Khi Đại Tiểu Thư Vào Bếp

Ở Icy...

-(Châu) Đăng Khoa! em đọc báo hôm nay chưa?
-Chưa, mà có tin gì về chị họ của Bảo Lâm hả chị
-K phải về cô ấy mà là về cái tên giám đốc phụ bạc kia
-Về hắn ta hả! Chắc là khóc lóc vang xin khán giả tha thứ cho hắn chứ gì
-K phải, công tuy DIG của hắn phá sản rồi
-Cái gì! Em nghe nói công tuy đó phát triển lắm, đứng hàng đầu về thời trang ở vn mà
-Uhm, thì chị cũng nghe vậy, nhưng người mù cũng biết là vì sao lại phá sản mà. Hắn đã làm tổn thương con gái cưng của ông Hoàng Minh Phong, hắn có muốn tồn tại ở đất sài thành này cũng còn khó nữa huống chi kinh doanh
-Công nhận bác của Bảo Lâm có quyền lực thiệt
-Giàu nhất vn mình mà èm, còn là cháu ruột của chủ tịch nước
-Uhm, thôi em đi học đây

Đăng Khoa vừa đi khoảng 10 phút thì Bảo Lâm đến, đúng là số xui của thằng nhóc. Bảo Lâm vừa đến là đã hỏi Châu tôi ở đâu

-Dạ! chị cho em hỏi có anh An ở đây k chị?
-Gia An hả! (Châu vừa nói thì tôi cũng xuất hiện) Anh An có ai kiếm nè

Khi vừa thấy tôi thì Bảo Lâm mĩm cười như mỗi khi, nhưng trong nụ cười đó dường như có pha lẫn một chút gì đó buồn bã.

-Em kiếm anh hả!
-Anh có thể đi với em một chút được k?

Thấy Bảo Lâm có vẻ rất buồn nên tôi k thể từ chói. Với lại tôi cũng thật sự thích ở bên cạnh cô ấy. Tôi thích cái nụ cười mà cô ấy luôn trao tặng tôi.

-Anh chạy xe của em đi
-Uhm, chúng ta đi đâu bây giờ hả em?
-Em muốn đi đến một nơi nào mà có thể la to thoải mái
-Nơi có thể la thoải mái mà k sợ phiền đến người khác hả!
-Uhm, ra biển nha anh!
-Bây giờ mà chúng ta đi vũng tàu thì xa lắm. Anh có chỗ này

Chúng tôi đi đến chung tâm game ở Parkson Hùng Vương...

-Sao lại đến đây hả anh!
-Em leo lên xe đi (Tôi chỉ tay vào chiếc môtô game)
-Hả!
-Anh với em đua xe coi ai thắng

Bảo lâm nghe lời leo lên và chúng tôi bắt đầu cuộc đua. Chúng tôi vừa đua vừa la lên mỗi khi 2 chiếc xe đụng phải nhau.

-Anh nhường em
-Đã vào cuộc thì k có nhường được

Nghe tôi nói thế, Bảo Lâm đành cố gắng chơi tiếp, nhung trong đầu thì lại mưu tính một chiêu gì đó. Tôi gồ ga băng qua cái ngọn đồi kia, chỉ cần 1 phút nữa là tôi sẽ thắng. Bảo Lâm vừa chạy vừa liếc mắt nhìn tôi trông có vẻ lắm léc lắm. Rồi thật bất ngờ Bảo Lâm đưa tay chọc léc tôi. Đời tôi sợ nhất là chọc léc, cô ấy làm tôi nhảy dựng lên và kết quả là xe của tôi đâm luôn xuống núi, nhưng thật may vẫn còn 1 lần chơi. Nhờ trò ăn gian đó mà Bảo Lâm đã qua mặt tôi. Tôi phải cố gắng gồ hết ga, xe tôi đang ở sát đích xe Bảo Lâm, sắp tới đích rồi...

-(Bảo Lâm) Nhanh...nhanh lên nào...A...Em thắng rồi...hihihi...

Nghĩ coi tức k, thua gì k thua, mà lại chỉ duy nhất một giây...

-Anh An thua rồi nha
-Em chơi ăn gian quá à
-Ai biểu anh lớn mà k nhường nhỏ
-Được rồi nha cô nhóc, anh sẽ cho em biết tay

Tôi chạy lại chọc léc Bảo Lâm. Cô ấy vừa chạy vừa la lên. 2 đứa lớn già đầu mà vào chỗ con nít chơi game và phá thế đó. Đang vui chơi cùng Bảo Lâm thì dt keo...là con nhỏ ở nhà...

-Nghe đây
-Lấy viết ghi lại nhè, mua những thứ này cho tôi
-Đợi chút đã (Tôi quay qua nói với Bảo Lâm) Em có giấy viết k?
-Dạ có (Bảo Lâm mở giỏ xách lấy đưa tôi tờ giấy và cây viết)
-Được rồi đọc đi
-Bộ anh đang đi chơi với bạn gái hả!
-Vớ vẩn tôi đi với ai kệ tôi, đọc nhanh đi
-Chắc là cô ta tưởng anh là con trai nên mới chịu quen
-Đừng ở đó mà nói nhảm nha. Có đọc nhanh k
-Thì nè, 1 con cá, cải ngọt...
-Ok, chút nữa tôi đem về
-Tiếp tục đi chơi với bạn gái đi, đồ lãnh cảm
-Đồ vớ vẫn mà, bye

Cúp máy thì tôi quay qua nhìn Bảo Lâm. Nảy giờ lo cãi lộn với con nhỏ kia mà k để ý Bảo Lâm đang nhìn tôi...

-Là...vợ anh hả
-Cái gì! anh làm gì có vợ
-Vậy là bạn gái anh hả!
-Cả hai đều k phải, đó là một con nhỏ ở nhà anh
-Oshin hả!
-Oshin! từ này đúng đó
-Vậy thì bây giờ anh phải đi mua đồ cho cô ấy sao
-Uhm, mà trước tiên anh muốn nhờ em đi mua dùm anh thứ này
-Em hả!
-Uhm, em giúp anh lựa nha

Chúng tôi đi đến 1 tiệm quần áo...

-Ở đây sao anh, k phải là siêu thị hả
-K, anh muốn mua quần áo
-Cho ai?
-Cho con nhỏ ở nhà anh
-Sao cô ta k tự đi mua mà lại để anh mua thế này
-Con nhỏ đó hả! k thể ra đường, với lại cũng k có tiền
-Vậy là cô ấy ở dưới quê mới lên hả anh
-Có thể nói thế (Vì thật sự tôi cũng chẳng biết cô ta sống ở đâu nữa)
-Vậy anh muốn mua gì cho cô ấy?
-Mua...mua...đồ nội y và quần áo
-Hả!
-Em đừng hiểu lầm, tự vì cô ta k thể ra ngoài đường được
-Sao lại k thể đi. Nếu cô ta k biết đường thì anh có thể chở cô ấy đi mà
-Anh cũng k biết phải giải thích sao nữa. Chỉ có thể nói là anh và cô ấy k có gì hết
-Uhm, thôi được rồi để em lựa. Mà anh có biết side của cô ta k?
-Thân hình chắc là ôm cở em, nhưng cao hơn em một chút xíu à
-Vậy là dáng của cô ấy đẹp lắm anh nhỉ!
-Uhm, thì đẹp
-Sao anh khen người ta mà miễn cưỡng quá vậy
-Người đẹp để làm gì mà tâm hồn có đẹp k!
-Vậy cô ta k tốt sao
-Anh cũng k biết nữa (Tôi tự nghĩ nếu là người đàng hoàn thì đâu đi vào con son phấn bụi trần đó)
-Anh, hay là chút nữa em giúp anh mang đồ về nhà dùm, để anh có thể về tiệm. Chứ anh đi từ nảy giờ, chị Ngọc có la k!
-Chị ấy k la đâu, nhưng mà em nói cũng đúng. Vậy chút nữa anh làm phiền em nha
-K đâu, anh đã đi với em từ nảy giờ. Em vui lắm...
-Mà chút nữa đến nhà anh em cứ việc đặt bịch đồ ăn ở trước cửa thôi nha, cô ấy sẽ tự ra lấy
-Sao thế anh?
-Con nhỏ đó sợ gặp người lạ lắm
-Người gì mà ngộ thế
-Uhm, rất ngộ là khác

Sau khi mua xong tất cả, thì Bảo Lâm chở tôi về Icy...Và tôi đưa cho cô ấy địa chỉ nhà

-202,203,...,209 đây rồi

Bảo Lâm đặt bịch đồ xuống trước cửa, rồi quay lưng bỏ đi, nhưng rồi cô ấy lại quay lại

-Mình đặt bịch đồ ở đây, nếu có người đi ngang lấy rồi sao. Cứ bấm chuông để đưa cho cô ấy. Chắc sẽ k làm cô ấy ngại đâu. Với lại mình cũng muốn coi mặt cô gái sống chung nhà với anh An thế nào

Bảo Lâm đưa tay bấm chuông...Kinh Kong...

Con nhỏ đó đang nghiên cứu mấy cái trang web ẩm thực, nghe tiếng chuông cô ta tưởng là tôi, nên chạy ra mở cửa. Vửa đi đến phòng khách thì dt nhà keo. Cô ta đành quay lại bắt máy

-Alo
-Là tôi đây
-Tôi biết rồi, về đến nhà còn dt chi nữa
-Tôi đang ở chỗ làm mà
-Ủa, vậy ai bấm chuông cửa
-Oh, chắc là bạn tôi. Cô ấy giúp đem đồ về cho cô
-Anh đã biết là tôi k thể gặp người lạ mà. Sao lại kêu cô ấy đem đồ đến
-Tôi chỉ kêu cô ấy đặt đồ trước cửa thôi
-Nhưng bây giờ cô ấy bấm chuông
-Chắc cô ấy sợ có người lấy nên bấm chuông báo cho cô biết. Cô hãy đợi cô ấy bỏ đi rồi ra lấy
-Uhm, biết rồi

Đợi một hồi mà k thấy ai ra mở cửa, Bảo Lâm đành bỏ bịch đồ xuống trước cửa rồi bỏ đi. Khi Bảo Lâm vừa quay lưng thì con nhỏ đó nhanh như gió mở cửa lấy bịch đồ rồi đóng lại. Bảo Lâm có quay đầu nhìn lại nhưng chỉ nhìn được sơ sơ dáng của con nhỏ đó

-Sao cô ta trông quen quá vậy. Chẳng lẽ là...K thể nào là chị Bảo Nghi được, làm sao chị ấy có thể ở những nơi thế này. Với lại anh An nói là cô ấy ở dưới quê mới lên mà. Chắc mình lo lắng cho chị Bảo Nghi quá nên nhìn ai cũng ra chị ấy

Vừa tan sở là tôi đã chạy về nhà liền, vì muốn coi con nhỏ đó đã chuẩn bị mỗi thứ thế nào. Vừa mở cửa thì tôi đã thấy con nhỏ đó có vẻ khá bận rộn, làm cái gì đó ở trong bếp.

-Xong chưa?
-Anh về rồi sao!
-Uhm, có đồ cho tôi ăn chưa
-Anh đi tắm đi, xong là có ăn

Tôi k biết là con nhỏ đó đang làm gì nữa, thôi thì cứ đi tắm rồi ra ăn cho thoải mái. Khi tôi từ phòng tắm bước ra thì đã thấy mỗi thứ để sẵng trên bàn.

-Xong rồi đó hả
-Uhm, anh thử đi
-Mà khoan, ăn có bị câm k?
-Cái con người này, tôi bỏ công nấu cho anh ăn mà anh lại nói thế. Biết bao nhiêu người nằm mơ cũng k được
-Thì nằm mơ thì làm sao ai cũng mơ giống ai
-Anh...
-Vớ vẩn để tôi thử cái

Tôi gấp một miếng cá bỏ vào miệng, con nhỏ đó thì tròn se mắt nhìn sắc mặt của tôi...

-Sao hả! Ngon k?
-Cô nấu cho tôi ăn hả!
-Thì nấu cho anh chứ cho ai
-Tôi còn tưởng cô nấu cho heo ăn chứ
-Nói vậy là sao!
-Ăn thử đi

Cô ta cũng gấp một miếng bỏ vào miệng, rồi chưa đầy 5 giây là con nhỏ đó đã chạy thẳng vào toilet. Được 2 phút cô ta bước ra, cái mặt thì thôi khỏi nói,xụ xuống trong mà thấy thương.

-Sao hả ngon k?
-Anh ăn thử canh đi. Cá hơi mặm, chắc canh k vậy đâu
-Uhm, canh k mặm, tôi thử rồi
-(Khuôn mặt cô ấy sáng lên khi nghe tôi nói k mặm) Thiệt hả!
-Uhm, chè mà sao mặm được
-là sao?
-Cô nấu canh mà tôi cứ tưởng là chè chứ. Chè chắc cũng chưa ngọt bằng vậy nữa
-Ngọt hả!
-Uhm
-Vậy là sao ta. Tôi nấu theo cách chỉ dẫn trên mạng mà. Kỳ quá
-K biết nấu mà còn chảnh cái miệng, những thứ này chỉ có heo mới ăn
-Anh đừng có quá đáng vậy nha. Con người ai mà k có sai lầm, lần đầu tiên thì vậy, lần sau sẽ tốt hơn
-Nhảm nhí...nấu vậy thì nấu làm gì. Nói thật cỡ như cô mà về làm dâu chắc 3 ngày người ta cuốn lá chuối đuổi về
-Anh...

Mặt cô ta đỏ bừng tức giận, nhìn như muốn ăn tươi nốc sống tôi...

-Dọn dẹp đi, tôi ăn mì gối

Ăn xong tôi vào phòng ngồi đọc truyện tranh. K biết là con nhỏ đó làm gì mà ở ngoài đó cũng khá lâu mới chịu vào phòng.

-Dọn dẹp sạch sẽ chưa
-(Cái mặt vẫn xụ xuống) Rồi
-Đi tắm đi
-Lấy quần áo cho tôi
-Cười cái đi tôi đưa cho
-Gì!
-Thì cười lên đi
-K...
-K cười là k đưa
-Anh...
-Sao...
-Chê người ta chưa đủ sao, giờ còn bắt người ta cười

Tôi k nói gì, bước đến tủ quần áo lấy cái bịch đồ mua hồi sáng đưa cho cô ta.

-Nè
-Gì thế!
-coi đi
-(Cô ta mở bịch đồ ra, 2 con mắt mở to ra nhìn bịch đồ rồi quay qua nhìn tôi) Anh mua hả?
-K phải, lượm đó
-Hứ...mà anh vào mua mấy cái này k ai nhìn anh sao
-Tôi đâu rảnh đâu mà đi lựa cho cô, nhờ người ta mua dùm
-Cô gái hồi nảy đó hả
-Uhm
-Cô ta cũng có mắt thẩm mỹ quá ha. Mà cô ấy k ghen hả!
-Ghen gì?
-Thì anh mua đồ cho người con gái khác và con để người đó ở nhà nữa
-Có gì đâu, tôi nói cô là Oshin mà
-Cái gì Oshin hả!
-Uhm, Oshin mai tôi mua đồ về đừng có nấu giống hôm nay nữa nha, chỉ có heo mới ăn
-Anh...anh k biết nói cho người ta vui sao. Dù cho có dở thì cũng phải nói cho nghe được chứ
-Vớ vẩn, dở thì là dở

Con nhỏ đó tức giận mặt đỏ bừng bước ra ngoài mà k quên đóng cửa một cái ầm...

Cũng giống như hôm qua sáng sớm mở mắt ra là đã thấy con nhỏ này đang ôm lấy tôi. Lần này tôi k đứng dậy mà vẫn nằm đó cho cô ta ôm. Chẳng biết vì sao lại thế. Tôi đúng là đang bị khùng mà. Được 5 phút thì tôi cũng thức dậy. Hôm qua lúc tôi đi ngủ thì cô ta vẫn còn thức, k biết là đến mấy giờ mới ngủ. Cho đến khi tôi đi làm cô ta cũng vẫn còn say ngủ.

10 giờ con nhỏ đó mới chịu dậy...

-Đói bụng quá, tự nhiên hồi tối đi giận cái tên thấy ghét đó làm gì để giờ cái bụng mình đói thế này

Cô ta vừa nói vừa bước vào nhà bếp...

-Lại ăn mì gối nữa

Vừa đi ngang qua bàn ăn thì cô ấy nhìn thấy có cái gì đó trên bàn. Mở ra coi là bún rêu...

-Wo thơm quá...đã lâu rồi mình mới được ăn

Có một tờ giấy kế bên...

-Chảnh chạc...ăn bún rêu rồi dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ đó. Về mà thấy dơ là tôi sẽ xử cô. Chút trưa tôi mang đồ ăn về cho cô nấu
-(Cầm tờ giấy trên tay) Hứ! Mua cho người ta có tô bún rêu mà kêu làm lung tung

Ăn uống xong thì cô ta vừa định dọn dẹp. Nhớ lại là cái đồ ăn tối qua chưa có đổ. Nên cô ấy mở tủ lạnh định đem đổ thì lại chẳng thấy chúng đâu, mở thùng rác ra cũng k thấy.

-Ủa, vậy đâu rồi ta. Hôm qua mình nhớ là bỏ tủ lạnh mà. Chẳng lẽ...(Nói rồi con nhỏ đó tự mĩm cười) Người gì đâu, chê cho đã cũng ăn hết luôn. Hihi...tuy là nói chuyện thấy ghét nhưng cũng đáng yêu lắm chứ

Một tuần lễ trôi qua kể từ ngày con nhỏ đó về ở nhà tôi. Cuộc sống hằng ngày của tôi lại bị xáo trộn lên bởi sự xuất hiện của cô ta. Mỗi ngày tôi đều phải đi chợ mua thức ăn về cho cô ấy nấu. Mà k biết là con nhỏ này có biết đọc công thức k nữa. Đồ ăn gì mà mỗi ngày một vị: đắng, chua, cay, ngọt, mặm. Chưa tính đến có lúc thì làm thịt kho thành thịt nướng. Còn cơm thì được chế biến đặt biệt 3 tầng, phần dưới cùng thì cháy, giữa thì chín, và trên ngọn thì sống. Đúng là công lực quá cao luôn, có một k hai. Con nhỏ này rõ ràng là muốn hành hạ bao tử tôi mà. Lúc nào tôi cũng nói là đã đem đổ, k hiểu sao cô ta lại k hỏi nhỉ. Mấy hôm nay tôi k hề được ăn một buổi tối và sáng nào ra vị cả, tất cả đều là tại con nhỏ này hết. Hôm nay cuối tuần được nghỉ làm, tôi định là phải dậy cô ta nấu ăn thôi. Nếu mà cứ để cô ấy tự làm thế này hoài chắc tôi chỉ có thể vào bệnh viện vì ngộ độc thực phẩm.

Cứ mỗi buổi sáng nào cũng như buổi sáng náy, tôi luôn trở thành gối ôm của cô ta. Vì thường thì tôi đi làm sớm, nên cô ấy k hề biết về chuyện đó. Hôm nay được nghỉ nên tôi ngủ thêm một chút. Thế là con nhỏ đó dậy sớm hơn tôi. Vừa mở mắt ra là cô ấy nhận ra rằng mình đang ôm tôi.

-Á...
-(Tôi giật mình ngốc đầu dậy cái mặt say ngủ nhìn cô ấy) Gì thế!

Chưa biết chuyện gì xảy ra thì con nhỏ đó đã cho tôi một cái tát vào mặt. Vừa đau vừa tức...

-(Tôi quát) Cô làm cái quái gì thế?
-Sao anh lại...lại...dám ôm tôi
-Tôi ôm cô hay cô ôm tôi
-Nhưng tôi tưởng anh là gối ôm. Mà sao cái gối ôm lại nằm dưới sàn. K phải anh cố tình đạp nó xuống, rồi để lợi dụng tôi sao
-Cô bị khùng hả! Tôi mà thèm lợi dụng cô. Nếu cảm thấy bị lợi dụng thì từ nay đừng ngủ trên giường nữa
-Anh...
-Thế nào
-Anh lúc nào cũng vậy cũng chỉ biết nạt nộ người ta thôi. Anh có bao giờ nói chuyện ngọt ngào với tôi k. Hay toàn là chửi và bắt tôi làm cái này cái nọ

Con nhỏ đó vừa nói vừa ôm cái gối vào mình cái mặt xụ xuống nhìn mà tôi thấy có lỗi dễ sợ...

-Thì...hay là hôm nay tôi chỉ cô nấu ăn
-K cần
-Làm việc nhà phụ cô luôn
-Anh nói đó nha

Nghe tôi nói thế cô ta nhìn tôi cười, trông đáng yêu thế nào đó, làm tôi cũng vui theo luôn. Mà kết cuộc là thế nào vậy trời. Rõ ràng những công việc đó là của cô ta mà, bây giờ tôi lại phải làm. Đúng là bị dụ rồi.

-Cô ở nhà tôi đi chợ đây
-Tôi cũng muốn đi, ở nhà hoài chán lắm
-Cô ra đường có được đâu mà đi
-Uhm (Nói mà cái mặt bí xị)
-Được rồi, cô trùm mặt giống hôm bữa đi chắc k ai nhận ra đâu
-Đúng rồi...hihi...anh thông minh quá

Nhìn cái mặt hớn hớ của cô ấy mà sao tôi thấy giống đứa con nít quá. Được đi ra ngoài thôi mà vui đến thế. Chắc là mấy hôm nay ở nhà hoài cũng buồn lắm rồi.

-Leo lên xe đi
-Sao anh k mua xe máy. Cứ đi xe đạp kiểu này chừng nào đến
-Tiền đâu mà mua
-Uhm, mai mốt tôi sẽ tặng cho anh
-Nhảm ghê...bây giờ cô còn k có một đồng dính túi lấy đâu ra mua cho tôi
-Đừng lo, mai mốt tôi mua cho anh chục chiếc SH cũng được

Con nhỏ này đúng là nói nhảm mà. Bây giờ còn k lo được cho mình nữa mà ở đó mua cho tôi chục chiếc SH.

Chúng tôi đi đến một siêu thị, vừa bước vào trong thôi là ai ai cũng chỉ chỏ 2 đứa. Chắc là thấy con nhỏ này khác người quá. Đi đâu cũng chùm kính mặt mũi.

-Tôi thấy cô còn nói tiếng hơn diễn viên nữa. Thấy ai cũng nhìn cô
-Hứ...(Cô ta nghĩ) Dĩ nhiên là tôi phải nổi tiếng như diễn viên rồi. Chỉ cần tôi bỏ khăn bịch mặt ra là cái siêu thị này sẽ đông ngạt người
-Hôm nay cô muốn ăn món gì?
-Tôi muốn ăn...(Cô ấy nhìn qua hàng rau quả và nhìn thật chăm chú vào bó lá giang)
-Muốn ăn gì nói mau
-Anh có biết nấu canh chua lá giang k?
-K ăn món đó, hôm qua mới ăn canh chua bắp chuối rồi. Ăn món khác đi
-Tôi muốn ăn món đó. Hồi nhỏ mẹ hay nấu cho tôi ăn...nhưng bây giờ thì đã k còn được ăn nữa
-Sao lại k còn được ăn. Muốn thì về nhà kiếm mẹ cô đi
-Mẹ đã đi rồi
-Đi đâu?
-Mẹ đã đi đến một nơi rất xa, bỏ lại tôi bơ vơ trong cuộc đời này

Nghe con nhỏ đó nói thế tự nhiên cảm thấy có một cảm giác thoáng buồn. Thấy cô ấy thật tội nghiệp quá thật giống với tôi.

-Vậy thì ăn canh chua lá giang và lương kho
-Uhm, mẹ cũng hay nấu món lương kho cho tôi ăn lắm

Chúng tôi đang lựa rau thì...

-(Đăng Khoa) Anh An, đi đâu dậy

Tôi quay qua nhìn thì thấy chị Ngọc và thằng nhóc Đăng Khoa

-(Đăng Khoa) A, chị này là cái chị hôm trước đúng k (Thằng nhóc này lanh dễ sợ, tự làm quen luôn) Em chào chị!
-(Con nhỏ đó cũng gật đầu chào) Chào em!
-(Thằng nhóc đó lại quay qua nói với chị Ngọc) Chị 2 đây là bạn gái của anh An đó
-(Chị Ngọc) Sao, bạn gái của Gia An hả!
-(Đăng Khoa) Dạ, là bạn gái của anh ấy đó
-(Chị Ngọc) Chào em, chị thật k ngờ là Gia An nhà ta đã có người yêu
-(Cô ta trợn mắt nhìn chị Ngọc) Dạ! người yêu của Gia An hả!
-(Chị Ngọc) Ủa, vậy k phải sao
-Ồ...k em là bạn gái của anh An

Tôi ngớ ngẩn nhìn con nhỏ đó. Cô ta tinh nghịch khoác tay tôi nữa. Chắc là đang định chơi tôi mà. Được lắm vậy thì cho cô biết thế nào là lễ độ.

-(Chị Ngọc) Gia An có bạn gái mà k dẫn về giới thiệu với mỗi người gì hết vậy
-Vậy giờ nha
-Uhm được đó, vậy chúng ta cùng nhau về Icy đi
-Chị ra tính tiến trước. Em mua chút đồ nữa sẽ ra
-Ok

Khi mà 2 người đó bỏ đi thì...

-Anh định dẫn tôi đi đâu thế hả
-(Tôi khoác tay qua vai cô ấy) Gì thế em yêu. Em k phải là người yêu của anh sao
-Anh...ai nói?
-Thì hồi nảy em vừa nói đó thôi
-Hứ...

Tại Icy...
-(Chị Ngọc) Em tên là gì?
-Dạ là Kin ạ
-(Tôi quay qua hỏi ngẩn ngơ) Kin hả!
-(Đăng Khoa) Sao thế anh An, đừng nói là tên của bạn gái anh cũng k biết nha
-Ơ đâu có (Mà thật sự có biết tên của con nhỏ này là gì đâu. Nghĩ lại tôi cũng vô tâm thiệt, sống chung với nhau bấy lâu mà k biết tên của cô ấy nữa)
-(Đăng Khoa) Em tưởng anh vô tình đến thế nữa chứ
-(Con nhỏ đó) Uhm, anh ấy vô tình lắm. Người gì đâu mà suốt ngày chỉ biết ăn hiếp người khác thôi
-(Đăng Khoa) Anh An này kỳ quá. Sao mà lại đối xử với chị Kin như thế
-(Tôi ngớ người nhìn cô ta) Anh có làm gì đâu (Cái con nhỏ này đúng là...bực mình mà)
-(Đăng Khoa) Mà chị! Sao lại k bỏ khăn bịch mặt ra vậy?

Thằng nhóc này đúng là thật thà thấy sợ luôn...

-(Con nhỏ đó) Ồ! tự vì mặt chị đang bị thương nên phải mang cái khăn thế này
-(Tôi sock cô ta) Uhm, tự vì xấu quá sợ làm người ta sợ nên mới phải chùm thế đó
-(Con nhỏ đó tức giận lên) Anh...
-(Đăng Khoa) Kaka...hai anh chị này dễ thương quá, cứ chọc nhau hoài (Vừa thấy Châu xuất hiện) A chị Châu lại đây, coi anh An dẫn ai đến nè
-(Châu) Ai thế?
-(Đăng Khoa) Là người yêu của anh An đó
-(Châu) Hả! Anh An có người yêu sao
-(Đăng Khoa) Đó, em biết ngay mà. Ai ai cũng bất ngờ. Thấy anh An nhà ta ghê quá, lù lù xách cái lu mà chạy

Nghe thằng nhóc đó chọc quê tôi. Con nhỏ đó ngồi cười khúc rít...

Về đến nhà...

-Mỗi Người ở Icy ai cũng vui vẻ quá, nhất là thằng nhóc Đăng Khoa. Ồ! mà có cái này tôi định hỏi anh
-Cái gì?
-Tôi thấy mỗi người hình như k ai biết anh là con gái thì phải
-Vớ vẩn, liên quan gì đến cô
-Thì tôi hỏi thế thôi! Làm gì dữ vậy. Anh là les đúng k?
-Vớ vẩn quá, tôi là ai kệ tôi
-Nhìn anh là tôi biết, nhưng tôi k ngại đâu cái vấn đề đó bây giờ bình thường mà
-Làm như là cô hiểu lắm vậy?
-Tuy tôi là normal, nhưng tôi là người sống cởi mở lắm. Tôi k quan trọng về vấn đề giới tính đâu
-Nói thì nghe hay lắm, thử đụng mai mốt con cô là les, coi cô thế nào
-Sao anh nói chuyện ra là như muốn móc họng người ta vậy. K thể nói dễ nghe được sao
-Tôi là thế đó, thích thì nghe k thì lấy bông gòn bịch lỗ tai lại
-Hứ...

Một lúc sau...

-Wo thơm quá à
-Ngon k?
-Uhm, anh nấu ngon quá. Thật thật lâu rồi tôi mới được ăn món này
-Ăn nhiều vào đi
-Anh nấu ngon như vậy từ nay anh chỉ tôi nấu đi. Tôi sẽ nấu cho anh ăn
-Cô có làm được k
-Được mà, thầy giáo giỏi thì sẽ có học trò giỏi
-Uhm, để coi mới biết