Vân vừa đi làm về mở cửa dắt xe vào nhà thì nhà vẫn tối om. Hồi sáng sau khi tới chỗ làm Vân sựt nhớ còn Nguyên trong nhà. Nhưng Vân nghĩ là linh hồn thì muốn làm gì cũng được nên thôi kệ.

- ” Không bik hắn đâu đi đâu nhỉ? Nhà tối om vậy chắc k có ở đây rồi?, Mẹ lại đi công tác haiz” Vân nói với giọng ngao ngán vừa chuẩn bị đồ đi tắm.

Cô đang nằm xem phim thì nghe tiếng chuông cửa.Vân bước ra mở cửa

- “vào được k? hôm nay tôi ở đây được chứ” Nguyên hỏi.

- ” vào đi , đóng cửa lại luôn ” Vân nói. Nguyên thừa biết Vân sợ ma mà.

-”Đang xem phim à, đúng là con nít có khác hjhj” nguyên cười nhìn vân

-“cười gì, t xem phim thì có liên quan gì tới bạn, là phim hoat hình hay nhất đó” Vân vừa nói vừa quơ cái remote trước mặt diễn giải

-“uhm, vì phim hoạt hình hay nhất hiện nay nên cho t xem với nhé, hihi” Nó kéo dài từng chữ như chọc tức vân

11h30

-“phim hết rồi, t đi ngủ” Vân nói

-“ hình như hôm nay có mình bạn ở nhà thì phải có dám dám ngủ một mình không nhợ ?”

-“Nói gì đó, ngủ thì là ngủ dám gì với chẳng không” Nếu hôm nay k có nó thì Vân cũng qua nhà bạn ngủ hoặc bạn qua nhà vân ngủ rồi

-“ Vân kể truyện t nghe đi, truyện gì cũng được” Nguyên nói giọng thoáng buồn

-“tôi k bik kể truyện gì hết” vân đáp

-“ Vậy tôi kể bạn nghe nhé”

-“tôi muốn ngủ, bạn làm như tôi là con nít vậy” vân phản kháng

-“ừ đâu phải con nít đâu, người lớn mà, người lớn toàn xem báo nhi đồng với phim hoạt hình thôi đúng k? hjhj” Nó nói chuyện với giọng đùa giỡn

_”hức, t ngủ mai đi làm không nc với bạn nữa”- vân dỗi trả lời

Nó vẫn k tha Vân” chỉ có con nít khi k nói được thì mới đi ngủ thôi, phải k con nít?”

-“hức, bạn k ngủ thì để người khác ngủ nha” vừa nói vân vừa quăng gối xuống người nó

_”hahaha, dỗi rồi à, ngủ ngon nha con nít”-Nó trả lời rồi tất cả chìm vào im lặng.

8:00, ngày hôm sau

-“hôm nay t đi với bạn nha, t cũng đâu biết đi đâu đâu” Nó nhìn Vân đợi câu trả lời

-“Khhhhhhhongggggg”vân tra lời

-“tôi hứa sẽ giữ yên lặng được k? Vân đi nha” nó nói với vẻ mặt đáng yêu
nhất nó có thể biểu lộ từ trước tới giờ

-“không là không”

-“Đi mà”

-“không là không, không nghe hả”

Hai người cứ như thế cả 15 phút có mỗi câu đi mà và không

-“ờ nhà t có biết làm gì đâu, tôi hứa sẽ không làm gì hết. đi hen, hjhj” bonous thêm nụ cười khoe răng

-“ không được phá t, không được làm gì hết.ok?”vân nói

-“ok,hjhj”- nó nghĩ-“phù cuối cùng cũng được rồi”

9h30

-”chở t đi nhá hay để t đi bộ?” nó hỏi khi Vân đang chuẩn bị đi

-“ đi bộ đi” nói rồi vân chạy xe đi

-“ bạn làm ở đây đó hả?” Nguyên lên tiếng

-“ở đó đi, k được phá và k được nc gì với t”

Chỗ Vân làm là một quán coffee tên là SPACE chủ yếu là dành cho nhân viên văn phòng, khá trang trọng, tường màu nâu kết hợp với nền nhạc nhẹ tạo cảm giác thật ấm áp, không gian không rộng nhưng nhìn thật thoáng, như kiểu phong cách của Nhật, theo nó nghĩ là vậy. Những người vào đây có thể vừa uống cà phê vừa nhâm nhi một cuốn sách nào đó. Khác biệt với những quán khác là nó được chia ra thành nhiều tầng lầu dành cho mỗi đối tượng. Tầng một sẽ dành cho những người muốn có không gian yên tĩnh, tầng hai thì đa số dành cho teen.

-“ quán này hay nhỉ lần sau tỉnh dậy mình sẽ đi ở đây” nó nhìn quanh quán một lần rồi nói

Vân trông vừa con nít vừa chững chạc trong bộ đồng phục. Huỳnh Hải Vân- 19 tuổi bẳng nó, cao 1m65 có thể nói k phân biệt gì khi yêu và là người khiến nó cho một ngoại lệ tới bây giờ vẫn là vậy. Quán này nhìn như vậy nhưng khách vào rất đông, Vân hết chạy ra rồi chạy vào, làm việc như thế, quán vắng khách thì Vân nc với mấy chị cùng làm. Nó thì vẫn ngồi như vậy ngắm cảnh, ngắm người và suy nghĩ cách trở lại với thân xác nó .Bỗng nó nhìn qua thấy Vân đang nói chuyên rất vui với một người con trai.

- “trông cũng bảnh đấy chứ, khoan hình như là là con gái, hjhj nói chuyên vui nhỉ, Vân cười hoài k như với mình, uhm thì đúng rồi haiz”- nó nghĩ rồi cảm thấy có gì đó nhen lên trong người nó.”Hai người cứ nói chuyện người nói người cười, mà trông họ cũng xứng đối, không như..mà thôi” Nó đứng dậy đi ra khỏi quán định chào Vân thì thấy như vậy nên đi luôn. Nó đi và cứ đi không biết mình đi đâu và làm gì, không định hướng.

-“Á, cho em xin lỗi”- một cô bé chắc nhỏ hơn nó hai tuổi, mặc áo đồng phục lớp 11 đang cuống cuồng xin lỗi nó. Vì cô bé vô tình làm đổ ly nước ngọt xém trúng nó

-“không sao đâu, không có trúng tôi” Nguyên vừa nói vừa phủi phủi áo, còn cô bé thì cứ luôn miệng xin lỗi. Rồi Nguyên bỗng khựng lại

-“Bạn thấy tôi?” mắt nó mở lên to hết mức có thế

-“dạ vâng” cô bé trả lời “có chuyện gì à?”

-“trời ơi bạn là người thứ hai có thể thấy tôi đó, tin k?” nó nói với giọng vẫn chưa hết ngạc nhiên

-“có gì đâu mà k tin, trên đời này tôi thấy nhiều thứ còn hơn thế nữa” cô bé nói và nở một nụ cười buồn.

_”Không ngạc nhiên? Tin ngay lần đầu” -Nó hỏi với giọng ngạc nhiên hơn cả lúc ban đầu

-“vâng ạ” cô bé nói giọng thoáng buồn

-“ Có chuyện gì à? Nếu bạn k phiền thì có thể nói t nghe cũng được? t đang rãnh, không biết làm gì, cũng chẳng có ai để nc. Khi bạn nói ra vấn đề sẽ có cách giải quyết đến 50 % đó” nó nói.

- ‘’ vậy à’’ – cô bé hỏi

- ‘’ ừm đúng rồi, không tin thì cứ thử đi. à mà bạn tên gì ? ’’- nó hỏi

-“ok, vậy để tôi thử xem bạn nói có đúng không. à tôi tên Nhi, Lý Khả Nhi.’’- cô bé trả lời

- ‘’ bạn học lớp 11 à ? Nhỏ hơn tôi hai tuổi ‘’ – nó lại hỏi

- ‘’ vậy hả, vậy chị tên gì ? chị 19 tuổi à ? ‘’- Nhi hỏi nó

- ‘’ tôi tên Nguyên, Lâm Gia Nguyên ‘’ – nó trả lời

- ‘’ dạ, vậy chị kể cho em nghe chuyện của chị đi ” cô bé nở nụ cười nói với nó

-“chuyện gì? Kể gì cơ “ nó ngạc nhiên hỏi

-“thì…. Là chuyện tại sao nói em la người thứ hai nhìn thấy chị đó”

-“oh, nhưng mà cũng phải có trao đổi, tôi kể chuyện tôi bạn kể chuyện của bạn, công bằng là trên hết” – nó ra điều kiện với Nhi

- ‘’ có việc như vậy nữa hả ? ok luôn, chị kể trước đi ‘’- Nhi đồng ý

Nó và cô bé ngồi trên chiếc cầu và nó bắt đầu kể

-“ Vào cách đây cũng một tuần rồi, tôi bị xe tông và rồi linh hồn tôi tách khỏi thể xác. Trước khi gặp bạn chỉ có một người thấy được tôi. Đó là người tôi yêu, tôi nghĩ vì khi tôi đứng trước cái chết người t muốn gặp là cô ây, người tôi muốn bên cạnh lúc đó cũng là cô ấy và …gọi là gì nhỉ ? Có lẽ là linh hồn không siêu thoát được hoặc để thực hiên được nguyện vọng của mình nên chỉ cô ấy thấy tôi. Nhưng đó là suy nghĩ của tôi thôi ”

-“vậy chị có phải là….” Cô bé hỏi trong ngập ngừng

-“ừm tôi là les, chính xác hơn là tôi yêu con gái, bạn sợ tôi ah?” tôi hỏi

-“không, em không sợ, sao phải sợ, em cảm thấy bình thường. Tình yêu xuất phát từ trái tim, từ cảm xúc của hai người chứ không phải xuất phát từ giới tính hay bất cứ cái gì khác” Nhi trả lời

-“hjhj, cảm ơn bạn. Nếu ai cũng như bạn thì tốt nhỉ, mà bạn gọi t là anh hay chị gì cũng được. ừm mà nè ….bộ bạn không nhìn thấy tôi giống con trai à? ”- Nó hỏi với bộ dạng ngập ngừng, dò xét Nhi

- “dạ có nhưng mà chị để tóc dài với lại cũng không giống lắm nên… nên em không biết gọi thế nào,hjhj vậy em gọi là anh hen.” cô bé trả lời

-“ừm. Mà sao bạn có thể thấy tôi mà không ngac nhiên khi tôi nói tôi là linh hồn?” nó chờ đợi câu trả lời

-“ Em là người hoa, Nhà em là pháp sư từ xa xưa rồi, em cũng được thừa hưởng khả năng nhìn thấy linh hồn. Nên đối với em việc thấy anh không có gì là lạ cả ”Nhi cười thật tươi, trông cô bé thật đáng yêu

-“ vậy à, vậy em biết cách nào làm linh hồn trở về thể xác không ? Vì thật sự anh chưa chết”

-“em không biết, cái đó chắc phải hỏi ba em,nhưng mà hiện tại ba em không có ở nhà, khoảng tuần sau ba mới về”

-“ Vậy hả ?haizz. À quên nữa em kể về chuyện của em đi chứ, sao em buồn”

-“ Dạ không có gì đâu, chỉ là về việc trên trường thôi”- Nhi thở dài trả lời

-“thất hứa là không tốt nhé, anh kể chuyện của em rồi thì em phải kể lại chứ, trao đổi rồi mà” nó nói

-“uhm, bạn thân của em và em xảy ra xung đột với nhau chỉ vì một chuyện nhỏ xíu, chỉ có việc đi chơi với nó thôi. Rồi nó giận em. Em cũng nói lí do rồi nhưng mà nó vẫn k chịu nghe. Có một chuyện nhỏ xíu mà nó cũng giận em nữa”cô bé buồn bã trả lời

-“ anh kể em nghe một câu truyện ok? hi vong sau khi kể em hiểu mình nên làm gì. Nhưng mà chắc nó sẽ giúp em vui được một chút ”

-“da,hjhj” Nhi cười

-“con nít thật nhưng có người vẫn con nít hơn thế kia “nó nghĩ

_”có một cậu thanh niên làm việc trong một cửa hàng tạp hóa. Anh ta đang buồn rầu một việc gì đó. Thấy vậy, ông chủ cửa hàng mới cầm một ly đựng nước lại gần anh thanh niên và hỏi “cậu nếm thử nước có vị gì?” anh thanh niên làm theo và trả lời “dạ, không có vị gì ạ”. Sau đó ông chủ bỏ vào nước một ít muối và hỏi “bây h thì nó có vị gì?”. “dạ nó mặn ạ”-anh thanh niên thành thật trả lời. Sau đó ông chủ dẫn anh tới một cái hồ gần đó, lần này ông đổ muối vào hồ nhiều gấp mấy lần lượng muối lúc nãy và hỏi “cậu thử nếm thử nước trong hồ thế nào?” anh thanh niên với tay múc nước lên uống và trả lời “dạ nó vẫn không có mùi vị gì, bình thường ạ” bây giờ ông chủ mới lên tiếng ”cậu hãy nghĩ rằng mình nên bỏ muối vào hồ chứ đừng bỏ muối vào ly nước ” .

- ”hihi e hiểu anh nói gì k? Em rút ra được gì k?”Nguyên ngước lên hỏi Nhi -“ anh kể xong rồi việc còn lại là em suy nghĩ, anh tặng em một câu châm ngôn của anh nhé cái gì cũng có mức độ và giới hạn của nó. Hãy àm những gì bạn muốn, bạn cần và đừng cảm thấy hối hận vì điều đó là đủ”

-“hjhj em hiểu rồi cảm ơn anh, à mà anh nè anh kể về chị ấy đi?”-Nhi hỏi với ánh mắt tò mò

-“Ai?”- Nó hỏi

-“ Chị mà anh yêu đó”

-“Nhưng anh với chị đó chia tay rồi, có gì đâu mà kể hjhj”- Nó cười buồn
Nhi lay lay tay nó nói “Thì kể về chị ấy như thế nào? rồi hai người như thế nào nữa nè, đi đi mà anh”

-“ mấy h rồi Nhi” Nó trả lời bẳng một câu hỏi hết sức không ăn nhập gì

-“ hả? câu trả lời của anh đó hả?” -Nhi tròn mắt nhìn nó

-“hjhj, giờ trễ rồi anh còn phải tới chỗ cô ấy làm nữa, mai anh kể em nghe, 2h tại chổ này được k? Mà hên chỗ này vắng người đó không người ta tường em khùng ngồi nc một mình rồi đó haha” -Nó vừa nói vừa cười

-“được rồi vậy mai đó, 5h rồi anh. Mai k thấy anh là em cho anh biết mùi cái này nè” -Nhi vừa nói vừa lăm lăm nắm đấm trước mặt nó

-“hjhj được rồi, được rồi. Rất vui vì được nói chuyện với em” -Nó đứng dậy đưa bàn tay ra trước mặt Nhi

-“me too, thanks vì kể em nghe câu truyện thú vị này”- Nó cũng đứng dậy bắt tay Nguyên

-“ bye em nha, anh phải đi gặp cô ấy đây’’

-“ bye anh trai” Nhi nói

-“hey, vậy anh có em gái rồi đó hả ? Ngoan đó hahah, mai 2h nha” Nói rồi nó đi mất.