Chapter 8

Khi Phi Thúy mở cửa, nàng không khỏi ngạc nhiên khi người đứng trước mặt nàng lại là Trạch Long mà không phải là Trạch Ân, nhưng nàng vẫn mỉm cười chào hỏi

-Chàng về khi nào?

Trạch Long đi vào trong, muốn ôm nàng lắm nhưng chàng chỉ dám nắm tay nàng mà thôi

-Đúng là không uổng công ta nhớ nàng ngày đêm. Chỉ có nàng mới có thể nhận ra giữa ta và Trạch Ân.

Phi Thúy bật cười rồi nàng rụt tay về

-Trạch Long, chàng không đẹp trai bằng Trạch Ân của ta đâu.

Trạch Long chắc lưởi, giả vờ bất mản

-Ta thật không hiểu Trạch Ân có điểm gì hơn ta mà ai cũng trao trái tim cho em ấy. Thật không công bằng khi ta và em ấy ra đời cách nhau chỉ vài phút vả lại ta còn phong độ hơn rất nhiều

Phi Thúy đi lại rót nước cho chàng rồi nàng ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, nàng ân cần hỏi

-Trạch Ân, nàng ấy không sao chứ? Hôm nay nàng nói sẽ đến đây

Trạch Long hiểu được điều Phi Thúy nói, chàng gật đầu

-Em ấy không sao, nhưng ta nghĩ Doanh Doanh có lẽ đã đoán được phần nào em ấy giả la ta trong mấy năm qua, nên ta nghĩ có lẻ họ cần nói chuyện với nhau.

Phi Thúy thất vọng cuối xuống nhìn vào tay mình vì nàng vốn không muốn cho chàng thấy được, giọng nàng nhẹ tênh

-Trạch Ân rất yêu nàng ấy. Đôi khi trong giấc ngủ, người mà Trạch Ân gọi tên vẫn là Doanh Doanh. Cuối cùng ta mãi cũng không có được nàng

Trạch Long nâng cằm Phi Thúy lên, chàng nói

-Phi Thúy, nàng biết trong lòng em ấy nàng cũng rất quan trọng đúng không?

Phi Thúy cười buồn

-Ta biết điều đó, nhưng mãi mãi ta vẫn không có được trái tim nàng.

Trạch Long rất muốn ôm Phi Thúy vổ về, nhưng chàng biết mình không có quyền làm vậy. Cả hai đang yên lặng thì họ nghe tiếng đập cửa bên ngoài mỗi lúc một lớn. Phi Thúy hoảng hốt nhìn Trạch Long, còn Trạch Long thì nhíu mày hỏi nàng

-Ngoài Trạch Ân ra, nàng còn bạn bè khác không?

Phi Thúy lắc đầu

-Ta chỉ có Trạch Ân và chàng thôi.

Trạch Long đi mà không đem theo nhiều hạ nhân vì chàng nghĩ chàng chỉ đến chỗ Phi Thúy thôi, nhưng giờ phút này chàng thật hối hận vì không chuẩn bị kĩ lưỡng. Chàng nói với Phi Thúy.

-Nàng hãy vào trong đi. Ta sẽ giải quyết chuyện này

Rồi chàng gọi thuộc hạ

-Ngươi mau về báo cho Trạch Ân tiểu thư và kêu em ấy mau đến đây và nhớ đem theo nhiều người. Mau lên.

Dặn dò thuộc hạ của mình bỏ đi từ cửa sau, Trạch Long chờ đợi vì chàng biết caánh chửa kia cũng không thể cản được họ . Khi cửa bật mở thì chàng thấy có vài người đàn ông đi vào. Trong tay họ cầm súng và gương mặt trong thật tàn bạo . Chàng nghĩ chắc họ là kẻ cướp thôi, chàng còn đang suy nghĩ cách đối phó thì có một người lên tiếng

-Thẩm công tước, đúng như chúng tôi dự đoán, ngươi đang ở đây.

Trạch Long vòng tay lại , chàng nhếch môi hỏi

-Các ngươi muốn gì?

Người đó lại tiếp tục lên tiếng và chàng nghĩ chắc hắn là người cầm đầu

-Đơn giản thôi, mạng của ngươi và người đàn bà đó

Trạch Long đanh mặt

-Các ngươi dám

Bọn chúng nhìn nhau cười rồi nói

-Ngươi chết rồi cũng không ai tố cáo được chúng ta. Với lại bây giờ ta nghĩ nên cho ngươi đi trước dù ta định để người đàn bà kia đi trước cho ngươi nếm mùi bị mất người mình yêu thích

Hắn vừa giơ súng lên thì cũng là lúc Phi Thúy từ trong đi ra và chấn trước mặt Trạch Long. Lưng nàng thì quay về phía chàng.

-Các ngươi là ai, tại sao lại muốn giết chúng tôi?

Bọn chúng nhìn Phi Thúy rồi liếm môi

-Thật đáng tiếc, người đàn bà này rất là đẹp. Chúng ta có nên giết chết hắn rồi chơi một chút không?

Trạch Long nghe vậy thì kéo Phi Thúy ra sau lưng chàng. Lúc đó thì một trong những người đó nói

-Chúng ta làm lẹ lên nếu không sẽ bị phát hiện.

Người cầm đầu trong đám họ nói với đàn em mình

-Yên tâm đi, nãy giờ ta có thấy ai ra khỏi đây đâu thì làm sao họ có thể thông báo cho ai được. Các ngươi giữ hắn lại, ta muốn chơi với nàng một chút

Giọng cười đểu cáng của hắn cất lên làm Phi Thúy cảm thấy rùng mình. Trạch Long cố gắng kéo Phi Thúy về phía mình nhưng bọn chúng mạnh quá. Khi thấy chàng vẫn lì lợm, một trong đám họ đánh mạnh vào bụng chàng, Phi Thúy la lên

-Trạch Long

Chàng nhìn nàng như muốn cho nàng biết chàng không sao. Nàng cảm thấy ghê tởm khi mình bị người đàn ông kia siết chặt. Nàng cố vùng vẫy, nhưng sức nàng yếu không thể thoát ra được. Hắn xé áo nàng, nhưng rồi dừng tay lại khi nghe tiếng ngựa xung quanh, hắn rủa thầm

-Mẹ kiếp, có người đến. Giết chúng đi còn về báo cáo nữa. Hắn giơ súng lên đưa về phía Trạch Long. Trạch Long biết mình không xong rồi nên chàng nhắm mắt lại. Nghe tiếng súng vang lên, chàng không cảm thấy đau đớn gì cả ngoài sức nặng của ai đè lên người chàng. Mở mắt ra chàng hoảng hốt khi thấy Phi Thúy, tay chàng sờ vào lưng nàng và chàng cảm nhận được tay chàng ướt đẫm. Chàng thấy có người chạy vào, chàng nghe tiếng súng nổ, rồi chàng nghe tiếng Trạch Ân gọi Phi Thúy . Khi sức nặng trên người chàng được lấy đi, Trạch Long ôm lấy đầu mình . Chàng biết Phi Thúy đã được Trạch Ân kéo ra khỏi người chàng và có thể chàng sẽ mất nàng vỉnh viển . Cô không nhìn anh trai mình nhưng ôm siết nàng vào lòng . Lúc nãy cô thấy nàng đở đạn cho anh mình mà cô không khỏi hoảng hốt . Cô lo sợ nàng sẽ rời khỏi cô.

-Phi Thúy, mở mắt ra, nàng đừng có ngủ, Phi Thúy có nghe ta nói không?

Phi Thúy mở mắt ra, nàng mỉm cười nhìn cô, bàn tay nàng sờ lên mặt cô đầy yêu thương

-Ta đây, ta đã đợi nàng rất lâu nàng có biết không? Ta đã làm đồ ăn sẵng đợi nàng. Nhưng rồi ta đã rất mừng vì nàng không đến. Vì ta sợ ta sẽ không thể bảo vệ được nàng. Trạch Ân, ta sợ mất nàng. Ta yêu nàng

Máu trên người nàng mỗi lúc một tuông ra, Trạch Ân gọi lớn

-Mau cho gọi bác sĩ đến, mau lên

Rồi cô cuối xuống nói với nàng

-Nàng sẽ không sao, nhất định nàng sẽ không sao. Khi nào nàng khỏe rồi, ta hứa ta sẽ luôn ở bên nàng. Chúng ta sẽ rời khỏi đây, ta sẽ đưa nàng đi các nơi nàng thích. Chúng ta sẽ ra biển, sẽ bắt san hô. Rồi ta sẽ lượm vỏ ốc cho nàng. Chúng ta sẽ cùng nhau xin một đứa con, rồi sẽ nuôi dạy nó khôn lớn. Nàng muốn điều đó mà, đúng không? Vậy hãy mau nghe lời ta, hãy im lặng và đừng ngủ. Hãy thức cùng ta, ta không để nàng có chuyện đâu

Phi Thúy nói trong nước mắt

-Xin lỗi nàng Trạch Ân. Ta phải đi trước nàng rồi. Hãy nghe lời ta, hãy ở lại và sống tiếp luôn phần của ta. Hãy sống hạnh phúc. Chỉ cần nàng không quên ta là được rồi. Ta biết mình không xong rồi, Trạch Ân à, ta thật sự rất muốn sống cùng với nàng, nhưng ta biết ta không làm được.

Trạch Ân lắc đầu, Phi Thúy nhìn Trạch Long rồi nhìn Doanh Doanh. Nàng dừng đôi mắt mình lại ở gương mặt Doanh Doanh. Nàng biết cô gái này sẽ làm cho Trạch Ân được hạnh phúc. Nàng mỉm cười, rồi nàng kêu Trạch Long ngồi xuống bên cạnh nàng

-Trạch Long, khi ta đi rồi, chàng hãy an ủi Trạch Ân giùm ta nhé. Tuy bề ngoài nàng ấy lạnh lùng nhưng trong lòng rất yếu đuối. Chàng cũng hãy giữ gìn sức khỏe và đừng cảm thấy đau lòng vì ta. Ta rất cám ơn tình cảm mà chàng đã dành cho ta, nhưng trái tim ta chỉ thuộc về Trạch Ân nên ta chỉ biết xin lỗi chàng thôi. Ta không hối hận khi đỡ phát súng đó cho chàng nên chàng đừng bao giờ tự trách mình.

Đôi mắt đỏ hoe, Trạch Long cầm tay Phi Thúy nói

-Phi Thúy, ta xin lỗi vì không thể bảo vệ được nàng. Ta xin lỗi nàng Phi Thúy

Trạch Ân cắn môi rồi nói

-Nàng đừng nói nữa, ngoan hãy nghe lời ta. Bác sĩ sắp đến rồi

Nàng cười buồn rồi nói một câu cuối

-Ta yêu nàng Trạch Ân, bây giờ và mãi mãi. Nếu có kiếp sau, nàng yêu ta chứ?

Trạch Ân gật đầu

-Nếu có kiếp sau hoặc kiếp sau nữa, ta sẽ luôn bên nàng

Phi Thúy cười rồi mắt nàng nhắm lại, đôi tay nàng buông thõng. Nàng không còn được nghe tiếng Trạch Ân nói nữa, cũng không nghe cả tiếng khóc của Trạch Ân dù nó vang dội cả căn nhà. Nàng đã ra đi, ngôi sao trên trời cũng nhỏ lệ và rơi xuống.

Doanh Doanh đi lại sờ lên vai Trạch Ân, nhưng cô hất tay nàng ra. Trạch Long nhìn Doanh Doanh khẻ lắc đầu. Chàng biết bây giờ có nói gì với cô cũng chỉ là vô ích . Khi người ta đau lòng quá, lời an ủi chưa chắc có hiệu nghiệm

Đám tang của Phi Thúy chỉ có ba người hiện diện. Trạch Ân không khóc nữa, nhưng ánh mắt cô trở nên vô hồn. Doanh Doanh đi lại bên cô, nàng dịu dàng nói

-Chúng ta về thôi Trạch Ân

Trạch Ân vẫn im lặng. Cô cứ nhìn mãi về phía ngôi mộ đó. Trạch Long sợ em mình có chuyện nên chàng nói

-Trạch ân, chúng ta về thôi

Trạch Ân loạng choạng xém ngả nhào. Cả mấy ngày nay cô không ngủ nên sức cũng yếu đi. Trạch Long và Doanh Doanh nhanh tay đở cô, nhưng cô hất tay họ ra

-Là lỗi của ta, là ta đã giết chết nàng. Nếu ta đến với nàng như đã hứa thì chưa chắc nàng phải chết. Tất cả là lỗi của ta

Trạch Long lắc đầu nói

-Dù em có đến thì người nằm đó cũng có lẻ là em Trạch Ân và không ai muốn điều đó xảy ra cả . Nếu nói về lổi thì tất cả là lỗi của ta mới đúng. Nếu nàng ấy không đỡ đạn giùm cho ta thì có lẽ nàng ấy sẽ không chết. Trạch Ân, em đừng tự hành hạ mình nữa. Phi Thúy đã ra đi rồi, em vẫn còn Doanh Doanh và ta mà

Trạch Ân lắc đầu. Cô cắn môi mình

-Ta chỉ cần Phi Thúy, ta không cần ai hết

Tim Doanh Doanh nhói lên khi nghe cô nói như vậy. Mặc dù nàng biết cô đang thương tâm vì cái chết của Phi Thúy, nhưng những lời cô nói làm lòng nàng quặn thắt. Có phải cô nói thật không? Cô chỉ cần Phi Thúy mà thôi? Cô không cần ai hết, kể cả nàng ?

Cô quay sang nhìn Trạch Long rồi nói

-Các người về trước đi, ta muốn ở lại đây với Phi Thúy thêm một chút nữa

Trạch Long lưởng lự rồi chàng đồng ý vì chàng biết có nói gì đi nữa cũng không làm thay đổi được Trạch Ân, chàng đi lại nói nhỏ với Doanh Doanh

-Chúng ta về thôi, hãy cho Trạch Ân một ít thời gian.

Doanh Doanh đi theo Trạch Long, nhưng rồi nàng dừng lại vànói với chàng

-Chàng về trước đi, ta muốn ở lại với nàng

Không đợi Trạch Long trả lời, Doanh Doanh quay người đi ngược lại về phía Trạch Ân. Trạch Long đứng nhìn rồi thở dài

Trạch Ân cứ ngồi đó suốt mấy tiếng đồng hồ, cô không biết có người đợi cô ở phía sau, nên khi quay qua nhìn thấy nàng, cô ngạc nhiên nhưng rồi nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh ban đầu, cô hỏi

-Sao nàng lại ở đây?

Doanh Doanh cắn nhẹ môi trả lời

-Ta đợi nàng

Trạch Ân nhìn nàng không nói gì cả rồi cô bỏ đi. Doanh Doanh đi theo cô. Ra đến xe, cô quay sang nói với nàng

-Nàng lên xe về đi

Doanh Doanh hỏi cô

-Còn nàng?

Cô nhún vai

-Không phải chuyện của nàng nên không cần phải quan tâm. Về đi

Doanh Doanh đi lại gần cô, nàng cầm tay cô, nhưng cô giật lại

-Chúng ta vẫn tốt lành kia mà Trạch Ân. Nàng đừng đối xử với ta như vậy có được không? Hãy để ta xoa dịu vết thương cho nàng. Hãy cho ta đi vào trong tim nàng. Ta xin nàng đó

Trạch Ân im lặng. Doanh Doanh đi lại kéo cô vào lòng

-Ta biết nàng đang rất đau lòng. Nàng cần có người bên cạnh. Hãy để ta làm điều đó, Trạch Ân nhé

Cô không phản kháng nữa. Cả con người cô bây giờ đang rất mệt mỏi và trái tim cô cũng vậy. Nàng thấy cô không phản đối thì đưa cô vào xe. Về đến nhà, nàng đưa cô lên phòng. Khi kéo chăn đắp cho cô rồi, nàng định ra ngoài thì cô kéo tay nàng lại

-Đừng bỏ ta Doanh Doanh, ta cần nàng

Doanh Doanh mỉm cười, nàng cuối xuống hôn lên trán cô

-Ta ra ngoài dặn hạ nhân nấu cháo cho nàng thôi rồi ta sẽ vào lại. Khi nào thức dậy, nàng sẽ có thức ăn ngây

Trạch Ân lắc đầu

-Ta không cần thức ăn, nàng hãy ôm ta, có được không?

Doanh Doanh ôm Trạch Ân, nàng để đầu cô gối trên tay nàng rồi khe khẽ hát, bài hát mà ngày xưa cô hay hát ru nàng ngủ. Khi nàng nghe tiếng thở đều của cô, nàng thì thầm như một lời hứa chắc chắn

-Nhất định ta sẽ không rời xa nàng. Cho dù bây giờ có chuyện gì xảy ra đi nữa, ta cũng sẽ luôn bên nàng, Trạch Ân. Ta đã một lần đánh mất nàng rồi, ta sẽ không để chuyện đó xảy ra lần nữa đâu.