Bốn người lặng lẽ ly khai khỏi nhà Lý Giai, Tân U dẫn các nàng ấy trở lại khách sạn, Tiểu Văn bàn tay nhỏ bé vẫn liên tục không hề buông Lý Giai, nàng gắt gao nắm lấy y phục Lý Giai, một giây cũng không chịu buông ra. Tân U cùng Seven để Lý Giai và Tiểu Văn khoảng thời gian riêng, trong phòng chỉ còn lại hai người các nàng, Tiểu Văn ngồi ở trên đùi Lý Giai, khuôn mặt vẫn vùi vào trong ngực nàng, vẫn lo lắng nho nhỏ tiếng hỏi, “Giai Giai đừng bỏ ta lại có được hay không?” Vấn đề này trên đường quay về khách sạn, nàng đã hỏi vô số lần, mỗi lần đều nghe được chính miệng Lý Giai nói không bao giờ rời bỏ nàng mới an tâm, sau đó một lát sau lại khẩn trương hỏi lại một câu hỏi như vậy.

Lý Giai đưa tay vuốt ve gương mặt Tiểu Văn, cúi đầu hôn lên mặt nàng, Lý Giai cảm giác được Tiểu Văn nỗ lực ngốc nghếch đáp lại, dường như muốn bày tỏ đối với tự mình mong muống cùng khao khát, cũng biểu hiện ra nàng hội nỗ lực quyết âm, vô luận là sự tình gì, Tiểu Văn đều có thể nỗ lực quyết tâm trưởng thành. Lý Giai nhẹ tay vuốt ve tiểu hài tử trong lòng nàng, Tiểu Văn tuy rằng gầy nhom nhưng khi tiếp xúc cũng không khiến người ta cảm thấy rắn chắc, trái lại Tiểu Văn xương khớp mềm dẻo, cơ thể mềm mại, khiến cho người khác ôm thấy rất dễ chịu, Lý Giai tâm tình dần dần bình tĩnh trở lại, Tiểu Văn luôn luôn có thể làm lòng nàng ấm áp, tựa như một viên thuốc an thần nho nhỏ.

Vén vài sợi tóc trên trán Tiểu Văn, Lý Giai đưa tay vuốt ve lông mày nàng, lại ở miệng Tiểu Văn hôn một cái, Tiểu Văn hơi lộ ra một chút tươi cười, sau đó vẫn không quên hỏi “Giai Giai sẽ không bỏ ta lại a?”

“Sẽ không, không bao giờ nữa.” Lý Giai đem cái trán của nàng dán lấy trán của Tiểu Văn, chóp mũi hai người nhẹ nhàng thân mật cọ xát.

Bởi vì nghĩ đến sau này rất ít có thể trở về nhà, Tân U cùng Seven còn có Tiểu Văn đều lưu lại cùng Lý Giai nhìn xem một chút cái địa phương nơi nàng sinh trưởng, cũng không vội vã trở lại, hơn nữa, đối với Tân U cùng Seven mà nói, đây cũng là một dịp nghỉ ngơi hiếm có, còn chưa từng có thời gian đi du lịch. Quê hương Lý Giai thoạt nhìn cũng rất mang vẻ cổ xưa, không giống thành phố lớn kia liếc mắt nhìn vô cùng phồn hoa, bên đường chiều cao công trình kiến trúc cũng không đồng đều, bên ngoài cũng tựa hồ như có phần niên kỷ, dòng xe cộ trên đường sá thưa thớt, chuyện tắc xe cơ bản không thể xảy ra ở nơi này, hơn nữa cũng không có nơi giải trí hay phương tiện công trình vui chơi, chỉ có một chỗ vui chơi của trẻ em cùng một công viên với một ngọn núi, vì thế các nàng ấy liền đi đến chỗ vui chơi thiếu nhi, muốn để Tiểu văn giải sầu một chút, tâm tình vui hơn hiện tại.

Thấy Lý Giai lập tức chuẩn bị đồ đạc nghĩ tới khởi hành, Tân U vội vã nói, “Không cần lo lắng, ngày mai dậy sớm chút, đây cũng đã là buổi chiều, đi cũng không chơi được hết.” Lý Giai nghe xong bật cười “Tân tỷ tỷ, ngươi suy nghĩ nhiều quá, ở đây không giống như thành phố ngươi ở có công viên lớn a, đi một ngày cũng không hết, ở đây ngươi đi hai giờ đã là hoàn rồi, ở đâu còn dùng dậy sớm đi chơi a, dậy sớm đi cũng có, nhưng chỉ có các quý bà quý cô, nhân gia phải đi luyện tập a.”

“Lão nhân gia đi tới chỗ vui chơi thiếu nhi luyện tập ?” Tân U cùng Seven mở to hai mắt, kinh ngạc nhìn Lý Giai, thực sự vô pháp hiểu được. Lý Giai vừa cấp Tiểu Văn chỉnh sửa y phục vừa nói, “Khu vui chơi ở đây không phải như công viên trong trí tưởng tượng của các ngươi đâu a, bên trong chỉ có một vài trò chơi nhỏ, nhưng lại có rất nhiều chòi nghỉ mát, còn có nhiều ghế đá cùng bóng râm, sáng sớm trước bảy giờ không thu vé vào cổng, sở dĩ mà vì thế các lão nhân gia sớm đều đi vào trong đó, có lẽ là gom lại một đống tâm sự của cả ngày hoặc có thể là đánh quyền, tám chín giờ tái chậm rãi đi về nhà”

“Vậy công viên kia không phải là lỗ vốn sao, vạn nhất tất cả mọi người đều đi trước bảy giờ, không phải là có thể ở bên trong miễn phí chơi đùa một ngày sao ?”

“Có thể như thế.” Lý Giai buồn cười lắc đầu, “Ở đây vé vào cổng chỉ hai đồng, đi vào bên trong đồ chơi đều phải là mua vé mới được, cơ bản đều là mười đồng một lượt, nhưng cũng có một vài trò tương đối rẻ hơn, năm đồng là có thể chơi một lần.”

“Oa, không phải chứ, như thế rẻ hời !” Seven giơ khóe miệng, nàng còn không có nghe nói qua một trò chơi nào rẻ thế này, thật muốn mở mang kiến thức. Nếu Lý Giai như thế nói, kia bốn người liền lập tức ra khỏi khách sạn, tại cửa kêu một chiếc taxi, Lý Giai căn bản nói là đường đi vốn không xa, đi bộ cũng được rồi, nhưng không nghĩ tới Tân U cùng Seven tựa hồ như đối với taxi ở quê hương Lý Giai xác thực đặc biệt yêu thích, nhất định phải ngồi taxi đi. Kỳ thực là bởi vì tại quê hương Lý Giai, taxi không cần dùng km để tính tiền, cái máy tính tiền gì đó chỉ để trưng bày trang trí, đi nơi nào đó chỉ cần 5 đồng là đủ, nếu nhiều hơn nhiều người căn bản không hề ngồi xe của ngươi, chỉ có tết mới có thể tăng lên đến 10 đồng, khi ngày lễ qua đi giá cũng sẽ khôi phục lại bình thường, Tân U cùng Seven sau khi biết rõ, quả thực nghĩ đi ra khỏi cửa mà không ngồi taxi thì thực quá thiệt thòi, so với chính mình lái xe còn lợi hơn rất nhiều, Lý Giai cũng chỉ có thể bất đắc dĩ chiều theo các nàng ấy, dù sao hoàn cảnh sinh trưởng đều rất khác biệt, các nàng ấy có loại cảm giác này Lý Giai cũng rất thấu hiểu.

Không bao lâu sau đã tới thẳng khu vui chơi, đứng ở cống công viên thiếu nhi, Seven có chút há hốc mồm, đây quá đơn sơ đi chứ a, ngay cả cổng sắt cũng đã rỉ sét, bảng chữ thoạt nhìn cũng có chút bẩn, lờ mờ không ánh sáng, nàng trong lòng hoài nghi hướng vào trong, cách đó không xa còn có thể nghe được tiếng cười của vài hài tử cùng tiếng máy móc hoạt động, các nàng theo thanh âm đến gần nhìn lên, là những chiếc xe nhỏ, không có gì mạo hiểm kích động, chỉ là đi theo đường ray ngẫu nhiên có chút nghiêng lệch, lòng vòng mấy vòng mà thôi. Lý Giai mua 4 vé, trước tiên ôm Tiểu Văn tiến vào chỗ ngồi , Tân U cùng Seven liếc nhau, cũng theo ngồi sau lưng các nàng, vẫn còn có một chút tốp năm tụm ba những du khách, nhưng trên những chiếc xe vẫn là còn rất nhiều chỗ trống, rất nhanh xe bắt đầu di chuyển về phía trước, bắt đầu đi tới sườn dốc, Lý Giai một tay nắm lấy tay Tiểu Văn, sợ nàng chênh vênh sẽ sợ hãi.

Kết quả một lượt chơi, toàn bộ trên xe chỉ có Tiểu Văn là lớn tiếng nhất, phía sau rất nhiều người cười trộm, có thể đối với mọi người thấy được mà nói, trò chơi này không quá kích thích, nhưng đối với một manh nhân, đây cũng đã rất là kích động rồi, Tiểu Văn đi xuống xe, ngữ khí thật dài hô, sau đó vui vẻ kéo kéo Lý Giai cười nói, “Hỏa hảo vui!” Lý Giai cũng vui vẻ nhu thuận vuốt ve lấy gương mặt nàng, cuối cùng cũng thấy lại nụ cười thuần khiết của nàng, không hề hàm chứa những lo lắng mơ hồ cùng bất an.

Mọ người tiếp tục đi về phía trước, dù sao chỗ này cũng không lớn, thấy cái gì thì chơi cái đó, lúc đầu chỉ là Tiểu Văn cùng Lý Giai chơi đùa rất hăng say, sau đó lại biến thành Tân U cùng Seven hăng hái không kém, tuy rằng trò chơi cũng không quá kích động, nhưng đây là lần đầu tiên hai người đến khu vui chơi chơi đùa, trong lòng cái loại cảm giác ngọt ngào rất nhẹ câu dẫn làm cho các nàng ấy hào hứng, hai người ngay cả xích đu cũng không buông tha, Tân U đứng trên mặt bàn đu, Seven thì ở một bên nhẹ nhàng đẩy, xích đu nhẹ đưa, thỉnh thoảng phát sinh ra một thanh âm do các ổ trục cũ kỹ ma xát, hoàn cảnh sinh trưởng cùng công việc của các nàng, ở đây độ tuổi các nàng dường như lùi lại hơn mười năm, không có khung cảnh hiện đại xinh đẹp, cũng không có tiện phương tiện tiên tiến, nhưng thậm chí không làm cho người ta phiền chán mà vẫn xếp hàng chờ đợi, không có thanh âm nhộn nhịp, tiếng nhạc hay các nhân viên công tác, bầu không khí an tĩnh mà mỹ hảo, mỹ hảo đến thanh âm ma sát của các sợi xích cũng làm cho người ta cảm thấy là tiếng ồn.

Tiểu Văn ngồi trên xích đu, một tay vẫn nắm chặt Lý Giai, khẩn trương nói “Giai Giai đừng đẩy, đừng đẩy nữa, sợ lắm.” Nàng không sợ xe leo dốc, không sợ những cái khác kích động hơn, nhưng hết lần này đến lần khác vẫn chỉ sợ mỗi xích đu, Lý Giai vừa mới đem xích đu đẩy nhẹ, Tiểu Văn đã sợ đến lộn xộn muốn từ phía trên nhảy xuống, may mà Lý Giai đúng lúc ổn định lại xích đu, không thì Tiểu Văn nhất định hội thụ thương, Lý Giai thấy thế đành buộc lòng đem nàng ôm tới trong lòng, chứng kiến Tân U cùng Seven vẫn còn vui đùa vui vẻ, liền lặng lẽ dẫn Tiểu Văn đến gần đó đi dạo.

Đi không xa, Lý Giai đột nhiên kinh hỉ phát hiện ra một thứ khá tốt, là kẹo đường, nhưng cùng với loại kẹo mà thường ngày Lý Giai bình thường cấp Tiểu Văn không giống, người ấy dùng một cái máy, cái máy quay thần tốc xoay tròn, ở giữa thỉnh thoảng lại xuất hiện ra một loại sợi bông bạch sắc, người bán dùng một cây que vươn lấy ở giữa, chỉ chốc lát sau, cây que sẽ được bao quanh bởi một lớp sợi bông bạch sắc rậm rạp, đây mới chân chính là kẹo đường, phi thường ngon, năm xu một cây, sợi bông kia kỳ thực chính là đường cát trắng, sau khi ăn xong vào miệng đều là tan rất nhanh. Lý Giai đã sớm muốn mua cấp Tiểu Văn ăn, chỉ là từ khi nàng ly khai khỏi quê hương, sau đó không tái kiến với người bán loại kẹo đường này. Nàng lập tức hưng phấn hỏi Tiểu Văn, “Có muốn ăn kẹo đường không ?” Tiểu Văn vừa nghe tới, đầu tiên là mừng rỡ vui vẻ, sau đó suy nghĩ một chút lại hơi yên lặng, cắn cắn môi hơi hơi lắc đầu.” Không ăn, Tiểu Văn không ăn kẹo a.”

“Vì sao ?”

Tiểu Văn biểu tình rất kiên định nói “Bởi vì Tiểu Văn muốn lớn lên, không làm tiểu hài tử, muốn chiếu cố Giai Giai, không xài tiền bậy.”

Lý Giai vui vẻ thanh thản tại trên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng hôn một cái, “Nga, không phải chỉ có tiểu hài tử mới có thể thích ăn kẹo, thích là thích, cùng với trưởng thành không can hệ, ngươi nói vậy ta rất vui, nhưng mà, Tiểu Văn cho tới bây giờ cũng không xài tiền bậy, do đó thì giống như trước là tốt rồi, không cần như thế, ta sẽ không nỡ, biết chưa ?” Tiểu Văn ngơ ngác nghĩ những lời Lý Giai vừa nói, chính là Lý Giai căn bản không để cho cái tiểu ngốc nghếch này thời gian suy nghĩ, đã mua một cây kẹo bông đưa vào tay của Tiểu Văn, đưa tới bên miệng nàng, “Mau nếm thử có ăn được hay không.”

Tiểu Văn còn không có suy nghĩ nhiều thì ngốc ngốc nghe lời mở miệng ra, tiếp theo cắn một miếng cây kẹo bông, lập tức tan rất nhanh trong miệng, hảo ngọt, hảo ngọt, Tiểu Văn chép miệng chậc lưỡi, ra sức gật đầu nói “Hảo hảo ngon !” Khuôn mặt nhỏ nhắn đã dính toàn bộ kẹo bông.