Chapter 6

Flashback

Đây là lần đầu tiên bốn người đi chung với nhau. Trạch Long muốn đem một ít thức ăn và họ cùng nhau ra bờ sông ngồi ăn uống noi chuyện. Doanh Doanh ngả đầu lên vai Trạch Ân hỏi

-Trạch Long và Phi Thúy quen nhau lâu chưa?

Trạch Long nhìn Phi Thúy một cách si mê trả lời

-Chỉ gần nửa năm nay thôi

Doanh Doanh nghe vậy thì nói nhỏ vào tai Trạch Ân

-Hèn gì không thấy chàng làm phiền ta nữa

Trạch Ân che miệng cười làm Trạch Long ngạc nhiên

-Hai người nói xấu gì ta à?

Trạch Ân nhún vai còn Doanh Doanh lắc đầu. Phi Thúy nãy giờ chỉ nhìn mãi Trạch Ân. Dường như trong mắt nàng, ngoài Trạch Ân ra nàng không còn thấy gì nữa cả. Doanh Doanh không phải không đủ nhạy bén để nhận ra điều, nhưng nàng tin tưởng vào tình yêu của Trạch Ân dành cho mình.

-Chúng ta đi dạo đi. Thời tiết hôm nay thật là đẹp.

Tay trong tay, Doanh Doanh và Trạch Ân đi trước còn Trạch Long và Phi Thúy đi sau. Phi Thúy muốn một lần được nắm bàn tay của Trạch Ân và đan vào đó. Nàng biết Trạch Ân sẽ không để mắt đến nàng đâu vì nàng nhìn thấy được Doanh Doanh quan trọng với Trạch Ân như thế nào. Với lại thân phận thấp hèn như nàng thì làm gì có được cái đặc ân đó. Nhiều người đàn ông đến với nàng vì dung nhan của nàng, nhưng cái nàng cần không phải là những thứ mà những người đàn ông đó mang lại. Khi nghe Trạch Long kể về em gái của chàng, nàng đã rất muốn được biết Trạch Ân như thế nào. Nhiều người nói rằng tiểu thư của công tước rất đẹp, không những vậy mà rất giỏi dang. Trong lòng nàng cứ mong muốn được gặp Trạch Ân dù chỉ một lần. Nhưng khi gặp được rồi, nàng lại muốn được ở bên cạnh Trạch Ân lâu hơn nhưng bên cô đã có một người khác. Khi biết cô cũng như nàng chỉ có tình cảm với phụ nữ, nàng đã rất vui, nhưng nổi thất vọng tràn đầy khi thấy cô trong tay với một người phụ nử khác. Nàng luôn hy vọng người đó là nàng, nàng muốn thay thế người phụ nữ kia nhưng nàng biết điều đó là không thể.

Nàng nhìn Trạch Ân mãi nên thấy được nổi thất vọng hiện rõ lên mặt cô khi Doanh Doanh thả tay cô ra vì họ vừa gặp một người bạn của Doanh Doanh đang đi đến, người đó không ai khác chính là Thái Trường Thiên, chàng và nàng gặp nhau khi cả hai cùng đi dự buổi tiệc của gia đình chàng tổ chức . Lúc đó vì không muốn đi nên Trạch Ân đã từ chối đến đó . Thấy Doanh Doanh, Trường Thiên mừng rở nói

-Doanh Doanh, chào nàng

Gia đình của Trường Thiên và gia đình Doanh Doanh cũng thân với nhau nên sau buổi tiệc đó, Trường Thiên cũng hay đến nhà Doanh Doanh chơi. Doanh Doanh không thích Trường Thiên nhưng cũng không ghét vì Trường Thiên ít khi làm phiền đến nàng. Mặc dù cha mẹ Trường Thiên muốn nàng làm con dâu của họ nhưng họ biết không thể được vì cha nàng muốn gã nàng cho Trạch Long.

Trạch Ân bỏ đi trước mặc cho Doanh Doanh đứng đó trò chuyện. Trong lòng cô cảm thấy buồn bực không vì Doanh Doanh thả tay cô ra nhưng vì cô biết Thái Trường Thiên không phải là người tốt. Cô đã nói cho Doanh Doanh biết điều đó mỗi khi Doanh Doanh hay nhắc đến chàng, nhưng dường như Doanh Doanh không muốn hiểu những lời cô nói. Cô đang đi thì Doanh Doanh đuổi kịp và cầm tay cô hỏi

-Trạch Ân, nàng sao vậy?

Trạch Ân lắc đầu

-Ta không sao, chỉ cảm thấy không được khỏe thôi. Ta về trước

Doanh Doanh bực bội gắt

-Nàng làm sao vậy? Đó chỉ là xã giao thôi, nàng không nhất thiết phải nổi giận với ta

Trạch Ân không muốn cãi nhau với Doanh Doanh. Lâu lâu cô mới có thể gặp được nàng, cô luôn trân trọng giây phút họ bên nhau. Trạch Ân ôm Doanh Doanh

-Thôi được rồi, là lỗi của ta, nàng đừng có giận. Bây giờ nàng muốn đi đâu ta sẽ đưa nàng đi

Doanh Doanh vẫn làm mặt giận không nhìn đến Trạch Ân.

-Nàng đừng giận ta chứ, ủa mà Trạch Long và Phi Thúy đâu rồi?

Doanh Doanh chống nạnh

-Ta ghét nàng

Trạch Ân hôn lên tóc Doanh Doanh, cô nhẹ nhàng nói

-Đừng giận ta chứ Doanh Doanh, ta xin lỗi nàng. Ta sẽ không như vậy nữa, được chưa

Doanh Doanh gật đầu rồi vòng tay mình ôm Trạch Ân

-Nàng nói là phải giữ lời đấy nhé

Họ quay sang tìm Trạch Long và Phi Thúy nhưng không thấy đâu nên đành đi chơi riêng.

Những ngày nối tiếp, không ngày nào cô không đưa nàng đi những nơi mà nàng thích. Nhưng nỗi ám ảnh về nàng và Trường Thiên vẫn không nguôi ngoai trong lòng cô.

Và đúng như cô dự đóan, Trường Thiên bắt đầu đeo đuổi Doanh Doanh. Thời gian của Trạch Ân không quá nhiều để có thể gặp Doanh Doanh mỗi ngày đã vậy Trường Thiên còn được gia đình Doanh Doanh rất ưu ái nên đó cũng là sự thiệt thòi đới với nàng . Cô nhờ Trạch Long đến trông chừng Doanh Doanh giùm cô, nhưng chàng chỉ lo đến Phi Thúy mà thôi.

Trạch Ân vẫn không bỏ cuộc, cô cố gắng vừa học vừa kiếm thật nhiều tiền, và khi thấy đủ rồi, cô đề nghị với Doanh Doanh

-Nàng sẽ đi với ta chứ? Chúng ta sẽ rời khỏi nơi này. Ta và nàng sẽ sống một cuộc sống mà cả hai chúng ta đều mong muốn.

Doanh Doanh nhìn sâu vào mắt cô rồi gật đầu. Nàng không biết cô đã vui như thế nào khi nàng đồng ý. Khi cô lên kế hoạch và nói cho nàng nghe, họ đã hẹn tối nay, sau khi cha mẹ ngủ say, nàng sẽ đến bờ sông gặp cô và lúc đó họ sẽ rời khỏi nơi này .

Buổi tối đến . Cô bỏ lá thư trong phòng cho Trạch Long rồi rời khỏi . Cô ra đến bờ sông và hồi hộp chờ đợi. Chỉ còn một chút nữa thôi,cô và nàng sẽ được tự do. Cô hứa với lòng sẽ đem hạnh phúc đến cho nàng. Sẽ yêu thương và chiều chuộng nàng hết mực. Nhưng rồi cô cứ đợi mãi, trời bắt đầu trở nên lạnh hơn. Cô thở vào đôi bàn tay của mình vì nó bắt đầu trở nên lạnh cóng . Và rồi đêm cũng gần hết nhưng cô không thấy nàng đâu. Khi mặt trời ló dạng, cô đã ôm mặt khóc. Bao nhiêu hy vọng bổng chốc sụp đổ hoàn toàn . Sự tin tưởng, tình yêu, cô dành cho nàng không đủ để nàng bỏ tất cả vì cô. Trạch Ân luôn nói trong lòng mình rằng Doanh Doanh chắc đang gặp sự cố gì . Cô lo sợ chạy đến nhà Doanh Doanh, nhưng các cửa đều bị khóa .

Cô thất vọng ra về rồi kiên nhẩn chờ đợi hơn một tuần vẫn không nghe tin tức gì của Doanh Doanh hết . Cô cầm chiếc nhẩn mà Doanh Doanh tặng cho cô bóp chặt . Gương mặt cô trở nên lạnh lẻo và cô muốn thay đổi chính mình . Cô đến gặp Phi Thúy và từ đó cuộc đời cô thay đổi .

Khi cô về đến nhà, cô thấy cha cô đã đứng trước cửa đợi cô. Ông nhìn cô và nói

-Trạch Long đã bỏ đi. Ta có chuyện cần nói với con

Cô đi theo ông vào nhà. Trong lòng cô bây giờ không còn mong muốn điều gì nữa hết. Cô chỉ cảm thấy buồn và hận. Cô hận cô đã yêu nàng nhiều quá để rồi thất vọng nhiều đến như vậy. Cô thở dài trả lời cha mình khi ông nói rằng ông muốn cô trở thành Trạch Long.

-Con đồng ý

Cha cô mỉm cười, ông vỗ vai cô

-Tốt lắm. Không phải con yêu Doanh Doanh sao? Ta sẽ cho con có được nàng.

Trạch Ân không trả lời. Cô cũng không phản ứng vì cô nghĩ cha cô cũng chỉ nói cho cô vui vì sợ cô từ chối, nhưng cho dù đó là sự thật thì sao? Cô cũng nghĩ đến cô sẽ cưới nàng rồi làm cho nàng đau khổ. Cô muốn nàng phải nếm cái nổi đắng cay mà nàng đã trao cho cô.

Sau cuộc nói chuyện với cha cô, Trạch Ân rời khỏi nhà của mình. Cô lại đến gặp Phi Thúy, đó cũng là câu trả lời của cô dành cho Phi Thúy khi nàng nói với cô rằng nếu cần nàng thì hãy đến tìm nàng. Giờ cô mới hiểu, có lẽ chỉ có nàng ấy mới giúp cô quên được Doanh Doanh.

Nhưng rồi hai năm trôi qua, cha cô không nói gì đến chuyện kết hôn giữa cô và Doanh Doanh, nhưng thật ra Trạch Ân cũng không muốn nghĩ đến. Cô nghĩ cô cũng đã thôi hận nàng. Trong hai năm đó, cô không muốn nghe những gì liên quan đến nàng. Dù cô có nghe hạ nhân nói rằng nàng sau tuần đó nàng có đến tìm cô, nhưng lúc đó vì quá đau khổ nên cô cũng không muốn nghe nàng giải thích và cũng không cảm thấy đó là quan trọng nữa , Hai năm nay, cô chỉ muốn sống bình yên vì cô chỉ cần như vậy thôi, cho đến khi Trạch Long quay về, cô sẽ giao moi thứ lại cho chàng rồi sống cuộc sống mà cô luôn mong muốn.

Hiện Tại

Trạch Ân đi lại, cô ngắm nàng rồi cuối xuống hôn vào trán Doanh Doanh, cô thì thầm

-Suốt cả cuộc đời này, ta cũng không thể quên nàng được sao? Ta nợ nàng đến bao nhiêu kiếp nữa đây Doanh Doanh?

Doanh Doanh nghe tiếng cô, nàng gọi trong cơn mơ

-Trạch Ân, nàng hãy về với ta, Trạch Ân. Ta yêu nàng

Trạch Ân nhếch môi cười cay đắng

-Nàng yêu ta sao? Nếu yêu ta sao nàng lại để ta chờ đợi trong vô vọng? Nếu yêu ta, sao đêm đó nàng không đến bên ta? Và nếu yêu ta, nàng không làm trái tim ta rỉ máu như vậy. Ta phải làm sao đây? Ta muốn ghét nàng, nhưng ta làm không được. Trái tim ta đang tự hỏi lý trí của mình rằng ta có nên cho ta và nàng một cơ hội nữa để yêu thương nàng không. Nhưng đến cả lý trí của ta cũng đang phân vân, nàng có biết không?

Trạch Ân lau giọt nước mắt trên má cô rồi bật cười

-Chỉ có nàng mới có thể làm ta khóc.

Nói rồi cô bỏ ra ngoài. Cô đến gặp Phi Thúy. Khi thấy cô, nàng cười dịu dàng

-Trạch Ân, nàng đã đến thật à?

Trạch Ân ôm Phi Thúy vào lòng rồi thở dài. Phi Thúy đẩy nhẹ cô ra, nàng hỏi

-Nàng có chuyện gì phiền muộn sao?

Trạch Ân ngồi xuống, cô nhìn nàng hỏi

-Nàng có ghét ta không? Ta thấy mình ích kỷ quá, chỉ làm khổ nàng thôi

Phi Thúy nhẹ nhàng lắc đầu

-Trái tim ta chỉ có thể yêu nàng thôi, ta không còn chỗ để ghét nữa Trạch Ân. Với lại nàng đã cho ta sự lựa chọn, nhưng ta chọn ở lại bên nàng, vì chỉ bên nàng, ta mới thấy là ta đang ở nhà của mình chứ không phải là một nhà trọ . Nói cho ta biết, nàng đang nghĩ gì?

Trạch Ân ngã đầu lên chân Phi Thúy, cô nói

-Doanh Doanh hỏi về ta, nàng hỏi ta Trạch Ân giờ như thế nào? Trạch Ân sống ra sao. Ta chỉ có thể ôm nàng ấy và kêu nàng ấy quên Trạch Ân đi. Vì ta biết khi Trạch Long quay về, nàng ấy sẽ là của Trạch Long chứ không phải dành cho ta.

Phi Thúy vuốt tóc cô

-Sao nàng không nói cho Doanh Doanh biết rằng nàng chính là Trạch Ân, ta nghĩ biết đâu nàng và nàng ấy lại có thể hạnh phúc bên nhau

Trạch Ân ngước nhìn Phi Thúy

-Còn nàng thì sao?

Phi Thúy để tay Trạch Ân lên ngực mình

-Tim ta, mãi mãi chỉ dành cho nàng. Dù nàng không dành cho ta, ta cũng rất vui vì ta biết ta có nàng. Ta chỉ cần như thế thôi. Với lại hạnh phúc của nàng là hạnh phúc của ta.

Trạch Ân nhắm mắt lại, cô muốn tìm bình yên trong lòng

-Không, ta sẽ không phụ nàng đâu. Doanh Doanh sẽ luôn có một vị trí quan trọng trong tim ta, nhưng đêm ấy khi ta biết Doanh Doanh sẽ không đến, ta đã biết mình và nàng ấy không phải là của nhau. Ta đến đây để nói cho nàng biết Phi Thúy, hãy cho ta ít thời gian. Ta sẽ giải quyết việc này ổn thỏa.

Phi Thúy dùng tay che miệng Trạch Ân lại

-Ta biết nàng còn yêu Doanh Doanh nhiều lắm . Tình cảm nàng dành cho ta không phải là tình yêu nên nàng đừng hứa gì cả, cứ để mọi thứ theo tự nhiên. Ta chỉ muốn ôm nàng ngủ thôi, có được không?

Trạch Ân gật đầu, cô kéo tay nàng đi vào trong. Chỉ cần ôm nàng thôi, cô cũng muốn có một giấc ngủ ngon.