“Na tỷ, Cổ Khuynh vì sao lại hôn mình? ” Đằng Tử An đã suy nghĩ một đêm, khóe mắt còn có quần thâm, nàng nhớ lại lúc Cổ Khuynh cường hôn mình đại não liền phấn khích lên, cảm thấy đó là chuyện không thể tưởng tượng nổi, mặt Cổ Khuynh gần như vậy, lại gần trong lòng có chút bối rối.

“Cái gì? Cổ Khuynh hôn cậu?” Lưu Na tưởng tượng một trăm lần, vẫn là tưởng tượng không ra cảnh Cổ Khuynh chủ động hôn, lúc ấy nhìn bộ dạng vạn năm thụ của Đằng Tử An, đột nhiên nhớ lại một chút, hèn chi lúc trước cảm thấy hai người có chút mờ ám, có điều Đằng Tử An luôn giả bộ đáng thương.

“Cậu nói đây là tại sao vậy chứ?” Đằng Tử An nghi ngờ hỏi .

“Đối với cậu có tình ý!” Lưu Na xem thường đích nghĩ đến nàng còn tưởng rằng mắt thẩm mĩ của Cổ Khuynh rất cao, không nghĩ tới, lại vụng về như vậy, thích loại người như Đằng Tử An, Đằng Tử An tặc quỷ .

Nhớ năm đó lý do Đằng Tử An chia tay với bạn trai, Lưu Na cười không ngừng.

Đằng Tử An có hai bạn trai, một bị Đằng Tử An bỏ rơi một bỏ rơi Đằng Tử An.

Lý do bỏ rơi Đằng Tử An là:“Anh tìm bạn gái, không phải tìm trẻ con.” Đằng Tử An rất lệ thuộc vào người khác, sau lần đó, có thay đổi, nhưng mà từ trong xương vẫn thích lệ thuộc vào người khác.

Đằng Tử An bỏ rơi người ta với lý do:“Em tìm bạn trai, không phải là tìm trẻ con.” Lúc ấy Lưu Na cũng ở tại chỗ, Lưu Na cười đến đau cả bụng, nam nhân kia mặc dù có chút hơn người, nhưng còn chưa trưởng thành.

“Có sao? Một chút dấu hiệu báo trước cũng không có…” Đằng Tử An vô cùng hoài nghi lời của Lưu Na, nàng biết Cổ Khuynh không ghét mình, nhưng mà khoảng cách có chút xa .

“Đằng Tử An, cậu hãy thành thật mà nói, có phải cậu đã thầm mến người ta đã lâu rồi hay không?” Thật ra nàng cảm thấy trong lòng Đằng Tử An có phần sâu nặng, giở trò lạt mềm buộc chặt, xem ra buộc được Cổ Khuynh rồi.

Đằng Tử An bị ca ca người ta bỏ, sau đó đi bỏ rơi đệ đệ người ta, còn với lý do giống nhau, cho nên, Lưu Na có lý do để nghi ngờ Đằng Tử An.

“Mỹ nữ đẹp như vậy, nhìn vài lần không phải là bình thường sao?” Đằng Tử An theo lý nói .

“Thầm mến thì cứ nói thẳng đi, cứ quanh co như vậy, cậu sợ thất bại a!” Nàng vẫn biết Đằng Tử An là người bên ngoài nhiệt bên trong lạnh, thoạt nhìn Đằng Tử An đối với người nào cũng rất lệ thuộc, đối với ai cũng quá nhiệt trình, thật ra trong lòng rất lạnh, có lẽ Cổ Khuynh trái ngược với Đằng Tử An, là trong nóng ngoài lạnh, đối với người nào cũng lãnh đạm, nếu là gặp đúng người, đoán chừng chính là một ngọn núi lửa.

Đột nhiên Lưu Na cảm thấy sợ Cổ Khuynh đấu không lại Đằng Tử An, nàng nhớ Đằng Tử An đối với mình luôn chu đáo, luôn rất kiên nhẫn.

“Na tỷ, cũng đã nhiều năm như vậy, chừng nào cậu mới có thể thấy thật ra mình rất ngay thẳng, mỗi lần bị cậu nhìn như vậy, mình cảm thấy ruột mình dài hơn mười thước…” Đằng Tử An không vui nói .

“Cậu không phải là tới nói cho mình biết, cậu cùng Cổ Khuynh có hi vọng không phải sao, nhìn bộ dạng tiểu nhân đắc ý của cậu, khóe mắt cũng ôm lấy lông mi …”

Đằng Tử An có chút hối hận nói cho Lưu Na biết, thật ra, không cần suy nghĩ cũng biết, hình tượng của mình ở trong mắt Lưu Na, nhất định là một cái ruột dài có thể thắt lại. Có điều nàng đến chỗ ở của Cổ Khuynh, đúng là có mưu tính trước, điều này Đằng Tử An không phủ nhận .

Ngay từ đầu, Đằng Tử An đối với Cổ Khuynh có nhiều hiếu kỳ cùng yêu thích, khi mình quá chú ý đến một người, rất dễ dàng đem mình che khuất đi.

Chính là rất nhiều thứ, chỉ có thể theo duyên số, Đằng Tử An rất tin những thứ này, nhiều năm nhìn chăm chú Cổ Khuynh như vậy, nàng không biết Cổ Khuynh sẽ chú ý đến mình, nhưng nàng luôn có quyết tâm hơn người khác. Ngoài ra, Đằng Tử An rất để ý quan sát Cổ Khuynh, cho dù chưa từng nói chuyện nhiều, Đằng Tử An lại có thể hiểu rõ Cổ Khuynh, ít nhất nàng biết Cổ Khuynh thích gì, không thích cái gì. Tuy Đằng Tử An như thế, nhưng cũng không xấu, nếu Cổ Khuynh không thích bị mình làm phiền, Đằng Tử An sẽ ngoan ngoãn mà lui.

Đằng Tử An nói cho Lưu Na biết chẳng qua là muốn xác định Cổ Khuynh có phải có tình cảm với mình hay không, hay chỉ là ảo giác do mình nghĩ ra.

Lúc này, Đằng Tử An cảm giác cuối cùng mình có thể bắt đầu kéo lưới .

Có điều Lưu Na không biết, nếu nàng cùng Cổ Khuynh không có duyên phận, nàng khổ tâm một phen cũng tan thành nước, chẳng qua cảm tạ Ông Trời, nàng cùng Cổ Khuynh có duyên phận.

Cổ Khuynh thấy Đằng Tử An ngồi chồm hổm trên mặt đất, lộ ra bộ mặt con nít, xem ra có chút đáng thương, nhưng vừa nhìn thấy mình, mắt liền sáng long lanh.

“Cổ Khuynh, cô đã trở về, tôi chờ đã lâu…” Vui mừng cùng hơi oán giận nói, Đằng Tử An kéo tay Cổ Khuynh lại, thân thể Cổ Khuynh hơi cứng đờ, nàng chẳng lẽ không biết, lần trước vừa mới hôn, lần này không thể làm những hành động mập mờ như vậy?

“Cô tại sao lại ở đây?” Cổ Khuynh thanh âm rất lạnh, lần trước cường hôn đến nay đã là ngày thứ năm, Cổ Khuynh cho là ngày thứ hai Đằng Tử An sẽ tới hỏi mình, hoặc biến mất vĩnh viễn, nhưng ngày thứ năm lại xuất hiện. Đằng Tử An xuất hiện ở nơi này, chỉ có một khả năng, Cổ Khuynh cảm giác mình có chút thở không thông.

“Cổ Khuynh, tôi nghĩ đã lâu rồi, cô cường hôn tôi, cô phải chịu trách nhiệm với tôi” Đằng Tử An vừa nói vừa đỏ mặt, giống như bị XXOO, rất xấu hổ, Đằng Tử An giống như một hài tử đang xấu hổ, dĩ nhiên cũng vì da mặt Đằng Tử An dày nên chỉ xấu hổ một chút.

Sắc mặt Cổ Khuynh cũng có chút ửng đỏ, nếu Đằng Tử An đem lý do này nói với người khác sẽ không thuyết phục được, dù sao xã hội hiện đại, người nào đem người nào XXOO, cũng không nhất định phải chịu trách nhiệm, nhưng ở nơi này thuyết phục Cổ Khuynh. Không thể không nói, Đằng Tử An quả thật hiểu rõ Cổ Khuynh, ngay từ đầu Đằng Tử An đã cảm thấy Cổ Khuynh giống như trinh nữ cổ đại, dè dặt hiền lành muốn chết, mà cường hôn mình, mình là nữ nhân, vừa dễ thương lại đáng thương, đổ thừa cho nàng, nàng nhất định chạy không thoát.

Cổ Khuynh không trả lời, nhưng mở cửa, để cho Đằng Tử An đi vào, sau khi vào cửa, từ đó về sau Đằng Tử An càng lệ thuộc.

Rất nhanh cái gì cũng biến thành một cặp, Đằng Tử An dần dần bước vào cuộc sống của Cổ Khuynh, thật ra thì Đằng Tử An đến nằm mơ cũng cười trộm. Cổ Khuynh cũng quan sát Đằng Tử An ba năm, Đằng Tử An ra sao, nàng sao lại không biết.

Có lẽ hai người chỉ tìm cái cớ để ở chung một chỗ.

Cổ Khuynh thường cảm thấy mình có phải đang nuôi một con sủng vật hay không, bắt đầu lo lắng, nếu đi làm về muộn, nàng sẽ lo lắng sủng vật ở nhà đói bụng, con sủng vật kia rất lười, thà bị đói bụng, cũng muốn chờ mình về cùng ăn, cho nên, trước kia Cổ Khuynh thường làm thêm giờ, càng ngày càng đúng giờ tan sở về nhà. Sủng vật thích mình cùng nàng chơi đùa, mặc dù mình rất không thích, nhưng sủng vật luôn nghĩ ra những trò quái dị, để mình chơi cùng nàng. Ngoài ra, sủng vật còn thích cọ xát vào mình để cho mặt mình đỏ tới mang tai, sủng vật cũng không xấu, nếu không, chủ nhân cũng không yêu quý sủng vật. Sủng vật còn thích khen người, làm cho người ta yêu thích, thường khen làm cho người ta có chút ngượng ngùng, đặc biệt lúc nàng ăn no. Sủng vật cười trước mặt người khác chỉ là giả bộ, mặc dù người khác không biết, nhưng lúc sủng vật cười trước mặt chủ nhân, thường rất ngốc, thường để cho chủ nhân muốn sờ nàng .

Đương nhiên sủng vật cũng có lúc rất không ngoan, có lúc về nhà rất khuya, lại không nhớ gọi điện thoại, những lúc này, chủ nhân rất tức giận, có điều sủng vật sau khi về nhà, sẽ vẩy đuôi mừng, giả bộ đáng thương, biết rõ sủng vật là giả bộ, lòng chủ nhân vẫn mềm ra. Tuy nhiên bây giờ, sủng vật có thay đổi, bất kể bao nhiêu lần, cũng sẽ nhớ gọi điện thoại. Gần đây sủng vật yêu cầu càng ngày càng quá đáng, thậm chí yêu cầu tắm cho mình, mặc dù nhà người khác nhà thường tắm cho cún, nhưng sủng vật đặc biệt này, làm cho chủ nhân ngượng ngùng . Sủng vật càng ngày càng lệ thuộc vào chủ nhân, ra ngoài gặp xui trở về, hai mắt sủng vật đẫm lệ nhìn mình, giống như cún con bị bỏ rơi, chủ nhân đột nhiên cảm thấy thật đáng yêu .

Nhìn mỹ nhân cổ đại viết thư tay, Đằng Tử An đột nhiên cũng muốn viết một bức -- chủ nhân tâm đắc.

Tuy rằng không biết lệ thuộc vào chủ nhân có phải yêu hay không, nhưng là ta chọn chủ nhân, đã chọn lâu rồi, chẳng qua là chờ đến lúc chủ nhân phát hiện đem ta dẫn về nhà nuôi, cuối cùng cũng đợi được, xâm nhập vào lãnh địa của chủ nhân, bắt đầu hưởng thụ cảm giác được chủ nhân sủng ái.

Chủ nhân nấu ăn rất ngon, cho nên ta thường khen nàng, từ ngữ của ta rất phong phú, nhiệt tình bày tỏ, thường làm cho chủ nhân có chút ngượng ngùng, vẻ mặt rất giống hoa tuyết nở rộ, không biết các ngươi đã thấy hoa tuyết chưa, mặc dù rất lạnh, nhưng xinh đẹp trong sáng làm cho người ta khó thở.

Ta thích dính ở bên người chủ nhân, thân thể chủ nhân lúc đầu sẽ hơi cứng ngắc, ngày càng quen, thậm chí thích ta chủ động đến gần, hắc hắc, chủ nhân biết ta rất lệ thuộc vào nàng, nhưng nàng dường như không biết, thật ra thì nàng cũng dần lệ thuộc vào ta. Núi băng biểu lộ tình cảm vẫn không nhiều lắm, nhưng là ta có thể cảm giác được nàng rất dịu dàng.

Lần đó đi chơi rất vui, cho nên quên không nói với chủ nhân một tiếng, lúc trở về phát hiện chủ nhân một đêm không ngủ đang đợi cửa, ánh mắt lạnh lùng, ta biết nàng đang tức giận, nhưng ta cũng rất vui. Ta biết, từ nay về sau phải trung thành, buổi tối ta từ chối rất nhiều cuộc gọi xã giao, từ chối không hết, cho dù đã trễ, cũng sẽ gọi điện thoại về nhà, ta dường như ở nhà làm sủng vật đã quen rồi

Ta thích cùng thân thể chủ nhân tiếp xúc, bất quá sau lần chủ nhân cường hôn, chủ nhân một chút cũng không có can thiệp vào hứng thú của sủng vật, nhưng mà ta lại có hứng thú đùa giỡn với chủ nhân. Chủ nhân thường bị ta trêu chọc mặt đỏ tới mang tai, ta thường làm bộ dạng vô tội cùng vẻ mặt đáng yêu, khiến chủ nhân không có cách nào làm khó dễ sủng vật. Ta thích cực kỳ vẻ mặt như núi băng đang tan ra của chủ nhân, thậm chí gian ác nghĩ đến, lúc chủ nhân động tình sẽ động lòng người đến mức nào. Đương nhiên, muốn chỉ là muốn, chúng ta còn là rất thuần khiết, mặc dù ta vẫn thường không thuần khiết đem chủ nhân trêu chọc. Thật ra thì ta cảm thấy, chủ nhân ở phương diện này chẳng qua là chưa hiểu biết, nếu không nhất định so với ta cường thế, cường hôn ta, thật sự là nữ vương tốt, hắc hắc, công hay thủ, ta không quan trọng, chủ nhân vui vẻ là tốt rồi …

Chỉ là chúng ta chưa bao giờ nói yêu.


-HOÀN-