Truyện: 580   Chương: 5345   Lượt xem: 14402804
Tác giả: Yuri Honey
Lượt xem: 2432
Ngày: 2011-03-08
Nhỏ


Nắng chiều buông xuống, tôi trở về nhà trong dáng vẻ mệt mỏi như mọi hôm. Chưa kịp trút bỏ bộ đồng phục trên người, tôi đã chồm ra, len lén nhìn vào cửa sổ nhà bên cạnh. Đó là phòng nhỏ hàng xóm đáng ghét của tôi. Tôi ghét nhỏ lắm, ghét từ hồi còn bé xíu cơ. Tuy nhà cạnh nhau nhưng tôi không bao giờ chơi thân với nhỏ được. Lý do là vì tôi…ghét nhỏ. Không hiểu sao mấy bà nhiều chuyện trong xóm cứ thích mang tôi và nhỏ ra so sánh, mà lần nào phần thua cũng thuộc về tôi. Ngay cả mỗi khi tôi làm phật lòng ba mẹ, họ cũng mang tôi ra so sánh với nhỏ khiến tôi có cảm giác nhỏ giống con ruột của ba mẹ tôi hơn. Nếu cho ba mẹ tôi đổi con gái, chắc hẳn họ sẽ chọn nhỏ. Lúc nào, mọi người cũng khen nhỏ, nào là dáng người mẫu, đôi chân dài thon thon - đôi chân mà thỉnh thoảng tôi lại thấy giống 2 cây tre mĩu hơn; làn da trắng nõn nà - làn da mà tôi tự nhủ hẳn nhỏ phải đắp lên đó cả ký dưa leo, hột gà cộng với một mớ mỹ phẩm…..không tên. Mà cái gì không tự nhiên thì có đẹp đẽ gì đâu. Phải! Toàn là giả tạo! Tôi tự hài lòng với lối suy nghĩ đó. Thật ra ngoại hình của tôi cũng dễ nhìn nhưng mỗi khi đứng kế nhỏ là tôi lại….”chìm lỉm”. Có một điều tôi phải công nhận là nhỏ….rất khôn. Hễ trong xóm có ai cần giúp việc gì là nhỏ lăng xăng chạy tới ngay. Mẹ tôi thường tấm tắt khen nhỏ và tiếc rẻ theo kiểu:”Giá mà mẹ có con trai thì mẹ sẽ bắt con bé làm dâu ngay, tiếc thật!”. Tôi lại nghĩ thằng nào vô phước lắm mới lấy trúng nhỏ vì nhỏ cũng hời hợt lắm cơ.

“Brừmmm!....” tiếng xe tay ga dừng trước cửa nhà như mọi hôm, tất nhiên không phải nhà tôi mà là nhà nhỏ. Ngày nào cũng thế, buổi sáng luôn có một “chàng hoàng tử” nào đó đến đưa nhỏ đi học, buổi chiều chàng ta lại chở nhỏ về nhà. Hai người lúc nào cũng ôm eo sát sàn sạt ra vẻ tình tứ lắm. Nhưng thường thì chàng lần này lại……khác chàng lần trước! Có vẻ sở thích của nhỏ là thay bạn trai như thay áo, cứ như không thay là không theo kịp thời đại ấy. Vậy mà vẫn có khối “chàng khờ” đâm đầu vào một cách vô tội vạ, tình nguyện làm tài xế không lương cho nhỏ.

Như người ta thường nói:” Ghét của nào trời trao của đó”. Tôi ghét nhỏ kinh khủng vậy mà nhỏ cứ chàng ràng trước mặt tôi mãi. Hễ khi nào rảnh, dù tôi không mời, nhỏ cũng “hiên ngang” chạy vào nhà tôi và chạy thẳng tuốt tuồn tuột lên phòng của tôi để nói chuyện không đâu. Thường thì nhỏ bắt đầu câu chuyện với câu:
- Ê, bồ thấy tui mặt cái váy này đẹp không? Tui mới mua ở Diamond Plaza đấy, giá cũng không mắc lắm, chỉ có 300 ngàn thôi…..
Đấy, dù tôi không hỏi, nhỏ cũng tự khai từ A đến Z. Thường thì sau đó tôi trả lời một cách mỉa mai và thầm cầu mong nhỏ về sớm giùm:
- Ừ, đẹp quá đi chứ!
- Vậy à, tui cũng nghĩ thế - Nhỏ nói và cười tỉnh queo.
Thiệt hết biết! Dường như trước mặt tôi, nhỏ chẳng còn sót lại chút khiêm tốn nào nữa vì bao nhiêu vốn liếng nhỏ mang ra “diễn” trước mặt hàng xóm và cha mẹ tôi rồi còn đâu. Nhỏ tự thấy váy đẹp còn đem đi hỏi tôi, rõ ràng là cố tình khoe rồi còn gì. Thấy tôi im im, chẳng buồn hỏi thêm, nhỏ….”độc diễn” luôn:
- Bồ biết tui mua và mặc chi hông? Tối nay, tui phải đi dự sinh nhật anh Huy đấy. Cái anh chở tui về lần trước ấy. Bồ nhớ hông?
- Có đến khoảng 10 anh chở bồ về, sao tui biết nổi
- Ủa, tui còn hông biết có bao nhiêu người chở tui về mà bồ lại biết có 10 anh ha. Bồ pro thiệt.
- Tui nói bừa ấy mà
Lúc này, tôi có cảm giác giống như đã lọt bẫy của nhỏ. Tôi bị hố. Nói kiểu vậy chẳng khác nào tự khai là tôi thường nhòm lén và ghen tức với khả năng “ngoại giao tìm tài xế” của nhỏ. Thế đấy, dù muốn hay không thì sự căm ghét trong lòng tôi dành cho nhỏ ngày một tăng. Nếu là bạn, bạn có ghét một con nhỏ đỏng đảnh, lăng nhăng lại khoe khoang đến thế không? Tôi chắc bạn sẽ đồng cảm với tôi thôi. Tôi thầm rủa sớm muộn gì nhỏ cũng bị bồ đá một lần cho tởn. Và thiệt, lời rủa thầm của tôi đã linh nghiệm, nhỏ bị bồ đá thật nhưng xem ra chẳng để lại dấu ấn gì trong nhỏ cho lắm. Lại vào một ngày đẹp trời, gió thổi man mát giữa buổi trưa hè, lúc tôi đang thiu thiu ngủ ngon lành thì nhỏ chạy tọt vào phòng tôi không cần xin phép như mọi khi, dựng đầu tôi dậy và bắt đầu “độc diễn”. Tuy nhiên, đề tài lần này có khác mọi hôm một chút:
- Ê, bồ biết không, thằng An nó vừa tuyên bố chia tay với tui đó
- Ừ!
Tôi vẫn còn đang mơ màng, buông đại một tiếng cho đúng bổn phận người nghe chứ tôi có biết thằng An – bạn nhỏ là thằng nào đâu
- Thằng đó dzô dziêng thiệt, nó nghĩ nó là gì của tui mà dùng từ chia tay, tui có chịu nó làm người iu của tui hồi nào đâu mà chia với chẳng chia chứ
- Ừ!
Giống như nhỏ đang cố giải thích, biện minh cho cái chiến bại đầu tiên của mình. Tôi thầm đắc ý
- Con trai gì mà thiếu kiên nhẫn. Tui mới cho nó leo cây có….3 lần mà nó xử sự thế đấy. Chẳng manly chút nào, phải hông bồ?
- Ừ…..hả……cái gì…..?!!
Nghe đến đây tui tỉnh ngủ luôn. Đúng là chưa thấy ai như nhỏ này, mặt dày thấy sợ. Cho người ta “leo cây” 3 lần bảo sao người ta không chạy có cờ chứ. Giờ nhỏ vẫn chưa biết lỗi mà còn trách người ta thiếu manly. Ối trời ơi, cười chết mất thôi!!!
- Ý chết, chiều nay tui có hẹn mà quên mất, giờ tui về thay đồ đây. Bye bye bồ nha!
Nói xong, nhỏ dông tuốt. Lãng nhỉ. Xông vào nhà người ta, bắt người ta dậy để nghe một câu chuyện không đâu vào đâu rồi chưa cho người ta kịp góp ý đã về mất tiêu. Đúng là chỉ có kẻ nào điên mới chịu làm người iu của nhỏ này.

Giờ đã gần nghỉ hè, buổi trưa trời nắng nóng như đổ lửa, và tôi là một cô gái không may mắn khi mà lúc nào cũng phải tự chạy xe về nhà do không có ai đưa rước. Đến cái xe cũng không thương tôi, hôm nay nó đã quyết định “đình công” mà lại “đình công” giữa đường thế mới có chết tôi không. Con đường từ trường về nhà của tôi “đẹp” lắm, hai bên không có lấy một hàng cây, tôi nghĩ chúng ta sẽ dễ dàng ngắm được mặt trời mọc và lặn khi đi trên còn đường này và chúng ta cũng sẽ dễ có được làn da sôcôla mà không cần phải lặn lội ra tới biển Vũng Tàu hay Nha Trang gì đó. Quả thật vậy, giờ đây, dưới cái nắng chang chang “cháy da cháy thịt”, tôi đang è cổ ra dẫn chiếc xe máy nặng chình chịch về nhà. Thật không gì đau khổ hơn bằng. Tôi có cảm tưởng rằng mình sắp xỉu đến nơi hoặc sắp thấy một ốc đảo giống như những người đang đi trong sa mạc ấy. Đang choáng váng thì một giọng nói quen thuộc vang lên:
- Ê, bồ đang thực hiện phương pháp giữ eo mới hay là đang tiết kiệm xăng vậy?
Không cần quay đầu lại tôi cũng biết đó là nhỏ. Thánh thần ơi, người hành hạ thể xác con như vậy chưa đủ sao mà giờ còn cho nhỏ ra “khủng bố” tinh thần con thế này. Đang mệt mỏi, nóng nực và quạu, tôi gắt:
- Có eo đâu mà giữ - Xong tôi cắm cúi đẩy xe mong về nhà thật lẹ để khỏi nghe thêm những lời chói tai từ nhỏ
- Ờ ha, tui quên mất bồ đâu có eo, vậy là bồ tiết kiệm xăng rồi. Chịu khó thật
Tôi không thèm trả lời nhỏ luôn. Có ai cười trên nỗi đau khổ của người khác một cách lộ liễu như nhỏ không chứ. Nhỏ là loại người gì thế không biết…
- Hỏi thiệt, sao bồ yếu quá dzậy, có chiếc xe bé xíu thế kia mà bồ đẩy ì à ì ạch. Về đến nhà chắc nửa đêm mất rồi – Nhỏ cười hì hì có vẻ chế nhạo tôi
Máu sôi lên đến tận đầu, tôi quát luôn:
- Bồ có giỏi thì đẩy thử coi, chỉ giỏi nhìn và nói người ta
- Ừ, đưa đây, tui đẩy mẫu cho mà xem – Nhỏ hí ha hí hửng giao cho tôi bịch cà-rem rồi chộp lấy xe của tôi đẩy đi một mạch
- Thấy chưa, tui khoẻ hơn bồ đó nha
- Khoẻ gì, tại tui đẩy nãy giờ nên đuối sức rồi, bồ đẩy một chút nữa cũng rùa y chang thôi
- Vậy à, cà-rem tui mua bồ ăn đi kẻo chảy, tui bận….biểu diễn màn đẩy xe chết máy rồi. Chống mắt lên mà xem nhé!
Đang tức anh ách, tôi quất luôn cây cà-rem của nhỏ rồi ung dung đi cạnh xem nhỏ đẩy ngon đến cỡ nào mà lên giọng chảnh quá. Quả nhiên, sức con gái thì cũng yếu như nhau, nhỏ đẩy một lát là tôi thấy lưng áo nhỏ ướt chèm nhẹp, có khá gì hơn tôi đâu. Nhưng khác một điều là nhỏ không than van, cũng không trả lại xe cho tôi đẩy tiếp. Tôi nghĩ chắc do nhỏ lỡ nổ quá nên giờ ráng cắn răng mà đẩy, than ra thì quê quá còn gì. Về đến tận nhà, nhỏ giao xe lại cho tôi rồi dặn:
- Xe bồ ngủm rồi, mai để tui chở bồ đi học ha
- Hả, bồ mà cũng biết chạy xe à? Lúc nào tui cũng chỉ thấy bồ ngồi sau xe mấy chàng ôm eo ếch thôi – Tôi được dịp mỉa mai nhỏ
- Mấy thằng đó chạy xe bạt mạng, không ôm chặt, nó quăng mình xuống đường thì sao. Tui chưa có người iu, tui chưa muốn chit đâu
- Phải rồi, bồ ra tiêu chuẩn cao ngút trời nên đâu ai đáp ứng được – Tôi lại nói móc nhỏ
- Xời, nhớ đó, đừng ngủ nướng, mai ra cửa chờ tui, nghe chưa!
Vẫn là bản tính quen thuộc, không cần câu trả lời của người nghe, nhỏ nói xong là đủng đỉnh đi vào nhà. Hôm nay, lần đầu tiên tôi có cảm giác thắng thế vì nhỏ đã phải đẩy xe cho tôi và cũng không đốp lại được mấy câu nói móc của tôi. Tôi thấy cũng hả dạ lắm. Nhưng đến tối, khi đi ngủ, tôi tự hỏi mình có ác quá không. Lần đầu tiên tôi thấy nhỏ mệt như thế. Trước giờ, tôi chỉ thấy nhỏ được mọi người cưng chiều, nhất là mấy chàng, chàng thì đưa đi, chàng thì rước về, có chàng mua hoa tặng, lại có cả chàng mua đồ ăn vặt cho nhỏ. Thế mà…..Tôi cũng không suy nghĩ được gì hơn và mau chóng chìm sâu vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, tôi dậy thật sớm và ra cửa. Vốn dĩ tôi không muốn để nhỏ có dịp trêu tôi là ngủ nướng nhưng….ôi thôi, nhỏ đã đứng chờ trước cửa từ bao giờ. Thấy tôi, nhỏ mỉm cười khiến tôi cứ sợ nhỏ sắp chế nhạo mình nên đã vội lên tiếng:
- Tui dậy đúng giờ à nha, tại bồ thức sớm quá thôi
- Ừ, thì tui có nói gì đâu nè! – Nhỏ lại cười khúc khích làm tôi thấy là lạ
Chứng nào tật nấy, có vẻ nhỏ luôn âm mưu và không từ bỏ một cơ hội nào để chơi xỏ tôi. Trên đường đi học hay về nhà, nhỏ cứ lựa con đường nào chật cứng người, kẹt xe như nêm lại thêm mấy cái ổ gà chằng chịt mà lao vào. Nó cứ tưng tưng làm tôi thiếu điều muốn văng khỏi xe, nên phải ôm chặt lấy nhỏ. Tôi thầm thề sẽ không ngồi xe nhỏ lần thứ hai.
- Này! Bồ biết chạy xe không? Chạy gì mà cứ lựa ổ gà chui vào thế hả? Muốn lọt hố hả? Chừa đường cho tui sống với chứ!
- Đâu có, tui đang tập chạy xe…..”vượt địa hình” mà, bồ không thấy kênh đó trên tivi à? – Nhỏ cười hí ha hí hửng và rồ thêm ga phóng đi
Suốt chặng đường đó, tôi chỉ cầu mong giữ được cái mạng cho đến khi về tới nhà. Như đã nói lúc đầu, nhỏ rất khôn. Về tới đầu hẻm là nhỏ chạy xe một cách chậm rãi, khiêm tốn, kinh nghiệm vô cùng. Cốt là để bà con hàng xóm và ba mẹ tôi trông thấy. Tôi nghĩ mai mốt nhỏ nên theo ngành….diễn kịch chắc sẽ chóng nổi tiếng. Đúng như ý nhỏ, mẹ tôi bước ra tỏ vẻ rất vui:
- Phiền con quá, phải chở con gái bác về giùm thế này
- Dạ, không phiền gì đâu ạ, tụi con là bạn hàng xóm mà. À, bác ơi, bây giờ xăng lên giá lắm rồi, mà trường con cùng hướng với trường bạn ấy, để mai mốt con chở luôn cho đỡ tốn kém ha bác.
- Vậy bác ngại quá
- Không sao đâu ạ, cùng lắm bạn ấy dẫn con đi ăn kem là huề
Nhỏ cười hì hì, mẹ tôi cũng cười và hai người tự quyết định giống như tôi không hề hiện diện ở đó. Tối đó, tôi trách mẹ:
- Nhỏ đó chạy xe nguy hiểm lắm mẹ ơi. Sao mẹ không hỏi ý con gì cả
- Con chạy xe mẹ thấy đáng lo hơn. Con bé đó kỹ lưỡng thế mà con nói nguy hiểm là sao! Mà bạn con, con gọi nhỏ này nhỏ nọ không nên chút nào
Thế đấy, tôi biết mẹ tôi chỉ tin và bênh nhỏ thôi.

Một tối nọ, nhỏ xách gối qua nhà tôi xin ngủ nhờ khiến tôi chưng hửng. Nhỏ nói ba mẹ nhỏ đang cãi nhau, ồn quá, nên sang đây ngủ nhờ một đêm. Dù gì nhỏ cũng là khách, để nằm dưới đất thì kỳ, mà việc gì tôi phải nằm dưới đất vì nhỏ? Thế nên cả hai cùng thượng lên một cái giường đơn. Trời ơi, bình thường tôi nằm cái giường này một mình rộng rãi, thoải mái biết bao nhiêu thì giờ đây nó lại khó chịu, chật chội bấy nhiêu. Nhỏ nằm sát tôi, quay mặt về phía tôi, tự dưng tôi thấy….ngường ngượng, bèn lên tiếng:
- Sao chưa ngủ mà mở mắt nhìn tui làm chi thế?
- Tại tui thấy bồ…….dễ thương – Trả lời tỉnh queo là nghề của “nàng”
- Hả….dễ….thương…,dễ…thương…cái gì…chứ! – Tôi nói lắp bắp như bị cà lăm
- Tui xạo đó – Nhỏ cười hì hì tiếp, lúc nào nhỏ cũng cười kiểu vô tư “vô số tội” như thế trong khi người khác đang quê và sôi gan
- Biết mà, có bao giờ bồ nói gì nghiêm túc đâu – Tôi lãng tránh cho đỡ bị hố
Nói xong, tôi giả lơ quay lưng về phía nhỏ để đỡ ngại. Nhưng…..một tiếng…hai tiếng….trôi qua, tôi vẫn không sao ngủ được. Lạ chưa, sao tôi lại suy nghĩ linh tinh, nhiều thứ như thế này. Tôi cứ tự hỏi liệu nhỏ có ngủ chưa? Nhỏ có đang nhìn tôi không nhỉ? Chắc không đâu, đã hai tiếng rồi còn gì. Tôi muốn quay qua nhưng không dám. Tôi sợ nếu trở mình sẽ làm nhỏ thức giấc. Đến bốn giờ sáng, tôi vẫn tỉnh như sáo. Quái, sao kỳ dữ vậy nè, trời ơi, nhỏ hành hạ tôi, nhỏ qua đây làm gì khiến tôi mất ngủ thế này. Mà sao tôi lại mất ngủ chứ? Thật không hiểu nổi! Không chỉ mất ngủ, tôi còn ê ẩm cả mình vì suốt đêm chỉ nằm một tư thế, không dám nhúc nhích gì cả. Sáng ra, thấy tôi lừ đừ, nhỏ bắt đầu châm chọc:
- Tối qua lúc tui ngủ, bồ đi ăn trộm hay sao mà trông thiếu ngủ thế?
- Tại nằm chật tui ngủ không quen chứ bộ
- Ai kêu bồ nằm một tư thế suốt đêm chi cho mất ngủ
- Sao bồ biết?
Đúng là không đánh mà khai, tôi lại lỡ miệng, không kịp rút lại. Tôi cảm thấy mình hơi đỏ mặt, không lẽ nhỏ cũng suốt đêm không ngủ, nằm đó nhìn tôi sao?
- Sao lại không biết, tui dễ thức lắm. Bồ mà cục cựa một chút là làm tui thức rồi. Đằng này, tui ngủ một mạch đến sáng là biết bồ nằm…..im re suốt đêm
Trời, ra là thế, vậy mà tôi cứ tưởng……thiệt là, sao lúc nào tôi cũng hố đậm thế này, mà thật ra tôi đang mong chờ điều gì cơ chứ? Tôi bắt đầu cảm thấy mình mới là khó hiểu. Trước khi trở về nhà, nhỏ không quên để lại một câu khiến tôi suy nghĩ mãi:
- Này, cám ơn đã cho ngủ ké nha….À, câu hôm qua tui nói là thật đấy, tui thấy bồ rất dễ thương
Nghe xong câu đó, tôi chỉ biết chết đứng như Từ Hải, người tôi như hoá đá cho đến khi mẹ tôi đến lay tôi vào ăn sáng. Suốt ngày hôm đó, tôi chỉ suy nghĩ miên man về câu nói của nhỏ. Tôi bỗng cảm thấy có một niềm vui nho nhỏ len lỏi trong tâm hồn hay đố kỵ của tôi. Biết là được khen thì ai chẳng thích nhưng sao khi được nhỏ khen, tim tôi lại đập rộn ràng vui sướng đến thế. Có phải đó là cảm giác khi được “kẻ thù không đội trời chung” thừa nhận hay còn vì một lý do nào khác nữa?!! Tôi không dám khẳng định điều gì…

Dạo này, Tuấn – một bạn nam cùng lớp hay ghé nhà tôi. Hôm thì đến cho tôi mượn disk, hôm thì đến làm bài chung. Nhiều đứa trong lớp tôi rỉ tai tôi rằng Tuấn thích tôi. Tất nhiên tôi cũng thấy vui vui vì chứng tỏ tôi cũng có sức thu hút chứ đâu phải chỉ mình nhỏ. Nhưng số tôi có lẽ đã “được” cột chặt với nhỏ, có lẽ kiếp trước tôi mắc nợ gì nhỏ nên kiếp này nhỏ không để tôi yên. Nhà tôi sát vách nhà nhỏ, cửa sổ phòng tôi lại đối diện cửa sổ phòng nhỏ. Thế là nhỏ thấy, nhỏ biết, nhỏ canh me. Hễ thấy Tuấn đến là nhỏ cũng lật đật xách tập vở theo sang với lý do: học nhóm, dù nhỏ học khác trường tôi và bài vở chúng tôi cũng không có câu nào giống nhau. Thậm chí, chúng tôi học nhóm môn toán, nhỏ lại xách tập văn sang?!! Nhỏ ngồi giữa chúng tôi và tuyên bố một câu nghe rất “dễ thương” :”Hai bồ có gì cần nói thì nói, tui hông nghe lén đâu, cứ coi như tui không có ở đây đi”. Tất nhiên rồi, nhỏ đâu có nghe lén, nhỏ nghe một cách rất quang minh chính đại ấy chứ. Và làm sao chúng tôi có thể coi như không có nhỏ trông khi nhỏ ngồi chình ình ở đây. Chắc do ngại, mấy lần sau Tuấn không đến một mình nữa mà dẫn theo một bạn khác trong lớp. Thằng đó thì không đứng đắn bằng Tuấn. Suốt buổi học nhóm, nó cứ nhìn nhỏ….đắm đuối như thể mèo gặp cá. Không hiểu sao việc đó lại làm tôi phát cáu hơn cả việc nhỏ mang vở sang đây làm kỳ đà cản mũi tôi với Tuấn. Khi hai người ấy về hết, tôi trút sự bực tức của mình lên nhỏ:
- Bồ muốn gì thế? Bồ muốn ai trong hai người đó thì nói thẳng đi, tui làm mai cho, khỏi cần mắc công như thế.
- Bình tĩnh nào, nóng quá dễ nổi mụn đó. “Nam nữ thọ thọ bất thân”, tui sang đây để protect bồ mà, bồ không sợ ở trong phòng một mình với mấy chàng đó, họ “thịt” bồ sao?
- Không khéo họ chưa “thịt” tui thì đã “thịt” bồ mất rồi – Tôi vẫn chưa “hạ hoả” được
- Vậy bồ có thích Tuấn gì đó không?
Nhỏ đột nhiên vào thẳng để tài khiến tôi xoay trở không kịp. Tôi lại đơ ra suy nghĩ câu trả lời. “Nghe đồn” Tuấn thích tôi và tôi sẽ rất vui nếu đó là sự thật nhưng có vẻ vui vì cảm giác chiến thắng chứ không hẳn là tôi……thích Tuấn đến mức muốn Tuấn làm bạn trai của tôi. Nhìn lại mình, tôi nhận ra rằng tôi chưa hề đề ra cho bản thân cái tiêu chuẩn chọn bạn trai nào: cao hay thấp, mập hay ốm, đẹp trai hay chỉ cần hiền lành là được? Tôi chưa từng nghĩ đến. Có lẽ tôi ngao ngán với màn nhỏ thay bạn trai xoành xoạch như thay áo nên cũng không có ý định tham gia nữa. Thấy tôi im lặng lâu, nhỏ xích đến gần, ghé tai tôi hỏi nhỏ:” Nói trúng rồi phải không?”. Tôi giật mình lách qua, không cần soi gương tôi cũng đoán được mặt tôi đang đỏ bừng lên đây, tim tôi bỗng nhiên đập thình thịch. Nhiều lúc tôi hoài nghi có phải tôi có vấn đề về tim mạch không nhỉ. Nhưng cái giọng nho nhỏ, mềm mại, lại hơi trầm xuống khi nhỏ nói một vấn đề gì đó nghiêm túc tác động đến tôi rất nhiều. Trước đây, tôi ghét nhỏ một phần cũng vì ghen tị với cái chất giọng rất đáng yêu ấy của nhỏ. Hèn chi nhỏ làm khối chàng chết mê chết mệt.
- Không có….làm gì có! Tui chưa…..rảnh thích ai cả. Tui bận lắm
- Vậy à!
Nhỏ tỏ vẻ vui vui và nhìn thẳng vào tôi. Ánh mắt tôi vô tình chạm phải ánh mắt nhỏ. Đây là lần đầu tiên, tôi nhận ra đôi mắt nhỏ đen, sâu thẳm và khó hiểu đến dường nào. Tôi muốn biết sau đôi mắt ấy đang ẩn chứa điều gì. Thật sự lúc này đột nhiên tôi muốn biết thêm nhiều điều về nhỏ. Nhưng tôi không thể nhìn thẳng nhỏ lâu. Tôi thấy ngượng. Bây giờ tôi nhận thêm ra một điều: tôi là một cô gái nhút nhát. Tôi thường không dám đối diện thật với suy nghĩ, với cảm giác của mình. Tôi luôn ở thế bị động. Tôi nhìn lơ đi chỗ khác và cầu mong nhỏ chuyển sang một đề tài nào đó đỡ căng thẳng hơn. Nhưng không, hầu như lúc nào, tôi nghĩ một đường, nhỏ lại làm…một nẻo. Hôm nay, nhỏ nghiêm túc một cách kỳ lạ
- Sao đang nói chuyện với tui mà bồ cứ nhìn đi chỗ khác thế?
- Vì….thì nhìn đâu mà chẳng được? Tui cũng nghe được bồ nói mà
Từ cửa sổ tôi lại nhìn lên….trần nhà, tôi không dám nhìn thẳng nhỏ cứ như sợ nhỏ đọc được hết suy nghĩ của tôi
- Bồ còn nhớ chứ? Lần trước tui khen bồ dễ thương ấy, từ trước tới giờ chỉ có người ta khen tui chứ tui chưa bao giờ khen ai.
- Ừ, biết rồi, mọi người ai cũng công nhận bồ xinh đẹp mà, mai mốt rất có khả năng đi làm người mẫu đấy
Chưa bao giờ tôi xìu như lúc này chứ bình thường là tôi đã nói móc lại nhỏ rồi
- Ai cũng công nhận ngoài trừ bồ, phải không nào?
Nhỏ tiếp tục hỏi một cách nghiêm túc, chậm rãi, mềm mỏng khiến tôi bị lung lay và xìu hơn nữa:
- Đâu có, tui…..cũng công nhận thế mà….
Tôi lắp bắp với hàng tá suy nghĩ đang quay mòng mòng trong đầu. Chuyện gì đang diễn ra thế này, một cuộc “thẩm vấn tội phạm” chăng?
- Thế sao bồ không thích tui?
- Hả? Hơ….bồ suy nghĩ quá rồi….tui cũng….thích bồ mà….hahaha…
Tôi cười gượng một cách giả tạo nhằm giải toả bầu không khí căng thẳng này. Tôi không dám chắc tôi hiểu rõ câu hỏi của nhỏ. Tôi muốn hỏi thêm nhưng cổ họng tôi cứ như bị đóng băng, tôi chỉ còn cách ngồi ì ra đó chờ nhỏ nói
- Bồ có hiểu tui đang nói về cái gì không? Tui biết bồ rất hay đánh trống lãng giống như tui dzậy nên tui sẽ không nói vòng vo, cũng không nói mập mờ chi nữa. Tui biết bồ ghét tui từ lâu rồi, nhìn ánh mắt bồ tui có thể thấy rõ điều đó nhưng…mỗi khi bồ nhìn lén qua phòng tui, tui vui lắm, tui không ghét bồ chút nào cả. Tui muốn trở thành bạn thân nhất của bồ và….hơn thế nữa. Tui không quan tâm người ta nói gì về tui, tui chỉ quan tâm bồ nghĩ gì về tui thôi. Bồ hiểu không?
Nhỏ đã nói vậy, tôi cũng chẳng phải trâu bò gì mà không hiểu. Nhưng tôi biết nói gì đây. Cái cách nhỏ nói, những lời nhỏ nói nghe như là nhỏ đang…”tỏ tình” - nếu tôi không phán đoán nhầm. Tôi lắp bắp vài từ không rõ nghĩa trong miệng, bối rối, ngượng nghịu, không biết phải làm gì ngoài việc cúi mặt xuống. Nhỏ rất tâm lý, nhỏ hiểu tình thế của tôi, vì thế nhỏ bảo tôi cứ suy nghĩ đến…..sáng mai, nhỏ sẽ chờ đưa tôi đi học như mọi khi. Nếu tôi đồng ý việc nhỏ nói thì cứ leo lên xe nhỏ thay vì nói ra thành lời. Với cách này sẽ khiến tôi thấy dễ dàng hơn nhiều trong việc trả lời Yes or No. Một lần nữa, tôi mất ngủ vì nhỏ dù lần này không có nhỏ nằm cạnh bên. Tôi phải suy nghĩ, suy nghĩ thật kỹ vì một khi đã quyết định sẽ không thay đổi được nữa. Tôi ước gì nhỏ là con trai có lẽ tôi đã gật đầu cái rụp khi nhỏ lên tiếng, đằng này…….nếu gia đình, bạn bè tôi mà biết chuyện thì sẽ ra sao? Tôi vẫn tưởng rằng tôi là một cô gái bình thường như bao cô gái khác chứ! Có lẽ tôi nên từ chối nhỏ, tôi không muốn rước rắc rối, tôi không muốn trở thành tiêu điểm chú ý, châm chọc của mọi người, tôi muốn một cuộc sống bình yên. Bây giờ, tôi phải tự quyết định, tôi không thể mang chuyện này ra tham khảo ý kiến của bất kỳ ai. Tôi trằn trọc mãi suốt đêm……..
Sáng, nhỏ đã dẫn xe ra chờ tôi trước cửa. Khi thấy tôi, nhỏ vẫn nở một nụ cười như mọi khi, nụ cười mà trước đây tôi cứ lầm tưởng nhỏ đang chọc ghẹo gì tôi. Tôi ấp úng nhìn nhỏ, nói khe khẽ vì sợ ai đó vô tình nghe được:
- Bồ…..không thích con trai à? Tui thấy rất nhiều anh đẹp trai theo đuổi bồ mà
- Thật ra tui cũng có thích con trai nhưng…tui thích bồ hơn thích bất cứ đứa con trai nào khác
- Tui có gì hay ho mà bồ thích chứ - Đây là một trong những điều tôi muốn xác định lại, nhỏ thích tôi, một người ghét nhỏ, hay đố kị với nhỏ….vì lý do gì chứ?!!
- Với tui, bồ dễ thương nhất, bồ không tin sao?
- Tui sợ bồ…chuyển model thay…bạn gái như thay áo….Tui….không muốn gặp rắc rối
- Chỉ cần bồ không thay đổi thì tui cũng sẽ không thay đổi và tui sẽ protect bồ, tui sẽ không để bồ gặp rắc rối gì cả - Nhỏ lại cười một cách nhẹ nhàng – một nụ cười mà tôi cảm thấy rất tin tưởng và bình yên trong tâm hồn, nó đã không còn là nụ cười đáng ghét thuở nào
Tôi lặng lẽ leo lên xe nhỏ nhưng lần này đã không còn cái cảm giác ngồi sau xe của một nhỏ hàng xóm khó ưa nữa. Từ phía sau, thật thuận tiện khi tôi có thể ngắm nhìn nhỏ kỹ hơn mà không lo chạm phải ánh mắt của nhỏ. Mái tóc nhỏ cắt hình chiếc lá, duỗi thẳng và xoã dài ngang lưng rất đẹp, phải nói là nhìn rất ư nữ tính. Vậy mà sao trước mặt tôi, nhỏ luôn tỏ ra khéo léo, chín chắn, mạnh mẽ hơn tôi rất nhiều. Nhỏ luôn ăn mặc rất gọn gàng, lúc thì áo pull quần jean xanh, lúc thì áo sơ mi hồng nhạt đóng thùng trong chiếc váy bó ngắn màu trắng xinh xinh, không quá kín đáo đến mức lạc hậu cũng không quá hở hang như mấy nàng dân chơi. Không cần nhuộm tóc xanh vàng đỏ, chỉ cần nhìn qua cách ăn mặc, chọn bộ, phối màu một cách tự nhiên là đủ để mọi người biết nhỏ rất sành điệu rồi. Tôi thấy lòng vui vui nên bắt chuyện với nhỏ:
- Bồ dùng nước hoa gì mà thơm vậy, hương thoang thoảng rất dễ chịu
- Hàng xịn mà, không thơm sao được, đồ độc quyền không thể tiết lộ – Nhỏ lại cười
Thiệt tình, có vẻ nhỏ đã trở lại bản tính thích châm chọc tôi như xưa. Tôi quê quê nên cũng không thèm hỏi gì thêm. Thế mà, không để tôi giận lâu, sáng hôm sau nhỏ đưa tôi một cái hộp nhỏ gói giấy Hàn rất xinh xắn và nói :”Món quà đầu tiên cho honey đấy, mở ra xem thử đi”. Té ra nhỏ đi mua tặng tôi một chai nước hoa y chang cái nhỏ đang dùng. Nhỏ cười hì hì bảo dùng giống nhau cho vui. Và tôi vui thật, vui không phải do nhận được quà mà vui vì cách nhỏ xử sự với tôi, rất ân cần, nhẹ nhàng. Đến bây giờ tôi mới nhận ra điều đó. Có quá chậm không nhỉ?

Từ hồi chính thức ”quen” với nhỏ, giờ ra về tôi chạy như bay xuống cửa vì không muốn nhỏ chờ lâu. Bạn bè có đứa thắc mắc :” Cứ như thể người iu đi đón hay sao mà chạy như ma đuổi thế không biết”. Còn đám con trai trong lớp tôi lúc nhìn thấy nhỏ thì thủ thỉ vào tai tôi rằng :” Nhỏ đó tên gì vậy, xinh quá, làm mai cho tui nha, mai mốt tui hậu tạ”. “Ông mơ đi, người ta có…..đối tượng rồi, tui không giúp được”. Never, tôi không thể nào an tâm giao nhỏ cho mấy đứa này.

“Quen” nhau cũng được hai tháng rồi mà mối quan hệ giữa tôi và nhỏ vẫn…..ì à ì ạch như hồi chúng tôi thay nhau….dẫn xe, chưa có tiến triển gì có vẻ romantic hơn, cũng bởi vì mối quan hệ giữa tôi và nhỏ hơi…..phi tự nhiên nên cũng không thể đòi hỏi gì nhiều. Một hôm, nhỏ nổi hứng mướn một đống film ma mang qua nhà tôi xem, nhỏ đã rất “thật thà” bảo rằng:” Khúc nào bồ thấy sợ quá, cứ ôm tui nha, tui không phiền đâu”. Eo ơi, càng “dặn” trước tôi càng không dám ôm, ôm thì hoá ra thú nhận mình cũng thích nhỏ quá đi mất. Khốn khổ, chẳng biết tôi bị bệnh sĩ diện giống ai nữa. Nhưng mà suốt buổi xem film, tôi xem film thì ít, nhìn…..tay nhỏ thì nhiều. Nhỏ ngồi trên ghế salon kế tôi, đặt tay kế tôi, tôi đã nghĩ mình nên tỏ chút….”thiện ý” bằng cách nắm tay nhỏ một cái. Đâu có gì quá đáng, ấy vậy mà tôi cứ nhìn, chỉ nhìn, hết nhìn lên tivi lại nhìn xuống tay nhỏ, đắn đo nên hay không nên. Liệu trên đời này có còn ai nhát hơn tôi không? Như thể đọc được suy nghĩ của tôi, bất chợt nhỏ nắm lấy tay tôi kéo về phía nhỏ, mắt nhỏ vẫn dán vào cái tivi còn tôi thì mặt đỏ bừng và….“giả nai” luôn. Được như ý muốn rồi nhưng tôi vẫn không xem film gì được vì trong lòng đang rộn ràng sung sướng.

Dạo này, nhỏ bận, bận việc gì không biết, bận tối mặt tối mày đến mức ngoài giờ đưa đón tôi, tôi không sao gặp mặt hay phone cho nhỏ được. Trước đây, không mời mà đến, nhỏ cứ sang nhà tôi ào ào. Còn giờ thì biệt tăm biệt tích chốn nào, với ai đâu. Tôi thấy hơi lo lắng và buồn buồn. Liệu có phải nhỏ muốn…thay người như trước đây không? Liệu tôi có thể tin tưởng vào lời hứa của nhỏ không? Tôi đứng trước cửa chờ nhỏ về. Mãi đến bảy giờ mới thấy xe của nhỏ từ đầu ngõ. Trông thấy nhỏ, tôi vui lắm:
- Dạo này bồ về trễ nhỉ?
- Ừ, tui bận quá mà, bồ đang chờ tui à?
- Ừ, tại….ít có thời gian nói chuyện quá nên….ra đón tí
- Hì, nhớ tui hả?
- Đâu có, nhớ làm gì – Tôi mắc cỡ nên chối phăng
- Nếu không có gì quan trọng, nói sau heng, tui vào tắm và ăn cơm tối tí – Nhỏ bình thản dắt xe vào nhà
Nhỏ luôn cười với tôi nhưng liệu nhỏ có biết lúc đó lòng tôi hơi trống trải không. Tôi chờ nhỏ, tôi muốn hỏi nhỏ nhiều thứ nhưng chưa kịp nói gì nhỏ đã tránh tôi. Lo lắng này chưa qua, nỗi sợ khác đã ập tới khi mà tối nay tôi thấy nhỏ ngồi sau xe một anh chàng nào đó về nhà. Tôi đã nghĩ nhỏ sẽ lại như trước đây. Thói quen sẽ không bao giờ sửa được.

Một buổi chiều, tôi phone cho nhỏ. Tôi không muốn giữa tôi và nhỏ có hiểu lầm gì. Tôi nghĩ mình không nên nhút nhát mãi, đã đến lúc tôi nên thẳng thắng hơn với tình cảm của mình. Nhưng khi tôi nghe giọng bắt máy bên kia là con trai, mọi suy nghĩ của tôi tan biến. Tôi không canh gặp nhỏ, cũng không canh gọi điện cho nhỏ được nữa. Vì nhỏ sẽ tránh tôi, và chàng trai kia sẽ lại nghe điện thoại thay cho nhỏ. Tôi im lặng, tôi đi học về với các bạn cùng lớp, cố tỏ ra vui vẻ như không có chuyện gì, tôi bảo nhỏ không cần đưa đón tôi nữa chi cho mất công. Có lẽ do vậy, nhỏ biết tôi giận. Thế là đến hôm chủ nhật, nhỏ chạy sang nhà tôi hỏi thăm:
- Bồ sao vậy, giận dỗi vu vơ chuyện gì nữa phải không?
Trước đây, tôi có thể vòng vo một hồi với những câu đại loại như:” Ai dám giận gì”, “Làm gì có”, “Việc gì phải giận”…v….v….thì giờ đây tôi không còn kiểm soát được cảm xúc của mình nữa. Tôi trả lời bằng giọng nghèn nghẹn mà bất cứ ai nghe được điều có thế biết…..tôi sắp khóc:
- Bồ muốn thay “đồ chơi”…..ít ra cũng phải báo cho tui biết một tiếng chứ….Đừng quay tui vòng vòng như dế nữa…hức hức
- Bồ nói gì thế? Tui hông hiểu? Sao vậy nè
- Hôm trước, tui….thấy bồ lại đi xe anh nào đó về…rồi tui phone cho bồ mà anh nào nghe máy……..bồ đâu cần tránh tui như thế, cứ nói thẳng một tiếng, tui sẽ không làm phiền gì bồ nữa….hức hức
Tôi không muốn khóc trước mặt nhỏ, tôi không muốn nhỏ nhìn thấy tôi khóc. Nhưng tôi quá yếu đuối, và vì không biết từ bao giờ nhỏ đã trở nên quan trọng với tôi đến thế, nên khi cảm thấy mình sắp xa nhỏ, tôi đã bật khóc thế này đây. Nhỏ im lặng nhìn tôi trong giây lát:
- Hì, bồ ghen à?
- Đừng có chọc tui nữa màaa…
Nhỏ lại gần tôi, vòng tay ôm nhẹ, kéo đầu tôi tựa vào ngực nhỏ, khẽ nói bằng cái chất giọng mà tôi vốn yêu mến:
- Khờ quá đi, xe tui hư nên mới phải đi nhờ xe người ta. Hiện tui đang làm thêm tiếp tân đứng bán hàng cho tiệm điện thoại di động. Hôm bữa tui đang giới thiệu hàng cho khách nên mới nhờ anh nhân viên kia nghe máy giùm. Có thế cũng khóc à, khờ quá đi mất
- Tại….tui thấy bồ….có vẻ tránh tui…….dạo này bồ kẹt tiền shopping lắm hay sao mà đi làm thêm dữ vậy
Những đợt sóng trong lòng tôi có vẻ đã dịu đi rất nhiều sau những lời giải thích của nhỏ. Tay nhỏ chạm nhẹ lên má tôi rất ấm áp, nhỏ nhìn thẳng vào mắt tôi mỉm cười và nói:
- Không kẹt tiền nhưng tui là người thực tế. Sống hôm nay phải biết tính cho ngày mai. Bây giờ tui đi làm thêm để giành tiền. Mai mốt tốt nghiệp, thành người lớn òy, có thể ở riêng òy, tui sẽ ở dzới bồ. Không thích sao?
- Ác, làm vậy chẳng khác nào la lên cho mọi người biết là…..
- Không có quy tắc nào, luật nào cấm hai người bạn thân ở cùng nhau cả. Cuộc sống là của mình, không phải của người ta, miễn là chúng ta không làm tổn hại đến ai là được rồi – Nhỏ ngắt lời tôi
Tôi không được quyết đoán như nhỏ, tôi vẫn sợ những lời bàn ra tán vào của xã hội nhưng tôi biết, nếu xa nhỏ tôi sẽ còn đau hơn. Tôi cúi xuống im lặng, không tỏ ý phản đối gì nữa. Nhỏ dịu dàng hôn nhẹ lên trán tôi và nhắc thêm:
- Từ nay đến ngày đó, bồ hãy chờ tui, hãy ngước lên nhìn thẳng vào mắt tui mỗi khi chúng ta nói chuyện để tui có thể hiểu bồ và bồ cũng có thể hiểu được mọi suy nghĩ của tui. Xin hãy chỉ “ngước nhìn” một mình tui thôi.
Lời nói chân thật đó của nhỏ đi sâu vào tâm trí tôi. Từ đó, tôi không còn suy nghĩ, lo lắng vu vơ nữa. Dù nhỏ không nhắc đi chăng nữa, thì trong mắt tôi cũng chỉ nhìn thấy mỗi mình nhỏ. Đối với tôi, nhỏ là người hoàn hảo và quan trọng nhất.

[END]