Thục quốc hùng mạnh một phương dưới trướng có vạn vạn lớp lớp công hầu sẵn sàng mang bảo vật quý báu cầu hôn tiểu công chúa mới bảy tuổi vì đơn giản các tỷ muội của nàng đã gả đi hết rồi.

Mỗi sáng thức dậy, điều đầu tiên công chúa thấy chính là chồng chồng bảo vật trân châu ngọc bảo vàng bạc châu báu nhưng mấy thứ đó nàng không thiếu. Tiểu công chúa lượn hết một vòng chợt dừng bước trước con châu chấu nhỏ tết bằng cỏ, đây là thứ gì, nó có cắn nàng không, nó bay được không, woa, nó dễ thương quá. Nàng nâng châu chấu lên vui vẻ cười ha ha đâu biết những thứ mỗi ngày bày biện trên bàn chính là thẻ bài để cưới nàng, chỉ cần nàng thích một thứ và chọn nó thì lập tức sẽ được ban hôn với chủ nhân món vật.

Haizz, bình thường không sao nhưng tiểu công chúa đâu biết chủ nhân món quà cố tình lựa đồ rẻ nhất, xấu nhất, tầm thường nhất để tặng trong lòng đoán chắc nó sẽ bị vứt ở xó xỉnh nào đó, nào ngờ tiểu công chúa chọn tới chọn lui lại chọn trúng châu chấu cỏ.

Dưới tàn hoa đào, hài tử mặc bạch y đội mũ Phù Dung đang cầm sách ngân nga mấy câu thơ Đường, dáng phiêu phiêu như ảo như không, tuấn mỹ đến diễm lệ, chỉ mới bảy tuổi đã như thế, lớn lên sẽ là tú lệ tuyệt trần khiến vạn vạn tiểu cô nương say đắm.

Ngoài cửa, lão ông tóc bạc tươi cười chạy vào xoa đầu hài tử, nói: “Quan nhi chuẩn bị cưới vợ.”

“Dạ?” Hài tử nhướng mày tưởng mình nghe nhầm.

Lão ông nhắc lại: “Ngày mai lập tức đón dâu, Quan nhi mau mau báo cho mẫu thân đi. Ta phải chuẩn bị đồ cưới đây.”

“…” Không phải chứ, nàng ta thích con châu chấu đó sao? Thế mà, tỷ tỷ lại nói nó gớm ghiếc, tỷ tỷ hại ta rồi. Tiểu hài tử nước mắt dàn dụa chạy vào phòng kêu khóc khiến mẫu thân và tỷ tỷ hoảng sợ chạy lại dỗ dành: “Quan nhi ngoan nào, tại sao lại khóc?”

Thượng Huyền Quang lau nước mếu máo chỉ vào tỷ tỷ gào to: “Tỷ tỷ hại con rồi. Tại tỷ tỷ mà con phải cưới công chúa.”

Tiểu cô nương cao hơn hài tử một cái đầu chống nạnh, mắng: “Tiểu yêu đáng chết, ta đâu có hỏi vợ cho ngươi đừng đổ lỗi bừa bãi.”

“Mẫu thân, con châu chấu cỏ đó… Hức… hức… tỷ tỷ nói không thích nên con mới tặng cho công chúa… Oa Oa!!!!”

Thiếu phụ nhìn hài tử bù lu bù loa liền hiểu hết câu chuyện, nguyên lai vì mấy hôm trước hoàng thượng ra lệnh các công tử hầu gia đều phải tặng cho công chúa một món quà sinh nhật, ai làm nàng thích sẽ được phong phò mã. Quan nhi vốn muốn trêu tức nàng ta nên cố làm vật tầm thường xấu xí còn dọa đến tỷ tỷ phát khóc thế mà tiểu công chúa lại thích. Chuyện lớn rồi đây. Nàng nhíu mày nhớ đến bảy năm trước phu quân tử trận sa trường cả nhà chỉ trông chờ đứa nhỏ mới ra đời nếu nó là trai thì chức danh địa vị đất đai không bị rơi vào tay kẻ khác nhưng ai ngờ Huyền Quan lại là nữ cũng may mẹ chồng nàng hiểu chuyện mới giả phượng hư hoàng lừa cả triều đình. Hoàng thượng cảm thương đứa nhỏ mới sinh đã mất cha nên phong chức Hầu ban thêm mười mẫu đất còn đặt cho cái tên Huyền Quan. Chắc vì thương đứa cháu này nên hoàng đế không vứt con châu chấu đi. Haizz, khổ rồi, khổ rồi, đứa nhỏ đúng là khổ rồi.

Nàng vuốt đầu hài tử dịu dàng nói: “Quan nhi, ngày mai con nhập cung nói với hoàng thượng đừng gả công chúa cho con, được không?”

Huyền Quan nhăn nhó, đáp: “Hoàng thượng không chịu đâu…”

“Cứ nói con tuổi nhỏ là được dù sao hoàng thượng rất thương tiểu công chúa nên không cưỡng ép con đâu.”

“Mẫu thân, con sợ…” Huyền Quan như chim non sà vào lòng mẹ mà khóc.

Thượng phu nhân xoa đầu con thầm than đứa trẻ này còn quá nhỏ đến gánh vác cả gia tộc phải chi có ai có thể cùng nó san sẻ trách nhiệm này.

oOo


Bên hồ, hoàng đế mặc hoàng bào đội mũ Miện đeo đai giới vuốt chòm râu tấm tắc khen hài tử trước mặt, ngũ quan thanh tú, kiến thức lại thông tuệ, võ công không tồi, mới ba hiệp có thể đánh bại hai vị hoàng tử đúng là văn võ song toàn.

Huyền Quan thấy hoàng đế vui vẻ đánh liều đem chuyện của công chúa ra thưa: “Hoàng thượng, về chuyện của công chúa, hạ thần có thể từ chối không?”

Từ chối? Công hầu khanh tước ai ai cũng mong công chúa chọn riêng ngươi lại từ chối, không phải chê con gái không xứng chứ? “Tại sao?”

Nghe âm thanh pha chút tức giận, Huyền Quan hơi sợ ấp úng: “Dạ… hạ thần mới bảy tuổi còn rất nhỏ không thể cưới…”

“Vân Tích cũng bằng tuổi ngươi.” Hoàng đế càng nói càng thịnh nộ, tuổi tác xấp xỉ, môn đăng hộ đối, tuyệt phối.

Hoàng thượng cố tình không hiểu mà. Huyền Quan mắng thầm trong lòng, chẳng lẽ phải chính miệng từ hôn mới chịu sao? Cứng đầu! Nàng lấy dũng khí thốt lên: “Hoàng thượng, hạ thần muốn từ hôn.”

To gan, ngươi muốn chết sao? Con gái trẫm cành vàng lá ngọc giao cho ngươi, ngươi lại xem nó là cỏ rác mà vứt đi. Hoàng thượng tức đến phát hỏa muốn hạ thánh chỉ chém đầu đứa nhóc kia. Nhưng mà, người gan dạ lại toàn tài như hắn không có nhiều. Có lẽ hắn còn nhỏ chưa hiểu chuyện không nên chấp nhất. “Ái khanh, tại sao từ hôn?” Nhịn, ngươi là hoàng đế phải rộng lượng. (Sau này còn nhịn dài dài. Hình Đăng)

Huyền Quan cắn răng nói: “Hoàng thượng, thần không thích công chúa nên… không muốn cưới.”

“To gan, bổn công chúa gả, ngươi dám không cưới hả?”

Hai người ngồi trong đình hướng đến tiểu cô nương hung dữ bặm trợn tiến đến.

Tiểu công chúa vừa hành lễ với phụ hoàng xong liền chỉ vào mặc Huyền Quan quát nạt khiến nàng khẳng định thà chết cũng không cưới nữ nhân này, ở nhà có tỷ tỷ giờ rước người này về chẳng khác nào bị đè đầu cưỡi cổ. Ta quyết không làm chuyện thiệt thân. “Thần không cưới.”

“Phụ hoàng hắn xem thường nhi thần.” Vân Tích chạy đến bên cạnh hoàng đế khóc lóc. “Người phải chủ công đạo.”

“Hầu gia, ta nghĩ chuyện hôn sự cứ tính vậy đi. Chuyện tình cảm có thể từ từ bồi đắp.”

Huyền Quan càng nhìn càng không ưa nổi nữ nhân kia, bắt nàng cưới nàng ta chẳng bằng cưới biểu muội Lan Nhi của Ngụy vương. Nàng ta vừa hiền vừa đảm đang lại rất tốt với nàng. Hôn nhân là đại sự cả đời, hơn nữa, thánh nhân dạy phải biết lo thân trước mới có thể tề gia. “Hoàng thượng, sách dạy cưới vợ cầu thục nữ nhưng tiểu công chúa lại ngang ngược không nói đạo lý, xin hoàng thượng hồi thánh lệnh.”

Một hài tử bảy tuổi biết cái gì là hôn nhân chỉ nghe trưởng bối nói cưới nương tử là phải ở cùng nàng ta cả đời còn phải chung một phòng, vì thế phải chọn người tốt bằng không sẽ khổ sở. Tiểu công chúa hung dữ chắc chắn sẽ uy hiếp nàng, chi bằng cưới thêm người khác là có thể có thêm một phòng ngủ để tránh nạn. “Hoàng thượng, nếu hạ chỉ bắt thần cưới công chúa thì xin hoàng thượng cho thần nạp thêm một người nữa.”

“…” Tiểu lưu manh, ngươi muốn chết hay sao?

“Đã cưới công chúa, ngươi không thể nạp thiếp.” Hoàng thượng cố nhẫn nhịn giữ hình tượng không thét ra lửa. Oát con này, ta đã gả công chúa cho ngươi còn đòi nạp thiếp nghĩa là sao? Mới bảy tuổi đã có tư tưởng đó thử hỏi sau này phong lưu cỡ nào.

Huyền Quan chau mày nhăn trán, ôm quyền tâu: “Xin hoàng thượng thu hồi thánh chỉ, thần không cưới công chúa.”

“Phụ hoàng, người thu hồi nghĩa là hí ngôn, như thế là trái đạo làm vua.” Vấn Tích níu áo khóc oa oa, nàng không biết “gả chồng” là gì, nàng đòi phải gả cho hắn chỉ vì hắn khinh thường nàng, nàng bắt hắn phải lấy, bắt hắn phải nhận thua. Vân Tích nàng chưa từng thua ai hết.

Thấy phụ hoàng có vẻ nhúng nhường, Vân Tích chạy đến trước mặt hắn bảo đứng lên theo mình ra hồ. Huyền Quan không biết người kia mưu tính gì nhưng đây là lệnh đành nghe theo. Vừa ra hồ, Vân Tích đột nhiên nhảy ùm xuống khiến mọi người hoảng sợ, theo bản năng, Huyền Quan nhảy theo cứu công chúa nhưng hễ nàng đến gần lại bị đẩy ra. Tức giận, Huyền Quan lao tới ôm Vân Tích vào lòng lôi nàng lên, không chút thương hoa tiếc ngọc đẩy nàng xuống đất. Không ngờ, tiểu công chúa không chịu thua túm lấy đai lưng của Huyền Quan kéo nàng ngã theo mình. Các nữ tì được dịp thấy một màn môi chạm môi cực kì gây cấn nhưng vẻ mặt hài lòng của công chúa còn đáng sợ hơn: “Ngươi mạo phạm công chúa không thể không cưới.”

Huyền Quan nằm trên công chúa lạnh giọng đáp: “Nếu cưới ngươi thì ta sẽ nạp thiếp.”

“Ta muốn gả, ngươi không thể không cưới. Ngươi cưới ta thì không được nạp thiếp.”

Huyền Quan quả quyết nói: “Cưới ngươi mà không nạp thiếp trừ phi ta yêu ngươi.”

Vân Tích mỉm cười đáp: “Được, ta sẽ khiến ngươi yêu ta.”

“Cưới vợ cầu thục nữ, ngươi không phải thục nữ, ta không yêu.”

“Thục nữ nhàm chán, ta chính là ta, ta sẽ làm ngươi yêu chính ta.”

Thấy hai trẻ đằm thắm nằm dưới đất, hoàng đế cười thầm khen chúng rất hợp đôi. Ban thánh chỉ thôi. Đợi chúng đủ lớn sẽ cưới nhau vừa hợp tình vừa hợp lý.