Chapter 9

Trạch Ân bỏ ra hơn một tuần và cô dã điều tra ra được ai là người muốn giết chết cô và Phi Thúy. Cô thật sự mất bình tĩnh khi nghe chính miệng một trong những kẻ đến nhà Phi Thúy đêm đó nói ra tên của người chủ mưu. Trạch Ân đã cắn chặt môi mình để kiềm chế lại cơn giận nếu không cô sẽ đến nhà hắn và giết chết hắn ngây. Thái Trường Thiên, Trạch Ân nhất định sẽ không tha cho hắn.

Cô hiểu được phần nào vì sao Thái Trường Thiên hận cô, nhưng để giết người thì thật là tàn nhẩn. Cô cũng biết hắn muốn cô nếm được cái mùi vị bị mất đi người mình yêu thương nhất là như thế nào. Nhưng hắn không ngờ Trạch Long thật sự lại có mặt ở đó chứ không phải là cô. Trạch Ân biết với những bằng chứng mà cô có được chưa chắc có thể kết tội được Trường Thiên, nhưng dù cô có tìm ra chứng cớ thì cô cũng muốn chính tay mình giết chết hắn chứ không phải qua pháp luật.

Trạch Long có hỏi cô manh mối vì anh đoán được rằng Trạch Ân sẽ không bao giờ bỏ qua vụ này một cách dễ dàng như vậy. Trạch Ân nhìn anh mình rồi cô quyết định nói cho Trạch Long biết, nhưng không nói tất cả

-Hắn dám làm điều đó? Chúng ta cần phải ….

Trạch Ân biết Trạch Long muốn nói gì nên cô khoát tay

-Chính tay ta sẽ giết chết hắn

Trạch Long cầm vai cô lắc mạnh

-Trạch Ân, em không được làm như vậy

Trạch Ân đẩy Trạch Long ra khỏi mình

-Chuyện này anh không cần phải bận tâm

Trạch Long nghiêm mặt

-Chuyện này có dính dáng đến ta, ta phải có trách nhiệm. Trạch Ân, ta xin em được không? Chúng ta không thể tự tiện làm như vậy được. Em cũng phải nghĩ đến Doanh Doanh chứ

Trạch Ân nhếch môi

-Nếu ta không vì nàng ấy thì Phi Thúy sẽ không chết. Bây giờ ta không thể đối diện với nàng được

Trạch Ân bỏ đi. Trạch Long nhìn theo thở dài. Anh cảm thấy tội nghiệp cho Doanh Doanh vì anh biết giờ đây Trạch Ân đang muốn lánh xa nàng vì cái chết của Phi Thúy dù đó không phải là lổi của nàng

Trạch Ân đi ra sau vườn. Cô cần phải suy nghĩ coi mình nên làm gì. Không bao lâu thì Doanh Doanh đi lại bên cô

-Trạch Ân à

Nghe tiếng nàng gọi nhưng Trạch Ân không quay lại. Cô ghét cảm giác này. Cảm giác khi trái tim muốn ôm nàng vào lòng nhưng lý trí lại không cho phép làm cô nghẹt thở. Trạch Ân sợ ở bên nàng lâu hơn, cô sẽ khóc trong lòng nàng rồi lại quên đi những toan tính trong đầu cô nên cô quay mặt bước đi. Doanh Doanh nhanh chân đi đến ôm Trạch Ân từ phía sau

-Đừng trốn ta Trạch Ân, làm ơn đi. Chuyện gì đã xảy ra với nang? Tại sao mấy hôm nay nàng lại tránh mặt ta như vậy? Có phải ta đã làm sai điều gì không?

Trạch Ân gỡ tay Doanh Doanh ra. Cô quay lại nhìn nàng

-Nàng không có lỗi. Người có lỗi chính là ta. Ta không nên để cho lòng mình yếu mềm trước nàng mà quên mất Phi Thúy. Ta nghĩ chúng ta không thể. Nàng đừng bận tâm đến ta nữa. Hãy đem ta ra khỏi tim nàng

Doanh Doanh lắc đầu. Nước mắt nàng hoen mi

-Cái chết của Phi Thúy không phải là lỗi của nàng, cũng không phải lỗi của ta. Đến bao giờ nàng mới hiểu đây. Nàng đừng có tự hành hạ mình nữa có được không?

Đôi mắt lạnh lùng của Trạch Ân nhìn sâu vào mắt nàng và đôi mắt đó làm nàng rùng mình. Nó tựa hồ như không còn cảm xúc.

-Chính Thái Trường Thiên đã hại chết nàng ấy. Chính là hắn. Ta đã điều tra ra được. Nếu ta không đồng ý cưới nàng vội thì có lẽ Phi Thúy sẽ không có kết cuộc thảm như vậy. Nàng mãi mãi không phải là của Thẩm Trạch Ân này, chính ta đã níu kéo người không thuộc về mình nên người quan trọng nhất đã rời khỏi ta

Bàn tay Doanh Doanh run lên. Nàng nắm nó chặt vào nhau sợ không kiềm chế được, nàng sẽ bật khóc. Nàng không thể yếu đuối vào lúc này được và Trạch Ân biết được rằng cô đang làm tổn thương nàng.

-Ta không quan trọng với nàng ư? Chỉ có Phi Thúy mới quan trọng với nàng? Hãy trả lời thành thật cho ta biết Trạch Ân, nàng hết yêu ta rồi sao?

Trạch Ân tránh ánh mắt Doanh Doanh và điều đó làm Doanh Doanh căm phẫn. Nàng quát

-Hãy nhìn vào mắt ta và hãy nói rằng nàng không còn yêu ta nữa. Nếu nàng còn yêu ta, ta sẽ không để nàng rời khỏi ta lần nữa đâu. Nhưng nếu nàng nói rằng nàng không còn yêu ta nữa, ta tự mình biết rút lui.

Trạch Ân phải đấu tranh giữ dội giữa tư tưởng và con tim của mình rồi cô nhìn vào mắt nàng trả lời

-Ta đã hết yêu nàng. Đã hết yêu từ cái đêm nàng không đến với ta. Người ta yêu là Phi Thúy. Dù nàng ấy không còn nữa, nhưng tim ta sẽ mãi trao cho một mình Phi Thúy mà thôi

Cô vừa nói xong, nàng mỉm cười chua xót

-Cám ơn nàng đã thành thật với ta Trạch Ân

Nói xong nàng bỏ cô đứng đó rồi đi vào trong. Chỉ còn lại cô một mình với nỗi cô đơn gặm nhắm. Không phải cô muốn cô và nàng sẽ trở nên như vậy sao? Không phải cô đẩy nàng ra khỏi cuộc đời cô sao? Vậy sao tim cô lại quặn thắt thế này? Nó đang gọi tên nàng một cách tha thiết. Nó muốn cô chạy vào trong ôm nàng vào lòng và nói rằng cô thật sự rất cần nàng. Nhưng rồi lý trí cô đã thắng trái tim. Cô vội đi lấy con ngựa mình yêu thích nhất rồi phóng ra khỏi nhà. Tiếng ngựa xa dần nhưng nàng vẫn đứng nhìn cô sau xèm cửa sổ. Nàng thì thầm “Ta biết nàng nói dối Trạch Ân. Ta biết nàng vẫn còn yêu ta. Đến bao giờ nàng mới tha thứ cho ta đây”. Doanh Doanh thở dài rồi đi vào trong.

Trạch Ân cứ cho ngựa chạy. Trong đầu cô không biết mình sẽ đi đến đâu nhưng rồi khi ngựa dừng lại trước căn nhà của Phi Thúy, Trạch Ân đã bật khóc. Suốt cuộc đời của cô, cô đã nợ nàng rất nhiều. Thật sự nếu không có Phi Thúy, Trạch Ân không biết cuộc sống của cô sẽ còn buồn tẻ và cô đơn như thế nào nữa.

Trạch Ân đứng lại bên bờ hồ. Nơi mà cô đã đợi Doanh Doanh. Những ký ức ùa về trong trí cô làm Trạch Ân không kiểm soát được trái tim mình. Cô ôm lấy ngực và ngồi xuống. Cố gắng thở thật sâu để cho tâm hồn dịu lại, Trạch Ân thở dài. Cô nợ Phi Thúy nhiều quá, cô không biết mình đủ cam đảm để có thể đến với Doanh Doanh không, khi trong lòng cô niềm hối hận và dày vò mỗi ngày một tăng lên.

Trạch Ân trở về nhà thật khuya. Cô đã cố đẩy Trường Thiên ra khỏi tâm trí mình, nhưng cô vẫn nghĩ hoài đến lý do vì sao Trường Thiên cho người đến nhà Phi Thúy đêm đó. Hắn muốn giết chết Trạch Long vì nghĩ rằng chính Trạch Long đã cướp đi người mà hắn yêu thương nhất. Hắn nghĩ giết chết Trạch Long và Phi Thúy rồi hắn có thể có lại được Doanh Doanh. Cô cũng tìm được nhân chứng, nhưng Trạch Ân vẫn còn đang suy nghĩ. Cô muốn chính tay mình giết chết Thái Trường Thiên để trả thù nên cô chưa báo với cảnh sát.

Trạch Ân đi vào phòng mình. Cô quyết định khi mọi thứ xong hết rồi, cô sẽ rời khỏi đây. Cô sẽ tìm một nơi nào đó để sống hết cuộc đời còn lại của mình. Trạch Ân nằm trên giường chuẩn bị ngủ thì cô nghe tiếng gõ cửa, tưởng là Trạch Long nên Trạch Ân nói

-Vào đi

Trạch Ân ngạc nhiên khi cô thấy mẹ mình đi vào

-Sao mẹ lại ở đây?

Bà công tước đi đến bên Trạch Ân, bà nắm bàn tay cô dịu dàng nói

-Mẹ đợi con cả buổi chiều. Mẹ có chuyện muốn nói với con

Trạch Ân ngồi thẳng dậy chờ đợi.

-Trạch Ân, mẹ biết có nhiều chuyện đang xảy ra với con, nhưng mẹ muốn nói chuyện của con và Doanh Doanh

Trạch Ân muốn kêu bà hãy dừng lại, nhưng bà lắc đầu rồi nói tiếp

-Ta cần phải nói Trạch Ân. Đôi khi nó sẽ giúp được cho con. Ta biết rõ tình cảm con dành cho con bé sâu sắc đến như thế nào. Cả chuyện của con và Phi Thúy ta cũng biết. Cha con đã cho người theo dõi con nhưng rồi ông ấy đã dừng tay lại. Chuyện của con và Doanh Doanh đổ vỡ ngày xưa cũng do một tay ông ấy. Khi biết con muốn trốn đi với Doanh Doanh, ông đã viết một lá thư đến cho cha mẹ Doanh Doanh và ta nghĩ vì điều đó mà Doanh Doanh đã không đến với con trong đêm đó. Nhưng rồi ông đã hiểu được rằng ông đã không công bằng với con quá nhiều nên ông để mặc con với tình cảm của mình. Mẹ mong con hiểu ông ấy và đừng trách ông ấy nữa. Sau này khi Trạch Long bỏ đi, ông muốn con thay thế ông ấy để trở thành công tước và cũng một phần vì ông muốn chuộc lại lỗi làm của mình. Ta không biết cha mẹ Doanh Doanh đã làm gì con bé để Doanh Doanh không thể rời khỏi nhà được nhưng ta hy vọng con hãy suy nghĩ thật kỹ, hãy cho bản thân mình thêm một cơ hội để có được cái hạnh phúc mà tưởng như đã mất đi của con.

Sau cuộc nói chuyện, bà công tước rời khỏi phòng để lại Trạch Ân với nhiều suy nghĩ . Cô suy gẫm những lời bà vừa nói. Đúng là cô đã tránh Doanh Doanh và sau tuần đó, cô đã không cho nhắc đến Doanh Doanh trước mặt cô nữa . Cô cũng không cần Doanh Doanh giải thích điều gì cả. Cô coi đó đều là lỗi của cô vì đã yêu người không thuộc về cô.

Trạch Ân mở cửa đi ra ngoài. Cô đi vào phòng Doanh Doanh. Ngắm Doanh Doanh bình yên trong giấc ngủ, Trạch Ân thở dài. Cô sờ gương mặt Doanh Doanh rồi thì thầm

“Đến bao giờ ta mới có thể thôi yêu nàng?”

Doanh Doanh trở mình, Trạch Ân đứng dậy định bỏ đi nhưng cô nghe Doanh Doanh mơ màng gọi

-Trạch Ân à, nàng đừng bỏ ta, hãy ở lại với ta có được không?

Trạch Ân cắn nhẹ môi rồi bỏ đi ra ngoài mặc cho tiếng khóc của Doanh Doanh ở phía sau.

Trạch Ân đi vào phòng làm việc của mình. Cô đóng chặt cửa lại rồi ngồi xuống dựa vào tường.Cô ôm mặt mình ngăn tiếng khóc. Cô bấu chặt tay mình vào nhau cho đến khi rướm máu. Những đau khổ và những vết thương trong tâm hồn cô, Trạch Ân muốn nó biến mất. Biến khỏi cuộc đời cô để cô không cảm thấy đau đớn như bây giờ. Cô ước gì mình cũng tan biến đi, cô muốn được thanh thản, cô muốn bình yên. Cô muốn ngủ một giấc thật dài. Có ích kỷ quá không khi cô muốn những điều đó?

FLASHBACK

-Trạch Ân, đố nàng bắt được ta

Doanh Doanh vừa chạy vừa cười giòn tan trong gió. Trạch Ân nhìn người tình rồi cô chạy theo. Khi bắt được Doanh Doanh rồi, nàng nũng nịu nói

-Nàng ăn gian, vì nàng cao hơn nên nàng chạy nhanh hơn

Hôn lên chóp mũi nàng, cô nói

-Ta chạy nhanh vì ta muốn ôm nàng vào lòng thôi, nàng không muốn sao Doanh Doanh

Nàng dụi mặt vào cổ cô thì thầm

-Ta yêu nàng Trạch Ân, được ở trong vòng tay nàng là hạnh phúc nhất

Cô ôm nàng thật chặt. Cô muốn thời gian ngừng lại để cô và nàng mãi mãi được như thế này.

END FLASHBACK


Nhưng thời gian trôi qua, con người thây đổi, cô không biết tình cảm có phải cũng như vậy không.

Cô nằm xuống và thiếp đi. Trong mơ, cô gọi tên nàng

-Doanh Doanh ….

Nếu nàng biết cô vẫn còn yêu nàng nhiều như thế nào thì chắc có lẽ nàng sẽ thôi thì thầm với những ngôi sao trên bầu trời mong họ đem cô về lại bên nàng

Nếu nàng biết cô vẫn còn yêu nàng nhiều như thế nào thì chắc có lẽ nàng sẽ không khóc với trăng mong nó giữ chặt tình yêu của nàng dành cho cô.

Nếu nàng biết cô vẫn còn yêu nàng nhiều như thế nào thì sẽ ngừng nói với hoa kết tình yêu của cô lại để nàng ép vào tim.

Nếu nàng biết cô vẫn còn yêu nàng nhiều như thế nào, có lẽ đôi môi nàng sẽ không bao giờ khép kín, đôi mắt nàng sẽ trở nên như vầng trăng khuyết mỗi khi nàng cười

Nếu nàng biết cô vẫn còn yêu nàng nhiều như thế nào, nàng sẽ không ngần ngại dành cả cuộc đời của nàng để đem hạnh phúc đến cho cô.

Nếu nàng biết cô vẫn còn yêu nàng nhiều như thế nào, có lẽ mọi thứ xung quanh nàng cũng không thể khiến nàng thôi nhìn mỗi mình cô

Nhưng nếu bây giờ cô không còn yêu nàng .... thì đối với nàng cô vẫn là quan trọng nhất và mọi thứ trên đời nàng cũng chẵng có ý nghĩa gì đối với nàng, ngoài cô.