Đi Chơi

Kể từ hôm đó, tôi đã trở thành thầy giáo dậy nấu ăn của cô ta. Tôi chỉ cô ấy nấu ăn k phải vì tôi muốn giúp con nhỏ đó, đơn giản là tôi k muốn mỗi ngày lại cứ ăn một mặm, hai ngọt, ba đắng. Trình độ nấu ăn của cô ta cũng đã khá nhiều. Cô ấy thì cũng có vẻ hứng thú với nấu ăn. Chắc là có duy truyền từ mẹ cô ta chăng. Mới đây mà con nhỏ này đã ở nhà tôi hơn một tháng. Ngoài việc ở nhà nấu ăn cho tôi, cô ấy còn hay đến Icy chơi. Cứ cuối tuần là bắt tôi chở đến đó, cô ta nói từ nhỏ đến lớn k bao giờ được đi đến mấy chỗ này. Và còn k thể có được một cuộc sống bình thường như bao đứa bạn cùng trang lứa. Tôi nghĩ chắc con nhỏ này đã phải chịu nhiều khổ cực, khi chỉ mới nhỏ tuổi đã phải làm vợ bé của người ta. Hôm trước cô ấy đã phát hiện ra bí mật của tôi. Cô ta dùng computer và đã thấy những câu truyện mà tôi tự viết. Cô ấy đã mở ra đọc. Mới đầu khi nghe cô ta nói lại, tôi rất bực mình, nhưng rồi cô ấy nói là văn chương của tôi cứ sao, k đúng văn học, nhất là sai chính tả nhiều quá. Nghĩ lại con nhỏ này nói rất đúng.

-Hồi xưa anh học đến lớp mấy?
-Lớp 5
-Hèn gì là vậy, từ nay tôi sẽ dậy học cho anh
-Dậy cái gì?
-Văn học

Tôi đã muốn đi học lâu rồi mà lại thấy kỳ kỳ, lớn thế này mà đi học văn học cấp 1 nên tôi cũng k đi. Giờ có con nhỏ này dậy cũng tốt. Cô ta còn nói những câu truyện tôi viết rất có ý, nội dung rất hay, sâu sắc, và ấn tượng, chỉ là về phần văn học thì quá tệ. Mà điều làm tôi mắc cười nhất là cô ta nói sau này cô ấy sẽ dựng phim cho tác phẩm của tôi. Đặc biệt là cô ta sẽ là nhân vật chính, và còn bảo đảm là sẽ rất nổi tiếng và ăn khách nữa chứ. Tôi k biết cô ta có bị gì k, mở miệng ra nói mà thấy dễ dàng ghê. Thích là có thể dựng phim được sao, với lại cô ta tưởng mình là diễn viên nổi tiếng hay sao mà đòi vào vai chính, cho dù nhìn thì cô ấy cũng đẹp thật nhưng cô ta làm gì biết diễn xuất chứ.

Hôm nay có hẹn với con nhỏ đó là sẽ dẫn cô ấy đi chơi, nên tôi tranh thủ về nhà sớm. Vừa chạy vào building thì nghe tiếng bốp còi...

-Anh An!
-Bảo Lâm hả!
-Em mới đến Icy thì mỗi người nói anh đã về
-Em kiếm anh có chuyện gì sao
-Anh đi cùng em được k?
-Bây giờ hả em!
-Uhm, được k anh?
-(Lỡ hẹn với con nhỏ kia rồi, mà đi một chút chắc là k sao đâu) Em muốn đi đâu?
-Em muốn đi chơi game

Chúng tôi lại đến Parkson Hùng Vương. Hai đứa phá muốn sập tiệm của người ta luôn. Chơi đã rồi ngồi ăn uống...

-Anh An
-Hả!
-Có biết là một tháng rồi anh k liên lạc với em k
-Anh...đâu biết liên lạc với em thế nào
-Uhm, đúng rồi em cũng k có số dt của anh. Vậy đưa dt anh đây cho em

Bảo Lâm cầm lấy dt tôi bấm lưu số vào máy...

-Anh có số của em rồi đó. Nhớ là phải dt cho em
-Uhm, mà dạo này em thế nào?
-Dạo này nhà em cứ rối tung hết. Ai cũng quýt lên để tìm chị họ của em. Mỗi người ai cũng lo lắng cho chị ấy lắm. Anh biết diễn viên Hoàng Bảo Nghi chứ, chị ấy là con gái duy nhất của bác hai em
-Anh cũng k rành lắm, mà anh có nghe mấy đứa nhóc ở tiệm bàn tán
-Chị ấy cứ như bóc hơi vậy. K một ai có thể tìm ra được, bác em đã cử gần 1000 người tìm mà cũng vô ích. Gia đình em sợ là chị ấy bị bất chắt gì
-Nhà em có đến nơi mà cô ấy hay xuất hiện k?
-Có, đã đến mỗi nơi. Thậm chí bác em còn cho người ra nước ngoài kiếm nữa
-Chị em thích nhất là gì?
-Chị ấy hả! Thích nhất là ăn kem, làm đẹp, mua sắp, và du lịch
-Em biết ở tp này, tiệm kem nào là ngon nhất k?
-Dạ biết
-Vậy thì hãy nói với bác em cử vài người đến đó thử. Anh tin là sẽ có một ngày k xa cô ấy sẽ đến đó
-Uhm, có gì em sẽ nói lại với bác

Lo đi chơi với Bảo Lâm mà tôi quên mất cuộc hẹn với con nhỏ ở nhà. Hai chúng tôi đi chơi đến 8 giờ tối mới về. Vừa bước vào nhà thì tôi mới chợt nhớ ra cuộc hẹn. Chắc con nhỏ đó sẽ k tha cho tôi đâu. Bước vào nhà nảy giờ mà k thấy cô ta đâu. Mà có lỡ hẹn thì cô ấy cũng có thể dt nhắc mà, nhưng cả hôm nay k thấy cuộc gọi nào. Chắc là giận lắm đây. Tôi mở cửa phòng thì thấy cô ta đang nằm đấp mềm. Tôi lay lay cô ấy.

-Ê...
-K phản ứng

-Cũng k phản ứng
-Bộ giận tôi lắm sao mà chẳng thèm trả lời
-Cũng k trả lời luôn

Tôi bực mình kéo cái mền từ người cô ta ra. Con nhỏ đó vẫn nằm bất động, nhìn giống như đang mê mang vậy. Tôi để nhẹ tay lên trán cô ấy.

-Trời! Sao lại nóng thế này. Cô sao rồi?

Tôi chạy vội ra ngoài kiếm thuốc, lấy khăn lạnh đấp lên trán cho cô ấy hạ nhiệt. Tôi ngồi bên cạnh, trong mê mang cô ta cứ gọi mãi.

-Mẹ ơi...mẹ ơi...

Con nhỏ này bị như vậy sao mà tôi lại cảm thấy thương cô ta đến thế và còn thấy có lỗi nữa. Nếu tôi về sớm thì cô ấy đã được uống thuốc sớm, vậy mà tôi lại quá vô tâm đi chơi với Bảo Lâm bỏ cô ta ở nhà một mình. Nếu con nhỏ này mà có bị gì chắc tôi sẽ k tha thứ cho mình đâu.

Về phần Bảo Lâm sau khi về đến nhà...

-Con mới đi đâu về đó?
-Ủa! Ba chưa ngủ sao?
-Ngồi xuống đây nói chuyện với ba một chút
-Dạ (Bảo Lâm ngồi xuống sofa)
-Bảo Lâm, con cũng biết gia đình của chúng ta chỉ có con và Bảo Nghi. Nhưng hiện tại Bảo Nghi đã mất tích, có thể sau này con sẽ là người thừa kế duy nhất của gia tộc ta
-K đâu ba, chị Bảo Nghi sẽ k bị gì hết. Chị ấy sẽ về mà
-(Ông Chánh biết là Bảo Lâm rất thương Bảo Nghi nên ổng cũng k nói thêm về điều đó nhưng trong lòng ổng thầm mong Bảo Nghi sẽ k bao giờ trở về nữa) Ba k muốn con đến cái quán kia nữa
-Ba cho người theo dõi con
-K phải theo dõi mà là bảo vệ con. Ba k muốn con gái của ba bị bất cứ tổn hại nào
-Nhưng con k thích như thế
-Ba k thích con qua lại với những người ở đó. Mặc dù gia đình thằng nhóc Đăng Khoa đó cũng là nhà có tiếng tâm nhưng mà họ vẫn còn quá xa để so sánh với chúng ta
-Con và Đăng Khoa chỉ là bạn mà
-Vậy con cái người tên Gia An thì sao
-Con...
-Hắn ta chỉ là một nhân viên nghèo. Nuôi bản thân còn chưa được làm sao mà có thể chăm sóc được cho con
-Con yêu anh ấy k phải vì điều đó. Anh ấy là một người tốt và con cảm thấy rất vui mỗi khi được ở bên cạnh anh ấy
-K bao giờ ba chấp nhận điều đó. Con hãy nghe đây, từ nay trở đi con k được gặp lại người đó nữa. Nếu ba mà biết được con gặp lại hắn ta, ba sẽ bắt nó biến mất ở đất sài thành này
-Ba thật là quá đáng mà, sao ba lại ngang ngược như thế
-Ba đã quyết định rồi, con hãy hiểu là ba làm tất cả là vì con
-(Bảo Lâm vừa khóc vừa nói) Vì con sao, vì con mà lại k cho con ở bên cạnh người con yêu. Như thế là vì con sao ba?

Bảo Lâm ôm mặt khóc và chạy lên lầu...

Khi Bảo Lâm chạy lên lầu thì ông Chánh kêu người phụ tá...

-Anh phúc
-Dạ lão gia
-Mỗi chuyện thế nào rồi?
-Dạ! hơn cả tháng nay chủ tịch vẫn bận rộn để tìm kiếm tiểu thư Bảo Nghi nên chúng ta cũng đã nhân cơ hội này mua lại được 10% cổ phần của các cổ đông khác. Bây giờ chúng ta có tổng cộng 30% cổ phần, tính luôn phần của cô Bảo Lâm là 35%. 5% hiện rãi rác cho các cổ đông khác. Chủ tịch có 40% và cô Bảo Nghi có 20%.
-Ba ta thật k công bằng mà. Từ nhỏ đã thương Bảo Nghi nhất. Đến khi mất cũng cho nó hết toàn bộ cổ phần chỉ để cho Bảo Lâm có 5%. Vậy thì anh hãy cố gắng mua lại hết 5% còn lại. Thì khi đó ta và anh hai sẽ bằng cổ phần. Nếu như Bảo Nghi k quay lại nữa thì chắc chắn 20% kia sẽ là do Bảo Lâm thừa hưởng vì trong bản duy trúc đã liệt kê chỉ có Bảo Nghi và Bảo Lam mới được quyền thừa hưởng tài sản của ba ta
-Dạ! lão gia

Đêm qua con nhỏ này cứ mê sản gọi mãi “mẹ ơi, mẹ ơi”. Trong lúc tôi đang ngủ say thì cô ấy đã thức. Tự vì đêm qua cô ta cứ kêu lạnh, nên tôi đã nằm xuống bên cạnh và ôm lấy cô ấy vào lòng.

-Gia An
-(Tôi mở mắt ra) Cô tỉnh rồi hả!
-Bỏ tôi ra, anh ôm chặt quá
-Ơ, tôi k có cố ý, tự hôm qua cô kêu lạnh nên tôi...
-Uhm, nhưng mà chặt quá
-Uhm (Tôi bỏ tay ra và ngồi dậy, đưa tay lên trán cô ấy) Cô thấy thế nào rồi?
-(Cô ấy nói trong giọng nhõng nhẽo) Vẫn còn đau đầu
-Uhm, để tôi nấu cháo cho cô ăn rồi uống thuốc ha
-K muốn đâu
-Nhưng phải uống thuốc mới hết chứ
-Uống thuốc rồi có được ăn kem k?
-Hả! Đang bệnh mà ăn kem gì
-Mỗi lần bị bệnh ba đều mua kem cho tôi ăn
-Uhm, vậy thì ăn và uống thuốc xong đi ăn kem
-Hihi, phải ăn kem ở tiệm ngon nhất tp
-Ok, dậy đi
-Vậy anh k đi làm sao?
-Hôm nay xin nghỉ dẫn cô đi ăn kem và hôm qua hẹn đi chơi nữa
-Đúng rồi, hôm qua anh đi đâu mà tôi chờ hoài cũng k thấy về
-Ơ...cái đó. Thôi đừng nhắc nữa, giờ đi nha (Tôi thấy có lỗi quá, nếu mà nói đi chơi với Bảo Lâm đến quên cả cô ta, chắc con nhỏ này sẽ giận lắm)

Ở quán kem...

-Ăn 2 ly được k?
-Sao ham ăn quá vậy
-Tôi thích ăn kem mà
-Ăn một ly thôi
-Đồ keo kiệt
-Kem ở đây mắc lắm, lấy tiền đâu ra mà trả
-Lúc trước tôi mà đi ăn thì nguyên tiệm này đều được bao hết
-Bộ tên đại ca đó giàu lắm sao?
-Hihi, đại ca cái đầu anh, anh đúng ngốc cả tôi cũng k biết
-Dẫn cô đi ăn mà còn chửi tôi ngốc hả
-Hihi, mà đi ăn thế này vui hơn, có nhiều người ngồi ăn giống mình. Lúc trước người ta chỉ ngồi nhìn tôi rồi chụp hình chứ có ai lại được gần
-Cô làm như cô là người nổi tiếng lắm vậy. Cũng là vợ bé của người ta thôi
-Anh bỏ ngay cái từ đó đi, tôi k muốn nghe đâu
-Ơ...thì thôi, vậy cũng khó chịu

Ăn kem xong chúng tôi đi xem phim. Mà con nhỏ này ngộ lắm, sợ ma mà còn đòi đi xem phim ma. Coi kiểu gì mà cứ núp núp sau lưng tôi. Nhìn cô ta mà tôi mắc cười dễ sợ.

-Gia An chúng ta đi shopping nha
-Thôi k đi
-Anh sợ tốn tiền phải k. Tôi chỉ ngắm thôi, k mua được chưa
-Uh

Con nhỏ này đúng là dân sành điệu thiệt bước vào toàn là tiệm đồ hiệu thứ thiệt, nào là LV, Chanel, Bebe, và Hermes. Chắc là hồi xưa cô ta là khách VIP của mấy tiệm này quá. Cô ta thấy quần áo là vui mừng thấy sợ. Bỏ lại tôi ngồi một chỗ còn cô ấy đứng lựa đồ, nhìn giống vệ sĩ bên cạnh thiên kim tiểu thư quá.

-Gia An, cái này đẹp k
-Uhm (Tôi mệt quá trả lời cho có)
-Vậy anh mua cho tôi nha
-Hả!
-Mua đi, k có mắc đâu. Coi như anh đền bù cho tôi vì hôm qua thất hẹn
-(Con nhỏ này biết đụng đến điểm yếu của tôi ghê, biết tôi thấy có lỗi nên cô ta thế mà) Bao nhiêu?
-800
-Vậy mà rẻ hả!
-Mua đi nha, có 800 mà anh cũng keo với tôi sao
-(Gần 1/3 tiền lương một tháng của tôi đấy. Chắc bấm bụng mua cho con nhỏ này quá) Lần này thôi mai mốt k mua nữa đâu
-Ok

Tôi móc bốp ra đưa cho cô ấy 800...

-Hả!
-Đưa tiền rồi đi tính đi
-Tôi nói 800 đô mà
-Cái gì? Cái này mà 800 đồ hả!
-Uhm, vậy là rẻ rồi đó
-Cô nghĩ tôi là triệu phú hả! Cô có biết là cái áo đầm này bằng tiền lương 5 tháng của tôi k
-Anh làm một tháng bao nhiêu?
-3 triệu
-Hả! 1 tháng chỉ có 3 triệu, sao mà đủ xài. Một ngày tôi xài gấp mấy chục lần thế
-Cô nghĩ cô còn được như trước kia sao mà xài kiểu đó
-Vậy thôi k mua, sẵng bay giờ cũng k ai ngắm
-Trả lại cho người ta đi rồi về

Trên đường...

-Gia An này! Anh làm ít tiền vậy sao mà đủ xài
-Thì xài tiết kiệm, một tháng tính hết tất cả tôi chỉ xài có 2 trieu rưỡi à. Cũng may đi xe đạp nên k tốn tiền xăng
-Vậy là kể từ khi có tôi anh tốn tiền nhiều lắm đúng k?
-Cô cũng biết nữa hả! Hôm nay đi chơi có một chút mà đã tốn hết 500
-Gia An...
-Hả!
-Sao anh tốt với tôi quá vậy. Chúng ta đâu có quen biết gì đâu. Vậy mà anh lại cứu tôi và còn cho tôi ở nhà anh nữa
-Cho cô ở nhà làm oshin mà
-Hihi...có ai mướn oshin giống anh k. Mà anh đừng lo sau này tôi nhất định sẽ đền đáp lại cho anh
-Đền đáp cái gì?
-Đến lúc đó thì anh biết
-Đừng có bắt tôi cưới cô làm vợ nha
-Anh mơ đi, anh tu 8 kiếp cũng k được nữa. Với lại anh còn là con gái mà

K biết sao nghe xong câu này tôi thấy buồn sao sao đó...

-Gia An nè!
-Hả!
-Từ nay tôi sẽ k xài phung phí nữa. Tôi sẽ tiết kiệm cho anh, nhưng một tháng anh dẫn tôi đi ăn kem một lần nha
-An ở chỗ đó đó hả!
-Uhm, được k?
-Ok
-Mà giờ tôi đi làm phụ anh nha
-Cô đi làm sao. Mà làm cái gì? Với lại cô đâu thể lộ mặt
-Uhm, cũng đúng
-Hồi xưa cô làm nghề gì?
-Tôi hả! Đi ca hát, biểu diễn
-Vậy là đi làm ca sỹ trong mấy vũ trường nên mới quen được tên đại ca đó hả
-Khùng quá đi...k thích nói mấy chuyện đó mà. Đại ca cái đầu anh thì có
-Tự nhiện chửi cái đầu tôi
-Anh đó! Sao tôi thấy anh nói chuyện cứ sao. Hình như là bị ngọng, nói tiếng việt k được chuẩn, giống như mấy cái người sống ở nước ngoài lâu năm vậy
-Khùng sao, người ta nói tiếng việt vậy mà kêu k chuẩn
-Chắc tại anh mới học đến lớp 5, nên mới thế. Mà bài tập hôm trước tôi đưa, anh làm chưa?
-Làm rồi, chút nữa về cô giáo kiểm tra
-Ok, làm sai là bị đánh đòn
-Mơ hả, k có chuyện đó đâu
-Giờ anh có muốn nghe tôi hát k?
-Uhm, hát đi

...
Giọng hát của con nhỏ này hay thiệt, rất trong và cao. Cô ta nói k sai mà, làm ca sỹ thiệt. Hát cứ như là người chuyên nghiệp, nếu mà con nhỏ này đi thi Việt nam Idol, chắc sẽ lọt vào vòng trong…