Truyện: 580   Chương: 5345   Lượt xem: 13872466
Tác giả: Phong Phàm
Lượt xem: 3429
Ngày: 2013-09-07

Chúc ngươi hạnh phúc


Tên gốc : 祝你幸福

Tác giả: Phong Phàm - 枫凡

Tình trạng bản RAW: hoàn

Tình trạng bản Edit: hoàn

Translator: QT, Google

Editor: Hắc Hồ Ly


Nguồn: http://vnsharing.net...ad.php?t=633300



Vì đây là lần đầu tiên mình thử sức edit nên nếu có lỗi chỗ nào các bạn cứ góp ý thoải mái nhé Posted Image

Chúc ngươi hạnh phúc

Yêu ngươi vẫn không yêu ngươi?


Thỉnh tha thứ, ta không thể làm mình ngừng yêu ngươi, có lẽ, khi ta vĩnh viễn rời khỏi ngươi, rời khỏi thế giới này, ta mới có dũng khí nói với ngươi “Chúc ngươi hạnh phúc”



Ánh đèn phòng giải phẫu vẫn sáng, lối đi nhỏ trong bệnh viện tràn ngập mùi thuốc sát trùng, một cô gái với khuôn mặt tiều tuỵ dựa vào dải ghế bên cạnh tường, ngọn đèn chiếu lên vài sợi tóc có chút hỗn loạn, lộ ra sắc thái tối tăm.

Nàng cứ lẳng lặng dựa lưng vào ghế ngồi, thân thể nghiêng, dựa cả thân hình vào chiếc ghế.

Hàng lông mày như liễu gắt gao nhíu lại, khuôn mặt tái nhợt lộ ra vẻ tiều tuỵ cùng nhu nhược khiến người ta tan nát cõi lòng. Vẻ mệt mỏi lộ rõ mà nàng vẫn cố chấp chọn ở lại chỗ này.

Ở nơi này làm nàng đau lòng, tiều tuỵ, bởi vì nơi này có người cùng huyết mạch duy nhất còn sót lại của nàng -- em gái của nàng. Mà lúc này đây, nàng cùng em gái đang bị cánh cửa phòng phẫu thuật ngăn cách, hơn nữa, khoảng cách giữa các nàng còn có khoảng cách giữa sự sống và cái chết, khoảng cách mà người thường khó có thể vượt qua.


Đôi mắt của nàng không hề chớp, gắt gao nhìn chằm chắm cánh cửa đóng chặt kia, ngay cả hô hấp cũng sắp đình chỉ, rất sợ bỏ qua chút gì.


Trong phòng giải phẫu, không khí lạnh lẽo mà lại khẩn trương nghiêm túc.


Dưới ánh đèn mổ, nhiều bác sĩ thân áo trắng dài đang tập trung giải phẫu, họ cẩn thận, đem mỗi bước thực hiện tinh tế tinh vi. Mỗi động tác nhỏ của họ đều liên quan tới sinh tử của thiếu nữ còn đang nhắm mắt ngủ say trên bàn mổ.



Hàng lông mi mảnh dài của thiếu nữ ở dưới đèn mổ hoàn toàn yên tĩnh, hai mắt nàng nhắm nghiền, như là đang có giấc ngủ hết sức ngọt ngào, yên tĩnh mà lại khoan thai. khuôn mặt tinh xảo của nàng phảng phất như một tác phẩm nghệ thuật tạo nên từ cẩm thạch mà thành, càng như một kiện tác phẩm không sinh mệnh......

.

“Sinh mệnh người bệnh đã đình chỉ hoạt động, các dấu hiệu sống đang biến mất!" .



"Nhanh! Dùng điện cao thế đánh!" .



Tít tít tít.......



Máy đo nhịp tim một mực cao giọng la lên,mọi người không ngừng động tác, là, thành bại chỉ tại này, cũng như, sinh tử cũng dừng lại ở thời khắc này, chỉ một đường, đó là hai thế giới hoàn toàn bất đồng . .



Tất cả mọi người khẩn trương ngừng lại rồi hô hấp, chờ phán quyết cuối cùng của tử thần! .



Thân thể đơn bạc của thiếu nữ giật lên dưới chấn động , như một con rối gỗ không chút ý thức, càng như một chiếc lá ở dòng sóng biển chảy xiết phiêu bạc lại giống con thuyền nhỏ chậm chạp không cập bờ..



Sinh mệnh yếu ớt của nàng như một tấm kính chỉ cần chạm vào sẽ vỡ, lại như bông hoa sắp tàn kia khiến người ta đau xót......

.

Dường như, thiếu nữ đang ở trong một vòng tay ấm áp, mà không phải như lúc này xung quanh người rét lạnh. Khóe miệng của nàng chậm rãi dãn ra thành một mạt mỉm cười thoải mái, giống như nàng sớm đã dự đoán đến tình cảnh mình lúc này, không chút sợ hãi..



Nụ cười lung linh kia khiến người ta lâm vào động dung, các bác sĩ đứng trang nghiêm ở một bên, lẳng lặng không nói được lời nào, bên tai vang vọng chính là tiếng kêu to dồn dập mà kịch liệt kia đích , đích -----.



"Người bệnh đã tử vong." giọng nữ Thanh lãnh, thản nhiên nói, như thể đã quen với sự sống và cái chết, tuyên bố 1 cách tàn khốc sự thật..



Ngoài cửa, một nữ sinh tràn đầy sức sống, trên người mặc một chiếc áo sơ mi giản dị , quần bò bó sát người phác thảo ra những đường cong hoàn hảo của nàng..


Vẻ mặt của nàng lo lắng lại có chứa một chút nghi hoặc, nàng khó hiểu, kia Hàn Thanh Dạ buổi sáng còn cười đầy ấm áp hướng về phía mình, biểu hiện có chút vụng về, hơi ngờ nghệch lại vô cùng chân thành chúc phúc mình , sao bỗng nhiên bị đưa vào nơi này, phòng giải phẫu khiến người ta khiếp sợ...


Lúc vừa mới nghe tin tức, nàng đương nhiên là không thể tin, nhưng, khi nàng nhìn thấy cô gái dựa ở ghế dài kia trước giờ kiên cường, gặp chuyện điềm nhiên như không nhưng hiện tại trong ánh mắt khó nén nổi bộ dạng tiều tụy, nàng không thể không tin..



Đèn phòng giải phẫu vẫn tản ra ánh sáng đỏ chói mắt, xung quanh một mảnh tĩnh mịch..




Hàn Thanh Tuyết vẫn giữ nguyên tư thế, thậm chí có người tiến đến cũng không cảm thấy..

Giống như, không còn linh hồn..



Ở trong tay nàng, rõ ràng nắm chặt một phong thư, cho đến khi đầu ngón tay trở nên trắng, nàng cũng không hề hay biết, giống như, nàng nắm chặt không phải một bức thư mà là thứ hết sức quan trọng..

Mà nàng nắm chặt phong thư này như người chết đuối nắm chặt chiếc phao cứu mạng.......



Nữ sinh đến gần nàng, vươn tay chạm nhẹ vào nàng, nhẹ giọng gọi "Thanh Tuyết tỷ."



Cảm thấy quấy nhiễu bên ngoài, Hàn Thanh Tuyết lúc này mới như ở trong mộng quay về, "Quý Như......" , kia một tiếng đáp lại, như nói mê, như nỉ non, tiếng nàng khàn khàn, như dùng hết toàn bộ khí lực..



"Thanh Tuyết tỷ, rốt cuộc chuyện này là sao? Tiểu Dạ sao thế?" Quý Như tiến lên dìu Hàn Thanh Tuyết đứng lên, lo lắng dò hỏi..



Không trả lời, Hàn Thanh Tuyết đẩy tay Quý Như ra, khóe miệng treo lên một mạt cười lạnh..



"Quý Như, Tiểu Dạ cũng như vậy rồi, chẳng lẽ ngươi còn không thể buông tha nàng sao? Ngươi hỏi ta làm sao, hảo! Ta nói với ngươi! Tiểu Dạ uống thuốc ngủ tự sát! Bây giờ còn ở bên trong cánh cửa trước mắt ngươi tiến hành cấp cứu!" Hàn Thanh Tuyết kể lại tất cả, nước mắt không thể kìm nén theo hai má nhỏ giọt xuống..



Hành lang vang vọng tiếng chất vấn của nàng, dài vô tận..



Quý Như trầm lặng không nói, nàng cúi đầu nhìn hai tay mình, hai tay trước sau như một sạch sẽ trắng tinh, nhưng tại sao nàng thấy bên trên lây nhiễm một mạt màu đỏ ,diễm lệ, chói mắt như máu tươi..



"Sẽ không! Sẽ không! Không phải lỗi của ta!" Quý Như hét, nàng ra sức lau lòng bàn tay kia đến đỏ bừng, nhưng bất luận nàng lau thế nào cũng không thể sạch. Tựa như nàng không thể thoát khỏi tội danh thình lình vô căn cứ kia! .



"Chính ngươi nhìn đi!" Hàn Thanh Tuyết lạnh lùng rút từ trong phong thư kia ra một phong thư chưa mở ra ghi gửi Quý Như đưa tới trước mặt Quý Như, mà ở trong phong thư kia còn một phong ghi Hàn Thanh Tuyết dĩ nhiên đã được mở ra..



Lúc này từ ngọn đèn mờ nhạt một nam tử trẻ tuổi cao lớn cường tráng đi ra, hai gò má hắn một tầng mồ hôi, vốn chiếc áo rộng thùng thình lúc này lại bó sát ở trên người, hắn thở hổn hển, hẳn là vội vàng đuổi đến..



Quý Như không chút ý thức được sự xuất hiện của hắn, chỉ nhìn chằm chằm phong thư trong tay..



Nam tử vì nàng không nhìn tới nên không hài lòng, mà khóe mắt Quý Như đã sớm bị nước mắt dính ướt đẫm, chung quy nhỏ giọt xuống, làm ướt giấy viết thư, nhoè chữ viết..



Trong lòng có ác tâm, vươn bàn tay đem trang giấy mỏng mảnh kia cướp đi, hóa ra là kia nam tử vì Quý Như không chú ý tới hắn mà ở trong lòng bốc lên lên một tia tức giận không khắc chế được, bùng nổ, dẫn tới hắn không kiềm chế được cướp đi bức thư.



Quý Như nâng khuôn mặt mang tầng nước mắt trong suốt lên nhìn, mở miệng trách cứ..



"Vương Minh, ngươi đem thư trả lại cho ta!" .



"Quý Như, ta đến lâu như vậy, ngươi cũng không liếc xem ta! Ngươi lại còn dùng loại thái độ này cùng bạn trai ngươi nói chuyện, ngươi có một chút ý thức rằng ngươi là bạn gái ta hay không!" Vương Minh dứt lời, tránh cánh tay muốn cướp đi bức thư của Quý Như, mắt vội vàng nhìn qua một chút nội dung thư, bỗng nhiên lại châm biếm cười nói: "Hừ! Quý Như, ngươi đến bây giờ còn muốn gọi người kia cái là bạn tốt, ta thấy ngươi sớm hay muộn giống nàng, trở thành thứ đồng tính khiến người ta buồn nôn!" .



"Vương Minh, không cho ngươi nói Tiểu Dạ như vậy! Ngươi đưa thư đây!" Quý Như lớn tiếng cắt ngang lời nói của Vương Minh.



"A, sao thế, ngươi rốt cuộc thừa nhận sao! Ngươi chính là một nữ đồng, cũng giống Hàn Thanh Dạ! Khó trách lão tử theo đuổi ngươi lâu như vậy mới được, ngươi về sau trở thành bạn gái của ta khi hôn cũng rất bài xích, lại càng không muốn nói đến nhiệm vụ của ngươi khi làm bạn gái của ta!" Vương Minh một tay chỉ vào bức thư, hai mắt tức giận đỏ lên nhìnQuý Như, tiến tới bức nàng lui tới trong góc tường..



"Vương Minh, ngươi câm mồm cho ta! Ta không......" Quý Như còn chưa nói ra miệng liền bị Vương Minh dùng miệng lấp kín, nụ hôn của nam nhân mang khí tức xâm lược rất mạnh, cực nóng làm Quý Như nhịn không được kháng cự, nàng đẩy người Vương Minh, giãy giụa, muốn chạy trốn khỏi sự kìm hãm của hắn.

Ánh mắt của nàng bỗng nhiên biến đổi, trở nên có chút âm độc, dưới chân dùng một chút lực, giẫm mạnh lên chân Vương Minh, Vương Minh lúc này bị đau mới buông lỏng hai tay của nàng..



Đèn phòng giải phẫu khuất khuất tỏ tỏ, rốt cuộc tắt ngóm ..



"Chạm vào!" (Từ nay mình không nghĩ ra từ nào thay thế được T^T - từ gốc 碰 )


Cánh cửa nặng nề bị đẩy ra, đầu tiên là tốp năm tốp ba y tá từ trong đi ra, sau đó đến mấy bác sĩ cẩn thận, chậm rãi đẩy một chiếc giường. Trên giường, hình hài bị một lớp vải trắng mỏng mảnh phủ, không một tiếng động..



Hàn Thanh Tuyết bất chấp ở đây còn hai người khác, như phát điên đẩy các bác sĩ ở phía trước ra, đi tới bên cạnh giường.



Tuyệt vọng đang bao phủ nàng, nàng một tay xốc lên tấm vải trắng che đậy, thu vào mắt chính là dung nhan quen thuộc kia, gương mặt không có chút máu, không phải là người khác, đúng là em gái của nàng Hàn Thanh Dạ..



Hàn Thanh Dạ giống như đứa trẻ tham ngủ, chậm chạp không chịu mở hai mắt..



Khóe môi của nàng trước sau như một nhếch lên tạo thành nụ cười ấm áp, nhưng lòng bàn tay đã không còn ấm áp..



Hàn Thanh Tuyết khó tin nhìn nữ bác sĩ trẻ tuổi toàn thân áo trắng dài bên cạnh -- bác sĩ mổ chính cho Hàn Thanh Dạ, Tần Mật, cô gái được người trong giới y học giới ca tụng là nhân vật trong truyền thuyết..



"Ngươi không phải được giới y học xưng là tân tinh (ngôi sao mới nổi) sao? Tiểu Dạ tại sao còn không tỉnh! Ngươi nói cho ta biết, tại sao? !" Hàn Thanh Tuyết nhào tới trước một tay tóm ở vạt áo Tần Mật, giọng khàn khàn chất vấn..



"Đây là lỗi của ta. . . . . ." Tần Mật thản nhiên nói, nhìn cô gái xinh đẹp trước mắt tiều tụy, nàng cũng đau lòng theo.

Tần Mật không kiềm chế được đem sai lầm này ôm tới trên người mình, nàng biết cô gái trước mắt đã đánh mất chỗ dựa tinh thần duy nhất, nếu không có lí do gì đặc biệt thì sẽ không thể làm niềm tin sống của nàng quay lại được..



Cho nên nàng chọn làm cô gái này cho rằng là lỗi của mình làm em gái nàng tử vong, dùng thù hận để nàng duy trì niềm tin vào cuộc sống..



Hàn Thanh Tuyết chợt ngẩng đầu, trong đồng tử hiện lên hận ý,
không khỏi buông lỏng bàn tay nắm chặt vạt áo Tần Mật ra, nàng hận, nàng rất hận người trước mắt này, cho nàng hy vọng, lại tàn khốc đem nàng đẩy vào vực sâu không đáy..



"Xin lỗi, chúng ta đã cố hết sức ! Đây là người bệnh không có ý chí muốn sống, chuyện này cùng bác sĩ Tần không liên quan. Đối với việc em gái ngài qua đời, chúng ta rất tiếc, thỉnh ngài nén bi thương!" Bác sĩ bên cạnh nhịn không được nói ra hết chân tướng sự việc.

"Tiểu Trần!" Tần Mật cất tiếng ngăn lại, trong mắt lộ rõ uy nghiêm, làm bác sĩ bên cạnh không khỏi thu lại khí tức.

"Hóa ra là thế sao? A, Tiểu Dạ, ngươi tại sao phải để lại tỷ tỷ một mình để đi tìm kiếm ba mẹ! Ngươi là thần nhân duy nhất ở trên đời này của ta, tại sao ngay cả ngươi cũng muốn rời khỏi ta , tại sao......" Hàn Thanh Tuyết quyến luyến nhẹ vỗ về Hàn Thanh Dạ như đang ngủ say, khóe miệng nỉ non, thân thể dần ngã về phía sau, rơi vào một vòng tay mềm mại..

Tần Mật cẩn thận ôm lấy thân thể nàng, đem đầu vai gầy yếu của nàng khẽ tựa vào đầu vai của chính mình, ngẩng đầu nhìn về hai người khác ở phía này, thản nhiên nói: "Trong các ngươi ai là người thân thuộc với người đã khuất, xin theo ta đi ký một số giấy tờ chứng tử."

Lời nói lạnh lùng, như tiến vào trong hồ đá, không một chút gợn sóng..

"Ta là bạn tốt của Tiểu Dạ, ta thay Thanh Tuyết tỷ tỷ ký tên!" Quý Như kiên định nói ra suy nghĩ của mình, nàng ưu thương liếc nhìn Hàn Thanh Dạ, cảm thấy mơ hồ đau lòng..

Thanh Tuyết, Hàn Thanh Tuyết, hóa ra ngươi tên là Hàn Thanh Tuyết a..

Tần Mật cúi đầu liếc Hàn Thanh Tuyết vẫn đang mê man, trong lòng trong thầm ghi nhớ tên của nàng.

" Tiểu Như, nhanh cùng ta ra ngoài!" Vương Minh nhìn thấy bạn gái mình muốn vì Hàn Thanh Dạ, người mà chết rồi vẫn còn tác động tới lòng của nàng đi kí giấy chứng tử, trong lòng lại là một trận bực bội..

Tuy hắn thật sự rất chán ghét đồng tính, nhưng Quý Như xinh đẹp mọi người đều biết, hắn cũng không đáng vì một người chết người mà bực bội với người còn sống, dù sao Quý Như vẫn là bạn gái hắn, chung quy vẫn là vật sở hữu riêng của hắn..

"Vương Minh, chúng ta chia tay! Ngươi có thể đi." Quý Như mặt không biểu tình nói ra những lời này..

"Gì?!" Vương Minh khiếp sợ nhìn cô gái nói ra những lời này, hắn không thể tin cô gái này lại sẽ vì người đã chết bỏ qua cơ hội của mình..

"Tiểu Như, ngươi đừng đi! Ngươi đứng lại cho lão tử!" Vương Minh một tay giữ chặt Quý Như đang xoay người muốn rời đi, trong giọng nói khó nén sự phẫn nộ trong nội tâm..

Quý Như bị Vương Minh tóm cổ tay, bất đắc dĩ dừng bước chân, vẫn lạnh lùng nhìn hắn, ánh mắt kia sắc bén như lưỡi dao, chỉ nghe thấy nàng cười lạnh một tiếng, chậm rãi mở miệng nói ra lời nói làm Vương Minh trừng lớn hai mắt: "Ngươi từng nói với Tiểu Dạ, ta đã trở thành cô gái của ngươi đúng không ! Còn nói nàng là cô gái không xứng với ta!" .

"Ngươi! Ngươi làm sao mà biết được......"

"A, hóa ra chính là vì vậy......." Vương Minh! Ngươi biết không? Bởi vì lời nói dối này của ngươi làm hại Tiểu Dạ bắt đầu trốn tránh ta, làm ta cùng nàng chậm rãi có khoảng cách. Mà ta lại còn thương tổn nàng, rõ ràng biết nội tâm của nàng yếu ớt như vậy, ta lại còn muốn cầu nàng nói vậy!.

Hít một hơi thật sâu, Quý Như tách bàn tay nắm tay nàng ra, như ưu thương, như là nhớ lại, thản nhiên cười.

"Vương Minh, ngươi biết không? Ta phạm một sai lầm mà kiếp này cũng khó có thể bù lại."

"Gì?".

"Ta lại buộc đứa ngốc kia nói câu làm ta cảm thấy buồn cười nhất, cũng là câu nói ta mong đợi đuợc nghe nhất."

"......." Vương Minh trầm mặc, hắn cảm thấy cô gái này sắp không còn thuộc về mình..

"Đó chính là -- chúc ngươi hạnh phúc, mà ta lại còn yên tâm tiếp nhận mong ước của nàng, ta cảm thấy hiện tại căn bản ta không xứng có được mong ước của nàng!" Nước mắt sớm đã tràn ra vành mắt, Quý Như xoay người tiếp tục đi về phía trước..

Vương Minh gục đầu xuống, yên lặng xoay người đi khỏi bệnh viện, nơi đã không còn cần hắn..

Hắn thất bại thật thê thảm, ở trong tình yêu chưa biết ai đúng ai sai, mà hắn lại tự cho là đúng, cho rằng nam nhân mới xứng với một cô gái, mà đồng dạng một cô gái như Hàn Thanh Dạ không thể cho Quý Như được nhiều như hắn..

Quý Như theo sát phía sau Tần Mật tiến vào một văn phòng sạch sẽ, nhìn đối phương đưa nàng một tập giấy.

Nàng nắm chặt cán bút, thật lâu sau mới hạ xuống tên mình..

Tiểu Dạ, đây là một chút việc cuối cùng ta có thể vì ngươi làm.......

Bên tai dường như vẫn còn vang vọng giọng nói của nàng --.

Tiểu Như, chúc ngươi hạnh phúc! Tuy khi ta nói ra những lời này, trong lòng cảm thấy chua xót. Nhưng ta nhịn xuống, hi hi, nếu để cho ngươi biết , ngươi chắc chắn sẽ khen hành động của ta cao cả!.

Tiểu Như, xin lỗi, tuy ở dưới đáy lòng mặc niệm vô số lần là không thể yêu ngươi, nhưng hình như ta làm không được , ngươi biết loại tâm tình này sao? Rõ ràng người mình yêu nhất ở trước mặt mình, rõ ràng là yêu ngươi như vậy, mà ta lại không thể nói ra ba chữ ta yêu ngươi..

Nhìn ngươi lúc luyến ái (yêu đương) không tự kiềm chế cười tràn đầy ngọt ngào, tâm của ta từng đợt đau thắt, ta nhịn không được muốn hỏi, là ai làm ngươi vui vẻ như vậy? Nhưng ta lại không thể, đơn giản ta là bằng hữu tốt nhất của ngươi, bằng hữu, từ ngữ hoàn mỹ biết bao a! Nhưng tại sao ta lại thống hận nó như thế?.

Về sau ta rốt cuộc hiểu ra , ta không phải thống hận khi làm bằng hữu của ngươi, mà ta có lòng tham muốn có ngươi, một cái nhăn mày cười của ngươi cũng tác động tới tâm của ta, nhưng, tại sao mọi thứ không thuộc về ta?.

Tiểu Như, xin ngươi tha thứ ta dùng thân phận bằng hữu một mực yên lặng yêu ngươi, ta chỉ là không muốn mất ngươi. Ta sợ hãi ngươi sẽ ghét bỏ ta như những người đó, ghét bỏ ta là cô gái như vậy lại yêu một cô gái..

Ta hảo buồn ngủ, nên đi ngủ thôi? Tiểu Như, ngủ ngon..

Ngày mai, có lẽ ngươi sẽ không thấy bị quấy nhiễu , có lẽ ta sẽ không còn tồn tại. Tiểu Như, thỉnh tha thứ, ta không thể làm mình ngừng yêu ngươi, có lẽ, chỉ khi ta vĩnh viễn rời khỏi ngươi, rời khỏi thế giới này, ta mới có dũng khí nói với ngươi "Chúc ngươi hạnh phúc."


"Đứa ngốc......" Lối đi nhỏ trong bệnh viện truyền ra tiếng cô gái thở dài lớn, thật lâu không tiêu tan..



Tác giả có chuyện muốn nói:

Này thật đúng là nội dung làm ta tràn đầy cảm xúc a! Chỉ mong mỗi một người thầm mến cũng có thể tìm thấy hạnh phúc của mình, mà không phải chọn cách trốn tránh mọi thứ một cách nhát gan như Hàn Thanh Dạ.