhạc và vui vẻ, chính là vẫn thường xuyên nhớ đến Tiểu Văn, hảo muốn hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của nàng, nghĩ đến Lý Giai trong lòng thấy ham muốn, không biết Tiểu Văn có đúng vẫn như vậy không vui hay không, bất quá dù sao mình cũng sẽ rất nhanh trở về, trở về sẽ hảo hò hét Tiểu Văn, muốn đem nàng cười đùa.

Thế nhưng dần dần Lý Giai bắt đầu cảm thấy có chút không ổn, tựa hồ vô luận nàng đi đâu ra ngoài, trong đó đều phải có mẹ hoặc bố nàng đi theo bên người, nói là sợ Lý Giai thời gian dài mới quay về, không nhận ra đường. Mẹ nàng thậm chí ban đêm còn ôm chăn đến ngủ chung với nàng, ban đầu Lý Giai cho rằng mẹ nàng mấy năm không gặp nàng, có lẽ muốn nhiều một chút cùng mình gần gũi, càng về sau mẹ nàng nhiều lần đem ra đủ mọi ảnh chụp của các nam hài tử khác nhau cấp nàng xem, trưng cầu ý kiến của nàng, Lý Giai bắt đầu từ từ nhận ra nguy cơ, có một lần nàng đem hành lý tự mình mang về đem ra xem, phát hiện trước khi đem cất vào bên trong, tiền cùng vé xe lửa đi về đều đã không cánh mà bay, Lý Giai trong lòng nguội lạnh, dự cảm bất hảo ngày càng mãnh liệt. Nàng làm ra vẻ bình tĩnh “thuận miệng” hỏi mẹ nàng, ai ngờ mẹ nàng biểu tình nhất thời lộ ra hốt hoảng, nhãn thần mập mờ, ấp úng cả nửa ngày cũng không nói ra rốt cuộc những thứ ấy đã đem đi đâu, Lý Giai thấy có có chút sốt ruột, nàng lập tức gọi điện thoại cho anh trai, hỏi anh trai nàng có biết hay không, không nghĩ tới anh trai nàng sau khi nghe xong, trầm mặc một hồi lâu, lại thở dài nói, “Tiểu Giai, ngươi nếu đã trở về, sau này là tốt rồi, đừng làm cho ba mẹ bận tâm lo lắng nữa.” Lời anh trai nàng nói cơ hồ như cây gậy giáng vào đầu Lý Giai, nàng rốt cuộc cũng minh bạch ý muốn của phụ mẫu nàng, bọn họ là đang trở thành theo dõi nàng, ngăn cản nàng lần thứ hai ly khai khỏi nhà, không chỉ vậy, điều càng làm cho Lý Giai lo lắng không yên chính là mẹ nàng hiện tại dường như còn đang vì nàng mà tìm nam bằng hữu, sự tình e rằng đã bắt đầu phiền phức.

Nguyên lai người một nhà sớm đã cùng chung ý nghĩ, lúc này khi Lý Giai quay trở về, sẽ triệt để đem nàng lưu lại, bao gồm cả phụ mẫu lẫn anh trai nàng đều cho rằng, Lý Giai trước đây là một nữ hài bình thường thật tốt, sỡ dĩ biến thành ra như thế này khẳng định là bởi vì nhận thức bên ngoài không đứng đắn bị đám bạn bé phá hư, bọn họ cảm thấy, chỉ cần để Lý Giai không có cơ hội tiếp xúc với những người đó, nàng tự nhiên sẽ trở lại Lý Giai như trước đây, ngoan ngoãn chịu kết hôn, hảo hảo sống những ngày bình thường, do đó phụ mẫu nàng quyết định, muốn Lý Giai nghe theo sự an bài của bọn họ, trước khi tuyển một người chồng tốt để xuất giá, sẽ không tái để nàng đi bất luận nơi nào, bọn họ đem tất cả đồ đạc của nàng đều giấu đi.

Sau khi biết rõ tình hình thực tế của mình, Lý Giai thực sự vừa tức giận lại vừa sợ hãi, nàng hiện tại trên người ngoại trừ một điện thoại di động cùng hơn 10 đồng tiền, ngoài ra bất luận cái gì cũng không có, ngay cả cơ hội đề phòng cũng không có, Lý Giai cơ hồ 24 giờ đồng hồ đều bị theo sát bên người, nàng suy tính cũng không nghĩ ra được đối sách nào cho tốt, không thể cùng phụ mẫu ngay trước mặt cãi nhau, mẹ nàng có bệnh tim, kích động là chuyện vô cùng bất lợi, phản kháng mạnh sẽ không thể thực hiện được, Lý Giai cũng thử qua phản kháng mềm yếu, ví dụ như nàng nói tuyệt thực, kết quả mẹ nàng cũng không chịu chua, nàng không ăn, mẹ nàng cũng không ăn, Lý Giai kiên trì cả hồi lâu, lại cũng không đành lòng nhìn mẹ nàng cũng vì mình mà chịu đói, liền vội vàng cầm đôi đũa xin hàng.

Nàng cũng từng nói qua với anh trai, mong muốn có thể giúp nàng, nhưng anh nàng lại cau mày sờ đầu nàng, nói lời thành khẩn, “Tiểu Giai, ngươi biết ba mẹ vì chuyện của ngươi đã bao lâu không ngủ được tốt chưa? Bọn họ vì nuôi lớn hai người chúng ta, ăn bao nhiêu khổ, chịu bao nhiêu cực nhọc, vất vả cả một đời còn không phải vì chúng ta sao ? thế giới này còn có ai, có người nào có thể giá trị đến mức ngươi vì người ấy mà tổn thương ba mẹ thân yêu của ngươi ? trong lòng ca ca, ngươi là một hài tử rất hiếu thuận, nghe ca ca một lần đi, đừng để bọn họ lo lắng nữa, ba mẹ đều là vì muốn tốt cho ngươi, mong muốn ngươi đi trên con đường chính đạo, ngươi còn nhỏ, không hiểu chuyện, chờ ngươi trưởng thành sẽ minh bạch, ba mẹ lựa chọn người, đây là đều vì ngươi, không phải hại ngươi.”

Lý Giai hoàn toàn rơi vào tình huống tứ cố vô thân, nàng có thể hiểu cho khổ tâm của phụ mẫu cùng anh trai nàng, không oán giận bọn họ, nhưng không quay về là không thể, nàng sẽ không bỏ mặc Tiểu Văn, huống hồ nàng rất vất vả mới có được công việc cùng thành tựu như ngày hôm nay, lại làm sao có thể nói buông bỏ là buông bỏ. Nàng do dự thật lâu, không biết có nên thông báo cho các nàng Tân U tới cứu mình hay không, nếu mà cuối cùng tự mình có thể giải quyết vấn đề, Lý Giai cũng thực không muốn phiền phức Tân U cùng Seven phải mệt nhọc chạy xe đến tỉnh xa này.

Chính là không lâu sau đó, một chuyện xảy ra khiến nàng hạ quyết tâm, nếu không hành động e rằng tự mình thực sự sẽ phải phủ thêm lụa trắng gả đi làm vợ người khác. Ngày đó mẹ Lý Giai nói nàng hảo hảo trang điểm cùng thay y phục, nói là muốn dẫn nàng ra ngoài, Lý Giai mặc dù tâm tình không muốn, cũng là nghe theo sửa soạn một chút, sau đó nàng cùng phụ mẫu đi ra cửa, đi tới một nhà hàng, sau khi đi vào trong đó Lý Giai phát hiện ra, anh trai chị dâu đều cũng đã ngồi ở bên trong, bên cạnh vẫn còn có một nam tử xa lạ xấp xỉ tuổi Lý Giai cùng một vị nữ nhân.

Thấy ba người Lý Giai tiến vào, bọn họ đều nhiệt tình đứng lên bắt tay, vị nữ nhân kia khuôn mặt tươi cười dịu dàng đánh giá Lý Giai, trong mắt tràng đầy yêu thích. Lý Giai cảm thấy bầu không khí bữa ăn rất quái dị, vừa ăn vừa nghe bọn họ nói chuyện phiếm, nghe nghe một hồi mới bừng tỉnh ngộ ra, nguyên lai đây là bữa tiệc cấp nàng xem mắt, nam tử kia hình như là do chị dâu nàng giới thiệu, vị phu nhân nọ là mẹ của nam tử kia, trong lời nói nghe ra ấn tượng đầu tiên đối với Lý Giai phi thường hài lòng, trước tiên không nói có thể hay không chăm lo việc nhà, trong một thị trấn nhỏ này, gia đình nào có nhi tử tài cán lấy được Lý Giai tư sắc khí chất này làm con dâu, có người nào lại không phải hài lòng. Mà nam tử kia đối với Lý Giai cũng đặc biệt yêu thích, hắn thỉnh thoảng tìm một đề tài bắt chuyện với Lý Giai, vì ngại lễ phép cùng thể diện, Lý Giai cũng đành miễn cưỡng vui cười ứng phó, bữa cơm nhạt như nước ốc, làm cho Lý Giai khó chịu đến độ thiếu chút đau dạ dày.

Về đến nhà, mẹ nàng vẫn còn quấn lấy nàng hỏi đôi ba câu, tựa hồ như mẹ nàng đối với nam tử kia cũng thực rất hài lòng. Thật vất vả nhân dịp mẹ đi nhà vệ sinh, Lý Giai nhanh chóng cấp Tân U một đoản thư, nói địa chỉ nhà mình, cũng nói tự mình đã bị người nhà vây khốn bức hôn, hy vọng có thể tới cứu nàng.

Tân U nhận được tin nhắn, lập tức há miệng trợn tròn mắt, thế nào cũng không nghĩ tới Lý Giai quay về nhà lại phát sinh ra loại sự tình này, nàng vội vàng gọi điện thoại cho Seven, Seven nghe xong quyết định thật nhanh nói: “Lập tức mua vé máy bay, mau chóng xuất phát.”

Hai người đều đem chuyện công ty tự mình giao phó thật tốt, có thể sớm một chút đặt vé máy bay cho ba người đến thành phố gần với quê hương Lý Giai, trước tiên sẽ đi bằng máy bay, sau đó đoạn đường còn lại sẽ ngồi xe lửa sẽ rất mau hơn nhiều.

Tiểu Văn vừa nghe Tân U nói Giai Giai bị người nhà vây khốn không về được, tức thì sợ đến mức “oa” một tiếng khóc lớn, trái tim nàng đau quá, sợ đến đầu óc trống rỗng, nàng không muốn mất đi Giai Giai, rất sợ hãi, Giai Giai rõ ràng nói rất mau sẽ quay về, thế nào lại cũng chưa về chứ a, nước mắt không ngừng mãnh liệt rơi xuống, Tân U gấp đến độ lập tức ôm lấy nàng dỗ dành, Seven cũng đem kẹo, hộp âm nhạc, đồ ăn ngon, dù sao bình thường Tiểu Văn đều yêu thích những thứ này, chính là lúc này một chút tác dụng cũng không có, Tiểu Văn nói cái gì cũng không nghe, nhất định oa oa khóc lớn đại náo, làm cho đầu óc Seven cùng Tân U cũng hỗn loạn muốn chết. Khóc thật lâu, Tiểu Văn cuối cùng mệt lả ngủ trong lòng Tân U, cho dù đang ngủ, vùng chân mày nàng cũng gắt gao nhíu lại, cái miệng nhỏ nhắn chu chu, vẻ mặt đầy nước mắt, thoạt nhìn vô cùng đáng thương.

Tân U bất đắc dĩ đem Tiểu Văn bế đến trên giường, tuy rằng động tác rất nhẹ, nhưng Tiểu Văn vẫn là cảm thấy được, hơi một chút thở gấp, môi giật giật, Tân U sợ đến lập tức lấy tay rất nhẹ xoa xoa ngực Tiểu Văn, giúp nàng thở đều đặn, một lát sau, Tiểu Văn hô hấp mới ổn định lại. Tân U quay đầu nhìn thoáng qua Seven vẻ mặt cũng là bất đắc dĩ đang đứng tựa cạnh cửa, hơi hơi lắc đầu, cẩn thận đi ra ngoài.