[ Đệ nhị chương]



Ngày hôm sau tỉnh lại, bên cạnh không còn một bóng người, thật sự là mộng sao?

Tiếu Khuynh Thành vội vàng tìm kiếm hơi thở của Cửu Phong, không thu hoạch được gì, trong lòng đột nhiên trống rỗng. Phải rồi, Đoạn Cửu Phong làm sao lại đến đây? Nàng hận còn không đủ, như thế nào sẽ đến chứ. Cho dù nàng có thật sự tới, cũng sẽ không lưu lại một tia dấu vết, bởi vì nàng chính là Hắc tướng quân Đoạn Cửu Phong ! Xuất thần nhập quỷ, vô ảnh vô tung.

Tiếu Khuynh Thành mất mác ngồi dậy, đột nhiên cảm thấy toàn thân mỏi đau, vén áo lên thấy cổ tay chằng chịt những lằn đỏ. Là dấu vết của nàng!. Tiếu Khuynh Thành vui sướng như điên, nàng hôn lên vệt hồng trên cổ tay, thật lâu không muốn rời…

“Tiểu thư, đã đến giờ”, thị nữ lại ở ngoài gõ cửa.

“Biết”. Tiếu Khuynh Thành có chút bực bội, những lúc nàng suy nghĩ đến Cửu Phong, không thích bị ai quấy rầy.

Lại là một ngày bôn ba, khi xuống xe nghỉ ở dịch trạm, nàng nhịn không được ngẩng đầu nhìn không trung không một gợn mây, lác đác mấy ngôi sao, chỉ có vầng trăng tròn thực viên mãn, nhưng tựa hồ vẫn không sáng rọi được như ở Huyền Nhạc quê nhà.

“Cử đầu vọng minh nguyệt, đê đầu tư cố hương”, có lẽ đúng thế thật, Tiếu Khuynh Thành hơi hơi cười, cúi đầu đi vào…

Ngày mai, nàng sẽ tới bên người nam nhân kia, trở thành nữ nhân của hắn. Có vô số khó khăn cùng khuất nhục đang chờ nàng, sợ hãi sao?.

Tâm đã chết, còn gì để sợ?.

Nếu hỏi nàng trong lòng còn gì vướng bận, như vậy trên thế giới này chỉ còn một người đáng giá như vậy, Đoạn Cửu Phong, người duy nhất nàng yêu. Cửu Phong là giấc mộng của nàng, vĩnh viễn là giấc mộng không thành đẹp đẽ nhất. Nàng hi vọng, Cửu Phong có thể nhớ nàng mãi mãi…

“Hoàng thượng đã đem Thập nhị Công chúa gả cho ta”. Bên tai nàng vẫn quanh quẩn lời của Cửu Phong. Nàng đau lòng muốn chết, nhưng vẫn phải phản ứng như không hề hay biết. Nàng là một con rối, một con rối thực thụ, không thể tự do yêu người, không thể tự do nói rõ tâm ý, thậm chí ở trước mặt người mình yêu nhất, nàng cũng phải vờ như không cần, lãnh khốc vô tình.

Nàng thật sự rất muốn rời đi, cùng Cửu Phong lưu lạc bốn biển là nhà, khoái hoạt trong thế giới của hai người. Nhưng nếu làm như vậy, nàng không chỉ hại Cửu Phong mà còn hại cả gia tộc, hại cả quốc gia.

Nếu nàng chết thì sao? Chết liền giải thoát tất cả. Nhưng Cửu Phong sẽ không tha thứ, sẽ hận nàng cả đời.

Nhưng hiện tại thì sao? Cửu Phong đã hận nàng rồi, có cái gì khác nhau đâu?.

Nàng càng nghĩ càng đau đầu, mệt mỏi nhắm mắt lại, không muốn nghĩ nữa. Ngày mai, ngày mai sắp đến…

Lại tỉnh dậy, nàng đột nhiên cảm thấy có chút dị thường. Dùng sức mở mắt, như thế nào cũng không mở ra được. Sao lại thế này?. Thân thể nảy lên một cái, nảy lên một cái, giống như đang ở trên xe ngựa. Ngày hôm qua mình đã vào dịch trạm nghỉ ngơi, như thế nào lại ở trên xe ngựa?. Thị nữ cũng chưa tới đánh thức, còn chưa có rửa mặt, đến tột cùng là làm sao?.

Nàng đột nhiên có dự cảm không lành. Bàn tay sờ soạng lên mặt, thì ra mắt nàng bị người dùng khăn bịt kín. Giật mạnh tấm vải xuống, ánh sáng mãnh liệt ào tới làm nàng có chút không thể thích ứng…

“Nơi này là?” nàng giãy dụa hỏi, rèm cửa bị xốc lên, một người nam nhân mang vẻ mặt cương nghị, uy vũ dũng mãnh với hơi thở của sa trường tiến vào.

“Ngươi là..?” nàng cảm thấy người trước mặt có vẻ quen thuộc, nhưng vẫn chưa nghĩ ra là ai.

“Tiếu tiểu thư, đã mạo phạm. Tại hạ là Khổng Nhâm Phi”.

“A, là ngươi!”. Nàng nhớ được rồi, Khổng Nhâm Phi, được mệnh danh Đột kích phi ưng – Phi tướng quân!. Cánh tay phải đắc lực của Hắc tướng quân Đoạn Cửu Phong.

“Sao ngươi lại ở chỗ này?. Ta…ta…rốt cuộc là thế nào?”, nàng gấp gáp hỏi dồn.

“Tại hạ vâng mệnh Đoạn tướng quân, thỉnh Tiếu tiểu thư không cần kinh hoảng.”

“Cửu, nàng ở nơi nào? Ta phải xuống xe, ta muốn gặp nàng!”.

“Đoạn tướng quân đều có an bài, thỉnh Tiếu tiểu thư không cần khó xử tại hạ”. Nói xong, Khổng Nhâm Phi hạ rèm che xuống, ra sức đánh xe chạy thật nhanh.

“Không! Để cho ta đi gặp nàng!”, Tiếu Khuynh Thành dùng sức toàn lực muốn xông ra ngoài, nhưng Khổng Nhâm Phi đã giữ chặt cửa xe, nàng đánh thế nào cũng không mở…

-----------

Giờ phút này, đội ngũ đưa dâu đã tiến vào Chương Thành. Nhân dân toàn thành đều đứng ở ngã tư đường hoan nghênh hoàng hậu tương lai của bọn họ, nhưng thật sự thì người ta chỉ muốn nhìn thấy nữ tử được đồn đãi cười khuynh thành khuynh quốc mà thôi…

Đoàn người chậm rãi đi vào hoàng cung, tân nương mặc hỉ bào lộng lẫy, cúi đầu bước từng bước, nhờ thị nữ đỡ tay dẫn lên phía trước.

Trong đại điện rộng lớn, tân nương lẳng lặng đứng…

“Lớn mật, thấy quốc vương còn không mau quỳ!”, một võ tướng quát to.

“Trừ thiên địa cùng cha mẹ, không có người đáng để ta quỳ”, thanh âm kiên định mà lạnh như băng…

“Lớn mật!”, có võ tướng đang muốn tiến lên, lại bị quốc vương trong đại điện ra dấu dừng lại…

“Ngươi chính là Tiếu Khuynh Thành?”, Vương từ ngai vàng bước xuống hỏi…

“Phải”.

“Xoạt ~”, khăn trùm đầu bị hất tung. Một khuôn mặt thanh tú mà cương nghị xuất hiện, ánh mắt ẩn chứa hào quang thần bí khó lường.

“Quả nhiên tuyệt sắc”, Vương gật đầu, “Bất quá cũng không khoa trương đến mức như trong truyền thuyết”. Đột nhiên, Vương bắt lấy cổ tay của nàng, “Ngươi không phải là Tiếu Khuynh Thành !”.

Nàng sửng sốt một chút, lập tức lộ ra một tia âm lãnh tươi cười, “Làm sao ngươi biết?”.
“Trên tay có vết chai hình dạng như vậy, trừ bỏ là người luyện võ, một nữ tử nhu nhược làm sao lại có?”.

“A, xem ra ta đã coi nhẹ ngươi”, Đoạn Cửu Phong đột nhiên cảm thấy thật thoải mái.

“Ngươi có biết làm như vậy sẽ gặp hậu quả thế nào không?”, Vương cười lạnh nói...

“Lần này ta đến đây, đã không tính toán có thể trở về”.

“Vậy sao?” Vương vừa cười, “Thật tốt, Cửu Phong, ta nghĩ ngươi thật lâu”.

Đoạn Cửu Phong sắc mặt đại biến, “Ngươi làm sao biết….”

“A, trẫm là người duy nhất ở chiến trường gặp qua bộ mặt thực của ngươi mà còn sống sót đến nay”.

Đồng tử trong mắt Đoạn Cửu Phong mở to,“ Hóa ra bảy năm trước người kia chính là ngươi!”.

“Phải, khi đó trẫm chỉ là một cái Nhị hoàng tử nhỏ bé. Nhưng hiện tại, trẫm là Vương của đế quốc cường đại này. Tất cả đều là của trẫm. Không có cái gì trẫm muốn mà không đạt tới, kể cả ngươi ! Ha ha ha ha!”.

“Ngươi đã sớm biết tất cả…”.

“Đúng, trẫm biết ngươi không thể bỏ nàng ta, trẫm biết ngươi sẽ tự động đưa thân đến tận cửa!”.

“Hỗn trướng!”, Đoạn Cửu Phong hai mắt đỏ sọc, trên đại điện binh khí tựa hồ đều phát ra thanh âm u u, hung hăng muốn động. Nữ tử này chính là Thị huyết Hắc tướng quân, cái danh hào đã khiến người ta phải kinh hồn bạt vía.

“Đại vương cẩn thận!”, bọn thị vệ kinh hoàng la lên…

Vương chỉ nhẹ nhàng cười, không nói gì, không trốn tránh. Đoạn Cửu Phong rút ra nhuyễn kiếm giấu ở đai lưng, đâm thẳng tới.

“Đại vương!”, quần thần hoảng sợ kêu thét…

“Phập ~” thanh âm của kiếm xuyên vào thân thể…

“Ngươi, ngươi không trốn…?”, Đoạn Cửu Phong muốn dừng kiếm nhưng đã quá muộn…

“Có thể vì ngươi, chết vẫn chưa đủ”, hắn mỉm cười, thân thể chậm rãi ngả về phía sau. Trong vở hí kịch của âm mưu quyền thế, yêu hận phù hoa này, vai diễn của hắn vĩnh viễn sẽ không còn xuất hiện nữa….

“Giết chết ả ta, thứ ma đầu bất nam bất nữ!”. Quần thần tướng sĩ thét chói tai rít gào.

Đoạn Cửu Phong nhắm mắt lại, trong chốc lát xảy ra quá nhiều thứ, nàng đột nhiên không biết nên làm như thế nào. Nên hận hắn sao? Vẫn là tha thứ hắn?. Nàng không muốn nghĩ nữa, chỉ lẳng lặng, lẳng lặng…Nàng dường như thấy người đó mỉm cười, đẹp là thế, ấm là thế. Tiếu Khuynh Thành, cười khuynh thành. Thật sự danh bất hư truyền. Từ nay sẽ không còn nhìn được nữa…

Nàng nghe thấy tiếng của vô số mũi tên đang lao tới, loại thanh âm này không hề xa lạ, trước kia mỗi ngày nàng đều làm bạn với nó…

Thật muốn gặp lại nàng, muốn nghe giọng nói của nàng, muốn… muốn....

Đoạn Cửu Phong ngã xuống, giống như bình thường ngủ say, còn giống như sẽ tỉnh lại.

Nàng còn có thể tỉnh lại nữa không, không ai biết. Đoạn Cửu Phong đi rồi, Thị huyết Hắc tướng quân đã trở thành một truyền thuyết vĩnh viễn lưu xuống…

--------------

Ni cô am, một nữ tử có khuôn mặt tuyệt đẹp đang ngồi trước Phật tượng.

“Tuyệt Tâm sư tỷ giỏi thật a. Mỗi ngày đều ngồi bất động những hai canh giờ”, một tiểu ni cô chừng hơn mười tuổi ghé vào cửa nhẹ giọng nói.

“Nghe sư phụ nói, Tuyệt Tâm sư tỷ tuy quy y cửa Phật, nhưng trong lòng nàng vẫn lưu giữ một người”, một tiểu ni cô lớn hơn chút xíu trả lời.

“Trong lòng làm sao chứa được người? Tuyệt Tâm sư tỷ có thể biến thật to sao?”.

“Đứa ngốc, không phải có một người thật sự”.

“Ngươi không phải nói là giữ một người sao?”.

“Ai nha, sao ngươi khờ quá vậy!. Quên đi, không nói với ngươi nữa!”.

“Ai, Tam sư tỷ, đợi ta với ~”.

Nữ tử bị xưng là Tuyệt Tâm sư tỷ ngẩng đầu lên, ánh mắt trong suốt.

“Đã muốn năm năm”, nàng như đang nói chuyện với người nào đó, “Cửu, ta rất muốn ngươi”.

“Ta cũng nhớ ngươi”, gió nhẹ nhàng thổi tới, vi vút ở trên mặt, vương vấn tận đáy lòng…