Truyện: 581   Chương: 5389   Lượt xem: 13611716
Tác giả: Phá Quân Tinh
Lượt xem: 2314
Ngày: 2016-01-17
Kiếp Sau, Ta Chờ Ngươi
(来生, 我等你)

Tác giả: Phá Quân Tinh - 破军星
Thể loại: Tình hữu độc chung, BE
Tình trạng chính văn: Hoàn
Editor: Yumi (Tê)
~Bản edit đã beta lại~

Văn án:
Hai gia đình tan vỡ hợp lại cùng một chỗ, hai cô gái vốn không có quan hệ huyết thống trở thành chị em...
Ưu, như tên nàng Ưu tú, ôn nhu, thông minh, thiện lương lại xinh đẹp - chị gái.
Ly, so với Ưu nhỏ hơn hai tuổi, ngụy trang là sở trường từ nhỏ của nàng.
Ly yêu Ưu, nhưng chỉ có thể nhìn...
Yêu Ưu, là một nỗi đau, vô lực đau đớn.
Yêu Ưu, là một loại thương, quyết tuyệt thương.
Tình yêu không có kết quả như thiêu thân lao vào lửa, dùng chính sinh mệnh để trả giá.


_____________

Tiểu Ly là một cô bé sinh ra và lớn lên trong gia đình đơn thân, cha mẹ ly dị sớm, mà bởi vì cô bé là con gái nên không nhận được tình thương nơi cha. Sau đó, cô bé theo mẹ ra ngoài sống. Ngoại trừ phí sinh hoạt định kỳ mỗi tháng, cha cũng chưa từng liếc mắt nhìn đến tiểu Ly.

Mẹ tiểu Ly công tác bề bộn nhiều việc, không có nhiều thời gian để chăm sóc cô bé, đó là lý do tiểu Ly vẫn luôn ở nhà một mình, tiểu Ly rất ngoan biết nghe lời, một người vẽ vẽ, một người xem TV, một người đọc sách, một người ngủ.

Mặc dù có chút tịch mịch, nhưng tiểu Ly chưa bao giờ nói cùng mẹ, tiểu Ly chỉ mỉm cười đón mẹ mỗi tối muộn.

Mẹ rất vất vả, tiểu Ly biết, cô bé cũng mong có người vì mẹ chống đỡ mảnh trời này, giống như mẹ vì bản thân làm vậy.

Tiểu Ly mong muốn mẹ có thể hạnh phúc, mà không phải là một người cô đơn giống như tiểu Ly.

Cho nên, tiểu Ly vẫn luôn hy vọng có một người cha mới, cho dù người cha mới không thích cô bé cũng không sao, chỉ cần ông đối tốt với mẹ, chỉ cần mẹ có thể hạnh phúc, tiểu Ly rất hài lòng.

Tiểu Ly chờ rồi chờ, rốt cuộc chờ mong đến cấp hai người kia tới, cha mới của tiểu Ly.

Ngày ấy tiểu Ly lần đầu tiên nhìn thấy nàng, chị gái tương lai nắm tay cha mới, còn tiểu Ly nắm lấy tay mẹ.

Hai gia đình tan vỡ hợp lại cùng nhau, không linh đình nhưng lại rất ấm áp.

Chị gái mới so với tiểu Ly lớn hơn hai tuổi, học lớp mười, hơn nữa lại là tâm điểm, tiểu Ly nằm mơ cũng không dám nghĩ đến.

Chị tên gọi là Ưu, Ưu trong ưu tú, người cũng như tên vừa đẹp lại ưu tú, cư xử với mọi người ôn hòa lễ độ, đối đãi với tiểu Ly càng giống như mùa xuân quấn quít ôn hòa, trái tim mỏng manh lẻ loi của tiểu Ly cũng dần dần không còn thấy cô đơn.

Hai người ở chung một phòng, Ưu nằm giường trên có cảm giác như ở ký túc xá, nhưng lại có nhiều thân tình và cảm giác ấm áp không tên hơn.

Ưu mỗi ngày sẽ dạy kèm cho tiểu Ly, nhìn bộ dáng tiểu Ly chán nản gãi đầu chỉ hiểu lơ mơ sẽ cười thực thoải mái. Nàng sẽ xoa xoa đầu tiểu Ly động viên nói: "Tiểu Ly rất thông minh, lúc trước chị học nghe một chút cũng không hiểu đâu." Kỳ thực tiểu Ly biết Ưu chỉ lừa gạt mình, Ưu thành tích tốt như vậy sao lại có khả năng không hiểu? Chỉ có điều, Ưu ôn nhu như vậy nàng thật thích!

Nếu như Ưu chỉ ôn nhu với một người là mình, vậy thì tốt biết bao?! Tiểu Ly bị suy nghĩ của bản thân hù dọa, nàng thật xấu xa, sao lại có thể độc chiếm sự ôn nhu của Ưu?

Cảm giác nhàn nhạt mất mác và cảm xúc không rõ tên theo tiểu Ly từ sơ trung (cấp 2) đến trung học, hơn nữa còn học chung trường học với Ưu.

Năm ấy tiểu Ly năm nhất, Ưu năm ba.

Tiểu Ly rất vui vì mình có thể cùng Ưu học chung một trường, như vậy mỗi ngày, tiểu Ly đều có thể thấy Ưu, chỉ cần có thể nhìn thấy Ưu liếc mắt một cái, cố gắng nhiều hơn nữa tiểu Ly cũng chấp nhận trả giá.

Bao nhiêu ngày đêm, sau khi Ưu ngủ say, cô bé trộm bò dậy, trốn trong chăn ôn bài đọc sách, muốn ngủ cũng không thể ngủ.

Bao nhiêu lần lớp học đang lúc nghỉ trưa, ôm sách vở đến phòng giáo viên chỉ để biết thêm một chút kiến thức, giáo viên từ vui vẻ đến thấy đau đầu, mà tiểu Ly coi như không thấy, chỉ vì có thể cùng Ưu gần hơn.

Vì tiểu Ly muốn thi đỗ trường học của Ưu, cùng Ưu chung một chỗ.

Cùng nhau đi học, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau tan học.

Tiểu Ly biết tình cảm của bản thân không bình thường, mỗi ngày đều nghĩ đến Ưu, ngay cả trong mộng cũng đều là bóng dáng của Ưu, khi người khác nói đến bạch mã hoàng tử của mình, tiểu Ly nghĩ đến Ưu đầu tiên.

Ưu không phải hoàng tử, nhưng so với hoàng tử Ưu còn đẹp hơn, Ưu chính là công chúa, khiêm tốn, ôn nhu, uyên bác.

Ưu sẽ nhìn mình thực ôn nhu, Ưu sẽ vuốt đầu của mình thực cưng chìu, Ưu sẽ làm bánh ngon cho mình ăn, Ưu sẽ để cho mình mang những vật nhỏ không tốn kém nhưng tiện ích mỗi lần ra ngoài dạo chơi vùng ngạo ô, Ưu sẽ bất tri bất giác xâm nhập vào lòng tiểu Ly.

Tiểu Ly biết mình hết thuốc chữa, tiểu Ly biết tình cảm này không bình thường, nhưng tiểu Ly không có biện pháp khống chế chính mình, một ngày không nhìn thấy Ưu sẽ khó chịu, thậm chí… nhớ đến điên cuồng.

Chính là, phần tình cảm này không có kết quả, tiểu Ly biết, luôn luôn biết.

Ưu sẽ không yêu cô bé, Ưu là hy vọng của cả nhà, Ưu là ngôi sao trên bầu trời, mà chính cô bé ư? Tiểu Ly chỉ là người thường nhìn lên ngôi sao trên trời cao mà thôi.

Yêu Ưu, là một loại đau, vô lực đau.

Yêu Ưu, là một loại thương, quyết tuyệt thương.

Nếu nhất định phải là thiêu thân lao vào lửa, như vậy cứ để tiểu Ly vì nàng mà thiêu đốt.

Tiểu Ly mỗi ngày đều trông mong ánh sáng hy vọng trong tuyệt vọng, Ưu, không thuộc về tiểu Ly.

Khi nhìn thấy Ưu khoác tay người kia, trong phút chốc, tiểu Ly nghe được tiếng mọi thứ vỡ tan, không phải chỉ có tâm mà là ngay cả linh hồn cũng vỡ vụn.

“Tiểu Ly, anh ấy là Tường, là bạn trai của chị đó! Anh ấy cũng là học sinh, hơn nữa học chung lớp với chị.” Giọng nói của Ưu vẫn ôn nhu như lúc trước, chẳng qua trong lời nói lại giống như dã thú nuốt lấy người, ăn luôn tâm và linh hồn kia theo gió mà lan ra.

“Em là em gái của Ưu sao? Chào em, anh là Tường, anh vẫn thường nghe Ưu nói về em, là một cô em gái đáng yêu lại hay mơ màng nhỉ!” Không muốn nhìn đến mặt nam sinh kia, nhưng không thể không nhìn kỹ, bởi vì Ưu đang nhìn.

Anh tuấn tiêu sái, mang theo hơi thở ánh mặt trời. Đây là người con trai Ưu thích sao?

“Xin chào, người Ưu thích quả nhiên rất tốt!” Ưu, đây có phải là lời mà chị muốn nghe?! Thì ra, nói lời trái với lòng, thật sự rất đau!

Nam sinh kia nắm tay Ưu, mà tiểu Ly đi theo sau bọn họ, nhìn, cứ như vậy nhìn, bóng dáng hai người hài hòa như vậy, hình bóng tương giao kia lại sâu sắc chọc vào tâm tiểu Ly.

Kim đồng ngọc nữ, thiên tác chi hợp, nét đẹp nơi học đường.

Giữa học sinh sẽ luôn như vậy, mà thầy cô đối với học sinh ưu tú như vậy, đều mở một mắt nhắm một mắt.

Mỗi ngày đến trường, Tường đều chờ Ưu tại công viên cách nhà không xa, mà tiểu Ly luôn luôn thức thời đi sau bọn họ, nhìn bọn họ nắm tay, nói nói cười cười, có khi Ưu kêu cô bé còn giả ngốc phối hợp cùng hai người, cuộc sống như vậy dị thường chua sót.

Vì vậy những lúc, đến trường, ăn cơm, tan học, trở thành ba người đi, hoặc là nói hai người đi, một người vô hình đi theo phía sau hai người.

Thầm mến, quả nhiên là loại thuốc đắng nhất trên thế giới.

Huống chi là loại tình yêu không có kết quả này?

Tiểu Ly vẫn là một đứa nhỏ thật ngoan, cho nên tiểu Ly sẽ giả vờ, sẽ diễn kịch, sẽ giữ lại thống khổ bên mình mang mỉm cười và hạnh phúc dành cho người mình để ý.

Đối với mẹ là như thế, đối với Ưu cũng là như vậy.

Tiểu Ly vẫn cho rằng, nếu nàng làm diễn viên nhất định sẽ thành công, cho dù không muốn nhìn thấy Tường, cho dù chính mình đau lòng vô cùng, tiểu Ly vẫn như cũ có thể cười hoàn mỹ.

Cười rồi cười, vẫn luôn cười, đến cuối cùng tiểu Ly thậm chí quên đi đâu mới là nụ cười thật lòng.

Tiểu Ly ở trước mặt Ưu sẽ nói Tường thật tốt, nàng sẽ cười trêu ghẹo Ưu, tại thời điểm Ưu cùng Tường cãi nhau, tiểu Ly sẽ ôm Ưu an ủi, không phải lỗi của Ưu, cũng không phải lỗi của Tường, là hiểu lầm, tiểu Ly sẽ là người hòa giải của hai người, cùng người khác khổ chính mình.

Từ trung học đến đại học, từ đại học đến khi kết hôn, tình yêu của Ưu bình bình đạm đạm, rất hạnh phúc.

Tường là một nam nhân tốt, anh ta toàn tâm toàn ý đối với Ưu ngay cả những người con gái khác đều nói Ưu nhặt được báu vật, nam nhân tốt như vậy phải nhanh gả cho. Mà các nam nhân khác thì nói, Ưu xinh đẹp như vậy lại là người vợ ôn nhu, ai cưới được là ba đời phúc khí.

Mặc kệ là ai, đều rất coi trọng cuộc hôn nhân này, phần tình yêu này.

Tiểu Ly cũng vậy.

Cô yêu nàng, nhưng là cô không thể nói.

Cô yêu nàng, nhưng là nàng không yêu cô.

Cô yêu nàng, cho nên nhất định phải thật hạnh phúc.

Cô yêu nàng, cho nên nhất định phải nhớ rõ cô. Em gái, cũng đủ rồi!


Ưu và Tường kết hôn làm mọi người xung quanh ghen tị, kết hôn năm năm, như trước tương thân tương ái, hạnh phúc mà ngọt ngào.

Hai người kết hôn hai năm liền sinh một bé gái, lớn lên trong veo như nước, hai mắt thật to khuôn mặt tinh xảo giống như búp bê barbie, làm cho hai người già trong nhà vui sướng không thôi.

Hiện tại ở nhà một người làm cho người ta lo lắng nhất chính là tiểu Ly.

Ưu ngay cả con nhỏ đều đã có, nhưng tiểu Ly vẫn không có đối tượng.

Cả ngày không phải ngẩn người thì là đi đến khuya mới về, hoặc là trốn trong nhà Ưu tránh né lời nói hai người già trong nhà.

Vì vậy, hai lão đem nhiệm vụ khuyên giải giao cho Ưu, đứa con gái họ yên tâm nhất.

“Tiểu Ly, không có người ưa thích nào sao?” Ưu hôm nay cố ý ngủ chung với tiểu Ly, để con gái ngủ cùng Tường. Đã bao lâu không ngủ cùng nhau? Thật là có điểm nhớ đâu!

“Người ưa thích?” Nhìn ánh mắt trí tuệ của Ưu, hàng mi quen thuộc đôi mắt quen thuộc, tiểu Ly nở nụ cười, tươi cười chua xót, “Có, nhưng là không có khả năng a!”

“Vì sao? Hắn không thích tiểu Ly sao?

“Không phải chuyện thích hay không thích, mà là không có khả năng.” Nhìn dáng điệu Ưu muốn tiếp tục hỏi thăm, tiểu Ly khéo léo dời đi đề tài, mà Ưu cũng không hỏi lại.

Hai người nhớ lại kỷ niệm từng có, lúc còn trẻ như giấc mộng, hiện giờ cũng chỉ là nhớ lại.

Nhìn thấy Ưu ngủ say, đôi mắt nhắm chặt chậm rãi mở sau đó nhìn mảng đen trong phòng, rúc vào bên cạnh Ưu trong bóng đêm.

Ưu, nếu em là con trai, như vậy cho dù chị là chị gái của em, em cũng sẽ liều lĩnh theo đuổi chị! Nhưng, em không phải!

Ưu, nếu chị không phải chị gái của em, như vậy thân là con gái em cũng sẽ theo đuổi chị, cho dù bị đuổi ra khỏi nhà, cho dù bị người thân nhất là mẹ đoạn tuyệt quan hệ, em cũng sẽ làm như vậy. Nhưng, chị chính là chị gái!


Cho nên, kiếp này em chỉ có thể nhìn chị, mà không thể đụng vào, chỉ có thể mến chị, mà không dám nói.

Chỉ có thể nhìn chị rời khỏi sinh mệnh của em.

“Nếu có kiếp sau, nguyện chúng ta không phải chị em, như vậy cho dù là thân con gái em cũng sẽ yêu chị, nếu có kiếp sau, em nguyện làm con trai, chấp tay người đời đời kiếp kiếp, chắc chắn sẽ không nhìn chị cứ như vậy rời xa.” Thanh âm tiểu Ly rất thấp thật thấp, thấp đến có lẽ chỉ có cô có thể nghe thấy.

Cuối tuần, Ưu và Tường mang theo con gái quan tâm kéo theo tiểu Ly, nói muốn đi công viên chơi.

Bởi vì Tường ôm con nhỏ, cho nên do tiểu Ly lái xe, mà Ưu ngồi ở ghế phụ, chỉ vì có thể dành ra khoảng trống cho con gái chơi đùa thoải mái.

Hết thảy đều rất có thứ tự, chẳng qua việc ngoài ý muốn luôn thích bất thình lình đến.

Tại lúc giao qua núi đường quốc lộ, một chiếc xe vận tải lớn vượt lên với tốc độ nhanh, vặn vẹo giống như rắn, tình huống liên tục va chạm, xông vào đường ngược chiều đường xe chạy, thẳng tắp hướng đến xe bọn họ đánh tới.

Tai họa bất ngờ, nhưng không thể để Ưu xảy ra chuyện gì.

Dưới tình huống như vậy, dựa theo bản năng người lái, hẳn là phải đánh tay lái sang trái, như vậy vị trí người lái sẽ không cùng xe va chạm nhau, nhưng vị trí ghế phụ chính là cận kề với tử thần. Nhưng, tiểu Ly lại lựa chọn hướng bên phải.

Tiểu Ly lựa chọn đem mình dâng cho tử thần trước mặt.

Phương hướng bẻ lái bị thay đổi, túi khí tại lúc va chạm mãnh liệt căn bản không có tác dụng, động cơ trước sớm đã hoàn toàn thay đổi, như lưỡi dao lõm vào thậm chí đâm vào thân thể tiểu Ly.

Hôn mê.

Trên đường đến bệnh viện, tiểu Ly mơ mơ màng màng mở mắt ra, chỉ thấy một mảnh huyết sắc, tiếng người ồn ào, tiểu Ly lại nghe không ra thanh âm quen thuộc.

Mắt không có tiêu cự nhìn không thấy Ưu.

Ưu, Ưu thế nào?

Tay không có khí lực nắm chặt tay bác sĩ, “Ưu... Người ấy... cô gái... sao... như thế nào...?

“Não chấn động nhỏ, không có việc gì.”

“Người đàn ông... con bé... đâu?

“Không đáng ngại.”

“Vậy... vậy... thì... tốt...”

Bác sĩ nhìn người con gái trước mặt, lần đầu tiên cảm thấy có chút khổ sở, bị thương nặng như vậy, sợ là không sống được đi? Cũng đã nhìn qua bao lần sinh tử cảm giác đã chết lặng, lại nghe thấy người con gái này lúc đâm xe lại có thể đem mình đặt vào nguy hiểm, không khỏi ngây ngẩn cả người, trước kia cũng có tình huống như vậy, chính là chồng đều đem vợ mình dâng cho tử thần.

Khi biết cô là em gái người kia, lại khó hiểu, có loại chị em tình thâm, có thể đem cơ hội sống nhường cho đối phương?

Đèn phòng giải phẫu sáng lên, cùng tử thần giành lại mạng sống luôn luôn là công tác của bác sĩ bọn họ.

Tiểu Ly chỉ cảm thấy tiếng động xung quanh càng ngày càng yên tĩnh, cặp mắt không có tiêu cự, là đã chết sao? Như vậy cũng tốt, thiêu thân đúng là vẫn bay về phía lửa.

Cô khi còn sống là hạnh phúc đi?! Bởi vì trong lòng có người yêu, cho dù người nọ không yêu cô, cho dù người nọ chỉ xem cô là em gái, như vậy cũng tốt. Có tình đó là hạnh phúc!

Có thể cứu được Ưu, có thể dùng mạng sống chính mình đổi lấy Ưu, thật sự là chuyện rất đáng giá.

Ưu, chị là người em vẫn yêu, nhưng là, em không thể nói với chị.

Ưu, để em mang theo bí mật này đến khi kết thúc sinh mệnh đi.


Tiếng động ồn ào bên tai ngưng lại, máy móc trong bệnh viện cũng không hoạt động, là buông tha rồi sao?

Tay được bao trùm bởi ấm áp, trên mặt là vuốt ve nhẹ nhàng mang theo run rẩy, cúi đầu khóc, khiến cho tinh thần tiểu Ly tập trung một chút.

Là, là Ưu sao?

Ưu, Ưu chị khóc? Đừng khóc, đừng khóc, không có việc gì, em tuy đã chết, nhưng là em sẽ cùng Ưu.

Em sẽ cùng Ưu chậm rãi đến già, đợi cho chị răng đều lạc hết, vẫn yêu chị như vậy! Tuy rằng, chị không nhìn thấy em.


“Tiểu Ly, vì sao lại ngốc như vậy? Không đáng a! Không đáng!” Tiếng khóc làm tâm hồn tiểu Ly run rẩy, không đáng? Như thế nào sẽ?! Trên thế giới này, chỉ có Ưu, chỉ có Ưu là đáng giá!

Ưu luôn ôn nhu.

Giống như lần đầu tiên gặp mặt, Ưu đối với tiểu Ly tươi cười, so với gió xuân càng ấm lòng người hơn. Cũng bởi vì thế, tiểu Ly mới rơi vào thế giới của Ưu, rốt cuộc trốn không thoát.

“Thực xin lỗi! Thực xin lỗi! Thực xin lỗi! Thực xin lỗi! Thực xin lỗi! Thực xin lỗi!...”

Vì sao lại nói thực xin lỗi? Ưu không sai, đều là tiểu Ly tự nguyện, cho nên không cần tự trách a!

“Ưu... phải... cười nha...”

Tay chậm rãi rơi xuống, đầu dần dần vô lực, chung quy là buông xuống.

Cô không oán cũng không hận, cô đang cười.

Một khắc cuối cùng nghe thấy được Ưu bên tai nàng nỉ non.

“Kiếp sau, chị chờ em.”

Nguyên lai lời nói thì thầm ngày ấy lại để cho Ưu nghe được, Ưu, chị vẫn ôn nhu như thế.

Vì muốn cho em an tâm rời đi, mới nói như vậy sao?

Nhưng, em sẽ tưởng là thật sao? Làm sao bây giờ?

Ưu, để cho em cùng chị, cho đến bên kia trái đất đi!

Kiếp sau, em sẽ đi tìm chị.

Kiếp sau, em sẽ không yếu đuối như vậy.

Kiếp sau, em sẽ cưới chị.


---------------------------------------------------


Trên giường bệnh sạch sẽ, một bà lão trong lồng dưỡng khí, năm tháng trôi qua, trên mặt đầy nếp nhăn, hiện giờ bà như ngọn nến giữa cơn gió, hấp hối.

Con gái, con dâu, cháu ngoại trai (con của chị em gái) đều ở giường bệnh giữ cùng bà, hốc mắt đều đỏ.

Ưu nhìn con gái mình nở nụ cười, Tường mấy năm trước đã qua đời, hiện giờ cũng đến phiên bà.

Nghe đồn, người sau khi chết sẽ biến thành linh hồn, như vậy là tốt rồi.

Thời khắc cuối cùng của sinh mệnh, bà không khỏi nhớ lại thời gian ngắn ngủi khi mình còn sống.

Khi gặp mẹ mới, người kia trầm mặt ít nói lại nhìn bà sửng sốt - cô gái.

Người kia cùng mình sớm chiều ở chung, cô gái luôn lấy lòng bà.

Người kia sẽ vì mình đánh nhau, mà bị xử phạt – cô gái.

Cô gái ấy, tên là tiểu Ly.

Người bà để trong lòng.

Nhưng cuối cùng vứt bỏ cô là chính mình.

Đều là nữ sao có thể yêu nhau?

Là chị m làm sao có thể yêu nhau, làm sao có thể phá hỏng gia đình vừa có được?

Bà làm sao có thể hủy đi cuộc sống của tiểu Ly?

Bà chạy trốn, chạy trốn đến chân trời.

Đồng ý yêu cầu thầm mến của Tường, cùng anh ở cùng một chỗ.

Mọi người chúc phúc, sau khi kết hôn hòa thuận, có con gái như thiên thần, bà vẫn cho rằng lựa chọn của bà là đúng.

Lâu ngày sẽ sinh tình, cho dù đấy không phải tình yêu.

Cuối cùng vẫn là, bà sai lầm rồi, tiểu Ly yêu bà lại chưa từng nói, mà bà bởi vì sợ hủy đi cuộc sống tiểu Ly mà đem tiểu Ly đẩy ra xa.

Rõ ràng là đều có tình cảm, nhưng lại càng chạy càng xa.

Tiểu Ly đã chết, bởi vì tai nạn xe.

Đem cơ hội sống cho mình, đây là tình yêu của cô.

Vĩnh viễn trả giá, không cần hồi báo.

Cho dù đến cuối cùng cô cũng không nguyện nói ra câu kia, là bởi vì không muốn tạo phiền phức cho mình sao?

“Kiếp sau, chị chờ em!” Không muốn nhìn cô thêm thống khổ, không muốn thấy cô miễn cưỡng vui cười, vẫn là nói ra bí mật kia.

Lời nói trong đêm hôm đó, nghe thấy được nhưng chôn dưới đáy lòng.

Chẳng qua hiện giờ, muốn cho cô biết, kỳ thật chính mình cũng có tâm.

Thân thể càng ngày càng nhẹ, trong nháy mắt lại tản ra tha thiết chưa từng có, tiểu Ly ở một bên nhìn mình mỉm cười, chậm rãi vươn tay cầm tay bà.

“Em chưa từng rời đi.” Đó là lời nói tận đáy lòng Ưu vang lên.

Cả phòng toàn tiếng khóc không mảy may thay đổi vui sướng của Ưu.

Gắt gao nắm tay tiểu Ly, vĩnh viễn.



-------------------------The End-------------------------