Chapter 2

Đám cưới được diễn ra lớn nhất ở đây vì đó làm đám cưới của Công Tước Thẫm Trạch Long và Tiểu Thư Khất Doanh Doanh. Bên ngoài nhìn vào ai cũng xuýt xoa vì cô dâu chú rễ trông rất đẹp đôi, nhưng ai biết được trong lòng họ đang nghĩ gì.

Đi bên Thâm Trạch Long mà lòng Doanh Doanh cảm thấy rất hổn loạn. Nàng nghĩ đến cô rồi lại nghĩ đến Trường Thiên. Lần cuối nàng gặp chàng, nàng không nói cho chàng biết rằng nàng sắp kết hôn. Rồi khi chàng biết được, nàng đã trốn chàng, nàng không dám đối diện, không dám nhìn vào mắt chàng, vì nàng sợ nàng sẽ làm điều nàng không nên làm. Nàng thật là hèn nhát, nàng không dám đấu tranh cho sự tự do yêu đương của chính nàng, ngày xưa cũng vậy mà bây giờ cũng vậy. Mặc dầu bây giờ khác hơn ngày xưa là nàng yêu cô, nhưng nàng đối với chàng tuy không có tình yêu, nhưng chàng hổi đủ tất cả điều kiện mà nàng muốn ở một người đàn ông. Nàng nói với lòng mình rằng nàng sẽ biến cuộc hôn nhân này trở thành địa ngục. Lúc đó chắc chắn Thẫm Trạch Long sẽ ký giấy bỏ nàng và nàng có thể trở về bên Thái Trường Thiên, nhưng rồi nàng lại lo sợ, nàng sợ chàng sẽ không chờ đợi nàng. Và nàng sợ mình không yêu Trường Thiên đủ để có thể hy sinh cuộc hôn nhân này. Nhưng cái nàng lo sợ nhất là khi cô quay về . Nàng sợ tim nàng sẽ ngừng đập mất khi thấy nổi đau trong mắt cô. Nghĩ đến cô, nàng bật thốt trong tâm can mình ...“Trạch Ân, nàng đang ở đâu?”

Trạch Ân nhìn đôi mắt vô hồn của Doanh Doanh mà trong lòng khẽ thở dài. Có phải cô đã sai rồi không? Có lẽ cô nên nghe lời Doanh Doanh hủy hôn thì nàng không phải đau lòng như lúc này. Nhưng mọi việc đã an bày xong hết rồi. Cô nhất định sẽ đem hạnh phúc đến cho Doanh Doanh cho đến khi anh trai cô quay về. Cô nghỉ ngợi rồi dùng tay mình vỗ nhẹ vào tay Doanh Doanh. Cô muốn nàng biết rằng cô sẽ cố gắng làm hết mình . Dù ngày xưa như thế nào đi nữa . Nàng vẫn còn rất quan trọng đối với cô.

Doanh Doanh ngạc nhiên khi Trạch Long làm điều đó với mình. Nàng cảm thấy con người bên cạnh nàng thật khó hiểu. Cái suy nghĩ ngày xưa nàng dành cho chàng bổng chốc thay đổi . Ánh mắt chàng bây giờ đôi lúc lạnh lùng, nhưng đôi lúc lại tràn đầy yêu thương. Có điều, những biểu hiện đó nàng phải chú ý thật kỷ thì mới có thể nhìn thấy được. Ánh mắt chàng như thiêu đốt nàng khi mắt nàng chạm vào. Và nàng biết, nàng cần phải trốn tránh ánh mắt đó càng nhiều càng tốt vì nó làm nàng khó kiểm soát được chính mình. Nàng muốn như lúc nãy, chỉ nghĩ đến Trường Thiên, nhưng rồi nàng làm không được. Người đàn ông này chi phối đầu ốc nàng nhiều quá. Nhưng nàng giật mình vì sao chàng lại giống cô nhiều đến vậy. Tuy nàng biết họ là anh em sinh đôi, nhưng ngày xưa họ rất khác nhau. Nàng không dám nghĩ đến điều gì nữa hết vì nàng sợ nếu nàng suy nghĩ nhiều quá thì càng làm cho nàng rối bời mà thôi.

Tiệc tàn, Trạch Ân kêu người chuẩn bị nước cho Doanh Doanh tắm rửa. Nàng quá mệt mỏi nên chỉ muốn nằm ngủ thôi. Cô đi lại vỗ nhẹ lên vai nàng.

-Doanh Doanh, dậy đi, nàng hãy tắm rửa ăn uống một chút rồi nghỉ ngơi

Doanh Doanh mở mắt, trước mắt nàng là công tước, người đang nhìn nàng với ánh mắt yêu thương, ánh mắt đó chỉ có một người dành cho nàng. Nàng nhìn sửng chàng rồi thắc mắc sao ánh mắt họ nhìn nàng lại giống nhau đến vậy. Doanh Doanh nghĩ rằng chắc là do mình nhìn lầm nên dụi mắt rồi nhìn lại chàng một lần nữa. Nàng thất vọng khi biết chắc là nàng đã nhìn lầm. Thẫm Trạch Long không thể nào nhìn nàng bằng ánh mắt yêu thương được vì Trạch Long không phải là cô và cho dù cho có phải thì cô cũng đang rất hận nàng . Cô sẽ không yêu thương nàng như xưa nữa . Nghĩ đến đó, Doanh Doanh chỉ muốn khóc thôi. Nàng quay đi khi sợ chàng nhìn thấy được rồi nàng nói

-Ta mệt rồi, ta chỉ muốn ngủ, ngươi đừng có làm phiền ta

Trạch Ân nâng gương mặt nàng lên, cô rít giọng

-Đừng bao giờ cãi lời ta và cũng nên thay đổi cách xưng hô đi, nếu nàng không muốn ta nổi giận. Mau ngoan ngoãn thay đồ đi tắm, hay nàng đợi ta làm điều đó cho nàng

Doanh Doanh ấm ức trong lòng, nhưng nàng biết người đàn ông này sẽ làm những điều chàng nói nên nàng đứng dậy.Trạch Ân lắc đầu rồi gọi

-Thanh Nguyệt, mau đem phu nhân lên lầu rồi đem một ít thức ăn vào phòng cho phu nhân

Thanh Nguyệt nhìn Trạch Ân hỏi

-Công tước có cần làm một phần cho ngài không?

Trạch Ân khoát tay. Cô biết cô cần phải rời khỏi trước khi cô sẽ làm tổn thương đến nàng và đó là điều mà cô không hề muốn

-Không cần, ta có việc phải đi. Ngươi hãy lo cho phu nhân chu đáo giùm ta

Thanh Nguyệt cúi đầu rồi Trạch Ân quay đi nhưng Doanh Doanh gọi lại

-Ngươi….

Nhìn ánh mắt đe doa của Trạch Ân dành cho mình, Doanh Doanh sửa lại

-Chàng đi đâu?

Không phải Doanh Doanh muốn Trạch Ân ở lại để chọc tức chết nàng, nhưng vì nàng sợ. Mọi khi ở nhà Trân Dung đều ngủ cạnh nàng, nhưng ngày mai cha mới đưa Trân Dung qua. Giờ ở đây một mình, nàng không thể kêu hạ nhân ngủ chung với nàng được. Họ sẽ cười nàng mất. Nàng thật sự cũng không muốn Trạch Ân nằm bên nàng, nhưng nàng hết cách rồi, nàng cần cảm giác an toàn, mà không hiểu nàng lại tìm được cảm giác đó khi bên cạnh Công tước.

-Nàng không cần phải lo. Nếu cần gì cứ nói với Thanh Nguyệt

Trạch An quay đi không quan tâm đến Doanh Doanh làm nàng rất tủi thân. Nếu nàng ở bên cô thì nàng chắc rằng cô sẽ không lạnh lùng với nàng như vậy. Thanh Nguyệt thấy Doanh Doanh xụ nét mặt thì an ủi.

-Phu nhân à, công tước sẽ về sớm thôi, giờ chúng ta lên lầu thôi. Nước cũng đã chuẩn bị xong, phu nhân hãy tắm trước khi nước nguội mất

Doanh Doanh theo Thanh Nguyệt lên lầu. Hầu hạ Doanh Doanh tắm xong, Thanh Nguyệt đi xuống bếp lấy một ít thức ăn cho Doanh Doanh. Nhìn đồ ăn trước mắt, Doanh Doanh không khỏi mỉm cười, toàn là những món nàng thích

-Ơ Thanh Nguyệt, ngươi thật chu đáo

Nhìn gương mặt có một chút vui vẻ trở lại của công tước phu nhân, Thanh Nguyệt không khỏi mỉm cười

-Tất cả các món ăn đều do Công tước chuẩn bị cho phu nhân

Nghe Thanh Nguyệt nói vậy, Doanh Doanh bị nghẹn thức ăn nơi cổ họng nên Thanh Nguyệt phải đưa nước cho cô uống

-Phu Nhân không sao chứ?

Doanh Doanh ra hiệu cho Thanh Nguyệt biết rằng nàng vẫn ổn. Nàng hỏi lại

-Là công tước chuẩn bị sao?

Thanh Nguyệt gật đầu. Doanh Doanh nhíu mày. không ngờ Trạch Long lại chu đáo như vậy, còn biết những món ăn nàng thích nữa. Nàng thật sự rất muốn biết con người đó đang nghĩ gì. Sao Trạch Long ngày xưa và Trạch Long bây giờ lại khác nhau như vậy và điều đó không khỏi làm nàng tò mò, nhưng nàng biết không thể để Thanh Nguyệt nhìn thấu được nên nàng giả vờ ngáp khi ăn xong miếng thức ăn cuối cùng

-Ta muốn ngủ Thanh Nguyệt

Thanh Nguyệt dọn dẹp đồ ăn xong rồi đi ra.

-Có gì thì phu nhân hãy gọi cho em. Em sẽ đến ngay tức khắc

Doanh Doanh gật đầu. Nàng thật sự rất buồn ngủ. Nàng cố gắng đi lại nằm xuống giường. Nhưng một phần vì sợ, một phần vì tủi thân, nàng bật khóc.

Trạch Ân đi nhanh đến nhà Phỉ Thúy. Cô biết nếu cô ở lại cô sẽ không kiềm chế được mà ôm Doanh Doanh chặt vào lòng và nói rằng cô nhớ nàng thật nhiều . Cô đã cố gắng quên nàng đi nhưng lâu lâu cha mẹ cô cũng hay nói cho cô biết về nàng . Cô không ngờ đến bây giờ nàng vẫn còn ảnh hưởng nhiều với cô đến như vậy .

Cô nằm lên chân Phỉ Thúy để mặc cho nàng vuốt tóc mình. Mái tóc dài và đẹp của cô mỗi ngày đều được giấu bên trong bộ tóc giả mà cô phải mang hằng ngày thật làm cô mệt mỏi. Chỉ đến đây, cô mới có thể là cô mà thôi.

-Phi Thúy, nàng hãy cho ta biết, đến khi nào ta mới có thể sống được cuộc sống cho riêng mình

Phi Thúy vuốt nhẹ lên chiếc mũi cao của cô rồi cúi xuống hôn lên môi cô thật nồng nàn

-Ta không biết Trạch Ân, nhưng ta muốn được là một phần trong cái cuộc sống mà nàng mong muốn. Nàng sẽ không bỏ rơi ta chứ?

Trạch Ân ngồi dậy, kéo đầu Phi Thúy ngã vào lòng mình . Cô biết cô không yêu nàng, nhưng nàng thật quan trọng đối với cô.

-Ta có thể hứa được sao Phi Thúy? Nàng nói cho ta biết đi. Chính bây giờ ta còn chưa có thể quyết định được tương lai của mình thì ta có thể hứa gì với nàng được.

Cô thở dài rồi nói tiếp

-Nàng có thể giúp ta quên mọi thứ đêm nay không?

Phi Thúy tìm đôi môi Trạch Ân hôn ngấu nghiếng. Nàng tham lam muốn nuốt trọn lấy đôi môi cô. Môi này, mắt này, gương mặt này, cả trái tim của cô, nàng đều muốn nó thuộc về nàng. Nàng biết mình không thể đòi hỏi gì ở nơi cô, nhưng nàng vẫn có ước muốn của riêng mình. Nàng yêu cô, nàng cần cô, nàng không thể rời xa cô.

-Phi Thúy, chỉ có nàng, chỉ có nàng mới làm ta quên hết ưu phiền .

Tiếng rên của cả hai vang khắp cả căn phòng, nhưng họ không màn quan tâm đến ai cả. Cho đến khi Phi Thúy lả người trong vòng tay Trạch An, nàng thì thầm vào tai cô

-Ta yêu nàng Trạch Ân. Mãi mãi không thay đổi

Trạch Ân hôn vào trán người tình

-Ngủ ngoan Phi Thúy

Nàng buồn vì nàng luôn chờ đợi cô nói yêu nàng, nhưng mấy năm rồi nàng vẫn chưa làm cô nói ra được . Cô biết nàng đang suy nghĩ điều gì và cô muốn làm nàng quên đi suy nghĩ đó nên cô bắt đầu cất tiếng hát ru nàng ngủ . Khi nghe tiếng hát của cô, mọi buồn phiền của nàng liền bay đi. Nàng thường nói với cô rằng, chỉ cần nghe tiếng hát của cô, được ở trong vòng tay cô, nàng luôn có những giấc ngủ bình yên không mộng mị. Và nàng có thể đánh đổi rất nhiều thứ chỉ để có được nó

Nhưng rồi tiếng hát của cô dừng khi cả hai nghe tiếp đập cửa mỗi lúc một lớn. Cô ngồi dậy, nàng cầm tay cô.

-Đừng rời xa ta, Trạch Ân

Cô biết là có người đến tìm cô. Cô đã căn dặn hạ nhân của mình chỉ được đến tìm cô khi có chuyện khẩn cấp, ngoài ra không được phá giấc ngủ của nàng. Hôn nhẹ lên môi người tình, Trạch Ân trấn an nàng

-Hãy nằm đây đợi ta, ta phải ra xem có việc gì xảy ra.

Trạch Ân lấy chiếc ao bên cạnh khoát vào người rồi ra mở cửa. Trước mắt cô bây giờ là Phúc Thịnh, chưa kịp để cô nói thì Phúc Thịnh lên tiếng trước

-Thưa công tước, Thanh Nguyệt kêu hạ nhân đến đây vì phu nhân….

Trạch Ân cắt lời Phúc Thịnh

-Hãy ở đây đợi ta, ta sẽ ra liền

Phúc Thịnh cúi đầu rồi đi lại xe. Trạch Ân đi vào trong, cô thay lại quần áo cho chỉnh tề. BIết Trạch Ân sắp rời xa nàng nên Phi Thúy cất giọng buồn bả nói

-Nàng không ở lại với ta sao?

Đây là lần đầu tiên Trạch Ân rời khỏi nhà cô vào giờ này. Cho dù có chuyện gì xảy ra, Trạch Ân luôn ở lại qua đêm rồi giải quyết vào sáng hôm sau. Ngay cả khi cha cô báo cho cô biết nhà có chuyện , cô cũng không về vội. Đêm đó cô ở lại bên Phi Thúy và họ đã nói chuyện suốt đêm. Nhưng từ khi Trạch Ân cho nàng biết rằng cô sẽ cưới Doanh Doanh làm vợ, Phi Thúy cảm thấy sợ. Nỗi sợ ngày càng lớn cho đến nay Phi Thúy hiểu rằng, nàng sẽ dần dần mất Trạch Ân và đó là điều nàng không hề muốn

-Trạch Ân, ta xin nàng ,.....

Trạch Ân quay sang Phi Thúy, cô ôm nàng vỗ về

-Hãy ngoan, ngày mai ta sẽ quay lại tìm nàng. Ta phải về đây

Hôn lên trán Phi Thúy, Trạch Ân quay đi thật nhanh nên không thấy giọt lệ rơi từ khóe mắt người tình.

Về đến nhà, Trạch Ân vội chạy lên phòng. Thấy Thanh Nguyệt đứng bên ngoài, Trạch Ân ngạc nhiên hỏi

-Sao ngươi lại ở đây mà không vào trong hầu hạ Phu Nhân?

Thanh Nguyệt cúi đầu

-Thưa Công Tước, Phu Nhân đã khóa cửa phòng và khóc mãi trong đó. Hạ nhân kêu hoài mà Phu Nhân không mở cửa

Trạch Ân khoát tay ra hiệu cho Thanh Nguyệt lui đi. Thanh Nguyệt cuối đầu rồi bước đi. Trạch Ân đi vào căn phòng làm việc của mình mở tủ lấy chìa khóa rồi mở cửa phòng ngủ. Cô khóa cửa cẩn thận rồi đi lại bên giường. Cô cảm thấy xót xa khi có nghe tiếng khóc của nàng. Nằm xuống bên cạnh nàng, cô vỗ về

-Doanh Doanh, sao nàng lại khóc?

Doanh Doanh nghe tiếng Trạch Ân càng khóc lớn hơn nữa. Vừa khóc cô vừa đánh vào người Trạch Ân

-Ngươi đáng ghét, đáng ghét, sao ngươi lại bỏ mặc ta. Người không biết ta sợ ở một mình sao?

Trạch An để yên cho nàng đánh

-Sao nàng lại khóa cửa, ta đã bảo Thanh Nguyệt ở lại hầu hạ cho nàng mà

Doanh Doanh cảm thấy trong lòng đã bớt sợ, nhường lại cho cơn giận đang trào dâng

-Tại sao lại cưới ta? Người không yêu thương ta mà. Cớ sao lại phải cưới ta làm vợ. Ta không muốn đâu. Hãy trả ta về lại cho cha mẹ ta đi.

Trạch Ân biết rồi chuyện này sẽ xảy ra nhưng cô không ngờ lại xảy ra nhanh như vậy . Cô biết nàng nhất định sẽ muốn cô bỏ nàng . Bây giờ cô thật sự rất muốn được yên tĩnh. Cô đã quá mệt mỏi vì ngày hôm nay. Chỉ có buổi tối cô mới có những giấy phút yên bình bên Phi Thúy. Nhưng người con gái này, cô không thể nổi giận với nàng được. Cô muốn yêu thương nàng, chiều chuộng nàng, làm cho nàng gọi tên cô mỗi khi họ bên nhau, nhưng dường như giữa nàng cô điều đó la không thể. Náng ghét cô, nàng hận cô vì cô đã cưới nàng làm vợ. Điều đó cô hiểu vì nàng không yêu cô, người nàng yêu là một người đàn ông khác, một người đàn ông thật sự chứ không phải là cô. Mỉm cười chua chát, cô nhẹ giọng nói

-Nàng hãy đi ngủ đi, ta sẽ ngồi đây cho nàng ngủ. Ngày mai Khất gia sẽ cho người qua đây hầu hạ nàng. Ta sẽ không chạm vào nàng, cho đến khi nàng năn nỉ ta làm điều đó.

Doanh Doanh nhếch môi

-Người đừng có nằm mơ, chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra.

Trạch Ân bóp chặt vai Doanh Doanh

-Không phải ta đã nói năng không được xưng hô như vậy với ta rồi sao?

Doanh Doanh đau quá nên cố gắng vùng ra khỏi vòng tay Trạch Ân

-Đau ta, mau thả ta ra. Ta ghét ngươi

Trạch Ân nhẹ nhàng buông tay nàng ra, nhưng cô nghiêm giọng nói với nàng

-Hãy bỏ cách xưng hô đó đi, vì nếu ta không kiềm chế được chính mình thì lúc đó nàng sẽ hối hận

Trạch Ân nhìn nàng khi Doanh Doanh ôm vai nàng khóc. Không ngờ ngày đầu tiên đi lấy chồng mà người chồng lại là người mà nàng rất ghét như vậy. Nàng suy nghĩ nếu bên cạnh nàng là Trạch Ân thì có lẽ nàng đã rất hạnh phúc vì cô luôn dịu dàng với nàng. Nàng nói nhỏ như sợ công tước nghe thấy
“Ngươi là đồ xấu xa mà, chỉ biết ăn hiếp ta thôi.”

Trạch Ân nhẹ nhàng đỡ nàng nằm xuống giường, cô định hôn lên trán nàng nhưng nàng né sang nơi khác. Cô kéo mặt nàng lại, cúi xuống hôn lên môi nàng, cô thì thầm

-Mau ngoan ngoãn ngủ đi. Ngày mai ta sẽ đưa nàng về thăm cha mẹ

Đắp chăn cho nàng xong rồi, cô đi lại ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh. Cô cũng lấy một cái mền nhỏ đắp lên người mình rồi nhắm mắt lại. Doanh Doanh nhìn cô, nàng thật sự nói ghét cô và rất muốn ghét cô, nhưng lòng nàng lại không làm được. Nàng lầm bẩm “Thâm Trạch Long, công tước Thẫm Trạch Long, cuối cùng ngươi là người như thế nào đây? Sao nhìn người ta lại nhớ nàng nhiều như vậy” Nàng cũng cảm thấy ngạc nhiên là từ khi gặp lại chàng, nàng cứ đem chàng ra so sánh vớI cô mãi . Nhớ đến cô, nàng khẻ mỉm cười rồi chìm vào giấc ngủ

Nghe tiếng Doanh Doanh thở đều, Trạch An mở mắt ra thì thầm “Đến bây giờ nàng vẫn còn sợ bóng đêm sao?” Cô nhìn lên trời thấy trăng khuất sâu vào đám mây, cô thở dài

Trăng đang nhìn gì đó, có soi thấu nỗi lòng của cô bây giờ không? Có thấy nỗi đau trong lòng cô không? Bất giác hai giọt nước mắt rơi xuống từ khóe mi cô, nhưng rồi cô lau vội đi, cô lấy lại nét lạnh lung vốn có của mình rồi nhắm mắt lại.