Truyện: 581   Chương: 5389   Lượt xem: 13720733
Tác giả: Yuki721731
Lượt xem: 2879
Ngày: 2009-07-23

Biển Bao Dung
Tác giả: Yuki721731
Thể loại: Tình cảm
Ngày: 10 tháng 5 năm 2006
Nguồn: http://www.bangaivn.net

*****


Gió thổi qua mặt biển mang theo hơi lành lạnh. Có tiếng sóng vỗ bờ rì rầm. Đêm không trăng sao, mặt biển cũng trở nên thẫm hơn. Không gian yên ắng hơn. Một tiếng gió trôi ngang cũng thành vang vọng. Một tiếng chân người bước trên cát sũng không còn êm

Cô gái cố bước chân thật nhẹ. Gió tàn nhẫn thổi tung mái tóc suôn dài, xuyên qua da thịt cô buốt lạnh. Buốt hơn cả những làn nước sóng đưa đến tạt vào chân cô. Biển đêm lạnh và buồn quá. Buồn như lòng người vậy. Hết... tất cả với cô đã hết rồi... Chẳng còn gì để lưu luyến. Chẳng còn gì để chờ đợi. Chẳng còn ai để yêu thương... Chẳng còn gì cả...

Biển như mặn hơn bởi nước mắt cô gái đang rơi hòa vào mặt nước

ĐAU

"Chị có biết vì sao nước biển lại mặn không?"

"Vì sao?"

"Vì biển đã ôm vào lòng quá nhiều nỗi đau và nước mắt của nhân loại. Biển vốn rất dịu dàng..."

Những vọng âm quá khứ đan xen nhau trong tiếng nấc. Sai rồi, biển không hề dịu dàng. Biển tàn nhẫn lắm... rất tàn nhẫn... Biển làm ngơ trước nỗi đau của con người. Nước biển mặn không bởi nước mắt loài người đã khóc. Nước biển mặn để cười cợt, để đánh lừa những trái tim yếu đuối... Biển vô tình... Biển đang để tôi khóc...

"Chị biết không, em yêu chị nhiều lắm, nhiều như em yêu biển vậy. Nếu có thể, em mong được sống bên chị và chết trở về bên biển..."

Nói dối ! lừa gạt ! Tôi vẫn chỉ có một mình. Tôi... cô độc...

TÓC

Đau...

Rất đau...

Quá khứ quay cuồng trong tiếng biển thở dài và tiếng gào thét của trái tim

Đau...

Rất đau...

"Chị này, nếu có 1 ngày em không còn ở bên chị..."

"Đừng nói vậy, sẽ không có gì chia cắt được chúng ta đâu"

...

"Ừ"

Nói dối, không gì cả, trừ cái chết

TÓC

Những cơn sóng nổi bọt trắng xóa. Rất nhiều bong bóng nước phồng lên rồi bể tan

"Woa, chị nhìn những chiếc bong bóng biển kìa"

"Nó làm sao?"

"Em thích chúng lắm, bởi đó là tình yêu, linh hồn của thủy nữ"

Phải ! tình yêu cũng như bong bóng biển, vỡ tan hết rồi

TÓC

"... Ngoài em ra, không bao giờ chị được khóc trước mặt người khác nghe"

"Tại sao?"

"Vì em muốn mình là một tồn tại đặc biệt của chị. Chị chỉ được tựa vào em để khóc mà thôi"

"Thật tình... biết rồi..."

Và giờ nước mắt ai đang rơi

Quá đau...

Biển vẫn vỗ sóng tung bọt trắng xóa trong giấc ngủ bình yên của dải cát vàng trải dài. Gió vô ưu cười đùa. Con người vẫn khóc

Vì quá đau...

"Làm ơn, ai cũng được. Đừng để tôi bị tổn thương. Đừng để tôi một mình. Tôi không muốn..."

Những tiếng thổn thức được cô gái thốt lên thì thầm. Năn nỉ mà làm gì khi đã biết rằng biển vô tình? Nhưng nước mắt đã rơi quá nhiều rồi... rơi quá nhiều .Nỗi đau vẫn đang âm ỉ... đau quá nhiều...

Con người thật hạnh phúc khi có tình cảm. Có thể yêu, có thể hận, có thể nhớ nhung... Nhưng liệu có đúng là hạnh phúc không khi con người đang đau...

Sóng vẫn theo nước tạt vào bờ. Tại sao nước lại lạnh như vậy? Em đã sai rồi .Nước biển không phải là nước mắt. Biển chưa bao giờ là nước mắt. Biển mặn thật nhưng nó quá lạnh lùng .Biển không ấm nóng nỗi xót xa. Biển không an ủi được ai... không an ủi được tôi... Người duy nhất đã chết rồi...

Đau...

Quá đau...

Yêu là không nói lời rất tiếc. Nhưng nếu được bắt đầu lại, tôi sẽ không muốn yêu em. Nếu được bắt đầu lại, có lẽ tôi đã không bị tổn thương...

Đau...

Quá đau...

Con người cảm nhận được biển vô tình vì họ có tình. Trách biển vô tình chẳng thà tự trách mình đã quá đa tình. Tôi đã sai rồi... sai trong tất cả...

Yêu em là sai lầm

Khóc vì em là một sai lầm

Nỗi đau này là 1 sai lầm

TÓC

Nhưng tại sao nước mắt vẫn rơi ?

Vẫn đau...?

"Chị này, chị... yêu em chứ?"

...

"Yêu..."

Đau...

Tôi quá đau...

Nước mắt mặt trăng tạo nên những vì tinh tú. Nước mắt biển tạo nên những đợt sóng rì rầm. Nước mắt vạn vật tạo nên cái đẹp. Tại sao chỉ riêng nước mắt con người tạo nên những nỗi đau...?

Quá đau...

End.