Chapter 7

Trạch Long quay về mà không báo tin cho ai biết hết. Khi Trạch Ân nghe tin đó, cô không biết mình nên buồn hay nên vui nữa. Nhưng rồi cô mỉm cười vì cô biết đó dù sao cũng là chuyện tốt. Không phải cô mong mỏi chàng về sao? Vì Trạch Long trở về có nghĩa là cô có trể trở về với cuộc sống trước kia của cô. Khi Trạch Long gặp cô, chàng mỉm cười ôm chầm lấy cô

- Trạch Ân, ta không ngờ em còn đẹp trai hơn ta nữa. Thật không hổ danh con cái nhà họ Thẩm

Nói xong chàng ôm cô xoay một vòng

-Ta nghe nói em đã cưới vợ cho ta rồi phải không? Doanh Doanh và ta thật có duyên với nhau đó, vì cuối cùng nàng cũng làm vợ Thẩm Trạch Long ta

Nét mặt Trạch Ân cau lại khi nghe Trạch Long nhắc đến nàng, mặc dù cô biết Trạch Long chỉ muốn chọc cô

-Em mệt rồi, chúng ta sẽ nói chuyện sau

Trạch Long kéo tay cô lại khi cô vừa bước qua khỏi chàng

-Ta chỉ giởn một chút thôi Trạch Ân. Em biết ta thích ai mà . Em có thể cho ta biết Phi Thúy hiện giờ ở đâu không? Ta muốn đến thăm nàng ấy

Trạch Ân kéo tay Trạch Long ra khỏi tay cô, và cô ôn tồn nói

-Sẽ không hay nếu có ai nhìn thấy hai Trạch Long trong nhà. Ta cần phải đi thay quần áo

Trạch Long không cản cô nữa. Cô bước đi với nét mặt bình thản. Trạch Long thấy cô đã lớn, đã trưởng thành hơn và chàng thở dài vì chàng thấy được sự đau khổ trong mắt cô khi chàng nhắc đến Doanh Doanh. Thì ra những gì chàng nghe nói đều là sự thật . Cô và nàng không được hạnh phúc . Chàng thì thầm “ta quay lại vì chỉ muốn hàn gắn lại mọi thứ, ta không có ý định làm em đau lòng Trạch Ân. Ta nhất định sẽ trả lại những gì vốn thuộc về em”

Về phần Doanh Doanh, sau khi nghe nghe mọi người nói rằng Trạch Ân đã về, trong lòng nàng rất hồi hộp nhưng cũng đầy lo lắng. Bây giờ nàng đã là vợ của Trạch Long rồi, nàng không thể ở bên cô được như nàng mong muốn. Đã vậy, ngày xưa chính nàng là người có lỗi thì nàng lấy tư cách gì xin cô tha thứ cho nàng. Nhưng nàng biết nàng sẽ không tránh khỏi vì nàng gặp phải cô trong bữa ăn tối nay. Nàng luôn nói với mình hãy bình tỉnh khi đối diện với cô nhưng chính nàng cũng không tin tưởng được chính mình .

Đúng như nàng dự đoán, khi mọi người ngồi vào bàn ăn chưa được bao lâu thì Trạch Ân đi lại ngồi xuống đối diện với nàng. Nàng không dám nhìn thẳng vào mắt cô, dù rằng nàng rất muốn. Không những vậy, nàng còn muốn chạy lại ôm chầm lấy và nói cho cô biết nàng nhớ cô nhiều như thế nào. Nhưng trước mặt cha mẹ chồng của nàng và Trạch Long, nàng không thể làm điều đó. Rồi nàng quay sang nhìn Trạch Long, nàng ngạc nhiên khi chàng cứ nhìn nàng với nụ cười hết sức kì lạ và nàng cũng thấy ngạc nhiên vì Trạch Long hôm nay không giống Trạch Long mấy ngày trước. Ở chàng có điều gì đó thay đổi, hình như chàng tròn ra thì phải, nước da cũng ngâm hơn. Nàng ngước lên nhìn Trạch Ân, nàng bắt gặp ánh mắt cô nhìn nàng. Ánh mắt này rất giống ánh mắt của Trạch Long nhìn nàng, nàng mở tròn mắt. Rồi nàng đã hiểu ra mọi chuyện, nhưng nàng vẫn giữ thái độ bình thường. Cha chồng nàng không để nàng có thêm thời gian suy nghĩ, ông lên tiếng

-Trạch Ân, con định về đây bao lâu?

Trạch Ân chưa kịp lên tiếng thì Trạch Long đã trả lời

-Con cũng chưa biết

Mọi người bất giác nhìn chàng, Trạch Long biết mình bị hớ nên chàng mỉm cười

-Con nói con cũng chưa biết Trạch Ân về ở bao lâu nữa. Em trả lời đi Trạch Ân

Trạch Ân nhếch môi rồi trả lời

-Tùy hứng thôi

Cha cô khó chịu nhìn cô khi thấy thái độ và cách trả lời của cô như vậy, nhưng ông biết ông không nên nổi giận vì nó sẽ ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa ông và cô mà chính ông đang muốn hàn gắn. Bà công tước vỗ nhẹ vào tay ông rồi ôn tồn nói

-Thôi chúng ta dùng bữa tối đi. Hôm nay Trạch Ân mới về, ăn nhiều vào một chút

Doanh Doanh thấy bà nói Trạch Ân nhưng lại nhìn Trạch Long. Doanh Doanh nhíu mày nhưng không nói gì cả. Không khí của bữa ăn trôi qua một cách nặng nề. Ăn xong, cha chồng nàng nói

-Trạch Ân, Trạch Long, ta có chuyện muốn nói với hai con

Trạch Ân và Trạch Long đi theo cha mình vào trong. Chỉ còn nàng và mẹ chồng của nàng, bà mỉm cười nhìn nàng

-Con có muốn đi dạo không Doanh Doanh?

Nàng gật đầu đồng ý. Nàng thích bà, tuy bà và nàng ít nói chuyện vì ông bà ở riêng, nhưng lâu lâu Trạch Long có đưa nàng qua thăm. Lúc nào nàng cũng được bà chăm sóc chu đáo. Nàng cảm thấy trong bà có điều gì đó rất buồn không thể nói ra được, nhưng nàng không bao giờ hỏi.

Trạch Long đóng cửa lại, chàng nhìn cha chàng hỏi

-Cha gọi con vào có điều gì muốn nói à?

Ông gật đầu

-Ta nghĩ đã đến lúc Trạch Long trở về lại vai trò của mình rồi

Trạch Long nhìn Trạch Ân. Chàng muốn biết cô đang nghĩ gì nhưng chàng không đọc được gì từ đôi mắt của cô. Chàng nhìn cha mình rồi nói

-Con không biết sẽ ở bao lâu

Cha chàng giận dữ nói

-Con đi cũng đã đủ rồi. Con không thể để Trạch Ân thay thế con hoài được

Chàng nói lại

-Trạch Ân yêu Doanh Doanh. Em ấy thay thế con cũng có sao đâu. Con biết Doanh Doanh cũng yêu em ấy, vậy tại sao không nói sự thật cho Doanh Doanh biết và hai người họ có thể sống lâu dài bên nhau

Cha chàng bật cười

-Con nghĩ thật đơn giản đó Trạch Long. Doanh Doanh là vợ con chứ không phải là Trạch Ân, con hãy làm tròn bổn phận với vợ mình đi

Trạch Long lắc đầu

-Con không phải là người đứng trước nhà thờ thề nguyền ở với Doanh Doanh suốt đời nên con sẽ không làm điều đó. Xin cha hãy để Trạch Ân được hạnh phúc ...

Ông cắt lời chàng

-Đó không thể gọi là hạnh phúc được. Họ đều là hai người con gái

Chàng lắc đầu nhìn cha chàng

-Con thật hối hận khi đã quay về. Cha luôn ích kỷ như vậy

Trạch Ân nhìn hai người rồi cô nói

-Hai người nghĩ tôi là con rối à? Khi muốn rời khỏi thì anh rời khỏi, mọi thứ luôn là tôi gánh lấy. Khi ông cần người đứng ra chịu trách nhiệm thì tôi là người làm điều đó. Có bao giờ ông nghĩ đến cảm giác và hạnh phúc của tôi không? Tôi là con của ông đó. Chỉ vì yêu một người con gái mà ông ghét tôi đến vậy sao? Thưa cha??

Mặt ông tái mét nhìn cô, nhưng ông không nói gì cả. Cô nhìn cả hai lần cuối rồi bỏ đi. Cả hai người đàn ông chỉ biết nhìn nhau im lặng. Trạch Long nhìn cha chàng nói

-Cha à, đã đến lúc con và cha cũng nên nghĩ đến hạnh phúc của Trạch Ân

Nói xong chàng cũng bỏ ra ngoài. Còn lại một mình ông trong phòng, ông ngã người xuống ghế. Ánh mắt Trạch Ân nhìn ông. Có phải ông đã sai rồi không? Không phải ông không nghĩ đến hạnh phúc của Trạch Ân. Nhưng nghĩ đến lời dị nghị của nhiều người nên ông cũng cảm thấy lo sợ . Ông thở dài, Trạch Long nói đúng . Đã đến lúc ông nên nghĩ đến hạnh phúc của con gái ông.

Trạch Ân bỏ ra vườn, cô ôm lấy trái tim mình. Cô không muốn khóc, nhưng nước mắt lại rơi. Rồi cô cảm nhận được vòng tay ôm siết lấy cô từ phía sau, giọng nàng run rẩy gọi tên cô

-Trạch Ân, Trạch Ân ,,,,

Cô cố thoát khỏi vòng ôm của nàng, nhưng nàng nhất quyết không bỏ tay ra

-Đừng mà Trạch Ân, ta nhớ nàng, xin nàng đừng đẩy ta ra

Trạch Ân để yên như vậy. Cô cũng rất nhớ nàng, nhưng bây giờ Trạch Long đã về. Cô biết nàng và cô, khó có thể đến với nhau được

-Doanh Doanh

Nàng mỉm cười khi nghe cô gọi tên nàng một cách yêu thương như vậy. Cô quay lại đối diện với nàng, nàng lau nước mắt cho cô rồi hỏi

-Trạch Ân, có phải có điều gì xảy ra không? Sao nàng lại khóc?

Trạch Ân lắc đầu

-Ta không sao, nàng đừng lo.

Trạch Ân tránh ánh mắt Doanh Doanh, cô sợ nàng sẽ đoán ra được mọi chuyện, nhưng cô không nghĩ rằng nàng đã biết, nàng nắm tay cô, nàng hỏi để xác định suy nghĩ của nàng là đúng

-Có phải …. Có phải nàng chưa bao giờ bỏ đi không? Người bỏ đi là Trạch Long, nàng có phải ….

Trạch Ân cắt lời nàng

-Nàng đang nói gì ta không hiểu. Ta mệt rồi, ta đi nghỉ trước đây

Doanh Doanh nhanh chân chấn ngây trước mặt cô

-Nàng nói dối. Ta có thể thấy được chính nàng đã giả làm Trạch Long. Ta có thể thấy mọi thứ trong ánh mắt nàng. Ta không quan tâm nàng có giả làm chàng ấy hay không, ta chỉ mong nàng thành thật với ta.

Doanh Doanh nói xong thì ôm chầm lấy Trạch Ân.

-Ta nhớ nàng Trạch Ân. Nếu thật sự những ngày qua ta được ở cùng nàng thì ta rất hạnh phúc. Nàng biết ta chưa bao giờ hết yêu nàng mà, phải không?

Trạch Ân đẩy Doanh Doanh ra, cô nhếch môi nói

-Nàng yêu ta sao? Nàng yêu ta mà để ta chờ đợi nàng trong đêm giá lạnh vậy sao? Nếu yêu ta sao nàng không đến bên ta? Rồi cả một tuần ta đi tìm nàng như một kẻ mất hồn, lúc đó nàng ở đâu ?

Doanh Doanh lắc đầu, nước mắt cô bắt đầu rơi

-Không phải như nàng nghĩ đâu Trạch Ân. Ta có nỗi khổ tâm của riêng ta. Nhưng như vậy không có nghĩa là ta thôi yêu nàng

Trạch Ân khoát tay

-Nàng đừng nói nữa. Ta đã quá mệt mỏi rồi. Ta cần phải rời khỏi đây thôi

Doanh Doanh sợ rằng nếu nàng để Trạch Ân đi, nàng sẽ mất Trạch Ân nên nàng cương quyết ôm Trạch Ân chặt hơn nữa

-Nàng đừng có đi được không? Đừng đến bên nàng ấy, đừng bỏ mặc ta. Trạch Ân

Tiếng nấc nho nhỏ của Doanh Doanh xoáy vào tâm hồn Trạch Ân và nó làm mọi giận hờn trong cô tiêu tan đi. Ôm lấy bờ vai đang run lên của Doanh Doanh, cô nhẹ nhàng nói

-Được rồi, ta sẽ không đi nữa. Ta đưa nàng vào trong. Nàng đã mệt rồi

Ngước đôi mắt đong đầy giọt lệ lên nhìn Trạch Ân, Doanh Doanh nói

-Nàng hứa nhé, nàng sẽ ở bên cạnh ta đêm nay nhé và cả những đêm sau nữa, nàng sẽ không bao giờ rời ta. Không bỏ ta, nàng hảy hứa đi

Trạch Ân nhìn vào ánh mắt người cô yêu rồi gật đầu, sau đó cô đưa nàng vào phòng của họ. Nằm xuống bên cạnh nàng, để nàng gối đầu lên tay mình, cô vỗ nhẹ vào lưng nàng rồi cất tiếng hát như ngày xưa cô hay hát ru nàng ngủ. Quá khứ lại hiện về trong tâm trí cô, kỷ niệm vui và buồn trộn lẫn vào nhau làm lòng cô xốn xang.

Khi Doanh Doanh ngủ rồi, cô lại đi ra vườn. Ánh trăng in dáng cô trong thật lẻ loi. Trạch Long đi lại ngồi xuống bên cô, chàng vỗ nhẹ vào vai cô

-Nàng ấy ngủ rồi à?

Cô quay sang nhìn anh trai của mình rồi gật đầu. Trạch Long nói tiếp

-Ta sẽ đi gặp Phi Thúy

Cái nhíu mày khó chịu hiện lên trên trán cô

-Để làm gì? Nàng ấy không thích đâu

Trạch Long thở dài

-Em cũng cần phải có sự lựa chọn chứ, em yêu Doanh Doanh, còn Phi Thúy thì sao?

Trạch Ân lạnh lùng nói

-Đó là chuyện của em, anh không cần bận tâm

Trạch Long thở dài

-Ta chỉ muốn đến thăm nàng ấy thôi. Chứ không có ý gì khác. Ta chỉ muốn gặp nàng vì ta xem nàng như một người bạn. Ta hy vọng em sẽ có cách giải quyết tốt nhất vì ta thật sự không muốn ai phải đau khổ. Ta chỉ muốn cho em biết ta đi thăm nàng ấy, chứ không phải dành lấy nàng từ tay em vì ta biết trái tim nàng thuộc về ai. Ta đi đây

Trạch Long đứng dậy rồi chàng nói tiếp

-Ta nghĩ cha sẽ không cản trở em đến với Doanh Doanh nữa đâu. Em có thể quyết định cuộc sống của hai người. Còn nếu em muốn đến với Phi Thúy thì hãy thành thật với Doanh Doanh.

Trạch Long đi rồi nhưng lời anh nói vẫn còn trong tâm trí cô. Cô lặng yên thở dài. Không phải cô ích kỷ muốn chiếm cả hai cho riêng mình, nhưng cô thật sự không biết phải nói với Phi Thúy như thế nào vì trong lòng cô, Doanh Doanh luôn chiếm vị trí quan trọng nhất . Cô không muốn Trạch Long đến đó vì cô sợ nàng nghĩ rằng cô đưa chàng đến để thay thế cô. Tuy không yêu nàng, nhưng không có nghĩa rằng nàng không quan trọng đối với cô, nên cô không muốn làm tổn thương đến nàng . Cô cứ nghĩ rằng rồi cô sẽ yêu nàng và quên đi Doanh Doanh, nhưng cô làm không được và cô nhận ra rằng, dù cả cuộc đời này, tim cô cũng chỉ dành cho Doanh Doanh mà thôi.