Đệ đệ ngốc bình thường hiền lành gặp nữ nhân trốn tránh nhưng mỗi ngày đều được Huyền Thanh khai thông tư tưởng, bảo rằng nàng phải giáo huấn nương tử không cho nàng ấy ở trên mình, phải làm chủ gia đình. Chính là không ngờ đệ đệ ngốc ngoài lần can đảm tỏ tình với công chúa còn lại đều cưng chiều công chúa như tiểu miêu.

“Quan nhi, đệ đã lựa hết mười lần rồi.” Huyền Thanh mất hết kiên nhẫn đứng ngoài gian hàng bán ngọc bội lôi kéo Huyền Quan đi về. Tiểu tử chết tiệt, bình thường cái gì cũng mang sách vở ra nói, hôm nay bảo hắn học giống sách dạy dỗ công chúa thì bảo là nàng ấy chưa khỏe cần nghỉ ngơi. Ngươi thật làm ta mất mặt.

Huyền Quan vẫn chăm chú vào miếng ngọc quan âm xanh biếc đánh giá. Tích nhi thường hay bệnh mang cái này vào sẽ khỏe hơn, sau đó nấu cho nàng một chén thuốc tẩm bổ. Kế tiếp mau mau trở về kinh thành hôn.

Nàng trả mấy nén bạc liền kéo Huyền Thanh trở về quán trọ. Vẻ mặt hồ hởi khoe với Vân Tích: “Tích nhi, tặng nàng nè.”

“Đẹp quá ~ ” Vân Tích nhận miếng ngọc liền cười vui vẻ giống hồi nhỏ.

Huyền Thanh chau mày thở dài với hai người này, bình thường như chó với mèo, hiện tại lại giống hai thỏi nam châm hít chặt không buông. Nàng buồn chán lấy cây trâm bạc mua tặng biểu muội ra xem, không biết người kia có giống công chúa vui vẻ không nhỉ?

Kỳ Ai đang xoay nhuyễn thuốc nhìn Huyền Thanh ưu tư thì hiểu được tâm trạng nhớ nhung người yêu của người này. Ngày xưa, nàng cũng từng như thế ngồi dưới mưa hai ngày mới gặp được Thịnh Nhi. “Nữ nhân đó đẹp không?”

Âm thanh không có khí lực đáp: “Rất đẹp, tiếc là nàng chỉ thích đệ đệ còn thấy ta liền như tránh tà.”

“Đôi lúc tránh ngươi không phải vì không thích ngươi, chẳng qua vì nàng ấy sợ phải thừa nhận mình thích ngươi.”

“Ta từng hỏi biểu muội có thích ta không?”

“Nàng ấy nói không rồi bỏ chạy thật nhanh, đúng không?”

Huyền Thanh ngạc nhiên hỏi: “Ngươi biết?”

Kỳ Ai cười ha ha bảo Thịnh Nhi cũng từng như vậy. Nữ nhân thích nhau không tránh khỏi sự soi mói của thế tục nên đa phần đều trốn tránh.

Huyền Thanh gật đầu đồng ý. Đợi khi về kinh thành, nàng nhất định sẽ nói rõ hết với biểu muội. Đột nhiên, nàng nhớ đến chuyện của bọn Tà Y. Mấy hôm nay, trời yên biển lặng không giống bình thường. Mọi người cũng gần đến kinh thành rồi. Tại sao không thấy bóng dáng của ai hết?

“Bọn Tà Y đáng ghét đó đã có sư phụ lo rồi. Hơn nữa, Huyền Quan đã nhờ thám tử chuyển tin về kinh thành. Mọi chuyện đều nằm trong vòng kiểm soát.”

“Thật ra thái sư luyện loại thần công có thể trường sinh bất tử. Mười vạn quân của hắn cũng chờ ở kinh thành lúc đó không ai đối địch được.” Huyền Quan ngồi vào bàn từ tốn rót cho Vân Tích chén trà. Cái dáng thê nô khiến Huyền Thanh thất vọng cực độ với đồ ngốc này. Ngươi ra dáng hầu gia như hôm qua được không?

Kỳ Ai dừng công việc đang làm, ngẩng đầu nói: “Thái sư vẫn còn thiếu một nguyên liệu cuối cùng mới có thể trường sinh được. Tạm thời hắn phải hút máu người để duy trì mạng sống.”

“Nguyên liệu cuối cùng?”

“Đó là Thịnh Kỳ. Từ nhỏ, Thịnh Kỳ yếu ớt nên được ngâm người trong các loại nguyên liệu quý, máu có thể nói là thức uống bổ dưỡng.”

“…” Ngươi xem Thịnh Nhi đồ ăn hay sao?

“Đại mẫu thân, con đói bụng.” Thịnh Kỳ bên ngoài chạy vào trong tay cầm xâu hồ lô ngào đường thơm ngon mà Thịnh Nhi vừa mua cho. Đứa bé ngồi vào lòng Kỳ Ai nghịch chỗ thuốc vừa xoay nhuyễn. Ánh mắt lanh lợi, khuôn mặt bầu bĩnh dễ thương nhưng trong lời nói của Kỳ Ai không khác gì hài tử này giống món yến chưng cực kỳ bổ dưỡng.

“Kỳ nhi ngoan đừng phá nữa. Hôm nay, con học y thuật đến đâu rồi?”

Thịnh Nhi bước vào xoa đầu hài tử cười: “Con học rất giỏi. Nó còn chơi với con rắn hổ mang nữa.”

“Woa, Kỳ nhi thích con nào nhất?” Huyền Quan cực kỳ bình thản hỏi: “Thúc thích nhất là con rắn lớn nhất đó. Nó hay quay qua quay lại.”

“Kỳ nhi cũng vậy. Con còn bóp cổ nó nữa.”

“Thúc hồi nhỏ còn xoay nó mấy vòng nữa.”

“Bữa sau cháu sẽ thử.”

“…” Các ngươi có phải người không hả?

oOo


Vân Tích kéo Huyền Quan vào phòng căn dặn: “Huyền Quan, ta không cho ngươi chơi thân với Kỳ nhi.” Đứa nhỏ đó cứ bám lấy ngươi không cho ta lại gần. Trên đời chỉ có ta được thân mật với ngươi thôi.

“Kỳ nhi còn nhỏ nàng đừng ghen.” Huyền Quan đấm đấm vai cho Vân Tích dỗ dành như trẻ con. “Tích nhi, ta yêu nàng. Nếu không thì ta sẽ không nói thân phận với nàng. Tích nhi, mỗi ngày ta đều hầu hạ nàng thật tốt. Sau này, chúng ta cưới nhau, ta sẽ đấm vai cho nàng mỗi ngày.”

Vân Tích mỉm cười ôm lấy người mình yêu, nói: “Ngươi công việc rất nhiều, phải để ta hầu hạ mới đúng. Cùng lắm chúng ta thay phiên nhau hầu hạ.”

“Phải, thay phiên nhau. Bây giờ, để hạ thần hầu hạ công chúa trước.”

“Hảo hảo, mạnh tay một chút.”