Truyện: 580   Chương: 5345   Lượt xem: 14402795
Tác giả: Invisible_girl
Lượt xem: 2266
Ngày: 2010-03-14
1. XUÂN Ở TRONG TIM

Nghèo, Bố bỏ đi khi con mới 1. Giờ con thiếu nữ, Mẹ đã bên thềm 60. “Lúc trẻ, Mẹ không bước nữa cho vai đỡ nặng?” “Mẹ không muốn cảnh cha dượng con thơ”. Cứ vậy, từng cái xuân đời Mẹ tặng cho con. Nhìn dáng Mẹ thoáng Đông, con ngượng ngập chưa kịp làm gì. Mẹ bảo “Con là mùa Xuân của Mẹ. Mẹ chẳng cần thêm gì!”. Con rươm rướm “Chính Mẹ mới là Xuân của đời con, không có Mẹ… xuân này liệu có tươi vui?”
Mẹ con ôm nhau hạnh phúc… “Xuân ở trong tim”./.


-----------------------------


2. HÒ ƠI....ƠI ĐÒ...

Trưa. Nắng gắt. Hơi nước từ con sông hằn học bốc lên theo cái nóng.
Tiếng hò hờn thương của cô Hai cứ lanh lảnh, quyện vào từng cái rẽ nước... nao lòng: "Hò ơi... ơi hò... đò ơi... ơi đò... bao năm nuôi sáo..giờ sáo sổ lồng.. Sáo đi… còn mỗi đơn mình lẻ loi..."
Cô đưa đò, nuôi người em kết nghĩa. Nụ tầm xuân lớn, theo chồng. Ngày đưa dâu, đò cô đưa em sang sông, đời cô đã là con đò rẽ nước đưa người cập bến hạnh phúc, còn mình…mình vẫn "hò ơi… ơi đò…"./.


-----------------------------


3. TRỐN TÌM

Nhỏ. Xóm nghèo, toàn con trai, mỗi hai đứa nó là con gái, thế nên lủi thủi chơi với nhau. Ô quan, lò cò, cá sấu…trò nào cũng đã chơi. Chán, chuyển sang trốn tìm. Đứa lớn trốn thế nào, đứa nhỏ cũng biết. “Sao hay thế, lúc nào cũng thấy chị?” “Em thích chơi với chị, dù chị trốn ở đâu, em cũng tìm ra thôi!”
Lớn. Đứa lớn lấy chồng. Âm thầm đi. 20 năm sau, nơi đất khách. “Sao em tìm được chị?” “Em yêu chị, dù chị trốn ở đâu, em cũng tìm ra thôi”./.


-----------------------------


4. ĐI TRƯỚC ĐI SAU

Trẻ. Em thường nói “em nhỏ hơn chị, thế nào chị cũng đi trước em. Em không muốn tuổi già cô đơn. Em sợ phải một mình. Cô quạnh lắm.” Chị bảo “Khờ quá! Thôi được rồi, chị sẽ ráng đi sau. Đưa em đến ngày cuối cùng của em, chịu không” “Chịu”
Không ngờ, em đi trước thật. Sống bên nhau cả đời, giờ bắt đầu vắng em mãi mãi, chị mới thấm hai chữ “cô quạnh” trong chính ngôi nhà hạnh phúc. Đơn chiếc, lạnh, tĩnh và hoài niệm đến đau lòng./.


-----------------------------


5. MÔI ĐỎ

Bằng mọi cách anh đã lấy được cô. Đêm tân hôn, anh cuồng nhiệt mơn trớn. Tìm môi cô hi vọng sự khát khao. Đáp trả anh là cái quấn lưỡi hợt hời. Anh hờn ghen với suy nghĩ trong cô còn tôn thờ hình bóng cũ. “Sao em không thể yêu anh?” “Vì môi anh không đỏ?” Anh chẳng thể hiểu cái mập mờ trong câu nói ấy. Cho đến ngày buộc phải ký đơn, anh mới nhận ra… “Môi Đỏ… Môi Đỏ… em yêu người thiếu nữ - em gái anh…”./.


-----------------------------


6. LỜI HỨA CỦA 1 CON SÂU RÓM

Đôi bạn thân cùng học Sân khấu Điện Ảnh. Tốt nghiệp, cả hai luôn nhận được vai phụ. Hiên bảo: “Nhất định một ngày nào đó, chúng mình sẽ đảm nhận vai chính” “Lỡ cơ hội không mỉm cười với mình??” “Ngốc, nếu nổi tiếng, tớ sẽ nói với đạo diễn về khả năng của cậu. Cậu diễn xuất thật sự hay hơn tớ!!”
Hiên may mắn, được lựa chọn vai chính cho nhiều bộ phim. Đạo diễn còn tin tưởng giao Hiên ứng cử những người tiềm năng. Nhưng….tên người bạn năm xưa chưa từng được Hiên nhắc đến./.


-----------------------------


7. AI ĂNNNNN.... TÀU HỦ KHÔNGGGG…..?

Đám học sinh tan trường như đàn chim vỡ tổ. “đi ăn gì đi” “Ai ănnnn.... tàu hủ khônggggg?” “Ăn, cô ơi,.. mỗi đứa một chén” “êh… ăn không mày?” “Dơ lắm! tao không ăn”
Bán xong.. tiếng rao trong veo lúc nãy giờ loáng thoáng có nước mắt uất nghẹn. Thằng bé con bà bán tàu hủ bị nhà nội bắt về và tuyệt nhiên không cho nhìn mặt vì cái tội “đũa mốc đòi chọc mâm son”. Cứ thế, thằng bé chuyển trường nào, chị lại rao bán nơi đó, chỉ mong nhìn con trong những khắc ngắn ngủi./.


-----------------------------


8. CƠM CHÁY

Nhà nghèo. Nấu cơm bằng củi, nên nồi cơm lúc nào cũng có lớp cháy. Cơm nấu chỉ hai người ăn nên ít, vì vậy phần ăn được chỉ đủ cho con, Mẹ giành phần cháy. Con muốn nhường Mẹ cơm trắng, nhưng “Mẹ thích cơm cháy, ăn giòn, cuộn lại chấm mắm thật ngon” Hôm giỗ bà, có món cơm cháy chấm mỡ hành, con lấy cho Mẹ. Cậu thấy vậy la, “lúc nhỏ mẹ mày uống trụ sinh nhiều, răng yếu lắm, không ăn cháy được đâu”. Con cay mắt như khói củi bay ngang khi nghe thế./.


-----------------------------


9. Ù À Ù ẬP

Trò chơi Ù à ù ập, em luôn nhanh tay thoát khỏi cái ập của chị. Chị nói: “Em nhanh quá, lúc nào cũng thoát… chị chả kịp giữ” lại trêu “mai mốt em muốn chạy..chị biết giữ em thế nào?” “Không ở với chị, em ở với ai? Em chẳng chạy đi đâu mà lo”. Năm đó, em 16 tuổi.
"Ù à…ù ập…" Chị ập được tay em trong lòng bàn tay chị. Nhưng em gắng rút ra. “thôi, chị để em đi nhé…”. Em 20 tuổi.
"Ù à.. ù…..ù...."
Chị không ập nữa..
Em đi đi....
./.

-----------------------------


10. BÀ NỘI, BIM VÀ BỈM

Nội đã 70, mắc bệnh không kiểm soát được tiêu tiện, thế nên phải mang bỉm. Ngày nào cũng phải thay bỉm, vừa tốn kém tiền, vừa cảm thấy không sạch sẽ, nên con dâu mỗi lần làm lại một lần nhăn nhó, nặng nhẹ.
Một hôm, bỉm dành riêng cho bà đã hết, con dâu bắt Mẹ chồng mang giấy đỡ. Giấy rã làm bà ngồi đau. Bim thấy vậy, mới bảo Mẹ: “Mẹ lấy bỉm của Bim cho bà đi. Bim không cần mặc cũng được, chứ giấy làm bà đau kìa.” Bà khóc. Con dâu ngượng ngùng./.


-----------------------------


11. TRÒ ĐÙA CỦA TẠO HOÁ

Thằng bé lớn lên giữa nhiều đàm tiếu. Mẹ nó tủi thân. Miệng thế gian làm tình mẹ con đầy những mâu thuẫn ngấm ngầm. Mẹ chỉ nuốt nước mắt vào trong. Thằng bé lớn, càng ương ngạnh, miệt thị Mẹ ra mặt. Một lần, vô tình đọc hồ sơ bệnh của Mẹ: “Giới tính: Nam. Có cơ quan sinh dục nữ. Buồng trứng phát triển tốt. Tinh hoàn teo. Yêu cầu: Chuyển về giới tính nữ.” Thằng bé nhận ra, Mẹ nó là trò đùa của Tạo hoá. Nó khóc: “Xin lỗi Mẹ. Con sẽ yêu Mẹ nhiều hơn.”./.


-----------------------------


12. TÌNH YÊU VÀ BÁNH XE

Tình yêu cũng giống bánh xe. Ban đầu nó xẹp lép, được bơm phồng.. nó chạy lon ton hạnh phúc. Vấp cây đinh, đá chém… Xì. Vá. Nó lại lon ton.
Tình yêu cũng giống bánh xe. Khi số lần nó lủng đến một giới hạn cho phép.. cũng là lúc cần thay cái mới.
An làm lủng bánh xe tình yêu không biết bao lần, nhưng Thụy vẫn đón cô về. An hỏi “sao Thụy không bỏ em đi. Bánh xe này nát lắm rồi” “Em không phải bánh xe, em là người Thụy chọn sẽ đi suốt đời”./.


-----------------------------


12. GÁNH “CHỮ” VE CHAI

- Veeee chaiiii…bán điiiiii…
Tiếng rao đục khản làm con phố trở mình giấc mình giấc trưa.
- Ve chai! Mua không? có đồ cần bán nè..
- Dạ mua..
- Sách vở đó..bán hết. Đồ nhựa đồ mủ.. bán luôn…sắt vụn.. tống hết.

Lẳng lặng, cân cân đếm đếm rồi trả tiền cho người bán. Lui khui xếp vào quang gánh những thứ bỏ đi, riêng sách vở, bàn tay khô ráp nhăn nheo cẩn thận bọc dây để dành cho con đến trường.
Ngày thành công ở giảng đường, con cám ơn từng gánh “chữ” ve chai của Mẹ./.


-----------------------------